CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, December 5, 2010

Tôi đi Myanmar – Kỳ 2: Yangon (tt)

Kỳ trước: Tôi đi Myanmar – Kỳ 2: Yangon  

Yangon- Thành phố của người Ấn???

Từ Motherland Inn 2 đi về trung tâm tôi đi qua con phố của người Ấn. Vì thế, ấn tượng đầu tiên của tôi về Yangon là sao mà giống ở Ấn độ quá – cũng những con người da đen đen, gầy gò, quấn miếng vải sọc ca rô làm quần, cũng những khuôn mặt và nụ cười đó. Đường phố thì đầy ổ gà và các vũng nước, bồ câu và quạ bay khắp nơi. Xe buýt thì cũ kỹ nhưng luôn đầy hành khách, phóng bạt mạng trên đường, mùi masala- đặc trưng của Ấn độ - thoang thoảng đâu đây. Tôi nghĩ thầm sao mà Myanmar bị ảnh hưởng bởi Ấn độ mạnh đến thế. Sau này tôi mới biết rằng đấy là khu Ấn độ và Yangon là thành phố mang phong cách Ấn đậm nhất ở Myanmar.

Lò dò hỏi thăm cuối cùng tôi cũng đến được guesthouse nằm ngay tại trung tâm, sạch sẽ và giá cả phải chăng – đó là Okinawa Guesthouse.

Con đường Mahabandoola ngay tại trung tâm thành phố Yangon vào giờ tan tầm buổi chiều
Ngôi nhà của tôi tại Yangon

Okinawa Guesthouse, nằm ngay trung tâm thành phố Yangon, rất sạch sẽ và yên tĩnh. Guesthouse này được xếp vào loại mid-ranged trong sách hướng dẫn du lịch Lonely Planet. Giá phòng ở đây tối thiểu là US$8, nhưng có một dorm khá dễ thương ở tầng lửng chỉ có 4 giường, giá là US$5, điều đặc biệt nhất là dorm này có gắn máy lạnh, nên khá là mát mẻ vào buổi trưa và lạnh cóng vào ban đêm (tôi thuộc típ người không thích máy lạnh mà). Điện đóm ở Myanmar rất chập chờn nên thỉnh thoảng máy lạnh chạy, thỉnh thoảng thì tắt. Tuy nhiên tôi không thích máy lạnh lắm vì thế khi máy lạnh tắt (do cúp điện phải chạy điện từ máy phát điện) thì tôi lại ngủ ngon, còn không thì lạnh quá không ngủ được.

Okinawa gueshouse nằm ngay trung tâm của Yangon và rất gần Sule Paya, một ngôi chùa nổi tiếng ở đây. Vì vậy, khi nào đi lạc tôi chỉ cần hỏi thăm đường về Sule Paya. Tuy ở gần ngôi chùa này nhưng tôi chưa bao giờ ghé thăm các bạn nhé bởi vì tôi không muốn tốn $2 (vé cổng) cho chính phủ ở đây. Đứng bên ngoài và chụp hình đối với tôi như vậy là okay rồi.

Okinawa có một receptionist có vẻ mặt không thân thiện cho lắm. Tuy nhiên khi bạn hỏi gì thì cũng trả lời hết. Ở đây tôi có thể giặt đồ trong nhà tắm và đem ra khu nhà bếp phiá sau để phơi. Hôm nào đi chơi về trễ thì quần áo của tôi luôn có người mang vào gìum. Ngoài ra, tôi còn có thể xin nước nóng để uống và nấu mì gói nữa nhé. Đặc biệt phục vụ ở đây toàn là nam không hà và các cậu bé này khá là dễ thương luôn tươi cười (trái hẳn với khuôn mặt quạu quọ của anh cháng tiếp tân nhé).

Okinawa hơn các guesthouse khác ở chỗ các phòng đều có cửa kiếng màu và đặc biệt khu vực rửa mặt cũng được lắp kiếng màu trông rất màu sắc và đẹp. Ở đây phòng tắm chung khá sạch. Vì thế tôi cảm thấy khá thoải mái khi ở đây.

(Khi rời Yangon để đi Mandalay, tôi gửi lại một túi hành lý, chỉ mang theo một túi nhỏ đựng ít đồ dùng đủ trong 2 tuần thôi. Hành lý ở đây gửi miễn phí, chỉ cần có khoá để khoá các ngăn kéo là có thể gửi vô tư, tha hồ dung dăng dung dẻ ở những nơi khác với một ba lô nhỏ gọn đeo trên vai.)

No comments:

Post a Comment