CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, March 19, 2014

Vàng hay rắn độc?



Có một hôm khí trời hòa dịu, Đức Phật và tôn giả A Nan đang di kinh hành trên một con đường giữa những đám ruộng ở đồng quê. Bổng nhìn thấy bên bờ ruộng có một đống vàng ngọc lấp lánh, Đức Phật nói với tôn giả A Nan: “Này A nan! Con xem, đằng kia có một con rắn độc rất lớn.” Tôn giả A Nan trả lời: “Bạch Thế Tôn! Ngài dạy không sai chút nào, chính xác có một con rắn độc ở đằng kia.”
Lúc đó trên ruộng có một người nông phu đang làm ruộng, nghe Đức Phật và tôn giả A Nan nói chuyện, rất lấy làm hiếu kỳ, trong lòng tự nghĩ rằng: “Đúng là có rắn độc gần đây à?” Thế rồi người nông phu bỏ cày đi về phía đằng kia để xem thực hư thế nào, không ngờ vừa đến nơi lại thấy một đống vàng bạc châu báu giá trị mà một ai đó đã để rơi bên vệ đường. Người nông phu tự nói lầm bầm: “Ai dà, đây là số rắn độc mà hai thầy trò người xuất gia kia đã nói, thì ra là số vàng bạc châu báu giá trị mà ta xài cả đời không hết.” Nói đoạn, người nông phu nhìn quanh không thấy một ai, rồi hốt mớ vàng bạc châu báo đó dem về nhà, từ đó bỏ cày bỏ trâu, hưởng thụ giàu sang, cái ăn cái mặc sung mãn. Người nông phu chân lắm tay bùn quanh năm nghèo khó bổng chốc qua một đêm trở thành phú quý vinh hoa, làm cho hàng xóm thèm muốn, tin tức đó nhanh chóng lan truyền khắp nơi và thế là đến tai của vua. Nhà vua hoài nghi người nông phu này có cớ gì mà làm giàu nhanh chóng, chỉ qua một đêm mà biến thành giàu có, bèn phái sai nha đến bắt về hỏi cung để biết rõ ngọn nguồn.

Người nông phu ngồi trong tù đợi hỏi cung mới cảm thấy lời Đức Phật dạy là đúng bèn nói: “Đức Thế Tôn gọi là rắn độc, tôn giả A Nan cũng nói là rắn độc ." Lính coi ngục nghe vậy lấy làm lạ, liền đem sự việc bẩm báo lại nhà vua. Nhà vua nghe xong liền ra lệnh cho lính áp giải người nông phu vào cung hỏi nguyên cớ. Sau đó người nông phu mới trình bày hết thảy sự thật: “Tâu bệ hạ, gần đây trong khi đang cày ruộng, đúng lúc đó Đức Phật và tôn giả A Nan đi ngang qua, nghe hai thầy trò bảo có rắn độc, thần mới tò mò đi xem thực hư, thì phát hiện một số vàng bạc châu báu của ai đó đánh rơi bên vệ đường. Vì lòng tham khởi lên che mất tâm trí, thần đã đem số vàng bạc châu báu đó về nhà, tưởng rằng có thể hưởng vinh hoa phú quý, không ngờ chưa được bao lâu thì vì chúng mà phải ngồi lao ngục. Thần bây giờ mới hiểu rõ vàng bạc châu báu có thể hại người không kém rắn độc.”

Nhà vua vốn tin Phật pháp, sau khi nghe xong lời phản tỉnh của người nông phu biết tin vào lời của Đức Phật, biết sám hối sửa đổi, vì vậy không những tha cho người nông dân mà còn cho hết số tài bảo đó, cho trở lại quê nhà.
ST

No comments:

Post a Comment