CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, August 10, 2015

Chuyến phượt xuyên lục địa trong 511 ngày


Đi bộ và xin nhờ xe là cách duy nhất mà hai vị khách trẻ cùng một con mèo sử dụng để vượt qua hành trình dài gần hai năm xuyên lục địa từ Bulgaria tới Ấn Độ. 

Roving-Snails-2-humans-1-cat-6-6153-7774

Boris Kanev, 25 tuổi và Marta Samalea, 31 tuổi đến từ Tây Ban Nha đã khẳng định không phải chuyến du lịch xuyên quốc gia nào cũng cần đến máy bay. Chặng đường của họ vượt qua Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Iraq, Trung Quốc, sa mạc trung tâm châu Á, Myanmar và Ấn Độ là một hành trình đầy thú vị với nhiều trải nghiệm khó quên.
 Máy ảnh, máy tính netbook và một chiếc ebook là những vật dụng Boris và Marta mang theo bên mình. Sử dụng chiếc Nokia cũ làm phương tiện liên lạc đề phòng trường hợp khẩn cấp, hai vị khách quyết định tách khỏi cuộc sống tiện nghi mà điện thoại thông minh và mạng xã hội mang lại. Theo Indiatimes, Boris cho rằng đó là cách giúp họ tận hưởng cuộc hành trình vui vẻ và trọn vẹn nhất.

Boris và Marta chọn Ấn Độ làm điểm đến không chỉ vì say mê đất nước này, mà bởi họ muốn lấy Ấn Độ làm cớ để chu du khắp mọi miền thế giới. Chọn cách bộ hành và đi nhờ xe để di chuyển, họ tin rằng mình sẽ được trải nghiệm nhiều nền văn hóa khác nhau, đồng thời có cơ hội gặp gỡ và lắng nghe các câu chuyện cổ huyền bí, thú vị từ những người bản xứ thân thiện.

"Mỗi khi đến với một vùng đất mới, Boris và tôi sẽ ghi lại những câu từ hữu ích để tìm cách giao tiếp với người bản địa. Ban đầu, việc này khá buồn cười và khó khăn, nhưng rồi mọi chuyện cũng ổn, bởi nó thể hiện bạn rất yêu quý đất nước cùng con người họ", Marta chia sẻ. Trong gần hai năm, Boris và Marta gặp không ít khó khăn. Khi đặt chân đến Lào, họ tưởng như đã có thể bỏ cuộc: "Chúng tôi nhận thấy cả hai đã vượt qua rất nhiều thảo nguyên, sa mạc, vùng đồi núi để đến được đây, một nơi rất quê nhà, xa đến mức chúng tôi nghĩ không thể tiếp tục được nữa. Nhưng cuối cùng, mọi thứ đã ổn khi cả hai nhận ra rằng đi đến Ấn Độ chính là quay về nhà".

Chỉ dựa vào tấm bản đồ vẽ tay, sự thân thiện của người bản xứ và lòng tốt bụng của những người lái xe trên đường, Boris, Marta và mèo Burma đã đặt chân đến Ấn Độ - đích đến của chuyến đi 511 ngày. Hai vị khách cho biết sẽ tận hưởng cuộc sống bình dị tại đất nước này trước khi quay trở lại Bulgaria vào dịp Giáng sinh.

Vân Giang

Xem nguồn bài viết ở đây.


No comments:

Post a Comment