CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, January 12, 2016

Ai có thói quen xài hàng hiệu thì vào đây đọc bài viết này!

Bài này hổng phải do tôi viết mà do tôi chôm được ở trên mạng.

-Cô bạn sau khi định cư ở Thụy Sỹ 2 năm lên fb rao bán toàn bộ mớ túi xách đủ các marque LV, Dior, Chanel... mới tinh với 50-70% giá trị hóa đơn. Hỏi sao bán phí vậy, cổ bảo hồi bên nhà em kinh doanh rủng rẻng thì cũng phải đầu tư cho cái mẽ nhiều. Giờ sang đây dân Thụy Sĩ sống giản dị, xách mấy món đó ra đường tự nhiên thấy lạc lõng lố bịch sao đó nên em tống đi cho khuất mắt.
-Không cần quảng cáo nhiều, cũng biết xứ ngân hàng tỷ phú dollar đông hơn lợn con, nói về Swisss life mặc định tối thiểu gia đình trung lưu có thể sở hữu du thuyền vài chiếc Lamborghini trong garage, mức tối thiểu vét đĩa theo quy định của chính phủ bằng thu nhập đại gia của các nước hàng xóm... Marque túi xách được ưa chuộng ở đây, lại là Freitag làm từ bạt phủ xe tải cũ với niềm tự hào vô đối của chất lượng Swisss made (tìm trong mớ note dòng túi Freitag tôi biên năm ngoái). Các món đồ da hand-made Ý với kiểu dáng đa dạng chất lượng vô đối được dân Ts rất chuộng cũng. Buôn chuyện với khách hàng đa số toàn cự phú Thụy, họ đều có nhận xét các dòng "túi hiệu" kệch cỡm và đơn điệu và vô lý khi bỏ cả đống xèng chỉ để mua 1 cái marque treo lủng lẳng để khoe.
-Lang thang hệ thống Galeries Lafayette chuyên tập hợp đủ thứ "hàng hiệu" đắt tiền khu vực đại lộ Champs- Elysées, dân đầu đen kiên nhẫn xếp hàng vài tiếng mua 1 cái túi nhẽ chiếm 90%. Các khu mua sắm tại khắp các thành phố trung tâm châu Âu như Rome, Barcelona, Praha, Kalovy vary... hay các khu bán đồ hiệu fake không hề ngoại lệ.
-Bọn tây lông ở Thụy Sĩ, từ lâu rồi không còn nhu cầu chào nhau bằng câu hỏi ăn cơm chưa, cho nên nếu bảo ở quê tao xỉa 1 cái túi xách hẳn nhiều tấn thóc ra khoe thì thiên hạ sợ lắm, chắc chúng tưởng mình nói đùa các mẹ ạ. Với chúng cái túi LV chỉ đơn thuần là vật để dùng, mua hay không là do gout của mỗi người, chẳng làm giảm hay tăng giá trị của bạn.
-Giá trị thực tế bọn tây lông nhìn nhận và trân trọng là các động thái xây dựng và phục vụ cộng đồng, lao động chân chính, không phiền nhiễu người xung quanh, tự lập tự chủ cuộc đời... Đây cũng là nền tảng và mục tiêu bọn tư bản khi chúng giáo dục xây dựng nhân cách các công dân mini, và là điều kiện để chính phủ xét công nhận tư cách công dân cho 1 di dân. Vỗ ngực xưng ông này bà nọ xứ này, họ cười mỉm tế nhị thôi các mẹ.
Nói rõ mình chưa bao giờ quan tâm tại sao cái túi giả da lại trị giá hẳn 1 kỳ nghỉ của gia đình, mình miễn nhiễm với virus hàng hiệu, cũng tôn trọng các mẹ là fan của "hàng hiệu" không có ý gièm pha gì. Chỉ biên vài nhận xét về quan niệm rất rất khác nhau về hàng hiệu giữa cố hương và quê nhà Thụy Sĩ.

Lời bình: Giản dị mới uyên thâm. Hay nói cách khác thì Càng uyên thâm thì càng giản dị. Giản dị chính là tinh hoa của cả một nhân cách hay cả một quá trình rèn luyện của mỗi người. Nếu mình sống hời hợt, không có chiều sâu thì mình chỉ biết dựa vào cái bên ngoài để mà đánh giá, còn người có trải nghiệm và chiều sâu thì họ không dùng mắt để nhìn, không dùng tai để nghe như mình, mà họ dùng một loại khác, có thể là trực giác, có thể là kinh nghiệm, có thể là trải nghiệm (tóm lại muốn gọi là gì cũng được bởi vì cái này không có tên gọi) để nhìn và để nghe, cho nên vẻ bề ngoài không thể đánh lừa được họ. Nhưng cần lưu ý sự khác biệt rất lớn giữa giản dị và xuề xòa. Rất dễ nhầm lẫn! Người uyên thâm thì rất giản dị nhưng họ không xuề xòa, còn xuề xòa có khi là sự thể hiện một phong thái bất cần hay bỏ mặc, họ không phải là người uyên thâm, mà có khi chỉ là kẻ trốn chạy hoặc bế tắc.

No comments:

Post a Comment