CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, May 16, 2014

Bài 9: Nghề bán hàng

(Trong loạt bài đào tạo các bạn trẻ trong CLB con dượng)

Nguồn bài viết: Tony Buổi Sáng


Hồi đó, thú thật Dượng Tony không thích làm nghề sales. Nghe tuyển “ nhân viên bán hàng” hay “ nhân viên kinh doanh” là dội ngược. Thích làm ở văn phòng hơn. Vì tưởng tượng 1 nhân viên bán hàng là mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chạy xe máy trên đường, phía sau là thùng hàng. Vô năn nỉ chỗ này, vô năn nỉ chỗ kia, lại bị đuổi đi. Rồi trong giao tiếp, cái thế người bán bao giờ cũng thấp hơn thế người mua, nó bảo con trâu màu vàng cũng dạ “ vàng quá anh ơi, con trâu màu vàng”. Rồi bị ép doanh số, phải bán được bao nhiêu đó, không thì phải nghỉ, nên cũng sẽ bấp bênh hơn. 

Với tâm lý đó, sinh viên ra trường, ít đứa nào chịu làm kinh doanh. Dượng Tony từng nghĩ vậy. Nhưng suy nghĩ lại, mình dưới quê lên thành phố, trên răng dưới dép, cha mẹ dưới quê cày bừa bao giờ mới có thể mua được 1 căn nhà trên phố? Mình hạc kinh tế ra, nếu làm văn phòng thì lương cứng cũng vậy thôi, giỏi lắm thì 1000 USD/tháng thì tích lũy đến bao giờ. Mình mà là con gái thì thôi, kiếm thằng chồng nào tử tế chịu khó, việc nhà việc cửa giao cho nó cày. Trong khi mình là đàn ông con trai, cần phải vững vàng về tài chính. Nên quyết định làm nhân viên kinh doanh, dù biết là chông gai và thử thách. 

Cái dượng mới đăng báo Mua Bán, tự quảng cáo mình. Bạn bè một số đứa nói mày nhục thế Tony, bộ xin việc không được hay sao mà phải rao bán bản thân mình thế kia. Dượng thấy chả nhục gì, sức lao động là hàng hóa, mình phải quảng cáo để tăng khả năng tiếp cận với nhiều đối tượng khách hàng khác nhau. Con gà nó đẻ xong, nó kêu quang quác, nó quảng cáo nên trứng gà bán giá cao hơn trứng vịt. Đúng như dự đoán, họ gọi điện mời phỏng vấn quá trời. Cơ duyện gặp nhiều người, sau này không làm nữa nhưng vẫn còn giúp họ bán thời gian, làm thêm vào chủ nhật hoặc buổi tối, cũng có thêm chút đỉnh thu nhập. Nhờ chị Lan giới thiệu mà dượng thi tuyển vào công ty của Nhật làm, rồi được đào tạo văn hóa kinh doanh của người Nhật, thật sự là rất cảm ơn chị Lan và những ngày tháng ở công ty Nhật đó. 

Trở lại việc làm sale, nó cực khổ như vậy nhưng cũng là môi trường tốt nhất để 1 đứa sinh viên ngáo ngơ trở nên bản lĩnh. Đào tạo mọi kỹ năng, từ phân tích tâm lý, đến ăn nói, nhậu nhẹt hát hò, đàm phán thương lượng, tung chiêu quánh phủ đầu...đến năn nỉ xuống nước thảo mai nịnh nọt gì cũng rành 6 câu. Vì bán hàng nó cực, nên thu nhập thường sẽ gồm 2 phần là lương cứng và hoa hồng. Lương cứng thì thường chỉ đủ sinh hoạt, thu nhập tích lũy là hoa hồng. Nên phải ráng, thức khuya dậy sớm để làm. Nhân viên bán hàng được ví như là chiến sĩ ra mặt trận vậy, còn hậu phương là cán bộ chứng từ, logistic, kho bãi..Nên ra trận, lính phải thiện nghệ. Trần Quốc Tuấn trong Binh Thư Yếu Lược, cốt yếu nhất của nhà Trần trong việc đánh thắng giặc Nguyên Mông là “ quý hồ tinh bất quý hồ đa”, tức quân cốt yếu là sự tinh nhuệ chứ không phải là đa số. Công ty nào có đội ngũ quân tinh nhuệ thì đều chiến thắng, thương trường là chiến trường, thậm chí khốc liệt hơn.

