CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, January 8, 2016

Tôi là người sống nội tâm nè mọi người!

Tôi vừa phát hiện ra một điểm khác biệt giữa nam và nữ rồi nha! Đó là phụ nữ rất thích nhắn tin, ngồi gõ gõ từng chữ, vậy mà thích hơn là cầm điện thoại lên nói. Còn nam giới thì ngược lại, hổng có thích nhắn tin tí nào (ngoại trừ nhắn tin cho người tình), chỉ thích nói qua điện thoại cho nó lẹ. Hihihihihi. Tôi chẳng những là phụ nữ mà lại là người viết blog, cho nên tôi càng có cơ hội phát huy cái thế mạnh nhắn tin của phụ nữ. Cộng thêm việc tôi không sử dụng điện thoại, cho nên ai muốn nói gì với tôi, chỉ có cách là phải nhắn tin trên mạng. Mà nhắn tin nói chuyện một hồi thì tôi trở thành độc diễn luôn, bởi vì hổng ai có khả năng nhắn tin dài như tôi cả. Mọi người chỉ đọc thôi, hổng có dám hó hé gì hihihihihihi. Đấy, thấy tôi phát huy thế mạnh ghê gớm chưa!

Nói đến đây mới nhớ hồi xưa tôi có một mối quan hệ nha. Người này rất thích nói chuyện với tôi qua điện thoại bởi vì đối với người này, giọng nói của tôi qua điện thoại nghe cực kì đáng yêu (đối với người này thôi nha, đối với người khác thì tôi hổng biết à), và sẳn sàng ngồi lặng người ôm cái điện thoại để nghe tôi nói mới ghê chớ! Mà tôi hổng thích nói chuyện qua điện thoại, tôi thích nhắn tin hơn (lúc đó tôi hổng biết điều này đâu, bây giờ mới biết nè!) Cộng thêm, tôi là một người cực kì độc đoán, chuyên chế, y như phát xít vậy đó, mà lại làm nghề giáo nên sự độc tài càng được phát huy. Cho nên cuối cùng tôi thà từ bỏ mối quan hệ chứ không từ bỏ thói quen. Mọi người thấy sự độc tài của tôi cao độ chưa hihihihihi!

Sở thích nhắn tin của tôi, nếu so với những phụ nữ khác, chắc là mạnh hơn nhiều đấy (cái này là tôi tự suy đoán nè). Biết sao không? Bởi vì tôi là người sống nội tâm. Đọc đến đây đảm bảo rất nhiều người cười há há há. Cái này chẳng có gì lạ với tôi cả. Bởi ai nghe nói tôi sống nội tâm cũng cười muốn văng cả hàm răng ra ngoài luôn. Hồi đó tôi đi học với mấy anh chị doanh nhân lớn tuổi hơn tôi. Tôi có hai câu nói để đời, hai câu nói ghi dấu ấn đậm luôn đó nha.

Câu thứ nhất: Trước đông đảo anh chị em trong lớp, tôi tuyên bố một câu xanh rờn: “Em thà làm đại gia chứ không làm chân dài, mặc dù chân em cũng dài thiệt!” Có một anh trong lớp ghẹo tôi rằng: “Thôi được rồi. Em làm đại gia, còn anh làm chân dài. Được không vậy?” hihihihi.

Câu thứ hai: Tôi nói với cô giáo phụ trách bộ môn (tên bộ môn là gì quên rồi nhưng mà hôm đó học bài học về những loại tính cách khác nhau), cô này người Bỉ. Tôi nói rằng: “Em là người sống nội tâm.” Nguyên cả lớp cười muốn sập đất. Cô giáo thì á khẩu, hổng biết nói gì. Có một anh, bây giờ là doanh nhân thành đạt rồi, ảnh có bằng tiến sĩ của Đức nha. Sau khi cười sầm sập xong, ảnh ráng nín cười rồi nói rằng: “Dung mà là người nội tâm thì anh phải xem lại toàn bộ kiến thức của mình về nội tâm và ngoại tâm đó nha!”

Đấy, tôi nói tôi sống nội tâm, hổng ai tin là vậy đó! Biết sao hổng ai tin không? Bởi vì ai cũng thấy tôi nói dài nói dai nói nhiều thấy sợ luôn. Tôi mà nói thì luôn nói tranh phần của người khác. Chỗ nào có tôi thì chỗ đó cuối cùng chỉ còn lại một tiếng nói, đó là tiếng của tôi. Và trong tin nhắn, tin nhắn của tôi luôn là dài nhất. Hổng hiểu sao, nói và viết dễ như vậy mà nhiều người lại ngậm hột thị, hổng nói hổng viết được là sao ta!

Mà mọi người biết sao tôi sống nội tâm không vậy? Bởi vì tôi nói và viết nhiều như vậy nên tôi thường trở thành độc diễn luôn. Mà người độc diễn là người nội tâm cao lắm đó. Đấy, cái gì mà đi quá mức thì có xu hướng quay chiều là thế. Khổ tận cam lai thì hết khổ. Ngoại tâm quá mức thì trở thành nội tâm. Mà khi tôi nói nhiều hay tôi độc diễn thì hổng ai dám hó hé nên tôi tự quan sát tôi luôn. Nếu hổng ngồi nói ra thì tôi làm sao mà quan sát được. Cho nên người biết tự quan sát mình là người sống nội tâm.

Túm lại, tôi là người sống nội tâm. Ai tin hay không cũng mặc, tôi tự biết tôi là được rồi hihihihihihihi.

No comments:

Post a Comment