CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, March 31, 2011

Tôi đi Trung Quốc (41): Chinh phục Vạn Lý Trường Thành (2)- Shibadeng


Chúng tôi đi bộ đến làng Xishuiyu bởi vì trong sách nói nơi này người dân còn giữ nguyên nét nông dân ấy. Chúng tôi vừa đi bộ vừa "tám" vừa chụp ảnh. Đoạn đường này cũng có xe buýt nữa nhưng chúng tôi khoái đi bộ hơn. Có cả một đoạn tường gắn tranh gỗ mô tả lại Vạn lý trường thành ấy.


Chúng tôi đi đến trạm xe buýt 936 thì cạnh đó là tấm bảng ghi chữ Huanghuacheng- đó là lối vào làng Zhuang Dao Kou. Vậy là đi tiếp thì thấy có nhiều farmhouse cho thuê phòng và nấu ăn. Chúng tôi vào nơi đầu tiên (Yuan Yuan Farmhouse) hỏi giá thì một giường có giá 15 RMB, ăn sáng 10 RMB, ăn trưa 20 RMB, ăn chiều 20 RMB (giá tiền cho một người ấy). Luc nói bây giờ đến lượt tôi thỏa thuận giá cả và trả tiền bởi vì anh ta đã trả tiền ở nhà trọ có ông chủ với kiểu kiếm tiền ngộ nghĩnh rồi. Chúng tôi ở một đêm, mỗi người ăn một bữa sáng, một bữa trưa và một bữa chiều thì giá tổng cộng là 130 RMB. Ông chủ bớt cho tôi còn lại 120 RMB. So với nơi kia thì rẻ hơn 30 RMB tiền phòng thôi chứ tiền đồ ăn thì như nhau. Kinh nghiệm cho các bạn là mang theo nhiều mì gói hay thức ăn khô nếu muốn tiết kiệm tiền ăn ấy.

Thật ra ở nơi ở cũ thì thoải mái hơn do cảnh đẹp hơn, nhà rộng rãi hơn và lại yên tĩnh và thanh bình hơn nữa.

Chúng tôi đi tiếp về phía trước thì dọc đường đi có nhiều nhà hàng và nhà trọ lắm. Đi lần lần cũng đến được đoạn Water Great Wall.

Làng Xishuiyu chả giống mô tả tí nào. Đây quả thật là một khu du lịch (nhìn cổng vào làng thì biết ngay) và giá phòng ở đây không rẻ.

Các nhà hàng ở đây thường có cách trang trí có cách trang trí cổng như thế này.

Để ở phòng giá rẻ thì các bạn nên ở đoạn ngoài. Để vào Water Great Wall thì cần phải mua vé, giá là 34 RMB. Dĩ nhiên là tôi không mua. Luc cũng thế bởi vì mùa này sông ngòi khô cạn rồi làm gì có nước chảy róc rách để mà ngắm và chụp hình đâu. Theo hình vẽ ngoài cổng thì Water Great Wall nghĩa là từ trường thành các bạn có thể ngắm nước chảy bên dưới. Nước chảy qua những con suối hay kênh rạch ấy. Trong hình vẽ thì nhìn cũng nên thơ lãng mạn lắm. Bạn nào muốn xem thì đến vào mùa hè mà ngắm Water Great Wall nhé.

Trên đường từ Water Great Wall về thì chúng tôi quẹo vào làng Shihuyu để xem. Các ngôi làng ở khu vực quanh đây có chung một đặc trưng (chắc giống ở Việt Nam thôi) là toàn thấy người già và trẻ em, thanh niên chắc vào thành phố kiếm việc làm hết rồi. Đặc biệt nữa là các ngôi làng ngoại ô của các thành phố lớn không có chợ, hình như chợ chỉ họp 1-2 lần/tuần thôi. Còn lại người dân đón xe buýt ra các chợ ở các khu trung tâm hoặc thành phố để mua hàng không hà. Ở nơi trường thành mà tôi ở thì người dân ra Huairou để mua hàng, đó là lý do mà xe buýt từ Huairou về đây lúc đầu khá chật chội do dầy nhóc người chăng?

Ở đây, nếu muốn leo Water Great Wall (đi theo lối bên trái) thì phải mua vé. Tuy nhiên Great Wall ở phía phải (lối vào làng Zhuangdaokou) thì lại miễn phí. Khu làng này có thêm một đặc điểm là các khách sạn đang mọc lên, chắc thời gian tới nơi này trở thành resorts cho khách từ các thành phố lớn đến trốn nắng hè đây.

Ở đây Luc nói chuyện với dân làng xong thì cho tôi biết rằng mỗi gia đình được cấp cho một miếng đất bề ngang 1 mét, bề dài khoảng 2-3 mét để làm nền tảng mà trồng trọt.

Ai siêng thì thuê thêm đất mà làm, ai không siêng thì cứ trồng trên đất được cấp. Tiền tiêu xài chắc do từ du lịch quá. Hèn chi mà thức ăn ở đây mắc quá trời.

Tại tôi đi vào mùa trời lạnh và chưa đủ "máu điên", nếu không thì có thể vác sleeping bag, đồ ăn đồ uống đủ cho 2-3 ngày rồi cứ thế mà leo trường thành, tối thì chui vào túi ngủ, nếu thiếu nước uống thì đi xuống núi vào làng mua hoặc xin. Khách đi bụi làm như thế vào mùa hè nhiều lắm. Các bạn cũng có thể thử nếu đi theo nhóm ấy nhé. Đặc biệt là nếu thiếu tiền thì theo cách kiếm tiền thứ nhất ở trên mà làm. Hehehehehe.
Hoàng hôn

Chúng tôi sau khi đi loanh quanh một hồi thì trở về nhà trọ Yuan Yuan Farmhouse để ăn tối với nhiều loại rau (do tôi yêu cầu ấy, còn chàng Luc chỉ thích ăn thịt thôi) và thức ăn ở đây nấu khá ngon (không mặn không chua không cay). Theo lời của Luc thì thức ăn ở đây còn ngon hơn cả ở Beijing nữa. Thì ra cái anh chàng hay ăn thịt này cũng thảo món rau ấy nhỉ.

Ăn xong thì chúng tôi về phòng chui vào chăn và "tám". Cũng như trước, tôi vào phòng chọn giường trước, và anh ta chọn cái giường ở cách xa tôi (tôi nói rồi mà, chắc nằm gần tôi, anh ta sợ không kềm chế nổi ấy hehehe).

Sáng hôm sau, chúng tôi ăn điểm tâm với cháo và những món đặc trưng ở Trung Quốc. Tuy nhiên chúng tôi còn có thêm món đậu hủ xào nữa (do tôi yêu cầu ấy, rau và đậu hủ là những món yêu thích của tôi mà). Ăn xong thì Luc hỏi ông chủ nhà cách leo đoạn tường thành bên tay phải (đoạn miễn phí ấy.) Về sau tôi mới biết đoạn này có tên là Shibadeng – đoạn trường thành dốc nhất của Huanghuacheng.

Chúng tôi bắt đầu đi vào làng Zhuangdaokou. Ở làng này có hai cây thông 300 năm tuổi, hai cây này nằm cạnh nhau. Một cây trông giống như một cánh chim phụng và một cây trông giống như đầu rồng. Do đó hai cây này được gọi là cây thông long phụng.


Chúng tôi men theo đường mòn để lên núi. Con đường này giống hệt như con đường trong mấy bộ phim kungfu Hồng kong ấy - đang đi thì có người bay từ trên núi xuống đánh kiếm loảng xoảng ấy.

Luc nói ở Đức thỉnh thoảng anh ta cũng xem phim này. Đi một hồi anh ta gọi tôi lại và nói: chết rồi, hôm nay quên cạo râu. Tôi buồn cười quá, hỏi: tại sao quan trọng chuyện này quá vậy. Anh ta bảo cạo râu rồi thì trông sẽ đẹp trai hơn khi chụp ảnh ấy mà. Tôi không thể nào nhịn nổi cười khi đi cùng anh chàng này.
Chúng tôi băng núi một hồi thì thấy lối vào trường thành. Tôi và Luc chọn rẽ tay trái (thật ra phía tay phải chúng tôi là phía Water Great Wall; vì vậy chúng tôi nghĩ nếu đi lối này thì sẽ đến đó mà không phải tốn tiền vé – bạn nào muốn trốn vé thì làm thử nhé – đoạn này chưa được phục hồi nhưng rất đáng để chinh phục) Chúng tôi rẽ trái vào đoạn trường thành được phục hồi đẹp đẽ (tôi thấy có một kiosk ngay cổng vào nhưng không thấy ai ngồi đó để thu tiền vé cả) và thấy có hai du khách người Mỹ - người đứng tuổi đang lết xuống đoạn tường dốc.

