CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, June 21, 2015

ĐI DU LỊCH - HÃY MANG BAO CAO SU

Dù là nữ hay nam thì cũng nên thủ bao cao su trong người nha
- Các bạn nữ đừng đùa, hãy thủ trong người 1 hay vài cái bao cao su trong giỏ xách. Lỡ mà có bị .... không có ai cứu giúp không có khả năng kháng cự van xin vô ích thì dùng biện pháp cuối cùng là cố thuyết phục nó sử dụng bao cao su của mình để tránh các bệnh lây lan với lời hứa là sẽ "hợp tác" may ra có thể bảo vệ được bản thân mình.
- Làm cái phao sinh tồn: bao cao su loại xịn có sức đàn hồi bà sức bền rất ghê gớm mà bạn không tưởng tượng được đâu....rất dai và rất chắc trong những trường hợp khẩn cấp có thể thổi căng lên làm cái phao không sợ áp xuất làm nó nổ như loại cao su bong bóng khi chìm tàu.
- Làm túi chứa nước: khi đi những chuyến phượt trong trường hợp bất khả kháng có thể tận dụng nó làm túi chứa nước luôn sức chứa của nó có khi dc vài lít chứ chẳng chơi.Có mấy loại bcs còn có cả mùi vị dâu cam này nọ nữa chứ như uống nước trái cây luôn.....Chà kem đánh răng lên và biết cách làm thì có thể nấu nước sôi dc luôn.

- Bảo vệ giày khi đi mưa, lội ruộng
- Máy đánh lửa (ngạc nhiên chưa) bcs vốn trong và có thể chứa được nước nên cũng có thể tạo ra lửa được.Bơm đầy nước vào treo nó lên dưới ánh mặt trời.Ở chỗ ánh sáng hội tụ để mạt cưa bùi nhùi ở đó là xong....vứt đó đi cafe ăn nhậu gì đó tí về là có lửa
- Bảo vệ các thiết bị điện tử vì vốn nó đàn hồi rất kinh khủng nên nó có thể chứa được cả một cái máy chụp ảnh chuyên nghiệp hay loại xịn có thể chứa luôn dc cái laptop tránh bị mưa ướt hỏng hóc.

 
 
- Khuôn làm kem: Đổ kem hay nước trái cây vào cắm một cái que cột lại vứt vào ngăn đá tầm 1h sau lột ra là có ngay 1 cây kem xinh xinh với ngoại hình hơi bị kích thích.BCS loại tốt có thể làm khuôn được cho cả tỉ cây kem.Cây kem đó làm xong để ăn hay để làm gì tùy....
- Túi chườm lạnh giảm đau hay gối nằm gối ôm: Cách làm như trên

 
- Sơ cấp cứu:
+Khi bị rắn cắn thay vì hút nọc độc trực tiếp bằng mồm thì hãy hút qua một lớp bao cao su

 

 +Kéo dãn nó ra để garo vết thương hở

 

 +Kéo dãn nó ra để cột nẹp chỗ xương gãy
- Cột tóc: Ngay chỗ miệng bao cao su có sợi thun,sợi thun này chắc gấp mấy lần các loại thun thường lại còn có chất bôi trơn nên không sợ bị rối tóc....

 

 - Cột đồ vật

 
 
 
SƯU TẦM
Thấy bài viết này hay nên chia sẻ chứ chưa có áp dụng thử nha. Ai có áp dụng rồi thì chia sẻ với. Hoặc ai biết công dụng khác nữa không? Chia sẻ với mọi người nhé!

Tuesday, June 9, 2015

Chàng trai 9X đi bộ từ Huế vào Cà Mau chỉ với… 1 triệu đồng và chiếc mũ bảo hiểm

Chỉ với chưa đầy 1 triệu đồng và một chiếc mũ bảo hiểm trong tay, chàng trai 9X Đỗ Ngọc Anh đã táo bạo thực hiện chuyến đi bộ từ Huế vào đất mũi Cà Mau. Hành trình đầy thử thách này đã để lại cho Ngọc Anh nhiều điều thú vị và có cái nhìn trọn vẹn hơn về cuộc sống cũng như tình người trên dải đất hình chữ S thân thương

