CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, January 7, 2013

Đi xem buổi diễn ca nhạc ở trường

Một trong những vệ tinh của Sunita học ở trường ở Bauddha. Hôm 11/10/2012, bạn ấy có tham gia tiết mục múa cho trường trong buổi lễ chia tay trước khi lễ hội Dashain bắt đầu từ ngày 16/10. Bạn ấy mời Sunita đến dự.

Sáng hôm ấy, tôi "ngựa" với bộ kurtha của Sunita nghen! Sumika giúp tôi làm tóc nữa đó. "Ngựa" xong, trong lúc đợi Sunita đi thi về, tôi và Sumika tranh thủ chụp hình.



Sunita, Sumika và tôi cùng đi bộ đến Sankhu. Tại đây chúng tôi đón xe buýt đi Bauddha.

Người nước ngoài vào Bauddha phải mua vé cổng NRS 150 nhưng tôi mặc kurtha lại đi cùng hai cô gái Nepal nên chả ai buồn chặn lại hỏi vé cả.

Chúng tôi đi ngang qua tòa tháp ở đây, vào ngắm nhìn và chụp ảnh đã đời luôn.



Hai chị em Sunita thắp nến cầu nguyện cho người cha quá cố của họ.




Chụp hình đã đời rồi chúng tôi mới băng ngang qua quần thể kiến trúc này và đến trường học của bạn Sunita.

Sunita cùng với vệ tinh của mình
Dưới đây là những bức ảnh về buổi biểu diễn văn nghệ:

mé bên này là âm nhạc
mé này là giáo viên
học sinh ở ngoài nắng

Tiết mục đầu tiên, hai cô bé ra biểu diễn
Sau tiết mục mở màn là những bài diễn văn lê thê. Nghe chả hiểu gì cả nên tôi vào hậu trường chụp ảnh.

Nhóm múa của vệ tinh của Sunita đang chuẩn bị trang phục
Hai cô bạn của nhóm múa ấy
Sao giống chụp hình thẻ quá vậy!

Ba đứa "tự sướng"
Tiết mục biễu diễn của vệ tinh của Sunita
Sau đó lại là diễn văn nên tôi rủ Sumika đi "tự sướng."




Hai cô bạn "thanh mai trúc mã" của Sunita vừa đến; vậy là chúng tôi kéo họ vào chụp hình luôn.

May quá, hết diễn văn rồi! Lại tiếp tục xem múa. Lúc này nắng quá nên sân khấu được thay đổi, quây thành vòng tròn sao cho thầy cô ngồi trong mát, học sinh ngồi ngoài nắng (!)


1
có cả múa hiện đại nữa nè!


Tiết mục múa tự do, ai muốn ra múa cũng được
Mấy cô em đang múa thì cúp điện; đi vào; lại có điện; ra múa, cúp điện; vào; lại có điện. Làm vậy chừng 3 lần, mấy em mất hứng không thèm múa luôn.
giống vũ khúc Nghê thường của Hằng Nga quá vậy!
Sau khi xem biểu diễn xong thì chúng tôi được mời về nhà bạn Sunita chơi. Tại đây Sunita lấy sữa và nông sản ở nhà ra biếu họ, còn họ thì mời chúng tôi một bữa trưa vô cùng thịnh soạn với thịt gà rán.

Bữa cơm trưa của tôi đó. Ngon lắm!!!!!!!!!!
Người chị gái 26 tuổi của bạn của Sunita
cùng học tiếng Rai nào!
Hình như tôi đang ăn chuối. Không phải đâu.  Tôi đang cầm bông hoa sứ. Thằng bé là con của người chị ấy
Người chị gái vui quá, cười suốt và còn lấy trang phục truyền thống của dân tộc mình là dân tộc Rai cho tôi mặc chụp hình nữa đó!




Xem thêm ảnh tại đây!

Thấy tôi diễn tự nhiên quá nên cô ấy cũng hứng chí lấy bộ trang phục mặc vào để chụp hình. Nhưng chỉ dám chụp ở trong nhà thôi, không dám ra ngoài như tôi.


Mẹ con hạnh phúc!
bên tám lạng, bên nửa cân đấy nhá!
Vì nụ cười này mà chị ta được Sunita dặt cho cái nickname là "laughing sister." Tôi không nhớ tên chị ta nên mỗi khi có việc nhắc đến, Sunita nói "laughing sister" là tôi hình dung ra đó là ai liền.
Đây là món gì mà giống xôi vò quá vậy!

Tóm lại, tôi đã có một ngày thật vui đầy ắp kỷ niệm tại Bauddha. Do đó trước khi về, tôi còn cố vớt vát tấm ảnh này nè các bạn!


m

No comments:

Post a Comment