CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, September 30, 2012

Tôi ở Việt Nam Quốc tự Lumbini (Lâm Tỳ Ni)



Lúc ấy trong chùa ngoài thầy Kiến Huệ còn có một người tu gieo duyên, nghĩa là từ Việt Nam sang phụ xây chùa, vừa tu, vừa nấu ăn cho bản thân và thầy Kiến Huệ; người dân tộc thiểu số (dân tộc gì quên tên rồi, được thầy Huyền Diệu tiếp nhận làm đệ tử và cho xuất gia gieo duyên trong thời gian ở tại chùa.) Đó là Minh Phổ. Một người vô cùng dễ thương và chăm chỉ!

Thầy Kiến Huệ do nghiệp nặng nên phải đến năm 60 tuổi mới xuất gia được. Thầy tu thiền ở Thiền viện Thường Chiếu. Nhân chuyến đi Ấn độ do con trai tài trợ, thầy gặp thầy Huyền Diệu và thấy cảnh hai ngôi Việt Nam Quốc Tự (một cái ở Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn độ; một cái ở Lâm Tỳ Ni, Nepal) vắng vẻ thiếu người chăm sóc nên hỏi xin thầy Huyền Diệu phụ giúp quản lý. Thầy Huyền Diệu chỉ hỏi đúng hai câu:

-        Thầy bao nhiêu tuổi? Dạ, 70 (Lúc ấy khoảng 70; bây giờ là 76 tuổi rồi.)
-        Thầy biết nấu ăn không? Ở nhà có người nấu nhưng nếu muốn thì học dễ thôi mà.

Vậy đó, cái duyên của thầy Kiến Huệ đến với hai ngôi Việt Nam Quốc Tự là như thế.

Thầy Kiến Huệ rất sốt sắng bảo tôi đẩy xe vào trong, sau đó thầy đắn đo không biết nên cho tôi ở trên lầu hay dưới đất. Tôi bảo: ở đâu cũng được thầy ạ, miễn sao có ánh nắng chan hòa; nếu không, con ôm lều ra sân ngủ cũng chả sao. Cuối cùng thầy bảo tôi lên lầu 1 ngủ cho yên tĩnh. Tối ngủ thì khóa cửa nẻo cẩn thận. Tóm lại, cả ngôi chùa rộng lớn mà chỉ có 2 người thì cũng buồn quá! Công nhân địa phương chỉ đến làm ban ngày, tối về nhà ngủ cả. Có một người Nepal tên Chanra nhưng ngủ tuốt gần cổng để canh và mỗi sáng chiều đều gõ mõ tụng “Nam Mô A Đi Đà Phật” (giọng Việt Nam cực chuẩn đấy nhá!)

Tối ấy, tôi ăn tối cùng thầy Kiến Huệ và Minh Phổ, những món ăn Việt Nam do Minh Phổ nấu ban trưa.

Điều mà tôi mê nhất ở chùa này là cái đám rau má mọc từa lưa sau những cơn mưa, nhìn mê quá đi mất; nhất định hôm sau phải hái ăn cơm thôi.

Hôm sau, trong chùa đón thêm 4 sư cô sang đổi và làm visa. Cả bốn sư cô này tôi đều biết. Ở Bồ Đề Đạo Tràng, họ ở tại chùa Độ Sanh của thầy Hoàng Hiền. Vậy là gặp lại người quen, vui nhé! Trong bốn sư cô này có 2 cô lớn tuổi, một cô khoảng 60 và một cô trẻ bằng tuổi tôi. Cô trẻ tên là Nghiêm Túc, hay nấu ăn cho cả hội nhưng hôm ấy vừa đến Lumbini là cô bị bệnh. Á chà, mà mấy cô này lại chỉ ăn ngày hai bữa, trước ngọ. Chả lẽ để thầy Kiến Huệ 76 tuổi nấu ăn; Minh Phổ thì bận chỉ huy và canh chừng bọn công nhân địa phương (họ y như bọn Ấn, không ai canh chừng là không làm gì cả, chỉ ngồi chơi; nếu Minh Phổ mà xuống bếp thì xem như họ được giải lao.) Vậy giải quyết sao ta? Tôi vào bếp thôi. Mà tôi có biết nấu nướng gì đâu nên ai chỉ gì làm nấy. À tôi học được cách nấu cơm bằng bếp ga rồi nhé! Chẳng những nấu được gao thường mà nấu cả gạo lức đấy nhá!!!! (Do ở đây điện tắt có bất chợt nên nồi cơm điện hư hết, mọi người chuyển sang nấu cơm bằng bếp ga). Bao gạo lức mọt và sạn đầy nên tôi ngồi nhặt lại rồi phơi nắng xong mới nấu. Mấy sư cô mỗi người một nhu cầu nên xoay quần riết. Không hiểu sao ở Việt Nam Quốc tự, tự nhiên tôi đảm đang tháo vát dễ sợ!

Lịch một ngày của tôi như sau:

Sáng dậy rất sớm, trễ nhất là 4h khi chùa Trung Quốc bên cạnh đánh Đại Chung; tiếng vang rất lớn nên phải dậy thôi. Vệ sinh tắm rửa thay đồ xong là tôi chạy ngay xuống nhà bếp để rửa chén. Chùa này có tục lệ không rửa chén sau 12h trưa nên chén bát trưa chiều dồn lại thành một đống. Rửa chén xong là khoảng 5h, tôi chạy ra đường chính, đón các sư Nhật Bản từ Shanti Stupa đi ngang để theo họ vào trong Maya Devi Temple làm lễ (các sư bắt đầu từ Shanti Stupa là khoảng 4h30 mỗi sáng và đến ngang Việt Nam Quốc Tự là khoảng 5h nên tôi phải canh để đón họ. Shanti Stupa thuộc phái Nipponzan Myohoji nên họ chỉ tụng đúng câu: Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh; tiếng Nhật là Nam Mu Myo Ho Ren Ge Kyo; miệng tụng, tay thì gõ trống suốt dọc đường từ Shanti Stupa đến tận bên trong Maya Devi Temple là nơi Phật Thích Ca đản sanh. Lúc ở Sarnarth, chùa Nhật Bản mà tôi ở cũng thuộc phái này nên tôi quen với nghi lễ của họ. Thật ra lúc mới đến Lumbini, mỗi sáng nghe tiếng trống của họ, tôi không nhận ra đó là trống gì nên hỏi thầy Kiến Huệ; thầy giải thích xong, tôi ồ lên và nói: Con biết trường phái này nên hôm sau con muốn theo họ làm lễ. Thầy Kiến Huệ bảo mỗi sáng khoảng 5h là họ đi ngang đây nên phải dậy sớm để còn đi bộ ra đường cái mà đón họ. Đoạn đường từ Việt Nam Quốc Tự đi ra đường cái thì đồng không mông quạnh đấy các bạn, có cả chó sói tru mỗi tối nữa cơ đấy nhưng tôi cứ bấm bụng và rọi đèn pin mà đi. Có lần con chó Lucky của chùa đi hoang cả đêm bị nhốt bên ngoài, sáng, thấy tôi đi cũng chạy theo nhưng tối quá tôi không nhận ra, tưởng chó sói chận đường, hồn vía lên mây dù con Lucky rên ư ử trong miệng như ý bảo: Con là Lucky mà. Cái đồ Lucky, mày làm tao một phen hú vía vì tưởng chó sói chận đường! Hôm sau tôi hỏi Minh Phổ: chó sói ở khu vực này ăn chay hay ăn mặn làm cậu ta cười ngất. Hôm đầu tiên, tôi theo làm lễ với mấy sư và dặn các sư cô cứ để chén đũa đấy, khi nào về, tôi rửa. Nhưng khi tôi về tới, họ đã rửa sạch trơn còn nấu xong cả ăn sáng. Vậy là bắt đầu từ hôm sau tôi dậy sớm thanh toán cái đống chén dĩa trước khi đi làm lễ cùng các sư Nhật Bản.

