CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, May 18, 2012

Tôi ĐƯỢC “ném đá”


Tháng 5 này (nghĩa là tháng 5/2012) có một đoàn Phật tử miền Nam hành hương qua xứ Phật; trong đó có một người là bố của người quen của tôi ở Sài Gòn. Đoàn này đi hành hương trong 8 ngày với chi phí là 29 triệu. Người dẫn đoàn (thuộc công ty du lịch) bảo rằng giá này đã là rẻ lắm rồi, không thể nào rẻ hơn được đâu.

Trong đoàn có một nhà sư, tu ở một chùa ở Thủ Đức, thành phố Hồ Chí Minh. Khi thấy tôi đi một mình và ở lâu dài ở Bồ Đề Đạo Tràng nên xin địa chỉ trang blog này để về đọc và tìm hiểu cách đi tự túc rẻ hơn nhiều.

Khi nhà sư vào blog đọc mấy bài viết vừa rồi của tôi về Phật giáo xem ở đây , lòng sân si nỗi dậy, điện thoại cho người dẫn đoàn và người này điện thoại cho một sư cô ở đây. Người dẫn đoàn khinh khi tôi nên không thèm đọc bài trong blog, chỉ nghe nhà sư nói và nỗi sân lên; sư cô kia cũng chưa hề đọc bài nhưng lại tin những gì người đẫn đoàn nói nên cũng nổi lên sự nghi ngờ. Tóm lại bây giờ trong mắt họ, tôi là gián điệp do cộng sản gài vào nên mới có “đủ khả năng” và dũng khí để viết những bài như thế!!!! Đối với họ tôi đang tìm cách phá tăng đoàn Việt Nam nên tôi chắc chắn là cộng sản. Sư cô bảo “may” là nhờ người dẫn đoàn “cung cấp” thông tin này mà bây giờ biết cách “đối xử” với tôi.

Theo lời sư cô thì người dẫn đoàn là một người có tâm đạo lớn lắm và biết nhiều Phật Pháp lắm; giảng dạy về Phật Pháp ở các đại học ở Việt Nam kia; còn sư cô này cũng là một người rất được tăng ni ở đây yêu chuộng vì sự năng nổ hoạt động của mình tại Bồ Đề Đạo Tràng.

Khi người dẫn đoàn điện thoại cho sư cô để “kể tội” / “vạch mặt” tôi thì lúc ấy tôi cũng có mặt ở đó. Sư cô bảo tôi cũng có mặt nên muốn đưa điện thoại cho tôi nói chuyện trực tiếp thì anh ta bảo rằng anh ta không muốn nói chuyện trực tiếp bởi vì tôi không đáng cho anh ta nói chuyện và bảo rằng tại tôi ở gần sư cô nên tốt hơn hết sư cô nên nói chuyện để hướng dẫn dạy dỗ tôi. Hóa ra là thế!!!! Hóa ra người có tâm đạo là phải tự cao à? Anh ta bảo tôi không xứng đáng để cho anh ta “dạy dỗ”; vậy mà bảo sư cô kia “dạy” tôi. Vậy trong mắt anh ta, sư cô thấp kém hơn anh ta. Ồ thì ra thế!!! Khi tôi bảo sư cô điều này, sư cô gạt phăng đi và bảo anh ta không có ý đó.

Trước đó tôi đã bảo là để phá Pháp của Phật thì chỉ có con Phật, tu sĩ Đạo Phật và người có “đạo tâm” mới có khả năng phá nổi Pháp của Ngài cơ mà. Cái mà làm cho Đức Phật khác với Ma Vương là gì? Đâu phải Ma Vương là người không biết tu. Họ cũng tu, cũng đắc quả đắc đạo lắm đó, chứ đừng tưởng là họ không tu, suốt ngày chỉ lo đi “phá phách” Phật đâu nhé!!!! Đâu phải chỉ có con Phật mới có đạo tâm mà Ma Vương cũng có đạo tâm vậy. Đâu phải chỉ có con Phật mới thiền định được mà Ma Vương còn tinh tấn hơn trong việc thiền định nữa kia. Đâu phải chỉ có con Phật mới biết đi làm từ thiện, giúp đỡ người mà Ma Vương cũng làm được kia. Ma Vương cũng đạt trình độ tu tương đương Phật kia mà. Nhưng cái gì là mấu chốt quan trọng để phân biệt đâu là Ma Vương và đâu là Phật vậy các bạn???????????????? Theo tôi, điểm mấu chốt khác biệt và cũng là cách để mọi người phân biệt đâu là Ma Vương đâu là Phật không nằm ở vẻ bề ngoài, không nằm ở những công việc mà họ làm mà chính là LÒNG TỪ BI (compassion) mà Đức Phật có nhưng Ma Vương thì không (vì không có đủ lòng từ bi mà bất cứ người tu tập nào cũng có thể trở thành Ma Vương thay vì thành Phật!) Mà Đức Phật thì chỉ có một, ma quỷ lại đầy rẫy quanh ta. Vậy cứ dùng “lòng từ bi” mà làm “kính chiếu yêu” soi những người xung quanh thì bạn sẽ nhận ra ai là ma ai là Phật ngay!!! Có khi soi xong bạn lại đi tự tử mất vì thấy sao xung quanh mình toàn là ma chả thấy Phật đâu cả!!!!!!!!!!!