Nên các bạn trẻ, nếu hạc kinh tế kinh doanh, hoặc tốt nghiệp ngành gì cũng vậy, đang thất nghiệp mà đứng trước cơ hội làm nhân viên bán hàng, đừng có ngại. Lao vô làm đi. Chịu cực chịu khổ 1 thời gian, sau đó mình vững vàng lắm, ngon lành lắm. Nhưng thương trường cạm bẫy cũng nhiều, mình giỏi giang hóa chứ đừng có ma lanh hóa. Các bạn cứ nhìn thấy hình ảnh 1 con diều. Bay cao như vậy, là nhờ cái sợi dây cột dưới đất. Nhiều lúc con diều nghĩ, thôi cắt sợi dây đi, sẽ bay cao vút lên trời xanh luôn, chứ sợi dây nó níu kéo mình quá. Nhưng thử đi, cắt rồi thì hậu quả. 

Sợi dây đó chính là tính kỷ luật, chính là đạo đức của mỗi người. Mà mình không có nó, bay cao chỉ là “ cuốn theo chiều gió”, còn rơi xuống lúc nào không hay. Các bạn nhớ kỹ lời dượng dặn nha. Làm gì thì làm, đồng tiền của mình làm ra phải là đồng tiền sạch, từ mồ hôi công sức của mình. Dượng thấy nhiều người bán vé số, họ rảo chân đi cả mấy chục cây số /ngày dưới trời nắng nóng, thì đứng có hắt hủi họ. Mình có mỗi 1 động tác lắc đầu từ chối mà đã khó chịu nhăn nhó, trong khi họ phải lội bộ ròng rã cả ngày và 100 người họ chào chỉ có 1 vài người mua. Mình cứ đặt trong hoàn cảnh của họ, mình không được đến trường, thì mình cũng kiếm sống như họ thôi. Có lần dượng thấy 1 chị kia, 4h chiều rồi mà còn cả sấp, tay bế 1 đứa con nhỏ nữa, vừa chạy vừa khóc, quýnh quáng, gặp ai cũng mời nói nhanh như tên bắn, vì khách lắc đầu là chạy tiếp sang quán khác. Dưới trời nắng gắt của Sài Gòn mùa này, bóng dáng 2 mẹ con vừa đi vừa chạy, dáo dác, lo lắng kinh khủng, áp lực 15 phút nữa phải bán xong. Đúng 4h30, ra kết quả xổ số rồi thì phải chịu, đại lý không nhận lại nữa. Họ cũng chỉ kiếm miếng ăn thôi các bạn. Từ mồ hôi nước mắt của bản thân họ chứ có giật dọc của ai. Mình nên phục họ và thương họ thật nhiều. 

Kể các bạn nghe chuyện này cũng vui. Có 1 con dượng. Đọc page TBS cũng lâu nên rất là chịu khó. Vì bạn ấy chỉ mới xong lớp 11 thôi nên xin vô công ty nọ, họ bố trí ở việc giao hàng nước đóng bình. Sau đó, nó nghe lời dượng nên xin sếp cho làm luôn công việc bán hàng luôn, bán hàng kiêm giao hàng. Lương cứng được 3 triệu. Làm quần quật từ mờ mờ sáng đến khuya. Gọi tiếp thị khắp nơi, hàng cũng ngõ hẻm gì cũng chạy đến, nửa đêm ai gọi giao nước cũng đi. Nên 1 tháng hoa hồng cũng được 2-3 triệu nữa. 

Hôm qua nó mời dượng đi ăn, nói con hẻm biết lấy gì cảm ơn dượng. Mà dượng sang trọng quá, con mang theo toàn bộ tiền của con để dành mấy tháng nay luôn nè, được 10 triệu rồi, dượng vô khách sạn 5 sao nào con cũng mời được. Mình mà cầm 10 triệu đồng là dám vô dượng há.

Thấy nó ốm nhách, da mặt đen thui vì chạy suốt ngày ngoài nắng. Cái túi căng phồng ra vì những 10 triệu tiền mặt mang theo.

Dượng hẻm biết nói gì. Chỉ thấy rưng rưng nước mắt….

No comments:

Post a Comment