CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, July 14, 2012

Qua Ấn độ lấy chồng thôi chị em ơi!!!!!!!!!!!!!!

Con trai của chủ nhà trọ Kumiho House có cho tôi một thông tin thú vị đến nỗi nghe xong muốn dừng bước giang hồ ghê luôn!!!! Tuy nhiên suy đi nghĩ lại thấy sự nghiệp đi bụi vẫn............................sướng hơn nên đành chia sẻ thông tin này để các chị em biết mà chọn chỗ lấy chồng. Nhớ thực hiện càng sớm càng tốt trước khi Ấn độ hủy bỏ quy định này nghen chị em!

Khi tôi kể quy định này cho mấy người ở Japanese Temple nghe thì họ bảo thông tin chính xác và nhìn tôi dò hỏi: Đã chọn được người để kết hôn chưa????????????????? Hehehehehehehe. (Hôm nay, tôi nhận được lời tỏ tình của anh chàng sinh viên, quản lý tạm thời của chùa trong thời gian người quản lý chính về thăm nhà ở Ladakh; chàng ta bảo: I miss you; please come back - tôi đang ở Varanasi còn chàng ta ở Sarnath mừ. Sau đó chàng nói tiếp: I love you because you are so sweet!!!!!!!!!!! Ôi mẹ ơi, con có làm gì nên tội đâu nhỉ????????)

Quy định này mới được ban hành vào tháng 3/2012 và nhận được sự phản ứng dữ dội của bọn đàn ông Ấn độ. Đó là: Khi vợ muốn ly dị chồng thì sẽ được nhận 50% tài sản của chồng; khi chồng muốn ly dị vợ thì phải chia 75% tài sản của mình cho vợ.

Sướng chưa bà con!!! Ấn độ áp luật ly dị của....................Mỹ kìa?????????? Việt Nam có luật này không nhỉ???? Nếu không thì qua đây lấy chồng nghen mọi người. Nhớ sau khi có 50 hay 75% tài sản của họ thì chia huê hồng cho tôi để làm lộ phí đi bụi tiếp đấy nhé!!!!!!!!!!


9 comments:

  1. Đọc bài này mừng thì ít mà mắc cười thì hiều ... hi hi hi... Vậy em đi đúng đường rùi chị ơi. Sắp giàu to rùi ợ? :D

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chúc mừng chúc mừng nhưng nhớ chia phần trăm với nghen!!!!!!!

      Delete
    2. Bạn nào muốn học hỏi kinh nghiệm có chồng hay người yêu Ấn độ thì vào blog của bạn Kathya đọc nhé!

      http://diaryofkathya.blogspot.com/

      Delete
  2. Em cũng buồn cười nữa!!! Đặc biệt là từ một người quái tính như chị viết :)
    Chị làm cứ như thật ấy, hehehe

    ReplyDelete
    Replies
    1. Trời oan cho tôi, thông tin kia là chính xác mừ. Vừa hỏi lại vài phụ nữ để confirm thì họ đều bảo có quy định kia đấy và họ nói luật pháp Ấn ngày càng nghiêng về bảo vệ nữ quyền. Do đó đàn ông Ấn ngày càng "thất sủng."

      Theo tôi, Ấn độ làm thế thì thật khôn ngoan. Phải cho phụ nữ đóng góp trí tuệ vào sự phát triển của xã hội nữa thì xã hội mới ngày càng tiến bộ văn minh chứ. Kiểu này một thời gian sau, Ấn độ qua mặt Trung Quốc cái vù; mấy thằng Tung Của sắp hết chảnh chẹ rồi nhé!!!!

      Delete
    2. Em nói ý khác chị ơi, em buồn cười câu này nè: "Chúc mừng chúc mừng nhưng nhớ chia phần trăm với nghen!!!!!!!", chị nói ra câu đó làm em tưởng tượng ra chị làm mối lái hôn nhân :) hehehe...

      Delete
  3. Chời ôi, tiếc quá, em có chồng dziệt nam rùi. Hu hu!!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ráng chịu!!! Ai bảo lấy chồng sớm làm gì nhé!!!! Nhưng vẫn còn cách nè: Rủ hắn qua Ấn độ định cư: chỉ cần ở lì 10 năm là được nhập quốc tịch Ấn rồi.

      Delete
    2. Chị có dùng facebook không? Đọc thấy bài lâu rồi nhưng vẫn mạnh dạn hỏi vì em đang " tán" cu Ấn.Hehehe... Tại cu cứ bảo I miss you. Really i love you...mà hắn theo đạo phật nên cũng hơi ưng ưng.

      Delete