CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, September 30, 2014

Kinh nghiệm đi tiểu hay còn gọi là đi đái


Tôi có nhiều kinh nghiệm “quái rở” và đây là một trong những cái ấy.
Nếu ban đêm ngủ trong lều, muốn ra ngoài đi tiểu nhưng sợ ma quá không dám ra thì làm sao? Chẳng lẽ nhịn tiểu chờ trời sáng! Nhưng mắc quá, nếu ngủ tiếp thì chắc đái trong quần và việc thường xuyên nhịn tiểu cũng chả tốt gì cả; cho nên tóm lại nếu mắc tiểu thì cứ việc tiểu. Đơn giản vậy thôi.
Nếu không sợ ma và dám chui ra ngoài vào ban đêm thì nên mang giày/dép và rọi đèn pin trước khi đi; đi bước nào thì rọi trước bước ấy để rắn rết thấy ánh sáng thì bỏ đi trước khi ta bước đến chỗ ấy. Đối với nam thì đơn giản, còn đối với nữ thì trước khi ngồi xuống tiểu nên rọi đèn thật kỹ và quan sát không thấy rắn rết mới ngồi xuống; nếu không rắn cắn vào chỗ đang tiểu thì không biết phải làm sao luôn á!
Nếu sợ ma quá không dám ra ngoài thì có thể áp dụng cách sau (cách này có thể dùng cho cả nam và nữ). Đó là lấy một miếng băng vệ sinh siêu thấm mặc vào trong quần lót, rồi tiểu, sau đó lấy băng ra gói lại trong bao ny lông, rồi lại tiếp tục ngủ. Do đó dù là nam hay nữ khi đi bụi nên mang theo 1 gói băng vệ sinh siêu thấm. Nghe thì buồn cười quá nhưng lại rất thực tế đấy mọi người!
Có thể áp dụng cách này khi đi xe buýt đường dài đấy! Trước khi lên xe, ta vào nhà vệ sinh mang băng vào quần lót; lỡ có mắc tiểu thì tiểu mỗi lần một ít cho nước tiểu thấm từ từ vào băng, mỗi lần 1 ít, một lúc sau thì bọng đái cũng xẹp luôn. (Lưu ý: ai tiểu ra nhiều nước quá sợ băng vệ sinh siêu thấm chịu không thấu thì nên mang theo tã giấy dành cho trẻ em vậy hehehehehe.) Khi nào xe đến chỗ nghỉ ngơi có toilet thì ta tháo băng ra bỏ.
Đang chạy xe ngoài đường, mắc tiểu quá thì làm sao? Đối với nam thì dễ nhưng đối với nữ thì khó hơn. Có khi đang ngoài đường lộ, chả có bụi rậm nào để chui vào cả mà có khi chui vào bụi lại sợ rắn. Cho nên nếu kẹt quá thì mặc áo mưa vào ngồi hành sự luôn bên vệ đường nghen chị em phụ nữ! Nếu sợ người ta nghĩ mình bị khùng khi mặc áo mưa lúc trời đang nắng thì có thể dùng khăn choàng hay khăn tắm to che lại và ngồi luôn bên vệ đường “làm việc.” Nếu không thì dùng váy xòe mặc vào hoặc nếu có loại váy (gọi theo tiếng Miến là longi) mà dân tộc Cam, Thái, Lào, Miến hay mặc để tắm suối tắm ven đường, mặc vào và ngồi xuống tiểu vậy. Người Mông Cổ có loại áo choàng thật to để mặc ngoài giữ ấm, loại giống áo mặc sau khi tắm đó nhưng không có xẻ hai bên; họ mặc vào và tiểu đường (Mông Cổ toàn thảo nguyên, chả có cái bụi nào để cho chui vào cả). Có nhiều cách để tiểu đường lắm. Do đó, mắc tiểu thì cứ việc tiểu, chả việc gì phải nhịn cả hihihi.


Kinh nghiệm tìm địa điểm dựng lều của tôi


Khi đến một nơi nào đó, chúng ta là người xa lạ đối với người dân nơi đó, người dân ở đây nghĩa là con người và những vị khuất mặt khuất mày. Do đó, thủ tục đầu tiên là hỏi hoặc xin phép.

Đối với các vị khuất mặt thì xin phép rất dễ; hầu như họ chả bao giờ từ chối mà nếu họ có từ chối thì mình cũng đâu có hiểu hehehehehehe. Thường chỉ cần nói ngắn gọn: “Tôi là lữ khách đi ngang qua đây và xin phép quý vị cho tôi ở tạm nơi đây một hay một vài ngày; có gì thì xin quý vị che chở giúp.” Xin phép xong thì cứ ung dung mà ở thôi. Bảnh hơn nữa thì đọc kinh hồi hướng công đức cho họ luôn; nếu hồi hướng công đức cho họ thì chắc chắn 100% là sẽ được họ bảo kê bởi vì người khuất mặt tu lâu hơn con người nhiều lắm, con người tu một ngày bằng họ tu một trăm năm đấy mọi người. Đó là lý do mà họ rất cần chúng ta hồi hướng công đức cho họ. Cái này nói ra nghe giống mê tín dị đoan nhưng mà là kinh nghiệm thật của tôi; cho nên ai tin thì tin, không tin thì thôi chứ biết sao giờ hihihi.

Đối với người sống thì hỏi xong rồi cắm trại gần nhà họ hoặc trong khu vực sinh hoạt chung của làng. Tóm lại là khi ta dự định ở chỗ nào mà họ nói ok thì nghĩa là ok, đặc biệt là khi vị trưởng làng ra mặt bảo là: “Không sao đâu” thì đúng là không sao thật, cứ thế mà ở thôi. Nên cắm trại gần nơi có gia đình thì sẽ an toàn hơn nơi chỉ toàn là dân tứ xứ hội tụ; ví dụ gần lán trại của dân đi rừng, toàn là nam giới thì thôi tránh xa càng tốt, trừ phi có ai đó bảo kê hay ta có cảm giác an tâm khi ở đó.
Khi ta đến thì ta là người lạ; cho nên người dân cũng ngại ta là kẻ gian vậy. Do đó cắm trại sao cho khi họ đi ngủ vào ban đêm, họ có cảm giác an toàn; ví dụ cắm trại ngoài vườn nơi họ vẫn có thể khóa cửa khi đi ngủ. Tóm lại là cắm trại sao cho cả ta lẫn họ đều có cảm giác an toàn là ok rồi. Có khi ta chỉ cần cắm trại một đêm thôi, hôm sau họ thức dậy thấy tài sản vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu bị chôm gì thì họ sẽ tăng sự tin tưởng của họ đối với ta lên, nếu ta ở đó thêm vài ngày thì ta sẽ được họ mời vào nhà và có thể trở thành bạn của họ luôn. Thời buổi kẻ gian nhiều nên nếu người địa phương có cảnh giác với ta thì cũng là chuyện bình thường thôi mà.