chuyen-ra-diem-cuc-Dong-660x495
Đạp xe hay đi bộ xuyên Việt không phải là điều gì đó quá lạ lẫm với các bạn trẻ, thế nhưng không phải ai cũng đủ liều lĩnh để đi bộ một hành trình dài với chưa đầy một triệu đồng làm “lộ phí” bên cạnh là chiếc mũ bảo hiểm làm bạn đường như Ngọc Anh. Trò chuyện với Thế Giới Văn Hóa, anh bạn vẫn vẹn nguyên cảm xúc hào hứng sau chuyến đi “để đời” của mình. Với Ngọc Anh, chuyến đi đơn giản chỉ là hành trình bước ra khỏi “vùng an toàn” của mình, thử thách bản thân, khám phá vẻ đẹp của từng vùng đất. Quan trọng hơn, động lực tiếp thêm sức mạnh khiến anh bạn lên đường là để gặp… bạn gái mình bởi hai người yêu xa, ít có thời gian gặp gỡ.

anh-chup-tai-dat-mui-Ca-Mau 
 
TGVH: Bạn có thể nói đôi chút về sở thích khám phá những miền đất lạ của mình không?
Nơi đầu tiên mình đi xa nhất là Sài Gòn, rồi từ đó mình được dịp đi ra Hà Nội trong cuộc Siêu thủ lĩnh 2013. Lúc đấy mình nhận ra là mình thật sự muốn đặt chân đến tất cả những nơi trên đất nước Việt Nam này và xa hơn nữa. Mà đi tới mỗi nơi thì mình phát hiện ra nhiều cái khác biệt với Huế và Đà Nẵng, lúc đó mình như thoát ra khỏi “cái giếng” vô hình.
Từ đó, sự ham muốn khám phá miền đất mới nảy nở, ngày càng nhiều, ngày càng lớn đủ để thôi thúc mình “bước ra khỏi cái giếng” và vượt qua “vùng an toàn” của mình.
TGVH: Động lực nào khiến bạn thực hiện ý tưởng táo bạo là đi bộ từ Huế vào Cà Mau?
Động lực để mình thực hiện chuyến đi lần này là mong muốn khám phá nhiều nơi, tuy nhiên còn nhiều lý do khác mạnh mẽ hơn nữa như: Gặp lại bạn gái (cười). Bạn gái mình ở Cần Thơ, mình ở Huế. Tụi mình yêu xa nên không biết hồi nào mới có cơ hội gặp lại nhau nữa. Chuyến đi này cũng là lần thứ hai trong năm mình gặp nhau. Ngoài ra mình cũng muốn tạo ra cho bản thân mình những thử thách, những khó khăn để học cách sống và vượt qua những khó khăn ấy.
TGVH: Bạn đã chuẩn bị gì cho chuyến hành trình táo bạo này?
Thật ra, sau khi kết thúc chương trình học, trong tay mình có khoảng 1 triệu, mình nghĩ lúc đó nếu chọn cách đi xe đạp thì cũng phải tốn đến 3-5 triệu mới có thể mua được chiếc xe để phượt, còn xe máy riêng thì mình không có, vậy thôi đành tận dụng nguồn lực sẵn có – chọn cách đi bộ thôi (cười). Nhưng mà đi bộ mình nghĩ là không có đủ sức vậy thì mang theo thêm cái mũ bảo hiểm để tiện đường thì xin đi nhờ xe cho đỡ mệt (cười). Sau khi mua sắm ít thứ để chuẩn bị chuyến đi thì mình còn trong tay khoảng 800 nghìn. Thế là mình lên đường với 800 nghìn + 1 ba lô 10kg + 1 mũ bảo hiểm + tinh thần khám phá, học hỏi.
Ngoài ra mình cũng lên Internet để tìm hiểu thông tin về những vùng đất mình sẽ đến, hỏi han kinh nghiệm từ bạn bè và vạch sẵn cho mình một kế hoạch, những khó khăn sẽ xảy ra, để có một tâm lý thật vững vàng.
TGVH: Hành trình ấy diễn ra như thế nào?
Mình ra đi mang theo niềm tin rằng lòng tốt có ở khắp nơi, người tốt ắt sẽ gặp được người tốt. Và mình thật bất ngờ khi đi đến đâu mình cũng gặp được vô vàn những tấm lòng sẵn sàng giúp đỡ mình.
Có những nơi mình đi qua và được người dân địa phương cho ăn ngủ ở nhà họ một ngày rồi mai đi tiếp, mặc dù chưa quen biết – cô Thu ở Phan Rang là một người như vậy. Có những bác tài xế tốt bụng cho mình đi nhờ xe như bác tài ở chuyến xe Đà Nẵng – Gia Lai, Phan Rang – Phan Thiết. Có những hành khách tốt bụng trả tiền xe khách cho mình đi dù đoạn đường không dài, như hành khách trên xe đi từ Tam Kỳ – Quảng Ngãi vì lúc đó mình đi từ Tam Kỳ tới Núi Thành cách nhau tầm 3km. Có những người bạn tốt bụng mà chỉ biết trên Facebook vẫn cho mình ở lại và đưa mình đi tham quan tại địa phương, như anh Việt (trưởng nhóm phượt bụi Phan Thiết) đã cho mình làm quen với các bạn trong nhóm…