Và cũng dùng kính chiếu yêu mà đi soi hàng triệu người đến với Bồ Đề Đạo Tràng, bạn cũng có thể phân biệt đâu là người tu thực sự, đâu là người chỉ thấy hoặc có vẻ tu nhưng lại không tu ở Bồ Đề Đạo Tràng. Cô gái Thái Lan ở cạnh phòng có bảo tôi rằng cô biết hết những gì diễn ra quanh Tháp (Mahabodhi Temple) và cô bảo có một chùa Thái ở xa trung tâm do một sư cô Thái trụ trì và cô này đã là một A Lan Hán (làm sao biết được ai đã đắc A Lan Hán, tôi bó tay; tôi nghĩ chắc phải tu đến mức nào đó mới nhận ra được mà tôi lại có tu đâu toàn là đi “soi mói” người khác nên chắc chắn chả biết rồi!) bảo rằng: khi cô thiền dưới cội bồ đề, Đức Phật bảo cô rằng: người đến và người ở đây đông nhưng người thấy Như Lai rất ít! Tôi hỏi ít như thế nào; cô ấy bảo nghĩa là chỉ có 10 trong số 1 triệu người mới thấy được Như Lai. Phật nói thế thì cũng lạ thật các bạn nhỉ? Tại sao lạ? Tôi đảm bảo số người đến đây và cố làm việc thiện hoặc việc tốt nhiều vô số; nhiều đến nỗi trước đây tôi còn định viết hẳn một bài rằng ở xứ Phật thật dễ chịu, con người đối xử với nhau thật tử tế!!! Nếu thế thì làm sao chỉ có 10/1 triệu người thấy được Như Lai????????

Điều đó nghĩa là gì vậy các bạn? Ai biết giải thích giùm cái!!!!

Một sư cô bảo tôi rằng nghiệp của dân Việt Nam là không có minh sư và tu sai đường; nên không nên viết bài can thiệp vào nghiệp của họ bởi vì sẽ làm cho người khác nổi giận đặc biệt là tăng đoàn. Như thế tôi sẽ bị nạn lớn. Họ bảo Phật dạy rằng: Chúng sanh đi theo nghiệp. Nên nghiệp ai nấy trả. Dân Việt Nam nghiệp lớn nên đã là người Việt thì phải chịu không có minh sư và chịu tu sai đường. Nếu muốn giải nghiệp thì phải lo tu từ kiếp này và kiếp sau tái sanh nơi khác, nơi dễ tìm minh sư (đã tu sai đường rồi thì chả phải càng tu càng sai sao????????? Chả hiểu ý sư cô muốn nói gì?)

Tôi lại có thắc mắc: Nếu Phật cũng nghĩ thế; nếu Phật để chúng sanh đi theo nghiệp thì vì sao Ngài, sau khi đắc đạo, không nhập Niết Bàn luôn đi mà lại đi thuyết pháp đến hơn 40 năm và “chọc giận” Ma Vương đến nỗi Ma Vương phải thề rằng: “Thời Thịnh Pháp, tôi không làm gì được ông nhưng thời Mạt Pháp, tôi sẽ cho con cháu tôi lên phá Pháp của ông.” Tóm lại thắc mắc của tôi là vì sao Ngài không để chúng ta đi theo nghiệp mà lại tìm cách truyền giảng đạo Pháp cho chúng ta ?????????????????????????????????????????????????

Tóm lại nhờ được “ném đá” mà tôi có bài viết này và “lòi” ra hai cái thắc mắc trên!!! “Ném đá” muôn năm!!!!!!!!!!! Các bạn hãy làm ơn “ném đá” tôi nhiều nhiều nhé!!!!!!!!!!!!! Không ai “ném đá” thì tôi chả viết bài được đâu đấy!!!!!!!!

