CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, June 5, 2012

Đạp xe từ Calcutta đến Bodhgaya (Phần 10): Một đêm tá túc đồn công an Barachatti & Thẳng tiến vào Bodhagay (Bồ Đề Đạo Tràng)


Tôi quả là người không thể đeo bông tai bởi vì Abha và mẹ mỗi người cho một đôi bông tai để đeo cho đỡ giống nam giới; chỉ ngủ ở đó 2 đêm mà tôi làm mất luôn cả hai đôi bông tai; chúng rơi ra khi tôi thay quần áo hoặc ngủ. I am not a woman of earrings. Hihihi

Chia tay gia đình Babu mà sau này liên lạc email, họ cứ bảo tôi ghé nhà họ ngủ lại mãi, tôi đạp xe quay lại Barhi. Đoạn đường 15 cây số này, đường núi nên phong cảnh cũng lãng mạn nên thơ. Đặc biệt bây giờ tôi đi ban ngày nên có dịp chụp những cảnh mà không chụp được vào hôm trước do trời tối.

Chả hiểu biểu tượng có ý nghĩa gì?

Sông mà nhìn y như biển.


Vậy là vừa đi vừa chụp cảnh và thưởng thức phong cảnh dọc đường, tôi đến được Barhi. Tôi mua 1 kg nho xanh Rs 50 và 1 kg cà chua Rs 10. Sau đó quay lại quốc lộ NH2.

Nho xanh

Lại ngắm cảnh đồng ruộng đẹp!

1 2 3 đều bước. Con cò đi theo con bò kìa bà con!

Trời lại nắng gay gắt nên tôi dừng chân ở một ngôi đền thờ thần khỉ Hanuman để nghỉ mệt. Mấy người dân sống gần đó lại đến ngắm nghía như ngắm nghía một con khỉ trong sở thú. Từ làm người bị hạ xuống làm khỉ thì ai mà khoái cho được chứ? Do đó, tôi cứ ngồi yên, không thèm nói năng gì cả cho dù họ có nói tiếng Anh cũng mặc; họ kéo hết tốp này đến tốp khác lại nghía tôi; tốp nào nghía đã thì đi cho tốp khác đến. Tôi mặc kệ họ!


Ngồi một hồi đỡ mệt thì tôi vào đền để tránh họ và để ngắm tượng thần khỉ. Vậy mà họ vẫn tụ tập bên ngoài để ngó.

Tôi lại lên xe đạp dọc theo quốc lộ; hai bên đường cảnh đồng ruộng trông thật đẹp và thanh bình. Một cái đám cưới quay màn kín mít.



Hoàng hôn khi tôi băng qua cầu.




Trời ngày càng tối; tôi lặng lẽ đạp xe đi, đến khi mệt thì dừng lại trước một hiệu thuốc tây và nói rằng nơi này ngủ ở đâu. Ông chủ hiệu nói ngay: đồn công an và hướng dẫn tôi chạy qua bên kia đường.

Đó là đồn công an của Barachatti, cách Barhi khoảng 50 cây số, đường đi từ Barhi đến Barachatti nhiều nơi xuống dốc nên chạy xe khá là thoải mái.

Đã từng ngủ đồn công an ở Golsi rồi nên tôi không ngán. Thấy bảng hiệu đồn, tôi chạy xe vào. Trời, đồn công an mà xe tải đậu quá trời, có nhóm còn ngồi nướng chappati nữa chứ.

Tôi dừng xe bên trong và hỏi ngủ đây được không? Họ bảo được và chỉ vào một văn phòng. Tôi không đi ngủ vội mà chạy đến nhóm làm chappati xin làm thử. Mấy anh công an thấy thế………..hết hồn, tưởng tôi đói quá nên đi................. ăn ké. Họ chạy đến nói, nếu đói thì vào đồn họ có thức ăn chứ không ăn ở đây như vậy được (không hiểu vì sao?) nhưng tôi nói đại: tôi không đói mà chỉ muốn thử làm chappati thôi; sau này về nước mở nhà hàng chappati (hehehehehehe). Họ tin theo nên đứng xem tôi làm.

Sau đó họ hướng dẫn tôi đến một văn phòng. Văn phòng nằm trên cao có bậc thang lên. Vậy là 3 ông mỗi ông một tay nâng chiếc xe đạp cùng hành lý của tôi đi vun vút lên thang một cách gọn hơ.

