CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, May 4, 2015

Việt nam ơi hãy chơi thể thao!

Dạo này hay ốm vặt quá. Ốm không làm gì thì hay nằm nghĩ. Suy nghĩ đưa tôi về Hà Lan. Tôi chọn đi học ở Hà Lan vì thanh bình, quốc tế, bạn có thể sống ở đó không cần nói tiếng Hà lan và vì những cánh đồng hoa tulip trong tranh bán ở vỉa hè phố Bà Triệu. Sau này tôi biết đó là ảnh chụp từ triển lãm hoa Keukenhof nổi tiếng toàn thế giới. Ai dè cái tôi ấn tượng nhất là làm sao mà chúng nó lại cao thế này. Tôi cao 1.59 cũng chẳng lùn ở Việt Nam, thế mà sang Hà lan cứ mỗi lần ra khỏi thang máy là tôi lại phải gào lên “Excuse me” rồi lấy hai tay gạt chúng nó để đi ra. Đó mới là sinh viên trong trường đại học. Chúng nó vẫn còn cao nữa. Giời ạ!
Sau một năm học tôi khám phá ra tại sao dân Hà Lan cao, vì thể thao là môn bắt buộc trong các trường học. Không giống các trường của Mỹ, các trường ở Hà Lan không có campus và sân chơi thể thao ngay trong trường mà sinh viên chúng tôi phải di chuyển đến các trung tâm thể thao hay các sân vận động trên toàn Amsterdam để tập các môn thể thao khác nhau mỗi tuần. Thời gian biểu có thể là bất cứ lúc nào tùy xem họ có chỗ cho mình không. Thế nên đôi khi, chúng tôi học hai tiết ở trường xong hùng hục đi chơi thể thao, tắm gội xong lại hùng hục về học tiếp. Sinh viên phải biết chơi tất cả các môn từ bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền, xe đạp leo núi, leo núi, golf, bơi, tennis, võ, bóng quần/squash (môn này xả stress tốt lắm) ... hầu hết các môn. Mỗi tuần một môn. Nhưng không phải học để chấm điểm mà học để rèn luyện thể lực và để biết về các môn thể thao đó.
Thời tôi đi học, học phí của tất cả sinh viên đều được hỗ trợ bởi chính phủ nên sinh viên quốc tế vẫn đóng tiền bằng sinh viên Hà Lan. Chúng tôi chỉ việc tận hưởng. Tôi thực sự là người rất may mắn.
Dân Hà Lan chơi thể thao suốt cả năm, mùa đông thì trong nhà, mùa hè thì ngoài trời. Các môn thể thao mùa đông ở Hà lan thì khỏi nói. Thêm vào đó ở Amsterdam ai cũng đạp xe đạp. Số xe đạp ở Hà lan nhiều hơn số dân 16 triệu người. Bất cứ mùa hè hay mùa đông ra công viên bạn sẽ thấy người tập thể thao. Các làng cũng có sân chơi thể thao và câu lạc bộ cho trẻ chơi khúc côn cầu, bóng đá... trong khi các em bé chơi thể thao, các ông bố bà mẹ uống bia. Thế thì ai mà chẳng làm được nhỉ? Nếu bạn làm ở các tòa nhà văn phòng, sẽ có phòng gym ở đó. Dân văn phòng có 1 tiếng nghỉ trưa, họ sẽ tập thể thao, tắm, gặm bánh mỳ kẹp tất cả gói gọn trong 1 tiếng và chiều làm việc tiếp.
Chơi thể thao thực sự giúp được rất nhiều cho sự phát triển cân bằng của một con người. Tôi vốn sợ độ cao, giờ học leo núi tôi đứng như trời trồng nhìn chúng nó đu như nhện vài trình khác nhau. Sau vài hồi nói chuyện với thầy và tự khích lệ tôi cũng thử leo xem nó ra làm sao. Thầy giáo không giục tôi, không bắt tôi phải leo chỉ nói “You do it when you are ready.” Khi nào sẵn sàng về tâm lý thì em hãy thử. Và khi tôi leo lên đỉnh thì đó thực sự là cảm giác “On top of the world.” Thế này thì từ lần sau tôi không sợ nữa. Tôi làm được điều này thì không có gì tôi không làm được cả. Tôi đã chiến thắng được mình. Thể thao làm cho người ta tự tin lên.
Giờ học thể thao luôn rất vui. Có hôm chúng tôi phi xe đạp leo núi ầm ầm trong rừng. Hệt như những cảnh về mùa hè bạn vẫn thấy trong phim. Amsterdam thật sự rất đẹp và thiên nhiên ở khắp nơi. Mấy sinh viên Trung Quốc con nhà giàu cả đời không bao giờ đạp xe đạp cuối cùng vẫn hoàn thành với sự khích lệ của thầy giáo. Cái cảm giác phi xe đổ dốc, phóng qua các chướng ngại trên đường làm cho chúng tôi trở thành những người risk taker/những người dám mạo hiểm. Không khí ngoài trời. Đạp xe tiếng gió vù vù bên tai. Chúng tôi là những chủ nhân của thế giới.
