CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, May 29, 2011

Tôi có viết sai chính tả tiếng Việt không nhỉ?????????

Nếu trong các bài viết của tôi có viết sai chính tả thì mong mọi người thông cảm nhé. Tôi suốt ngày phải đọc và nghe tiếng Hoa. Khi nào bắt gặp một bảng hiệu mà có tiếng Anh thì vui như bắt được vàng bởi vì có thể hiểu đó là cửa hàng gì chứ cứ phải nghễnh cổ ra đọc rồi suy nghĩ hoài chả biết đó là cái gì. Có lần tôi vào một phòng khám bệnh hỏi phòng trọ mới ghê bởi vì chữ cuối cùng của họ viết giống y như chữ suo trong từ zhao dai suo ấy. Bởi vì suốt ngày phải đọc và nghe tiếng Hoa, dù mỗi khi có wifi là tôi tranh thủ đọc tiếng Việt, nhưng tôi vẫn quên cách viết một số từ, đặc biệt là những từ có dấu hỏi và dấu ngã, tôi không biết bỏ dấu nào và những từ có âm cuối là "t" và "c", tôi quên không nhớ từ nào thì dùng "t" và từ nào là dùng "c". Trước đây, tôi cực giỏi tiếng Việt và viết hầu như chưa sai chính tả bao giờ đấy nhé. Bây giờ viết sai chính tả tiếng mẹ đẻ tùm lum, thật xấu hổ quá!

(Theo tôi, một trong những điều xấu hổ nhất là không thông thạo tiếng mẹ đẻ của mình bởi vì đó là cái neo giúp mình định vị được mình là ai giữa một thế giới đầy sự đa dạng như thế này- không có cái neo này thì mình chả khác gì một con thuyền hết dạt bờ này lại dạt sang bờ khác ấy nhỉ?)

Việc viết blog của tôi ngoài mục đích chia sẻ thông tin và kinh nghiệm còn nhằm giúp tôi có cơ hội viết tiếng Việt nữa đấy. Đúng là thật khổ các bạn nhỉ? Tôi rất muốn đọc tiếng Việt nhưng những thông tin mà tôi cần thì chỉ có tiếng Anh thôi. Đã thế muốn đọc truyện để giết thời gian trên tàu lửa cũng phải đọc tiếng Anh bởi vì ở các hostels có book exchange, nghĩa là sau khi đọc xong một quyển sách nào đó thì đổi để lấy quyển mình chưa đọc. Đọc xong quyển đó thì lại đổi để lấy quyển khác. Sách ở các Hostels không có sách tiếng Việt mà trong số những thứ tiếng mà họ có thì tôi chỉ đọc được tiếng Anh thôi. Đúng là chán quá!!!! Trong máy tính của tôi có nhiều tiểu thuyết tiếng Việt lắm nhưng lên tàu hỏa mà mở máy tính ra đọc thì khác nào nói với bọn bất lương rằng túi xách của tôi có máy tính đó và tôi lại đi một mình. Chả lẽ lúc nào cũng kè kè cái túi nặng gần chục kg theo người? Vì vậy không có cách nào khác là phải đọc sách tiếng Anh thôi.

Tuy nhiên, tôi lại là người không ủng hộ việc viết và nói tiếng Việt theo kiểu nửa nạc nửa mỡ, nghĩa là nói và viết tiếng Việt trộn thêm từ tiếng Anh. Kỳ lạ chưa!!! Tôi biết mọi người sẽ nói rằng các bài viết trong blog của tôi trộn từ tiếng Anh tùm lum. Thật ra tôi không muốn viết trộn như vậy đâu nhưng những từ mà tôi viết thì từ tương đương tiếng Việt dài quá; vả lại những từ tiếng Anh này lại có tính sống còn cho dân đi du lịch ở nước ngoài cho dù không giỏi tiếng Anh lắm. Ví dụ các loại phòng trong khách sạn. Cho dù không giỏi tiếng Anh thì phải phân biệt được các loại phòng này. Ngoài ra phải thừa nhận rằng, tôi cũng chả biết một số thuật ngữ đó tiếng Việt được gọi là như thế nào. Nếu phải dừng lại suy nghĩ thì lâu quá và lại quên mất thông tin cần chia sẻ. Vì vậy tôi viết luôn tiếng Anh.

