CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, July 7, 2012

Đạp xe từ Bodhgaya đến Sarnath (Phần 3): You are beautiful!!!!!

Kỳ trước: Đạp xe từ Bodhgaya đến Sarnath (Phần 2): Ăn cưới giữa đêm khuya ở đền Hindu


Ngắm cảnh đền và chụp ảnh chán chê, tôi lại lên đường. Đoạn quốc lộ 2 này trông thật kỳ lạ, giống như cảnh ở trên núi vậy đó.



Lại đói meo, chưa có gì bỏ bụng cả, trong đền toàn là bán thức ăn Ấn độ, chỉ nhìn thôi đã thấy ớn rồi thì lấy gì mà ăn. Tôi dừng lại bên đường có ông cụ bán nước thốt nốt dưới tán dù là một nhánh thốt nốt khô. Đúng là sáng tạo! Cây dù này cũng tạo bóng râm ghê lắm đó nghen các bạn! Cây dù được dằn lên một tảng đá to để giữ cho dù không ngã đấy!

Nước thốt nốt của cụ bán Rs 10/lọ nhỏ và Rs 20/lọ lớn; lọ nhỏ tương đương khoảng 400 ml. Tôi mua Rs 10 uống cho đỡ đói (không biết là đỡ đói hay là đói hơn nữa?). Khi tôi móc máy ảnh ra chụp ảnh cụ bán hàng thì cụ ra dấu bảo chờ cụ vuốt cho hàm râu cong vút lên và sửa dáng cho oai hùm nữa đấy. Wow, trông cụ bảnh tỏn chưa các bạn?


Đói bụng lại gặp gió ngược nên tôi lại ………..lả. Hết chịu nổi, tôi phải dừng lại ở một gốc cây có một đống gạch to tướng bên cạnh nghỉ ngơi. Tôi để xe đạp sau lưng đống gạch để không ai nhìn thấy và trải đồ ra nằm luôn bên cạnh để chờ cho trời bớt nóng và bớt gió.

Người dân làng hầu như không ai quấy rầy; có hai người công nhân đang làm đường ngoài kia là nhìn thấy tôi. Nhưng họ ở tuốt ngoài xa và lại đang làm việc nên tôi không quan tâm, đánh một giấc cái đã. Đang thiu thiu, tôi nghe tiếng bàn tay vỗ vỗ, mở mắt ra thì thấy hai người công nhân đó đang đứng nhìn tôi. Vô duyên! Tiếng vỗ là do họ lấy thuốc rê từ lọ nhựa cho vào lòng bàn tay, rồi se se với vôi trước khi bỏ vào miệng nhai. Tôi khoác khoác tay ra dấu bảo họ đi đi. Họ hỏi gì cũng chả thèm trả lời.

Một anh chàng chăn bò đến. Anh ta cũng nhìn đã rồi lấy cây gậy chăn bò đập cho quả trâm trên cây rớt xuống rồi lượm ăn. Anh ta làm tôi thấy thèm nên tôi ngồi dậy, đi ra và lượm trâm ăn. Thấy thế, anh ta lấy gậy đập cho quả rớt rồi lượm thảy cho tôi ăn.

Ăn xong thì tôi quay lại góc của mình ngồi im lặng. Khi anh chàng chăn bò bỏ đi thì một thanh niên, phe với hai người công nhân kia đến, nhìn nhìn và họ thảo luận với nhau. Tôi mặc kệ họ, cứ nằm ngủ. Anh chàng mới đến leo lên cây trâm hái cho một bọc rồi bảo anh công nhân trẻ đưa cho tôi một nắm. Anh chàng này không dám đến gần tôi, tôi bảo bỏ xuống miếng trải của tôi, rồi lấy ăn ngon lành. Họ thấy thế, ngồi thành một dãy đối diện và nhìn tôi.

Thấy chai nước của tôi gần hết, anh ta ra dấu bảo đưa chai để lấy nước cho. Tôi lấy chai không đưa. Anh ta đưa cho anh chàng công nhân trẻ và bảo đến ngôi nhà gần đấy lấy nước. Nhìn thấy chai nước của tôi có màu trà (do tôi cho icetea từ ½ gói mà cô Archana, người Thái, đưa cho) nên hỏi nước ngon không. Tôi đợi anh chàng công nhân kia cầm chai nước về, lấy icetea cho vào và đưa cho họ uống.