Khi làm lễ cùng sư Nhật Bản về ngang Việt Nam Quốc Tự thì tôi chia tay họ để rẽ vào chùa chứ không cùng họ đi về Shanti Stupa. Về đến nơi là khoảng 6h15-6h30, kịp giờ mọi người ăn sáng, vậy là ăn chung luôn. Ăn xong, rửa chén đĩa là tôi tranh thủ đi hái rau má, rau vấp cá. Tôi không giỏi hái rau mà lại đông người ăn nên phải hái thật nhiều để tất cả mọi người đều có thể ăn thoải mái (ai cũng “chết thèm” rau cả mà). Mà tôi hái rau sang lắm đấy, hái từng lá, chỉ lấy lá chứ không lấy cọng nên hái lâu lắc muốn chết, hái cả buổi sáng mới xong rau cho bữa trưa và bữa chiều. Hôm nào hái nhiều thì để dành xay nước rau má uống. Sướng dễ sợ!!!! Ngoài ra tôi còn xem thức ăn thức uống nào do Phật tử để lại, xem hạn dùng, lấy ra pha pha quậy quậy cho mọi người uống nữa. Nếu không thì đổ bỏ hết, tiếc của mà.

Khoảng 10h sáng thì lại quây quần dưới bếp nấu cơm. Các cô ăn sáng xong, nghỉ ngơi tí rồi lên chánh điện tụng kinh niệm Phật suốt. Tóm lại bốn cô này tu hành cũng tinh tấn lắm. Ăn trưa xong, dọn dẹp và nghỉ ngơi. Thường mấy cô ăn sớm hơn do phải kết thúc trước ngọ. Hôm nào ăn xong sớm thì mấy cô rửa chén luôn nên sáng hôm sau, tôi đỡ được một mớ, nếu không thì hôm sau tôi phải dậy lúc 3h30 để rửa cho xong.

Ăn trưa nghỉ trưa xong thì tôi đi chợ cùng thầy Kiến Huệ. Chợ ở Lumbini là chợ phiên thay đổi địa điểm mỗi ngày; mỗi thứ hai có chợ Thái Tử, nghĩa là chợ này tồn tại từ thời Đức Phật Thích Ca (nghe thầy Kiến Huệ nói thế nên nói lại thôi nghen!). Nếu không đi chợ thì tôi đọc sách. Từ khi phát hiện ra hai bao gạo lức và mọi người chuyển sang ăn gạo lức thì buổi trưa tôi có nhiệm vụ phơi gạo rồi sàng sẩy nhặt thóc và sạn. Buổi trưa mấy cô sau khi nghỉ ngơi thì lại lên chánh điện tụng kinh niệm Phật. Thầy Kiến Huệ thì lau dọn chánh điện và chuẩn bị dọn dẹp tòa nhà mới để cuối tháng 9 có đoàn Phật tử sang ở. Minh Phổ thì bận công việc ngoài vườn với đám thợ. Tóm lại cả chùa không ai rảnh rỗi cả nhưng những ngày ấy sống thật vui! Tôi không thấy nề nà gì khi phải quây quần với công việc cả.

Chiều thì lo cơm chiều, sau đó dọn dẹp và lên phòng nghỉ ngơi để sáng hôm sau dậy sớm. Quây quần thế mà tôi cũng tranh thủ “nuốt” một mớ sách của chùa vào đầu. Tóm lại chùa này không có gì đáng phàn nàn cả ngoại trừ việc nó có quá ít sách để đọc; trong khi ở Shanti Stupa có cả một thư viện (tôi có đến đó 1-2 lần rồi mà). Tôi đã nghĩ trong bụng là: chả lẽ mình dọn đến Shanti Stupa ở sao ta???? Nhưng chưa nỡ bỏ mọi người mà đi, đặc biệt là thầy Kiến Huệ, 76 tuổi rồi mà còn xoay như chong chóng: quản lý kho, trông coi đám công nhân, lo phòng ốc cho các đoàn hành hương, lo chợ búa,…….. Tóm lại là lo búa xua nên tôi cũng “dính” luôn với nơi ấy. Thật ra ý thầy cũng muốn tôi ở đó lâu lâu cho vui cửa vui nhà. Khi nghe quy định  chỉ ở 3 ngày 2 đêm, tôi ok, rồi chỉ mang một ít đồ lên phòng thôi, để lại hầu hết hành lý trên xe. Hôm sau thầy Kiến Huệ đã bảo gỡ hành lý xuống; như vậy chả phải gián tiếp muốn bảo là tôi có thể ở lâu hơn sao?

Những buổi trưa, khi cô Nghiêm Túc hết bệnh, thấy thức ăn trong kho nhiều quá trời mà chuẩn bị quá đát hoặc đã quá đát mấy tháng nên cô bảo thôi tôi phụ cô gói chả lụa. Vui ghê! Vậy là bây giờ tôi biết cách làm chả lụa chay rồi nhé hehehe. Khi gói xong thì do cô bận lên chánh điện tụng kinh nên giao luôn cho tôi nhiệm vụ canh lửa để nấu. Vậy là cả buổi trưa ngồi bên bếp củi để canh. Cả cô Nghiêm Túc và tôi đều lần đầu làm chả lụa nên không rành lắm. Lần 1, ăn tạm được. Lần 2, làm ngon vô cùng do tôi hăng say canh lửa nên chả lụa ngon lắm, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy thèm mấy cây chả do mình làm. Ôi chảy nước miếng!!! Chả nóng chấm muối tiêu ăn như bánh snack, tuyệt tuyệt quá!!!!

Tóm lại ở chùa Việt Nam khoảng 10 ngày mà tôi học được nhiều “chiêu” vô cùng, thật không tiếc thời gian ở tại đấy. Thế mới thấy một cuộc sống năng động là một cuộc sống không hối tiếc. Bạn nào hay tiếc nuốt thời quá khứ nghĩa là bạn ấy sống chưa đủ năng động đấy nhé!!!

Sống êm đềm vui vẻ và lao động hăng say khoảng 10 ngày thì được tin thầy Huyền Diệu sẽ về chùa cùng một nhóm kiến trúc sư Việt Nam sang giúp thầy việc xây chùa.