Tóm lại, những từ nào mà tôi thấy cần thiết cho mọi người thì tôi sử dụng luôn tiếng Anh. Ví dụ từ Hostel – từ này theo tôi nếu dịch rằng nhà trọ/ nhà nghỉ thì không đúng lắm, còn dịch theo kiểu gì nữa thì tôi không biết nên tôi cứ dùng hostel. Khi ở nước ngoài, chả ai biết từ nhà trọ/nhà nghỉ đâu nhưng có thể họ biết từ hostel hoặc hotel ấy. Cho dù đó là một đất nước như Trung Quốc thì tỷ lệ người biết từ hotel vẫn nhiều hơn là tỷ lệ người biết từ "khách sạn" ấy.

Mục đích viết blog của tôi là để khuyến khích mọi người đi du lịch như tôi. Vì vậy việc trộn thêm từ tiếng Anh của tôi vào không phải để nhằm khoe khả năng tiếng Anh mà nhằm "phổ biến" cho mọi người những thuật ngữ đó luôn.

Tôi nhận được một số câu hỏi của các bạn rằng không giỏi tiếng Anh thì có thể tự đi du lịch được hay không??? Nếu các bạn theo dõi blog của tôi đến nay thì dĩ nhiên biết câu trả lời cho câu hỏi này rồi. Các bạn nghĩ sao về tiếng Anh của các bạn so với trình độ tiếng Hoa của tôi khi mới đến Trung Quốc vậy. Tôi học tiếng Hoa cách đây 11 năm và chỉ học khoảng 1 năm trời (trong suốt 11 năm đó chả có sử dụng tiếng Hoa gì hết). Các bạn có ít nhất 7 năm học tiếng Anh từ cấp hai đến cấp ba, đó là chưa kể thời gian học tại đại học nữa. Như vậy so về mặt bằng thì trình độ tiếng Hoa của tôi không bao giờ bằng một người học tiếng Anh ít nhất 11 năm như vậy. Vậy mà tôi có thể sống sót ở Trung quốc, một quốc gia mà tiếng Anh hầu như không tồn tại đấy nhé. Các bạn có thể nói rằng tiếng Anh của các bạn là tiếng Anh đọc viết chứ không có nghe nói. Vậy thì đỡ hơn tiếng Hoa của tôi rồi bởi vì ngay cả đọc viết tiếng Hoa tôi còn chả có nữa là.

Lý do tôi sống sót ở Trung Quốc đến nay là nhờ vào việc đọc tiếng Pinyin (nghĩa là tiếng Hoa được La Mã hóa) – ví dụ: Beijing là một từ Pinyin và tiếng Anh cũng viết giống như thế. Các bạn có để ý thấy các bài viết trong blog của tôi khi nói đến địa danh ở Trung Quốc, tôi dùng từ Pinyin thay vì dùng từ Hán Việt không? Thứ nhất, tôi không biết từ Hán Việt của mấy địa danh này. Thứ hai, cho dù biết, tôi vẫn tránh dùng (dù thỉnh thoảng có mở hoặc ghi chú) mà vẫn dùng tiếng Pinyin.

Sau đây là lý do và lý do này xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của tôi đấy nhé.

Có nhiều trang web du lịch của Việt Nam viết về du lịch Trung Quốc lắm. Nhưng thật buồn cười là họ lại ghi các địa danh bằng từ Hán Việt không hà. Như vậy một người không biết tiếng Hoa như tôi làm sao biết được địa danh đó là gì trong tiếng Trung hay tiếng Pinyin nhỉ? Kinh nghiệm của tôi cho thấy việc viết như thế chả giúp gì cho những người không biết tiếng Hoa mà lại muốn đi du lịch tự túc tại Trung quốc. Ở Trung Quốc, các địa danh được ghi bằng hai thứ tiếng – thứ nhất là tiếng Hoa phổ thông, thứ hai là tiếng Pinyin. Vậy hỏi việc chỉ giới thiệu địa danh bằng từ Hán Việt của họ nhằm mục đích gì thế??? Có thể họ chỉ muốn giới thiệu cho những người biết tiếng Hoa thôi sao (vậy ai không biết tiếng Hoa thì không phải là độc giả à?)  

