CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, April 23, 2015

Nghĩ về cái chết - cách tận hưởng niềm vui ở Bhutan

Người dân sống bên triền Himalaya nghĩ về cái chết mỗi ngày, đối mặt với nó một cách bình thản và nhờ đó, họ luôn tìm thấy niềm vui, ý nghĩa của cuộc sống trước khi tới gặp tử thần.

12345.jpg

Trong chuyến tham quan tới Thimphu - thủ đô của Bhutan, một du khách vô tình ngồi chung chuyến xe với Karrma Ura - người dân bản địa có phong thái giản dị và dễ gần. Lúc trà dư tửu hậu, vị khách phương Tây đã kể về sức khỏe của mình cùng những trải nghiệm bệnh tật khiến ông hoảng sợ như tự nhiên khó thở, chóng mặt, tê bàn tay, chân. Ông đã nghĩ đến một cơn đau tim và nỗi lo lắng đó khiến vị khách gần như phát điên, vội vàng tìm đến bác sĩ.
"Chẳng có vấn đề gì đâu", Ura bình thản trấn an vị khách, "anh nên nghĩ về cái chết ít nhất năm phút một ngày. Việc đó sẽ chữa khỏi mọi căn bệnh". Vị khách lạ dường như chết lặng trước câu nói của người đàn ông và hỏi một câu với thái độ hoài nghi: "Bằng cách nào chứ?". 

"Anh chỉ việc nghĩ về nó, cái chết và sự sợ hãi rằng bản thân sẽ qua đời trước khi trông thấy lũ trẻ của mình lớn lên. Anh chỉ cần nghĩ về những vấn đề khiến mình lo lắng như thế thôi", Ura trả lời. 

Không chỉ Ura, phần lớn người dân Bhutan đều nghĩ về cái chết mỗi ngày. Đối với họ, đây không phải là một điềm gở, cũng chẳng phải nỗi buồn hay sợ hãi. Chính sự đối mặt với cái chết khiến họ mạnh mẽ, suy nghĩ tích cực hơn. Nhờ đó, dân bản địa nơi đây trân trọng cuộc sống, biết tận hưởng từng giây phút vui vẻ bên mọi người.

"Những người giàu ở phương Tây không chạm vào xác chết, vết thương hay sự thối rữa. Đây cũng là một vấn đề. Chúng ta phải sẵn sàng cho thời điểm mà chúng ta không còn tồn tại nữa chứ", Ura giải thích về việc người dân thường nghĩ về cái chết.

Thực tế, trong văn hóa dân bản xứ, cái chết được mỗi người nghĩ tới 5 lần một ngày. Họ không cô lập cái chết giống người phương Tây.

Hình ảnh của nó xuất hiện khắp nơi tại quốc gia này, đặc biệt là trong các ngôi đền, chùa và tích gắn liền với Phật giáo. Người qua đời sẽ được để tang 49 ngày nhằm thể hiện sự đau buồn từ gia đình, thân nhân.

Trong một nghiên cứu của Đại học Kentucky, Mỹ do hai giáo sư tâm lý tên Nathan DeWall và Roy Baumesiter cùng hàng chục sinh viên thực hiện, họ nhận thấy sự kỳ diệu trong suy nghĩ về cái chết ở người dân nơi đây.

Với những người thường xuyên nghĩ tới tử thần, họ sẽ bình thản hơn khi đối mặt với cái chết và coi nó như một phần của cuộc sống, dù có thích hay không. Từ đó, suy nghĩ của họ theo chiều hướng tích cực để tận hưởng cuộc sống hơn. Một trong số đó chính là "niềm vui".

Ngoài ra, người dân Bhutan có cái nhìn nhẹ nhàng hơn về cõi tử vì họ tin vào thuyết luân hồi trong Phật giáo với kiếp này và kiếp sau. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa họ không thấy đau buồn hay sợ hãi. "Chỉ là chúng tôi đối diện với nó mà thôi", Ura giãi bày.

1_1429591808.jpg

Đường đến Bhutan:
Bhutan là quốc gia nằm giữa Trung Quốc và Ấn Độ. Mọi du khách đến Bhutan cần có thị thực nhập cảnh và phải du lịch thông qua một công ty lữ hành trong nước hoặc đối tác quốc tế.
Công dân Ấn Độ, Bangladesh và Maldives có thể nhập cảnh mà không cần đặt tour của một công ty du lịch. Ngoài ra, công dân Ấn Độ chỉ cần có hộ chiếu là có thể vào Bhutan.
Sân bay quốc tế Paro có kết nối với các điểm đến như Bangkok, Delhi, Kolkata, Bagdogra, Bodh Gaya, Dhaka, Kathmandu, Guwahati, Singapore và Mumbai.
Bay chặng Paro - Kathmandu được cho là một trải nghiệm tuyệt vời. Bạn sẽ được bay qua 4 trong 5 ngọn núi cao nhất thế giới. Vào những ngày nắng đẹp, du khách sẽ được nhìn thấy quang cảnh hùng vĩ của các đỉnh Everest, Lhotse, Makalu và Kangchenjunga một cách rõ nét nhất.

Anh Minh (theo BBC)

Xem nguồn bài viết ở đây

No comments:

Post a Comment