(Mở ngoặc giải thích tí về ngôi chùa Việt Nam Quốc tự này: thầy Huyền Diệu là tu sĩ nhưng lại năng động vô cùng; thầy tốt nghiệp ở Pháp nên tranh thủ “làm thuê” để kiếm tiền xây chùa (bằng việc đi dạy học). Đó là lý do mà hai ngôi Việt Nam Quốc tự của thầy xây hơn chục năm vẫn chưa xong. Thầy bảo dân Việt Nam nhiều người tệ lắm. Người Việt có người gửi từng cục gạch sang xây chùa nhưng chưa bao giờ có cơ hội sang đến đây mà thưởng thức nó; vậy mà nhiều người Việt lợi dụng bòn rút ngôi chùa. Thầy bảo những người bòn rút của chùa ấy cuối cùng đều trả quả cả. Có người công nhân trộm cắp gì đó của chùa, khi về Việt Nam bị tan nạn, chết, hiện hồn về xin sám hối với thầy Minh Hòa – đệ tử thầy Huyền Diệu và quản lý chùa lúc ấy. Nghe hết hồn chưa các bạn! Thầy Huyền Diệu hay bảo rằng đất Phật linh thiêng lắm nên ai có mưu đồ bậy bạ là bị nạn hết.

Do Thầy Huyền Diệu đã 72 tuổi rồi mà vẫn vô cùng năng động nên tất cả những ai là đệ tử hay ở tại chùa của thầy cũng đều phải năng động như thế. Thầy ghét kẻ lười biếng; thường xuyên bảo mọi người phải học tiếng Anh cho giỏi. Thầy “dụ dỗ” mấy sư cô và Minh Phổ rằng: nếu học tiếng Anh trong vòng một năm giao tiếp được thì thầy mua vé máy bay cho lên đỉnh Everest chơi. Sướng chưa! Tôi bảo thôi thầy mua vé một chiều thôi; cho mấy cô lên đấy tu khi nào đắc quả thì tự bay xuống, nếu không thì ở luôn trên đó tu cũng tốt vậy. Hehehehehe.)

Thầy Huyền Diệu nói chuyện cực kỳ vui tính, và nói nhiều điều hay vô cùng. Chẳng hạn thầy bảo: nhiều người nói xấu thầy lắm nhưng thầy kệ; ai nói xấu ta thì xem như họ lãnh nghiệp giùm ta. Thầy hay thúc giục mọi người làm việc nọ việc kia và không nên để thời gian trống.

Tóm lại người nào lười biếng mà ở chung với thầy thì hơi mệt à nghen!

Thầy là người cực kỳ sùng bái kinh Pháp Hoa và bảo hai ngôi chùa Việt Nam Quốc tự được xây đều nhờ bộ kinh này cả. Thầy bảo đã từng chứng kiến sự nhiệm màu của bộ kinh Pháp Hoa nên muốn mọi người cũng có trải nghiệm tương tự bằng cách cũng sùng bái bộ kinh này như thầy. Tất cả các đệ tử của thầy cũng như ai muốn ở tại Việt Nam Quốc tự thì mỗi ngày đều phải tụng và lạy kinh Pháp Hoa. Lạy chữ đó nghen các bạn! Nghĩa là cứ đọc chữ nào là lạy chữ ấy. Có người lạy chữ nào thì ghi lại chữ ấy nữa cơ đấy. Tóm lại muốn ở chùa này thì mỗi ngày lạy tối thiểu 500 lạy, nghĩa là 500 chữ trong kinh Pháp Hoa.

Trong thời gian tôi ở tại Việt Nam Quốc tự, tôi không có lạy kinh. Lý do: chưa đọc kinh Pháp Hoa bao giờ có hiểu gì đâu mà lạy; ngoài ra, bận rộn suốt, thời gian đâu mà lên chánh điện lạy kinh. Thêm lý do nữa là tôi không hạp lắm với cách tu của bốn sư cô kia nên tránh lên chánh điện trùng với họ.

Vậy đó thầy Huyền Diệu cứ “bóng gió xa xôi” với tôi mãi. Ý thầy bảo tôi là du khách thì phải tuân theo quy định 3 ngày 2 đêm chứ không thể ở lâu mà tôi lại ở hơn 10 ngày rồi. Thầy Kiến Huệ cũng vì tôi mà bị vạ lây nên cũng mệt mỏi. Thầy Kiến Huệ bảo thôi ra ngoài ở cho thoải mái, ở chùa này người ta cứ nói ra nói vào mãi. Lúc ấy có thầy Nhuận Đạt, đệ tử thầy Huyền Diệu; do là đệ tử chánh tông nên xem như có quyền cao hơn thầy Kiến Huệ. Ở chùa mà cũng vui ghê!!!!

Điều khiến tôi ở Việt Nam Quốc tự lâu là thầy Kiến Huệ, một người lớn tuổi và lại tu thiền nên biết chuyện. Tôi thấy tội thầy già cả nên ở lại phụ giúp một tay. Chả phải do tôi ở đó mà hai sư cô Hương Thảo và Nghiêm Túc thay vì về Bồ Đề Đạo Tràng với hai sư cô già kia nhưng lại không về mà quyết định ở lại đó hơn tháng sao? Cô Hương Thảo cứ luôn miệng bảo rằng do có tôi ở đó nên cô mới ở, nếu không cô về Ấn độ rồi.

Thật ra sự đời nó tréo nghoe lắm các bạn ạ! Muốn làm người tốt khó hơn làm người xấu. Đó là thử thách cho bất cứ ai muốn sống tốt đấy nhé! Nhưng khi muốn làm tốt mà gặp nghịch cảnh thì các bạn cứ tâm niệm câu thầy Huyền Diệu hay nói: Ai đặt điều nói xấu hay cản trở ta thì người đó lãnh nghiệp giùm ta, nên ta phải cám ơn họ. Câu này quả là hay vô cùng!

Gặp gỡ và nghe thầy Huyền Diệu nói chỉ có vài ngày nhưng tôi cảm nhận ở thầy một sức sống vô cùng năng động của tuổi 20 (đảm bảo có vô số độc giả trẻ của tôi có sức sống không bằng một góc nhỏ của thầy). Thầy nói nhiều điều đạo lý rất hay. Thầy quả là đáng phục. Tôi thấy thầy thật vĩ đại ngoại trừ duy nhất một việc – đó là thầy hay nói về chính trị quá!!! Quan điểm của tôi là người tu không nên dính đến chính trị; bàn luận hay nói về việc của quốc gia, nhà nước, chính phủ là một trong những animal talk. Đức Phật có mở miệng nói về chính trị đâu nhỉ??? Những cái đó chỉ làm người ta nặng óc chứ không đưa đến sự giải thoát; vậy thì nói về nó làm cái quái gì. Ai làm gì thì họ tự lãnh nghiệp; nói chi để lãnh giùm họ vậy nhỉ???

Tôi có nói với thầy Kiến Huệ và thầy Nhuận Đạt là tôi luôn tránh ở chung người Việt bởi toàn gặp phiền phức từ họ chứ không phải từ người bản xứ nhưng do tự ái vì chùa Thái bảo người Việt sao không ở chùa Việt mà đi lang thang nơi đâu nên mới đến đây mà ở. Khi hết duyên thì đi, đối với tôi không thành vấn đề bởi tôi là một người đi bụi mà. Thường khi nơi nào tôi không ở được thì nơi ở sau luôn tốt hơn nơi ở trước; tôi luôn gặp người tốt hơn như một sự đền bù của trời đất dành cho tôi. Tôi đi bụi không có lên kế hoạch sẽ ở đâu, làm gì bao giờ, mọi thứ đều do duyên và nghiệp quả dẫn đường chỉ lối. Dó đó nếu hết duyên với nơi này thì tôi đi nơi khác, vậy thôi.