Nếu không biết tiếng Hoa thì làm sao các bạn biết Quảng Tây, Quảng Đông, Giang Tây, Cam Túc, Ninh Hạ,…. là cái quái gì đâu. Trên các bản đồ du lịch thì người ta ghi tiếng Hoa và tiếng Pinyin, chả có chỗ cho những từ Hán Việt này cả. Tôi nghĩ mãi chả biết vì sao họ lại thích dùng từ Hán Việt đến như thế (ở đây ý tôi là dùng chay ấy-không có mở hoặc ghi chú từ Pinyin), chắc họ giới thiệu chỉ để cho vui thôi hoặc để nhằm khoe khoang thôi chứ chả phải nhằm mục đích muốn người ta đi du lịch nhỉ?

Khi viết đến đây thì tôi vẫn không hề giấu diếm mà thừa nhận rằng tôi rất bực mình khi đọc những bài viết như thế. Ví dụ một trong những trang giới thiệu về du lịch Trung Quốc khá nhiều là trang phuot.com ấy. Trời, tôi vào đó đọc thông tin cũng như không bởi vì họ đa phần viết tiếng Hán Việt cho những địa danh và địa điểm thu hút du khách không hà. Đọc những trang như thế thì còn khổ hơn là đọc tiếng Anh nữa, bởi vì khi đọc tiếng Anh thì ít ra tôi biết họ đang nói về nơi nào và tôi có thể tìm nơi ấy trên bản đồ của google. Các bạn thử vào google mà gõ từ "Cát Lâm" xem có được bao nhiêu thông tin và cũng vào google mà gõ từ "Jilin" thì các bạn sẽ thấy thông tin ở đâu là nhiều hơn.

Kinh nghiệm khổ sở của tôi với những thông tin chỉ sử dụng từ Hán Việt làm tôi đi đến quyết định sử dụng từ Pinyin khi nói về các địa danh ở Trung Quốc bởi vì mục đích viết của tôi là để mọi người ĐỌC và ĐI chứ không phải ĐỌC và BIẾT.

Trở lại Trung Quốc (7): Changchun (Trường Xuân)


Lúc ở Harbin, tôi tranh thủ mua luôn vé tàu đi từ Changchun (thủ phủ của tỉnh Jilin-Cát Lâm) đến Hohhot (thủ phủ của tỉnh Nei Menggu- Nội Mông). Lý do là tôi phải đi dần đến biên giới Trung Quốc-Mông Cổ trước ngày 2/6/2011. Dĩ nhiên là từ Beijing có rất nhiều chuyến tàu đến Nei Menggu nhưng tôi không muốn quay về Beijing nữa. Từ Harbin cũng có tàu đi Hohhot nhưng chỉ có một chuyến duy nhất mỗi ngày và chuyến tàu này đi ngang qua Changchun. Chưa đến Changchun bao giờ nên tôi quyết định bắt tàu từ Changchun thay vì từ Harbin. Nghĩa là từ Harbin, tôi đi Mudanjiang. Từ Mudanjiang, tôi đi Changchun. Vì mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu duy nhất và tôi lại muốn có mặt Hohhot vào tối thứ 6 ngày 27/5 nên tôi phải mua vé tàu trước cả mấy ngày để đảm bảo có chỗ ngồi. Bây giờ thì tôi rút kinh nghiệm rồi. Để có chỗ ngồi và để mua vé tàu rẻ thì phải mua vé sớm, đặc biệt là những chuyến tàu dài (nghĩa là trên 10 tiếng)- lý do là rất nhiều người đi đoạn đường ngắn nên mua vé tàu để đi cho rẻ và vì thế nếu mua vé trễ mà lại di chuyển đoạn đường dài thì nguy cơ hết vé ngồi là rất cao.

