CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, December 12, 2017

Đây chính là bố thí nè mọi người!

Gọi là vô úy thí, nghĩa là bố thí sự không sợ hãi, đem lại cảm giác an toàn và không sợ hãi cho người khác.

"...21 giờ, khi nhiều nhà đã tắt đèn chuẩn bị đi ngủ thì các thành viên của SOS Sài Gòn lại lên xe dạo khắp nẻo đường để giúp đỡ người dân. 

Xuất phát từ ngã tư An Sương (Q.12, TP.HCM), nhóm bắt đầu di chuyển theo QL1A hướng về Q.Thủ Đức. Sau đó đi ngược về ngã tư Hàng Xanh (Q.Bình Thạnh), tiếp tục chạy đến đại lộ Phạm Văn Đồng (Q.Gò Vấp). Vừa chạy xe, các thành viên vừa rảo mắt nhìn, “biết đâu đó có những trường hợp cần giúp đỡ”, Hồ Tuấn Sáng (30 tuổi, quê ở Nghệ An, đội trưởng) cho biết.
“Đó là những trường hợp bị lủng lốp xe, bị tai nạn hay gặp bất kỳ sự cố gì trên đường trong đêm khuya. Chúng mình thấy là chạy đến để giúp đỡ ngay”, Sáng cho biết thêm.
…………..
Xin mời mọi người đọc bài báo tại đây.

Monday, December 11, 2017

Kể chuyện ăn rau nha mọi người!!!

Tôi thuộc tạng người ăn rau. Cái này hổng ai dạy hết, sanh ra đã vậy, giống như sự tích lũy từ nhiều kiếp rồi vậy đó.

Bây giờ tôi kể cho nghe sao tôi lại thuộc tạng người ăn rau nè!!!

Lúc nhỏ, gia đình tôi thuộc dạng ăn rau nhiều, so với hàng xóm láng giềng. Hôm nào đi chợ trong giỏ cũng toàn rau là rau. Có thịt nữa nhưng thịt bị rau che hết nên hàng xóm nói: Nhà này sao hổng bao giờ thấy ăn thịt, lúc nào cũng rau hết vậy. So với bà con hàng xóm thì nhà tôi thuộc dạng ăn rau nhiều lắm rồi. Mà trong cái nhiều lắm đó, tôi lại thuộc dạng ăn rau nhiều nhất nhà. Tôi ăn nhiều đến nỗi mà nguyên cái giai đoạn tuổi thơ, tôi có một nhiệm vụ duy nhất là lặt rau. Lặt miết hà, gần như hôm nào cũng lặt. Người nhà tôi nói: Nó ăn rau nhiều nhất nhà, cho nên để cho nó lặt và rửa rau. Nếu làm hổng kỹ, nó là người ngộ độc đầu tiên. Mà trong nhà tôi là người lặt rau kỹ nhất và rửa rau sạch nhất luôn đó mọi người. Rau mà vào tay tôi là tôi ngồi lặt từng lá từng lá từng lá. Lặt lâu nhưng kỹ, hổng dính cọng. Biết sao hông? Tại tôi tham ăn rau mừ. Nếu lặt mà để lại cọng, thì khó tuồn rau vào miệng hơn, nếu chỉ có lá thì mỗi khi tuồn rau sẽ dễ hơn. Cho nên tôi lặt từng lá là vậy đó. Có tính toán từ lúc còn nhỏ sao cho dễ tham ăn luôn nè!!!

Người nhà tôi đã ăn rau nhiều mà tôi còn ăn nhiều hơn họ, nên mỗi khi thấy tôi ăn cái họ nói: Mỗi khi nhìn nó ăn rau là hình dung ra con bò nhai cỏ hà. Cho nên tôi có biệt danh là Bò nhai cỏ. Hôm nào mà rau nhiều quá là tôi ưu tiên ăn rau, khỏi ăn cơm luôn, vì ăn cơm no bụng thì lấy gì mà ăn rau. Vì sự nghiệp ăn rau muôn năm nên tôi sẳn sàng nhịn cơm để có chỗ chứa rau trong bụng.

Lớn đi làm, thỉnh thoảng đi ăn buffet với đồng nghiệp. Mỗi khi xông vào quầy thức ăn thì tôi đầu tiên lấy cho đầy một dĩa rau ăn thiệt hả hê trước đã rồi mới ăn mấy món kia sau. Đồng nghiệp tôi đồn rằng: Nó ngu dễ sợ, ăn rau no bụng rồi thì lấy gì mà ăn món khác, vậy mà lần nào ăn buffet nó cũng làm cho đầy một dĩa rau trước hết cả. Còn đối với tôi thì ăn mấy món khác trước rồi thì bụng đâu còn chỗ đâu mà chứa rau, bởi vậy tôi ưu tiên rau trước là vậy đó. Vậy mà tôi lại có tiếng là người ăn buffet ngu nhất sở làm luôn đó nha mọi người!

Ngoài ăn rau thì tôi còn ăn nhiều trái cây. Trái gì cũng ăn, hễ trái cây là ăn tuốt. Tôi ăn nhiều chuối đến nỗi thằng cháu tôi nó nói: Cô ăn chuối gì mà như ông địa ăn vậy hè! Tại nó hay thấy người ta cúng chuối cho ông địa, và thấy tôi ăn chuối khiếp quá, ăn chuối trừ cơm luôn nên nó hình dung tôi là ông địa là vậy đó. Ngoài chuối ra thì các món trái cây khác tôi đều xơi tuốt, không kén chọn gì, cứ trái cây là xơi. Xong cái người nhà tôi nói: Cho nó vô rừng sống với khỉ được đó, mà có khi nó ăn nhiều hơn cả khỉ nữa đấy chứ!!!