Sáng ngày 26/8/2012, sau khi làm lễ với sư ở Shanti Stupa trong Mayadevi Temple xong thì hôm ấy sư trụ trì là sư Sato hỏi tôi việc gì đó nên nhân tiện tôi hỏi sư là tôi dọn qua đó ở được không. Sư hơi kinh ngạc (chắc nghĩ ở Việt Nam Quốc tự tốt quá rồi còn đòi đi đâu) và bảo dĩ nhiên rồi; nhưng sư nói phòng ốc bên sư không tiện nghi như ở Việt Nam Quốc tự đâu. Tôi bảo tôi không cần tiện nghi bởi vì tiện nghi chỉ làm cho con người càng dính mắc vào thôi, có gì tốt đâu. Sư bảo cứ dọn qua, chả có vấn đề gì cả.

Sáng ấy tôi cùng sư đi vào làng. Vì sao đi vào làng? Sẽ có bài viết riêng về mục này nhé!!!

Khi về, trước khi chia tay với sư Sato, tôi nói sẽ dọn đồ và thưa chuyện với thầy Huyền Diệu, khoảng buổi trưa sẽ qua. Sư Sato hẹn gặp tôi vào buổi trưa.

Tôi về đến nơi là đã gần 11h trưa, mệt gần tắt thở do đi bộ dưới trời nắng, vừa đi vừa gõ trống tụng câu “Nam Mu Myo Ho Ren Ge Kyo,” đã thế còn phải dạy bọn trẻ trong làng tụng câu này nữa nên suốt buổi cứ đọc liên tục câu ấy. Về đến chùa Việt Nam Quốc Tự xem như tôi bị lậm luôn câu này, cứ bất kỳ tiếng động nào phát ra cũng đều thành Nam Mu Myo Ho Ren Ge Kyo khi qua lỗ tai tôi cả.

Thầy Kiến Huệ bảo tôi ăn cơm. Ăn xong thì thầy Huyền Diệu có xuống lầu nói chuyện với các kiến trúc sư (thật ra bọn họ đều là đệ tử của thầy cả nên khi thầy “cạch” tôi thì bọn họ cũng theo đà ấy mà “cạch” luôn. Tôi nghĩ dân an nam mít muôn đời vẫn là an nam mít, cái máu nghi kỵ lẫn nhau nó thấm quá sâu trong người nên nhìn đâu cũng thấy người xấu cả. Ngẫm lại thấy tội họ bởi vì đó là nghiệp quả đấy các bạn!)

Khi ấy tôi có nói với thầy Huyền Diệu là trưa tôi dọn đồ đi. Thầy hay nói đùa với tôi là khi nào đạp xe lên Everest lắm. Tôi bảo: không, con dọn đồ qua chùa Nhật Bản ở. Thầy hơi ngạc nhiên nhưng sau đó dặn dò: qua đó thì phải xem phụ giúp công việc với họ; làm khách bữa đầu thôi, hôm sau phải làm………………… nô lệ. Sống dung hòa chứ đừng để người ta coi thường người Việt Nam. Khi làm lễ thì phải cầu nguyện cho đất nước Nepal, đất nước đã cưu mang mình trong thời gian ở đây và là nơi Đức Phật đản sanh. Tóm lại thầy dặn dò ngắn gọn nhưng hay ghê. Đến giờ tôi vẫn thấy thầy Huyền Diệu là một con người đáng phục! Thầy luôn nhắc nhở mọi người về lòng tri ân lắm!

Tôi lên phòng dọn dẹp và chất đồ lên xe. Khi chia tay thầy Kiến Huệ, tôi có đưa thầy phong thư cảm ơn (xem thư tại đây) nhờ chuyển giùm cho thầy Huyền Diệu. Sau đó tôi lên chánh điện tạm biệt hai cô Hương Thảo và Nghiêm Túc. Mọi người có vẻ ghen tị khi tôi dọn qua chùa Nhật Bản mới ghê chứ! Họ bảo ở chung các Ngài ấy là cơ hội tốt nên ráng mà tu. Tôi bảo: thôi, mấy cô mới tu, chứ con đi chơi chứ tu hành gì. Con chỉ có tu……….. hú mà thôi.

Hình ảnh về Việt Nam Quốc tự Lumbini

Đây là chánh điện; tôi hay đùa với các sư cô rằng hai ngọn núi tuyết phía trước chánh điện là tượng trưng cho dãy Hy Mã Lạp Sơn. Do đó ai lên chánh điện này tu thì cũng giống như đang tu trên dãy Hy Mã Lạp Sơn vậy đó!
Thầy Kiến Huệ đang lau dọn bên trong chánh điện.
Phong cảnh chụp từ chánh điện.
Eo ôi, nhớ nhà!!!!!!!!
Tòa nhà màu xanh lam là nơi tôi cư ngụ gần 2 tuần.
Chánh điện cũ
Đặc sản của Việt Nam Quốc tự mà các chùa khác không có- đó là 5 con hạc cổ đỏ, trong đó có hai cặp và một con cô đơn. Có hôm tôi đang hái rau má dưới mé sông, con cô đơn rượt tôi chạy có cờ. Đừng có ghẹo bọn hạc nghen! Mỏ chúng cứng lắm đó, mỏ lủng thịt à nghen!!!!!!!!!
Mỏ cứng thế đấy, có ai dám ghẹo không nào?
Hạc cổ đỏ có một điểm vô cùng đặc biệt. Đặc biệt thế nào? Quan sát kỹ hình này đi các bạn. Chú hạc này đang nuốt thức ăn là các viên bột chapati đó!!! Lạ chưa, dây thực quản nằm phía trên đấy!
Ăn no rửng mỡ thì con đực múa may để "thả dê" con mái.
Thầy Kiến Huệ
Sư cô Hương Thảo

Bài liên quan: Tôi ở Việt Nam Quốc tự Lumbini (Lâm Tỳ Ni) 

Saturday, September 29, 2012

Qua biên giới Sunauli (Ấn độ) – Belahiya (Nepal) và thẳng tiến đến Lumbini, nơi Đức Phật Thích Ca đản sanh



Chia tay với gia đình khỉ con Anand xong, tôi lên xe thẳng tiến về biên giới.

Dân Ấn độ buồn cười lắm – không bao giờ đội nón. Do đó, nếu có ra đồng ……….. để ị mà trời mưa hoặc nắng thì cũng vác theo cái dù để che đấy.


Cứ bon bon hết thị trấn này đến làng nọ rồi cũng đến được một nơi nhộn nhịp đông đúc bụi mù trời. Đó là biên giới Sunauli. Nghe nhiều người bảo vật giá ở Nepal đắt đỏ hơn ở Ấn độ nên tôi cũng biết sợ mà vào tiệm tạp hóa mua sẳn vài món cần dùng. Sau đó nhìn quanh quất, chả thấy nơi nào để đóng mộc xuất cảnh cả.

Tôi cứ lên xe mà đạp. Mấy người mặc đồ công an hay hải quan gì đó cứ nhìn nhìn, tôi kệ, tìm nơi đóng mộc đã. Mà hơi tự tin vì đi đường bộ qua một số nước rồi nên tôi nghĩ ôi giào, biên giới nào cũng có phòng đóng mộc, chả lo, chả cần hỏi.

Tấm bảng này hiện ra trước mắt. Dung dăng chụp hình xong lại đi tiếp.


