CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, January 11, 2016

Tâm bất thiện mà đòi sống an lạc thì làm sao mà có!

Theo quan niệm truyền thống nào đó (hổng biết có căn cứ không) cho rằng: mèo đến nhà là xui, cho nên có một số người cứ thấy mèo đến nhà là tìm cách đánh đập, lấy xăng đốt trụi lông, đâm thủng mắt, hoặc giết cho chết để mình không bị xui, đặc biệt những gia đình kinh doanh càng tin vào điều này hơn nữa.

Mình hên hay xui là do những gì mình đã và đang tạo dựng ra đấy chứ. Sao lại đổ thừa cho con mèo? Mình muốn một cuộc sống an lạc hạnh phúc mà mình lại tìm cách tước đoạt sự an lạc hạnh phúc của một sinh vật khác. Thử hỏi khi bị đánh, bị đốt, bị móc mắt, bị giết con mèo có đau không, chẳng những đau đớn mà có khi con vật còn sinh lòng oán hận mình nữa đấy. Dùng sự đau đớn của một sinh vật khác để đổi lấy sự an lạc cho bản thân thì điều này nghe có hợp lý hay không vậy mọi người? Vô lý như vậy mà vẫn có vô số người, thậm chí là người trí thức, tin thì cũng thật là lạ à nha!

Tương tự, một số người ỷ giàu có có tiền của nên vung tiền mua những thức ăn tẩm bổ như mật gấu, sừng con này con nọ…….. Mọi người có biết những con vật này phải trải qua thảm cảnh gì khi bị lấy những cái đó không vậy. Khi sự đau đớn của con vật lên cùng tột thì sự đau đớn và căm phẫn đi theo từng thớ thịt từng tế bào trong người con vật đó. Thức ăn như vậy có tẩm bổ được hay không, hay là mình bỏ tiền ra để mua thuốc độc về tự tẩm độc mình mà mình không biết. Thiệt cái tình! Trừ phi con vật vui vẻ tự nguyện tặng cho mình một bộ phận cơ thể của nó thì còn hy vọng tẩm bổ, còn đằng này nó bị cưỡng ép, bị hành xác thì bổ gì nỗi hả mọi người. Chuyện vô lý rành rành vậy mà vẫn có người nhìn không ra mới lạ chứ!

Tạo ra sự đau khổ cho người/sinh vật khác để cầu an lạc cho mình là điều không thể có. Nếu muốn an lạc thì mình hãy mang an lạc đến cho người khác. Nếu muốn hạnh phúc thì mình hãy tạo hạnh phúc cho người khác. Như thế này mới đúng theo quy luật cân bằng của vũ trụ chứ mọi người! Cũng vậy, muốn giàu có thì hãy ban tặng, muốn sống dai thì hãy bảo vệ mạng sống, muốn gia đình xum họp thì đừng chia rẻ người khác, muốn sử dụng được đồng tiền do mình làm ra thì hãy kiếm tiền chân chính và công bằng với người khác. Nếu mình kiếm tiền bất chính hay đè đầu bắt chẹt người khác để lấy tiền thì số tiền ấy mình không thể nào giữ được. Hoặc là bị lường gạt, hoặc là bị con phá của, hoặc là bị bệnh tật, hoặc là bị nhà nước tịch thu……… Vì sao? Vì số tiền ấy vốn dĩ không thuộc về mình, cho nên mình chẳng thể nào giữ. Quy luật cân bằng trong vũ trụ là vậy đó. Khi nào mình sống theo quy luật cân bằng của vũ trụ thì mình an lạc hạnh phúc, khi nào có sự mất cân bằng thì có chuyện xảy ra ngay. Vì sao? Để cho nó trở về trạng thái cân bằng chứ còn sao nữa? Có người lập luận với tôi thế này nè mọi người! Nếu không tích lũy nhiều tiền bạc thì nhỡ khi nhà có chuyện hay bệnh hoạn này nọ thì tiền đâu mà xoay xở. Câu trả lời: Nếu mình chân chính thì những chuyện xui xẻo có xảy ra đâu mà lo; chính vì mình bất chính làm cho cán cân bị lệch cho nên mới xảy ra chuyện này chuyện nọ để mọi việc được trở về trạng thái cân bằng. Cái này ai học vật lý mà chẳng biết.

Cho nên muốn an lạc thì tạo an lạc, muốn đau khổ thì tạo đau khổ, hay nói cách khác thì hên hay xui là do mình tự tạo ra cả, có phải do yếu tố bên ngoài đâu. Yếu tố bên ngoài có khi chỉ là duyên cho cái nhân mà mình đã gieo được trổ quả mà thôi. Cũng như mình gieo hạt xoài rồi thì nhờ duyên nước và ánh sáng thì hạt xoài ấy thành cây. Vậy là do mình gieo hạt xoài, chứ sao lại đổ thừa cho nước và ánh sáng, nếu không có sẳn hạt xoài thì nước và ánh sáng có tự tạo ra cây xoài được đâu. Thiệt cái tình! Bởi vậy mới nói: “Phàm làm việc gì phải nghĩ kỹ đến hậu quả của nó” là vậy đó.
 

No comments:

Post a Comment