Bởi vậy tôi ăn suốt ngày, suốt ngày là nói theo nghĩa đen luôn đó, từ sáng đến chiều lúc nào tôi cũng ăn, ăn sao cho mỗi ngày phải nuốt mấy kí rau mới thôi. Mà có khi chỉ một loại rau nấu có một kiểu thôi mà tôi ăn hoài, ngày này qua ngày nọ, tháng này qua tháng khác, tôi vẫn không ngán, cứ rau là ăn, ăn trừ cơm luôn nữa chứ. Ăn say mê, nhai rạo rạo như bò nhai cỏ.

Trước giờ những người từng gặp tôi chưa ai hình dung là tôi có thể ăn rau nhiều như vậy. Họ tưởng chỉ ăn rau nhiều là ăn chừng vài miếng như họ thôi. Khi tận mắt thấy tôi ăn rau rồi thì á khẩu, hết nói nổi câu nào, bởi vì trên đời này chưa từng thấy có con người nào mà lại say mê ăn rau đến vậy, chỉ toàn là thấy bò không hà, người nhà mới dám nói tôi là bò, chứ người quen thì sao mà dám nói cho nên họ á khẩu luôn là vậy. Bởi vậy ai mà mời tôi đến nhà ăn cơm, bưng ra dĩa rau nhỏ xíu (đối với tôi, chứ đối với họ, vậy là nhiều lắm rồi) là tôi nhịn ăn để nhường cho họ ăn luôn, bởi tôi mà gắp vài gắp là hết trơn dĩa rau, đâu ai ăn được nữa đâu, cho nên vì lòng từ bi, tôi nhịn ăn để nhường cho họ là vậy đó hihi.

Tôi mà tự cuốn rau sống bánh tráng thì ai thấy cũng le lưỡi, vì cái cuốn của tôi quá trời rau nên lúc nào cũng to như bắp tay, rồi hả họng thật to ra để ăn, ăn rau vậy mới thấy đã. Trùi, mỗi khi thấy tôi ăn rau vậy là mấy bà chị tôi la bai bải nói: Trùi ui, vừa phải thôi chớ. Chị tôi cũng thuộc dạng ăn rau nhiều, nhiều hơn rất nhiều so với người trong gia đình chồng, mỗi khi thấy chỉ ăn thì gia đình chồng đã ngạc nhiên rồi, vậy mà cái ăn rau nhiều của chỉ đã không là gì so với tôi rồi. Mỗi khi thấy cái cuốn to bằng bắp tay đầy rau của tôi là chỉ trợn mắt nói: Má chồng tao mà thấy mày ăn rau vầy là bả xỉu luôn, khỏi nói tiếng nào nữa.

Trùi ui, tôi chỉ mê say ăn rau thôi mừ, làm gì mà dữ vậy chứ!

Đó là lý do ai mời tôi đến nhà ăn cơm là phải chuẩn bị sẳn mấy kí rau, vậy tôi mới dám ăn chứ.

Mỗi khi tôi nấu canh rau cho một mình tôi ăn là ai cũng le lưỡi, vì rổ rau to bằng rổ rau của nguyên nhà hàng nấu cho mấy trăm người ăn luôn đó. Tôi ăn rau trừ cơm mừ hihi.

Còn khi tôi ở một mình, tôi mà đi chợ thì bịch rau rất là to. Ngày nào cũng mua rau, cái bà bán rau nói: Nhà này thích ăn rau nhễ! Mà chắc nhà đông người lắm, khoảng chục người hơm? Tôi cười cười gật đầu đại cho rồi, bả mà biết bịch rau bự ấy một mình tôi ăn trong vòng 1 ngày bả xỉu thì hổng ai bán rau nữa luôn hihi

Ngoài ra, tôi chẳng biết nấu món gì cả, ngoại trừ nấu rau, cứ rau xào rau luộc canh rau thì tôi nấu ngơn ơ, còn thịt cá gì mà vào tay tôi thì hổng ai ăn được luôn vì tôi có biết nấu đâu, tôi chỉ biết nấu rau thôi hà. Tôi mà nấu mì gói thì lấy cái tô thiệt to rồi cho quá trời rau vô, toàn thấy rau hổng thấy mì đâu. Cái mọi người nói: Vậy lấy rau trụng nước sôi rồi ăn luôn cho rồi, nấu mì chi cho cực vậy hihi!

Bởi vậy tôi ăn suốt ngày, từ sáng đến chiều, toàn rau là rau, vậy mà thấy sướng ghê luôn!

Tôi toàn ăn rau không mà vẫn khỏe mạnh bình thường, có bệnh gì đâu, người hổng có mỡ, toàn thịt, và da thịt săn chắc như trẻ 10 tuổi chứ có bủng beo gì đâu. Bởi vậy mới nói tôi quán triệt câu: “Đói ăn rau, đau uống thuốc” ghê chưa mọi người!!!!

Ăn rau muôn năm!!! Ngoài rau ra thì chẳng có món gì đáng ăn nữa cả hihi!


Người Cha chúc con ' bất hạnh và đau khổ ' trong lễ tốt nghiệp mà được vô số bà mẹ tán dương

Trên thế gian này, các đấng sinh thành đều mong muốn con cái được hạnh phúc và vui vẻ. Tuy nhiên có một người cha trong ngày vui của con, lại chúc con trai mình bất hạnh và đau khổ. Vì sao bài diễn thuyết này của ông được cộng đồng mạng tán thưởng và lan tỏa nhanh chóng như vậy?
Mọi người đừng vội cho rằng đây là người cha "máu lạnh" và "độc ác". Có khi nào đó là cách thể hiện tình yêu thương khác biệt của một người cha thông minh dành tặng cho con mình?
Vậy người cha có những lời chúc đặc biệt ấy là ai?