Buồn cười quá, tôi cứ đứng cười hahaha suốt cho đến khi anh chàng Luc yêu cầu tôi bỏ áo khoác đen dài để chụp hình cho khác một chút (anh chàng này rất khoái chụp hình). Đến lúc này thì anh ta phát hiện ra tôi khá cao và có dáng đẹp quá (hehehe). Anh ta bảo không tin nổi khi tôi cao như thế mà chỉ có 1m62 thôi. Anh ta đứng ngắm mãi và nói không tin nổi, xong cuối cùng kết luận tôi thuộc dạng ngũ trường nên chân tay đều dài, vì vậy chỉ có 1m62 mà lại nhìn thấy quá cao. Cái anh chàng này thật mệt quá. Cứ thích quan tâm đến vẻ bề ngoài của bản thân và người khác ghê (chắc đặc trưng của bọn Trung Quốc ấy mà.)

Tôi cười người khác đã, đến lúc tôi leo còn buồn cười hơn. Thật ra nói leo thì không đúng, Luc mới leo còn tôi thì bò lên và lết xuống. Các bạn mà nhìn thấy đoạn đường dốc gần như thẳng đứng của trường thành thì chỉ có mà "choáng".

Vì vậy nếu không có Luc cùng đi chắc tôi cũng chả có cơ hội bò lên và lết xuống ở đây đâu. Quả thật tôi phát hiện ra cách đi những đoạn trường thành quá dốc rồi nhé (đặc biệt là khi giày của bạn không có độ bám tốt). Đối với đoạn dốc lên thì bò lên, theo kiểu người ta leo núi ấy. Ở đây có những gờ đá, vì vậy các bạn cứ đặt bước chân vào những gờ đá ấy mà bò lên. Đối với những đoạn dốc xuống thì ngồi bệt xuống và lết từ từ; nếu không thì ngồi chồm hổm, một tay chống xuống đất, một chống vào tường và nhảy ếch từ từ xuống. Tôi thấy kiểu đi tường thành của mình thật quái lạ nhưng an toàn bản thân là trên hết hà. Luc cũng chả dám cười tôi đâu (bởi vì sợ tôi bỏ cuộc nửa chừng, chàng ta sẽ phải leo một mình ấy.)

Cuối cùng tôi và Luc cũng leo đến đỉnh. Đến nơi rồi càng "choáng" bởi vì cảnh đẹp quá. Tiếc rằng lúc ấy trời hơi có sương mù nên chụp ảnh không rõ lắm, tuy nhiên nhìn bằng mắt thường thì quả thật là đẹp đến kinh người. Tôi và Luc ngồi ở đó ngắm cảnh và chụp ảnh cho nhau suốt một tiếng đồng hồ. Tôi bảo rằng dân đi bụi thật ra có "máu điên" cũng chẳng ngoa tí nào. Ngồi nói chuyện một lúc, chàng ta quay sang hỏi tôi: "Do you want to be my wife and keep my money?" Tôi buồn cười quá, không nhịn nổi.

Lúc đó có một cặp người Hoa từ phía bên kia leo lên. Luc nói sẽ ngồi gác cổng thiên đàng mà chúng tôi vừa tìm ra ấy và bảo họ mỗi người trả 5 RMB. Tôi sẽ đi xuống dưới về phía của họ đang đi lên ấy và giả đò như là du khách và nói với họ "wu kuay" (5 RMB) ấy. Quả là một trò vui nhưng tôi không thể diễn vai này được bởi vì quá buồn cười trước chiêu ma quỷ của anh chàng người Đức gốc Hoa này quá.


Quả thật ba ngày hai đêm ở gần trường thành là một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất của tôi ấy – cảnh đẹp, đồ ăn ngon, không khí thanh bình và bạn đồng hành vui tính.

Ah thêm một chuyện quái chiêu nữa là lúc leo xuống trường thành để về nhà trọ ăn trưa ấy, chúng tôi đi xuống gần hết trường thành thì đi tắt đường mòn qua núi và lọt vào cầu thang lên xuống của một khách sạn nhà nghỉ. Ở đây ông chủ chặn chúng tôi lại, nói nếu muốn đi ra thì mỗi người phải trả 2 RMB. Ông ta chạy vội lại phía cổng rào khóa cổng lại và còn thách chúng tôi có giỏi thì leo. Tôi nói với Luc đối với tôi chả có vấn đề gì, leo thì leo. Luc nhấc mình một cái là đã sang phía bên kia. Tôi chỉ hơi cúi xuống một tí là đã trườn ra. Tôi nói với Luc rằng thằng cha này chả thông minh tí nào. Đối với một du khách dám chinh phục đoạn trường thành khá dốc này thì cái cổng bé tí nhà ông ta chả là cái quái gì hết, vậy mà còn bày đặt thách với thức. Khi thấy chúng tôi ra được phía ngoài, ông ta mở cổng ra và xoay lưng đi chỗ khác khi Luc quay lại chụp hình ông ta. Chúng tôi vừa đi vừa cười vang ông chủ nhà hàng "Thách Thức."

Chúng tôi về đến nơi đã gần 2h chiều. Luc có hẹn với một nhóm bạn ở Beijing nên muốn về ngay, tôi muốn ở lại thêm một ngày nữa. Vì vậy sau khi ăn trưa xong, ngồi "tám" một chút (không hiểu sao anh chàng này thích "tám" vô cùng?), chúng tôi trao đổi địa chỉ email. Bà chủ nhà giúp anh ta đón xe buýt 936 ngay trước cửa nhà. Trước khi đi, anh ta ôm tôi một cách thắm thiết và hẹn gặp lại sau. Bà chủ nhà đứng nhìn cười tủm ta tủm tỉm suốt.

Khi tôi đem áo khoác của mình ra giặt (toàn là bò và lết nên áo bụi không) thì bà chủ nhà còn cho tôi mượn máy để sấy khô áo. Tôi thông báo với bà chủ không thể nào ăn cơm chiều  nổi bởi vì buổi trưa vừa ăn vừa "tám" nên ăn quá trời no cành hông luôn. Tôi đóng cửa phòng và ngồi viết bài.

Sáng hôm sau, tôi ăn sáng một mình với cơn mà đậu hủ xào cùng rau – những món ăn yêu thích nên tôi ăn quá trời, có thể no luôn cả ngày chứ chẳng chơi.

Sau đó tôi vào trả tiền, đi dạo một vòng lên núi rồi về quảy ba lô lên vai chào biệt hai vợ chồng chủ nhà dễ thương và mến khách. Họ đưa tôi ra tận ngoài đường và cùng đứng đón xe buýt với tôi ngay trước cửa nhà ấy. Họ nói cứ 7 phút là có một chuyến.

Khi tôi lên xe, tôi nói tôi muốn về Beijing, vậy là cô bán vé yêu cầu tôi trả 8 RMB và đến bến của xe buýt 942 thì nói tôi có thể xuống và đón xe 942 về Beijing. Xe buýt 942 chạy tuyến khác với xe buýt 916 và giá vé là 11 RMB. Cuối cùng tôi cũng về đến trạm xe buýt Dongzhimen ở Beijing. Tại đây tôi hỏi đường đi đến tàu điện ngầm. Đối với tôi người dân Beijing vô cùng dễ thương khi chỉ dẫn đường và có một anh thanh niên còn nói tôi đi theo cùng anh ta đến đó nữa ấy.