TGVH: Những khó khăn mà bạn gặp phải trên suốt hành trình?
Mình cảm thấy bản thân mình rất may mắn trong chuyến đi này, thật sự là trên chuyến đi mình không gặp một điều gì mà mình có thể gọi là khó khăn cả. Mình đã sẵn sàng tư thế và tâm thế “xin ăn” và “xin ở” nhưng kết quả là mình vẫn được ăn ở đàng hoàng và không có lúc nào phải ngủ ngoài trời cả, thậm chí là mình cũng không hết tiền trong người vì mình được bà con cho thêm tiền trên đường đi, thậm chí cả người cho mình đi nhờ xe cũng cho mình tiền để đi tiếp (cười tươi).

TGVH: Qua chuyến đi ấy, điều gì khiến bạn tâm đắc nhất?
Mình tin là lòng tốt vẫn còn tồn tại đâu đó trên cuộc đời này, và thậm chí là nhiều là đằng khác. Vậy nên, mình muốn gửi gắm đến các bạn đang muốn đi phượt mà chưa dám đi một điều, “lòng tốt vẫn có ở khắp nơi, mình tốt thì người ta sẽ tốt lại với mình mà!” (Lời của ông Hai ở thôn Nguyệt Trường, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, tặng mình trước khi chia tay).
Việt Nam mình có nhiều nơi đẹp lắm, nếu không đi thì sẽ rất tiếc vì sẽ không thấy được tận mắt nó đẹp thế nào. Mỗi xứ đều có cái hay, cái đẹp lẫn cái chưa bằng quê mình; đi xa mình mới thấy một điều dù nơi đó có đẹp đến chừng nào đi nữa thì trong lòng mình cũng không thể so sánh bằng quê mình được. Đi xa để biết xứ mình là nơi đẹp nhất trong lòng mà (cười).
Điều lớn nhất mà mình cảm nhận được sau chuyến đi là mình có được những trải nghiệm và những kinh nghiệm của vài ba năm tới. Nếu hôm nay mình không đi thì phải ít nhất vài ba năm sau mình mới nhận ra những điều đó.

TGVH: Dự định trong tương lai của bạn?
Mình sẽ cố gắng thực hiện những chuyến đi còn dang dở trước khi bắt tay vào ổn định sự nghiệp (cười).
Thế Giới Văn Hóa cảm ơn bạn đã tham gia buổi trò chuyện. Chúc bạn sẽ có nhiều chuyến đi thú vị hơn nữa và xây dựng một tương lai vững chắc.

Xem nguồn bài viết ở đây.

Friday, June 5, 2015

Những tháng ngày sinh viên (2)