Ông chính là John Roberts – Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Ông được mời tham gia đọc bài diễn văn tại buổi lễ tốt nghiệp của trường trung học Cardigan, nhưng không phải với tư cách là một chánh án mà là một người cha. Và lời chúc "chúc con bất hạnh và đau khổ" được cả thế giới tán dương .
Thông thường các bài diễn thuyết trong các buổi lễ tốt nghiệp, là dịp các phụ huynh nói lên những lời cảm kích với nhà trường, với thầy cô giáo và khuyến khích trẻ chào đón một tương lai tốt đẹp hơn, dẫn dắt con mình hướng đến những điều tươi sáng. Tuy nhiên khi tham dự buổi lễ tốt nghiệp trung học của Jake, cậu con trai 16 tuổi của mình, vị chánh án này lại vào đề với những lời lẽ như một nhát kiếm sắc nhọn đối với bọn trẻ:
"Ta rất lấy làm tiếc phải nói với các con một điều rằng, thời khắc vui vẻ nhất và thoải mái nhất trong cuộc đời của các con sắp trở thành quá khứ rồi...".

Khi ông nói ra những lời này, những cô cậu học trò phía dưới khán đài đều ngỡ ngàng, bởi từ trước tới nay mọi người đều nói với chúng rằng "Cuộc sống tương lai sẽ càng trở nên tốt đẹp và càng có nhiều hy vọng hơn". Còn vị chánh án này thì ngược lại, ông đang diễn thuyết trên khán đài và nói với chúng: "Những ngày tháng tốt đẹp đã chấm dứt rồi".
Tiếp theo đó, bằng những lời nói mang đầy ngữ khí "khó nghe", vị chánh án bắt đầu bài diễn thuyết của mình:

- "Ta hy vọng con có thể gặp phải một chút đối xử không công bằng, bởi chỉ có như vậy con mới có thể cảm nhận được giá trị của sự công bằng.
- Ta hy vọng con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi chỉ có như vậy con mới có thể lĩnh hội được tầm quan trọng của sự chân thành.
- Ta hy vọng con thường xuyên cảm nhận được sự cô đơn, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được rằng bạn bè đối xử tốt với mình không phải là chuyện đương nhiên, người ta không thiếu nợ con.
- Ta hy vọng con có thể gặp xui xẻo một vài lần, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được ý nghĩa của cơ hội và vận may, con mới có thể hiểu được sự thành công mình có lẽ chỉ là bởi vận may, và sự thất bại của người khác cũng không phải là đáng đời.
- Ta hy vọng khi con gặp thất bại, đối thủ của con có thể châm chọc và cười nhạo trên sự đau khổ của con. Bởi như vậy con mới hiểu có phong độ rốt cuộc quan trọng như thế nào.
- Ta hy vọng thi thoảng con bị người khác coi thường, chỉ có như vậy con mới hiểu được học cách tôn trọng và lắng nghe là quan trọng tới mức nào.

Ta nói những điều này với con, bởi thật ra sớm muộn gì nó cũng sẽ xảy ra trong cuộc sống của con. Con có thể tiếp thụ giáo huấn hoặc thu hoạch được gì trong đó hay không, đều dựa vào việc con có hiểu những điều ta nói hay không".
Bằng những lời nói mang đầy ngữ khí "khó nghe", vị chánh án đã cho bọn trẻ một bài học quý giá khi đối diện với một xã hội phức tạp.

Cộng đồng mạng sau khi nghe được những lời diễn thuyết này đã vô cùng khen ngợi và đồng thuận.
Những đứa trẻ 15, 16 tuổi đang hồn nhiên vô tư chuẩn bị tốt nghiệp trung học, đã bắt đầu có nhân sinh quan và thế giới quan của bản thân mình, đầy hăng hái nhiệt tình. Tuy nhiên, khi đối diện với một xã hội phức tạp, ngoài bầu nhiệt huyết hăng hái thì không hề có bất kỳ sự chuẩn bị gì.

Cá nhân tôi cho rằng cho rằng đoạn diễn thuyết này rất tuyệt vời, những đứa trẻ nghe được đoạn diễn thuyết này sẽ học được nhiều điều mới lạ.
Những lời "khó nghe" này giống như gậy cảnh tỉnh, là những điều tinh túy nhất được chắt lọc lại. Tuy từ ngữ không mỹ miều nhưng được nói lên từ tận đáy lòng của một người cha, mong muốn con mình học cách đối mặt với một xã hội phức tạp với tâm thái cân bằng, ứng xử đúng đắn trước những gian nan gập ghềnh trong cuộc sống.

Chú thích :
John Roberts là chánh án thứ 17 và là Chánh án đương nhiệm của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ. Ông đảm đương chức vụ này từ năm 2005, được tổng thống George W. Bush bổ nhiệm sau khi Chánh án William Rehnquist đột ngột qua đời. 
John Glover Roberts, Jr. (sinh ngày 27 tháng 1 năm 1955) là Chánh án thứ 17 và là Chánh án đương nhiệm của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ.

(SuuTam) 

3 MẪU CHUYỆN CHỨA ĐẠO LÝ

1. CUỘC PHẪU THUẬT ĐÃ XONG
Bệnh nhân ung thư “tưởng rằng” cuộc phẫu thuật đã thành công
Tôi có một người bạn là bác sĩ. Một lần anh làm phẫu thuật cho bệnh nhân ung thư, sau khi mổ ra mới phát hiện chỗ bị viêm cắt bỏ không được, anh đành phải may lại, rồi đi giải thích tình huống với bệnh nhân. Bệnh nhân đó đến từ vùng quê, nghe không hiểu thuật ngữ y khoa, thế nên nghe xong thì vững tin rằng phẫu thuật xong rồi thì bệnh sẽ khỏi.
Bác sĩ không còn cách nào khác, đành phải để ông xuất viện.
Một năm sau tái khám, bệnh quả nhiên đã khỏi hẳn, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.


Bình : Tâm thái vui vẻ lạc quan chính là phương thức phẫu thuật tốt nhất vậy.

2. CÔ HOA KHÔI LỚP XẤU XÍ
Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đa đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, ‘hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!’”.
Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối


Bình: Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.

3. CHUỘT SA LU GẠO.
Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.
Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.
Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.


Bình: Hạnh phúc dễ làm người ta: ''Ngủ quên trên chiến thắng''. Đằng sau hạnh phúc của thế gian luôn tiềm ẩn sự nguy hiểm, bất an. Trong Phúc có Họa là thế!