Khi đến tàu điện ngầm thì tôi thấy nó y hệt con đường mà tôi đi cùng Luc và Gerrat trước đây, vì thế tôi chia tay anh thanh niên dễ thương và đi bộ về. Trên đường tôi thấy hai du khách với ba lô to kềnh đang loay hoay với tấm bản đồ. Nhớ lại kinh nghiệm đau thương của tôi những ngày đầu đến Trung Quốc. Tôi dừng lại và đề nghị giúp đỡ. Dĩ nhiên là họ rất mừng rồi (du khách mà đến Trung Quốc có người giúp là mừng hết lớn luôn). Họ nói họ đang tìm nhà trọ, tôi dẫn họ về Candy Inn, nơi tôi gửi hành lý luôn. Anh chàng là người Ý còn cô nàng là người Israel. Họ rất mừng khi được hướng dẫn đến nơi ở giá rẻ (mặc dù bắt đầu hôm nay họ phải trả giá 40 RMB cho cái giường mà tôi chỉ trả 28 RMB trước đây ấy.)

Khi đến nơi, tôi thấy anh chàng Luc đang ngồi check emails, thấy tôi, anh ta mừng quá nói rằng anh ta định hôm nay đi Xian luôn nên vừa gửi email cho tôi nói về ý định đó và hỏi tôi khi nào đi, tôi nói khoảng 1 tiếng nữa tôi đi (bận viết bài và gửi emails về những ngày leo trường thành mà). Hôm nay là ngày Cá tháng 4 đấy nhé nhưng tôi không có nói xạo đâu, hehehehe.

Tôi đi Trung Quốc (40): Chinh phục Vạn Lý Trường Thành (1)- Huanghuacheng


Để đi Vạn Lý Trường Thành, tôi không muốn đến những nơi du khách hay đến như Badaling, Mutianyu, Juyongguan, Simatai, Jinshanling hoặc Jiankou. Ngoại trừ Jiankou có vé cửa là 20 RMB, những nơi còn lại vé cửa toàn là 40-45 RMB không hà. Tuy nhiên, theo sách hướng dẫn du lịch Lonely Planet thì Huanghua được xem là dành cho du khách thích khám phá và lại miễn phí nữa. Vậy là tôi lên kế hoạch đến đây. Tuy nhiên đi một mình cũng ngán bởi vì không biết nơi đó như thế nào. Cuối cùng tôi cũng "dụ dỗ" được anh chàng Luc người Đức gốc Hoa ở chung dorm ở Beijing và Gerrat, bạn của anh ta cùng đi. Tuy nhiên tôi cũng muốn ngủ một đêm tại chân Vạn Lý Trường Thành nữa để cảm nhận không khí thế nào. Cuối cùng anh chàng Luc cũng đồng ý ở lại nhưng Gerrat lại muốn trở lại Beijing. Về sau Luc cho tôi biết rằng thật ra Gerrat không phải là dân đi bụi nên anh chàng không chịu nổi cuộc sống thiếu thoải mái của nông thôn.

Chúng tôi đến bến xe buýt đường dài Dongzhimen (nếu đi tàu điện ngầm thì đến trạm Dongzhimen) đón xe buýt số 916 (lưu ý có hai tuyến xe 916, vì vậy các bạn cần đón xe buýt 916 đi tuyến Dongzhimen-Huairou). Giá vé là 12 RMB/người. Trên xe có bảng đồ các trạm mà xe buýt sẽ dừng. Vì vậy các bạn cần theo dõi bảng đồ và xuống ở trạm Mingzhu Guangchang (trạm này nằm ở khoảng giữa ấy). Xuống xe buýt ở trạm Mingzhu Guangchang, băng qua đường (ở trạm đối diện ấy) và đón xe buýt số 936, thường xe này rất đông đúc ở chặng đầu, nên lúc đầu chịu khó đứng chật chội một chút. Khoảng 20-30 phút sau thì xe vắng dần và các bạn có thể ngồi thoải mái. Giá vé cho xe buýt này là 8 RMB. Xe chạy khoảng 1 tiếng đồng hồ thì đến Huanghuacheng (nghĩa là đoạn vạn lý trường thành Hoa Vàng bởi vì ở đây vào mùa hè hoa nở vàng rực và đoạn này chủ yếu được xây dựng vào thời Minh). Khi đi trên xe buýt này các bạn sẽ chứng kiến một cảnh tượng khá lạ lùng mà hai anh chàng đồng hành với tôi nói là funny road traffic lights ấy. Ở đây không có tín hiệu giao thông, vì vậy để điều khiển giao thông thì có hai chàng lính đứng chặng ở hai bên đường, bàn tay phải mang găng trắng giơ cao với nét mặt nghiêm chỉnh. Nghĩa là đèn đỏ ấy. Các bác tài phải dừng lại. Khi hai chàng lính bỏ tay xuống ngay ngắn bên hông thì đó và đèn vàng. Khi hai chàng đi vào lề, đèn xanh ấy thì các xe bắt đầu chạy.

Xe chạy đến trạm Huanghuacheng thì cô soát vé sẽ thông báo cho các bạn xuống xe với điều kiện là phải thường xuyên thông báo cho cô ấy biết là mình muốn đi đâu để cô ấy nhớ ấy mà. Ngay trạm xe buýt Huanghuacheng có vài nhà hàng, thậm chí đi xuống vài bậc thang là một nhà trọ. Ở đây một phòng có 4 giường giá 60 RMB, nếu đi hai người thì giá là 50 RMB, nếu đi một người thì giá là 30 RMB/phòng.

Tuy nhiên chúng tôi mỗi người vác ba lô nhỏ (đa số hành lý gửi tại hostel ở Beijing rồi) bắt đầu đi qua một lối vào bên tay phải nhỏ xíu để vào Vạn lý trường thành. Lối đi này ngang qua một cái đập nước – lúc đó vẫn còn thấy đá băng xung quanh. Ở lối vào núi có một người ngồi gác yêu cầu mỗi người trả 2 RMB. Anh chàng Gerrat móc tiền ra trả chung cho cả bọn.

Chúng tôi men theo lối mòn dọc theo đoạn trường thành một lúc thì thấy có một cái thang để leo qua cửa sổ vào. Và bắt đầu từ lúc này thì chúng tôi đặt được bước chân vào Vạn Lý Trường Thành rồi nhé. Hai anh chàng kia hứng chí lắm vừa đi vừa lặp lại câu nói của Mao Trạch Đông: "Ai chưa leo Vạn Lý Trường Thành thì chưa thành nhân." Hai chàng bảo nhau: "Vậy là hôm nay chúng mình mới bắt đầu thành nhân ấy nhỉ."
Phong cảnh trước khi leo trường thành

Gerrat
Luc

Đoạn trường thành này có những đoạn dốc cũng khá đứng nên khi leo tôi phải cẩn thận bởi đôi giày của tôi thuộc loại hàng chợ, không có độ bám tốt. Ở đây có rất nhiều bậc thang nên leo mệt nghỉ và càng lên cao thì cảnh càng đẹp. Chúng tôi cứ đi khoảng 5 phút là dừng lại để chụp hình và phối hợp nghỉ mệt luôn. Cảnh đẹp tuyệt vời các bạn ạ. Thỉnh thoảng có vài du khách đi theo hướng ngược lại. Còn lại hầu như suốt hành trình chỉ có ba người chúng tôi mà thôi nên chúng tôi tha hồ chụp ảnh mà không bị những người khác "quấy nhiễu."
Không có bậc thang gì đâu nhé!




Đoạn này khá dốc; cứ y như là đang leo lên mái nhà ấy!!!

Leo một hồi thì đã đến lúc Gerrat phải trở lại để đón xe buýt quay về. Xe buýt 936 có chuyến cuối cùng là 5h chiều. Còn lại Luc và tôi ngồi bàn xem sẽ làm gì. Luc đề nghị leo xuống ngôi nhà mà chúng tôi trông thấy đang có khói bốc lên bên dưới hỏi thử xem có phòng trọ không, nếu có thì ăn uống xong thì sẽ leo đoạn trường thành dầy cỏ dại (do chưa được phục hồi) mà chúng tôi nghĩ là đỉnh cao nhất của Huanghuacheng ấy.

Căn nhà nằm giữa hai khúc trường thành – một khúc được phục hồi và một khúc chưa được phục hồi. 
Chúng tôi cần chinh phục đoạn bị đổ nát này!

