CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, September 16, 2015

Dành cho người mới đi bụi: Hãy tìm nơi đặt "tổng hành dinh."

Nhờ đọc loanh quanh kinh nghiệm của các tay đi bụi khác mà tôi rút ra được cách đi bụi vừa dưỡng sức, đỡ nguy hiểm, vừa có thêm thu nhập mà lại rất thú vị nè mọi người.
Đặc biệt dành cho ai mới đi, không có kinh nghiệm ngủ bờ ngủ bụi nhiều.
Nếu đi xe đạp, ngủ lều và thức ăn tự nấu hoặc ăn ở hàng quán địa phương rẻ dọc đường thì sau 1-2 tuần lăn lóc ngủ bụi và đạp xe ngoài đường, bạn hãy đến 1 thị trấn nhỏ, hay một thị xã hoặc một thành phố nhỏ nào đấy rồi thuê nhà hoặc phòng ở 1 tháng. Ở đâu cũng vậy phòng thuê theo tháng luôn rẻ hơn phòng thuê theo ngày hoặc theo đêm. Ví dụ ở Việt Nam phòng thuê 1 tháng ở thị trấn chừng 500 ngàn đồng, trong khi ở theo ngày thì rẻ nhất đã là 50 ngàn đồng rồi. Thường phòng thuê theo tháng không có nhiều tiện nghi. Vậy cũng đâu có sao. Miễn sao nó có cửa, có nóc, có nước, có điện thì được rồi. Giăng lều lên ngủ trong phòng. Cái này cũng như bạn ngủ ngoài thiên nhiên thôi, nhưng ở đây là bên trên có mái che không bị mưa hay nắng và có vẻ an ninh hơn. Bạn mang theo 1 nồi cơm điện nho nhỏ và nấu cơm cùng thức ăn hằng ngày bằng nồi cơm điện này. Vậy là có chỗ ăn chỗ ngủ rồi, bạn lân la hỏi chủ nhà hay người xung quanh nơi nào có thể làm việc hoặc phụ giúp người dân làm gì đó. Thường như vậy hay được ăn miễn phí. Tốt hơn thì có thể có thêm ít tiền. Chắc chắn là không nhiều rồi. Nhưng bạn là dân đi bụi mà, đâu có cần chi tiêu nhiều. Hy vọng số tiền kiếm được sau 1 tháng đóng đô đủ chi trả tiền thuê phòng, tiền ăn hàng ngày và thậm chí đủ luôn cho tiền ăn 1-2 tuần lăn lóc ngoài đường sau đó nữa.

Một khi đã có chỗ đóng đô cố định tại 1 thị trấn nào rồi thì bạn cũng đâu cần phải ở đó mỗi ngày. Bạn có thể xách lều và xách xe chạy lòng vòng khám phá khu vực xung quanh, cắm trại ngủ ngoài trời vài ngày, rồi sau đó lại quay về “tổng hành dinh” nghỉ ngơi. Có nơi nghỉ ngơi rẻ mạt và là nơ riêng của mình thì còn gì bằng. Tôi thường ở chung nhà người địa phương. Cái này bất lợi vì ở chung đôi khi bạn muốn im lặng và ở một mình thì người dân tưởng bạn không hài lòng về họ hay họ làm gì đó khiến bạn bực mình. Do đó mỗi khi muốn được 1 mình, bạn cứ lui về “tổng hành dinh” của mình mà tá túc. Nếu thích thì bạn có thể ở luôn vài tháng. Khi nào chán thì lại lăn lóc tiếp ngoài đường. Mệt thì lại tìm một tổng hành dinh khác mà đóng quân. Nếu làm theo cách này thì bạn có thể dưỡng sức rất tốt đấy. Lúc trước tôi có đọc 1 bài viết dành cho những tay đi bụi trường kỳ kháng chiến về việc thỉnh thoảng cần phải có 1 nơi trú ẩn cho riêng mình, nơi mà nếu mình không muốn thì không ai quấy rầy được mình, và nơi làm cơ sở cho mình khám phá những vùng xung quanh. Đọc xong tôi phớt lờ vì nghĩ điều ấy không cần thiết. Nhưng bây giờ mới thấy rằng đó là một ý kiến cực hay. Vừa giúp nghỉ ngơi dưỡng sức vừa giúp mình giống người trong xã hội hơn vừa giúp mình có thêm một ít thu nhập nữa.

Trước đây tôi cũng thỉnh thỏang đóng đô nơi nào đó 1 đến vài tháng và hay ở các dorm hoặc phòng trả tiền theo ngày với giá cực rẻ. Nhưng làm theo cách này vẫn đắt tiền, và bạn vẫn phải gặp người khác hằng ngày dù bạn muốn hay không. Hãy vào các khu có dân nhập cư hay các khu dân cư địa phương tìm nhà mà thuê thì rẻ hơn, nếu muốn thì chỉ việc đóng cửa phòng/nhà tách ly với thế giới bên ngoài. 

How to Find Grunt Work While Traveling the World 
Independent Travel Work 
Top 10 Self-Employment Travel Jobs 


No comments:

Post a Comment