CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, January 9, 2013

Búa liềm bay khắp Kathmandu


Hôm nay ngày 9/1/2013, sau mấy ngày giam mình ở trong nhà viết blog, tôi ra đường mua thức ăn. Trời ơi, vui quá là vui!!!!!!!!!!!!

Người ta đi biểu tình. Trong công viên gần quán buff momo New Everest đó, người ta đứng lố nhố, cảnh sát bọc bên ngoài. Nhưng mà không có bạo động!

Người ta ngồi trên nóc xe buýt, cả đám luôn vui gì đâu. Họ hô to cái gì đó rồi những người còn lại hùa theo.

Mình không hiểu họ đang làm cái gì nhưng thấy đông vui là khoái hà!!!!

Rồi trên đường ra Kalanki để đến cái quán ăn địa phương (ta nói vì sự nghiệp ăn uống nên ta sẳn sàng đạp xe đường xa để đi ăn mà,) lúc chuẩn bị qua cầu, cảnh sát cơ động Nepal dàn hàng ngang luôn, nhưng mà không phải để đàn áp mấy người đi biểu tình mà là dàn xếp xe cộ để không bị kẹt đó. Một đám đông, trên tay mỗi người cầm một lá cờ đỏ hình búa liềm của Đảng Cộng Sản. Trời ơi, thấy cờ này nhớ Việt Nam mến yêu dễ sợ luôn!!!!!!!!!!

Có phòng viên báo đài chạy theo cầm máy ảnh quay quay chụp chụp. Cứ mỗi một đám đông là có một thanh niên đi đầu la to cái gì đó (ước gì mình hiểu họ muốn nói cái chi) và đám đông mà anh ta đang chỉ huy la to theo để hưởng ứng. Biểu tình gì mà vui quá hà!!!!!!!!!! Biểu tình có cảnh sát theo bảo vệ nữa nên vui ghê!!!!!!!!!

Bà con đi rầm rộ luôn. Lúc đó mà cái bao tử của mình không biểu tình là mình chạy theo họ biểu tình rồi. Chắc họ tiến về công viên gần quán buff momo của tôi quá!!! Chả hiểu nơi ấy có cái tòa nhà Quốc hội nào không nữa!

Sẳn đang "tám" chuyện của Maoist nên mình bà tám một tí!

Cái ông đứng đầu đảng Maoist ở Nepal đó, ổng tên gì quên rồi, tại ổng xấu trai quá nên mình không có thèm nhớ tên của ổng làm gì; mình chỉ nhớ tên trai đẹp thôi hà hehehe

Cách đây khoảng 1 tháng đó, không hiểu lúc ấy có sự kiện gì, hình như tiệc chiêu đãi hay hội nghị hội thảo gì đó; ổng bị một thằng Maoist trẻ tuổi từ bên ngoài sầm sập chạy vào, đến trước mặt ổng, rồi làm gì biết hông? Không phải là anh ta ôm ổng hôn đâu nghen! Anh ta đưa tay lên TÁT một bạt tay như trời giáng vào mặt ổng. QUÁ ĐÃ! (Mấy người chống Maoist bảo với tôi như vậy đó! Họ khoái chí vô cùng khi ông ta bị đánh.)

Trời, lúc ấy tôi đang ở Lumbini nghen!!!!!! Bà con ở đó khoái lắm, họ bảo rằng: Anh dạy cho giới trẻ cái gì thì bọn chúng trả lại cho anh cái đó. Anh dạy chúng bạo động thì chúng bạo động. Anh dạy chúng từ bi thì chúng từ bi.

Mình là mình không có thèm quan tâm đến chính trị nhưng mình thấy bà con ở Lumbini khoái chí sau vụ này quá nên mình đọc tờ Kathmandu Post thì biết là: sau khi anh ta tát ông bự bự đó, anh ta bị một đám cảnh sát nhào tới trói gô tống vào trại giam trước khi họ quýnh anh ta bầm mình luôn.

Mình không nhớ rõ lắm nhưng mà hình như cái lý do anh ta đánh ổng là do Maoist ba xạo với người dân, hứa lèo, chỉ có hứa mà không có làm nên anh ta bảo anh ta nhân danh những người bị hứa lèo tát ổng một cái tát danh dự.

Ổng lên báo đánh tiếng là tha thứ, không có truy cứu anh chàng kia nhưng lúc mình đọc báo thì anh ta vẫn còn trong trại giam và bị đánh gãy sống mũi thương tích đầy người. Báo chí chụp ảnh và phỏng vấn người nhà anh ta. Họ bảo ổng hứa không truy cứu mà anh ta bị đánh muốn chết rồi. Ổng mà truy cứu chắc anh ta biệt tích giang hồ luôn quá!!!!!!!!!!!! Không biết bây giờ số phận của anh chàng ấy như thế nào? Và không hiểu tại sao người ta lại biểu tình ngày hôm nay? Chả hiểu họ ủng hộ hay phản đối Maoist mà họ đi biểu tình nữa?

Nói thiệt nghen, ai ghét Maoist thì ghét chứ mình thích họ lắm à. Mỗi lần đi gia hạn visa, cứ xòe tiền ra là họ gia hạn cái rẹt hà! Không có phiền hà gì đâu. Mình không hiểu nếu mình không xì tiền thì mình có còn ưa họ nỗi không nữa. Thôi kệ họ đi! Sống có mấy chục năm chứ nhiêu, gieo nhân nào thì gặt quả đó!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Mình chụp có mấy tấm hình cuộc biểu tình đông vui của họ hôm nay thôi. Tật của mình là cứ thấy có quân đội hay cảnh sát là ngại chụp hình lắm. Tại mình thấy người của báo đài quay quay chụp chụp nên mình làm đại  vài tấm, không thằng nào đến gây phiền gì cả!

Mấy tấm dưới đây là mình chụp trên cái cầu trên đường ra Kalanki đó! Còn hình ở công viên và trên xe buýt thì không biết có được chụp không nên mình không có chụp.

Đó cái anh chàng đứng trước tấm biểu ngữ đó. Anh ta ò í e gì đó, rồi cả đám đông ò í e theo anh ta. Mình muốn chạy theo anh ta ghê luôn bởi vì anh ta vừa trẻ vừa đẹp trai dễ sợ!!!!!!!!!

Búa liềm phấp phới làm mình thấy nhớ Đông dương dễ sợ luôn!
Vui quá xá là vui! Cái này làm mình nhớ năm 2008, mình đi biểu tình với phe áo vàng ở Bangkok quá!!!!!!!
Bà con nào đi chơi Kahtmandu phải lưu ý mấy cái vụ biểu tình nghen!!!!!!!!!! Nghe nói mỗi khi có biểu tình là xe cộ không có chạy nên muốn di chuyển sang thành phố khác là khó khăn lắm, ngoại trừ đi xe đạp như tôi hoặc cuốc bộ thôi. Mà Kathmandu dạo vài năm gần đây là biểu tình liên tục hà!!!!!!!!!!!!!!!!!

4 comments:

  1. Từ tôi qua ta.. giờ tới mình :)))

    ReplyDelete
    Replies
    1. Everything is impermanent. (Mọi thứ là vô thường) mà lị .

      Delete
  2. Hồi trước em cứ tưởng chỉ Việt Nam mình mới có cờ đỏ búa liềm chứ, tình cờ qua Lào cũng nhìn thấy, thấy gần gũi ghê.

    ReplyDelete
  3. Tới đây là hết bài Nepal hả Dung? Không thấy link tiếp theo..Bài viết này Dung không đánh số thứ tự như TQ và Mông Cổ...Hơi khó theo dõi

    ReplyDelete