CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, April 30, 2012

Căn phòng xinh xắn của tôi ở Bồ Đề Đạo Tràng

Ở Bồ đề Đạo Tràng mức sống khá rẻ Tình hình vật giá ở Bồ Đề Đạo Tràng

Nếu tự nấu ăn thì mỗi ngày các bạn chi tiêu chưa đến một đô Mỹ cho thức ăn.

Ngoài ra, giá thuê phòng cũng không đắt. Thường một phòng trọ có giá 1 ngàn đến 1 ngàn 500 rupees/tháng, nghĩa là khoảng 20-30 đô Mỹ/tháng, bao luôn điện nước.

Tuy nhiên, tôi lại thích ở Burmese Vihara hơn. Giá phòng trả theo ngày, 100 rupees/ngày (tương đương 2 đô Mỹ); giá đắt gấp đôi so với  thuê phòng bên ngoài. Sư cô Tịnh Hoa và Tuệ Ngộ bảo rằng ở trong chùa thường tốt hơn nhiều, không khí trong lành hơn, và việc đóng tiền phòng cũng là một cách cúng dường cho chùa.

Burmese Vihara, cách Main Temple (còn gọi là Mahabodhi Temple) chỉ khoảng 5-7 phút đi bộ; trước cổng Burmese Temple là chợ rau củ và trái cây, cửa hàng tạp hóa thì dày đặc. Lúc mới đến tôi đã ở đây, làm biếng dọn tới dọn lui; vả lại tôi yêu thích căn phòng và nơi ở của mình vô cùng nên chấp nhận ở dù là đắt hơn bên ngoài.

Burmese Vihara, dù là chùa nhưng cũng là khách sạn nên ở khá thoải mái vì nơi này rất rộng, có rất nhiều tòa nhà, các đoàn hành hương Miến Điện đều ở cả đây.

Muốn tìm đến Burmese Vihara, các bạn chỉ cần nói " Burmese Vihara" thì có nhiều người biết; nếu không thì cứ bảo "police station" (hai nơi này nằm cạnh nhau ngay trên đường lộ Bodhgaya -đường đi ra Gaya)


Góc bếp xinh xắn của tôi; nồi cơm điện là của sư cô Liên Nghiêm cho mượn; còn cái bình nấu nước nóng ở góc bàn là của Derek, anh chàng tình nguyện viên người Mỹ sang dạy tiếng Anh cho chùa Sri Lanka tặng lại trước khi anh ta "cuốn gói " đi về Daramshala để tránh nóng. Thấy trên kệ có gì không bạn???????? Nước tương, chao, bánh tráng, muối mè, bún khô , kho quẹt, trà artiso nè, có đủ; các đoàn hành hương Việt Nam sang đây cho các sư cô; các sư cô ăn không hết nên nhường lại cho tôi đấy!!!! Hehehehehe
Bàn làm việc nhìn ra khu vườn xanh mát bên ngoài; mỗi sáng mấy bé sóc và bé chim đến ca hót líu lo; mấy bé này xem vậy mà cũng có lòng tự trọng ghê gớm lắm đó nghen!! Bằng chứng là tôi cho thức ăn mà chả thèm ăn đâu đấy!!!!
Mùa nóng nên tôi phải lấy bớt nệm ra cho mát lưng; một mình tôi có đến 5 cái gối lận đó
Kho chứa đồ của tôi - gầm giường - Bây giờ, tôi lại có quá trời hành lý. Lý do: có vị Phật tử mua nhiều đồ lưu niệm quá nên hành lý quá tải; vậy là............tôi có thêm nhiều quần áo để mặc, có cả áo dài nữa đó các bạn! Bạn nào sang đây du lịch thì không mang theo quần áo cũng được; cứ đến phòng tôi mà lấy xài nhé!!! Thoải mái, tôi chỉ muốn hành lý gọn nhẹ thôi mừ!!!! Tôi bỏ cả ngày trời để phân loại hành lý và cho tất cả vào bao ny lông cột lại để ngăn bụi và nếu nước mưa có tràn vào phòng thì cũng chả xi nhê gì!


Góc nhà xinh xinh của tôi!


Có cả nón lá Việt Nam nữa nè!! Sư cô Tâm Chánh tặng cho tôi trước khi cô về Việt Nam sau gần 10 năm tu học ở Ấn độ. Phòng này có đến hai cái cửa sổ lận đó nghen!!!!

Cứ mở cửa cái là thấy ngay khu vườn trước mặt; các chú chim hay đậu trên lan can hót líu ríu lắm!

Hành lang trước cửa phòng đấy!

Tôi yêu làm sao cái cuộc sống bình dị, tự do, và giản đơn mà mình đang có ở Bồ Đề Đạo Tràng!!! Ước gì  tôi có visa 6 năm chứ không phải là 6 tháng ở Ấn độ các bạn nhỉ!

Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là khi ta hài lòng và yêu cái mình đang có!

Niết Bàn ở đâu? Niết Bàn nằm ở ngay bên trong chúng ta!

Sư cô Nghiêm Túc hay hát thế này:

"Ta Bà con đã chán chê;
Tây Phương Tịnh Độ quyết tâm con về!"

Quan điểm của tôi lại là:

"Nếu không có cõi Ta Bà;
Làm sao có Phật Thích Ca ra đời!"

Ai cũng mong về Tây Phương Tịnh Độ, cõi của Phật A Di Đà. Tôi lại yêu cái cõi Ta Bà này mới ghê chứ!!! 


1 comment:

  1. Trời đất ơi, nhìn "gia cảnh" của chị cứ tưởng chị thường trú ở đó luôn rồi ấy chứ. Thích hai câu này:
    "Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là khi ta hài lòng và yêu cái mình đang có!
    Niết Bàn ở đâu? Niết Bàn nằm ở ngay bên trong chúng ta!"

    ReplyDelete