CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, May 7, 2012

Người ta đến Bồ Đề Đạo Tràng là để tạo phước hay tạo nghiệp?????????


Dưới góc nhìn của tôi, người ta đến đó là để tạo nghiệp nhiều hơn là tạo phước. Quan điểm của tôi có thể bị nhiều người cho là “tà giáo”; do đó, nếu không muốn bị ảnh hưởng bởi một người tà giáo như tôi thì các bạn nên dừng lại, không nên tiếp tục đọc.

Vì sao tôi cho rằng người ta đến đó là để tạo nghiệp?

Trời ạ, họ hủy hoại môi trường nơi đây không thể tưởng tượng nỗi.

1. Người ta cúng dường Phật hoa tươi. Vậy là để có hoa tươi bán, bọn Ấn độ phải tàn sát cây cối để hái. Trong quyển sách “108 điều răn để bảo vệ môi trường” do Ngài Karmapa viết, Ngài răn rằng: thay vì cúng dường hoa, Phật tử hãy dâng cây con. Vì sao? Cây xanh có thể trồng được chứ hoa để một hồi thì héo rồi thối rửa hết (thật là uổng phí một kiếp hoa!) Bài liên quan: One Hundred and Eight Things You Can Do To Help The Environment 

Những dĩa hoa tươi rói chuẩn bị vào thùng rác.


Lúc tôi đến Bồ Đề Đạo Tràng là đã qua mùa thuyết giảng (thường từ tháng 11 đến tháng 2,3 hằng năm); vậy mà hằng ngày, tôi vẫn chứng kiến các đoàn hành hương, cả Phật tử lẫn tăng ni, tụ tập mua hoa cúng dường và cắm khắp nơi ở Main Temple. Mùi thơm từ hoa tỏa ra ngào ngạt khắp nơi. Như vậy vào mùa cao điểm, số lượng hoa được hái và bán còn nhiều gấp mấy lần như thế! Đảm bảo quyển sách 108 răn để bảo vệ môi trường của Ngài Karmapa có rất ít người đọc. Vì sao? Để làm theo những điều răn ấy thì phải thay đổi thói quen và thậm chí có cả một cuộc cách mạng nhưng người ta lại lười biếng, chỉ thích làm điều gì dễ dàng cho mình mà thôi. Đó là một suy nghĩ ích kỷ mà có biết bao nhiêu người tự nhận mình là người mộ đạo đã làm hàng năm khi họ đến đất của Phật Thích Ca.

Đẹp thì đẹp thật nhưng tàn....................một kiếp hoa!

Không hiểu những người Phật tử ấy nghĩ gì, chứ bản thân tôi, một người khộng phải Phật tử mà cũng nhìn thấy ý nghĩa của việc dâng hoa trái cúng Phật. Đó là: dâng hoa trái tượng trưng cho việc khao khát được thành tựu như Đức Phật; dâng nước tinh khiết là tượng trưng cho sự thanh khiết của tâm, dâng nến đèn là tượng trưng cho trí tuệ bừng sáng trong ta. Vậy những người kia dâng hoa tươi cho Phật mỗi ngày là nghĩa làm sao? Người ta chỉ cần dâng một lần thôi chứ và đặt toàn bộ nguyện vọng của mình vào đó là đủ rồi. Mắc gì ngày nào cũng dâng để cho thực vật nơi đất Phật bị “tàn sát” như vậy chứ????

Có kẻ còn cho rằng mình mua hoa là mua hàng giúp cho người Ấn độ có công ăn việc làm nhưng thực sự cái mình tưởng là giúp lại làm hại họ, tạo cho họ nghiệp phá hoại môi trường. Mà cho dù điều đó có giúp cho họ sống đi chăng nữa thì nó chỉ tồn tại một kiếp trong khi môi trường mà mình tiếp tay cho họ phá hoại lại tồn tại qua bao đời, bao kiếp.

Đồng ý là người dân nơi đây có thể trồng hoa để bán, chứ không chỉ hái tự nhiên. Tuy nhiên mỗi một bông hoa ngọn cỏ cũng là một sinh vật sống kia mà. Làm vậy có khác gì ngắt bỏ mạng sống của nó đâu chứ? Vậy mà suốt ngày nêu cao lòng từ bi không giết hại sinh linh nghĩa là sao? Chả lẽ con người và con vật có mạng sống, còn cây cỏ bông hoa không có hay sao?????