Trước cửa căn nhà này là hai con chó bị xích vào cửa sủa ỏm tỏi. Ông chủ nhà đi ra và nói là có phòng nghỉ. Ông ta dẫn chúng tôi vào phòng dorm có 5 giường, mỗi giường có giá 30 RMB. Luc đói bụng nên nói bà chủ nấu cho tô mì. Trong lúc chúng tôi ngồi chờ mì thì được ông chủ bà chủ dọn quá trời món ăn vặt luôn, gồm có hồng, bom, trái cây khô được trồng trong vườn của họ ấy.

Ăn xong tô mì to tổ bố (mà Luc bảo bà chủ nói giá là 10 RMB), chúng tôi no cành hông nên không thể leo mà ngồi trước sân ngắm trường thành và nghỉ mệt. 
Khoảng sân nơi ngắm đoạn trường thành.

Đến khoảng 4h40 thì tôi bắt đầu hành trình leo núi (anh chàng Luc còn chưa muốn đi) một mình. Tôi men theo đường núi và cuối cùng cũng leo được vào đoạn trường thành đổ nát. Đoạn này không có bậc thang gì hết, toàn là những đoạn đường đá đầy cây trụi lá với gai. 




May là tôi có cái áo khoác ngoài dài xuống gối nên cũng ít nhiều được bảo vệ khỏi bị gai cào rách da. Tôi cứ lầm lũi bước, một tay cầm gậy, một tay cầm chai nước. Không có ai ở đây, kể cả côn trùng cũng không thấy. Nhưng cảm giác một mình độc hành trên đoạn trường thành đổ nát, một bên là thung lũng với những ngôi nhà nhỏ xíu bên dưới, một bên là núi đồi trùng điệp – cảm giác này không gì tả nổi. Các bạn phải tự mình thực hiện thì mới thấy nó "đã" như thế nào.


Nhiều đoạn rất dốc, tôi vừa đi vừa chụp hình vừa nghĩ rằng tôi sẽ đặt tên cho đoạn trường thành này là đoạn trường thành dành cho những "du khách điên" – những người có ý nghĩ điên rồ ấy – những đoạn đường người ta phục hồi cho dễ đi thì không thèm đi, đi chi đoạn đường đổ nát. Nhưng cảm giác đi trên đoạn đường này thật đặc biệt và tôi nghĩ mình cần vượt qua để đến đỉnh (theo chúng tôi nghĩ). Một lúc tôi nghe thấy tiếng của Luc gọi bên dưới. Vậy là tôi không còn độc hành nữa. Nhìn từ bên dưới thì đoạn trường thành này trông không dài lắm nhưng tôi leo mãi vẫn không đến đỉnh. Khi leo tôi chỉ nghĩ đến đọan đường trước mặt cần vượt qua thôi, chứ nếu cứ ngước nhìn lên đỉnh xa tít trên cao mãi thì chỉ có nước bỏ cuộc. Kinh nghiệm cho các bạn leo trường thành là chỉ nghĩ đến bậc thang hoặc trạm gác trước mặt, không nên nghĩ đến đoạn đường hay những bậc thang hun hút phía trước. Các bạn nghĩ rằng mình cần đến trạm gác phía trước, khi đến nơi thì lại nghĩ mình cần đến trạm gác phía trước, cứ thế sẽ đi được hết đọan đường cần đi. Thêm một điều cần nhớ là: "Nếu muốn đi xa thì hãy đi chậm, vừa đi vừa thưởng thức phong cảnh xung quanh và nghĩ đến bậc thang trước mặt mà thôi."

Cuối cùng tôi cũng lên đến đỉnh và đằng sau đỉnh này là một đỉnh khác cao hơn. 
Một đỉnh khác cao hơn.

Lúc đó đã chiều tối nên tôi không đi tiếp mà dừng lại ở đỉnh mình muốn chinh phục và chờ Luc lên. Chúng tôi ăn mừng bằng cách chụp hình cho nhau trên đỉnh này và cùng ngồi chờ mặt trời lặn.






Sau đó chúng tôi phải vội vã xuống núi trước khi trời tối hẳn. Trên núi, mặt trời xuống rất nhanh. Chỉ trong tích tắc thôi, chúng tôi không còn nhìn thấy mặt trời đâu nữa. Tuy nhiên quả thật đoạn đường dốc lởm chởm đá và gai nhọn này thật không không dễ leo xuống tí nào. Chúng tôi phải bám vào tường thành mà leo xuống. Có đoạn Luc hầu như phải đặt mông xuống đất và lết xuống luôn ấy chứ. Khi đi được 2/3 đoạn đường thì Luc đề nghị chúng tôi băng ra phía ngoài để đi, nghĩa là đi theo đường mòn, chứ không mon theo tường thành nữa. Ở đoạn tắt này, đôi giày hàng chợ của tôi chả có độ bám gì hết. Vậy là tôi xuống núi bằng cách ngồi xuống và tuột xuống luôn. Tôi lấy gậy làm sào và tay kia thì bám vào các mỏm đá đẽ giảm bớt tốc độ. Cứ lết từng đoạn như vậy, cuối cùng tôi cũng xuống đến nơi vào lúc 7h15 tối, giày và áo khoác của tôi đầy bụi luôn, nhưng cảm giác thì vui vô cùng.

Chúng tôi quay trở lại nhà trọ. Ông bà chủ bắt đầu dọn thức ăn nhưng quả thật sau tô mì tổ chảng buổi chiều thì tôi hết bụng nào để ăn tiếp rồi. Họ dọn khá nhiều món, mỗi người một tôi há cảo to tổ bố, ngoài ra còn có thêm dĩa thịt gà xào với mì và thịt heo. Tôi chỉ ăn vài miếng há cảo và vài miếng thịt thôi. Luc và ông bà chủ nhà cùng nhau uống rượu. Ông chủ nhà bảo ông đã qua Việt Nam rồi, lúc chiến tranh ấy, ông ta là lính.

Họ ép tôi và Luc uống rượu. Tôi không biết uống rồi nên có ép kiểu nào cũng vô ích. Luc thì uống với họ một hồi thì họ mời Luc hút thuốc lá. Luc từ chối kiểu gì cũng chả xong nên đưa mắt nhìn tôi. Tôi làm cử chỉ đưa điếu thuốc lên miệng và chỉ vào Lúc và nói tiếng Hoa với họ rằng Luc không biết hút đâu và hút thuốc đối với Luc là không tốt. Từ đó về sau họ không ép Luc hút thuốc nữa. Chắc họ nghĩ tôi và Luc là bạn trai và bạn gái với nhau (hay nói cách khác là đang trong quá trình ve vãn nhau – bởi lúc chiều khi chọn phòng, họ bảo chúng tôi chọn phòng đôi, tôi nói chúng tôi không phải vợ chồng nên muốn ở dorm kia) nên khi "bạn gái" đã cấm thì chớ dại mà làm, nếu không thì đường ai nấy đi. Vì vậy mà anh chàng Luc thoát cảnh bị ép thuốc lá ấy. Hehehe

Anh chàng Luc này buồn cười lắm. Được giáo dục ở Đức mà vẫn còn nam nữ thọ thọ bất thân vô cùng. Phòng dorm chỉ có tôi và anh ta thôi. Tôi vào trước để ba lô lên giường ở cuối phòng, nơi này có ổ cắm nên tôi có thể sạc pin dễ dàng. Anh ta chọn cái giường ở gần cửa ra vào ấy. Vậy là giữa chúng tôi cách đến 2-3 cái giường (dù ở Beijing, giường của tôi và anh ta nằm sát nhau luôn, lúc đầu anh ta nằm ở chỗ khác nhưng thích nói chuyện với tôi quá nên khi người nằm giường gần tôi check out thì anh ta chuyển qua đó nằm cho dễ "tám"; có thể ở Beijing dorm đông người nên không sao, ở đây chỉ có hai người mà nằm gần nhau anh ta sợ không kiềm chế được chăng? Mà đã vậy lại còn sau khi uống rượu nữa chớ. Hehehe) Đối với tôi chả có vấn đề gì. Việc nằm gần hay xa đối với tôi không quan trọng bởi vì đã ở dorm thì giường ai nấy nằm, cấm có chuyện bén mãng qua lại (thậm chí có ngồi ké trên thành giường tôi cũng đuổi đi nữa là). Tôi quen như vậy rồi nên không quan trọng lắm.