Nơi cắm trại lý tưởng là nơi vừa có sông có suối để tắm rửa giặt giũ, có phong cảnh thiên nhiên để ngắm nhìn và không xa khu dân cư quá!

Nếu cắm trại nơi có cỏ cao thì cần mượn dao to của người dân phạt cho cỏ thấp xuống để trừ rắn rết trước khi cắm nhé! Có khi người dân địa phương làm giúp mình luôn đó.

Khi cắm trại gần núi hay đồi thì phải quan sát hoặc hỏi người địa phương xem nơi đây có lở núi hay đá rơi bất tử hay không. Nếu không có ai để hỏi thì bằng khả năng quan sát ta vẫn có thể phán đoán được. Nhìn núi, nhìn đường, nhìn đất đá nhìn độ dốc ta có thể đoán ra là núi có hay bị lở hay không. Tuy nhiên nếu cắm trại vào mùa mưa gió bão bùng thì tốt nhất tìm vào làng mà cắm cho chắc ăn vậy.

Khi cắm trại gần sông gần suối gần biển thì phải hỏi xem buổi tối mực nước thường lên cao đến mức nào rồi cắm ở độ cao an toàn.

Khi cắm trại ở cây xăng hay những nơi có xe cộ qua lại thì đảm bảo là các xe vẫn thấy được lều của ta mà tránh hoặc không de xe hay đậu xe ở chỗ ta cắm trại.

Khi cắm trại trên cỏ thì điều kinh dị nhất là rắn; do đó phải đảm bảo là lều không có lỗ hỏng để rắn có thể chui vào; nếu cần đi đâu ra ngoài vào ban đêm thì nên nhớ là luôn rọi đèn pin để rắn thấy ánh sáng mà bỏ chạy trước bởi rắn không bao giờ tấn công nếu không bị giẫm đạp hay bị đe dọa. Do đó, luôn mang giày/dép và luôn rọi ánh sáng để báo hiệu cho rắn biết là mình chuẩn bị đi ngang qua đó.

Điều kinh dị thứ hai là muỗi và các côn trùng nhỏ. Do đó luôn khóa cửa lưới khi ra vào lều. Có khi muỗi đậu sẳn trên cửa lều, chờ ta vừa kéo dây khóa là chui luôn vào. Do đó trước khi mở dây khóa cửa lưới thì dùng tay/quần áo/mền đập đập lên cửa lều vài cái cho muỗi bay đi khỏi rồi mới mở cửa; khi ra vào phải thật nhanh rồi khóa dây kéo lại ngay. Sáng hôm sau trước khi gấp lều thì phải mở hết các cửa và giũ thật mạnh để muỗi bay ra hết rồi mới gấp. Tối trước khi dựng lều thì phải khóa dây kéo lưới trước rồi mới lui cui dựng.

Để đề phòng có người lạ ra vào lều thì nên mua loại lều có hai đầu dây kéo và mỗi khi ra hay vào lều thì ta khóa hai đầu dây kéo lại với nhau. Nếu chỉ có một dây kéo thì khi vào lều ngủ, ta xỏ một sợi dây dài vào đầu dây kéo và quấn quanh một vật nặng như ba lô chẳng hạn, sau đó kéo thử, nếu không mở được thì ok, cứ thế mà ngủ.

Cắm trại nơi hoang vắng không có người dân thì tôi chưa bao giờ dám làm điều ấy cả; tôi thường cắm trại trong khu dân cư; nếu không thì gần nhà ai đó hoặc cắm trên đồi nhưng bên dưới là làng mạc để trong trường hợp cần sự trợ giúp, tôi có thể la lên và mọi người có thể nghe thấy tiếng của tôi. Do đó luôn giữ cho giọng tốt không bị khan để có thể la thật to bất cứ lúc nào; nếu không thì mang theo một cái còi để sử dụng khi cần.

Tóm lại, trước khi cắm trại thì xin phép hoặc hỏi người dân; do ta là người lạ nên không am hiểu khí hậu thời tiết địa hình bằng người dân đâu, hỏi là tốt nhất. Nếu không có ai để hỏi hoặc nếu phải cắm trại nơi hoang vắng (nếu tránh được trường hợp này thì càng tốt) thì cần sử dụng giác quan thứ 6 để đo độ an toàn của nơi ấy vậy.

Nếu ta cảm thấy an toàn thì nơi nào cũng là nhà được, thậm chí có thể cắm trại cả trong nghĩa địa nữa cơ mà (nếu không sợ ma). Nếu lỡ gặp ngạ quỷ thì cũng chả việc gì phải sợ (thường ngạ quỷ có thân hình rất đáng sợ!); cứ nghĩ rằng họ cũng từng là con người và ta đọc chú vãng sinh hồi hướng công đức cho họ; họ rất cần công đức do ta hồi hướng đấy mọi người ạ! Do đó nếu ta làm điều đó thì họ sẽ bảo kê cho ta. Có lần tôi ngủ trong một cái chòi trên biển, mấy người phụ nữ địa phương hỏi rằng tôi không sợ ma sao? Tôi bảo: Gặp hoài nên hết sợ luôn hehehehe. Cái gì cũng do thói quen; nếu ta gặp họ miết thì ta hết sợ chứ sao nữa; lúc ấy ta thoải mái vào nghĩa địa hay nghĩa trang mà cắm trại vậy hahaha.

Ngoài ra trong lúc cắm trại nơi hoang vắng còn có khả năng bị thú hoang tấn công, ví dụ chó hoang. Do đó nên tìm đến những nơi tâm linh như đền đài hay miễu hay thậm chí là một đống đá có cắm cờ tôn giáo, cắm trại ở đó rồi nhờ mấy vị kia bảo kê cho. Lúc ở Mông Cổ, tôi ngủ ngoài trời, mấy con chó hoang cứ đi qua đi lại nhìn nhìn mà chả con nào tấn công cả; trong khi mấy người bạn khác cắm trại ở Tây Tạng và bị chó tấn công vào ban đêm. Tôi ngủ trơ trụi không có lều võng gì cả, chỉ quấn cái áo ấm rồi mặc áo mưa vào, cứ thế lăn ra giữa thảo nguyên ngủ, cho giống dân du mục Mông Cổ. Vậy mà ngủ hoài cũng chả bị gì.

