CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, May 22, 2013

Chân dung một INTERBEG

-Khả năng thích ứng cao độ với môi trường, thời tiết, khí hậu, văn hóa, phong tục, tập quán, ngôn ngữ, thức ăn...
-Tinh thần học hỏi cao độ, biết chấp nhận sự khác biệt của người khác
-Đủ thân thiện để có thể ở chung người dân bản địa.
- Luôn biết đủ: người biết đủ nằm dưới đất ngủ mà như ở thiên đàng; người không biết đủ tuy ở thiên đàng mà như ở địa ngục.
- Ít ham muốn: ham muốn càng nhiều thì càng nặng người, mà càng nặng người thì càng khó cất bước.
- Làm gì cũng theo nguyên tắc: "Lợi mình lợi người."
-Sống giản dị như thế này: "Đói bụng thì đi tìm cơm; Cơ thể mệt mỏi gối rơm ngủ khò."
-  Phương châm sống: Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

Tài sản của một INTERBEG là:

- Sự khao khát theo đuổi giấc mơ đi du mục
-Trí tuệ: sự ứng phó trong các tình huống
- Kham nhẫn sự nóng lạnh, sự đói khát. sự khác biệt và sự chỉ trích của người khác
- Niềm tin

Bài liên quan: Tôi đang mai danh ẩn tích 

Quy luật Niềm tin (The Law of Belief)

Giới thiệu trang web dành cho cộng đồng ăn mày xuyên lục địa bằng tiếng Anh

Friday, May 17, 2013

Tôi đang mai danh ẩn tích

Nhiều bạn "théc méc" là không biết tôi đang trốn trong cái xó xỉnh nào mà biệt tích giang hồ lâu thế. Có bạn phân vân không biết tôi có về Việt Nam hay "chống lầy" hay không mà lại vắng bóng thế.

Hehehehe, báo cáo với bà con cô bác là tôi vẫn đang còng lưng đạp xe đây này. Nhưng có thay dổi một tí là tôi đã thay em Giant Đài Loan mình hạc xương mai bằng anh Hero của Ấn độ; anh ấy chỉ có giá tương đương US$100 thôi nên rất nặng. Chỉ một mình ảnh thôi mà đã chiếm trọng lượng đến gần 25 kg, cộng thêm mấy bị hành lý nữa. Bây giờ tôi không phải là MỘT XE, BỐN BỊ mà chỉ còn MỘT XE, BA BỊ thôi. Lý do: lúc tá túc ở một trường nội trú Child Labour ở Ấn độ (trường này thu gom bọn trẻ  lao động sớm, bắt chúng đi học và trường hoàn toàn miễn phí; đa số chúng xuất thân từ  gia đình giai cấp thấp và rất nghèo), tôi móc hành lý ra tặng cho tụi nó gần hết rồi nên bây giờ chỉ còn lại một ít quần áo và vật dụng như máy tính, lều, túi ngủ, mền và áo khoác mùa đông thôi. Công nhận là cho xong đồ thấy người nhẹ nhõm quá!!!!!! Đúng là con người chúng ta luôn có nhiều hơn cái mình cần, kể cả một người lang thang ăn xin từa lưa như tôi. (Vậy mà cho đồ xong, sao nhìn tôi vẫn còn cồng kềnh thế nhỉ!!!!!)

Anh Hero đẹp trai người Ấn độ của tôi đây nè các bạn!!!!!!!!!!!!!!


Hiện tại tôi đang tạm ngưng viết bài một thời gian là vì những lý do dưới đây:

Thứ nhất, tôi đang "tự sướng" với nghề INTERBEG  này lắm lắm!!! Cái sướng này không thể chia sẻ bằng lời mà mọi người phải tự mình trải nghiệm mới được.

Thứ hai, cũng như các tay đi bụi trường kỳ khác, lúc đầu hăng hái viết blog lắm nhưng đến một giai đoạn nào đó thì bị bão hòa nên phải tạm dừng viết.