Lên tàu ở Changchun mà lại mua vé ở Harbin nên tôi phải đóng thêm 5 tệ tiền phí dịch vụ. Kệ, chỉ thêm 5 tệ mà có thể dung dăng dung dẻ ở Mudanjiang và Changchun và chờ đến ngày giờ là lên tàu đi gần 24 tiếng để đến Hohhot thì cũng đáng. Có vé tàu đi Hohhot thì tôi đi Mudanjiang. Từ Mudanjiang, tôi mua vé tàu đi Changchun, với giá là 46 tệ. Đây là giá rẻ bởi vì giá thông thường là 75-85 tệ và đây lại là tàu nhanh (bây giờ tôi lại có thêm kinh nghiệm mua vé tàu rẻ rồi nhé – các bạn đi Trung Quốc thì phải nhớ câu "pen di tơ peo" để nói khi mua vé ở ga để được vé rẻ nhé). Tàu này đi từ Mudanjiang (ga đầu) đến Da lian (Đại Liên-ga cuối). Tuy nhiên tàu đến Changchun vào lúc 1h45.

Từ ga bước ra thì tôi kéo hành lý đi về tay trái mặc kệ những lời mời mọc của các tay cò (tôi cứ giả điếc, giả câm, giả mù- bám theo một hồi thì họ chán sẽ tự giải tán thôi hehehe). Đi khoảng vài trăm mét thì tôi băng qua đường để đi vào một con hẻm khá lớn với rất nhiều bảng hiệu nhấp nháy đèn. Tôi vừa đi vừa tìm xem còn zhao dai suo nào mở cửa không. Ở con đường này có rất nhiều zhao dai suo và tôi lại rẽ trái vào ngã tư nhỏ trước mặt. Bước đại vào một nơi, tôi hỏi giá thì anh chàng đang ngủ gục cho biết phòng rẻ nhất là 30 tệ. Tôi bước ra đi thêm vài bước thì rẽ vào một zhao dai suo khác. Một anh chàng trẻ măng đang ngồi trước máy tính, tôi hỏi giá phòng cho một người ở, anh ta nói giá 20 tệ. Phòng nằm dưới tầng hầm, trong phòng có một cái giường đôi và tivi, ngoài ra còn có dây phơi đồ giăng ngang qua phòng nữa. Tuy nhiên phòng không có cửa sổ. Toilet ở đây khá sạch sẽ. Lý do là gia đình cũng dùng toilet này nên họ quét dọn suốt.

Rút kinh nghiệm từ nhà trọ ở Mudanjiang, tôi hỏi nếu check in vào lúc đó (khoảng 2h30 sáng) thì mấy giờ trả phòng. Anh ta nói 12h30 phải trả phòng. Tôi nói tôi ở đến trưa hôm sau luôn thì là hai đêm phải không? Anh ta nói phải.Vậy là tôi trả giá. Tôi nói 30 tệ ở đến 12h30 trưa hôm sau. Anh ta không đồng ý và nói 35 tệ thì có thể chứ 30 tệ thì rẻ quá. Rút kinh nghiệm từ các phòng trọ khác –đó là có thể không có phòng tắm nên tôi hỏi với giá 35 tệ thì tôi có thể tắm không. Anh ta nói có thể. Vậy là tôi đồng ý (dù gì tôi cũng không phải là người Trung Quốc nên tôi không thể không tắm trong vài ngày được.)

Tôi phải chờ khá lâu cho anh ta làm thủ tục check in bởi vì trong hộ chiếu của tôi có khá bộn visa của Trung Quốc. Dù tôi chìa cho anh ta cái visa mới nhất nhưng anh ta cứ lật đi lật lại xem các visa cũ. Chờ cũng khoảng 15 phút thì tôi mới được vào phòng.

Đánh một giấc đến 9h sáng, tôi mới dậy đi tìm anh chàng tiếp tân và hỏi phòng tắm ở chỗ nào. Anh ta mang theo chìa khóa để mở cửa (thì ra phòng tắm này khóa cửa, chắc ai muốn tắm phải trả tiền nhưng do tôi có thỏa thuận trước với anh ta rồi nên không phải trả tiền chăng?) và đây cũng là nơi họ để máy giặt. Phòng khá lớn và nước ấm thật thoải mái. Sau mấy ngày bụi bặm ở Mudanjiang thì tôi cũng được sạch sẽ.