Buổi sáng chúng tôi dậy và ăn sáng với đồ ăn còn thừa từ chiều hôm trước cùng ông bà chủ nhà. Họ hỏi chúng tôi ở tiếp hay đi. Tôi nói với Luc tôi chưa muốn về Beijing nhưng muốn đi đến một đoạn trường thành khác để khám phá. Luc thì muốn ở lại đây bởi vì không khí ở đây thật thoải mái và thanh bình. Khi tôi nói mình muốn đến làng Xishuiyu, nơi có Water Great Wall thì ông chủ nói nó xa khoảng 10 cây số và để ông ta đánh xe đưa chúng tôi đi. Khi ông ta ra giá 60 RMB cho đoạn đường 10km thì tôi bắt đầu "cảnh giác". Tôi hỏi Lúc có hỏi giá buổi ăn chiều và sáng chưa? Luc nói chưa và khi hỏi thì ông ta trả lời rằng buổi ăn chiều có giá 30 RMB/người và do sáng ăn lại đồ ăn cũ nên không tính tiền (món cháo thì khuyến mại.) Nghĩa là đến thời điểm ấy thì mỗi người phải trả 70 RMB. Luc phải tra thêm 5 RMB tiền đôi vớ (do vớ cũ dơ quá mà chàng ta lại làm biếng giặt – tôi tranh thủ sáng sớm trời nắng đẹp giặt tuốt rồi phơi trong vài tiếng là mọi thứ lại khô ráo) và 5 RMB tiền "mượn" cái áo khoác mặc trong lúc ngoài sân uống rượu cùng họ. Quái lạ! Tôi không thích kiểu tính toán như vậy tí nào. Tuy nhiên họ quên tính tiền hay khuyến mãi ba chai nước suối mà anh chàng Luc uống, tôi cũng chả thèm nhắc bởi vì ghét cái kiểu tính toán lặt vặt của họ quá.

Theo tôi, đây là nơi khá thoải mái để ở nếu ngay từ đầu đã làm rõ về giá cả. Luc đến đây thì đồng ý với tôi rằng chúng tôi nên đi nơi khác vậy. Nếu không có nơi nào rẻ hơn thì chiều quay lại cũng chả sao. Luc nói theo kinh nghiệm của anh ta thì người Hoa rất thân thiện dễ thương nhưng khi đề cập đến vấn đề tiền bạc rồi thì bắt đầu mọi thứ lại thay đổi. Tuy nhiên tôi nghĩ nếu ngay từ lúc đầu làm rõ và thống nhất về giá cả rồi thì về sau sẽ không có vấn đề gì. Tôi ghét kiểu ỏm ờ lắm (dân du lịch mà đi đâu cũng gặp kiểu ỡm ờ địa phương chủ nghĩa này thì có mà trả tiền "sặc máu.") Kinh nghiệm cho các bạn là nên làm rõ vấn đề giá cả ngay từ đầu. Đồng ý thì ở, không đồng ý thì đi. Như thế sẽ tránh xích mích về sau.

Tuy nhiên tôi thấy thật không tiếc thời gian ở tại đây. Tôi phát hiện ra cách người dân ở dân kiếm tiền rồi nhé. Thứ nhất anh chàng gác cổng ngay chỗ đầu đường tường thành ấy. Tôi nói đùa với Luc là hôm sau tôi sẽ leo lên một cái tháp canh nào đó (mà lại chọn tháp có phong cảnh đẹp ấy), giăng một sợi dây đỏ ngang qua và sắm thêm một tấm bảng, trên đó ghi giá tiền. Khách du lịch nào muốn đi qua tháp thì phải trả tiền cho tôi. Tôi chỉ lấy giá 1-2 RMB thôi. Hihihi cách kiếm tiền vui thiệt. Các bạn có muốn làm thử không? Làm xong nhớ chia tiền cho tôi nghen. Lời lắm đó bởi vì du khách chả có lựa chọn nào khác ngoài việc trả tiền thôi nếu họ muốn tiếp tục leo trường thành; tuy nhiên cũng có khi họ nổi điên quýnh phù mỏ; vì vậy cách này chỉ dành cho những bạn nào to con thôi hehehehe.

Thứ hai, làm y như ông chủ nhà của tôi vậy đó. Đường lộ tráng xi măng đẹp đẽ đi ngang qua nhà bạn. Bạn xây một cái cổng lên. Ngoài cổng để 2-3 con chó (càng dữ càng tốt, sủa suốt ngày lấy uy.), khách nào muốn đi qua cổng thì phải trả tiền 10 RMB, xe nào muốn chạy qua thì trả 20 RMB. Tôi kinh ngạc quá nên nói với Luc: Trời, đây là đường lộ mà, sao họ thu tiền kỳ vậy, đường nhà nước chứ có phải của họ đâu." Luc bảo: Có khi chính quyền ở đây cũng biết và bật đèn xanh cho họ làm bởi vì có thể bọn họ có quan hệ với nhau hoặc chia chác gì với nhau ấy". Để tránh tình trạng này thì các bạn làm theo cách sau (chúng tôi mục kích sở thị một đám người địa phương làm ấy trong lúc ngồi thỏa thuận giá cả với ông chủ.): các bạn bỏ đường lộ mà đi theo lối đường mòn trên núi ấy và từ đó băng xuống núi sau lưng nhà họ và lại tiếp tục đi trên con lộ nhựa. Khi đám người địa phương làm như thế, ông chủ nhà bó tay mà chỉ còn cách đứng giữa sân chửi đổng lên mà thôi. Sau đó giận quá nên không thèm thỏa thuận với tôi và Luc nữa.

Tôi và Luc dọn đồ đi và dĩ nhiên chúng tôi được phép đi trên đường lộ mà không phải trả tiền rồi. Chúng tôi vừa đi vừa cười hahaha về cách kiếm tiền quái lạ này. Tôi bảo Luc về Đức làm thử như vậy xem (ở Đức chắc ở tù rục xương luôn chứ chẳng chơi, còn ở Việt Nam  các bạn có muốn thử cách kiếm tiền này không?)

Tôi đi Trung Quốc (39): Beijing (4) – Summer Palace (cung điện mùa hè)


Để đi đến cung điện mùa hè (Summer Palace), tiếng Hoa gọi là Yiheyuan, cách dễ nhất là đi tàu điện ngầm đến trạm Beigongmen (line 4). Từ trạm ra hỏi đường đến Yiheyuan, đi bộ khoảng 5 phút là đến. Ngoài ra, có khá nhiều tuyến xe buýt có thể đến đây chẳng hạn như 74, 303, 330, 332, 346, 374, 394, 437, 601, 626, 683, 690, 718,……

Thật ra có hai Summer Palace - một cái cũ (Qing Yi Yuan) và một cái mới (Yi He Yuan) và thường du khách hay đến thăm cái mới hơn. Giá vé cửa là 20 RMB, tuy nhiên có ba khu đền du khách không được phép vào nếu không mua vé cửa. Vì vậy giá vé trọn gói ba gồm luôn cả ba nơi này là 50 RMB. Theo tôi thì khu cung điện mùa hè khá lớn và khá đẹp, vì vậy phải dành ít nhất nửa ngày để tham quan.

Tại đây có hành lang trang trí bằng hình vẽ những câu chuyện kể đẹp và dài nhất ở Trung Quốc. Nơi đây cũng là nơi ở đến nơi thở cuối cùng của Từ Hy Thái Hậu. Trước đó đây là nơi bất khả xâm phạm nhưng từ khi Trung Quốc bị bát quốc tranh giành thì nơi này mở cửa để tiếp dại sứ các nước.  

Sau khi vị vua cuối cùng thoái vị thì cung điện mùa hè vẫn thuộc sở hữu đến lhoa3ng 10 năm sau đó thì mới mở cửa để công chúng vào tham quan như công viên.

