CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, January 3, 2016

Bộ sưu tập trang phục các dân tộc khác nhau và tôi làm người mẫu!

Áo dài này hổng phải của tôi. Tôi được chị Châu tặng!






https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpt1/v/t1.0-9/971434_10151379058832303_501971455_n.jpg?oh=f3b7054114d9d0f8f861f10a38be64b7&oe=57175C86&__gda__=1459619727_c2f65b692d7bd8683282c6ef3bf2c7ab


Trong bộ trang phục này, họ bảo tôi giống Sonia Gandhi của Ấn độ này!







Hai vợ chồng này dễ thương kinh dị luôn! Họ thấy cái áo khoác tôi mặc rách te tua, họ cho tôi đồ mới. Tôi hổng lấy, bởi vì mặc áo cũ quen rồi. Vậy là họ lục tung nhà lên để tìm cái áo hơi giống giống. Rồi sợ tôi lại từ chối. Họ bảo áo này là đồ cũ, hổng phải đồ mới. Cho nên tôi cứ mang theo, nếu cần thì mặc, không cần thì cho ai hoặc quăng đi cũng được.

Bà mẹ vĩ đại! Cho tôi luôn bộ đồ này để đem theo nữa đấy! Lúc tôi đi, cứ ôm tôi miết!





Chỗ này họ mời tôi ăn thịt rừng. Ăn xong rồi họ mới suỵt suỵt bảo tôi im lặng đừng có kể cho cảnh sát nghe vụ này, bởi ở đây ăn thịt thú rừng là phạm pháp. Ôi trời!


Mọi người thấy cái túi mà tôi đang mang không? Sự tích cái túi này cũng vui lắm nha!
Lúc ở vùng này, tôi giống như vua vậy đó. Tôi đi đằng trước thì phía sau có nguyên một toán lính (cảnh sát đó) đi xa xa để hộ giá (hihihihihi). Họ được trang bị vũ khí tận răng đó nha! Rồi cùng đi với tôi là đông dân làng lắm! Biết tôi đi đâu không? Tôi đi ra chợ chơi. Tôi thấy mấy cái túi lạ lạ nên tôi dừng lại ngó 1 cái, một anh chàng sau lưng tôi móc tiền ra trả luôn cái túi. Hê hê hê hê giống vua ghê chưa! Cứ cầm món nào lên là món đó được trả tiền. Nhưng mà chuyện này còn vui hơn nữa nè! Cái anh chàng bán túi nhất định không bán cho anh kia cái túi này, bởi vì anh ta muốn đích thân đeo cái túi ấy vào cho tôi để tặng tôi chứ không bán. Vậy là hai người bọn họ gây lộn với nhau để giành quyền tặng túi. Cuối cùng anh chàng bán túi cãi thắng cho nên anh ta hí hửng đeo túi cho tôi. Mọi người thấy tôi sướng chưa? Chuyện chưa hết đâu nha! Đến quầy hàng ăn vặt cũng tương tự vậy đó. Họ gây nhau để giành quyền trả tiền cho tôi. Nếu vậy, xét ra tôi sướng hơn vua đó nha bà con hihihihihihihi.





Đây là khu vực của người Hồi giáo. Tôi vào thăm khu vực này cùng với một anh chàng thuộc lực lượng đặc nhiệm, cao to đẹp trai như Triển Chiêu, lúc nào cũng đi tò tò theo tôi để hộ tống. Đi đâu cũng có người hộ tống, riết rồi chán thiệt là chán! Ai thích làm tổng thống thì làm đi, còn tôi thì thấy chán gần chết! Đi đâu cũng có cận vệ thì thiệt là hổng vui tí nào!






Khu vực này người dân nghèo thiệt nghèo, nhưng họ là những người mộ đạo Phật!





Bà mẹ này đang bị bệnh ung thư. Khi tôi ghé thăm mẹ, mẹ vui quá, nên đứng dậy đi lại được luôn, chứ trước đó toàn là nằm liệt giường không hà. Lấy quần áo ra cho tôi mặc chụp hình nữa này!




Bộ trang phục dân tộc này họ cho tôi mượn để mặc chụp hình. Tôi mặc vào rồi, họ ngẩng người ra nhìn và nói: “À, cái con này nó mặc đồ mình còn đẹp hơn mình mặc nữa!” Hihihihihihihi. Chỗ này người dân sống bằng nghề trồng trà, họ dễ thương lắm! Cứ mời tôi trở lại thăm họ hoài!







Đây là trang phục dành cho tiên nữ, hổng phải dành cho người thường đâu nha!





Thảo nguyên mênh mông!













Dưới chân núi tuyết!









Hồi đó mới hoa hòe, còn bây giờ thì đi làm ruộng luôn!



Đố mọi người đây là trang phục nước nào? Hihihihihi.


Anh chàng người Mỹ này mặc cái áo được một anh chàng người Bỉ "phát minh"

Những tấm ảnh này được chụp lúc tôi còn sử dụng máy ảnh nha! Bây giờ hết dùng máy ảnh rồi nên hổng có hình cho mọi người xem nữa đâu à! Hihihihihi.

3 comments:

  1. Đã lâu mới được nhìn hình của Dung. Lúc nào những bài viết của Dung cũng đem lại nguồn cảm hứng bất tận với mình.

    ReplyDelete
  2. Chị mặc sari đẹp quá! Nhìn y như phụ nữ Án vậy đó

    ReplyDelete