Tóm lại, trước khi hạ trại ở bất cứ nơi nào thì ta phải hình dung trước những trường hợp xấu có thể xảy ra và xem ta có khả năng ứng phó những trường hợp ấy không hay có thể dễ tìm sự trợ giúp không. Nếu có thì hãy cắm, nếu không thì nên đi nơi khác vậy. Để làm điều này thì không phải đợi đến khi cắm mới nghĩ ra mà cần phải chuẩn bị từ trước, nghĩa là khi trời bắt đầu ngả chiều thì ta vừa đi vừa tìm địa điểm cắm trại, rồi cứ vừa đi vừa phán đoán tình huống, khi nào thấy địa điểm tốt thì hạ trại. Có những lúc ta buộc phải cắm trại vào ban đêm, lui cui làm trong bóng đêm để tránh cho người dân/người khác bắt gặp (kiểu giống như đi trốn vậy đó); không ai trông thấy ta ngủ ở đó có khi lại an toàn hơn đấy mọi người ạ!

Tóm lại những cái tôi vừa nói ở trên toàn là kinh nghiệm của riêng tôi. Người khác đọc qua cũng giống như đọc lý thuyết vậy. Mọi người phải tự mình thực hành, tự mình đi, tự mình tìm nơi cắm trại thì mới có kinh nghiệm được. Kinh nghiệm chẳng qua là một hành động được lặp đi lặp mà thành thôi chứ chả có gì ghê gớm cả. Mọi người đi miết, cắm trại riết rồi giác gian thứ 6 về độ an toàn sẽ tự phát triển cao; lúc ấy mọi người sẽ tự biết được mà không biết làm sao hướng dẫn lại cho người khác.

Tóm lại là thế, khi nào có thêm kinh nghiệm gì nữa, tôi sẽ cập nhật nghen!


Lưu ý quan trọng nhất trong bài: Khi ta đến nơi ấy như thế nào thì khi ta đi, nơi ấy cũng phải y như vậy, nghĩa là phải dọn dẹp rác, đặc biệt là rác ny long, nếu không có chỗ bỏ rác thì nên mang theo luôn rồi tìm nơi bỏ sau vậy (đối với rác tự nhiên như vỏ trái cây hay rau củ thì bỏ dưới các gốc cây, bón phân cho cây luôn, nếu cẩn thận thì đào đất chôn, đối với rác không phân hủy được như ny lông hay nhựa thiếc mủ gì đó thì gói lại mang theo tìm nơi người dân hay đổ và đổ).
Đặc biệt tránh trường hợp khi ta đến nơi ấy là thiên đường sạch sẽ, khi ta đi, nơi ấy là địa ngục đầy rác. Vậy ta chả khác gì ma quỷ vậy, có khả năng biến thiên đường thành địa ngục ấy chứ. Ờ, nếu vậy thì sao mọi người lại sợ ma nhỉ? Bởi xét ra ta cũng có khác họ đâu, có khi còn tệ hơn nữa kìa hihihi

Về Việt Nam đi bụi thôi mọi người ơi!

Những chân lý vĩ đại vừa phát hiện ra:
1. Tôi chả biết gì về Việt Nam cả, đặc biệt là các dân tộc thiểu số; đi sâu vào các bản làng hay sóc nơi mà thậm chí tiếng Kinh không phải là ngôn ngữ giao tiếp thì có khác gì mình đang ở nước ngoài đâu.
2. Cảnh thì nơi nào cũng như nhau, cái làm nên sự khác biệt là con người chứ không phải là phong cảnh. Nhiều cảnh nổi tiếng nhưng khi đến được rồi thì chả để lại ấn tượng gì nhiều, cũng chả khác gì xem hình trên google cả, có khi còn xấu hơn nữa kìa, nhưng con người mà mình tiếp xúc mới khiến cho vùng đó trở thành "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở; khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn." Trong khi nhiều vùng sâu vùng xa ở Việt Nam, những vùng mà ít người nào chịu đặt chân đến, nếu có đến thì chỉ là dạo dạo cưỡi ngựa xem hoa rồi đi ấy thì rất đáng đến ở cùng người dân nơi ấy.
3. Đi sâu vào vùng xa thì chả khác gì đi nước ngoài nhưng không cần phải xin visa và muốn ở bao lâu thì ở, chả phải lo hết hạn lưu trú, bất quá thì chỉ làm giấy tạm trú thôi. Nếu đủ duyên thì ở lại làm tình nguyện viên một thời gian, sống cùng bà con nơi ấy luôn, ví dụ các bản vùng cao ở Tây Bắc, Tây Nguyên hay các sóc của miền Tây Nam Bộ.
4. Việt Nam có đến 54 dân tộc anh em, trong khi mình chỉ biết mỗi tiếng Kinh thì đúng là tệ quá!!! Phải học tiếng các dân tộc khác mới được.
5. Cảnh Việt Nam đẹp mê hồn, có kém gì cảnh các nước khác đâu; vả lại người vui thì cảnh vui, người đẹp thì cảnh đẹp; cảnh đẹp hay xấu là do mình mà ra.
6. Cứ đi dạo dạo ở Việt Nam nhưng lại với cặp mắt của người nước ngoài thì khám phá ra vô số chuyện thú vị và bất ngờ.
7. Rút tiền từ ATM thì phí thấp hơn nhiều so với khi ở nước khác.
8. Việt Nam nghèo thí mồ, cần tình nguyện viên gần chết mà sao không làm, đi chỗ khác chi cho cực vậy ta!
9. Lòng hiếu khách của bà con vùng sâu vùng xa thì nơi nào cũng như nhau, đặc biệt là với người lạ.
10. Tóm lại là sao mình chả biết gì về Việt Nam mà lại không đi bụi ở Việt Nam nhỉ? Sống với người Kinh chán rồi thì vào sống với 53 dân tộc khác, cũng vui vậy. Học phong tục văn hóa và ngôn ngữ của họ, cũng y như mình học phong tục văn hóa và ngôn ngữ của nước khác vậy.
Thôi đi bụi ở Việt Nam đi nghen mọi người!!!!

Monday, September 29, 2014

CUỘC TÁI SINH CỦA CHIM ĐẠI BÀNG (chim Ưng)


Cuộc đời chim Ưng kéo dài khoảng 70 năm. Nhưng để sống được quãng đời đó, nó phải trải qua một quyết định khó khăn. Đến 40 năm tuổi, móng vuốt chim Ưng dài ra, mềm đi, làm nó không còn bắt và quắp mồi được nữa. Mỏ dài và sắc của nó nay cùn đi, cong lại… Đôi cánh trở nên nặng nề với bộ lông mọc dài, làm nó vất vả khi bay lượn, bắt mồi.
Lúc này, nó đứng trước hai sự lựa chọn.
- Một là: cứ như vậy và chịu chết.
- Hai là: nó sẽ phải tự trải qua một giai đoạn thay đổi đau đớn kéo dài 150 ngày. Trong tiến trình đó, nó bay lên một đỉnh núi đá và gõ mỏ vào đá cho đến khi mỏ cũ gãy rời ra.