 Nguồn: Tony Buổi Sáng
Tập 2: Chuyện năm 1

18 tuổi, Tony từ giã quê ngoại, một mình đón xe đò lên Sài Gòn học ĐH, bước vào một cuộc sống mới. Hành trang là cái ba lô và cái rương gỗ của chị Hai từng học ĐH Đà Lạt tặng lại. Đêm đó ngồi trên xe, không biết sao lại bị say xe dù trước đó không bị bao giờ. Xuống trạm dừng chân với 3 bịch ny lông lớn (vì lúc tiễn ham ăn cháo gà), xuống tới bến xe miền Đông thì lảo đảo, hoa mắt thấy trời tối thui chả biết gì, phải ngồi xuống 1 lúc thì mới đứng lên được.
Tony ghé nhà chị G, tức chị người quen hôm đi thi ĐH, xin ở mấy bữa, nhưng cuối cùng lại ở mấy tháng vì thấy vui quá, toàn sinh viên ở với nhau. Tuần đầu tiên khi Tony đến Sài Gòn là nghiên cứu thành phố, vì đây sẽ là cuộc sống của mình ít nhất trong 5 năm tới. Tony ra nhà sách mua cái bản đồ rồi bắt đầu đạp xe đi khám phá. Bữa đi Hóc Môn, bữa đi Thủ Đức, rồi Bình Chánh, Nhà Bè, các quận số, rồi các quận chữ...và thấy Sài Gòn không lớn như mình nghĩ. Tối về, Tony ngồi vẽ lại bản đồ thành phố theo các trục đường lớn, như 3/2, Trần Hưng Đạo, Điện Biên Phủ, CMT8, XVNT...Chỉ sau 1 tuần là Tony không bị lạc nữa, đi cỡ nào cũng tìm ra được trục đường chính để về nhà. Cứ tan học là Tony đạp xe lang thang để biết đường, vẽ bổ sung các con đường nhỏ vào bản đồ của riêng mình trong 1 cuốn sổ tay, trang quận 1, trang quận 5, trang Nhà Bè…. Đúng 1 tháng thì hầu như đường nào cũng biết, cũng rành, bạn học khen quá trời nói ủa mày mới lên Sài Gòn mà rành hơn cả tụi tao ở đây từ nhỏ.
Sau này sang thành phố khác sinh sống hay làm việc, Tony đều áp dụng cách vẽ lại các trục đường phố theo trí nhớ của mình, nên nhanh chóng hòa nhập. Tuy nhiên, tên đường thì nhớ, tên địa danh thì không, nên có lần lớp hẹn chủ nhật đi công viên Tao Đàn chơi, Tony nghĩ là ở đâu đó xa lắm, nên tối thứ 7 háo hức không ngủ được. Sáng hôm sau lên chỗ hẹn ở cổng trường rồi cùng nhau đi, tới nơi mới thấy ủa chỗ này hả, từ đó, Tony quyết định đọc lịch sử thành phố, các địa danh, các di tích, các tên gọi trước 75 và sau 75, đọc các giai thoại các câu chuyện về lăng ông Bà Chiểu, chợ Bến Thành, chùa Ngọc Hoàng, bưu điện Tp... trong thư viện. Kiến thức này giúp Tony kiếm được khá nhiều tiền, khi dẫn khách nước ngoài đi du lịch vào năm 3.
Khi mới lên SG, Tony ngồi suy nghĩ, dù gì phải ưu tiên hàng đầu là no bụng, phải thông minh lên. Bèn tất tả đi tìm chỗ ăn uống rẻ nhất, cứ vô tiệm cơm là hỏi trước, một dĩa cơm ở đây bao nhiêu chị, cơm thêm bao nhiêu ạ, trà đá có miễn phí không, và ghi địa chỉ lại trong sổ tay. Bà bán cơm ở đường Phan Văn Hân giá 2000 đồng, quán cơm Mai Thị Lựu 3000 đồng nhưng ăn cơm không giới hạn, cơm chay từ thiện ở đường Nguyễn Văn Đậu, ở chùa Long Vân mấy giờ phát…là mình phải biết, để trường hợp xấu nhất, đói quá không còn đồng nào thì sẽ sang ăn. Có lần Tony ăn ở một quán trên đường Nơ Trang Long, rất ngon và rất mắc so với túi tiền Tony lúc đó nhưng rất đông khách, đặc biệt lúc trưa từ 11h30 đến 12h30. Chị chủ và 4 người phục vụ xoay sở rất vất vả, có khi tính sót tiền. Quan sát thấy quy luật này nên hôm sau, Tony lên ăn tiếp, ăn xong ngồi chờ đến gần 2h, khi quán thưa khách, mới thưa với chị chủ quán, nói cho em giúp chị vào lúc cao điểm nha, em không lấy lương, chị cho em bữa cơm là được, khách đông mà chị lu bu là mất tiền đó, chỉ tốn có dĩa cơm cho em chứ nhiêu đâu chị. Ngồi thuyết phục miết nên chắc chị ấy thấy tội, mới gật đầu, nói ừa cứ 11h30 em ra bưng cơm thu tiền giúp, bưng 1h thôi, sau đó thì muốn ăn gì thì ăn rồi đi học. Từ đó, Tony trưa nào cũng ăn toàn cơm gà, cơm sườn, tại chị ấy nói muốn ăn gì ăn mà, ngu gì ăn cá ngừ kho.
Chi phí học bắt đầu tăng, nào là giáo trình, quỹ này quỹ kia, rồi các bạn rủ nhau cũng phải cà phê bò bía, hổng lẽ mình từ chối mãi. Nên kế hoạch đi làm thêm bắt đầu, ngây ngô năm nhất thì chỉ có dạy thêm là phù hợp. Tony chỉ dạy được 2 môn là toán và tiếng Anh, vì thi ĐH môn toán được 9.5 điểm, 2 môn Lý Hóa mỗi môn có 3 điểm nên chỉ có 15.5 điểm, may mà cộng thêm ưu tiên 0.5 nữa mới đủ điểm sàn, chứ không là ở quê đi gánh lúa rồi. Nhưng bù lại thì tiếng Anh rất là giỏi, 7 năm học phổ thông Tony chịu khó học hết từ mới trong sách giáo khoa và Streamlines. Tony dạy Toán cho con chủ nhà thì sẽ gạ bố mẹ học sinh học thêm tiếng Anh, nói cô chú phải học tiếng Anh để đi nước ngoài du lịch...chứ giờ không biết tiếng Anh thiệt thòi lắm. Kỹ năng thuyết phục của Tony từ từ xuất sắc dần lên, dù trước đó thì “ăn không nên đọi, nói không nên lời”, đang ngồi dạy thấy phụ huynh đi xe Dream về, nghĩ là người có nhà ở Tp, có xe máy như vầy là một giai cấp khác, quý phái cao sang, nói chuyện với họ cứ run rẩy, mặt tái mét, giọng nói lạc đi vì sợ. Người ở quê ra thường vậy, mắc bệnh sợ. Mấy bữa đi dạy đầu tiên còn cầm theo cái chứng minh nhân dân đưa họ coi, rồi trước khi về còn mở cái cặp ra kêu người giúp việc hay ai đó nhìn giùm, nói em không có lấy cái gì của nhà mình đâu nha. Lúc đó sợ lỡ nhà họ mất cái gì, họ đổ thừa mình, tố cáo lên trường thì trường đuổi học chắc chết.