Thứ ba, mục đích của tôi đã đạt được rồi. Đó là đã có một số bạn lên đường và gia nhập làng nghề INTERBEG và đã đang viết bài cung cấp thông tin cho mọi người rồi nên tổ nghề phải rút lui có trật tự để người khác làm công việc của mình chứ các bạn nhỉ!!!!!!!!!! Tôi rút lui không có nghĩa là tôi gác kiếm dừng bước giang hồ mà rút lui để người khác "trổ tay nghề" viết lách chứ! Tuy nhiên tôi vẫn viết nhật ký ra sổ tay; khi nào thích hợp thì lại tiếp tục viết.

Ví dụ bài viết của một thành viên làng nghề INTERBEG đây này các bạn:

http://www.phuot.vn/threads/94412-H%C3%A0nh-tr%C3%ACnh-v%C3%B2ng-quanh-th%E1%BA%BF-gi%E1%BB%9Bi-%E2%80%93-zany-vi%E1%BB%87t-nam

Thứ tư, tôi ăn ở ngủ nhà dân bản địa và họ không có sử dụng internet  nên tôi cũng chả thèm sử dụng. Hóa ra mình bị địa phương hóa đến mức này rồi sao ta!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thứ năm là "cái sướng" của việc "đổi mái nhà con, lấy bầu trời....." này chỉ có thể do sự tự trải nghiệm mà có thôi. Do đó, các bạn phải tự mình vác ba lô lên đường, không thể nằm khèo ở nhà mà đọc bài viết của người khác mãi như thế đâu.

Dưới đây là một vài lưu ý cho nghề INTERBEG:

Thứ nhất, khả năng thích ứng môi trường và thức ăn địa phương cực kỳ cao. Ăn như họ, uống như họ và ở như họ. Tóm lại, hầu như chả có nhu cầu gì đặc biệt cả. Sống càng đơn giản thì càng ở chung với người địa phương càng dễ.

Thứ hai, làm thế nào để ở chung người địa phương. Bí quyết này là dành cho phụ nữ đi một mình như tôi (không biết nam giới đi một mình áp dụng có thành công hay không nữa; các bạn nam làm thử rồi cho tôi biết nhé!): đó là lúc nào cũng mang theo lều, túi ngủ; khi trời tối thì tìm nơi an toàn (nơi gần khu dân cư, trường học, đền chùa...........) cắm trại ngủ. Thường dân địa phương thấy tôi một mình ngủ bên ngoài, họ thương cảm và sợ tôi gặp nguy hiểm nên NĂN NỈ  tôi vào nhà họ ngủ. Nhiều khi tôi muốn ngủ bên ngoài cũng không xong; họ năn nỉ quá nên đành ôm lều vào nhà họ ngủ trong chăn ấm nệm êm; sau đó thì họ rủ ở lại nhà họ mấy hôm; nếu không thì hàng xóm của họ qua rủ tôi về nhà họ ngủ và ở lại mấy hôm. Tóm lại, tôi không hiểu tôi thuộc giới tính nào mà các phụ nữ chủ nhà đều bảo với tôi câu này: I LOVE YOU!!!! dù họ có chồng con đề huề rồi nhé; nếu không thì họ bảo tôi cưới chồng họ đi rồi ở đó luôn, khỏi đi đâu để họ khỏi nhớ. Trời!!!!!!!!! Còn đàn ông nghĩ gì thì tôi không biết nhưng chắc tôi là động vật lưỡng giới quá bởi lúc tôi ở với người Hồi giáo ở Ấn độ, nhiều người cầu hôn tôi lắm à nghen! Toàn là những người chưa lập gia đình không hà, từ trai già đến trai trẻ đẹp hoặc thậm chí trai trẻ tuổi hơn tôi nhiều cũng chả thoát khỏi. Chắc tôi có duyên với Hồi giáo quá!!!!!!! hehehehe (có một ông thầy bói ở đây này vừa xem tử vi cho tôi bảo rằng: năm tôi 37 tuổi sẽ có một giáo sư vừa tốt vừa có địa vị cao trong xã hội cầu hôn với tôi; cái này giống bà thầy bói coi cho tôi ở Myanmar quá!!!! Họ tự xem chứ tôi không có bỏ tiền ra xem đâu à nghe!!!!!11 Tôi hỏi ông thầy bói rằng tôi có quyền lựa chọn khác không; nếu tôi không cưới mà toàn là đi lang bạt giang hồ thì sao? Câu trả lời của ông ta là: I marry you.!!!!!!!!!!!!! Còn câu trả lời của bà thầy Myanmar là nếu không cưới thì tôi sẽ không bao giờ "chống lầy" và nếu cưới thì nhớ dẫn chồng sắp cưới qua Myanamar cưới theo nghi thức Myanmar, bà ta sẽ làm mẹ nuôi và làm chủ hôn cho tôi hehehehhe. Nếu tôi cưới người Hồi thì sao nhỉ? Hóa ra làm ăn mày quốc tế mà cũng "đắc mối" vậy à? Hí hí hí hí. (Có lẽ đây là một trong những lý do mà tôi ghiền làm INTERBEG đó nghen bà con! Chị em nào đang ế thì nhớ gia nhập làng nghề của tôi đi, đảm bảo lựa chồng mỏi tay và mỏi miệng. Vì sao mỏi miệng? Vì phải từ chối nên mỏi miệng chứ sao khe khe khe khe khe.)