Sưu tầm 

Sunday, December 10, 2017

Đỉnh cao của sự phát minh.

Khi nào làm công việc phát minh hay công việc liên quan đến khả năng sáng tạo, luôn sáng chế ra cái mới thì mới hiểu được vì sao các nhà khoa học một khi đã phát minh là phát minh không ngừng nghỉ, cứ ra hết phát minh này đến phát minh nọ. Cho nên trong cuộc đời của một nhà khoa học có thể cho ra hàng ngàn phát minh. Bởi vì phát minh là công việc rất dễ ghiền, nghĩa là khi sự sáng tạo luôn được phát huy thì công việc ấy rất ghiền, một khi làm thì không dừng lại được, luôn háo hức xem cái sắp đến là gì, cái mới ấy hình dạng như thế nào, ứng dụng ra sao, có những ưu điểm hay khuyết điểm gì so với cái cũ. Và nhà phát minh không thể dính dáng đến kinh tế, vì một khi kinh tế dính dáng, họ buộc phải sản xuất hàng loạt phát minh của họ. Và khi dấn thân vào việc sản xuất hàng loạt những cái y chang nhau ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm nọ thì rất là nhàm chán. Cho nên phát minh phải tách rời với sản xuất. Nhà phát minh thì chỉ có nhiệm vụ phát minh thôi, và càng phát minh thì càng ghiền, vì suốt ngày sống trong sự háo hức của những sản phẩm mới, ý tưởng mới. Cho nên thời gian trở nên vô nghĩa đối với họ. Khi ấy thời gian được đo bằng sự ra đời của một phát minh.

Đỉnh cao của sự phát minh là vầy nè mọi người!!!

Đó là không ai tắm hai lần trên một dòng sông, nghĩa là không ai có thể làm điều gì đó hai lần. Đối với nhà phát minh thì không phát minh ra cùng sản phẩm hai lần. Mỗi lần làm là ra một sản phẩm khác nhau, không hề giống cái trước.


Và tôi đã đạt đến đỉnh cao của sự phát minh rồi đó mọi người. Không bao giờ tôi có thể làm ra hai món y chang nhau được, lúc nào cũng có sự khác biệt. Ví dụ khi tôi móc/đan giày thì không bao giờ móc/đan hai chiếc giống nhau được, lúc nào chiếc này cũng khác chiếc kia, nếu không khác màu một tí thì cũng chênh nhau về kích cỡ một tí, nếu không khác chỗ này thì cũng khác chỗ nọ. Đó gọi là đỉnh cao của sự phát minh, không bao giờ có thể lặp lại cái đã làm hihi.

100% thịt nhiễm khuẩn nè, có ai muốn ăn thịt không?

Theo bài báo này thì:

“…..Kết quả cho thấy, toàn bộ 100% mẫu thịt gia súc, gia cầm (nói trên) đều bị nhiễm vi khuẩn E.coli vượt mức cho phép của Bộ Y tế. Đây là loại vi khuẩn có thể gây bệnh nhiễm trùng tiểu, nhiễm trùng máu, viêm màng não. Ngoài ra, E.coli còn có thể gây các bệnh đường ruột như viêm đại tràng xuất huyết dẫn đến tán huyết có khả năng gây suy thận.
Ngoài lấy các mẫu thịt gia súc, gia cầm Viện Pasteur cũng tiến hành lấy 147 mẫu thủy sản tươi sống (chem chép, hàu, nghêu, sò) kiểm nghiệm. Kết quả cho thấy 94/147 mẫu có mức độ nhiễm E.coli nặng, tập trung ở các mẫu sò (sò huyết, sò lông, sò dương, sò sữa, sò dẹo).
Tình trạng gia súc, gia cầm, thủy sản nhiễm vi khuẩn E.coli đang trực tiếp gây nguy hại cho sức khỏe người sử dụng. Phân tích của Viện Pasteur cho thấy, nguyên nhân chủ yếu dẫn tới nhiễm vi khuẩn E.coli là do thủy sản sống trong môi trường bị ô nhiễm; điều kiện vệ sinh rất kém tại các lò giết mổ gia súc, gia cầm và những nơi bày bán, chế biến thực phẩm. Ngoài ra, nguồn nước bị nhiễm khuẩn cũng tạo ra sự vấy nhiễm trong các công đoạn cắt tiết, làm lông…”

Lời bình: Gieo nhân vui thích khi được ăn thịt, uống máu loài khác thì quả là đến lúc nào đó máu mình có vấn đề, não mình có vấn đề, cơ thể mình có vấn đề….Nhưng quả này vẫn chưa phải là hết đâu, còn có những quả khác nữa, từ từ khoa học mới chứng minh ra.

Buộc phải ăn thịt, uống máu một loài khác là trường hợp bất khả năng, ví như phải ăn để nuôi sống cơ thể trong một giai đoạn nào đó, xong rồi thì thôi. Nhưng nếu không thôi, cứ tiếp tục ăn vì cảm giác thèm, thèm chính là tham,….Cứ tiếp diễn mãi thì quả phải trổ thôi. Khi quả trổ cái mình thường ném đá người chăn nuôi hay người tiểu thương vì họ tham lợi nhuận tham tiền tham bạc nên đẩy mình vào tình cảnh này. Thực ra cái tham của họ chỉ là duyên cho cái nhân mình đã gieo, ấy là nhân ham thích ăn thịt, uống máu những chủng loài khác.

Gieo nhân gì thì gặt quả nấy. Tự quay trở vô mà phán xét chỉ trích chính mình. Nếu không có sẳn nhân thì duyên chẳng có cơ hội mà tích tụ để cho quả trổ đâu. 

Saturday, December 9, 2017

Cái chết chỉ là sự tưởng tượng!!!

Điều này tôi thực sự chứng ngộ ra nè mọi người!!!