2. Bọn họ đốt nến ghê quá!!!! Trái Đất đang nóng lên từng ngày; số lượng băng tan ở Bắc Cực ngày càng tăng. Vậy mà mấy người Phật tử kia còn góp tay “giúp” cho Trái Đất ngày thêm nóng bằng việc đốt nến. Đã thế có người còn đem cả nến nhang ra chỗ cây Bồ đề nơi Đức Phật đắc đạo để đốt lén nữa chứ! (bởi vì người ta cấm đốt nơi đây mừ!)Trời mẹ ơi, họ muốn làm cho cây Bồ Đề ngộp thở mà chết dần chết mòn hay sao ấy??? Kiểu này thì Đức Phật chỉ có mà ngồi khóc huhuhuhuhu thôi.

3. Bọn Ấn độ có ăn thịt chim đâu (họ chỉ ăn thịt gà, cá, dê, cừu thôi) nên họ chả bao giờ bắt chim làm gì. Thế mà từ ngày mấy thằng Phật tử, đặc biệt là mấy thằng Việt Nam sang bày ra cái trò phóng sinh ấy, bọn Ấn độ tự nhiên ở đâu bị quàng cho cái nghiệp săn bắt chim vào người. Chả hiểu Việt Nam và Ấn độ có mối thù truyền kiếp gì mà mình lại tạo nghiệp cho cả họ lẫn mình như thế nhỉ??? Bà con nào biết thì chỉ giùm tôi cái. Mà nên nhớ số lượng chim bị chết trong quá trình bắt nhốt vào lồng cũng không ít, vậy là họ thêm cái nghiệp sát sinh chim.

Mình tạo cho họ nhiều nghiệp thế mà luôn miệng bảo: Ôi ta đang làm phước, ta đang giúp họ có công ăn việc làm. Mẹ cha cái bọn giả nhân giả nghĩa hay cái bọn mất trí ấy! Chỉ vì công việc của một đời mà hậu quả họ phải trả kéo dài nhiều đời, vậy là hại chứ giúp cái nỗi gì! Thật không đành lòng khi nhìn cái bọn Phật tử kia hãm hại người dân Ấn độ như thế!

4. Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya) là nơi không có hệ thống hay cơ quan xử lý rác thải. Số lượng bao ny lông và các loại rác khác do Phật tử thải ra hằng ngày, đặc biệt là vào cao điểm là không đếm xuể. Trong chùa của Ngài Karmapa có dán luôn câu khẩu hiệu bằng tiếng Anh đại ý là: Bồ Đề Đạo Tràng không có hệ thống xử lý rác thải nên xin quý vị mang rác trở lại quốc gia mình mà tiêu hủy ở đó để tránh gánh nặng về môi trường cho Bồ Đề Đạo Tràng.” Thử hỏi có bao nhiêu người làm theo câu khẩu hiệu này và có bao nhiêu chùa ở đây dán những câu khẩu hiệu tương tự để kêu gọi ý thức của Phật tử và du khách???

Nhiều người đến đây ngồi thiền cả ngày nên tôi không muốn nói đến làm gì. Tuy nhiên có người đến đây, theo họ là “tu phước,” góp tay hủy hoại môi trường nơi xứ Phật bằng cách mua/nấu món này món nọ cúng dường tăng ni và chúng. Chẳng hạn, họ nấu trà sữa; vậy là mua thêm một đống ly giấy/nhựa sử dụng một lần rồi bỏ; hoặc họ cho thức ăn vào bao ny lông rồi đem cho/cúng dường. Thử hỏi có bao nhiêu người biết tái sử dụng lại các loại ly này hoặc bao ny lông.


Họ uống nước bằng chai, rồi vứt vỏ đi. Tính mà xem, trung bình mỗi ngày, một người uống hai lít, vậy là hai cái chai nhựa loại 1 lít được mua; như vậy nếu có 1 ngàn người thì mỗi ngày môi trường ở đây gánh 2 ngàn chai nhựa. Như vậy mỗi tháng, mỗi năm, số lượng vỏ chai sẽ là bao nhiêu các bạn nhỉ?