Để nhận được chỗ dạy, sinh viên phải qua trung tâm gia sư, thường là của mấy anh lớp trên hoặc đã ra trường, tự mở trung tâm trong một cái hẻm nào đó, đi qua thì thấy lúc nào cũng lố nhố sinh viên, toàn năm nhất năm hai. Mình sẽ đọc trên bảng, chọn chỗ, đặt cọc 40% tiền lương tháng đầu. Lần đầu Tony nhận dạy chỗ 300,000 đồng/tháng ở Hóc Môn, phải gửi trước 120,000 đồng, vì nghĩ là mấy chỗ xa như vậy các bạn khác ngại đi, mình đi là chắc ăn. Nhưng đạp lên tới nơi rồi vô hỏi thì người ta nói không có nhu cầu nữa, cái quay về đòi lại tiền nhưng mấy ông trung tâm gia sư đó khôn lắm, không có trả lại mà giới thiệu chỗ khác, chỗ này lương 500,000 đồng/tháng thì phải đặt cọc 200,000 đồng, Tony phải bỏ thêm 80,000 nữa. Hy vọng tràn trề, đạp xe xuống tận Bình Chánh với ý nghĩ chao ôi cuối tháng mình cầm những 500,000 đồng trên tay. Nhưng đến nơi thì họ nói trung tâm khác gửi người qua rồi, nửa đêm qua trung tâm thấy đóng cửa. Sáng hôm sau mới 6h sáng đã tới chực, vô năn nỉ miết xin lại tiền mà mấy ổng không trả, rồi bữa sau dọn trung tâm gia sư đi đâu mất. Mất cả 200,000 đồng, ½ số tiền má gửi lúc đó nên Tony mấy đêm không ngủ được. Cứ ngồi vò đầu bứt tóc, nói sao mình ngu quá, lại hận cuộc đời sao lại có thể loại người suốt ngày lừa người khác thế nhỉ. Chiều tan học, ngồi ghế đá chỗ hồ Con Rùa nhìn mấy cái hoa dầu xoay tít trên đầu mà cám cảnh cuộc đời, một thằng nhóc nhà quê chỉ có 18 tuổi thì không biết tương lai sẽ ra sao giữa chốn đất chật người khôn này. Trong đầu Tony lúc đó chỉ nghĩ mong học xong cho sớm để về quê. Hôm sau lên lớp, Tony kể chuyện cho bạn A, một cô bạn nhà rất giàu có ba làm giám đốc một công ty lớn, bạn thấy tội nghiệp nên giới thiệu cho 2 mối dạy, một trên đường Hàm Nghi dạy cho 3 anh em bạn từ mẫu giáo đến lớp 5, một mối ở quận 10 dạy cho cả nhà từ toán cho con đến tiếng Anh cho bố mẹ. Nhưng chuyện xảy ra cũng là một trải nghiệm để Tony có street smart, phàm việc gì mà phải nộp tiền đặt cọc hay phải mua hàng mới được vô làm, thì phải cẩn thận. Công việc làm trước trả sau thì xui lắm là trường hợp họ không phát lương, mình chỉ mất công làm, còn vụ nộp trước thì tuyệt đối không là không.
Tháng lương đầu tiên, lãnh 200,000 đồng của phụ huynh bỏ vô phong bì, Tony sợ thiếu nên trong lòng lo lắng, mới đạp đâu có mấy trăm mét là dừng xe lại, tấp vô lề mở bao thư ra kiểm đếm lại. Thấy đúng 200 ngàn mới cười toe một mình, rồi ghé vô tiệm phở quất 1 tô tái to, bổ sung chén hột gà, rồi uống sữa tươi. Đó là lần đầu tiên trong đời Tony nếm được vị sữa tươi của Vinamilk trong cái bịch nylong, giá chỉ có 2000 đồng, và cảm thấy sao lại có một thứ nước thơm ngon đến vậy... (còn tiếp)

