CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, May 24, 2012

Sao cứ lấy của người NGHÈO mà cho người GIÀU mãi thế nhỉ???????????????

Cuộc sống nhiều khi thật lạ!!!!!!!!!!!!

Con người ta cứ thích làm ngược mà lại nghĩ mình đang làm đúng và rủ rê cả một đám lâu la đệ tử làm theo.

So về mọi mặt, thu nhập bình quân đầu người (GDP), giáo dục, tài nguyên, nhân tài,..... Việt Nam kém xa Ấn độ. Vậy mà không hiểu sao Phật tử Việt Nam lại cứ quyên góp tiền đem sang đây cho người Ấn độ mãi thế nhỉ??????? Đời thật lạ!!!! Ai lại lấy của người nghèo mà đem cho người giàu thế nhỉ? Chắc chỉ có người Việt Nam mới làm được thôi hay sao ấy????

Việt Nam vừa nghèo, vừa bị nước lớn ăn hiếp (cụ thể là Trung Quốc) vừa cạn kiệt tài nguyên khoáng sản, vừa chịu đủ thứ tệ nạn. Ấn độ vừa giàu (có thể tranh với Trung Quốc về ngôi vị number 1 trên thế giới trong tương lai) vừa đông dân (nên dĩ nhiên thừa nhân tài), quốc gia rộng lớn (lớn thứ 7 trên thế giới), dù cũng chịu đủ thứ tệ nạn nhưng dân Ấn độ "keo rít," một đồng xu cũng không muốn bỏ ra. Vậy mà không hiểu sao người Việt Nam cứ đi hành hương qua đây lại lấy tiền cho họ một cách vô cùng bừa bãi.

Dân nghèo ở Ấn độ có tài khoản trong ngân hàng tất (do chính phủ tài trợ), chưa chắc người nghèo Việt Nam có tiền gửi ngân hàng đâu các bạn nhé!!! Giáo dục Ấn độ miễn phí từ mẫu giáo đến đại học (có nơi nào trên thế giới, người dân được hỗ trợ về giáo dục như thế chưa nhỉ????)

Người dân Ấn độ vừa đen đúa vừa ở dơ nhưng họ không nghèo (so với Việt Nam). Trong khi đối với người Việt Nam, ai đen và dơ là người nghèo. Đối với người dân Ấn độ, mặt đất với họ là một nên thường xuyên thấy cảnh họ nằm ngồi la liệt dưới đất, kể cả giai cấp trung lưu cũng ngồi dưới đất. Đối với người Việt Nam,chỉ có bọn người nghèo mới dẹp bỏ cái sĩ diện mà nằm ngồi dưới đất.

Cảnh đợi tàu ở ga Gaya.

Thế là dân Việt Nam "bị lừa" (do thiếu hiểu biết về văn hóa Ấn độ) nên khi qua Ấn độ, mình lại thấy quanh mình toàn người nghèo (do ở đâu cũng thấy dân đen và dơ cả), vậy là móc tiền ra cho một cách ................... vô tư. Đã thế còn về nước kêu gọi bà con góp tiền cho họ nữa chứ. Bà con nhiều người chưa đến Ấn độ hoặc có đến nhưng do vô minh mất trí cứ ngỡ dân Ấn độ nghèo thiệt nên ki cóp tiền gửi qua hỗ trợ người dân trên đất Phật.

Nói chi xa, ngay tại Bồ Đề Đạo Tràng, hàng năm, biết bao tăng ni và Phật tử hành hương đến mua đồ tặng như chăn bông, quần áo, thức ăn, tiền bạc, thậm chí cả tivi, xe đạp, tủ lạnh nữa cơ. Tôi nghĩ bụng nếu tôi là người Ấn độ ở đây sẽ cười thúi mũi cái bọn Phật tử kia!

Thấy cảnh người ta vung tiền ra cho người Ấn độ, tôi xót tiền (tiền người khác chứ không phải của tôi) và nghĩ: Việt Nam có giàu hơn ai đâu mà sao không quyên tiền cho người nghèo ở Việt Nam nhỉ? Dù bà con có không thích chính phủ thì đó là chuyện của chính phủ chứ dân tình thì có tội tình gì mà ghét lây họ, rồi thay vì đem đồng tiền do mình ky cóp, cắc củm giúp đúng người nghèo, mình lại toàn đem cho người giàu. Đó là chưa kể những người Việt ở Việt Nam nghe lời "xúi giục" của một số tăng ni góp tiền cho người giàu hơn mình. Thật lạ!!!!!!!!!!

Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc ăn hiếp, lấy hết đồ nghề, sao mình không giúp họ???? Trẻ em ở các vùng sâu xa phải vượt suối đến trường, vào mùa nước lũ có bao đứa trẻ chết trôi hoặc gặp nguy hiểm khi vượt suối tìm con chữ, sao mình không quyên tiền xây cầu cho tụi nó đỡ khổ nhỉ? Bà con vùng núi còn đói ăn khát uống, sao mình lại làm ngơ được nhỉ? Thế mà suốt ngày cứ nêu cao gương từ bi, phát tâm bồ đề cứu giúp ................  người giàu và bỏ mặc ....................  người nghèo chết đói. Đúng là đời thật lạ!!! Đến bao giờ mới hết cảnh người nghèo không giúp mà lại giúp người giàu, bao giờ mới hết cảnh người nghèo quyên tiền để giúp người giàu vậy nhỉ?

Vì sao tôi cho là người Ấn độ "keo rít"? Ví dụ dưới đây sẽ nói lên tất cả:

Do được chính phủ hỗ trợ nên ở một số vùng, sinh viên đại học chỉ cần 2 đô Mỹ (HAI ĐÔ LA MỸ) là có thể mua được một cái laptop. Tuy nhiên sinh viên Ấn độ lại không mua. Khi bạn hỏi họ vì sao? Câu trả lời: Trường có phòng máy vi tính miễn phí, tại sao không sử dụng mà lại tốn hai đô để mua laptop???????

Họ keo rít thế nên tiền toàn cất cả vào ngân hàng. Khi được cho đồ mới, họ cất cả vào tủ và lấy đồ cũ ra mặc. Vậy là người Việt Nam thấy thế, lại điệp khúc: "Ôi sao dân Ấn độ khổ thế!!! Phải quyên tiền cho họ thôi!"

6 comments:

  1. Đúng là dân đen VN ngu thiệt (trong đó có mình mém ngu vì mới ý định chứ chưa làm là quyên tiền cho chùa ủng hộ phật tử ở Ấn). Đọc xong giác ngộ liền. Cảm ơn Ms. Dung nhá.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn bạn đã thành thật với chính bản thân mình bởi vì có nhiều người thấy mình làm thế là ngu nhưng vẫn cứ làm, chả hiểu vì sao???????

      Delete
  2. Minh song o Australia, rat thich cac bai viet cua ban. Rieng bai viet nay rat huu ich cho nhung Phat tu o Vietnam. Cam on nhieu.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Có riêng gì Phật tử ở Việt Nam đâu bạn ơi! Phật tử Việt Nam ở nước ngoài cũng vung tiền không tiếc tay cho dân Ấn độ đấy mà!!!!!!!

      Nói đến đây mới nhớ ra đấy: người Việt hải ngoại vui lắm!!! Sẳn sàng vung tiền mua đất mua đồ tùm lum, hỗ trợ tá lả cho tăng ni...........nước người ta, còn tăng ni Việt Nam thì............."bỏ đói". Tăng ni nước nào cũng có người xấu kẻ tốt chứ có phải tăng ni VN xấu tất còn tăng ni các nước lại tốt hơn đâu. Có ở trong chăn mới biết chăn có rận mà!!!!!!!!!!!!!

      Nhiều người nghe đến hai chữ Việt Nam là thấy "dị ứng" rồi; này, các bạn, đã là Phật Pháp thì không có sự phân biệt quốc tịch giới tính tuổi tác đâu nhé!!!!!!!!!! (Cái này tôi nói ra không chỉ nhắc mọi người mà còn tự nhắc bản thân nữa đấy!!!!!)

      Delete
  3. Không biết có thêm bao nhiêu nước nhưng mình đi Cuba và Canada thì họ chu cấp Học Hành và Y tế miễn phí

    ReplyDelete
  4. Trường có phòng máy vi tính miễn phí, tại sao không sử dụng mà lại tốn hai đô để mua laptop??????? >> nước mình thì thấy mọi ng thay đt thường xuyên, nhất là mấy loại giá cao như iphone,samsung s4

    ReplyDelete