Tấm biển chào hiện ra làm tôi hơi chột dạ.


Chả lẽ qua Nepal rồi ư? Mà quái nhỉ, cái văn phòng đóng mộc của thằng Ấn đâu sao chả thấy! Không đóng mộc xuất cảnh thì sau này gặp rắc rối rồi sao ta? Chột dạ! Tôi đẩy xe quay trở lại hỏi cô cảnh sát xinh xắn, cô ấy chỉ tay quay về hướng ngược lại bảo văn phòng nằm ở kia. May quá, chưa qua Nepal. Vậy là quay lại. Phải hỏi thêm mấy lần nữa mới mò tới được cái nơi đóng dấu xuất nhập cảnh. Bà mẹ nó, cái quốc gia Ấn độ to đùng mà cái văn phòng đóng dấu xuất nhập (có thể xem như bộ mặt quốc gia nó đi) bé như cái tiệm tạp hóa. Thật không hiểu nỗi. Incredible India! (câu slogan quảng cáo của ngành du lịch Ấn đấy các bạn!) Bọn đi bụi cứ mỗi lần gặp chuyện………….. đỡ không nỗi của bọn Ấn đều thốt lên từ này. Đúng là Increadible India!


Chưa thấy quốc gia nào hay cái cửa khẩu nào có cái kiểu văn phòng đóng dấu xuất nhập cảnh như thế này, theo kiểu ở ẩn trong dân, nằm lẫn lộn với các cửa hiệu và cửa hàng tạp hóa ấy. Bó tay.com

Hèn chi mà một số người muốn ở Ấn độ lâu hơn hạn visa 6 tháng đã làm cách sau: khi hết hạn visa Ấn thì đến cửa khẩu Sunauli, qua Nepal xin cái visa 3 tháng nhưng lại không ở Nepal mà quay về Ấn độ ở; khi visa Nepal hết hạn thì quay lại Nepal và xin visa Ấn ở Kathmandu. Cửa khẩu đi lại tự do thế, có thằng nào kiểm soát đâu mà sợ. Văn phòng đóng dấu thì tìm mỏi mắt mới thấy nên cứ tự do mà đi các bạn ơi!

Mấy anh chàng làm thủ tục đóng dấu ở phía Ấn vui tính ghê gớm. Dụ dỗ tôi lấy tiền Việt Nam ra xem, rồi hỏi tỉ giá, rồi cùng nhau ôm bụng cười hỉ hả cho cái tỉ giá tiền Việt so với tiền Ấn. Tôi bảo: ai muốn làm tỷ phú thì xài tiền Việt Nam nhé! Tóm lại bọn họ cũng vui nhưng tôi không dám chụp hình họ.

Vậy là hợp pháp rời Ấn độ, tôi cần đến văn phòng xuất nhập Nepal để xin visa (visa Nepal xin tại biên giới mà lị). Tuy nhiên tôi không vội xin visa mà tranh thủ ghé vào văn phòng hướng dẫn du lịch của Nepal nằm ngay biên giới và ngay cạnh phòng xuất nhập cảnh Nepal. Tại đây tôi được một anh chàng Nepal dễ thương cho quá trời bản đồ và thông tin miễn phí về Nepal. Duy có cái bảng đồ chi tiết về các road route là phải trả Rs 50 (tiền Ấn). Tôi cần bảng đồ này để có gì tìm nơi nào ít đèo núi mà đạp xe bởi vì Nepal đường sá thì……….kinh dị mà núi non hiểm trở nên kiếm đường quốc lộ mà đi cho chắc ăn.

Văn phòng du lịch nằm ở no man's land

Chia tay anh chàng dễ thương, tôi đi qua phòng xin visa. Diện tích Nepal so với Ấn độ thì bé tí mà cái văn phòng của nó nhìn ra một cái văn phòng chứ không như cái bọn Incredible India kia. Trong phòng xin visa có cả bảng giới thiệu về Việt Nam Quốc tự-ngôi chùa quốc tế đầu tiên ở Lumbini do thầy Huyền Diệu trụ trì nữa mới ghê chứ!

Văn phòng xuất nhập cảnh của Nepal

Tại đây, tôi chỉ cần điền vào tờ đơn, rồi dán một cái hình 4-6 dán vào là xong thủ tục. Quá đơn giản! Visa du lịch có 3 loại 15/30/90 ngày với chi phí US$ 25/40/100. Tính toán kiểu Trung Quốc ghê chưa! Thôi, tôi xin sĩ luôn cho nó rẻ. Tôi đóng luôn US$ 100 để xin luôn visa 90 ngày. Bọn họ đếm từng ngày như bọn Trung Quốc ấy. Hôm ấy là ngày 13/8, vậy đến ngày 10/11 là visa Nepal của tôi hết hạn. Họ bảo dù ngày 10/11 hết hạn nhưng có thể ra khỏi Nepal vào ngày 11, trễ 1 ngày không sao đâu. Ngu sao! Lở lúc ấy, họ lại bắt đóng tiền trễ hạn thì sao? Mà nếu trễ hạn thì trước hết phải đóng 25-30 đô tiền phí dịch vụ rồi sau đó cứ mỗi ngày ở thêm là đóng phí 2 đô.

Có visa rồi, tôi đi đổi ít tiền Nepal để xài. Nepal cũng gọi tiền của mình là rupee như Ấn độ vậy đó. Nhưng rupee Ấn thì được viết tắt là Rs, còn rupee Nepal thì viết là NRs (giao dịch quốc tế đấy nhá!)

Tôi đổi Rs 500 để lấy NRs 800 (tỷ giá tiền Ấn/Nepal là Rs 1.000/NRs 1.600 – tỷ giá này vô cùng cố định và giống nhau hầu như khắp nơi trên Ấn độ và Nepal.)

Xong xuôi, tôi lên xe đạp. Đường bụi thấy mà gớm. Không hiểu sao dọc đường có vô số binh lính chặn xe vừa qua biên giới để kiểm soát hành lý của hành khách xe buýt và xe tải thế nhỉ? Tôi hỏi một anh lính đường đi Lumbini hướng nào. Anh ta làm một tràng, ý là ghé đâu đó rồi sau đó chạy thẳng. Chạy thẳng thì chạy. Hoét hoét hoét, xe nào bị thổi còi thì kệ nó, ta cứ chạy. Hoét hoét và một anh lính trong trạm, tay chỉ vào tôi ra dấu hỏi một anh lính khác. Kệ họ, chắc tò mò kiểu Ấn độ đây mà, tôi cứ chạy! Chả thằng nào chặn lại cả!