Chim Ưng chờ cho mỏ mới mọc ra, rồi dùng mỏ bẻ gãy các móng vuốt cũ đã mòn. Khi có móng vuốt mới, nó nhổ các lông già trên mình đi. Và sau 5 tháng, chim Ưng lại bay lượn chào mừng cuộc tái sinh và sống thêm 30 năm nữa.
Để tồn tại, chúng ta phải thay đổi Chính mình. Đôi khi cần phải loại bỏ những ký ức, quá khứ, thói quen già cỗi. Chỉ khi nào chúng ta thoát khỏi gánh nặng của Quá khứ, thì chúng ta mới sống hết mình trong Hiện tại được. Việc này chắc chắn rất Gian nan, phải sửa chính cái Ta đã bị nhiễm tập từ nhiều kiếp sống và đỏi hỏi Chúng ta phải vượt lên chính mình.
(st)


Tuesday, September 23, 2014

Thư gửi kẻ đang lẳng nhẳng bám theo tôi

Trân trọng cảm ơn bạn đã lẳng nhẳng bám theo tôi bởi vì không phải ai cũng chịu khó bỏ thời gian và công sức để làm điều này. Nếu việc lẳng nhẳng bám theo như thế mang lại niềm vui cho bạn thì cứ tiếp tục mà làm nhé bởi tôi cũng cần một kẻ như thế để đo khả năng chịu đựng của mình. Nếu bạn bám theo vì cho rằng tôi sẽ chu cấp hay tài trợ tài chính tiền bạc cho bạn để bạn đi bụi thì xin lỗi, bạn đã nghĩ sai rồi. Trước giờ, tôi chưa từng tài trợ hay giúp đỡ tài chính bất cứ ai để đi bụi. Tôi chỉ cho ý tưởng, lời khuyên, mọi người tự đọc rút kinh nghiệm rồi đi. Nếu bạn cho rằng tôi sẽ bảo kê cho việc đi bụi của bạn thì xin lỗi nhé!!! Tôi không có khả năng đó. Do đó nếu bạn đi và gặp rắc rối gì thì tôi không thể giúp gì cho bạn. Tôi chỉ cho lời khuyên, góp ý, còn lại mọi người thì tự ai nấy lo, mạnh ai nấy đi, chả ai liên quan hay dính líu gì đến ai cả. Nếu bạn nghĩ rằng có thể dựa vào tôi thì bạn thật sai lầm, bởi vì tôi chẳng phải là cây tùng hay cây bách gì cả. Nếu bạn nghĩ việc bám lẳng nhẳng sẽ khiến tôi động tâm mà rút tiền cho bạn thì xin lỗi bạn nhé!!! Một kẻ ăn mày như tôi xài tiền rất kỹ bạn ạ. Tôi phải viết thư để nói thẳng để  tránh cho bạn việc lãng phí thời gian vào tôi một cách vô ích bởi vì tôi không hiểu nổi làm sao bạn có thể kiếm đâu ra thời gian để vừa làm việc kiếm tiền đi bụi, vừa chuẩn bị hành trang, vừa bám theo tôi trên mọi phương diện mà tôi có ở internet. Cuối cùng tôi chỉ còn một suy luận duy nhất, đó là bạn chả làm việc gì cả, bạn chả cần chuẩn bị hành trang gì cả, bạn chỉ đơn giản bám theo tôi với một hy vọng là tôi giúp bạn mọi thứ. Xin lỗi bạn nhé! Tôi không giúp cho bạn được đâu. Bạn nên học cách tự lập đi bạn ạ. Tôi không biết bạn là ai và cũng không cần biết điều đó nhưng tôi xin lỗi nếu những bài viết của tôi về interbeg tạo nên niềm hy vọng huyễn hoặc đó của bạn. Nếu bạn cảm thấy tôi là cái thùng rác tốt cho bạn xả rác thì bạn cứ việc xả nhưng tôi xin nhắc lại một lần nữa là tôi chưa bao giờ có ý định tài trợ hay giúp đỡ tài chính bất cứ kẻ nào muốn đi bụi giống như tôi. Xin trân trọng cảm ơn bạn đã gửi cho tôi hàng ngàn dòng chữ mà tôi hiếm khi nào có thời gian để đọc hết trong những ngày qua. Cảm ơn bạn nhé!!!! 

Monday, September 22, 2014

Blog này đang được quấy rối

Có kẻ đang quấy rối bằng cách bình loạn cho thật dài và lạc đề làm rối loạn người đọc. Do đó, tôi xóa hết những bình loạn dài mà tôi cho là lạc đề; nếu bình luận của bạn nào lỡ bị xóa thì xin hoan hỷ giùm nghen!!!! Xin lưu ý khi bình luận là nói ngắn gọn, trúng trọng tâm, không lan man dài dòng. Nếu muốn lan man gì thì tự lập ra blog của riêng mình rồi muốn viết gì thì viết, còn khi vào nhà người khác thì ngắn gọn nếu cần thiết; nếu không thì lặng lẽ đọc thôi, không cần lưu lại dấu vết gì cả. Tôi thích những độc giả như vậy. Ai đã theo dõi blog của tôi một thời gian thì sẽ nhận thấy là tôi hiếm khi nào trả lời bình luận lắm. Nếu thật sự cần thì tôi mới viết trả lời, còn không thì tôi chỉ đọc rồi để đó. Chắc tôi thuộc dạng không thích nói qua nói lại nói tới lui dài dòng. Do đó, xin mọi người vui lòng thông cảm nếu bình luận bị xóa do quá dài, quá lan man. Xin cảm ơn!

Kinh nghiệm dành cho những bạn mới chập chững tìm hiểu đạo.

Có vô số người thích lảm nhảm nói về đạo (tôi là một thí dụ.) Để khỏi bị đau đầu vì những lời lảm nhảm này thì lời khuyên của tôi dành cho các bạn là:

Chỉ tin những kẻ nói ít, không tin những kẻ nói dài dòng văn tự.


Kẻ càng không hiểu gì cả thì càng có xu hướng nói dài, còn người đã hiểu thì không nói dài vì họ biết vì sao không nên nói dài. 

Túm lại là vậy.

Đố vui mà không có thưởng.


Mọi người suy gẫm thử hai câu nói này xem sao nghen!
1.   Đứng đầu đám quỷ ác là một con quỷ thiện.
2.   Thời càng mạt pháp thì người ta càng tranh nhau làm việc thiện.

Nếu ai không hiểu thì nên tự gẫm mà xem cả cuộc đời gần 50 năm đi khắp nơi thuyết pháp, Đức Phật khuyên dạy chúng ta điều cốt lõi gì? Có phải Ngài khuyên chúng ta dồn sức mà đi làm việc thiện không? Làm thiện chỉ có trong vài bài kinh thôi nghen! Còn lại đa số các bài thuyết pháp là Phật bảo chúng ta dồn sức làm cái khác. Đó là cái gì? Ai thích thì trả lời trong phần bình luận.