Vào mùa cao điểm nhiều đạo tràng được mở khắp nơi ở Bồ Đề Đạo Tràng; thường ban tổ chức các đạo tràng hay làm thẻ đeo bằng nhựa và dây đeo luôn vào cổ. Bọn họ thật đáng giận bởi vì không khuyến khích Phật tử trả lại các dây đeo này để tái sử dụng cho mùa sau. Thường người ta làm gì với những dây đeo ấy sau khi xong khóa học. Dĩ nhiên họ vứt đi nếu không ai thu gom lại để tái sử dụng. Vậy là môi trường nơi đây gánh thêm rác nhựa. Có nhiều dây đeo rất đẹp và dù đã sử dụng rồi vẫn còn rất mới và đẹp. Dĩ nhiên là chúng bị vứt lại phòng trọ/khách sạn bởi vì Phật tử ưu tiên hành lý cho quà lưu niệm hơn là các dây đeo này mà!


5. Ngay trên đất Phật mà người ta còn giành giựt nhau từng chiếc lá bồ đề rơi. Thử hỏi ra khỏi nơi ấy, họ còn giành giựt đấu đá nhau đến cỡ nào nữa. Ai đến đây cũng hứa với Phật là sẽ phát tâm Bồ Đề/ Bồ Tát gì đó; họ đi cúng dường bố thí khá nhiều; vậy mà đến chiếc lá bồ đề rụng cũng không nhường nhau nổi, thử hỏi lời hứa của họ có giá trị chăng???Lời hứa chả có giá trị mà trước tượng Phật lại cầu xin đủ thứ thì Phật chỉ có nước lại tiếp tục ngồi khóc huhuhuhuhu thôi.

6. Người ta đến đây và cho tiền ăn xin vô tội vạ. Đây là xuất phát từ lòng ích kỷ. Cho tiền là để tạo phước cho bản thân mà không nghĩ đến hậu quả đối với hành động cho tiền của mình.

Tôi đưa ra thí dụ cho hậu quả của hành vi cho tiền vô tội vạ nhé!!!

Khi thấy việc xin tiền dễ dàng quá, người ta bỏ làm để đi ăn xin. Việc cho tiền người tàn tật, tôi không nói đến làm gì. Tuy nhiên, khi người lớn thấy dễ ăn sẽ bắt bọn trẻ con bỏ học để ăn xin (mà ở Bồ Đề Đạo Tràng có nhiều trường học miễn phí do tăng ni lập nên; ngoài ra giáo dục của Ấn độ bắt đầu từ năm nay miễn phí toàn bộ từ mẫu giáo đến đại học- còn ngon hơn cả mấy nước phát triển nữa cơ đấy!) Vậy thử nghĩ xem, thấy cái lợi trước mắt, bọn Ấn độ bắt con em nghỉ học để đi xin. Hệ lụy đến với tương lai và nhân cách của tụi nhỏ như thế nào thì các bạn có thể hình dung ra được rồi đó.

Ngoài ra, bé gái nghèo ở Ấn độ mà không được đi học, lớn lên không có việc làm, gia đình nghèo quá không có tiền hồi môn, do đó không ai cưới về làm vợ thì tụi con gái đó chỉ còn một con đường là đi làm…………. điếm. Ah ha, tôi có đọc một quyển sách nói về tình trạng này ở Ấn độ, nói rằng: thường gia đình nghèo, sinh con gái, thấy không đủ khả năng lo của hồi môn cho nó sẽ bán nó vào lầu xanh khi nó chỉ 4-5 tuổi. Nó được nuôi dưỡng đến 10-12 tuổi là bị bắt ra phục vụ khách; các bạn mà thấy bọn đàn ông Ấn độ và mấy bé gái nghèo thì đúng là con voi và con kiến. Do đó đa số tụi nó chết khi chưa đến tuổi 18, chết vô danh vì ba mẹ nó sau khi bán con thì xem như nó đã chết rồi.

Chưa có ai thống kê số lượng trẻ em bị bắt bỏ học đi ăn xin rồi lớn lên không nghề nghỗng trở thành gái điếm nhưng tôi nghĩ tình trạng này không phải là không có đâu nhé!!! Vậy hóa ra ai đã đẩy tụi nó vào con đường đi làm điếm vậy hả các Phật tử “chân chính” kia ơi!!!!