Àh, chạy qua xong trạm gác, thoát khỏi cái đám xe tải, xe buýt xịt khói mù trời rồi, tôi mới bình tâm lại mà phân tích. Thì ra anh lính đầu tiên bảo tôi phải mang hành lý vào trạm gác kiểm tra trước, rồi mới đi thẳng. Ai biết đâu nè, có hiểu đâu! Anh lính thổi hoét hoét ý bảo tôi ngừng xe để kiểm tra hành lý. Ai biết đâu nè! Ta là người nước ngoài mà, không nói tiếng Anh thì đố mà hiểu nỗi. Tóm lại làm người nước ngoài ngu ngu như tôi lợi ghê luôn! (Sau này, tôi nghe một số người bảo là ai đi xe buýt đều bị kiểm tra hành lý hết đó, kiểm thủ công, nghĩa là mở ra cho họ ngó ngó.) Ôi xe tôi quá trời đồ, may là không bị kiểm, nếu không, chỉ cần dỡ lên xuống xe thì cũng đã mệt rồi, huống chi mở từng bao ra cho họ ngó. Thế đấy! Đâu phải lúc nào sự hiểu biết cũng có lợi đâu các bạn nhỉ? Do tôi chả hiểu họ muốn cái gì + khói xe mù mịt nên đầu óc mụ mị mà thoát không bị kiểm tra hành lý. Hehehehehe

Từ Sunauli (phía Ấn ) hoặc Belahiya (phía Nepal) chạy khoảng 4 cây số là đến thị trấn Bhairahawa. Từ thị trấn này đến Lumbini là khoảng 22-23 cây số. Vậy là tôi từ từ đạp xe về hướng Lumbini. Thường cuộc sống ở biên giới của hai nước tương tự nhay nên người dân và phong cách sống ở đây tương tự như ở Ấn độ. Nhưng mà tranh thủ chộp được ảnh cái chợ chồm hổm này đây.


Tôi vào đến Lumbini là trời ngã chiều. Dừng ở ngã ba có trạm gác cảnh sát, hỏi đường. Họ hỏi muốn đi đâu. Có trời mà biết trả lời thế nào. Tôi nói đại đi đến nơi nào có Phật ấy. Họ bảo chạy thẳng hướng này nè. Thì chạy. Thấy cái cổng số 3 thì phải. Lại hỏi: muốn đi đâu. Nói đại: Thai Monastery. Vậy thì chạy thẳng vào khoảng 1 cây số là tới. Thì chạy.

Thai monastery đang xây và họ bảo nơi này không cho người nước ngoài ở, chỉ cho người Thái thôi. Àh, mà người Việt Nam hả? Sao không đến chùa Việt Nam mà ở, đi lang thang quanh quất làm gì, chùa quốc gia mày thì mày sang đó mà ở chứ? Tự ái, đi thì đi. Tôi thường tránh chạm mặt người Việt mà nhưng nghe họ nói thế thì mò đến chùa Việt Nam cái coi.

Lạc, không biết đường, trời chiều vắng lặng không bóng người để hỏi thăm. Lăn vào chùa Sri Lanka hỏi thăm. Đang sửa chửa không ở được và được chỉ đường sang Việt Nam quốc tự. Loanh quanh mò mẫm cuối cùng cũng đến. Cổng chùa khóa kín. Lặng người nhìn phong cảnh Việt bên trong sân chùa, cành tre cành trúc, chú tiểu ngồi trên lưng trâu, dọc theo tường là các câu nói bằng tiếng Việt. Thấy chữ, nhấn chuông tại đây (Press here!), đưa tay nhấn, chả có động tịnh gì cả. Định bỏ đi. Nhưng thử một lần nữa xem sao. Tôi cất tiếng: “A Di Đà Phật.” Kỳ lạ chưa! Có giọng “A Di Đà Phật” đáp lại từ căn phòng nhỏ cạnh cổng. Một người đàn ông thấp bé ló ra hỏi: người nước nào. Đáp: Việt Nam. Ối Việt Nam à, chờ chút vào gọi sư ra.

Một nhà sư bước ra, giống thầy Huyền Diệu (tôi có thấy thầy 1-2 lần ở Bodhgaya, Ấn độ) nhưng không phải. Đó là thầy Kiến Huệ, người giúp thầy Huyền Diệu quản lý chùa. Thầy Kiến Huệ bảo rằng quy định của chùa là du khách chỉ được ở 3 ngày 2 đêm mà thôi, nếu muốn ở lâu hơn thì phải là trường hợp đặc biệt hoặc phải có ý kiến của thầy Huyền Diệu. Ok. Vậy là có nơi tá túc tại Lumbini rồi các bạn nhé!!!!

Kỳ sau: Tôi ở Việt Nam Quốc tự Lumbini (Lâm Tỳ Ni)  

Tuesday, September 25, 2012

Đạp xe từ Kushinagar đến biên giới Sunauli



Sáng sớm ngày 12/8/2012, tôi dậy thật sớm (cũng may lúc ấy trong chùa Tây Tạng có đoàn hành hương Sri Lanka ngủ một đêm – thường các đòan hành hương dậy rất sớm để lễ Phật rồi sau đó tiếp tục hành trình; do đó tiếng lao xao của họ làm tôi thức giấc mà không cần đồng hồ báo thức.) Lúc ấy, cô Tây Tạng ở phòng bên cạnh đi qua để xem tôi dậy chưa. Sau đó cô xuống bếp xin nước nóng. Tôi ké nước nóng để nấu mì gói ăn sáng.

(Mở ngoặc nói một tí về người bạn Tây Tạng này các bạn nhé! Cô ấy tên là Khuang Chau Tha Mo (tôi nghe cô ấy nói rồi tự phiên âm chứ cô ấy không biết ghi chữ La Tinh), người Tây Tạng nhưng đang tị nạn ở Kathmandu, Nepal. Cô ấy bảo khi nào tôi đi Nepal thì ghé nhà cô ấy ở. Tôi ở tại chùa Tây Tạng, Kushinagar được khoảng 3 đêm thì cô ấy đến, ở căn phòng đơn bên cạnh. Cô ấy qua phòng tôi bảo rằng phòng mình không có quạt nên nóng quá. Tôi nhường luôn cái quạt đứng trong phòng cho cô ấy và ra dấu bảo mình sẽ ngủ trên mái nhà cho mát mẻ nên không cần quạt. Tôi còn cho cô ấy mượn chai xịt muỗi để xịt nữa. Buổi sáng cô ấy hay pha trà sữa theo kiểu dã chiến cho tôi và cô ấy cùng uống. Cách pha như sau: thay vì nấu sữa tươi thì pha sữa bột, sau đó cho bột trà vào quậy quậy, vậy là có thức uống vào buổi sáng, khỏe không??? Cô ấy cũng hay cho tôi thức ăn lắm và nấu mì gói bảo tôi cùng ăn nữa chứ. Tôi lấy hai gói mì ra và đưa cho cô ấy. Tôi chia lại trứng luộc cho cô ấy (hầu như ngày nào tôi cũng ăn trứng cả, cho có dinh dưỡng chứ ở Ấn độ toàn là ăn chay.)

Cô ấy một mình sang Ấn độ du lịch. Hành trang là một cái ba lô và cái túi có bánh xe đẩy trông nặng trĩu. Trước hôm tôi chuẩn bị lên đường, buổi chiều tôi gặp cô ấy ngay chỗ tượng Phật nhập Niết bàn. Cô rủ tôi đi kinh hành và còn dạy đọc câu niệm Phật này nữa: Om ma ni ma ni, ma ha ma ni, sa cha ma ni, ye ho sa. Cô ấy bảo cứ lẩm nhẩm câu này trong miệng suốt thì sẽ rất tốt. Buổi tối, cô rủ tôi qua phòng chơi và mở túi lấy đồ nghề ra tụng kinh cho tôi xem. Trời, không ngờ cô ấy sang Ấn độ………………….thỉnh kinh. Trong hai cái túi toàn là kinh Phật và một cái trống để gõ khi tụng kinh. Hết hồn. Tôi nhờ cô ấy ngồi tụng thử để tôi chụp hình. Vừa lắc chùy vừa khua trống vừa đọc kinh, khó lắm đó, không dễ đâu nghen. Tôi làm thử rồi, cái trống nhìn vậy mà cũng nặng ghê gớm!)


