CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, March 14, 2014

LỜI MẸ DẶN


Khi m chết xin các con đng khóc
Đừng ồn ào, đừng khuấy động thân ta
Hãy bình tâm niệm Phật A DI ĐÀ
Và cấp tốc gọi, mời ban hộ niệm.

Lo chuẩn bị một bàn thờ Phật
Hai đèn cầy (ly) và một bình hoa
Dĩa trái cây, ba tách đựng trà
Nhang cúng Phật và mười tô trà lá (lớn).

Khi họ (ban hộ niệm) đến, nghe lời họ dặn
Phải một lòng tin tưởng vâng theo
Bảo làm sao, cứ thế mà làm
Và luôn ở bên Mẹ lạy Phật.

Muốn báo hiếu, nghe lời Mẹ dặn
Khoan coi ngày, chờ niệm Phật cho xong
Không đem theo tiền bạc, vàng vòng
Không dằn chuối, cúng cơm như thế sự.

Cứ niệm Phật và cầu xin sám hối
Trước Phật tiền xin xá tội mẫu thân
Dù ở xa hay ở thật là gần
Mẹ cũng được an tâm và mãn nguyện.

Nhớ cúng chay, đừng sát sanh thêm tội
Bốn chín ngày niệm Phật cầu siêu
Và ăn chay trong những ngày nầy
Là báo hiếu cho Mẹ rồi con nhé!

Tiền phúng điếu nên đem làm từ thiện
Giúp người nghèo và cúng trai Tăng
Đem phóng sanh cho Mẹ được phước phần
Đúc tượng Phật, in kinh hay sang đĩa.

Việc làm đó góp phần cho Mẹ
Được thêm nhiều phẩm vị hoa sen
Các con ơi! Đừng có xem thường
Vi diệu lắm, và nhiệm mầu lắm đấy!

Tổ chức đám nên làm đơn giản
Không sát sanh, không trống, không kèn
Nhớ cúng chay và đãi cũng chay
Hãy niệm Phật đưa Mẹ về Cực Lạc.

Còn xác Mẹ, thiêu là tốt nhất
Cho linh hồn về cõi Tây phương
Không còn thân thì khỏi vấn vương
Không mộ đẹp, không còn lưu luyến.

Giờ thôi nhé! Xin giã từ gia quyến
Mẹ an nhàn về cõi Tây Phương
Hãy vui lên, hãy sống bình thường
Nhớ niệm Phật, ăn chay và bố thí…
st



1 comment:

  1. LÀM THẾ NÀO GIỮ CHÁNH NIỆM LÚC LÂM CHUNG?

    - Thường tu phước, đoạn các điều ác. Không nên hưởng phước, chờ đến lúc lâm chung mới hưởng. Phước ấy là tâm không điên đảo, chánh niệm hiện tiền. Đó là phước báo của người lúc lâm chung.
    Mỗi đêm lên giường trước khi ngủ nên nghĩ tưởng A Di Đà Phật đến tiếp dẫn mình. Chớ nên tham sống sợ chết. (Pháp sư Tịnh Không)

    - Thiện Đạo đại sư (tổ thứ 2 của Liên Tông và cũng là hóa thân của Phật A Di Đà) từng dạy phương pháp giữ vững chánh niệm trong lúc lâm chung như sau:

    Người niệm Phật khi sắp mãn phần, muốn được sanh về Tịnh độ, thì điểm cần yếu là đừng sợ chết. Phải thường nghĩ thân này nhơ nhớp, biết bao điều khổ lụy trói vây! Nếu bỏ được thân huyễn hôi nhơ, sanh về Cực Lạc thọ thân kim cương thanh tịnh, sẽ thoát khỏi luân hồi khổ thú, hưởng vô lượng sự an vui. Ví như bỏ chiếc áo cũ rách đổi lấy đồ trân phục, còn điều chi đáng thích ý bằng! Nghĩ như thế, buông hẳn thân tâm không còn lo buồn tham luyến. Lúc vừa có bịnh, liền tưởng đến sự vô thường, một lòng niệm Phật chờ chết. Nên dặn thân thuộc chớ lộ vẻ bi thương, cùng bàn việc hay dở trong nhà. Nếu có ai đến thăm, chỉ khuyên nên vì mình niệm Phật, đừng hỏi thăm chi khác. Cũng không nên dùng lời dịu dàng an ủi, chúc cho sớm được lành vui, vì đó chỉ là chuyện bông lông vô ích. Phải bảo trước cho quyến thuộc biết, lúc mình bịnh ngặt sắp chết, đừng rơi lệ thương khóc, hoặc phát ra tiếng than thở âu sầu, làm kẻ lâm chung rối loạn tâm thần, lạc mất chánh niệm. Nói tóm lại, tất cả chỉ giữ một việc xưng danh trợ niệm cho đến sau khi tắt hơi. Nếu lại được bậc tri thức hiểu rành về Tịnh độ, thường đến khuyên thật là diệu hạnh! Như lúc lâm chung biết áp dụng phương pháp này tất sẽ được vãng sanh không còn nghi ngờ chi nữa.

    (Trích từ: http://www.duongvecoitinh.com/index.php/2011/05/lam-the-nao-giu-chanh-niem-luc-lam-chung/

    ReplyDelete