CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, May 24, 2012

Người tu hành đến lúc không còn được cúng dường là tốt hay xấu???????


Thiền sư Pháp Dung tu rất tinh tấn trên núi Ngưu Đầu, cọp sói cảm đức từ bi của Ngài tụ hội về khá đông, chim muông cũng cảm lòng từ nên tha hoa trái đến cúng dường Ngài.

Sau khi được Tổ Đạo Tín khai ngộ, Ngài tiếp tục tu nhưng chim không còn tha hoa trái đến cúng dường Ngài nữa. Như vậy có phải Ngài kém phước không? Ngài tu lùi hay tu tiến?

Câu chuyện sau trả lời câu hỏi trên:

Thiền sư Đạo Ưng, đệ tử của Tổ Động Sơn Lương Giới, cất cái am Tam Phong; trải qua một tuần nhật, Thiền Sư không xuống trai đường (nhà ăn trong chùa). Tổ Động Sơn thấy lạ hỏi:

- Mấy ngày nay sao ngươi không đến thọ trai?

Thiền Sư thưa:

- Mỗi ngày có thiên thần cúng dường.

(Tu mà được chư thiên cúng dường là quá tuyệt vời phải không?)

Tổ Động Sơn bảo:

- Ta bảo ngươi là kẻ vẫn còn kiến giải. Ngươi rảnh thì chiều lại.

Chiều, Thiền Sư đến, Tổ Động Sơn gọi:

- Ưng am chủ!

Thiền Sư ứng:

- Dạ!

Tổ Động Sơn bảo:

- Chẳng nghĩ thiện, chẳng nghĩ ác là cái gì?

Thiền Sư trở về am ngồi yên lặng lẽ, thiên thần tìm mãi không thấy Thiền Sư, trải qua ba ngày như thế mới thôi không cúng dường.

Bình thường người tu mà có kẻ quý kính cúng dường thì vui, không có người cúng dường thì buồn. Ví dụ quý vị phát nguyện nhập thất một tuần hoặc nửa tháng, bỗng một hôm có chư thiên đem thức ăn đến cúng dường, khoảng ba ngày, thì chắc quý vị mừng rỡ khoe khắp làng xóm. Nhưng Ngài Đạo Ưng được vậy mà bị Tổ Động Sơn chê là vẫn còn kiến giải. Vì sao? Vì tu mà còn dụng tâm khởi quán từ bi, muốn làm lợi ích cho tất cả chúng sanh. Khởi tâm thiện mạnh như thế nên chư thiên biết mà kính trọng cúng dường. Nếu dứt hết niệm ác và niệm thiện cũng không còn, tâm không khởi niệm tức là vô niệm (tâm bất động) thì duyên đâu mà thấy tâm?

Trong nhà thiền, nếu tu đến mức đó thì cả Phật cũng không nhìn thấy huống chi là chư thiên/ quỷ thần. Tâm vô niệm mới là chỗ vượt mọi đối đãi hai bên. Nếu còn khởi quán là còn niệm thiện. Niệm thiện rất thuần khiết nên chư thiên thấy và chim muông cảm được, mới đến để cúng dường. Như vậy, tu đến chỗ tột cao, với mắt phàm thì thấy là hết phước vì không thấy tâm đang nghĩ gì, còn tu vừa vừa thì dễ cảm thông, thấy kết quả rõ ràng. Rõ ràng là tu như người xưa, tu đến nỗi được chim muông chư thiên cúng dường mà còn bị chê, huống chi là ngày nay tu chưa đến đâu lại bị xao lãng biếng nhác thì còn bị chê đến mức nào nữa?

Đối với những phép lạ, những việc như trên, người trong nhà Thiền không lấy gì làm quan trọng. Thiền sư Nam Tuyền khởi niệm đi thăm trang chủ. Sáng hôm sau Ngài xuống trang sở thì thấy trang chủ đã chuẩn bị đón tiếp. Ngài hỏi:

- Lão Tăng ra vào thường không cho người biết, sao trang chủ biết mà chuẩn bị trước vậy?

Trang chủ thưa:

- Đêm qua thổ địa mách ngày nay Hòa Thượng đến.

Ngài bảo:

- Lão sư tu hành vô lực (bị động tâm) nên bị quỷ thần nhìn thấy.

Thường chúng ta đến nơi nào mà không cho nơi ấy hay nhưng người ta biết trước sửa soạn đón tiếp thì vui mừng chấp nhận, vì được quỷ thần ủng hộ. Song đối với người tu cao như Ngài Nam Tuyền thì hối tiếc là mình dụng tâm tu để cho quỷ thần nhìn thấy. Tu để cho quỷ thần thấy tâm là còn thấp. Giá trị của sự tu không ở chỗ huyền hoặc quỷ thần, thế mà người đời lại đặt nặng vào những huyền hoặc, cho là cao quý nên bị kẹt ở đó.

Nguồn: Trích sách “Những Cánh Hoa Đàm.” Tác giả: Thiền sư Thích Thanh Từ. Nhà xuất bản: Hội Thiền Học Việt Nam. Năm 2003. Trang 128-132.

No comments:

Post a Comment