Khi chia tay, cô Khuang Chau Tha Mo quàng lên cổ tôi một dãy lụa trắng và tặng cho tờ Rs 10 mới cáu. Công nhận dân Tây Tạng cũng hay ghê, toàn tặng quà lúc người ta đã gói ghém xong hành lý. Nhưng mà cũng thấy vui bởi phong tục tặng lụa trắng của họ ghê! Cô ấy dặn đi dặn lại là vừa đạp xe vừa lẩm nhẩm câu Om ma ni ma ni, ma ha ma ni, sa cha ma ni, ye ho sa và dặn khi nào đến nơi có Phật thì vừa đi kinh hành vừa lẩm nhẩm thì tốt lắm đó. Ngoài ra cô ấy bảo hai hôm nữa cô ấy sẽ rời Kushinagar để đi Lumbini (nơi Phật đản sanh) và sau đó thì về Kathmandu. Nếu tôi đến Kathmandu thì điện thoại cho cô số  4471937 để cô ấy dẫn về nhà chơi.

Chia tay cô Kuang Chau Tha Mo và các sư trong chùa, tôi đạp xe đi khoảng 6h sáng. Trời mát mẻ, chưa có đông người ngoài đường nên đỡ bị nhìn nhưng bọn chó khi nhìn thấy cứ ngỡ là tôi mới ở………………trển xuống nên rượt theo sủa làm người đang ngủ cũng phải tỉnh giấc để nhìn tôi. Đúng là cái bọn chó đáng ghét!

Từ Kushinagar muốn đi đến biên giới Sunauli thì phải quay lại Gorakhpur (cách Kushinagar khoảng 51 cây số), từ Gorakhpur đến Sunauli là khoảng 100 cây.


Vậy là tôi lại quay trở ra quốc lộ 28 và đạp xe vun vút trên đường. Ôi bò kéo xe, bò Ấn độ to lớn vô cùng; bò đực có cái bứu trên lưng là biểu tượng của thần Shiva đó nghen (bọn Ấn bảo tôi rằng “cái ấy” của thần Shiva bự như cái bứu của con bò vậy đó, có ai tin không vậy nhỉ?) Nhưng mà đúng là bò khỏe thật, kéo xe với quá trời hành lý cộng thêm người ngồi lổn nhổn trên cao và giăng võng nằm bên dưới nữa chứ.


Lại đi xuyên qua khu rừng cây xanh mát.


Hội những người bán sữa tươi.

Dựng gánh ve chai vô gốc cây để đi toilet cái.

Ôi mẹ ơi, mới sáng sớm mà đã có tai nạn giao thông. Một chiếc xe tải nhỏ đang lật nghiêng trên đường. Trong rừng là một chiếc du lịch 4 chỗ, nát bét. Chắc tông mạnh lắm nên chiếc du lịch mới bay tuốt vào rừng như thế. Nước gì nâu nâu nhớp nhớp trên đường thế này!!! Ôi mẹ ơi…………….. Mỗi khi thấy tai nạn giao thông là tôi……………hồn vía lên mây, đặc biệt khi trên đường lại có thêm thứ nước nhớp nhớp ấy. Ôi mẹ, hy vọng đó là nhớt xe chứ không phải………….. Sợ quá đi thôi!!!! Không dám nhìn!

Khi sắp ra khỏi rừng thì tôi dừng xe để chụp hình ông lão đang chuẩn bị dọn hàng bắp nướng.


Có ai muốn bắt chước hông vậy?????

Lúc ấy có hai thằng Ấn đáng ghét đứng lại ngó tôi lồi con mắt ra luôn vẫn chưa đã mà đạp xe theo tôi cả một đoạn. Tôi đạp nhanh bọn chúng cũng đạp nhanh; tôi đạp chậm thật chậm thì chúng dừng xe đứng chờ luôn. Mẹ kiếp! Tôi dừng xe thì chúng cũng dừng. Chúng theo tôi vào luôn Gorakhpur. Bực ơi là bực! Khi cơn bực của tôi nỗi lên rồi thì chúng mới lằng nhằng kè theo nói: photo, photo. À thì ra chúng muốn tôi chụp hình chúng. Bình thường thì tôi chụp rồi nhưng lúc ấy đang bực nên lắc đầu nói: na hi, na hi (không). Chúng còn ra giá Rs 50 nữa chứ. Ngẫm lại thấy tội nghiệp! Nhưng mà lúc ấy bực mình quá rồi. Ai bảo lúc đầu không chịu nói trước, để tôi nổi điên lên rồi mới nói. Tôi cứ luôn miệng: na hi, na hi làm chúng ỉu xìu và bỏ đi luôn, không lẳng nha lẳng nhẳng bám càng tôi nữa. Tội nghiệp bọn chúng! Nhưng hai thằng đen thui mắt trắng dã bám càng dai dẳng như thế ai mà không sợ, từ sợ chuyển qua bực luôn chứ sao.

Khi vào đến Gorakhpur thì tôi hỏi thăm đường đi luôn về biên giới Sunauli. Vậy mà cũng chụp được lắm cảnh ở Gorakhpur đó nghen các bạn!

Marriage House - đứa nào muốn cưới nhau phải bước qua cái cổng này.

Đường phố

Ga xe lửa. Ai mà không bon bon đạp xe như tôi thì có thể phải đi tàu lửa đến đây, rồi đón xe buýt để đi Kushinagar hoặc ra biên giới Sunauli đấy!

Tượng đài trước nhà ga.

Đền đài gì đó mà mấy thằng bảo vệ cổng tưởng tôi...............bán dạo nên chặn lại hỏi lẳng nhẳng, ghét không thèm vào luôn!

Ra khỏi Gorakhpur thì lại nhong nhong đạp xe theo quốc lộ mà thẳng tiến (quốc lộ số mấy quên mất rồi do lười ghi chép lại ấy).


Các bạn có biết loại bánh giống trong hình không. Tôi mục kích cảnh làm bánh này đấy nhé!!!

Dùng hơi nóng của tro để làm nở bánh

Bánh nở rất mau. Sau đó dùng sàng để lọc tro ra khỏi bánh.

Hôm ấy trời mát mẻ nên tôi nghĩ bụng: có khi nào hôm nay đạp luôn 150 cây từ Kushinagar đến biên giới luôn vậy ta? Dám lắm à.

Đi qua nào là chợ nào là khu dân cư nào là thị trấn, đến các ngã ba thì hỏi đường, cứ thế mà tôi thẳng tiến từ từ đến biên giới. Trời chập choạng tối, phải tìm nơi ngủ thôi. Hết nước, tôi ghé một thị trấn hỏi mua nước uống. Tôi trả giá 2 chai Aquafina loại 1 lít/chai giá Rs 25/hai chai. Cha bán hàng thì gật đầu đồng ý. Cho hai nước vào rổ xong, tôi chuẩn bị lấy tiền ra trả thì cái bọn gần đó phát hiện có sinh vật lạ vào thị trấn nên kéo đến. Có một thằng rất là fucking, bày đặt ba xạo đến nói tiếng Anh bảo là hai chai Rs 30, có cáu tiết không chứ? Đúng là cái bọn…………….. (hết từ để diễn tả rồi) Tôi nói sao thằng bán bảo hai chai Rs 25, thằng ba xạo lại giải thích (mẹ kiếp mày) rằng ý thằng bán là nói tiền rupee Nepal đó còn tiền Ấn phải Rs 30 lận (má nó cái đồ xạo sự.) Ghét không thèm mua nước luôn. Bực bực bực bực quá đi mất!!!!!!!!!!!!

