CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, August 1, 2014

Đọc xong rồi thì học hỏi nghen!

Ngày xưa có một anh chàng, nhà có chút tiền, anh quyết định không thi cử làm quan, chỉ đi du lịch.
Ban đầu, phạm vi du lịch của anh chủ yếu là vùng Giang Tô Chiết Giang, như Tử Kim Sơn, Thái Hồ, Phổ Đà Sơn… Sau này càng đi càng dữ, đã đi Nhạn Đãng Sơn, Cửu Hoa Sơn, Hoàng Sơn, Vũ Di Sơn, Lư Sơn…
Nhưng ở đây tồn tại một vấn đề -- Tiền.
Nhà du hành khác với đại hiệp ở chỗ, nhà du hành phải tốn tiền, liệt kê ra, đại khái bao gồm các chi phí sau: phí giao thông, phí ở trọ, phí hướng dẫn viên, phí ăn uống, vé vào cửa, nếu nơi nào không tử tế còn có phí chặt chém nữa.
Nhà anh có tiền, nhưng chỉ có chút tiền, không có thật nhiều tiền, là giai cấp trung lưu. Theo tiêu chuẩn ngày nay, một năm đi du lịch một chuyến cũng đủ rồi, nhưng lịch trình du lịch của anh là: một năm nghỉ ngơi một lần.
Ngoài dịp cuối năm anh về nhà chăm sóc cha mẹ ra, quanh năm suốt tháng đều ở bên ngoài, nhưng cứ vi vu như thế mà nhà anh vẫn kham được.
Nguyên nhân rất đơn giản, chẳng hạn phí giao thông, anh không ngồi tàu, cũng không ngồi xe ô tô (muốn ngồi cũng chẳng có), rất ít cưỡi ngựa, phần lớn đi bộ.

  
Phí ở trọ hoàn toàn không cần, những nơi anh đi, năm xưa đa số đều chẳng có ai đi, đừng nói khách sạn ba sao, ngay đến hắc điếm của Tôn Nhị Nương cũng chẳng có, trong rừng cây, trên vách núi, trải tấm chăn xuống đất, cứ thế đánh một giấc.

Phí ăn uống cũng chẳng có, những nơi anh đi chả có quán cơm nào, mỗi lần trước khi xuất phát anh đều đem theo lương khô, hơn nữa anh nhịn đói rất giỏi, nghe nói có thể nhịn bảy tám ngày, còn uống nước ư, trong núi khắp nơi đều là nước suối. 

  
Vé vào cửa cũng khỏi, năm xưa ai muốn đặt trạm thu vé vào cửa ở những nơi anh đến, thì điều đó chỉ có thể chứng tỏ rằng người ấy còn “ngầu” hơn anh nữa.
 
Phí chặt chém không có, nhưng bị chém là có khả năng, hơn nữa tương đối trắng trợn, không bao giờ âm thầm tăng giá tính tiền lố, cứ vác đao ra trực tiếp đến cướp. Phải biết rằng, nơi không có vé vào cửa, đương nhiên chẳng có gian thương, nhưng rất có khả năng có kẻ cướp. 
    
Theo khảo chứng, chi tiêu lớn nhất của anh là phí hướng dẫn viên, là một nhà du hành, anh rất rõ ràng, thứ gì cũng có thể tiết kiệm, nhưng khoản tiền này không thể tiết kiệm, nếu không đi đến lưng chừng núi, đào cái hố cho anh, để anh chui xuống hang, thế là yên nghỉ rồi.
  
Cứ như vậy, anh chàng gia cảnh không mấy sung túc này, quần áo giản dị, không có tùy tùng, không có hộ vệ, mang theo lương khô, một mình đi khắp núi cao sông rộng, ăn gió nằm sương, không sợ cực khổ, không ngại nhịn đói, một năm chỉ về nhà một lần…
  
Anh chàng này, chính là nhà du hành nổi tiếng Từ Hà Khách.

(Những chuyện nhà Minh, Đương Niên Minh Nguyệt, Chi biên dịch)


Đi bộ từ Việt Nam sang Ấn độ (quá giang xe nếu cần), chỉ mang túi ngủ, mền và ít lương khô thôi. Có ai muốn tham gia không vậy?

Giới thiệu trang web dành cho cộng đồng ăn mày xuyên lục địa bằng tiếng Anh

Hành trình giác ngộ do sư Tạng Minh tổ chức miễn phí

7 comments:

  1. Em muốn tham gia đây chị ơi, nếu năm sau chị đi. :-)

    ReplyDelete
  2. Chị cũng đi nữa, nhớ rủ chị với!

    ReplyDelete
  3. Ồ yeah, còn có chuyến đi bằng xe đạp vào năm sau do một nhà sư tổ chức kìa, đạp xe từ VN qua Cambuchia, Thái Lan, Ấn độ, Bangladesh, Bhutan và Tây Tạng. Miễn phí. Ngủ trong chùa. Ai đi thì đọc bài này để đăng ký với sư nghen!
    http://thichdibui.blogspot.com/2014/08/hanh-trinh-giac-ngo.html

    ReplyDelete
  4. đi bộ thì em đi được, vô tư mà đi, đạp xe thì chưa tập, nên ko biết đủ duyên để đạp xe đi chưa đây. =)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Có đến 1 năm để chuẩn bị thì lo gì. Thôi kệ. Vạn sự tùy duyên đi nghen!

      Delete
    2. Ủa cuối cùng là chị đi cùng sư Tạng Minh hay chị đi bộ + quá giang xe vậy chị? :D

      Delete
    3. Đi cùng sư Tạng Minh; nếu sư có bỏ cuộc thì vẫn tiếp tục đi; nên luôn chuẩn bị tinh thần là có thể đi một mình khi ai cũng bỏ cuộc hehehehe.
      Nếu em muốn đi thì chuẩn bị tinh thần đi chung sư Tạng Minh cùng những người khác đi; nếu may mắn có thể hoàn thành cuộc hành trình giác ngộ thì có thể tiếp tục lịch trình của mình cũng đâu có sao; hoặc nếu sư bỏ cuộc hoặc không tổ chức được thì vẫn có thể đi.
      Nếu đi cùng sư thì chuẩn bị một chiếc xe đạp tốt vậy. Xe đạp cõng hành lý giùm mình nên cũng đâu có sao.

      Delete