Tại sao đạo Phật được xem là tôn giáo của mọi tôn giáo? Có phải tôn chỉ của đạo Phật là làm thiện không? Tất cả các tôn giáo khác không tôn giáo nào mà lại không khuyên người ta làm thiện. Theo kinh nghiệm ít ỏi của tôi thì từ đạo Thiên Chúa, đạo Cao Đài, đạo Hòa Hảo, đạo Hindu, đạo Kỳ Na, đạo Sikh, kể cả đạo Hồi đều khuyên người ta làm thiện . Tôi có bạn bè hoặc ở trong nhà của các gia đình của gần hết các tôn giáo này và được họ dạy cho biết về tôn giáo họ; tôn giáo nào cũng đưa việc làm thiện lên hàng đầu; chỉ khi nào nhà cầm quyền nhúng tay vào thì tôn giáo bị bẻ cong theo ý đồ người lãnh đạo chứ bản chất của tôn giáo là làm thiện. Vậy nếu đạo Phật cũng là làm thiện thì vì sao đạo Phật lại là tôn giáo của mọi tôn giáo? Vì sao Phật và các tỳ kheo lại trở thành vua ba cõi (cõi trời, người và địa ngục), không ai sánh bằng? Mọi người thử suy gẫm xem đều cốt lõi gì của đạo Phật khiến cho đạo Phật trở thành vua của mọi tôn giáo vậy? hihihihihi

Bài liên quan:
Thư gửi mấy chị thích hành thiện của tôi ơi!!!!!
Lời tâm sự của Ma vương

Sunday, September 21, 2014

“Ăn mày xuyên lục địa” không phải như bạn nghĩ?


Tôi chắc chắn là nhiều người khi đọc cụm từ này sẽ hình dung ngay trong đầu hình ảnh người ăn xin đầu đường xó chợ, ngồi lê lết ở góc nào đó, để cái lon trước mặt rồi chờ đợi lòng hảo tâm của người khác. Hoặc có người cho rằng đã là ăn mày thì phải xin tiền. Ờ, lý do đơn giản của những suy nghĩ này là: nhìn ngắn, thấy gần, tư duy kiểu "ếch ngồi đáy giếng." Xem phim ảnh sách báo hay trong cuộc sống xung quanh thấy ăn xin toàn là thế nên hình ảnh ấy in đậm vào óc. Ăn mày kiểu này dành cho những người già cả, trẻ em, những người sa cơ lỡ vận, bất đắc dĩ mới cần ăn mày lòng từ bi của người khác. Ăn mày kiểu này bọn người nước khác nhổ nước miếng vào mặt. Vì sao trẻ trung, có sức khỏe, còn sức lao động, không chịu lao động mà đổi cái ăn cái mặc lại đi lê lết giành giật lòng từ bi của người già cả như vậy? Thật buồn cười có người lại nghĩ đến việc làm thế khi tôi đề cập đến cụm từ “ăn mày xuyên lục địa.” Họ cho rằng: đơn giản cứ ra nước ngoài ngồi lê lết xin tiền hay viết bậy bạ gì đó trên mạng rồi kèm theo nút “donate” để xin tiền người khác. Đây không phải là kiểu của những ăn mày xuyên lục địa chính thống, dù hình thức có tương tự nhưng gốc của sự khác biệt nằm trong tư tưởng. Người quen hưởng thụ, quen được người khác cung phụng phục vụ, lười biếng lao động, chỉ thích ngồi mát ăn bát vàng, những kẻ tự biến mình thành gánh nặng của xã hội và môi trường thì luôn có suy nghĩ như trên, nghĩ rằng chỉ cần lảm nhảm vài ba cái triết lý vớ vẩn là có thể vớ bở được tiền của bọn người vớ vẩn không kém. Thật đáng thương!!!!

Tôi không nói rõ “ăn mày xuyên lục địa” là gì bởi vì mỗi người khi nào cất bước lên đường một thời gian rồi thì tự có định nghĩa cho riêng mình. Nhưng không ngờ vẫn có bọn người lợi dụng vào cụm từ này để tìm cách moi tiền người khác. Thật là oan nghiệp!

Do đó, không phải ai dùng cụm từ “ăn mày xuyên lục địa” cũng đều thực sự hiểu ý nghĩa của hai từ “ăn mày” chứ đừng nói gì đến nguyên cả cụm. Trên trang vagabond có một bài viết về việc ở Trung quốc có vài thanh niên sức dài vai rộng kiếm tiền đi lại bằng cách ôm bảng ghi chữ cầu xin lòng thương hại của người khác nhằm có tiền đi bụi. Tác giả bài viết không phê phán hình thức này mà chỉ thắc mắc là: thời gian họ ngồi bất động như tượng ngoài đường để xin tiền thì họ có thể sử dụng để lao động đổi cái ăn cái mặc cái ở và còn làm nhiều việc khác nữa kia mà; Không hiểu sao họ lại có thể lãng phí thời gian như thế? Đó là chưa kể, bọn ăn xin này còn được tác giả nhìn thấy luộc gà ăn sáng cho thật no rồi sau đó ra đường ngồi bất động để xin. Lưu ý: bọn họ đều là người lành lặn, tay chân nguyên vẹn không bị khuyết tật gì cả và đang trong độ tuổi lao động. Thật không hiểu họ sẽ nghĩ gì khi một người khuyết tật đi lại bằng xe lăn sinh sống bằng nghề bán vé số đẩy xe đến trước mặt họ và bỏ tiền và nón. Nếu là bạn, bạn sẽ nghĩ gì?

Lưu ý mà tôi muốn nhắc mọi người rằng:
1.   Không phải ai cũng có khả năng hiểu được ý nghĩa của hai từ “ăn mày.”
2.   Cẩn thận với những kẻ tự gọi mình là những “ăn mày xuyên lục địa”, kể cả người đó là tôi.
3.   Những kẻ “ăn mày xuyên lục địa” thật sự không có viết blog, họ lặng lẽ đi, lặng lẽ làm, không cần ai biết đến; một khi họ tung tin về họ trên mạng hay blog thì là mấy chục năm sau, hoặc họ đã gác kiếm dừng chân, hoặc họ đã chết và họ để lại nhật ký. Những kẻ viết blog kể lể từa lưa như tôi đang làm không phải là một ăn mày chính thống. Khi nào tôi trở thành ăn mày chính thống thì tôi dừng viết blog hoặc khi nào tôi dừng việc ăn mày thì tôi viết blog. Không biết diễn tả sao cho mọi người hiểu nhỉ? Thôi kệ, ai muốn hiểu sao cũng được.
4.   Có vô số kẻ ăn mày xuyên lục địa khắp nơi trên thế giới đã và đang hoạt động nhưng chúng ta không biết về họ bởi họ không chường mặt ra cho chúng ta xem bao giờ.
5.   Những người viết bài cho người khác đọc như ở trang vagabond thì không ai trong số họ “ngồi lê lết” hay lảm nhảm để cầu xin tiền của người khác cả. Họ cật lật lao động, cật lật tích lũy để có tiền đi lại. Do đó mà những bài viết của họ vô cùng có giá trị bởi vì họ biết quý trọng đến từng xu lẻ; còn những kẻ ăn mày lười biếng chỉ cầu cạnh xin xỏ lòng từ bi của người khác thì không biết quý trọng từng hạt gạo hay từng xu lẻ đâu bởi tiền từ trên trời rớt xuống cơ mà.