Anh chàng này ra dấu hỏi tôi ăn cơm không, anh ta đi mua cơm hay về nhà lấy cơm gì đó cho tôi ăn. Tôi gật đầu luôn dù không nghĩ là mình sẽ ăn được. Anh ta bỏ đi và bảo hai người công nhân ngồi canh chừng tôi.

Mệt quá tôi lại nằm xuống ngủ. Đang thiu thiu thì nghe tiếng nói của ai đó; người đó còn lay lay tôi dậy nữa chứ. Tôi hé nón ra nhìn thì thấy hắn có vẻ tự tin như một lãnh đạo. đang nói om sòm với hai người công nhân; nghĩ rằng chắc hắn là người gì đó của chính quyền nên khi hắn hỏi; tôi trả lời tôi là người Việt. Hắn nói gì đó một thôi một hồi; khi nói còn lấy tay đẩy vào người tôi ra dấu thúc giục tôi làm gì đó. Tôi đoán hắn bảo tôi đi ăn; tôi bảo không muốn ăn, tôi chỉ muốn ngủ. Vậy là hắn nói một thôi một hồi gì đó; lúc đầu tôi không hiểu nên chỉ cười cười, chả hiểu gì cả. Hai người công nhân kia thì ngồi im.

Sau một hồi ngu thì tôi ngộ ra điều cái gã này muốn nói, thì ra hắn rủ tôi đi khách sạn để làm tình và hỏi tôi cần bao nhiêu rupees. Tự nhiên tôi nổi giận, chỉ vào mặt hắn và chửi bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh: tôi bảo mẹ mày, về mà ngủ với má mày đó. Hắn quả là cái đồ đàng điếm bởi vì tôi càng giận thì hắn càng bị kích động hay sao ấy? Hắn cười hô hố và bảo nói tiếng Hindi bởi vì hắn không hiểu tiếng Anh và bảo: You are beautiful bằng tiếng Anh, sau đó nói một thôi một hồi bằng tiếng Hindi trong đó có từ Việt Nam và India; tôi đoán hắn đang nói xấu người Việt Nam: chắc hắn bảo người Việt Nam sang đây làm đĩ hay sang đây lấy chồng gì đó. Hắn càng làm tôi nổi giận. Tôi bảo: Police. Hắn càng cười hô hố  và chìa cái thẻ  gì đó ra chắc bảo hắn là người của cảnh sát hay là người của chính quyền gì đó. Thì ra cái bọn người của chính quyền là phải đĩ điếm thế à? Mấy anh tài xế xe tải, chăn bò, công nhân còn có văn hóa hơn hắn. Hèn chi mà trong khi mấy người kia khi đưa thức ăn không dám đưa tận tay tôi còn hắn thì dám đụng cả vào người tôi.

Tôi nổi giận thật sự và chửi quá trời. Hắn càng hô hố một cách đàng điếm và luôn miệng bảo: You are beautiful. Sao mà tôi căm ghét ba cái từ này quá bởi vì tôi toàn nghe ba từ này thốt ra từ miệng bọn khốn cả; đảm bảo khi thốt ra ba từ này là bọn chúng có ý đồ gì đó. Tôi nghe ba từ này riết nhàm chán đến độ căm ghét chúng. Đối với tôi, người nào nói: You are beautiful là một giuộc như nhau cả - cái đồ đĩ điếm!!!!

Tôi giận quá, lấy cục gạch chọi hắn. Hắn cầm lên định chọi lại nhưng đúng là cái đồ dại gái, hắn bỏ gạch xuống và nói gì đó mà tôi đoán rằng hắn muốn hỏi bộ tôi chọi hắn, hắn không biết chọi lại hay sao. Thấy tình hình căng thẳng, mấy người công nhân đứng lên can hắn và có một thanh niên dân làng đi xe đạp ngang qua dừng lại can. Lúc ấy tôi giận rồi, nên rút cây gậy tre giắt sau xe ra và đập vào người hắn. Khi đó không hiểu do giận quá nên run tay hay do tôi thuộc dạng miệng hùm gan sứa mà dù tức ứa gan, tôi vẫn cảm giác cây gậy dù giơ rất cao nhưng khi chạm vào người hắn thì lại nhẹ hều như thể đang chơi trò chơi vậy đó. Thật chả khác nào tôi “giơ cao đánh khẽ.” Cây gậy văng xuống đất, hắn cầm lên định đập lại nhưng cái bản chất dại gái đàn ông của hắn làm cho hắn bị ngu hay sao ấy? Đập thì đập đi chứ, hắn giơ lên rồi lại hạ xuống! Đúng là cái đồ dại gái ngu xuẩn, có đánh mà đánh cũng không được là sao?