Trước Main Temple có một nhóm người tật nguyền và họ kiếm sống bằng cách chơi các nhạc cụ mua vui cho du khách. Tôi ủng hộ việc cho tiền những người này bởi vì họ là những người có tật nhưng không tàn và họ đang kiếm sống bằng chính công sức của mình. Khi đến đây nếu muốn cho tiền thì theo tôi các bạn nên cho tiền những người này.

7. Việc cúng dường tiền cho tăng ni khiến cho sư giả xuất hiện nhiều vô số, thậm chí nhiều hơn cả sư thật nữa đấy! Thậm chí có vị còn lợi dụng lòng tin của Phật tử mộ đạo nhưng “mất trí” (ý tôi muốn nói là ngu đấy, từ trong đạo Phật là “vô minh”) kêu gọi đóng góp để làm những việc “cao đẹp”(toàn là lừa đảo cả).

Có hai khả năng: hoặc là vị tăng/ni ấy bị lừa; hoặc là chính vị tăng /ni ấy lợi dụng danh nghĩa làm việc thiện để lừa lại Phật tử. Đừng nghĩ rằng bất kỳ một tăng/ni đang ở hay học trên đất Phật là đều thánh thiện cả các bạn nhé!!! Chính ngay tại đất Phật, tình trạng lừa đảo ấy nhiều hơn tất cả các nơi khác đấy!!!! Khi người ta không còn sợ nhân quả thì việc gì họ cũng làm được và cái gì họ cũng nói được cả để nhằm mưu lợi cho mình.

Đối với tăng/ni Việt Nam, tôi đã thu thập đủ thông tin để có thể điểm mặt chỉ tên những vị nào đã và đang lợi dụng lòng tin của Phật tử nhưng tôi không làm thế; tôi muốn các bạn phải có trí (wisdom) khi muốn cúng dường cho một tăng/ni làm việc thiện ở đây. Nếu cúng dường sai người thì các bạn tự tạo nghiệp cho mình; đó là nghiệp của bạn, không phải của bất cứ ai khác. Vì vậy, việc có tiền cầm trong tay và nghĩ cách tiêu xài cho đúng để không gây nghiệp không hề đơn giản tí nào các bạn nhỉ?????


Làm gì để tạo phước thay vì tạo nghiệp khi đến Bồ Đề Đạo Tràng:

  • Không phóng sanh chim bừa bãi
  • Không cho tiền ăn xin bừa bãi; nếu muốn phát tâm thì cũng phải phát đúng người, đúng chỗ, không để tâm loạn xạ rồi phát lung tung các bạn nhé!!!!! Chẳng phải việc quan trọng nhất trong đạo Phật là điều phục được tâm của mình hay sao????????
  • Dâng cây con cúng dường Phật thay vì hoa tươi (nếu dâng hoa chỉ dâng đúng một lần thôi – tâm thành quan trọng hơn nhiều)
  • Tái sử dụng bao ny lông khi mua hàng hóa; tốt nhất là mang theo một cái túi xách rồi khi mua hàng cho thẳng vào túi xách thay vì dùng bao ny lông.
  • Tái sử dụng lại chai nhựa đựng nước uống. Nếu không dám uống nước lọc từ các hệ thống lọc ở chùa thì mang theo viên lọc (dạng như viên thuốc, lấy nước từ những nơi này rồi cho viên thuốc lọc ấy vào; hoặc mang theo đầu lọc để tự lọc nước lấy từ vòi)
  • Cúng dường đúng người; nếu không chính bạn gián tiếp làm hại Pháp của Đức Phật qua việc “khuyến khích” sư giả xuất hiện.

(Sư giả, theo tôi, có 2 loại: thứ nhất, không phải sư nhưng mặc áo quần nhà sư để lường gạt người khác; thứ hai, là sư nhưng không giữ giới (lợi dụng kiểu tu theo Bồ Tát hạnh mà phạm giới rồi bảo mọi người rằng họ đang phạm giới để độ chúng sanh; số lượng tu sĩ phá giới để độ chúng sanh và số lượng người phá giới vì sự ích kỷ của bản thân là xấp xỉ, thậm chí cái sau còn nhiều hơn cái trước nữa kìa), tu lâu mà không lọc được tạp chất, vô minh mất trí dẫn đến wrong view, rồi wrong actions. Khi họ đã sai rồi lại “khuyến khích” Phật tử làm theo điều sai, dẫn đến việc cộng nghiệp của họ, của Phật tử đi theo họ và của người thụ hưởng từ hành động “từ thiện” của họ; nhân quả dây chuyền có cơ hội xuất hiện.

