CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

5. Nhng Blog liên quan:

Pht Pháp:https://khongdenkhongdi.blogspot.com/

Hi giáo:https://daohoitrongtim.blogspot.com/

Tái chế: https://recyclewithmaya.blogspot.com/

Tuesday, January 13, 2015

Triết Lý Từ Một Lon Bia...



Ngày nghỉ cuối tuần, vợ đi chợ. Anh ta ở nhà pha bình trà nhâm nhi. Buồn chí anh lấy lon bia 333 ra nhấm nháp. Rồi anh cười một mình như tìm ra sáng kiến hay.
Anh ném luôn vỏ bia ra đường phố. Rồi anh nhìn chăm chăm vào chiếc vỏ lon dưới đường.
Bỗng một người đàn ông dáng vẻ sang trọng đi tới, vô ý đặt giày lên đáy lon, trượt chân suýt ngã. Hậm hực nhìn quanh bằng đôi mắt đỏ ngầu tức giận, miệng văng câu chửi: “Mẹ kiếp, ý thức thua con bò!”, rồi bỏ đi. Một lúc có anh thanh niên lịch sự bước tới suýt giẫm phải chiếc vỏ lon, nhưng anh ta kịp thấy và điềm nhiên đi tiếp. Chừng mười phút sau một em bé với dáng vẻ vội vàng nhìn thấy chiếc vỏ lon em liền cúi nhặt và đem đến thùng rác công cộng bỏ vào đấy.
Vợ vẫn chưa về, anh lại chăm chú nhìn xuống lòng đường. Bỗng chiếc xe rác leng keng đi tới. Những người công nhân lại nhặt chiếc vỏ lon ấy bỏ vào túi riêng treo bên cạnh chiếc xe.
Vợ đi chợ về, anh hớn hở khoe: “Ngày nghỉ hôm nay anh chiêm nghiệm được một điều thật là kỳ thú”. Rồi anh lấy giọng kể cho vợ nghe như bình luận viên thuật việc vừa xay ra.
Anh ba hoa như rút ra được triết lý sống ở đời: “Vậy là trong xã hội có 4 loại người. Loại thứ nhất trước việc sai trái chỉ biết chửi cho sướng miệng mình… thật đáng phê phán. Loại thứ hai bình chân như vại, việc sai mặc ai… thật đáng chê. Kiểu thứ ba thấy việc trái tay sửa ngay. Còn kiểu người thứ tư thật đáng khâm phục. Biết tìm niềm vui trong lao động, cải tạo những thứ vô ích để trở thành vật có ích”.
Anh cười khúc khích với “phát minh” của mình. Nhưng nhìn vợ anh lại thấy vợ buồn. Anh bèn hỏi vợ: “Anh nói sai hay sao mà em nhăn mặt như ăn phải ớt thế?”,
– Em rất buồn vì không ngờ…
– Ngờ gì?…
– Không ngờ anh quên đi một loại người đáng phải nói. Loại người thủ phạm của việc sai trái, nhưng không chịu nhìn để thấy. Những con người ấy theo anh thì phải kết luận thế nào?
Anh ta chỉ ngồi im như pho tượng!
st

No comments:

Post a Comment