Lúc ở trong trường thiền, do tôi thuộc tạng người chứng ngộ thông qua lao động chứ không thông qua việc ngồi thiền. Ngoài ra thường người ta chỉ ở khoảng 1-2-3 tuần thôi rồi đi, còn tôi ở hoài luôn vẫn chưa đi. Cho nên tôi được sắp xếp cho làm việc này việc nọ. Rất nhiều công việc trong trường thiền đều qua tay tôi làm. Mà tôi khoái làm việc hơn là suốt ngày ngồi thiền trong thiền đường. Một trong những công việc hằng ngày ở trường thiền mà tôi làm, đó là hái hoa tươi mỗi ngày, rồi sắp ra 7 dĩa, chưng ở 7 nơi khác nhau. Dĩ nhiên là tôi không có làm một mình, tôi chỉ làm phụ người bản địa thôi. Do vậy tôi cũng biết cách xếp hoa theo kiểu người vùng này luôn đó nha, xếp hoa rồi làm vòng hoa…., đủ kiểu, tôi học tuốt.

Hằng ngày, sau khi ăn sáng thì người ta vào thiền đường ngồi thiền 1 tiếng còn tôi cùng 1 cô gái bản địa lặng lẽ đi lòng vòng khuôn viên lặng ngắt hái hoa và sắp ra dĩa. Hái miết hái miết hái miết hái ngày này qua ngày nọ đến lúc nào đó tôi tự chứng ngộ ra rằng cái chết không có thật, cái chết chỉ là ảo tưởng. Tự chứng ngộ xong cái ngẩn người ra vì bất ngờ luôn đó mọi người. Nói thì ai cũng có thể nói được. Ai cũng có thể nói: Chết là ảo tưởng, chết hổng có thật. Nhưng tự thân chứng ngộ lại là một chuyện khác. Và tôi chứng ngộ ra cái chết thông qua việc hái hoa cúng Phật mỗi ngày. Chứng ngộ xong điều này cái tôi mừng quá, trưa hôm ấy đến giờ trình pháp, tôi trình cho sư phục dạy thiền. Tôi nói với sư phụ rằng:

“Cái chết thực ra không có tồn tại, do mình ảo tưởng nên mới có cái chết. Tất cả đều chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác, từ nhiệm vụ này sang nhiệm vụ khác, từ chức năng này sang chức năng khác. Nếu cái chết tồn tại thì mỗi ngày con đã sát hại hằng trăm bông hoa rồi. Nhưng cái chết đâu có tồn tại. Bông hoa chỉ chuyển hóa nhiệm vụ, và vai trò thôi. Từ một cái bông ở trên cành, trở thành vật cúng dường cho Đức Phật, từ vật cúng dường cho Đức Phật trở lại thành phân bón cho cây, rồi từ cây lại mọc ra bông hoa khác, rồi cứ thế mà tuần hoàn. Cho nên bông hoa chưa hề chết, nó chỉ thay đổi vị trí hiện diện và chức năng hoạt động thôi hà. Con người ta cũng vậy. Chưa từng có ai chết đi cả, họ chỉ thay đổi vị trí và vai trò của mình thôi.”

Nghe xong, sư phụ dạy thiền chỉ nhìn tôi và mỉm cười lặng lẽ.


Và bây giờ thì các nhà khoa học đã chứng minh sự chứng ngộ về cái chết của tôi đây này! Các nhà khoahọc cho rằng cái chết chỉ là ảo tưởng!

Friday, December 8, 2017

QUYẾT ĐỊNH

Con người ta thường bị xì trét bởi những quyết định của chính mình. Cuộc sống là một tập hợp bởi những quyết định, cho nên dù muốn hay không muốn vẫn phải đưa ra quyết định hằng ngày hằng giờ. Và ai cũng muốn có quyết định tối ưu hết cả. Quyết định tối ưu là có lợi cho mình (và cho người). Ai cũng muốn có lợi hết thì vũ trụ đâu có cân bằng. Hễ đằng này lợi thì đằng kia phải thiệt, hễ đầu này nặng thì đầu kia phải nhẹ. Chính vì không hiểu quy luật cân bằng của vũ trụ mà người ta luôn đau đầu vì những quyết định “tối ưu”.

Hỏi: Vậy thì quyết định sao cho đúng?

Đáp: Quyết định sao cũng đúng. Hễ có quyết định là đúng, chưa có quyết định nào là sai cả. Cái sai nằm ở chỗ chỉ muốn có lợi cho mình, mà không biết rằng hễ mình có lợi thì chắc chắc phải có người có hại. Cho nên quyết định sao cho luôn có lợi là điều không thể có. Hễ có lợi thì có hại đi kèm, hễ có tốt thì có xấu đi kèm, hễ có được thì có mất đi kèm. Cho nên quyết định sao cũng đúng hết. Vì hễ quyết định này có hại thì chắc hẳn có cái lợi đi theo. Hễ quyết định này có lợi thì chắc chắc có cái hại kế bên.

Vấn đề không phải là quyết định sao cho có lợi nhất mà là quyết định sao cũng được, và bước tiếp theo là quán sát những gì xảy ra sau quyết định ấy. Sống trọn vẹn với từng sự việc. Vậy là xong việc cần làm. Chứ không phải quyết định xong rồi hồi hộp chờ xem có lợi gì không, nếu không thì hối tiếc vì đã quyết định như vậy, nếu có thì vui mừng hỉ hả rồi bám dính vào cái ấy, càng bám dính thì càng dễ mất, khi mất thì lại đau khổ triền miên.

Cho nên quyết định chẳng là gì cả. Sống trọn vẹn trong từng tình huống ấy mới là biết sống.

Hỏi: Vẫn không dám quyết định vì việc sợ cái hại đã trở thành tập khí thì làm sao quyết định?