Tôi ra hỏi anh chàng tiếp tân làm thế nào để đi đến bảo tàng tỉnh bởi vì tôi tin rằng bảo tàng tỉnh thì miễn vé cửa. Anh ta lên mạng tìm tòi thông tin một hồi rồi nói tôi đi xe buýt số 10 đến trạm Yong Ninh Tran thì xuống. Anh ta ghi tiếng Hoa và tôi lại không biết đọc. Vậy là tôi đi qua tuốt trạm này một đoạn. Khi tôi hỏi tài xế thì anh ta chỉ leo xuống, đón xe đi ngược lại. Tôi lại leo lên và chìa tờ giấy ra cho tài xế (các tài xế ở khu vực Đông Bắc không hề thân thiện đâu) anh ta nói "dao" (đến" rồi không nói gì. Tôi phải hỏi những người khác trên xe. Họ bảo tôi xuống khi đến trạm gần đó. Xuống xe, tôi lội bộ một hồi vừa đi vừa hỏi. Dân ở đây không biết bảo tàng tỉnh ở đâu. Cuối cùng sau một hồi lòng vòng thì tôi mới biết thì ra anh chàng tiếp tân chỉ tôi đi đến Dinh thự của vua Phổ Nghi chứ không phải bảo tàng tỉnh.
Cổng vào - nhìn mấy cha gác cửa soát vé là thấy ghét rồi!!!!

Changchun (Trường Xuân) thủ phủ của tỉnh Jilin (Cát Lâm) đang trong quá trình xây dựng hạ tầng nên bụi bay mù trời (Phải đi lại hỏi thăm đường xá ở nơi bụi bặm thế này thật không dễ tí nào các bạn nhỉ?). Ở đây không có cái international Youth Hostel nào cả bỏi vì có ít du khách đến đây. Tuy nhiên nơi đây nổi tiếng với dinh thự của vua Phổ Nghi- vị vua cuối cùng của nhà Thanh và của Trung Quốc.


Không hiểu nổi ý nghĩa của biểu tượng này.

Vị vua này lên ngôi năm 2 tuổi và chỉ tại vị được 3 năm thôi. Sau đó ông về ở tại Tianjin (Thiên Tân). Khi Nhật vào chiếm vùng Đông Bắc của Trung Quốc thì họ xây dinh thự này cho vua Phổ Nghi ở và Changchun trở thành triều đình bù nhìn của Nhật luôn. Vì dinh thự do Nhật xây dựng nên nó có kiến trúc của Nhật. Vua Phổ Nghi ở đây 14 năm.

Vé cửa vào nơi này khá đắt- 80 tệ- nên tôi không vào. Cũng hơi tiếc bởi vì trong này có viện bảo tàng trưng bày tranh ảnh về cuộc đời vua Phổ Nghi và về những tội ác của Nhật tại Trung Quốc. Tuy nhiên, muốn phổ biến kiến thức cho mọi người mà lấy tiền đắt thế thì tôi không vào (hehehe). Vả lại tôi cũng đã quen vào các viện bảo tàng miễn phí rồi nên bỏ tiền ra để vào nơi này tôi không nỡ (khekhekhe).

Tuy nhiên, dù không vào bên trong thì tôi cũng có thể đi lòng vòng ở công viên bên ngoài để xem. Tại đây có trường đua ngựa và có cả câu lạc bộ dành cho những người đua ngựa nữa. 

Tôi thấy hình như có bảng đề 20 hay 30 tệ gì đó để cưỡi ngựa trong vòng bao nhiêu phút ấy. Tôi không để ý lắm nên không nhớ.

Từ dinh thự của vua Phổ Nghi (được gọi là Wei Huanggong) tôi bước ra thì thấy trạm xe buýt Shi Qi Shi Zhong Xue (trạm này ngay trước cổng trường "Changchun Public Relations School"). Từ trạm này đi đến dinh thự vua Phổ Nghi khá gần và các xe buýt 10, 168, 241, 242, 276, 141, 275 có thể đi đến đây.

