CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, June 3, 2012

Dowry (hồi môn) và phụ nữ Ấn độ


Ở Ấn độ, phụ nữ đi cưới chồng. Gia đình giàu có dù có con gái xấu ma chê quỷ hờn cũng không sợ bị ế chồng. Người cha mà có con gái, khi con đến tuổi trưởng thành sẽ tìm kiếm xem người đàn ông nào tử tế hoặc có tiền đồ thì sẽ đến hỏi “mua” người đàn ông đó cho con gái mình. Người cha sẽ đến gặp người đàn ông hoặc gia đình người đàn ông ấy và hỏi rằng người cha cần trả cho gia đình họ bao nhiêu tiền để con gái mình có thể sang nhà đó làm vợ anh ta. Do sau khi lấy chồng, phụ nữ toàn ở nhà, chồng nuôi nên mới có tục dowry. Ý nghĩa ban đầu của tục dowry rất đẹp – đó là giúp cho cô gái có một số vốn lận lưng, làm bệ đỡ khi về nhà chồng, một gia đình xa lạ; nhưng dần dần mỹ tục trở thành hũ tục. Tôi còn nghe nói người đàn ông sau khi cưới người phụ nữ ấy mà muốn ly dị thì phải trả số tiền gấp đôi số tiền dowry. Một số gia đình cô dâu, dù hứa đủ số tiền dowry mà nhà trai đòi nhưng mãi vẫn không trả nổi thì nhà trai có thể tạt a xít người vợ cho bõ ghét nữa đấy. Sau khi tạt a xít thì ra tòa đòi ly dị với lý do…………… vợ mình xấu quá!!! Vậy mà tòa cũng xử ly dị luôn mới đau chứ!!!

Rõ ràng là phụ nữ cưới chồng mà!

Đàn ông Ấn độ thích khoe tiền trước mặt phụ nữ lắm, để chứng tỏ mình còn “ngon cơm” đấy! Mà hình như đàn ông ở đâu mà chả thế. Trong một bộ phim Hồng kong nào đấy, có một diễn viên từng nói: đàn ông chỉ có hai mối quan tâm lớn nhất – đó là phụ nữ và tiền. Tóm lại, họ kiếm tiền là để cho phụ nữ tiêu và để cua người phụ nữ mà họ muốn. Hèn chi có câu ngạn ngữ vui rằng: “Đàn ông thành công là người kiếm nhiều hơn số tiền mà người phụ nữ của mình tiêu và người phụ nữ thành công là người có thể “sở hữu”một người đàn ông như vậy.” Nếu đời chỉ xoay vòng thế thì chán chết đi ấy chứ!

Trên chuyến bay Bangkok – Calcutta; ghế bên cạnh tôi là trống; có một thằng Ấn bụng bự từ một dãy ghế khác đến, ngồi cạnh tôi và móc tiền Thái ra đếm (tôi dám chắc 100% rằng hắn nghĩ tôi là gái Thái). Hắn cứ đếm tới đếm lui xấp tiền toàn là tờ 1 ngàn Thái Baht, cố ý đếm lớn và xàch xạch cho tôi để ý nữa đấy! Bà đây chả thèm, có ngồi đếm hột xoàn, bà cũng không thèm nhìn chứ đừng nói chi là ngồi đếm tiền.

Hôm đầu đạp xe từ Calcutta, khi tôi dừng chân nghỉ mệt trong một bến đón xe bên đường thì một thằng cha bán bánh dạo, sau khi bán cho đám tài xế xe tải thì đến ngồi cạnh bên tôi và móc tiền rupees ra đếm, chỉ có vài tờ Rs. 100 mà đếm tới đếm lui, vừa đếm vừa liếc liếc sang tôi thì chắc chắn là muốn khoe mẽ rồi.

Đàn ông thật lạ! Cứ toàn dùng tiền để “câu” phụ nữ và khi “câu” được rồi thì lại than: “Ôi, sao phụ nữ cứ suốt ngày mở miệng ra là “tiền, tiền, tiền.” Được, các chị em phụ nữ mà “được câu” bằng cách ấy thì cứ okay nhé rồi mỗi ngày “thổi” vào lỗ tay mấy chả MỘT NGÀN LẦN từ “tiền” thử xem mấy chả chịu đựng nổi mấy ngày trước khi nhập viện tâm thần. Bạn nào muốn thực hiện cách “trả thù” này thì viết thư cho tôi, tôi tặng cho cái đồng hồ đếm số nhỏ xíu đeo trên ngón tay để đảm bảo mỗi ngày “thổi” đủ 1.000 lần.

4 comments:

  1. chà, toàn bài hay, đọc phê quá chị ơi

    ReplyDelete
  2. hjhj.Chị viết bài hái hước quá!!!

    ReplyDelete
  3. Ấn Độ cũng nhiều hột xoàn lắm, bữa nào gặp lại Dung chắc tụi Ấn nó lấy hột xoàn ra làm bi chọi chơi

    ReplyDelete
  4. Ờ mà sao Dung không liếc liếc họ thì sao biết họ cũng liếc liếc mình nhỉ, hehehe

    ReplyDelete