Chơi thể thao làm bạn phải nỗ lực hoàn thiện mình. Giờ bơi, tôi xấu hổ quá vì chẳng biết bơi. Nhìn chúng nó những cơ thể khỏe mạnh đẹp như thiên thần vùng vẫy chơi đùa trêu nhau dưới nước bơi đủ các kiểu tôi thấy mình sao mà kém tắm thế. Thầy giáo tôi nói em hãy đi học bơi để biết tự bảo vệ mình. Tất cả các em bé mầm non ở Hà lan đều đã tốt nghiệp khóa bơi A level. Thế là tôi tự bỏ tiền đi học bơi 10 buổi giữa mùa đông, ở lớp học đó toàn là các anh chị người nhập cư nhiều tuổi rồi nên tôi đỡ xấu hổ. Sau 10 buổi thì tôi biết bơi.
Thể thao dạy bạn cả về lịch sử. Khi bạn khoác lên mình bộ quần áo trắng, tay cầm kiếm và chơi đấu kiếm bạn đang bước những bước ai đó đã làm từ lịch sử. Động tác này, tư thế này, suy nghĩ này. Bạn sẽ là một trong những ngự lâm quân chiến đấu bảo vệ nhà vua hay là ai nhỉ? Cái cảm giác được quay về quá khứ khi chơi thể thao thật tuyệt. Đôi khi tôi thấy mình giống một ngự lâm quân. Nhưng mấy cái thằng này, chúng nó cao hơn tôi cả 30 cm, tay thì dài như vượn nên lợi thế quá. Sao cái môn gì mình cũng thua kém thế này?
Chơi thể thao rèn tinh thần đồng đội vì nếu bạn không hợp tác ăn ý, bạn sẽ thua. Đương nhiên thắng hay thua cũng không quan trọng, vì đội nào nhận tôi thì đã biết là tôi có biết chơi môn gì đâu. Hôm nào phải học gì, tôi lại hỏi anh google về luật chơi, về kỹ thuật, về các vị trí nên coi như tôi đi lên từ 0. Thế nhưng chẳng đứa nào kêu ca cả. Tôi vẫn cố gắng chơi hết mình. Vậy thôi.
Chơi thể thao giúp bạn thích nghi nhanh khi bạn sang một môi trường khác vì bạn đã có chung một sở thích nào đó. Nếu bạn sẽ đi nước ngoài, hãy chơi thể thao để tham gia cộng đồng những người chơi các môn đó và thế là bạn đã có bao nhiêu bạn bè dù bạn vừa mới đặt chân đến đất nước đó. Thế thao làm con người xích lại gần nhau hơn.
Chơi thể thao giúp tôi được trải nghiệm dịch vụ y tế của Hà lan, tôi bị gãy ngón tay khi tập tạ. Lỗi tại tôi. Nhờ gãy ngón tay tôi mới biết bác sỹ dịu dàng và tôn trọng bệnh nhân thế nào. Bó bột tay phải thì cuộc sống thay đổi 180 độ ra sao. Bạn bè ai cũng giúp đỡ tôi. Và việc tất cả lũ bạn ký tên lên cái tay bó bột của tôi thú vị ra sao. Đấy nếu tôi không bị gãy ngón tay tôi đã chẳng bao giờ được vào bệnh viện ở Hà lan xem nó khác bệnh viện ở Việt nam thế nào.
Chúng tôi đi chèo thuyền. Với hệ thống kênh của Hà Lan đó là môn thể thao rất phổ biến. Rất nhiều nhà có thuyền riêng, đến khi trời đẹp, gói đồ picnic và đi thuyền dọc theo các con kênh hết một ngày cuối tuần. Tôi cũng thử tham gia câu lạc bộ chèo thuyền với đứa bạn người Đức hàng xóm sau khi nghe nó rủ rê. Đoán xem chuyện gì xảy ra, chân tôi không đủ dài để mà móc vào chỗ để chân và chèo. Trong khi đó con bạn tôi chúng nó đang tập để đến hè chèo thuyền vượt biển từ Hà Lan sang Anh. Lần đầu trong đời tôi ghét việc mình thấp. Mà nào tôi có thấp khi ở VN. Giờ tôi mới biết chiều cao cũng quan trọng đến thế.
Chơi thể thao làm cho đầu óc hưng phấn và học hiệu quả hơn. Chơi thể thao làm cho bạn phát triển thể chất tốt hơn. Nếu không tin, bạn hãy nhìn lại cơ thể tất cả các vận động viên hay những người chơi thể thao.
Giờ tôi biết tại sao tôi hay ốm, tôi đã bỏ mất thói quen chơi thể thao và đạp xe mấy chục cây mỗi ngày. Phải thực sự thay đổi thôi. Ọp ẹp thế này lấy sức đâu mà làm việc nuôi con. Chưa kể đến thể chất ọp ẹp thì sẽ dẫn đến tinh thần trì trệ. Chưa kể đến nếu đi biển thì làm sao mà tự tin mặc bikini được cơ chứ. Lại thêm một việc trong danh sách những việc cần làm.
Và tôi tự hứa tất cả những gì tôi biết tôi sẽ hướng dẫn Sa. Học quan trọng nhưng chơi cũng quan trọng như học. Tôi sẽ giúp con để số giờ con chơi bằng số giờ con học. Vì con tôi sẽ không được lùn. Mà không lùn, chỉ có vận động thật nhiều, chơi thể thao thật nhiều và chế độ dinh dưỡng tốt.
Chiều nay, khi các bạn đang đọc những dòng này, cho dù đang ốm, tôi sẽ xỏ chân vào đôi giầy thể thao và đi chạy. Tối nay, sau khi Sa đi bơi về, hai mẹ con sẽ tập yoga.
Tôi hy vọng sau khi đọc những dòng trên các bố mẹ sẽ quyết tâm chơi thể thao với con hàng ngày. Vì người Việt đã đến lúc không được cho phép mình “lùn”.
Sưu tầm

No comments:

Post a Comment