6.   Lời nhắn gửi dành cho những kẻ lười lao động thích hưởng thụ là: Đời có vay có trả , luật nhân quả không chừa ai cả, hưởng thụ không của người khác thì có mà tái sanh làm trâu làm bò làm ngựa cày bừa cực nhọc để trả lại cho người ta, có ai hưởng không của ai được cái gì bao giờ.

MỌI NGƯỜI NÊN NHỚ CHO KỸ ĐIỀU NÀY: DÙ HÌNH THỨC CÓ TƯƠNG TỰ NHƯNG SỰ KHÁC BIỆT LÀ Ở TƯ TƯỞNG.



Saturday, September 20, 2014

Lưu ý quan trọng


Nếu bạn bị bệnh và không có bảo hiểm ý tế thì thật không dễ chịu tí nào. Do đó, cần quan tâm đến 1 số vấn đề như sau:

1.   Đừng bao giờ coi thường muỗi, đặc biệt là muỗi rừng. Lúc ở Nepal, tôi tá túc nhà 1 bác sĩ và vị bác sĩ này cho tôi lời khuyên ấy. Nếu chẳng may bị đốt thì có thể bị nhiều bệnh nguy hiểm, ví dụ: bệnh chân voi (phù phù to như chân con voi.) Do đó nên thường xuyên ngủ trong mùng mọi người nhé!!! Vậy là tôi mua luôn cái mùng ở Nepal luôn. Nếu ngủ trong lều thì lều có lưới chống muỗi nhưng thỉnh thoảng ngủ trong nhà người dân và có khi họ là không ngủ mùng, do đó ta có mùng tự giăng lên luôn. Hoặc cũng có khi họ có mùng nhưng mùng bị rách lỗ chỗ, vậy là có cũng như không. Tốt nhất là tự trang bị mùng; nếu có mùng 3 trong 1 thì càng tốt.

2.   Nếu đi xe đạp thì nên sắm một cái bảo hiểm dành cho xe đạp loại tốt, có giá tối thiểu phải là 30 đô Mỹ, không nên mua loại rẻ hơn. Bạn có thể tiết kiệm gì chứ không nên tiết kiệm tiền mua nón bảo hiểm. Khi nào đạp xe đổ những con dốc thì bạn sẽ thấy giá trị của lời khuyên này. Lỡ xui, xe bị đứt thắng thì chỉ có một cách duy nhất là bỏ xe mà bay vào lề (chứ không phải bay xuống vực đâu nghen!) và lề thì thường là vách núi. Nếu không có nón bảo hiểm tốt thì chả khác nào “tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa.” Do đó nên đầu tư tối thiểu 30 đô Mỹ để mua một cái nón không tệ lắm. Thường nón bảo hiểm xe đạp rất gọn nhẹ nên dễ dàng mang theo mọi lúc mọi nơi, thậm chí kể cả khi ngồi xe đò xe buýt mà mang theo nón thì càng yên tâm; nếu xe có sự cố thì ta tự chụp nón đội vào đầu, vậy là khỏi lo chết vì chấn thương sọ não hehehehehehe.

3.   Lều thì nên mua loại lều có chức năng chống mưa to; nếu không thì nên kèm theo tấm bạt che trên che dưới; thậm chí đối với lều có chức năng chống mưa to thì nếu thường xuyên bị phơi nắng cũng dễ bị thấm như thường; do đó nên căng lều nơi râm mát hoặc dùng bạt che để bảo vệ lều.

4.   Bệnh từ miệng ăn vào, họa từ miệng nói ra; do đó trước khi bỏ cái gì vào mồm thì nên chịu khó ghé mắt liếc qua xem nó thế nào nhé!!! Ở một số quốc gia Châu Á, thức ăn đẩy bán ngoài đường trên những con đường bụi thấy ghê luôn, hoặc không nên ăn hoặc rửa lại (nếu rửa được); có khi người bán còn chả thèm che phủ gì để bảo vệ thức ăn khỏi bụi nữa kìa. Vậy thì thà nhịn, chứ lỡ ăn rồi, lâu ngày dày tháng, cơ thể tích lũy miết đến lúc đổ bệnh thì thời gian bệnh sẽ phải tính bằng tháng và năm chứ không phải bằng ngày. Ăn nóng uống sôi, nhai kỹ no lâu. Bí kíp này hay lắm đó!


Tóm lại, tạm thời là thế. Khi nào nhớ ra thêm cái gì nữa thì tôi sẽ cập nhật.

Gợi ý cách làm mùng cho nón















Tự làm mùng cho võng

Ngoài thị trường hiện có bán sẳn võng mùng. Loại võng mùng này cũng tốt, giá khoảng 300-400 ngàn/cái; 


tuy nhiên có người còn bảo rằng muỗi rừng vẫn đốt xuyên qua lớp võng bên dưới (dù là võng đôi); ngoài ra khi cần mùng để giăng ngủ thì lại không có.

Tôi tự chế tạo loại võng mùng từ cái mùng thường. Nghĩa là mua võng và mùng riêng. Sử dụng loại mùng đôi, chứ không phải là mùng cá nhân. Cách làm vô cùng đơn giản:
Mùng có sẵn góc để giăng, nên ta giăng mùng lên và gần nóc mùng thì lấy kéo xén 1 cái lỗ nhỏ vừa đủ để luồn dây võng vòng. Mỗi đầu một lỗ. Ta cho cái võng vào mùng, luồn 2 đầu dây võng qua hai cái lỗ; sau đó xỏ thêm một sợi dây dù qua lỗ để treo cái mùng lên; ở vị trí hai cái lỗ thì túm lại và cột bằng dây. Vậy là muỗi hết vào. Mùng cho võng đã xong. (Thông cảm nghen mọi người, không có hình minh họa bởi vì không co dùng máy ảnh nữa rồi. Mọi người chịu kho vừa đọc vừa hình dung vậy. Cách làm này dễ lắm!)

