CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, November 26, 2011

Phàm sinh con ra thì ai cũng muốn con mình giỏi giang, xinh xắn và là người tốt. Có ai muốn con mình là người xấu không nhỉ? Chắc có nhưng chỉ là thiểu số. Chính vì muốn con chúng ta tốt nên chúng ta dạy chúng những điều hay lẽ phải được tích lũy từ hàng ngàn đời. Tuy nhiên khi bọn trẻ đem những điều ấy áp dụng ra ngoài cuộc sống thì chúng thường bị hẫng và quay lưng lại với những điều mà bố mẹ thầy cô khuyên dạy. Thậm chí chúng còn bảo rằng chúng ta cổ hũ quá rồi; xã hội ngày nay không thể áp dụng những điều ấy được. Chính vì hẫng như thế nên chúng dễ bắt chước những cái mà chúng cho là hiện đại, hợp thời, rồi từ từ định hướng theo một con đường mà người lớn chúng ta không thể chịu nổi. Vì sao thế? Những điều tốt thì muôn ngàn đời luôn đúng bởi vì cái xấu thì không thể thắng nổi cái tốt. Tuy nhiên khi dạy cho bọn trẻ điều tốt, chúng ta không dạy đến nơi đến chốn (cũng do chúng ta có được học những điều ấy đến nơi đến chốn đâu)

Khi chúng ta dạy cho chúng biết yêu thương thì chúng ta lại quên dạy chúng đặt tình yêu thương cho đúng chỗ. Vì thế khi ra ngoài cuộc sống mà yêu thương đúng người xấu thì chúng sẽ cảm thấy mình bị lợi dụng, bị lừa dối. Có thể chúng trở nên những người lạnh lùng vô cảm, thờ ơ, ích kỷ bởi chúng nghi ngờ tất cả mọi người.

Do đó có bạn đã cay đắng mà viết rằng: “sống là phải cho đi nhưng sau khi cho đi tất cả thì ta nhận thấy thật khó mà đòi lại.” Quan trọng là có cho đúng người hay không?

Tóm lại, ý tôi muốn nói là khi dạy con mình sống là phải biết yêu thương, chúng ta cần dạy cho chúng cách phân biệt người xấu người tốt. Vì sao? Để chúng có quyền lựa chọn khi giúp đỡ; nếu không sau khi yêu thương giúp đỡ người xấu một cách vô tội vạ, chúng sẽ thấy bị tổn thương, rồi có thể quay về cực ngược với sự yêu thương.

Khi chúng ta dạy con mình “nhặt của rơi, trả lại cho người bị mất” thì chúng ta quên dạy cho chúng cách phân biệt ai là người thực sự đánh rơi của và ai là người giả vờ.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “lao động là vinh quang” thì chúng ta quên dạy cho chúng phân biệt lao động chân chính và không chân chính.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “lá lành đùm lá rách” thì chúng ta quên dạy chúng phân biệt đâu là là rách thực sự, đâu là lá rách giả vờ.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “thật thà là cha quỷ quái” thì chúng ta quên dạy chúng khi nào nói thật là đúng và khi nào nói thật là có thể lấy đi mạng sống của một người tốt.

Khi chúng ta dạy con mình rằng “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” thì chúng ta quên dạy chúng phân biệt khi nào roi vọt là do yêu, khi nào roi vọt là do giận cá chém thớt; khi nào ngọt bùi là yêu, khi nào ngọt bùi là ghét.

Tóm lại, tất cả những gì mà chúng ta quên dạy con mình, xã hội ngày nay gọi là “kỹ năng sống” trong đó đặc biệt là kỹ năng phân tích sự kiện và kỹ năng giải quyết vấn đề. Vì thế mà có chuyện có người trẻ luôn miệng bảo bố mẹ mình là cổ hũ, lạc hậu, không theo kịp thời đại. Lý do ư? Những gì chúng ta dạy chúng là không sai nhưng chúng ta không dạy cho chúng những kỹ năng sống đi kèm với những điều ấy. Để dạy được những kỹ năng sống ấy thì bố mẹ phải là những người đi sát thời đại và bản thân phải được học về chúng trước (có thể học qua người khác hoặc qua kinh nghiệm sống của chính mình) nhưng không phải bố mẹ nào cũng làm được điều này nên có đứa con xem họ như là “khắc tinh” thay vì là bạn bè của chúng.

Những điều tôi viết ở trên có thể không đúng với nhiều người nhưng ít ra cũng đúng với vài người đấy các bạn nhỉ?

No comments:

Post a Comment