Thứ ba, luôn nhớ câu "Mã tầm mã, ngưu tầm ngưu." Nếu muốn gặp người tốt trên bước đường "hành tẩu giang hồ" thì bản thân bạn phải là một người tốt trước đã đấy nhé!!!!!!! Qua vài năm lang bạt, tôi nghiệm ra điều này: Trong bản thân mỗi người đều có phần con và phần người; điều quan trọng là khi họ tiếp xúc với bạn, bạn gợi lên trong họ, phần con hay phần người mà thôi.

Thứ tư, do tôi ăn ở chung với người bản địa nên rất lâu rồi không có tiếp xúc nhiều với giới đi bụi trường kỳ kháng chiến khác nhưng theo kinh nghiệm của tôi là mỗi một tay đi bụi như thế đều có điểm xấu và điểm tốt. Quan trọng là bạn tìm thấy một điều nào đó là tốt hay xấu để mà học hỏi hay tránh né. Có khi với người này là tốt nhưng với người khác là xấu. Theo tôi rất nhiều người trong số họ hút cần sa và tôi thấy điều đó không tốt nên tôi không bắt chước. Khi bạn đi bụi, sự va chạm với đủ hạng người và các nền văn hóa khác biệt là điều không tránh khỏi và bạn cần sáng suốt phân biệt đâu là cái xấu, đâu là cái tốt đấy nhé!!!!!!!! Đừng tưởng là bọn đi bụi làm tất cả những điều chúng làm khi đi bụi là thói quen của chúng khi ở nhà đâu các bạn nhỉ! Có khi chúng chỉ hành động "điên điên" như thế khi đi bụi mà thôi. Và tôi biết có một số bạn trẻ tưởng nhầm đó là thói quen của bọn ở các quốc gia phát triển nên tìm cách bắt chước để chứng tỏ mình cũng "hại điện" như ai; sự mù mờ như thế sẽ rất có hại đấy nhé!!!!!!!!!!!