Cảnh nông thôn thanh bình, buổi tối mát rượi nên một lúc sau tôi cũng cố gắng quên được cái bực bội chỗ bán nước. Đúng là con người thật lạ! Mọi niềm vui sướng yêu thích bực bội đều là do cảm giác của chính bản thân. Tự mình làm mình bực chi nhỉ? Nếu cứ bình chân như vại trước mọi thứ xung quanh chẳng phải sướng hơn sao???? Thì ra bây giờ mới hiểu câu Phật dạy trong kinh Pháp Cú: “Volition is karma.” Chính mình là Đấng Tạo Hóa cho mọi phước nghiệp của mình thì trách chi Trời Phật khi bị trả quả các bạn nhỉ?

Còn khoảng 20 cây số nữa là đến biên giới. Trời tối quá rồi, phải nhanh chóng tìm chỗ ngủ thôi. Lại vào một thị trấn, tôi dừng xe nhìn quanh quất, không thấy nơi nào ngủ được cả. Nghĩ trong bụng có khi phải đạp luôn tới biên giới cũng nên. Cũng thấy tiếc vì đến 14/8 mới hết hạn visa, bây giờ mới 12/8, còn những hai ngày nữa cơ. Phương châm đi bụi của tôi: tốn tiền làm visa mà, nên phải ở đến tận ngày cuối trong visa mới rời quốc gia ấy, rời sớm thì tiếc tiền, kể cả ở mấy nước Đông Nam Á không tốn tiền visa tôi cũng thường ở đến tận ngày cuối mới đi. Đi trường kỳ mà, cứ dung dăng dung dẻ thôi, chả có quái gì phải ra khỏi nước đó sớm cả.

Vừa ra khỏi thị trấn thì thấy tiệm bán hàng này sáng đèn.

Hình này chụp vào sáng hôm sau, chứ buổi tối, tối thui đâu có chụp được.

Nhìn vào chỉ thấy hai người đàn ông đang ngồi. Tôi dừng xe hỏi trong thị trấn này có chỗ ngủ không. Họ hỏi đi một mình à? Tôi gật đầu. Họ chỉ luôn vào nhà bảo vào nhà họ ngủ. Không biết nhà có mấy người nhưng hiện tại chỉ thấy đàn ông mà không thấy phụ nữ và trẻ con nên cũng ngán (bí quyết ngủ ké nhà dân là phải ở chung gia đình, đặc biệt không nên ở nhà nào chỉ toàn đàn ông.)

Thấy tôi ngại, một người đàn ông có vẻ là chủ tiệm chỉ về phía thị trấn rồi nói gì đó, chả hiểu. Tôi hỏi gần đây có đồn công an không. Tôi vào đó ngủ. Họ kinh ngạc nhìn tôi rồi bảo có, cách đó khoảng 400 mét nhưng nơi ấy toàn là đực rựa, không ngủ được đâu. Chắc đoán được lý do cho sự ngần ngại của tôi, ông chủ tiệm bảo: vào nhà này ở, đây là gia đình chứ không chỉ toàn đàn ông thôi nên đừng ngại. Vào ở chung gia đình họ. Vậy là hết lo. Nhưng tôi chưa vội gật đầu.

Sợ tôi còn ngại nên ông chủ tiệm đi đến đồn công an gần đấy, mời một ông cảnh sát đến để xác nhận sự hiện diện của tôi trong nhà họ. Ông cảnh sát nhìn nhìn tôi rồi ra dấu bảo cứ yên tâm ngủ trong nhà ấy. Ông chủ tiệm này vui lắm, y như anh chàng ở Chandwara trước đây . Cứ gặp ai ông ta cũng kể lại sự tích tôi dừng lại trước tiệm hỏi thăm nơi ngủ như thế nào, rồi sau đó đòi đến đồn cảnh sát ngủ ra sao. Ai nghe xong cũng cười ha hả, kể cả ông cảnh sát to như con bò mộng đến để xác nhận cho tôi yên tâm.

Thằng nhóc 4 tuổi con ông chủ tiệm đây này. Mới nhìn tôi tưởng nó là con gái ấy chứ.


Nó cứ rủ tôi lên lầu chơi mãi. Khi tôi vào nhà tắm rửa mặt mày, nó nắm tay tôi dẫn lên lầu…………..giới thiệu với mẹ và bà nó luôn mới ghê chứ. Đúng là khỉ con! Nghịch số một nên tôi cứ gọi nó là “monkey.”

Hình "khỉ con" chụp cùng bố (ông chủ tiệm) Yêu quá đi mất! (yêu con chứ không phải bố à nghen!)

Gia đình này quá là dễ thương, ba thế hệ ở chung nhà. Ba anh em ruột có vợ con cả và đều sống dung hòa dưới một mái nhà. Quá nể! Bố họ mất rồi chỉ còn người mẹ thôi.

Mẹ già như chuối chín cây. Có tin là mẹ này hơn 70 tuổi rồi không?

Họ tử tế với tôi vô cùng và luôn miệng bảo: “A guest is a god!” Do họ không nói nhiều tiếng Anh nên còn rủ cả bạn họ là một thầy giáo biết tiếng Anh đến nói chuyện với tôi và làm thông dịch nữa chứ. Quả là đáng yêu!

Buổi tối của tôi

Thường trong các gia đình Ấn mà tôi ở cùng; chỉ có đàn ông mới ngồi trên bàn ăn cùng tôi. Phụ nữ thì thường ăn sau và hay ngồi dưới đất ăn luôn, khỏi bàn ghế gì cả.
Giường ngủ của tôi đây nè!

Sáng, họ mời tôi ăn sáng. Ăn xong tôi ngồi nghỉ mệt thì họ bảo khi nào về ngang đây ghé nhà họ ngủ. Dễ thương hông?

Thường trong những gia đình khá giả, trên sân thượng luôn có phòng nhỏ để thờ thần linh và mỗi sáng họ phải lên đó làm lễ.
Cái quạt tre này ngộ lắm nghen! Chỉ cần lắc cái đế tre là cái quạt tự động quay 180 độ luôn đó. Tôi cứ cầm quạt quay riết khiến cả gia đình ai cũng cười.

Địa chỉ nhà của khỉ con đây:

Khỉ con tên là Anand Singh (hay được mọi người gọi là Babu)
Bố là Mr. Jang Sher Singh
Điện thoại: 8004644668
Village: Sampatiha
Post: Naikot
P.O. 227164

District: Maharajgang



Kỳ sau: Qua biên giới Sunauli (Ấn độ) – Belahiya (Nepal) và thẳng tiến đến Lumbini, nơi Đức Phật Thích Ca đản sanh

Dilemma

This is especially for those who have been suffering one-way love.

Love is blue!!!!!!!! Why do people still fall in love???????????





Source: Copied from Weiyun blog