Hình tương tự, chôm ở trên internet để cho mọi người dễ hình dung.


Nếu treo thấp là xà trên mặt đất thì như vậy cũng quá tốt. Nhưng nếu muốn chắc ăn và nếu muốn giăng võng cao thì ta nên may một cái dây kéo dưới chân mùng; sau khi chui vào thì ta kéo dây kéo khóa luôn chân mùng. Vậy là an toàn mà ngủ mà không sợ bị muỗi đốt từ dưới đốt lên.

Loại võng mùng này có thể sử dụng như cái mùng bình thường (dùng dây cột hai cái lỗ lại), có thể dùng như võng mùng, có thể dùng làm lưới di động, nghĩa là đội một cái nón lên đầu rồi trùm cái mùng lên; vậy là tha hồ ngồi nói chuyện hoặc ăn cơm ở những nơi “muỗi kêu như sáo thổi.”

Friday, September 19, 2014

CHÚNG TA CHẢ AI LÀ CÁI THÁ GÌ TRONG XÃ HỘI CẢ!!!!

Do đó đừng tự nâng tầm quan trọng của mình lên rồi yêu cầu mọi người phải quan tâm đến những vấn đề, những rắc rối (mình tự cho là thế) của mình bằng cách đi kể lể dài dòng kiểu tâm sự loài chim biển. Nếu chúng ta có chết bờ chết bụi, chết dí chết dẫm ở cái bờ nào thì người thân, bạn bè, người quen chỉ thương tiếc chút ít rồi mọi chuyện đâu lại vào đó bởi vì “Không mợ, chợ cũng đông.”

Tuy nhiên thường chúng ta chả ai thèm chấp nhận sự thật ấy, mà toàn là tự xem mình là quan trọng, rồi yêu cầu cái này, đòi hỏi cái khác từ môi trường thiên nhiên và xã hội. Hãy luôn tự hỏi: “Mình đã làm được gì cho môi trường, xã hội, gia đình, người thân, bạn bè, chứ đừng hỏi môi trường, xã hội, gia đình, người thân, bạn bè đã làm gì cho mình (Câu này nhái theo câu nói vĩ đại của một tổng thống Mỹ: Hãy hỏi mình đã làm gì cho tổ quốc chứ đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho mình.)

Những kẻ chỉ biết đòi hỏi người khác làm cho mình chứ không nghĩ mình phải làm gì cho người khác thường hay có thái độ vô cùng cay cú với xã hội và cuộc đời. Lòng tham thì vô đáy trong khi sự đáp ứng của xã hội thì có hạn, cho nên hậu quả tất yếu là cay cú rồi.
Thật đáng thương và tội nghiệp cho những kẻ ấy!


Thời gian gần đây blog và email của tôi đang được spam bởi một trong những kẻ ấy. Email thì tôi có thể phớt lờ không đọc hoặc khóa hẳn luôn, còn blog thì nếu tôi chưa kịp xóa đi những bình luận kể lể nhảm nhí ấy thì mong mọi người thông cảm vậy.

WARNING!!!! PASSPORT AWARENESS AT THE AIRPORT





Xem nguồn bài viết ở đây


Please be Careful at the Airports, This is a well organized conspiracy by The Immigration, Police, Customs and Airline staff with networking in all International Airports. Be careful whenever you give your passport to the Immigration/Customs/Airline staff. The passport can be Tampered easily and can create trouble for you. They have found an easy way of making money. 


This is how it works:



At the time of the passenger's departure, 
if the passenger is not looking at the officer while he is stamping the exit, the officer cleverly tears away one of the page from your passport. When the passenger leaves the immigration counter, the case is reported on his computer terminal with full details. 
Now all over the country they have got full details of the passenger with Red Flag flashing on the Passport number entered by the departure immigration officer. They have made their money by doing above.



On arrival next time, he is interrogated.



Subject to the passenger's period of stay abroad, his income and standing etc., the price to get rid of the problem is settled by the Police and Immigration people. 
If someone argues, his future is spoiled because there are always some innocent fellows who thinks that honesty is the basis of getting justice.



Please advise every passenger to be careful at the airports. Whenever they hand over the passport to the counters of Airlines or immigration or the customs, they must be vigilant, they should be watchful of their passports even if the officer in front tries to divert their attention.



Also, please pass this information to all friends, media men and important politicians. Every month 20-30 cases are happening all over the world to rob the passenger the minute he lands.



A similar case happened with Aramco's Arifuddin in Pakistan . 
He was travelling with his family.
They had six passports. They got the visa of America and decided to go via Jeddah. When they reached the States, the page of the American visa on his wife's passport was missing. At the time of departure from Pakistan it was there, the whole family had to return helplessly. On arrival at Pakistan , they were caught by the police and now it is over 2 months, they are running after the Police, Immigration officers and the Courts. On going in to details with him, he found out the following: One cannot imagine, neither can believe, that the Immigration dept can play such a nasty game to harass the innocent passengers.



All the airlines passengers must be aware of this conspiracy. Every month 15 to 20 cases are taking place, at each mentioned airport, of holding the passengers in the crime of tearing away the passport pages. On interviewing some of them, none of them was aware of what had happened. They don't know why, when and who tore away the page from the middle of the passport. One can imagine the sufferings of such people at the hands of the immigration, police and the court procedures after that. The number of cases has increased in the last 2-3 years. People who are arriving at the immigration, they are questioned and their passports are being held and they have to go in for detailed interrogation. Obviously, the conspiracy started about 2 to 3 years ago, now the results are coming. Some of the Airline counter staff too is involved in this conspiracy.



SO MAKE SURE NOT TO LET THE PASSPORT GO OFF YOUR SIGHT EVEN FOR A SECOND. EVERYONE WANTS TO GET OVER WITH THE AIRPORT FORMALITIES AND GO HOME. SO BEING VIGILANT FOR AN EXTRA MINUTE WILL SAVE YOU A LIFETIME OF MISERY. BEST OF LUCK IN YOUR TRAVELS.



KINDLY SEND THIS TO AS MANY OF YOUR INTENDING TRAVELERS AND FRIENDS ACROSS THE WORLD REQUEST THEM TO CHECK THE PASSPORT AT THE CHECKING COUNTERS AND BEFORE LEAVING THE AIRPORT.



<<<I think at least have a full photo copy of Passport or have it scanned and save on your flash drives or laptops.


Wednesday, September 17, 2014

Làm sao để đi xe đạp đường dài đỡ ê mông và đau vai?

Hãy nhìn cách các tay đua xe đạp ngồi trên xe thì bạn sẽ hiểu ra tại sao. 