Trong cung điện mùa hè có cái hồ được gọi là hồ Côn Minh (ngoài ra còn có cây cầu mô phỏng theo cây cầu ở Hàng Châu nữa). Ở đây có một con thuyền bằng đá theo kiến trúc thời Minh-Thanh, trông sừng sững như một tòa lâu đài di động (chỉ di chuyển được khi nước lớn mà thôi).

Số lượng du khách đến tham quan cung điện này khá lớn. Hôm tôi đến là thứ 2 mà con số đã là 25 ngàn khách. Hôm chủ nhật là 43.200 khách. Cứ tính mỗi khách trả trung bình 40 RMB (bởi vì có người không mua vé trọn gói ấy) thì số tiền mà họ thu được mỗi ngày vô cùng lớn ấy. Ở đây bán vé điện tử - thực ra đó là tấm thẻ quẹt vào máy (giống vé đi tàu điện ngầm vậy á) – nhờ vậy mà họ có thể tính toán lượng khách ra vào khá nhanh. Tôi ước sao các bảo tàng ở Trung Quốc cũng áp dụng cách này để đỡ tốn giấy in vé cửa.

Nếu không muốn vào cung điện mùa hè, du khách có thể vào phòng trưng bày gần đó (nằm ở trung tâm phục vụ du khách ấy) và xem ảnh những nơi đẹp nhất ở đây cùng với lịch sử và câu chuyện kể về các nơi này luôn. Trong phòng trưng bày này có cả một cái máy vi tính có tên của từng nơi tham quan trong cung điện mùa hè. Muốn xem nơi nào thì du khách bấm vào nút của nơi ấy thì sẽ được xem hình chụp và nghe thuyết minh về nơi ấy. Theo tôi nếu các bạn muốn tham quan cung điện mùa hè thì nên vào phòng trưng bày này xem tranh và nghe thuyết minh trước, có sẳn ý niệm về nơi mình sắp đến rồi thì việc đi tham quan sẽ dễ dàng hơn.

Cung điện mùa hè rất lớn và có nhiều phòng ngang dọc, vì vậy rất dễ đi lạc cho dù có cả bản đồ (10 RMB) trong tay. Tôi không vào nhưng Luc và bạn anh ta là Gerrat vào tham quan. Họ mua vé trọn gói, và ở đó từ trưa đến tối luôn mà vẫn không vào hết ba khu đền – lý do là cứ lạc đường suốt – quay qua quay lại tìm đường không là đủ điên lên rồi, còn tâm trí đâu mà nghía cảnh chứ. Tôi không vào cung điện mà vào phòng trưng bày xem, vậy là khi ra vẫn có thể thảo luận với họ cung điện mùa hè hehehehe.

Do cung điện mùa hè có tên tiếng Hoa là Yi He Yuan và khu hồ rộng lớn xung quanh có tên là hồ Côn Minh (Kunming Hu) mà hai con đường ở gần đó cũng có tên Yi He Yuan và Kunming Hu luôn.

Hôm thứ 2 chỉ có 25 ngàn khách tham quan mà tôi đã thấy xung quanh các con đường gần đấy đậu hàng trăm chiếc xe chở khách du lịch rồi. Tuy nhiên theo Luc thì không đông lắm bởi vì cung điện quá lớn nên 25 ngàn người vẫn không phải là nhộn nhịp và đông đúc.

Khách đi tour sẽ được dẫn vào tham quan và "dụ dỗ" mua hàng ở cửa hàng bán nữ trang làm từ ngọc trai và cửa hàng lụa ở con đường gần đó. Xem ra thì hai cửa hàng này có vẻ làm ăn khá đây bởi vì tôi thấy hết chiếc xe này đến xe chiếc xe khác liên tục đến đổ khách vào đây.

Tôi vào thử cửa hàng bán nữ trang ngọc trai xem. Ngay cửa là một ông to tròn như gấu bông (chắc ông chủ) đang ngồi nghe điện thoại. Thấy tôi ông ta hỏi mấy người, tôi nói một, ông ta khoác tay cho tôi vào nhưng có vẻ không hào hứng lắm. Ngay căn phòng đầu tiên là tượng thần tài thổ địa thật to nhang khói nghi ngút. Thật ra lúc đó tôi thấy có xe khách du lịch đỗ trước cửa nên vào dại thôi chứ đọc tiếng Hoa chả biết đó là nơi nào. Khi thấy thần tài thổ địa ngồi ngay căn phòng đầu tiên tôi hết hồn luôn và càng không biết đây là đâu. Bước vào trong thì thấy một đám du khách đang thỏa thuận giá với cô bán hàng.

Tôi không phải là người rành ngọc trai lắm, nhưng sao tôi thấy ngọc trai gì mà giống đồ nhựa quá. Theo tôi nếu các bạn không rành về ngọc trai thì chớ mua hàng nhé bởi vì tôi nghe đám khách người Hoa trả giá thì hình như giá rẻ nhất ở đây là 100RMB ấy. Mà tôi thấy họ để ngọc trai lên trên tủ kiếng mà không có người trông chừng gì hết. Nguyên căn phòng rộng mênh mông mà chỉ có một cô bán hàng đang bị đám khách vây quanh. Tôi nghĩ nếu tôi qua góc khác và lấy một chiếc nhẫn cho vào túi thì không biết họ có quay camera theo dõi không nhỉ? Nhưng tôi thấy chả dại gì mà thử, thậm chí tôi còn không đi đến khu vực bày hàng mà không người trông coi ấy. Ai biết được bọn người Bắc Kinh có trò ma quỷ gì chớ. Nếu ngọc trai đắt tiền thì sao họ lại để lung tung thế.

So với Việt Nam thì các khu dân cư ngoại ô ở Trung Quốc quy hoạch tốt hơn. Tốt hơn như thế nào? Thứ hai là giao thông – luôn có xe buýt và tàu điện ngần đến những khu dân cư này, do đó việc đi lại của người dân vào khu trung tâm là khá dễ dàng. Thứ hai, có bệnh viện, siêu thị, trường học, công viên gần các khu dân cư ngoại thành này.

Ah quên, Candy Inn (1 Hai Inn) nhà trọ của tôi ở Beijing bắt đầu từ ngày 1 tháng 4 là tăng giá dorm 8 người từ 28 lên 40 RMB, dorm 6 người từ 30 lên 45 RMB/đêm. Ở Trung Quốc, từ tháng 4 đến tháng 10 là cao điểm của mùa du lịch vì vậy nếu bạn nào tham quan vào thời điểm này thì chuẩn bị tinh thần để trả tiền nhiều hơn đấy nhé.
Về nơi ở thì các bạn vào trang www.hostelworld.com, ở đây tôi thấy có nơi vẫn có giá 30 RMB cho dorm vào mùa cao điểm ấy. Ví dụ Templeside Courtyard Hutong House ở số 3 Liuhe Hutong 2 Tiao, Xisi, Xicheng District (trạm điện ngầm Xisi, Exit A)

Sunday, March 27, 2011

Tôi đi Trung Quốc (39): Beijing (3)


Các bảo tàng ở Bắc kinh miễn phí nên khi đến đây thì chớ bỏ qua cơ hội khám phá lịch và văn hóa Trung Quốc miễn phí nhé.

Thứ nhất là bảo tàng thủ đô (Capital Museum).
Bạn nào muốn tham quan mà không biết tiếng Hoa thì copy cái ảnh này vào camera; đi đến đâu thì chìa ra hỏi thăm đến đó, cuối cùng cũng "mò" được đến nơi thôi.

Bên ngoài là một toà kiến trúc đồ sộ và bên trong quả thật là một khách sạn 5 sao. Ở tầng hầm có cả một khoảng không gian xanh cho du khách tham quan mua sách, ăn uống và nghỉ mệt.
Bên ngoài

Bên trong

Tầng hầm
 Ngoài ra ở mỗi tầng lầu đều có toilet cực kỳ sạch sẽ và nước uống miễn phí nữa. Ở các hành lang đều có ghế cho du khách ngồi nghỉ mệt. Ngoài ra ở đây khu bên trái có kiến trúc của một cái chuông trong giàn nhạc khổng lồ được tìm thấy ở mộ của Marquis Yi of Zeng. Bên trong cái chuông khổng lồ cao bằng mấy tầng lầu này là một phòng chiếu phim. Mỗi giờ là có chiếu về lịch sử của thành Bắc Kinh. Ngoài ra còn có phòng trưng bày các loại thư pháp, phòng trưng bày tứ bửu cùng với khoảng không gian xanh mát ngoài hành lang – đúng là một khu vực cho tứ bửu luôn.