Thứ năm, nhiều bạn "théc méc" về địa điểm hiện tại của tôi lắm đấy nhé!!!!!!!!!!! Một thành viên của INTERBEG là không có khái niệm về biên giới quốc gia, không có rào cản đâu nhé các bạn. Vì sao? Vì quốc gia nào cũng là quê hương, nơi nào cũng là nhà, người nào cũng là người thân cả. Nếu quan niệm được như thế thì đảm bảo các bạn sẽ không có khái niệm nhớ nhà. Đó là một trong những điều kiện để gia nhập INTERBEG đấy nhé!!!! Nơi nào cũng là nhà, người nào cũng là người thân. Do đó, tôi có nhà và người thân ở khắp nơi; tôi có nhiều family names lắm nghen!!!!!!!! Tôi mà liệt kê ra hết thì các bạn có mà ghen tị đến chết hehehehe. Vì thế, địa điểm hiện tại của tôi là nơi nào không quan trọng. Các bạn chỉ cần biết là tôi ở cùng một gia đình dưới một mái nhà ở một nơi rừng núi đẹp, không khí trong lành, người nhà tôi dễ thương, xinh đẹp, đáng yêu vô cùng.

Thứ sáu là thường xuyên đi một mình. Đã ăn xin thì đi một người mới dễ............... xin ăn các bạn nhé! Nếu đi hai người thì hai đã là số nhiều rồi, người ta chứa trong nhà cũng ngại; ngoài ra đi hai người dễ túm tụm nói tiếng mẹ đẻ lắm; trong khi đó, đi một mình thì dễ nhận được sự thông cảm và dễ được người dân chấp nhận cho vào nhà ở hơn, đặc biệt là phụ nữ đi lại một mình đấy.

Nam giới đi một mình có điểm lợi và điểm hại, so với nữ giới. Điểm lợi là có thể ngủ bất cứ nơi nào cũng được. Điểm hại là do nam giới ít bị/được...................hiếp dâm hơn nữ giới nên có khi người dân mặc kệ, muốn ngủ đâu thì ngủ, họ chả quan tâm. Cũng có khi dân địa phương "chấm" bạn nên gọi vào nhà ở để chờ dịp............gả con gái cho đấy heheheh. Bạn nam nào có trải nghiệm gì về việc này thì hô lên cho mọi người biết với nhé! Do đó dù là nam hay nữ thì đôi khi muốn hành nghề INTERBEG, cần phải độc thân đó nghen bà con!!!!!

Thứ bảy là các bạn có thấy ai đi ăn xin mà lại ăn mặc sang trọng không nhỉ? Chắc cũng có, trong vài trường hợp đặc biệt nào đó. Ở đây, tôi muốn nói đến những long-term interbegs. Do con người luôn có sẳn trong máu, lòng ganh tỵ nên khi bạn sang trọng quá thì người ta "dễ ghét," nếu không thì dễ nảy lòng tham do nghĩ bạn có nhiều tiền lắm nên bạn sẽ có nguy cơ bị nguy hiểm. Các bạn cứ ăn mặc thật giản dị vào, không cần phải rách rưới, chỉ cần tươm tất sạch sẽ là được rồi. Cái ưu điểm của chúng ta khi ở nước ngoài là dễ được người bản địa xí xóa cho qua lắm với câu: "Thôi kệ, người nước ngoài mà." Nếu không thì họ sẽ cho bạn mượn đồ của họ để mặc; do đó, nhiều khi chúng ta chả cần nhiều quần áo làm cái quái gì. Ở nhà người địa phương mà chịu mặc đồ của họ, họ còn "khoái chí" nữa đó.

Thứ tám là phương tiện di chuyển càng thô sơ càng tốt- Vừa bảo vệ môi trường, vừa bảo vệ túi tiền của bạn. Nếu tốt thì đi bằng xe "hăng cải" hoặc xe đạp; có thể quá giang khi cần. Hạn chế đi xe buýt, tàu lửa hay máy bay đi nhé!!!!

