CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

5. Nhng Blog liên quan:

Pht Pháp:https://khongdenkhongdi.blogspot.com/

Hi giáo:https://daohoitrongtim.blogspot.com/

Tái chế: https://recyclewithmaya.blogspot.com/

Saturday, November 26, 2011

Phàm sinh con ra thì ai cũng muốn con mình giỏi giang, xinh xắn và là người tốt. Có ai muốn con mình là người xấu không nhỉ? Chắc có nhưng chỉ là thiểu số. Chính vì muốn con chúng ta tốt nên chúng ta dạy chúng những điều hay lẽ phải được tích lũy từ hàng ngàn đời. Tuy nhiên khi bọn trẻ đem những điều ấy áp dụng ra ngoài cuộc sống thì chúng thường bị hẫng và quay lưng lại với những điều mà bố mẹ thầy cô khuyên dạy. Thậm chí chúng còn bảo rằng chúng ta cổ hũ quá rồi; xã hội ngày nay không thể áp dụng những điều ấy được. Chính vì hẫng như thế nên chúng dễ bắt chước những cái mà chúng cho là hiện đại, hợp thời, rồi từ từ định hướng theo một con đường mà người lớn chúng ta không thể chịu nổi. Vì sao thế? Những điều tốt thì muôn ngàn đời luôn đúng bởi vì cái xấu thì không thể thắng nổi cái tốt. Tuy nhiên khi dạy cho bọn trẻ điều tốt, chúng ta không dạy đến nơi đến chốn (cũng do chúng ta có được học những điều ấy đến nơi đến chốn đâu)

Khi chúng ta dạy cho chúng biết yêu thương thì chúng ta lại quên dạy chúng đặt tình yêu thương cho đúng chỗ. Vì thế khi ra ngoài cuộc sống mà yêu thương đúng người xấu thì chúng sẽ cảm thấy mình bị lợi dụng, bị lừa dối. Có thể chúng trở nên những người lạnh lùng vô cảm, thờ ơ, ích kỷ bởi chúng nghi ngờ tất cả mọi người.

Do đó có bạn đã cay đắng mà viết rằng: “sống là phải cho đi nhưng sau khi cho đi tất cả thì ta nhận thấy thật khó mà đòi lại.” Quan trọng là có cho đúng người hay không?

Tóm lại, ý tôi muốn nói là khi dạy con mình sống là phải biết yêu thương, chúng ta cần dạy cho chúng cách phân biệt người xấu người tốt. Vì sao? Để chúng có quyền lựa chọn khi giúp đỡ; nếu không sau khi yêu thương giúp đỡ người xấu một cách vô tội vạ, chúng sẽ thấy bị tổn thương, rồi có thể quay về cực ngược với sự yêu thương.

Khi chúng ta dạy con mình “nhặt của rơi, trả lại cho người bị mất” thì chúng ta quên dạy cho chúng cách phân biệt ai là người thực sự đánh rơi của và ai là người giả vờ.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “lao động là vinh quang” thì chúng ta quên dạy cho chúng phân biệt lao động chân chính và không chân chính.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “lá lành đùm lá rách” thì chúng ta quên dạy chúng phân biệt đâu là là rách thực sự, đâu là lá rách giả vờ.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “thật thà là cha quỷ quái” thì chúng ta quên dạy chúng khi nào nói thật là đúng và khi nào nói thật là có thể lấy đi mạng sống của một người tốt.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” thì chúng ta quên dạy chúng phân biệt khi nào roi vọt là do yêu, khi nào roi vọt là do giận cá chém thớt; khi nào ngọt bùi là yêu, khi nào ngọt bùi là ghét.

Tóm lại, tất cả những gì mà chúng ta quên dạy con mình, xã hội ngày nay gọi là “kỹ năng sống” trong đó đặc biệt là kỹ năng phân tích sự kiện và kỹ năng giải quyết vấn đề. Vì thế mà có chuyện có người trẻ luôn miệng bảo bố mẹ mình là cổ hũ, lạc hậu, không theo kịp thời đại. Lý do ư? Những gì chúng ta dạy chúng là không sai nhưng chúng ta không dạy cho chúng những kỹ năng sống đi kèm với những điều ấy. Để dạy được những kỹ năng sống ấy thì bố mẹ phải là những người đi sát thời đại và bản thân phải được học về chúng trước (có thể học qua người khác hoặc qua kinh nghiệm sống của chính mình) nhưng không phải bố mẹ nào cũng làm được điều này nên có đứa con xem họ như là “khắc tinh” thay vì là bạn bè của chúng.

Những điều tôi viết ở trên có thể không đúng với nhiều người nhưng ít ra cũng đúng với vài người đấy các bạn nhỉ?

No comments:

Post a Comment