Bồ Tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả. Nếu muốn làm Bồ Tát thì các bạn trước hết tiệt trừ nhân ác đi nhé!!!!!!!!)

(Ồ, lạ nhỉ, tôi không phải tu sĩ cũng không phải Phật tử mà không hiểu sao dạo này mắc chứng gì mở miệng ra là nói Pháp, chắc tôi cũng thuộc dạng “loại trí” các bạn nhỉ??? Thật kỳ lạ quá!!!!!)

Ah, sẳn dịp “bà tám” nên nói luôn, có người dạy tôi cách nhận diện người tốt xấu, sư thật giả bằng câu nói sau: “Tâm sinh tướng.”  

7 comments:

  1. Các bạn không nên "ép" tôi kê khai tên tuổi của những vị sư giả ở đây bởi vì sự thật có thể giết chết một con người và tôi không muốn triệt đường tu của những người đó. Thay vào đó các bạn hãy từ mình tìm hiểu đi nhé!!!!

    ReplyDelete
    Replies
    1. http://damhaphu.blogspot.in/2012/05/nhung-nguoi-i-tim-su-that.html

      Delete
  2. Đọc mấy bài viết của chị hay quá, kì lạ là tuy mấy bài viết chị tư tưởng "âm binh" nhưng em lại rất thích, vì em cảm giác được những bài viết ấy chân thực, được chị "rút ruột nhả tơ" cảm nhận từ cuộc sống của chị.

    ReplyDelete
  3. Em biết có một loại bệnh gọi là nghiện, nhưng em không ngờ có ngày em lại nghiện blog của chị, hầu như các bài viết của chị em đọc đi đọc lại nhiều lần đến mức thuộc, khó hiểu quá.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hóa ra có thêm một loại thuốc phiện mới có tên là "Thích Đi Bụi" à??? Ở bên này quý thầy quý cô bảo rằng cũng cùng họ "Thích" đó nghen!!!! Do vậy nghiện thuốc này không có hại đâu hehehehehehehehehehehehehehehe

      Delete
  4. Phật tử việt nam lại có đặc tính rất nhộn là đi chùa phải gặp được SƯ!Có gặp được sư thì cái cuộc đi chùa của mình mới có ý nghĩa, mới tạo phước đức. Nhất là mấy sư đẹp trai, ăn nói có duyên cở Thượng toạ Thích Chân Quang mà cô Dung đề cập tới với mấy bộ video thuyết giảng. Sư Chân Quang còn có biệt tài: đờn (piano đàng hoàng, có video clip) hay, sáng tác nhạc giỏi (có video nghiêm chỉnh), lại còn hát hay (có video trên mang luôn), còn biết cả múa nửa, quả là phật pháp nhiệm màu làm mê hoặc hồn người (ủa sao nghe có hơi hướm ma vương vậy cà). Có nhiều cô tới chùa nằng nặc đòi gặp sư Chân Quang thôi, vài trăm cây sô,lặn lội trèo đèo lội suối gì cũng cam, trong khi Phật ngồi cô tịch nơi gốc cây ở chùa gần nhà thì chẳng đoái hoài (giống các fan đòi gặp Mr. Đàm Vĩnh Hưng dễ sợ), sách Phật quanh năm chả đụng tay chứ đừng nói đọc. Tu kiểu An nam này có ngày thành quỷ, xuống luôn cỏi súc sinh, hay địa ngục a tì vì phạm phải giới dụ tăng phá giới. Mô Phật, thiện tai, cái blog này làm con ngoa ngôn nguỵ ngử, đức A di đà (hổng biết có ko) chứng giám cho con nhờ là tâm con trong sáng do đọc blog mà nhiễm độc tà giáo rồi phát ngôn ngoa ngoắt.Nam Mo A di đà , mày ba tao bảy!(một phật tử nói với tôi rằng, khi đi tụng hộ niệm cho người chết, phước đức người chết hưởng 3, còn "mình" hưởng 7. Từ đó cái tỉ lệ 3/7 này nó ám vào tâm tôi ko sao cứu chửa được, mô phật!)! Chúc cô đường trường có mây!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Oái, ghen tị với sư Chân Quang à??????????

      Delete