CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, September 20, 2014

Lưu ý quan trọng


Nếu bạn bị bệnh và không có bảo hiểm ý tế thì thật không dễ chịu tí nào. Do đó, cần quan tâm đến 1 số vấn đề như sau:

1.   Đừng bao giờ coi thường muỗi, đặc biệt là muỗi rừng. Lúc ở Nepal, tôi tá túc nhà 1 bác sĩ và vị bác sĩ này cho tôi lời khuyên ấy. Nếu chẳng may bị đốt thì có thể bị nhiều bệnh nguy hiểm, ví dụ: bệnh chân voi (phù phù to như chân con voi.) Do đó nên thường xuyên ngủ trong mùng mọi người nhé!!! Vậy là tôi mua luôn cái mùng ở Nepal luôn. Nếu ngủ trong lều thì lều có lưới chống muỗi nhưng thỉnh thoảng ngủ trong nhà người dân và có khi họ là không ngủ mùng, do đó ta có mùng tự giăng lên luôn. Hoặc cũng có khi họ có mùng nhưng mùng bị rách lỗ chỗ, vậy là có cũng như không. Tốt nhất là tự trang bị mùng; nếu có mùng 3 trong 1 thì càng tốt.

2.   Nếu đi xe đạp thì nên sắm một cái bảo hiểm dành cho xe đạp loại tốt, có giá tối thiểu phải là 30 đô Mỹ, không nên mua loại rẻ hơn. Bạn có thể tiết kiệm gì chứ không nên tiết kiệm tiền mua nón bảo hiểm. Khi nào đạp xe đổ những con dốc thì bạn sẽ thấy giá trị của lời khuyên này. Lỡ xui, xe bị đứt thắng thì chỉ có một cách duy nhất là bỏ xe mà bay vào lề (chứ không phải bay xuống vực đâu nghen!) và lề thì thường là vách núi. Nếu không có nón bảo hiểm tốt thì chả khác nào “tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa.” Do đó nên đầu tư tối thiểu 30 đô Mỹ để mua một cái nón không tệ lắm. Thường nón bảo hiểm xe đạp rất gọn nhẹ nên dễ dàng mang theo mọi lúc mọi nơi, thậm chí kể cả khi ngồi xe đò xe buýt mà mang theo nón thì càng yên tâm; nếu xe có sự cố thì ta tự chụp nón đội vào đầu, vậy là khỏi lo chết vì chấn thương sọ não hehehehehehe.

3.   Lều thì nên mua loại lều có chức năng chống mưa to; nếu không thì nên kèm theo tấm bạt che trên che dưới; thậm chí đối với lều có chức năng chống mưa to thì nếu thường xuyên bị phơi nắng cũng dễ bị thấm như thường; do đó nên căng lều nơi râm mát hoặc dùng bạt che để bảo vệ lều.

4.   Bệnh từ miệng ăn vào, họa từ miệng nói ra; do đó trước khi bỏ cái gì vào mồm thì nên chịu khó ghé mắt liếc qua xem nó thế nào nhé!!! Ở một số quốc gia Châu Á, thức ăn đẩy bán ngoài đường trên những con đường bụi thấy ghê luôn, hoặc không nên ăn hoặc rửa lại (nếu rửa được); có khi người bán còn chả thèm che phủ gì để bảo vệ thức ăn khỏi bụi nữa kìa. Vậy thì thà nhịn, chứ lỡ ăn rồi, lâu ngày dày tháng, cơ thể tích lũy miết đến lúc đổ bệnh thì thời gian bệnh sẽ phải tính bằng tháng và năm chứ không phải bằng ngày. Ăn nóng uống sôi, nhai kỹ no lâu. Bí kíp này hay lắm đó!


Tóm lại, tạm thời là thế. Khi nào nhớ ra thêm cái gì nữa thì tôi sẽ cập nhật.

No comments:

Post a Comment