Xem tập 1 ở đây

Nguyên nhân du khách thất lạc hành lý khi bay

Dưới đây là một số nguyên nhân có thể dẫn đến việc hành lý của bạn bị lạc mất đâu đó giữa các chuyến bay.

Vì bạn đến quá muộn
Nhiều hành khách thường check in sát giờ lên máy bay. Vì điều kiện thời gian không cho phép, trong một vài trường hợp hãng hàng không buộc phải giữ lại hành lý của khách và chuyển đi vào chuyến bay tiếp theo. Đó là lý do mà nhiều người bị thất lạc hành lý và phải đợi thêm một thời gian dài nữa mới được lấy đồ của mình.

Mang quá nhiều đồ đạc
Thông thường, du khách mang theo quá nhiều túi lớn bé, lỉnh kỉnh sẽ là những người có nguy cơ bị thất lạc hành lý cao hơn so với việc mang đồ nhỏ gọn. Trong một số trường hợp đi máy bay nhỏ, nhiều hành khách mang theo lượng đồ lớn khiến không gian trong khoang hết chỗ để, hãng hàng không sẽ buộc phải để lại hành lý của bạn cho chuyến bay tiếp theo.

Mang theo đồ vật uy hiếp an toàn bay
Có nhiều thứ khiến đội ngũ an ninh sân bay lo lắng. Đôi khi, đồ vật uy hiếp an toàn bay chỉ là một chai nước lỏng trong suốt. Trong phần lớn trường hợp, họ sẽ quyết định giữ túi xách này lại để kiểm tra, cân nhắc cho đến khi tin rằng mọi thứ đều an toàn. Tất nhiên, điều này cũng sẽ khiến du khách đối mặt với việc hành lý của mình không lên kịp máy bay và nó sẽ có mặt ở chuyến tiếp theo. Trong quá trình vận chuyển, việc tìm hành lý bị tụt lại ở chuyến sau sẽ làm bạn cảm thấy khó khăn hơn.

Con người cũng có lúc nhầm lẫn
Đôi khi hành lý của bạn có thể bị nhân viên sân bay vận chuyển nhầm, đưa lên không đúng chuyến bay. Thông thường đồ của bạn sẽ được tìm thấy trong vòng 24 tiếng. Theo Bộ Giao thông vận tải Mỹ, chi phí phát sinh tìm đồ này sẽ do hãng hàng không chi trả. Nhưng nếu có tài liệu quan trọng trong đó và làm ảnh hưởng đến công việc của mình, bạn có quyền khởi kiện và đòi bồi thường vì sự thất lạc này.