Theo lời của anh chàng gác cổng trong dinh Phổ Nghi, tôi băng qua đường và đón xe buýt số 241 để đi đến bảo tàng tỉnh. Tuy nhiên, xe buýt này lại không đi đến đây. Tôi ngồi đến trạm cuối cùng của xe 241 thì leo xuống. Lúc đó chỉ có tôi và một phụ nữ lớn tuổi là đi đến trạm cuối mà thôi. Tôi hỏi thì bà ta nói không có và dắt tôi đi khoảng 1 km đến một trạm xe buýt khác đón xe số 66. Bà ta còn gửi tôi cho tài xế xe buýt nữa chứ. Bà ta nói tôi là người Việt Nam và muốn đến bảo tàng tỉnh. Vậy là tôi trở nên "nổi tiếng." Khi đến nơi thì ngoài tài xế mà người dân trên xe cũng chỉ tôi xuống nữa.
Bảo tàng tỉnh nằm sau lưng tòa nhà này.

Viện bảo tàng tỉnh Jilin cũng buồn cười như bảo tàng tỉnh Heilongjiang vậy đó. Bảo tàng này nhỏ xíu. Tầng dưới trưng bày các loại đá và những nghiên mực cực to được làm từ những loại đá này. Ngoài ra ở đây cũng có phòng trưng bày các bức tranh vẽ cảnh nữa (so với những nơi khác thì tranh ở đây không có gì đặc sắc.) 

Tầng hai của bảo tàng thật đáng mê bởi vì có trưng bày về Phật giáo Tây Tạng như kinh sách lưu trữ từ nhiều đời (khi nhìn thấy những kinh sách này, tôi nghĩ chắc họ "cướp" được từ Tây Tạng về đây và đem trưng bày), các thangka (những tranh vẽ về các vị Phật hoặc những biểu tượng nhà Phật), các bức tượng Phật. Ngoài ra còn có các vật dụng liên quan đến văn hóa Tây Tạng nữa. 
Được trưng bày ngay giữa phòng
Các bức tượng trong Phật giáo Tây Tạng:








Các thangka:




Các loại mặt nạ:



Kinh Tây Tạng:









Các vật dụng khác:







Theo tôi thì trong bảo tàng này, tầng hai là nơi rất đáng xem (dù ở tầng 1, xem các nghiên mực khổng lồ cũng vui). Tuy nhiên bảo tàng này chỉ có ghi chú tiếng Hoa thôi.

Để đến bảo tàng này có thể đi xe buýt 6, 13, 16, 17, 66, 112, 111, 160, 306, 312 và xuống ở trạm Jie Fang Da Lu (không hiểu sao các tên các trạm ở đây hầu như luôn có kèm theo từ Lu- chắc họ lấy tên đường làm tên trạm luôn quá)

Từ bảo tàng bước ra thì tôi nghe tiếng đàn và tiếng hát réo rắt vọng ra từ công viên cạnh đó. Tôi hỏi người dân đây là công viên gì thì họ nói: Er tong Công yuan.


Công viên này là công viên kỳ lạ nhất mà tôi từng thấy ấy. Ở đây người già Trung Quốc tụ tập thành từng nhóm. Có nhóm thì chơi cờ, có nhóm chơi đánh bài, có nhóm ngồi đàn ca réo rắt, có nhóm vừa hát vừa múa vừa diễn, có nhóm chỉ ngồi nói chuyện, có nhóm ngồi quay quanh một người- hình như người này đang kể chuyện ấy, thậm chí có nhóm ba cụ- một cụ đàn organ, một cụ kéo đàn violin, và một cụ cầm micro hát. Đối với những nhóm ca hát múa thì các cụ khác ngồi xe lăn hoặc những cụ khỏe hơn thì lót giấy báo ngồi trên các tảng đá gần đó để thưởng thức.









