CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, April 1, 2014

Sự Thật Đằng Sau Miếng Thịt chúng ta ăn

Đọan phim dưới đây được tổ chức PETA ghi lại, một tổ chức giàu lòng từ bi, khuyên ăn chay để cứu những con vật tội nghiệp kia...

Đoạn phim cho chúng ta thấy rằng các con vật được sống ở các trang trại Mỹ như thế nào và bị giết ra làm sao khi có được miếng thịt đến tay người tiêu thụ? 

1.Trang trại nuôi heo
Các con heo thường bị các nhân công đá và đánh đập. Heo con khi được sinh ra là bị cắt đuôi, thiến và bẻ răng mà không dùng một loại thuốc giảm đau nào, khi không đạt tiêu chuẩn là bị bắn chết, hoặc nắm 2 chân sau nện từ trên xuống dưới nền cho chết, hoặc là giết sống bằng cách cho vô thùng đậy lại cho chết ngộp...cũng có trang trại treo cổ con heo lên cho đến chết...


2.Trang trại gà:
Các gà con vừa mới nở sẽ được lựa chọn con đực và cái riêng biệt, con cái đẻ trứng và cho thịt có năng suất nên để nuôi, còn con đực thì thảy vô máy nghiền chết hoặc bỏ vô bao rác cột lại cho chết ngộp, mỏ của các con gà đều bị cắt để chúng không mổ và cắn nhau, được nuôi trong các chuồng chật hẹp, dậm đạp lên nhau, không đi lại được thậm chí ngay cả cánh cũng không có cơ hội được duỗi thẳng, chính vì vậy có nhiều con đã bị bệnh bại liệt nằm dẫy dũa ở dưới sàn và mang những bệnh lở loét trong thật đáng sợ, khi con gà đến tuổi lấy thịt, các con gà được treo ngược, đầu tòng teng đi qua máy cắt cổ có lưỡi cắt tròn chạy liên tục, con nào đi qua máy đó đều bị khứa đứt cổ máu tuôn ra thật đáng sợ, xong rồi thảy vô bồn nước sôi để nhổ lông 

3.Trang trại bò: các con bò cũng chịu nỗi thống khổ không kém, được nuôi trong chuồng không thể di chuyển được, cổ dính chặt ngay khung sắt, mang túi sữa nặng trĩu, thật đau đớn, con bò bị cắt đuôi mà không dùng thuốc giảm đau khiến rống lên những tiếng thật đau thương, còn bị cây sắt nóng dùi ngay sau gáy kêu xè xè bốc lên những làn khói nữa đau biết chừng nào :(( v.v...con bò khi đã không còn sản xuất được sữa nữa thì được chuyển đến các lò mổ, con nào không chịu đi là bị lấy roi quất, bị lôi đi, luồn vô chỗ mổ treo ngược xuống lấy dao rạch cổ cái rẹt, rất chuyên nghiệp, máu phun lai láng, tháo dây ra, các con bò nằm kêu la thảm thiết và dẫy dụa trong vũng máu, cũng có cách cho con bò vô máy, máy xoay một cái là khứa cổ con bò, máu bắn tung tóe ra tường thật đáng sợ...

4. Con cá cũng không thua gì các con trên bị xẻo thịt, bị đập đầu v.v...


Một số người Mỹ không theo đạo Phật nhưng họ rất có lòng từ bi, họ cũng kêu gọi ăn chay tránh sát sanh hại vật, thiết nghĩ mình là Phật tử học giáo Lý của nhà Phật, đứng đầu là giới cấm sát sanh nhưng mình cũng chưa làm được một cách trọn vẹn như họ, vẫn còn ăn mạng sống chúng sanh, lòng từ bi của họ thật đáng để chúng ta khâm phục và học hỏi 




Hy vọng trong một tương lai gần, các con vật sẽ được sống tự do, không còn bị giết hại, chiến tranh sát hại lẫn nhau sẽ được chấm dứt, tâm bình thì thế giới bình 





G.Phượng

No comments:

Post a Comment