Đáp: Làm hai cái thăm A và B, rồi bắt trúng cái nào thì y theo đó mà quyết. Tình huống nào rồi cũng phải trải qua. Cho nên hôm nay quyết định làm điều A, trải xong hết điều A thì đến lúc nào đó cũng phải làm điều B thôi. Hổng có trốn thoát được đâu. Ai rồi cũng phải trải nghiệm tất cả các tình huống sống, chẳng ai thoát được cả. Thoát được hôm nay, thì hôm sau cũng dính. Thoát được kiếp này thì kiếp sau vẫn phải thực hiện thôi. Đã hổng trốn được thì mắc gì đau đầu xem nên làm A hay B hihi. 

Cái tên có ảnh hưởng đến tính cách!

Cái này tôi tự chứng nghiệm nè mọi người!

Tên tiếng Việt của tôi là Nguyễn Đức Quỳnh Dung nghe rất là nam tính. Chỉ chữ lót Đức thôi đã là nam tính rồi, vì thường con trai mới lót chữ Đức, còn con gái thì lót chữ Thị. Nhưng mà tại ba tôi xem Nguyễn Đức là một cái họ chứ không phải họ Nguyễn rồi lót chữ Đức, mà họ là Nguyễn Đức luôn. Cái tên nam tính nên tôi cũng nam tính luôn. Chẳng những nam tính mà còn nguyên tắc và ồn ào. Túm lại cái tên không phải là nguyên nhân của những tính cách đó nhưng mà là một duyên để các tính cách ấy được bộc lộ ra. Bởi vì ai cũng có những tính ấy cả nhưng chưa đủ duyên thì không lộ ra được. Và cái tên của tôi là duyên làm cho những tính cách ấy lộ diện.

Khi tôi trở thành chiến binh, nghĩa là đi bụi trường kì kháng chiến thì tôi được đặt cho tên khác, nữ tính hơn, đó là tên Maya. Maya cũng là tên của hoàng hậu Maya, mẹ thái tử Sĩ Đạt Ta. Tôi được các cô gái Nepal đặt cho tên này vì tên này rất phổ biến ở Nepal. Maya nghĩa là tình yêu. Và trong vô số bài hát tiếng Nepal và Hindi thường có từ Maya được lặp đi lặp lại nhiều lần. Các cô gái Nepal đặt cho tôi tên này để mỗi khi nghe bài hát thì tôi nhớ tên mình và không quên. Quả đúng là vậy thiệt! Lúc nào cũng nghe Maya Maya hết thì lấy gì mà quên. Vậy là cái tên Maya ghim vào bộ nhớ luôn, ghim chặt, ghim sâu.

Maya còn có nhiều nghĩa khác nữa mà nghĩa nào cũng hay cũng đẹp. Tiếng Phạn thì Maya chính là ảo ảnh, ảo tưởng, vọng tưởng. tiếng Tamil thì Maya nghĩa là phép màu, sự màu nhiệm,…..

Gần đây tôi google tên Maya thì Maya còn là cái tên khác của nữ thần Durga của Hindu giáo. Trong tiếng Do thái thì Maya nghĩa là dòng suối. Trong tiếng Ba tư cổ đại thì có nghĩa là rộng lượng. Đâu đó thì Maya còn có nghĩa là dòng nước.

Túm lại thì gốc của từ Maya nghĩa là Nước, tượng trưng cho sự uyển chuyển.

Tôi vừa nguyên tắc, vừa cứng rắn, vừa nam tính vừa ồn ào. Cái tôi được đặt tên Maya nên từ từ tôi trở nên mềm hơn, ít cứng hơn, biết uyển chuyển hơn. Cái gốc từ Maya nghĩa là nước, tôi mới biết gần đây thôi, còn khi được tên Maya thì tôi chỉ biết đó là tình yêu thôi. Nhưng tên Maya dễ nhớ, dễ gọi mà lại có ý nghĩa hay nên đi đâu tôi cũng giới thiệu tên Maya và mọi người ai cũng gọi tôi là như vậy. Và nhiều người khen tên Maya đẹp quá, làm cho tôi càng khoái. Nhưng năm này qua năm nọ cái tên ảnh hưởng dần dần lên tính cách luôn.

Mục đích tôi viết bài này là để chứng minh sự ảnh hưởng của cái tên lên tính cách người bằng sự tự chứng nghiệm của tôi.

Cho nên ai mà có cái tên quá êm dịu bình an quá và tính cách cũng theo đó mà lộ rõ nhưng lại muốn ồn ào hơn tí thì đặt cho mình một cái tên thứ hai, nickname chẳng hạn, mang tính ồn ã hơn và phổ biến cái tên ấy cho người khác thường xuyên gọi mình. Dần dần năm này qua năm nọ tính cách cũng thay đổi theo thôi.

Còn ai mà cảm thấy mình quá nóng nảy quá cục tính quá nguyên tắc thì tự đặt cho cái tên thứ hai êm dịu hơn thì dần dần tính cách thay đổi theo.

Người hướng nội quá thì tìm cái tên nào gợi lên sự hướng ngoại mà đặt, và ngược lại.

…………..

Có thể đặt tên thứ hai bằng ngôn ngữ khác, không nhất thiết phải là tiếng Việt. Và trong thời buổi hội nhập toàn cầu thì một người có hai tên hay nhiều hơn nữa là chuyện bình thường.

Đối với trẻ con cũng vậy đó mọi người. Khi một đứa trẻ có tính cách quá giống với cái tên của nó thì mình đặt cho nó cái tên thứ hai có tính cách ngược lại để kìm hãm tính cách kia,…………

Tuy nhiên nên nhớ rằng cái tên chỉ một duyên tạo nên tính cách thôi chứ không phải là tất cả đâu nha mọi người, và sự thay đổi diễn ra trong khoảng thời gian tính bằng năm, chứ không phải mình đặt tên khác vào tháng này và hy vọng tháng sau có sự thay đổi liền được đâu. Mọi người đặt tên xong thì phổ biến nó, rồi chừng 3 năm sau nhìn lại sẽ thấy sự thay đổi tính cách như thế nào. Thử nghiệm đi nha mọi người!!!


Tôi có nhiều tên lắm nha mọi người!