Đúng là một công viên tràn đầy sức sống và thật có ích cho những người lớn tuổi các bạn nhỉ? Tôi thấy hầu như trong mọi xó xỉnh của công viên đều có một nhóm các cụ đang quây quần sinh hoạt chung. Ước gì ở Việt Nam mình cũng có một công viên như thế cho những người lớn tuổi các bạn nhỉ? Tôi thấy những người già ở Trung Quốc thật hạnh phúc, bởi vì ngay cả ở các nước phát triển như Châu Âu người già cũng không ra ngoài nhiều như ở Trung Quốc đâu.


Theo tôi người dân Đông Bắc Trung Quốc là những người Trung Quốc "bất thường." Tính cách của họ khác với những người Trung Quốc ở các vùng khác mà tôi đã đi qua. Họ không phải là những người Trung Quốc như chúng ta đã biết mà là "người Trung Quốc bất thường."

  • Họ không có sự tinh tế của những người Trung Quốc khác.
  • Họ khá cứng nhắc chứ không linh hoạt trong giải quyết tình huống.
  • Họ thẳng thừng, không biết thì nói là không biết chứ chả chịu suy nghĩ chi cho sâu xa.
  • Họ có vẻ không thân thiện bằng, tuy nhiên khi đã giúp thì giúp đến nơi đến chốn chứ không có kiểu "đem con bỏ chợ."

Ở Đông Bắc Trung Quốc chưa đến 3 tuần mà số lần tôi "choảng" nhau với họ bằng số lần tôi ở 4 tháng ở các vùng khác. Tôi cũng cứng nhắc mà họ cũng cứng nhắc nên hai cá tính cứng nhau đụng nhau thì "choảng" là phải rồi.

Chị Chi cho tôi biết dân Đông Bắc trước đây nổi tiếng bởi tính hào sảng của họ, tuy nhiên tính cách ấy không biết còn hay không bởi vì bây giờ ở đây lại nổi tiếng nhiều tệ nạn như cướp giật,.. Theo tôi thì tính cách hào sảng của họ vẫn còn phảng phất bởi vì tôi "đánh hơi" ra tính hảo hán ở những con người nơi đây. Thói thường là các hảo hán lại nghèo, vì vậy vùng Đông Bắc so với các nơi khác thì vừa kém về cơ sở hạ tầng vừa kém về ý thức của người dân. Chỉ có ở Đông Bắc, tôi mới thường xuyên bắt gặp cảnh người ta khạc nhổ luôn ngay tại siêu thị một cách vô cùng tự nhiên.

Cô bé sinh viên người Sichuan ở chung dorm với tôi tại Shenyang cũng nó rằng dân Đông Bắc có tính cách khác với người Trung Quốc thông thường. Tôi nghĩ rằng cô ta nói đúng. Vì vậy các bạn nào mà làm ăn kinh doanh với người dân vùng Đông bắc này thì cần có sách lược khác với dân vùng khác nhé. Cứ xem họ như "những người Trung Quốc bất thường" ấy. Tiếc là tôi ở tại khu vực Đông Bắc chưa đủ lâu để hiểu nhiều hơn về "sự bất thường" của họ.

Tôi nghĩ một trong những nguyên do cho "sự bất thường" của họ là họ pha trộn với quá nhiều nền văn hóa khác- ví dụ như Nga (nhiều phụ nữ ở đây mặc áo đầm phùng tay và xòe như của Nga ấy), Mông Cổ, Nhật (vì vậy nhiều người có kiểu nhìn của phát xít Nhật lắm đó), Triều Tiên (nhiều phụ nữ từ Bắc Triều Tiên vượt biên đến đây sống chui sống nhủi và hành nghề gái điếm hoặc lấy nông dân)

Ngoài ra chưa có ở đâu tại Trung Quốc mà tôi thấy phụ nữ lại hút thuốc lá nhiều như  vùng Đông Bắc này. Có những cô gái rất trẻ và nhìn hiền thục lại phì phèo điếu thuốc trên tay. Họ hút một cách tự nhiên. Chắc ở đây lạnh quá nên họ phải hút thuốc chăng?

Phụ nữ ở đây cũng bới tóc như phụ nữ ở Xian vậy đó. Tuy nhiên bên dưới búi tóc của họ luôn có một cây kẹp chặn ngang qua, hình như là để cho tóc bớt độ phùng hay để giữ cho tóc không rơi thì phải.

