CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, January 7, 2015

2 câu chuyện



Câu chuyện thứ nhất: Trên chuyến xe từ bệnh viện trở về quê...

Một người đàn ông còn đang nằm, vẻ mệt mỏi, hoảng sợ vẫn vẹn nguyên trong đôi mắt sâu thẳm của ông bởi ông vừa giành giật cuộc sống của mình từ tay tử thần. Ông kể bằng giọng trầm buồn: 

“...Không biết gọi ngày hôm đó là ngày xui xẻo hay may mắn nhất cuộc đời tôi nữa? Một ngày như mọi ngày trên chiếc xa máy cũ kỹ cùng nỗi lo toan mưu sinh, chiếc xe tải đâm vào tôi....Tôi nằm dưới lòng đường, đau đớn, chưa kịp hoàng hồn chiếc xe tải lùi lại cán lên người tôi lần nữa nhưng may thay cả thân thể tôi lọt thỏm giữa lòng xe...Suốt thời gian dài nằm viện tôi vẫn không quên được cái cảm giác sợ hãi đó....”

Câu chuyện thứ hai:

Bạn tôi đang công tác trong ngành công an thuộc đội điều tra hình sự, lâu ngày gặp lại, bạn kể tôi nghe về những vui buồn của công việc...
“Giờ chị sợ những vụ án về tai nạn giao thông, những cái chết thương tâm, một câu chuyện chị không bao giờ quên, ám ảnh chị mãi ngay cả trong mỗi giấc mơ suốt thời gian dài...Tiếng gọi vang vội kêu cứu của một bé gái bị xe tải cán ngang người không phải chỉ một lần mà chiếc xe quay lại cán lên người em những 3 lần...Cái bản năng sinh tồn trong em thét gọi cầu cứu nhưng....họ đã không hề lắng nghe em...”

(2 câu chuyện này lấy trên mạng)

Kinh nghiệm rút ra là: Ở VN, gặp xe tải thì nên tránh; nếu có bị cán bị thương thì không nên la mà phải giả vờ như đã chết rồi.


No comments:

Post a Comment