Thứ chín, điều khác biệt lớn nhất giữa một ăn xin bình thường và một ăn xin đẳng cấp quốc tế (vì sao là đẳng cấp quốc tế??? Vì đi từa lưa các nước nên đẳng cấp phải là quốc tế chứ sao!). Đó là ăn xin bình thường thì tìm đến các địa điểm du lịch hay các thành phố lớn; còn ăn xin đẳng cấp quốc tế lại tìm đến những làng quê, vùng sâu vùng xa nơi người dân thân thiện, hiền lành, hiếu khách, thức ăn từ vườn nhà, không khí trong lành trong sạch. Có khi bạn là người nước ngoài duy nhất của cả làng hoặc cả khu vực. Thế là mọi người thay phiên mời bạn về nhà ăn ngủ hoặc thay phiên nhau đưa quần áo cho bạn mặc hoặc thay phiên nhau "vỗ béo" cho bạn bằng cách mỗi ngày nấu một món ăn ngon. Điều khó nhất trong những tình huống như vậy, đối với tôi, đó là: rất khó mở miệng nói lời chia tay họ để đi qua chỗ khác; vì vậy có khi dầm dề đến khi nào "bị đuổi." Cái khổ của INTERBEG là thế đó! Không ai chứa cũng khổ mà ai cũng đòi chứa trong nhà thì cũng khổ không kém. Ai trải nghiệm rồi thì mới thấu hiểu nỗi khổ này!

Thứ mười, sẳn sàng làm việc để đổi lấy chỗ ăn chỗ ở. Có thể làm những công việc từ thượng vàng đến hạ cám miễn những công việc ấy không phải là những việc phạm pháp, không phải là những việc gây mất nhân phẩm, không phải là những việc "lợi mình hại người." Nên nhớ: Vũ trụ luôn đội lại hành động và tư tưởng của chúng ta."

Sau mười điểm giải thích dài dòng ở trên thì tôi túm lại chân dung một INTERBEG như sau:

-Khả năng thích ứng cao độ với môi trường, thời tiết, khí hậu, văn hóa, phong tục, tập quán, ngôn ngữ, thức ăn...
-Tinh thần học hỏi cao độ, biết chấp nhận sự khác biệt của người khác
-Đủ thân thiện để có thể ở chung người dân bản địa.
- Luôn biết đủ: người biết đủ nằm dưới đất ngủ mà như ở thiên đàng; người không biết đủ tuy ở thiên đàng mà như ở địa ngục.
- Ít ham muốn: ham muốn càng nhiều thì càng nặng người, mà càng nặng người thì càng khó cất bước.
- Làm gì cũng theo nguyên tắc: "Lợi mình lợi người."
-Sống giản dị như thế này: "Đói bụng thì đi tìm cơm; Cơ thể mệt mỏi gối rơm ngủ khò."
-  Phương châm sống: Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

Tài sản của một INTERBEG là:

- Sự khao khát theo đuổi giấc mơ đi du mục
-Trí tuệ: sự ứng phó trong các tình huống
- Kham nhẫn sự nóng lạnh, đói khát. sự khát biệt
- Niềm tin



Hiện tại, tôi còn mấy "cục" ??????????????

Vui ghê, có bạn "théc méc" hỏi tôi về vấn đề tiền bạc. Câu hỏi này quan trọng lắm à nghen!!!! Vì là INTERBEG nên cần quan tâm đến vấn đề này chứ.

Thông báo với các bạn là từ hồi viết cái bài  TỔNG KẾT này thì số tiền trong tài khoản ngân hàng của tôi còn y nguyên cho đến giờ, chả có sử dụng thẻ ATM lần nào nên bây giờ tôi đang lo là không biết thẻ còn sử dụng được không nữa và liệu tôi còn nhớ chính xác mật khẩu nữa không. Cha, các này hơi kẹt à nghen!!!!!! Lâu quá không rút tiền trong tài khoản và không sử dụng tài khoản mà lị.

Vậy tiền đâu tôi sử dụng từ lúc ấy cho đến giờ? Tiền mặt mà tôi còn giữ một ít đó; toàn là ăn nhờ ở đậu người địa phương nên có xài tiền đâu. Thỉnh thoảng có xài nhưng xài hoài vẫn không hết số tiền mặt đang có. Vì vậy gần 1 năm nay chả đụng gì đến thẻ ATM và tài khoản ngân hàng.

Bài liên quan: VUA ĂN MÀY

Bài liên quan: Tâm sự (4)