Anh Minh (theo Thrillist)
Nguồn bài viết ở đây

Monday, June 1, 2015

Những tháng ngày sinh viên

Nguồn: Tony Buổi Sáng
Tập 1: chuyện năm 2
Năm 2 ĐH, Tony mở mục tuyển dụng của báo Tuổi Trẻ ra coi, thử người ta yêu cầu cái gì để mình rèn luyện cho đúng, hòng ra trường xin được việc làm tốt. Các công ty lớn đều yêu cầu ứng viên có ít nhất “HAI NĂM KINH NGHIỆM” mới có lương cao. Sinh viên vừa ra trường mà 2 năm kinh nghiệm đòi đâu ra, hóa ra thị trường lao động cao cấp giá cao như thế này chỉ dành cho những người có kinh nghiệm thôi à. Tony nằm suy nghĩ một đêm, quyết định giải bài toán hóc búa này.
Người càng giỏi toán thì mọi thứ của họ đều hanh thông, do cuộc đời là một bài toán lớn, trên đường đi ta sẽ bắt gặp vô vàn các bài toán nhỏ. Nên trường kinh tế tuyển khối A là đúng, học kinh tế tài chính hay quản trị, tư duy toán học rất cần để xử lý công việc gọn gàng logic. Chỉ cần sinh viên đó chịu đọc sách, chịu viết lách, chịu ăn nói va chạm thì đều có thể thành đạt dễ dàng.
Cuối cùng đáp án cũng đã tìm thấy. Tony dự định năm 4 sẽ phải xin vô một công ty chính thức nào đó để làm, để khi ra trường (Tony học ĐH 5 năm), thì mình cũng vừa tròn 2 năm kinh nghiệm, mấy nhà tuyển dụng hết bắt bẻ. Vấn đề là mình thuyết phục sao cho người ta nhận, vì còn vướng bận chuyện học hành, các doanh nghiệp cũng ớn. Ví dụ đang chuẩn bị đi gặp khách hàng thì trùng với lịch thi của nó, hay tâm lý còn non sẽ ảnh hưởng đến công việc người ta, thực tế là sinh viên vô làm phá hoại nhiều hơn đóng góp, do ngáo ngơ bất cẩn và đầu óc chưa trưởng thành. Muốn có óc già dặn để năm 4 nộp đơn là được, Tony quyết định tích lũy sự trải nghiệm bằng cách đi làm thêm các việc linh tinh ngay từ năm 2 (năm 1 chỉ đi dạy kèm, hoặc làm cơ bắp như giữ xe).
Hồi đó, thời khóa biểu của Tony là học 6 buổi/tuần, trong khi quỹ thời gian mình có tới 21 buổi (sáng, chiều, tối của 7 ngày/tuần), có tới 15 buổi trống. Mình sẽ phải lấp đầy thời gian này. Nói là làm, chiều đó Tony mới mò lên trung tâm giới thiệu việc làm ở nhà văn hóa thanh niên và ở chỗ gần cầu Thị Nghè. Coi miết mà toàn việc gì chẳng thấy hay, không giúp mình nâng cao trình độ ngoại ngữ, Tony quyết định ra khu phố Tây. Dọc theo đường Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, khu chợ Bến Thành, khu Đề Thám…có rất nhiều cửa hàng bán cho khách nước ngoài, họ treo bảng “tuyển bán hàng nam nữ” nhưng hàng ngày mình ít để ý vì CHỈ có đi bộ mới thấy. Tony đi 3 vòng hết mới chọn ra được 10 chỗ làm phù hợp. Hôm sau, Tony ghé tiệm chụp hình thẻ, nói anh chụp hình em chụp đi làm công ty của Mỹ, anh tư vấn cho em. Ổng bắt mặc áo vét cho nó chững chạc, dù mặc quần đùi ở dưới. Đơn xin việc tự viết tay bằng tiếng Anh, tham khảo sách trong thư viện để lấy mẫu đơn hay nhất. Lúc Tony đi nộp, tình cờ trên đường Đồng Khởi có một công ty xuất nhập khẩu lớn, Tony nhìn vào thấy mấy anh mấy chị đi đi chạy chạy, điện thoại nói tiếng Anh ào ào, rồi ra đứng máy fax nhận hợp đồng báo giá... Ở ngoài cửa kính, Tony thập thò dòm vô miết vì thèm làm việc ở đó, nói phải vô công ty này mới được. Tony mới lùi ra xa xa, ghi lại địa chỉ điện thoại trên bảng hiệu. Hôm sau hết sức can đảm, Tony ra bưu điện Bình Thạnh, đưa cho cô giao dịch viên để cô bấm số cho, rồi Tony chạy vào cái buồng màu đen nghe. Tony hỏi liền “chào chị, có tuyển người hem chị”, bị chửi cho 1 trận, nói em là sinh viên thì phải biết thưa biết dạ, ở đây không có tuyển sinh viên. Cái Tony sợ hãi, cúp máy liền, bước ra trả tiền mà mặt mũi xanh ngắt như tàu lá.