Buổi tối, anh chàng tiếp tân nơi zhao dai zuo mà tôi ở cùng với một người bạn của anh ta   phỏng vấn tôi về Việt Nam và hỏi tôi nghĩ gì về Trung Quốc. Dĩ nhiên tiếng Hoa của tôi không đủ để nói đến những vấn đề này, vì vậy anh chàng tiếp tân mở từ điển tiếng Trung và có phiên dịch tự động ra tiếng Việt. Anh chàng tiếp tân này mới có 19 tuổi thôi mà hút thuốc lá khiếp luôn. Họ bảo tôi rằng họ ngưỡng mộ tôi quá và tôi thật là người mạnh mẽ khi dám đi bụi như thế dù tôi cố ý nói tránh đi một chút rằng tôi sang Trung Quốc thăm bạn đang học ở Harbin và bạn tôi dạy tôi nói tiếng Hoa. Như thế thôi mà họ đã hâm mộ quá rồi. Họ hỏi tôi biết gì về tội ác của Nhật tại Trung Quốc. Tôi nói chả biết gì hết vì viện bảo tàng lấy tiền đắt quá. Họ nói họ không ưa người Nhật bởi vì Nhật giết quá nhiều người Trung Quốc. Tôi nghĩ bụng, "bọn ba tàu chúng mày cũng giết nhiều người Việt Nam mà chúng tao có ghét tụi mày đến thế đâu. Chúng mày quả là thù dai." Không biết diễn đạt ý này bằng tiếng Hoa nên tôi không nói, nếu không thì cũng chả sợ họ mà không dám nói các bạn nhỉ?

Đối với họ, chiến tranh Việt Nam –Trung Quốc vào năm 1979 là do Việt Nam tấn công Trung Quốc ấy. Tôi nói không phải, Trung Quốc đánh Việt Nam mà, tôi lấy bản đồ Việt Nam ra chỉ Lạng Sơn –nơi còn ghi dấu tích về việc Trung Quốc tấn công Việt Nam. Lúc tôi ở Lạng Sơn tôi thấy rõ ràng mà. Nhưng họ không thừa nhận đâu, họ cứ nghĩ rằng do Việt Nam đánh Trung Quốc ấy.

Ngồi nói chuyện một hồi đến gần 12h đêm thì tôi thấy có một phụ nữ vừa la vừa chạy xuống từ tầng lầu. Tôi thấy chị ta nói gì đó với vẻ phản đối ghê gớm và hình như móc tiền ra định trả cho họ. Tôi hơi bất ngờ thì bạn anh chàng tiếp tân nói rằng đây là vấn đề gia đình. Anh chàng tiếp tân đi ra phía sau để giải quyết và hình như đánh người phụ nữ này bởi vì tôi nghe thấy tiếng thụi vào người mà. Bạn anh ta thì cố đánh trống lãng tôi bằng cách nói chuyện với tôi.

Ngồi một hồi thì tôi nói khuya rồi để tôi về phòng thì tôi thấy họ có vẻ "thở phào"- chắc họ không muốn tôi chứng kiến cảnh này. Tôi nghĩ chắc họ môi giới mại dâm hoặc tuyển phụ nữ từ nơi khác, ban ngày thì quét dọn, ban đêm thì kiêm luôn việc bán dâm cho khách. Hôm đó chắc gặp một ông khách "quái gỡ" nên chị ta không đồng ý mà bỏ của chạy lấy người chăng? Tuy nhiên cuối cùng thì họ cũng ép buộc được người phụ nữ đó vào phòng với khách bởi vì tôi không nghe tiếng chị ta la nữa.

Tôi thấy nơi này thật nguy hiểm và tôi nghĩ cũng may là hôm sau tôi check out rồi. Tuy nhiên qua đó tôi rút kinh nghiệm rằng sau này bạn nào không biết tiếng Hoa mà đi Trung Quốc, khi họ nói gì không hiểu thì cứ nói là "bu tong" (không hiểu), chớ có lịch sự theo kiểu ai nói gì cũng gật thì có khi họ "bán" các bạn luôn ấy chứ. Hehehe.