CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, February 13, 2015

Nữ tỉ phú tặng người ăn xin thẻ ngân hàng trị giá gần 20 tỉ

Nếu bạn đang đi trên đường và bắt gặp một người ăn xin đến trước mặt bạn xin tiền thì liệu bạn có cho họ tiền, hay chí ít là có để tâm đến sự hiện diện của họ hay không? Hay bạn có bao giờ nghĩ mình sẽ cho người ăn xin đó một chiếc thẻ ngân hàng có chứa gần 20 tỉ để họ tự đi rút tiền, càng quan trọng hơn, chiếc thẻ đó không có mật khẩu?

Tôi dám cá rằng bạn sẽ không cần suy nghĩ một giây nào mà sẽ nói ngay: “Có điên mới làm như vậy”. Vậy hãy cùng xem câu chuyện người thật việc thật dưới đây:
Harris là một nhân viên cao cấp của công ty quảng cáo nổi tiếng thuộc thành phố New York, Mỹ. Vào một ngày tháng 8 năm 2010, cô đang cùng bạn bè ăn trưa tại một nhà hàng thì bỗng một người bạn của cô muốn hút thuốc, thế là hai người cùng đi ra trước cửa nhà hàng, đứng gần một con đường lớn. Đứng được một lát, có một người lang thang đi đến bên cô, bằng một giọng không thể yếu ớt hơn giới thiệu về mình: “Tôi tên là Valentin, 32 tuổi, thất nghiệp đã 3 năm rồi, chỉ dựa vào việc ăn xin để sống qua ngày. Tôi muốn nói là liệu cô có thể bằng lòng giúp tôi được không? Ví dụ bố thí cho tôi vài đồng bạc lẻ để tôi có thể mua một chút đồ dùng hàng ngày”. Nói xong anh ta nhìn cô với đôi mắt đầy kỳ vọng.
Sau đó cô động lòng trắc ẩn nhìn kẻ da đen trẻ tuổi đang đứng trước mặt mình: “Không vấn đề, tôi rất sẵn lòng giúp đỡ anh”. Cô liền thò tay vào túi áo tìm tiền, nhưng thật không may hôm nay cô lại không mang theo tiền mặt, chỉ có duy nhất một chiếc thẻ tín dụng ngân hàng. Cô có chút ngại ngần cầm chiếc thẻ mà không biết nên làm gì.
Người ăn xin hiểu được sự khó xử của cô, liền nhỏ nhẹ nói: “Nếu cô tin tôi thì có thể để tôi dùng chiếc thẻ này và sau đó sẽ đem trả cô ngay không?” Vốn tính lương thiện và dễ tin người, Harris đưa ngay chiếc thẻ cho người ăn xin.

ăn xin2 
Sau khi cầm trên tay chiếc thẻ tín dụng, Valentin không đi ngay mà cầu khẩn Harris: “Ngoài việc mua một số đồ dùng sinh hoạt tôi có thể mua thêm một bình nước không?” Harris thoải mái nói: “Hoàn toàn có thể, nếu anh cần hãy cứ dùng tiền trong đó mà mua”.
Người ăn xin đi rồi, cô và bạn quay trở lại bàn ăn. Ngồi lại chưa lâu, cô bắt đầu nghi ngờ và có chút hối hận, cô buồn bã nói với bạn mình: “Thôi chết, thẻ tín dụng của mình không những không cài mật khẩu mà trong đó còn có gần 20 tỉ. Người đàn ông đó chắc chắn đã chạy mất rồi. Lần này đúng là xui xẻo hết mức .”
Bạn bè trách móc cô: “Sao cậu có thể dễ dàng tin tưởng tuyệt đối vào một người lạ mặt như vậy được. Là cậu ngây thơ hay ngốc nghếch vậy, đúng là lương thiện quá đáng”.
Cô không còn tâm trạng nào để ăn uống nữa, nhờ bạn trả tiền rồi bọn họ rời nhà hàng, nhưng điều mà họ không ngờ tới đó là khi bước chân ra khỏi cửa thì nhìn thấy người ăn xin vừa rồi đang đứng đợi họ, tay anh ta vẫn còn cầm chiếc thẻ tín dụng của Harris: “Tôi dùng tổng cộng hết 25 Đô, mua một chút đồ và một bình nước, cô đối chiếu xem có đúng không”.

ăn xin 
 Đối diện với một người thật thà, đáng tin như vậy, Harris và bạn bè cô có chút cảm động, cô không kiềm chế được cầm lấy tay anh ta, liên tục nói: “cảm ơn anh, cảm ơn anh”. Người đàn ông không hiểu gì, rõ ràng người giúp đỡ anh ta chính là cô ấy, người phải cảm ơn phải là anh ta mới đúng chứ, sao cô ấy lại phải cảm ơn anh ta vậy?
Không lâu sau, cô cùng bạn bè đi đến tạp chí New York, đem chuyện vừa xảy ra kể ngay cho họ. Sau khi bài báo về anh chàng “Đói cho sạch rách cho thơm” Valentin được bạn đọc biết đến, rất nhiều người đã bị sự thật thà chất phác của anh ta làm cho cảm động, và cũng có rất nhiều người tình nguyện giúp đỡ anh ta. Trong đó có mọt doanh nhân vô cùng thành đạt tại bang Texas đã gửi cho anh ta 6000 Đô để thưởng cho sự trung thực của anh. Điều khiến anh ta sung sướng hơn cả là một hãng hàng không tại Wisconsin đã gọi điện và mời anh ta đến làm tiếp viên hàng không của hãng này, còn trịnh trọng mời anh nhanh nhanh kí hợp đồng với phía họ.
Có được quá nhiều sự giúp đỡ như vậy anh thật sự cảm thấy sung sướng: “Từ nhỏ mẹ tôi đã dạy tôi rằng dù nghèo nhưng cũng không được làm điều gì thất đức. Dù không được đi học những cũng không bao giờ được ném giá trị của bản thân xuống dưới đất để người khác dẫm đạp. Sở dĩ tôi được nhiều người giúp đỡ như vậy bởi tôi luôn tin rằng người thành thật ắt sẽ có một kết thúc tốt đẹp”.

Mai Kim (Theo giadinhonline.vn)

1 comment:

  1. Hôm qua chị mới từ chối giúp 1 người. Cô lạ hoắc, đến nhà mình xin tiền giúp cho đứa cháu bị mổ. Chị nói cô hãy đưa giấy tờ của cô, giấy tờ cháu cô, để tôi mới có thể tin chị. Rốt cuộc cô ấy không có gì để chứng minh...
    - Làm sao tôi tin chị để giúp chị?
    - Em giúp người thì được phước.
    - Tôi không thể giúp chị, khi không biết chị là ai
    ...Mình suy nghĩ hoài...

    ReplyDelete