“Trả thù” giùm cho Đức Phật  

18 comments:

  1. Em thích các bài của chị lắm, mặc dù giọng văn rất "straight-forward" nhưng nhờ vậy mà em còn học được nhiều cái qua các chuyến đi của chị. Thanks

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ủa vậy hả? Thẳng băng như ruột ngựa à?

      Delete
  2. Cho ng ta ném thoải mái chị, chị cứ viết bài hăng vào...Sáng nay lên trường, một sư phụ của em bảo ông thích ng ta nói xấu ông, vì như thế ông còn biết mình chưa tốt chỗ nào, nói tốt hết thì nguy hiểm quá...

    ReplyDelete
    Replies
    1. Có người thấy mình lúc nào cũng hoàn hảo cả thì sao?

      Delete
  3. Tức là người ấy trên cả ngài Tât Đạt Đa rồi, sinh thời, Ngài vẫn chưa được hoàn hảo mà...Mà làm gì có người như vậy, hihi

    ReplyDelete
  4. Cô đúng là dám nghĩ dám làm rồi đó. NC nghĩ cô viết lên là để nói những chỗ sai lầm của người khác, nào ngờ lại bị người nọ hiểu sai đi. Thật là lòng tốt bị tố giác. Khổ cho cô rồi. Nhưng nếu người đọc blog này cũng đừng vội, hãy bình tĩnh đi nhé. Mình nên để tâm lặng xuống một chút thì sẽ nhìn được vấn đề. Ai sai thì người đó tự mắc cỡ lấy mà sửa, tuy cô viết ngòi bút hơn cứng một chút mà nói lên hiện trạng của người Việt mình ngày nay. Thật có những điều không thể che giấu được. Mía sâu có lóng, nhà dột có nơi. Đâu phải xấu hết, người tốt vẫn còn còn mà.
    Mà người tốt không nên có thái độ như vậy, mình hãy là người quân tử nếu có sai thì dám nhận lỗi. Còn không sai thì hãy bình thường. Mong mọi người đều vui vẻ.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hihihihihi, đúng là dân thiền!!!!!!!!!!!!

      Delete
  5. Chị đúng là thẳng quá. Nhiều người trai vỗ ngực tự xưng khẳng khái cho oai cho cao nhưng em nghĩ không bằng cái chí nữ nhi của chị đâu. Nếu là người tu hành thì tâm phải lặng nhỉ, sao họ nghi ngờ kết luận bội vàng thế. Ờ... mà giờ mới biết có vụ Cộng sản dính vô nữa, sao lạ vậy. Đạo Phật là tâm linh dân tộc, có khi nào lại phá đạo Phật nhỉ. hem hiểu hem hiểu...
    Thì ra chắc mình còn ngây thơ quá. Nếu mình ngây thơ có khi tâm lặng hơn các nhà tu hành mà nghi kị nhỏ nhen à nha.

    ờ, mà cái cô sư nào nói dân Việt mình nghiệp lớn vậy. Nói vậy nghe bá đạo quá chừng.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vâng, ta là người đầu đội..................nón; chân đạp................ dép mà lị!!!! KHekhekhekhekhekhe.

      Delete
  6. Hiệp nữ Quỳnh Dung, I love u :)

    ReplyDelete
  7. Nguyễn Đức Quỳnh Dung chứ "đứa" nào. hehehe

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hóa ra là cái con đó à!!!!!!!!!!!

      Delete
  8. Ở chốn tu hành sao vẫn còn lắm sân, si...Đây là cảnh báo vì " vạ miệng" đấy ! Nếu còn tiếp tục " vạch lá tìm sâu" nhà ngươi sẽ bị nguy hiểm đến " tánh mạng" đó, ha ha ha !!!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Lạ thật!!!!!! Tôi có nói gì đâu mà bị "vạ miệng", tôi chỉ viết ra thôi mừ!!

      Delete
  9. Tu hành giờ đây cũng tư nhân ráo tất rồi, buồn chi cho thêm sầu, bực chi cho thêm cằn cỗi để rồi lại chậm bước chân giang hồ ngao du thiên hạ.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đâu có buồn bực đâu, chỉ thấy khoái vì được ném đá thôi mà!

      Delete
  10. Em nghĩ chị nên bảo vệ mình thật tốt a, cái miệng hại cái thân cũng không sai đâu, đừng để người ta sờ đuôi làm gì.
    P/S: Sao nghe chị kể gì mà sư cô nghe Phật nói ... cứ như thật sự có ak, làm lung lay a (em ko có đạo ^^ )

    ReplyDelete