CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, October 27, 2011

Bí kíp đi bụi sang Lào

Do người Lào xem người Việt như anh em nên có thể gọi bất kỳ người lớn tuổi nào là mẹ /bố cho thêm thân mật.

Do có khá nhiều người Việt sống tại Lào nên cứ nói tiếng Việt; tuy nhiên nên cố học vài câu tiếng Lào cho tình anh em Lào-Việt thêm đằm thắm.

Uống nước: để dành chai nước suối đã dùng rồi, có thể vào bất kỳ nhà nào đấy hoặc vào các ngôi chùa xin uống mát lạnh vào chai mà uống. Nói: cho xin ít nước “Khơ nạm nội nừng.”

Ăn: có thể mua thức ăn sẳn (được cho vào bịch hoặc gói trong lá chuối) và bánh mì hoặc cơm hoặc bún, sau đó cho vào ăn chung, rẻ hơn vào nhà hàng nhiều. Điều kiện: phải có muỗng/đũa và một cái ca hoặc chén hoặc dĩa.

Nếu muốn ăn miễn phí thì có thể vào chùa ăn ké thức ăn được ban phúc (thức ăn còn lại mà các vị cúng dường ăn sau khi các nhà sư đã dùng); buổi sáng đến vào lúc 7h, buổi trưa đến vào lúc 11h (các sư không ăn tối). Nếu đến vào những giờ này thì luôn được mời ăn cùng họ. Tuy nhiên nếu không muốn mắc nợ nhân dân Lào thì nên mua một ít thức ăn đến cúng dường cho sư và sau đó cùng với người dân ăn chung thức ăn của nhau. Cách làm này hay ở chỗ. Bạn chỉ mua một hai món nhưng lại được ăn nhiều món. Có thể mua thức ăn bán sẳn hoặc trái cây hoặc bánh ngọt. Tóm lại món gì ăn được thì mua và tùy theo túi tiền của mình.

Ngủ: mang theo lều cắm trại trên những thảm cỏ vừa xanh vừa mềm nằm êm ái như nằm trên nệm nếu không muốn vào ngủ ké nhà dân (bởi vì có nơi, đặc biệt là gần thành phố lớn, người ta không cho ngủ ké mà toàn chỉ vào ngủ ở các nhà trọ nhà nghỉ)

Bản chất người Lào là hiền lành nhưng do bị người Việt, người Trung Quốc sang “tập tành” cho những thói xấu nên giờ đây họ vẫn “chịu chơi” như ai, đặc biệt là ở các thành phố và thị trấn lớn. Tuy nhiên ở những vùng sâu xa thì họ vẫn là họ; vì vậy nếu đến tham quan những nơi này thì nên sống hòa đồng theo họ, chứ đừng biến họ “xấu” như người Việt mình nhé! (ví dụ: ăn nói lớn tiếng, nhậu nhẹt, đánh nhau, phóng nhanh vượt ẩu, không nói thật, ….) (không phải tôi muốn nói xấu người Việt nhưng so với những người Lào chân chất thì mình quả là xấu thiệt!)

Lào còn nghèo lắm nhưng đừng thể hiện “lòng tốt không đúng chỗ” bằng cách cho tiền hay bánh kẹo trẻ em nhé! Làm thế chỉ dạy bọn chúng trở thành ăn xin mà thôi; ngoài ra bánh kẹo chỉ làm cho răng bọn chúng thêm hư (do bọn chúng có đánh răng đâu- nếu thay bánh kẹo bằng bàn chải và kem đánh răng + hướng dẫn cách chải răng thì có ích hơn nhiều đấy).

Để giúp đỡ dân Lào thì nên tìm đến các tổ chức phi chính phủ ở nơi mình viếng thăm hoặc vào thẳng các trường học hoặc chùa mà tặng tiền hay đồ dùng học tập. Tuy nhiên cũng đừng góp tiền không đúng chỗ nhé ! (nghĩa là góp vào cho mấy cha chính quyền tham nhũng đấy!) Các bạn cũng có thể vào thẳng các buôn, đến các gia đình nghèo mua thêm thịt/cá/trứng cho bữa ăn của họ thêm dinh dưỡng.

Nếu thật sự yêu quý đất nước và người dân Lào thì nên góp phần bảo vệ văn hóa của nó bằng cách chú ý cách ăn mặc và hành vi cử chỉ của mình khi ở Lào nhé! (Có nhiều thông tin về phần này rồi nên các bạn chỉ cần lên mạng gõ gõ là có vô số cái để đọc.)

Bài liên quan: An toàn khi đi du lịch 
Bài liên quan: Cách đối phó với những người dân địa phương luôn xem du khách là những ATM di động.

Bài liên quan: Hãy là một du khách "đẹp"  

No comments:

Post a Comment