CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, April 22, 2014

Quan điểm của Phật về cứu giúp chúng sinh.

Tôi còn nhớ khi học lớp 8, lúc bấy giờ chương trình học không căng thẳng như bây giờ, giáo viên đứng lớp có nhiều thời gian trò chuyện với học trò hơn. Mỗi ngày một vài câu chuyện, có khi nói về gương học tập, kể về một vĩ nhân, có khi nói chuyện đời thường... Thôi thì đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. 

Hôm ấy, nhân ngày lễ Phật Đản, vì là gia đình Phật tử nên tôi có mang theo một lá cờ Phật Giáo, trên đó in hình Phật Đản sanh. Vì sợ cờ bị nhăn nên tôi không cuốn lại mà cắm vào chỗ móc cặp bên hông bàn. 

Không có chuyện gì xảy ra cho đến khi vào tiết học đạo đức, một vị Thầy lớn tuổi, triết lý, đạo mạo phụ trách môn học này. Đề bài hôm nay là "Rộng lượng và ích kỷ"
Bài học trôi qua nhanh chóng, như thông lệ, thời gian còn lại thầy sẽ kể về một câu chuyện có thật liên quan đến bài học như một dẫn chứng thực tế.

Không biết Thầy chú ý đến lá cờ Phật Giáo của tôi lúc nào mà Thầy bước thẳng đến chỗ tôi mượn lá cờ có hình Phật đó. Thầy dường như rất am hiểu nên kể vanh vách về cuộc đời Đức Phật Thích Ca, mặc dầu Thầy khẳng định mình không theo tôn giáo nào. Tôi thấy một niềm vui nho nhỏ vì Phật Giáo được nhiều người am hiểu. 
Thầy ca ngợi tính triết lý của Phật, nhất là về Luật nhân - quả, nó luôn luôn đúng trong mọi thời đại, Thầy tán dương trí tuệ Phật vượt không gian và thời gian. Trí tuệ ấy đã được nhà khoa học lỗi lạc - Anh - xtanh (Albert Einstein)- cha đẻ của thuyết tương đối nổi tiếng hết sức khen ngợi vì triết lý Phật Giáo thoả những điều kiện nghiêm ngặt nhất của khoa học hiện đại. 

Thầy dừng câu chuyện, vài giây im lặng suy tư rồi cất giọng trầm nhẹ: 
- Nhưng giá như thái tử Tất Đạt Đa ( Phật Thích Ca lúc chưa xuất gia) không xuất gia mà kế vị ngôi vua, với quyền lực của một vị vua anh minh, đức độ như Ngài, với ngân khố bao la, trù phú thì sẽ giúp ích cho hàng vạn thần dân nước mình. Sao lại bỏ đi xuất gia để giải thoát cho bản thân...? Tôi thấy có chút gì đó hơi ích kỷ phải không các em?

Câu hỏi của Thầy làm tôi có cảm giác như từ trên mây bị rơi tự do xuống đất. Thoạt nghe phân tích như vậy tôi thấy cũng có lý. Tôi dường như không còn nghe lời Thầy thao thao tiếp câu chuyện trên bục giảng, tâm trí tôi như đóng lại để tư duy về vấn đề trên, tôi thấy có điều không ổn trong kết luận sự ích kỷ của Thái Tử Tất Đạt Đa.
Suy nghĩ, phân tích trong lặng lẽ, tôi cảm nhận rất rõ sự sáng suốt, trầm tĩnh lạ thường của mình lúc bấy giờ. 

Và tôi đã nhìn ra vấn đề. Tôi mạnh dạn đưa tay phát biểu:
- Thưa Thầy ! Phật Thích Ca không ích kỷ!
Thầy ôn tồn:
Thầy xin lỗi em, Thầy không có ý xúc phạm tôn giáo của em, chỉ là phân tích, triết lý nhân sinh mà thôi. Em đừng nghĩ sâu xa...
- Nhưng thưa Thầy, cho phép em trình bày...
Được sự động viên bằng ánh mắt hiền từ và cái gật đầu khe khẽ, tôi mạnh dạn:
- Nếu Thái Tử lên ngôi vua, sẽ mở ngân khố bố thí, phóng sanh, cứu trợ toàn dân, ủng hộ người lành, trừng trị người ác... Sẽ là lợi ích, quốc thái dân an, thiên hạ sống trong no ấm, thái bình...

Thầy ngắt ngang trong nụ cười mãn nguyện: 
- Chính xác! Ý tôi là vậy !
- Nhưng thưa Thầy, sự giúp đỡ đó, sự rộng lượng đó chỉ được một thời gian khi ông Thích Ca tại vị. Thầy có dám chắc rằng người kế vị ông ấy cũng tốt như Ngài Thích Ca? Vậy có phải đó là cái Rộng lượng, giúp đỡ, cứu khổ giả tạm hay không thưa Thầy ? Trong khi đó, giáo pháp, chân lý giải thoát Ngài truyền lại có thể cứu muôn đời chúng sanh. Đạo đức nhân - quả giúp người biết sống thiện, đức từ bi, đức hiếu sinh của Ngài là sự ngừng bức hại mạng chúng sinh của vô số Phật tử, đó chính là cách phóng sinh cao thượng, xuyên thời gian kể cả khi Phật đã nhập diệt, đạo giải thoát của Ngài có thể giúp nhiều người vĩnh viễn thoát khỏi khổ đau...
Tôi còn muốn nói nữa nhưng chợt bắt gặp Nụ cười mãn nguyện trên mặt Thầy đã dịu xuống, sự trầm tư hiện hữu xâm lấn tâm trí Thầy thể hiện rõ nét qua cái phẩy tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống. 

Vài phút yên lặng lạnh người trôi qua, tôi cảm thấy làm Thầy phật ý. 
Sự yên tĩnh bị phá vỡ khi giọng Thầy vang lên:
- Lần đầu tiên - gương mặt Thầy lại trở nên rạng rỡ - có một học trò phản biện lại câu chuyện trên. Tôi đã kể câu chuyện này nhiều lần trong hơn 20 năm đứng trên bục giảng...
Thầy bước về phía tôi chìa lá cờ Phật Đản, tôi bối rối đưa hai tay đón nhận lá cờ từ bàn tay người Thầy già đáng kính. 
- Quan điểm của em nêu ra hoàn toàn hợp lý. Thầy sẽ thay đổi cách nhìn về Phật Giáo, một tôn giáo của chân lý cuộc đời.
st

Inlay Lake (South Shan state) in Myanmar.

No comments:

Post a Comment