Tên Bà La Môn là: Maya Devi Sapkota, nghĩa là nữ thần Maya của dòng họ Sapkota.
Tên Lạt ma là: Maya Lama
Tên thánh của Thiên Chúa giáo là: Mary
Ngoài ra người Nhật gọi tôi là Dungsan.
Người Úc gọi là Yumy.
…….
Còn nữa mà quên rồi hihi.

Thật ra các pháp không có tên nhưng do mình trụ lại nên mình đặt tên cho từng pháp. Đây là sân, đây là mạn, đây là nghi, đây là tham, đây là ác, đây là hiền, đây là chánh, đây là tà,……

Dĩ nhiên đặt tên là chuyên đương nhiên cần phải có trong cuộc sống nhưng vấn đề là sau khi mình đặt tên thì mình bám dính cứng ngắc vào cái tên ấy luôn, cho nên nó trở thành mặc định, định kiến, thành kiến,………

Ví dụ, ấn tượng của mình về ai đó là hiền lành, dễ thương, mình bị dính vào đó nên 20 năm sau gặp lại người đó thì trong đầu mình hiện lên hình ảnh hiền lành, dễ thương, bất chấp sự thay đổi của họ sau thời gian dài như vậy. Và khi chợt nhận ra sự thay đổi của họ là mình bị bất ngờ dữ dội, hổng ngờ họ thay đổi như vậy. Bất ngờ là do trụ chấp bám dính mà sinh ra.

Còn nếu mình có thành kiến người nào đó là gian, ác, xấu, hiểm thì 20 năm sau gặp lại, thành kiến ấy vẫn giữ nguyên.

Vì thành kiến giữ nguyên nên họ làm gì mình cũng thấy xấu, ác, hiểm cả. Sau đó mình còn kết luận luôn rằng: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Còn nếu không bám chặt vào thành kiến thì ai như thế nào vào thời điểm nào, xong thì thôi, sau đó qua thời điểm khác thì mọi thứ lại mới theo đúng thời điểm mới, nhưng thường mình hổng có thấy cái mới, trong đầu mình luôn ám ảnh bởi cái cũ.

Túm lại, đặt tên là bình thường, còn bám dính vào cái tên, rồi từ đó sinh ra thành kiến, mặc định lại là chuyện khác.


Thursday, December 7, 2017

TRUNG ĐẠO

Trung đạo nghĩa là sống thuận thiên nhiên.

“Người sống thuận đất; đất thuận trời, trời thuận đạo, đạo thuận thiên nhiên.”

Lối sống thuận thiên nhiên là lối sống theo đúng quy luật tuần hành của vũ trụ trời đất. Không cần biết đến khái niệm Trung Đạo người ta vẫn có thể sống được như vậy. Vì khi không thuận thiên nhiên mà tìm cách chống lại thiên nhiên thì phải bị quả báo.

Các nước phương Tây phát triển đề cao tinh thần CHINH PHỤC, cái gì cũng chinh phục, cũng cải tổ, cũng thay đổi cho hợp với chủ ý của mình. Và họ đã phải trả giá. Trả giá xong thì dần khôn ra nên họ bắt đầu lối sống trung đạo, thuận theo thiên nhiên mà sống.

Còn các nước phương Đông đề cao tinh thần sống thuận thiên nhiên nhưng khi hội nhập quốc tế thì thấy các nước phương Tây giàu có về vật chất của cải nên lòng tham phát sinh và dần đi vào lối sống CHINH PHỤC mà người phương Tây bắt đầu từ bỏ.

Túm lại, lối sống Trung đạo là lối sống thuận thiên nhiên, vì sống thuận thiên nhiên nên không làm gì tổn hại đến thiên nhiên cả, và người sống trung đạo rất có  ý thức bảo vệ môi trường. Chưa ai tách rời khỏi thiên nhiên mà có thể giác ngộ cả. Vì giác ngộ chính là sống trung đạo, mà sống trung đạo là sống thuận theo thiên nhiên, mà sống thuận theo thiên nhiên thì không hề có công thức gì cả, cứ thiên nhiên biến đổi như thế nào thì thay đổi theo thế ấy. Khi có thể sống được như vậy thì mới thấy VÔ THƯỜNG chính là một vẻ đẹp của cuộc sống, nhờ có vô thường mà cuộc sống này mới tươi đẹp đến như vậy.

Túm của túm cái ý, người có thể sống trung đạo hay còn gọi là sống thuận thiên nhiên là người thấm nhuần lý vô thường, vì vậy mà thấy được vẻ đẹp của vô thường. 

Tuesday, December 5, 2017

ĐIỂU TÁNG

Dân quanh vùng núi tuyết có phong tục điểu táng, nghĩa là dâng thi thể người chết cho chim ăn thịt. Đó là cách duy nhất họ có thể làm đối với một vùng có khí hậu thời tiết như vậy. Vì sao?

Thứ nhất, vì đất lạnh quanh năm, rất cứng, chẳng thể đào đất lên để mà chôn cất người chết được.

Thứ hai, đó là hạnh bố thí; bố thí thân xác mình làm thức ăn cho loài khác.

Thứ ba đó là niềm tin rằng toàn bộ thi thể mà được chim ăn sạch sẽ thì sẽ tái sanh lên cõi cao, không bị đọa. Đó là lý do họ tìm đủ mọi cách thu hút chim đến ăn cho kì hết thi thể người chết.


Phong tục thế nào là do khí hậu thời tiết nơi đó quy định. Đó cũng là cách sống thuận thiên. Thuận theo thiên nhiên mà có phong tục này phong tục nọ. Vì vậy mà người sống trên núi cao thì có tục điểu táng, còn người sống nơi trũng thì có tục thổ táng hoặc thủy táng.

Đức Phật ăn chay hay ăn mặn?