Bên phía kia là các phòng trưng bày các vật dụng cổ, chủ yếu là thời nhà Minh và nhà Thanh. Ngoài ra còn có phòng trưng bày đồ gốm, men sứ. Có cả phòng trưng bày các tượng Phật và phòng trưng bày về Đạo Phật Tây Tạng.

Thứ hai là bảo tàng phim.

Để đến được bảo tàng này, có thể đi tàu điện ngầm đến trạm Liangmaqiao, sau đó đi xe buýt số 402, rồi lội bộ thêm khoảng 5 phút thì đến nơi. Bảo tàng này hơi xa trung tâm vì vậy đi lại phải qua nhiều chặng như thế. Tuy nhiên đây là một nơi rất đáng đến. Lại là một tòa nhà đồ sộ có nhiều tầng lầu. Bên trong là một khách sạn 5 sao. Ở đây nói về lịch sử phim ảnh của Trung Quốc, Đài Loan, Ma cau và Hồng kong. Ngoài ra các bạn còn có thể tìm hiểu về kỹ thuật làm phim nữa. Chẳng hạn kỹ thuật xử lý âm thanh, hình ảnh, màu sắc. Ở đây có cả phòng trưng bày các thể loại phim như phim lịch sử, phim thiếu nhi, phim hoạt hình, phim khoa học viễn tưởng,….. Ấn tượng là ở đây có cả hình nộm bằng sáp của các diễn viên nổi tiếng và cả quang cảnh của các phim trường nữa.


Có cái là phim trường được thu nhỏ, có cái làm như thật luôn, ví dụ họ đem cả một toa xe lửa vào để trong bảo tàng để mô phỏng phim trường luôn.

Đừng tưởng là đem toa xe lửa vào cho vui nhé. Họ tạo cả âm thanh của tàu lửa khi đang chạy và ở các cửa sổ là màn hình với phông cảnh thay đổi y hệt như tàu đang chạy thực thụ vậy đó. Tôi quả thật là phục bọn Trung Quốc trong việc xây dựng các bảo tàng quá.

Các bạn có thể đoán được tương lai của điện ảnh sẽ như thế nào không? Họ sẽ tạo ra những rạp chiếu phim 360 độ, nghĩa là khán giả ngồi chính giữa và xung quanh là các màn hình. Nghĩa là bạn xem cảnh không chỉ đằng trước mà cả bên trái, bên phải và đằng sau nữa. Cái kiểu rạp 360 độ mà còn thêm 3-4 D gì nữa thì có khác gì mình đang đóng phim đâu nhỉ? Ở đây họ chiếu lại trích đoạn các bộ phim nổi tiếng ấy. Đừng tưởng là sẽ nghe âm thanh om sòm đâu nhé. Bạn không nghe được phim nếu không đặt bàn chân mình vào đúng nơi có hình vẽ hai bàn chân ấy và bên trên cao là một cái lồng. Khi đặt chân vào đúng chỗ thì bạn sẽ nghe âm thanh rất rõ y như đang xem phim vậy đó. Nhưng những người bên cạnh lại hầu như không nghe thấy gì. Vì vậy mặc dù trong viện bảo tàng có rất nhiều màn hình tivi chiếu đủ loại phim nhưng vẫn không ồn ào.

Ở đây còn có cả 3 rạp chiếu phim có cả giờ chiếu, giá vé tối thiểu là 20 RMB. Tôi không vào xem nhưng tôi nghĩ rạp chiếu phim ở đây chắc cũng vô cùng hoành tráng ấy.
Tóm lại, tôi cực kỳ thích các viện bảo tàng của Trung Quốc (đặc biệt là chúng miễn phí hehehe).

Ngoài ra tôi còn đến viện bảo tàng và cũng là nơi ở trước đây của nhà văn Lỗ Tấn (Luxun), tác giả của AQ chính truyện ấy.
Mặt tiền

Lỗ Tấn cùng vợ con

Phòng ngủ của Lỗ Tấn

Lỗ Tấn hấp hối trên giường bệnh

Một cảnh trong phim A.Q chính truyện
 Lúc đầu tôi chẳng đoán ra đâu nhưng khi đọc tiểu sử thì thấy ông ta bỏ ngành y để theo nghề văn bởi vì nhận thấy bệnh của người Trung Quốc lúc ấy không phải là thân bệnh mà tâm bệnh.Vì vậy ông đã quyết định đổi hướng (nhờ vậy chúng ta mới có AQ chính truyện mà đọc chứ). Ông này viết văn hay thiệt nhưng có một khuôn mặt rặt "giặc tàu" luôn đó. Thấy ghét ghê! Bạn nào dạy văn học mà có tác giả Lỗ Tấn thì nhớ liên hệ tôi để tôi gửi ảnh của ông ta cho các bạn làm tư liệu dạy cho sinh động nhé.

Để đến bảo tàng miễn phí Lỗ Tấn thì các bạn có thể đi tàu điện ngầm đến trạm Xisi ấy. Đặc biệt khu vực quanh trạm này bán đồ ăn cũng cực rẻ luôn. Nên tranh thủ dạo một vòng ăn một bụng cho no trước khi về nhé.

Từ chỗ của tôi đi xe buýt số 13 thì đến công viên Bắc Hải. Ở đây vé cửa là 20 RMB từ ngày 1 tháng 4 đến hết tháng 10. Từ tháng 11 đến tháng 3, vé là 5 RMB. Đối diện công viên này, đằng sau khu phố hiện đại là khu được xem là mô phỏng theo Bắc Kinh Cổ.


Ở đây có một đội quân đạp xích lô (nhưng xích lô này, người lái người phía trước chứ không phải ở phía sau như ở Việt Nam) mặc đồng phục và vừa đạp vừa giới thiệu cho du khách về khu vực này…..bằng tiếng Hoa.

Khách nước ngoài toàn là đi theo tour có hướng dẫn nói tiếng của họ không hà. Còn khách lẻ như tôi thì hoặc đi bộ hoặc tự thuê xe đạp chạy, chứ nghe tiếng Hoa có hiểu gì đâu. Khu này công nhận đẹp thật.

Hoa anh đào nở khắp nơi và dưới gốc cây anh đào không phải là những cặp tình nhân đang hôn nhau mà là các bàn…quánh bài tiến lên hehehe. Hình như ở Trung Quốc bài bạc là hợp pháp hay sao ấy nên toàn là thấy họ ra đường hay công viên hay nơi công cộng để "sát phạt" không hà. Bạn nào ghiền bài bạc thì du lịch Trung Quốc là đúng ổ rồi đấy. Nhưng có oánh lại họ không thì tôi không chắc à nghen.

Ngoài ra ở khu vực Bắc kinh cổ này còn có dinh thự của hoàng tử Gong nữa. Vé vào cửa là 70 RMB, bao gồm cả việc uống thử trà, xem opera mà trước đây hoàng tử này từng uống và xem ấy.

Thử cảm giác làm hoàng tử một ngày ấy mà. Tôi thà làm thiệt chứ làm hoàng tử tưởng tượng thế này, miễn phí còn làm, phải bỏ 70 RMB thì thôi vậy. Theo sơ đồ thì dinh thự này khá lớn được chia làm hai phần: phần trước là dinh thự với rất nhiều tòa nhà, phần sau (lớn tương đương) là khu vườn thượng uyển (có cả một hòn núi nữa ấy).


Ở đây có một bức tượng đồng nhìn mắc cười lắm (bởi vì được đặt không đúng chỗ tí nào) – đó là bức tượng mà tôi đặt tên là tình quân dân – tượng một anh lính trẻ trong trang phục ngày nay đang tay trong tay với một bà lão. Cả hai đang ngồi trên ghế đồng. Tượng rất đẹp nhưng đặt không đúng chỗ tí nào. Tự nhiên mọi người đang hồi tưởng về thời nhà Thanh cùng với những ông hoàng bà chúa, tượng tình quân dân này làm đứt dòng hồi tưởng của mọi người mất.