Mấy năm nay, tôi nghĩ đạp xe chỉ đơn giản là leo lên và đạp; đạp đoạn đường ngắn thì không sao nhưng đi đoạn đường dài thì chẳng những ê mông và hai bên vai bị mỏi vô cùng. Lý do: tư thế ngồi thẳng hay chỉ khom lưng một tí làm toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn lên phần mông và yên xe nên ê mông. Mông thấp hơn tay lái nên hai vai hay bị mỏi. Vậy mà mỗi lần nhìn thấy tư thế gần như là nằm dài trên xe của các tay đua, tôi hay nghĩ: chạy thế té chết, nguy hiểm quá!!! Hóa ra không phải vậy. Đó là thế ngồi rất khoa học. Khi cơ thể gần như nằm dài trên xe thì trọng lượng cơ thể sẽ chia đều ra từ mông đến vai, do đó mông không ê và vai không mỏi. Tôi ngu mất mấy năm nay, giờ mới ngộ ra chân lý này đấy mọi người. Do đó, dù xe bạn không phải là xe đua nhưng bạn vẫn có thể nâng phần yên và hạ phần tay lái để tạo thế "nằm" giống các cua rơ nghen!!!! Khi đạp xe trong tư thế này thì thường chân không thể chạm đất mỗi khi dừng xe do phần yên xe phải cao để chân chỉ hơi cong mỗi khi đạp, như thế thì đỡ mỏi chân. Vì vậy, mỗi khi ngừng xe, phải nhảy luôn xuống đất chứ không thể vừa ngồi trên yên vừa chống chân mà dừng được. Khi đạp xe tư thế này thì rất thoải mái, có thể đạp với tốt độ cực cao. Tuy nhiên nguy hiểm là nếu cổ xe đạp không đủ cứng cáp, gãy ngang thì chắc phải xài răng giả quá! Đi tốc độ cao thì nguy hiểm do đó cứ từ từ mà đi nghen bà con!


Hình chôm trên internet

Bí kíp ăn cơm mà khỏi phải nấu nướng


Bí kíp này là của một bạn đọc giả góp ý trong phần bình luận của bài Làm sao để đỡ tốn tiền mua hành trang khi đi bụi? tôi thấy hay và bổ ích nên đăng lại nguyên văn cho mọi người học hỏi kinh nghiệm. Cảm ơn bạn đọc giả này nhé!


“Hành trình đạp xe đạp của em sắp tới về khoản ăn uống thì dự bị sẵn sàng như sau: Nếu không phải gọi là đến từng nhà cầm cái bát xin mọi người bố thí cho thức ăn hoặc bữa cơm nấu sẵn mà không nhận tiền từ chủ nhà cho, hoặc không bỏ tiền túi ra để mua 1 suất cơm mà ở quán xá đã nấu chín sẵn, vậy thì có 1 cách để sử dụng THIÊN NHIÊN TẠO HÓA đã ban sẵn cho: 

Về mặt chuẩn bị: Riêng về cơm (gạo), không phải lo lắng về chuyện nấu cơm vì có cách : gạo mua sẵn khoảng tầm vài ký, đậu nành cũng mua sẵn vài kg, đậu xanh đỏ tím vàng trắng ...cũng vài kg, nói chung tổng hợp lại cân đo đong đếm giữa hành lý và gạo với đậu lại rồi phân phối tính toán làm sao vừa phải (thêm cái này bớt cái kia) để đạp lên dốc lên đèo là được. 
- Cách xử lý nhanh gọn nhẹ tốc hành: trên hành trình đi qua các nước, nên tìm đến những khu vực nào cho phép nhúm 1 bếp lò ở ngoài trời (nếu nhà người dân cho nhờ miễn phí càng tốt chứ sao), cái xoong nồi nào có thể rang được thì ok thôi. Sau khi chụm củi đốt bếp lò xong, rang chín gạo, chín đậu nành, và nếu có mè thì cũng rang luôn, đâu đó xong xuôi đợi nguội rồi bỏ vào bao nylon hoặc hủ nhựa. Sau này, nếu ở thành phố thì xin nhờ nhà ai đó nấu 1 ấm nước sôi (cây nấu nước mini bằng điện) rồi đổ nước sôi vào 2 loại bình giữ nóng: 1 bình gồm các loại đậu bỏ chung vào (trong đó có đậu nành luôn), và 1 bình với lượng gạo bằng 1 hủ sữa chua vinamilk (loại sữa chua 3-4 ngàn 1 hủ đó) (lượng gạo = 1 hủ sữa chua sẽ cho ra 2 chén cơm). Vì gạo đã được rang chín sẵn rồi nên chỉ cần đổ nước sôi vào bình giữ nóng vào buổi sáng sớm thì buổi trưa đã có bát cơm (cháo) để dùng chung với canh các loại đậu và mè đã rang chín sẵn. Gạo đã được rang chín nên không bao giờ có chuyện là cơm bị sống hay bị sượng gì đó cả. Mà khi gạo đã thành cháo ..vậy là vừa húp cháo cũng là vừa uống nước luôn chứ sao ...hê...hê... 
Như vậy, khỏi phải ăn uống ở quán xá tiệm nào hết mà vẫn đầy đủ các chất dinh dưỡng cần thiết. Tiết kiệm 1 đống tiền luôn. Mà với cách như vậy thì chuyện ăn uống rất đơn giản khi mà đạp xe trên những cung đường vắng bóng nhà dân quán xá này nọ, thậm chí đạp xe đến chiều tối mà đói quá, không lẽ đợi nấu cơm chín rồi ăn ? Lúc ấy chân tay bủn rủn hết khi vượt qua những cái dốc , những con đèo thì tả tơi hết sức rồi. Thế thì khi ăn buổi trưa xong thì ngay đó nấu 1 nồi nước sôi đổ luôn vào 2 cái bình giữ ấm để chuẩn bị bữa ăn cho chiều tối luôn. Nếu đến chiều tối thì lại nấu 1 nồi nước sôi đổ vào 2 bình để chuẩn bị cho buổi sáng, và buổi sáng lại chuẩn bị cho buổi trưa ...Với cách làm như vậy sẽ đề phòng luôn cho những khi đạp xe gặp lúc trời đổ mưa mà không thể kiếm đâu ra củi khô để nấu ăn trên dọc những con đường hẻo lánh ko có nhà dân quán xá. Hoặc đang đi trên hành trình đạp xe thì cũng quan sát nhặt nhụm 1 chút củi khô để dành sẵn trên xe và có nylon bọc lại số củi ấy đề phòng trời mưa bất chợt.

CHÚ Ý: cách này chỉ dành cho những ai không bị lệ thuộc vào chuyện ĂN NGON - MẶC ĐẸP đâu à nghen, ai mà đã sống với sự đơn giản ăn sao cũng được hết thì sẽ rất nhẹ nhàng đơn giản trong cái cách này để mà cưỡi THIẾT MÃ chu du bốn bể.