CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, February 26, 2015

Tuổi già



    Tuổi càng già, ta càng nên giản dị
    Không cao lương, mỹ vị lắm mỡ, bơ
    Không đòi này, đòi khác, gọi rồi chờ
    Một chén cơm, đĩa muối vừng cũng đủ!

    Đêm bảy tiếng, phải trọng tôn giấc ngủ
    Ngày ba lần chén bát đụng trên mâm                                                   
    Nước bốn ly ta uống rất ân cần                                                                 
    Không bia rượu nhưng cần nhiều hoa quả!
                                                         
    Nếu nợ nần thì ta lo mà trả
    Không buồn phiền, không quấy nhiễu một ai
    Sức khoẻ ta nhờ luyện tập dẻo dai
    Bỏ hút thuốc để phổi tim thật tốt!

    Chớ ngồi nhà như người đang bị nhốt…
    Rủ vợ, chồng đi bộ ở ven đường
    Ngày nửa giờ, đi hơi lẹ, bớt vương
    Chứng tiểu đường, máu cao, xương rỗng sốp…

    Mặc giản dị, vệ sinh và chỉ cốt
    Đủ ấm thân khi gió lạnh Đông về
    Nhiều bạn hiền là hạnh phúc tràn trề
    Truyện với bạn cũng làm tăng tuổi thọ!

    Tuổi cao rồi không cần chơi bát họ
    Nhưng rộng tay làm bác ái, giúp người…
    Đồng tiền ta, ta biết giúp cho đời
    Là bó hoa muôn mầu khi tạ thế!

    Bỏ tính xấu ghét ghen vì nó tệ
    Người hơn ta, ta ưu ái mừng cho
    Đố kỵ, ghen tài chẳng có hay ho
    Không chứng tỏ một tấm lòng quảng đại!

    Yếu mắt, tai và giảm hoài khí lực…
    Đừng buồn chi vì Tạo hóa sinh ra
    Hễ hữu hình là hữu hoại, gần… xa
    Ta biết thế không bao giờ buồn tủi!

    Nếu con cái chăm lo, hằng lầm lũi
    Học ra nghề để kiếm sống, mưu sinh
    Ấy là ta yên chí mọi sự tình
    Có nhắm mắt vẫn an lòng, sung sướng!

    (Sưu tầm)

Xem nguồn bài viết ở đây

No comments:

Post a Comment