Nhiều khi thấy cái bọn đàn ông dại gái ngu mà thấy ứa gan. Ủa mà lạ nhỉ! Nếu không dại gái thì họ đã không là đàn ông rồi nhỉ? Nghĩ lại mà thấy trên đời chắc chỉ hai loại đàn ông không dại gái, thứ nhất là thánh, mà số này thì đếm trên đầu ngón tay; thứ hai là pê đê, mà số này lại thuộc thiểu số. Tóm lại, đã là đàn ông thì phải dại gái. Rồi phát hiện ra thêm một chân lý!!!!! Dù giận run người nhưng tôi vẫn có thời gian mà tìm ra chân lý nữa cơ đấy!

Mấy người kia xúm lại đẩy hắn ra và bảo hắn về đi. Người công nhân lớn tuổi ra dấu bảo rằng thần kinh của hắn có vấn đề. Người công nhân trẻ và người dân làng tìm cách đuổi hắn đi. Tôi giận quá nên ngồi tĩnh tâm lại. Trên bờ ruộng hắn sủa om sòm mà tôi chắc chắc là đang nói xấu người Việt Nam; hắn nói gì đó rồi còn tuột cả quần ra nữa đấy; mấy người kia kéo quần lại cho hắn. Tôi mặc kệ, ngồi tĩnh tâm và thấy mình ngu thiệt. Vì sao?

Thứ nhất, những người khi nói chuyện không chạm vào người tôi mới không đáng sợ bằng những kẻ mới gặp đã tìm cách đụng chạm. Đáng lẽ tôi phải cảnh giác ngay từ đầu.

Thứ hai, đối với hạng đàng điếm như thế thì càng giận ta càng làm cho hắn bị kích động. Đáng lẽ, nếu khôn thì ngay từ đầu tôi đã giữ bình tĩnh, không nói không rằng và có thể bỏ đi.

Thứ ba, trong mọi tình huống, không nên dùng bạo lực. Tự nhiên tôi giắt cây gậy vào xe làm chi để có cái mà dùng. Nếu không có gậy tvà gạch thì đã không bạo động rồi. Tóm lại không có vũ khí thì vẫn tốt hơn là có.

Thứ tư, những người như thế chắc có vấn đề về thần kinh nên chả việc gì phải đối đầu với họ, tránh né là tốt nhất. Chả việc gì phải lấy chén kiểu mà chọi với gáo dừa cả.

Thứ năm, khi ta nổi giận hoặc nói thì ta bộc lộ điểm yếu của ta; nếu ta cứ im lặng thì kẻ thù sẽ không biết đường đâu mà lần nên sẽ không dám ra tay. Trong những tình huống như thế, im lặng là vàng để không bộc lộ bản thân và yếu điểm.

Tôi tự hỏi nếu Đức Phật gặp tình huống này, Ngài sẽ làm gì. Chắc Ngài sẽ im lặng và dùng lòng từ bi để thương cảm cho hắn. Như thế sẽ không bị “giận quá mất khôn” đấy các bạn!

Lúc ấy, hắn đã bỏ đi cùng cái gậy của tôi và người dân làng cũng đi. Còn lại hai người công nhân, chạy ra ngoài lấy cơm do người thanh niên kia mang đến cho tôi ăn. Họ thật tốt nhưng tôi không ăn nổi nên đành bỏ thừa.

Tôi theo người công nhân trẻ ra giếng gần đấy lấy nước rửa mặt. Khi trở về thì người công nhân trẻ ra góc xa nằm xuống nghỉ, còn người lớn tuổi thì cố tình chọn một góc thật gần tôi để nằm. Thấy mình đã bộc lộ điểm yếu nên không thể ở lại đây thêm nữa. Tôi đứng dậy và đẩy xe đi tuốt.

Đường quê

No comments:

Post a Comment