Ở đây mọi người cũng có thể vào tham quan nơi ở của Tống Khánh Linh (Soong Ching Ling) nữa ấy. Một tòa dinh thự thật lớn mà trước đây từng là vườn thượng uyển của bố vua Phổ Nghi ấy. Vậy chắc là đẹp lắm nhưng tôi tiếc tiền vé nên không vào và cũng vì ngoài cửa có mấy anh lính mặt mày như phát xít ấy đứng canh. Vậy là tôi lại điệp khúc "Ngu sao vào!"

Ah mà khu vực Bắc kinh cổ này cũng là khu du lịch luôn nhé, khắp nơi là các nhà hàng, quán bar, cửa hàng bán đồ lưu niệm, quá trà, kể cả khách sạn nữa. Tóm lại đây là một khu sống động và dĩ nhiên là không rẻ rồi. Tuy nhiên khu này rất đáng đến xem (xem thôi chớ mua) bởi vì nó thật sự đẹp với những kiến trúc cổ, công viên, cây cảnh,…rất đẹp.

Tôi đến Tử Cấm Thành cùng anh chàng Luc, người Đức gốc Hoa (bố anh ta là người Việt gốc Hoa, vượt biên vào năm 1975 ấy). Chúng tôi đi bằng tàu điện ngầm, dừng ở ga Thiên An Môn Tây hoặc Thiên An Môn Đông (Tien an men Xi hoặc Tien An men Dong). Từ đây chúng tôi theo dòng người đi qua một tường thành bên ngoài là cờ Trung Quốc bay phần phật, chính giữa là ảnh Mao Trạch Đông.

Tôi hỏi anh ta có thích Mao Trạch Đông không? Anh ta bảo rằng chả thích tí nào và rất nhiều người Châu Âu không ưa ông này. Tôi hỏi những người Hoa sống ở hải ngoại có thích không? Anh ta bảo ông này làm cho nhiều người giàu lên và nhiều người nghèo đi. Vì vậy những người giàu lên nhờ ông ta dĩ nhiên là thích rồi. Vậy là tôi chắc chắn cái anh chàng Luc không giàu lên nhờ chính sách của ông ta.

Kiến trúc nhà Minh và Thanh là cái mà tôi rất mê. Ngay bức tường thành đầu tiên không hiểu sao được gắn cho một cái huân chương to tổ bố ngay chính giữa làm phá hỏng cái kiến trúc đẹp đẽ của người ta. Chúng tôi đi vào bên trong. Hôm nay là thứ bảy nên rất nhiều người đi tham quan. Tuy nhiên mọi thứ ở đây đều không rẻ. Một suất cơm có giá 30 RMB tương đương 100 ngàn tiền Việt ấy. Tôi không muốn vào bên trong nên anh chàng Luc vào một mình. Nhờ thế đi tham quan lòng vòng tôi phát hiện ra nơi mà trong vài phút ai cũng có thể trở thành vua ấy. Đó là nơi cho thuê áo quần cổ. Mọi người bu vào quá trời. Bên trong có một cái ngai vàng mà ai cũng có thể ngồi lên sau khi đã trả tiền. Tuy nhiên điều đặc biệt là ở đây họ có khá nhiều bối cảnh (background) để chụp hình tùy theo nhân vật hóa thân hoặc tùy sở thích của khách hàng. Chẳng hạn một vị tướng mặc áo giáp và cầm binh khí thì có bối cảnh là vạn lý trường thành. Một nàng công chúa thì có bối cảnh là khuê phòng. Một cặp tân hôn là bối cảnh đám cưới,… Tóm lại tôi phục họ ở việc tạo các bối cảnh ấy. Họ dùng phông màn giống như màn hình chiếu LCD vậy đó. Khi cần bối cảnh nào thì bấm nút điều khiển để cuốn bối cảnh khác lên và xả bối cảnh họ cần xuống. Khá hay ấy chứ! Bạn nào mà đầu tư kinh doanh ở Việt Nam thì kiếm bộn tiền hà. Theo tôi biết thì ở Huế có cho thuê quần áo thôi, còn việc tạo bối cảnh thì tôi không biết đã có chưa? Ngoài ra tiền vé bao gồm luôn cả dịch vụ trang điểm để lên hình cho đẹp nữa ấy.

Anh chàng Luc sau khi tham quan xong ra bảo tôi rằng không hiểu do đông khách quá hay sao mà chỉ được xem bên ngoài thôi chứ không được đặt chân vào bên trong các toà nhà ở tử cấm thành đâu. Nghĩa là các toà nhà đều khóa cửa, khách chỉ đi lang thang từ khu này đến khu kia để chụp hình thôi. Các tòa nhà lại có kiến trúc giống nhau nên cũng  chả có gì mà chụp. Tuy nhiên phải lội bộ khá bộn bởi vì tử cấm thành khá rộng. Tôi hơi ngạc nhiên bởi vì nếu quá đông và biết rằng khách không được vào trong thì tại sao họ vẫn bán vé. Anh chàng Luc bảo bởi vì họ cần tiền và bởi vì họ muốn kinh doanh mà. Theo tôi thì như thế có khác gì lừa đảo đâu nhỉ. Sau này bạn nào muốn đi tử cấm thành thì nên hỏi kỹ là liệu có được vào tham quan bên trong không nhé nếu không thì sẽ mất tiền vô ích như anh chàng Luc vậy đó. Cũng may là lúc này là tháng 3, được xem là mùa thấp điểm nên vé có 40 RMB thôi. Vào mùa cao điểm giá vé đến 60 RMB (từ tháng 4 đến tháng 10).

Không biết vào tháng 3 này ở Việt Nam mình kỷ niệm ngày sinh của Quan Thế Âm thế nào. Hôm đó tôi tình cờ đi ngang qua ngôi chùa Guanji, thấy rất đông người nên cũng tò mò vào giao tiếp đã đời thì mới biết đó là sinh nhật của Quan Âm. Mà các bạn trẻ Trung Quốc cũng tệ ghê. Chỉ có chữ birthday mà mãi mới nói được, bởi tôi biết trong tiếng Hoa Guan Yin nghĩa là Quan Âm. Hôm đó trước cổng chùa rất nhiều cảnh sát đứng kiểm soát ở cổng ra vào. Chỉ được mang hoa quả vào thôi, nhang thì phải mua tại chùa. Nếu đã lỡ mua ở bên ngoài thì sẽ bị tịch thu và sẽ được phát cho bó nhang khác. Theo tôi thì lý do là nhang cũng có thể gây nổ được (họ phòng ngừa các vụ oánh bom ấy mà). Tuy nhiên tôi thấy có nhiều người qua mặt cảnh sát bằng cách nhét nhang vào túi áo của lớp áo bên trong (trời lạnh nên ai mà chả mặc hai ba áo). Khi bắt gặp tôi nhìn họ, họ cười hề hề. Tôi cũng cười hề hề vì nhìn buồn cười quá.

Lúc tôi vào trong tham quan (Thật ra thì cũng không thấy gì đâu bởi vì ở đâu cũng người là người đang lầm rầm đọc kinh một cách thành kính)¸ khi trở ra thì thấy ở một khoảng sân có một đám người đang đứng lố nhố, ai cũng hướng về phía mặt trời ấy, có vài người quỳ xuống lạy lấy lạy để nữa. Trong đó có một phụ nữ đang giơ tay (bên trong bàn tay là một tượng Phật và một bình hồ lô nhỏ) về hướng mặt trời như thể muốn tiếp thu năng lượng vậy đó. Tôi đoán là người phụ nữ ấy khẳng định là thấy Quan Âm hiện ra trong vầng sáng mặt trời ấy. Tôi không tin đâu bởi vì tôi nghĩ Quan Âm nếu muốn hiện sẽ hiện ra dưới bộ dạng một người bình thường hoặc ăn xin để xem thái độ cư xử của mọi người thế nào ấy, bởi vì cái mà Quan Âm muốn là thái độ cư xử tử tế của mọi người với những người bất hạnh hơn mình cơ mà.