Nơi tôi ngủ

Họ mở cửa văn phòng và bảo tôi vào ngủ. Tôi nói tôi giăng lều; vậy là họ khiêng một cái bàn ra cho tôi có chỗ giăng lều; họ còn mang đến một xô nước lấy từ máy bơm bảo rằng nước uống và rửa mặt. 

Tôi hỏi thăm đường rồi tự lần ra chỗ máy bơm lấy nước rửa mặt mũi tay chân cho đỡ bụi, không dám tắm đâu, lỡ có cha nào rình thì sao.

Trước khi bỏ đi để cho tôi nghỉ ngơi, họ dặn dò cẩn thận là khi ngủ phải khóa cửa phòng lại cho kỹ và họ còn chỉ cách khóa cửa nữa chứ.

Vậy là tôi khò một giấc trong đồn công an. Sáng tôi dậy khoảng 6h kém, dọn dẹp để trả lại phòng cho họ làm việc.

Các đồng chí công an.

Xong xuôi thì tôi nhờ một người dắt xe xuống và chia tay họ lên đường. Họ dặn đi Bodhgaya thì chạy khoảng 20 cây phải quẹo tay trái mới đến.

Từ đồn công an đạp xe đi thì hai bên đồng ruộng khá đẹp. 







Đang bon bon trên đường lộ, thấy cầu vượt, bên dưới là một lối đi nhỏ. Tôi dự định chạy lên cầu vượt nhưng sau đó đổi ý quay lại chạy xuống thì phát hiện đó là lối đi về Gaya. Bảng hiệu chỉ đường đi Gaya nằm dưới gầm cầu vượt thì ai mà nhìn thấy chứ. Mém chút nữa là tôi đi thẳng luôn về Varanasi rồi.


Ngay sau lưng bảng hiệu chỉ đường dưới chân cầu vượt là một cái quán nhỏ xíu. Tôi dừng xe lại ăn sáng. Hai cái bánh mì nướng tròn + 2 cái bánh dẹp + 1 ly chai = Rs 30 (bị “chém” chắc luôn – chưa đến Bodhgaya mà đã có mùi dao rồi đó các bạn!) Ăn no quá nên tôi không lên xe đạp ngay mà ngồi nghỉ mệt thì thấy người địa phương chỉ trả có Rs 10 cho hai cái bánh +khoai tây; ly chai chỉ có Rs 2 thôi. Tóm lại tôi bị chém ít nhất Rs 13. Lần sau rút kinh nghiệm không trả nhiều tiền như thế, cứ canh người địa phương trả sao thì trả vậy; đưa tiền lẻ cho khỏi thối. Tôi chỉ đưa có tờ Rs 50 mà anh chàng chủ quán phải lục lọi đã đời mới có Rs 20 để thối lại.

Từ chỗ cái quán ấy, đi thêm khoảng 22 cây số thì đến Bodhgaya (Gaya thì xa hơn Boadhgaya 9 cây số nữa.)

Cây rơm to như cái nhà

 Đến Bodhgaya, tôi chạy xe lòng vòng tìm chỗ ở. Chùa Linh Sơn thì Rs 200/người/người trông khá sạch sẽ; chùa Viên Giác nghe nói đẹp như khách sạn 5 sao có giá Rs. 1.000/ngày nhưng vào lúc ấy chùa chuẩn bị đóng cửa bởi vì nóng quá các thầy đi hết nên không nhận khách vào ở; chùa Tây Tạng phòng khá sạch có hai giường, nhà tắm bên trong Rs 250/ngày; Om Tibet Café nằm trước cổng chùa Viên Giác và sau lưng chùa Tây Tạng phòng cũ kỹ hơn có hai giường, nhà tắm bên trong Rs 110/ngày; Burmese Vihara (cạnh đồn cảnh sát) phòng 1 người, nhà tắm bên ngoài Rs 100/ngày (năm 2010 chỉ có Rs 50/ngày thôi) nghe nói điện tăng giá nên họ tăng tiền phòng. Tuy nhiên có thể nấu ăn trong phòng nếu có bếp. Họ có bếp ăn tập thể nhưng chỉ dành cho các đoàn hành hương người Miến.

Cuối cùng tôi chọn ở tại Burmese Vihara. 

Vừa đến Bodhgaya, tôi gặp ngay cái đám tang của người Hindu. Vậy là từ đó về sau, cứ vài ngày tôi lại tiếng kèn trống của đám tang một lần.

Kỳ sau: Đạp xe từ Calcutta đến Bodhgaya (Phần 11): Những ngày đầu mới đến Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya)

No comments:

Post a Comment