Hôm sau cửa hàng tơ lụa nó gọi, nó mời lên phỏng vấn rồi đi làm. Khổ là cái cửa hàng ấy đối diện công ty xuất nhập khẩu kia, nên Tony cứ mon men đi ngang qua coi, rồi ngồi bán khăn bán vải cho khách chứ mắt nhìn qua bên kia miết, tưởng tượng đến những buổi đấu trí đàm phán hợp đồng, rồi cái LC (thư tín dụng), rồi những container hàng lên tàu, rồi nhìn đô la chạy về tài khoản sao sướng thế. Thấy việc lấy mấy đồng bạc lẻ của việc bán tơ lụa, nhiều khách keo kiệt ky bo trả giá từng xu, rồi mình năn nỉ hết nước họ vẫn bỏ đi, cũng nản nản. Nhưng bù lại, tiếng Anh của Tony trở nên Tây hóa, mất dần âm Việt, nghe được nhưng câu dài của Tây nói. Tiền bạc cũng có được rủng rỉnh, chiều nào cũng đứng trước cửa hàng mời gọi khách vô coi với cái miệng cười rộng tới mang tai.
Cái một hôm, buổi trưa đi học từ trường kết thúc lúc 11h, Tony qua cửa hàng để chuẩn bị làm ca chiều thì thấy ông giám đốc công ty XNK phía đối diện đi ăn trưa, Tony bèn bí mật bám theo. Thấy ổng vô quán cà phê, gọi cơm văn phòng, rồi đọc báo. Tony mới nảy ra ý định ngày mai nộp hồ sơ cho ổng. Tối về, Tony mần một bộ hồ sơ đẹp mắt không ăn tiền, trưa hôm sau, phục kích ngay trong quán đó. Ông giám đốc như thường lệ đẩy cửa bước vô, gọi ăn uống xong, Tony mới qua tươi cười kéo ghế xin phép được tiếp thị SỨC LAO ĐỘNG, nói dạ thưa con vầy vầy, hạc trường vầy vầy, khả năng vầy vầy, mong muốn vầy vầy. Ổng nhìn mình như người ở cung trăng xuống, nói công ty tui đâu có tuyển người mới. Cái mình nói thôi chú cầm giùm hồ sơ của con về, khi nào có chị nào trong công ty chú chửa đẻ gì đó, nghỉ sanh vài tháng con vô làm thế cho, xong họ vô lại thì con đi học lại, chứ tuyển mới chi chú. Ổng nghĩ nghĩ cũng xiêu xiêu, mới cầm hồ sơ về. Trước khi đi mình còn tặng ông thỏi sô-cô la nhỏ, nói con được khách mua vải lụa tặng đó, con tặng lại chú. Ổng hỏi mày định hối lộ à, mình nói dạ, con đâu có gì lấy lòng chú đâu, chú ăn giùm con chứ con ăn sô-cô-la hay nổi mụn. Ổng cười ha hả, nói sinh viên trường nào mà dễ thương quá mậy?
Cuộc đời cứ thế tiếp tục. Cứ bữa nào đi học thì thôi, bữa nào không đi học thì lên cửa hàng bán lụa, rồi đạp xe qua thư viện quốc gia ở Lý Tự Trọng đọc sách, học bài, đọc sách về xuất nhập khẩu càng nhiều càng tốt. Trong lòng luôn nung nấu là mình sẽ làm xuất khẩu, kiếm đô la, đi nước ngoài đàm phán bán hàng hóa Việt Nam với giá cao, nên văn hóa Tây Tàu gì cũng phải rành, trên thông thiên văn dưới tường địa chất. Một ngày cứ quần quật với bao nhiêu là việc, mở mắt sáng dậy thể dục 15 phút rồi đạp xe rần rật trên phố đến tối mịt mới về ngủ, trong ba lô có 2 bộ đồ để thay, vô cửa hàng thì mặc đẹp chút, còn đi thư viện hay đi học thì quần jean áo thun cho đúng chất sinh viên.
Bẵng đâu 3 tháng sau, Tony mới nhận được thư mời của công ty lên phỏng vấn. Sau bữa tặng sô-cô la, Tony cũng không dám vô quán cà phê đó để gặp chú nữa, sợ ngại, và cũng vì tiền đâu vô đó ăn trưa miết. Cái bữa lên gặp chú, đúng như mình tiên đoán, có một chị mang bầu tháng thứ 4, nhưng muốn dưỡng thai nên muốn nghỉ sớm không lương. Cơ hội làm XNK tới, tối đó đi về nhà mà lòng Tony reo vui, vừa đạp xe vừa hát vang khắp phố, mấy ông đạp xích lô quay lại nói ê mới yêu hả mậy? (còn tiếp)

Xem tập 2 ở đây