Theo phong tục tập quán của xã hội Hindu giáo thì Đức Phật khó mà ăn mặn lắm. Vì sao lại như vậy? Vì:

Thứ nhất, Đức Phật là một Đạo Sư. Đạo Sư được xem là Bà La môn giai cấp cao nhất. Bà La môn đã là thuần chay rồi, chay từ trong bụng mẹ, qua nhiều đời. Đạo Sư thuộc giai cấp Bà La môn cao nhất thì những tín đồ hẳn nhiên chẳng dám cúng dường thức ăn mặn. Hổng ai cúng dường hết thì lấy gì mà ăn hihi!!!

Thứ hai, ở những nơi mà Hindu giáo thống trị và có sức ảnh hưởng cao thì cũng có những tôn giáo khác như Hồi giáo. Hồi giáo có thể ăn mặn nhưng ăn mặn theo Đạo Phật lại là Tam Tịnh Nhục, nghĩa là không nghe, không thấy, không biết. Không nghe tiếng con vật bị giết, không thấy con vật bị giết, và con vật bị giết không vì mình, nghĩa là nếu ai đó muốn cúng dường thức ăn mà đi giết mổ để làm món thì món thịt đó không thể ăn. Có thể khi Đức Phật và tỳ kheo đi khất thực vào những nơi hẻo lánh, có phong tục tập quán khác Hindu giáo thì nhà ai nấu sẳn món gì rồi thì có gì họ cúng nấy, có thịt thì cúng thịt, thì món thịt đó có thể ăn, vì không phạm vào quy chế Tam Tịnh Nhục. Còn khi các tín đồ giàu có hoặc vua chúa mà mời mỗi lần mấy trăm cho đến mấy ngàn tỳ kheo đến đãi ăn thì họ khó mà cúng dường món ăn mặn. Vì sao? Vì muốn có đủ thịt, họ phải dặn trước/ đặt trước hoặc chuẩn bị trước, như vậy phạm vào Tam Tịnh Nhục nên không thể cúng dường món mặn được. Bởi vậy được mời vào cung vua ăn tiệc hay được tỷ phú triệu phú cúng dường không có nghĩa là được thoải mái ăn mặn đâu nha!!! Cho nên cái luật Tam Tịnh Nhục là cách hạn chế hữu hiệu việc cúng dường món ăn mặn cho tỳ kheo.

Ngoài ra khi một tỳ kheo ăn thịt thì được dạy rằng trước khi ăn phải quán đây là thịt đứa con duy nhất mà mình hết mực yêu thương. Được dạy quán vậy rồi thì ai mà dám ăn thịt thoải mái được chớ. Ăn trong khổ sở như vậy thì thà ăn rau củ quả cho rồi. Còn khi đói quá hổng có gì ăn, chỉ có món thịt thì buộc phải ăn trong đau đớn khổ sở như vậy đó, cho khỏi thèm món thịt luôn hihi.

Thậm chí cho đến tận hôm nay thì xã hội Hindu giáo vẫn là xã hội coi trọng Bà La môn mà Bà la môn là những người thuần chay, chay tịnh qua nhiều thế hệ, nên họ mặc nhiên ăn chay như một tập tục. Đối với người ăn mặn thì chỉ được phép ăn ba loại thịt đó là thịt gà, cá và thịt dê. Hàng thịt ở ngoài chợ cũng không bán đầy ú thịt như các chợ ở Việt Nam đâu. Mỗi ngày chỉ bán bao nhiêu kí thịt, chỉ giết mổ bao nhiêu con mà thôi. Có nơi còn quy định là mỗi người chỉ được mua 1 kí thịt, không được phép mua nhiều hơn, vì mua nhiều hơn thì người khác hổng có mà mua. Cho nên dù có nhiều tiền cũng chẳng thể ăn thịt thoải mái. Ngoài ra những người tự cho mình ăn mặn thì mỗi năm họ ăn mặn 1-2 lần trong những dịp lễ tết đặc biệt mà thôi. Khá hơn thì mỗi tuần họ ăn thịt 2 lần (2 lần chứ không phải 2 ngày đâu nha) Nếu ăn nhiều hơn 2 lần thì họ không ăn, họ từ chối. Họ chỉ tiếp nạp thịt hai lần trên tuần thôi, còn lại thì họ ăn chay. Ăn chay là tập quán phong tục lâu đời của những xã hội bị ảnh hưởng bởi Hindu giáo.


Thứ ba, rất rất rất nhiều tỳ kheo thời Phật tại thế xuất thân từ Bà La Môn nên họ là những người thuần chay, chay tịnh qua hàng chục hàng trăm thế hệ, chay từ trong bụng mẹ, cho nên dù trở thành tỳ kheo, có thể ăn mặn nhưng không ai ép họ phải ăn tất cả những gì được cúng dường, họ sẽ để món thịt qua một bên và chỉ toàn ăn rau củ quả.

Cách đãi ăn ở những quốc gia Hindu giáo là như sau:

Nếu đông người thì sẽ trải thảm và mọi người ngồi dưới đất theo từng hàng một, mỗi người có cái dĩa hay bình bát trước mặt. Người phục vụ sẽ xách những xô cơm và xô thức ăn đi dọc theo từng hàng và để từng món từng món vào dĩa. Nếu không ăn món nào thì đưa bàn tay úp lên dĩa/bình bát, vậy là họ không để món ấy cho mình. Mà món ăn của họ thì nhiều lắm, có khi cả chục món, chẳng thể ăn hết được nên khi thấy thức ăn đủ dùng thì có thể đậy bình bát/dĩa lại luôn, hoặc cứ mỗi lần có người phục vụ món đi qua thì đưa tay đậy lại. Vậy là không được tiếp thức ăn. Cho nên những tỳ kheo xuất thân Bà La môn chỉ cần đậy bát lại khi món thịt đến thì họ chẳng phải dùng món thịt, mà cũng chẳng có thịt đâu mà nấu cho đông người như thế, cho nên chẳng có cơ hội mà thấy luôn chứ nói chi là từ chối hổng ăn.

Đó là đãi đông người, còn đãi ít người thì họ làm nhiều món, mỗi món đặt trong những cái chén nhỏ và để trước mặt mình, mình không cần phải ăn tất cả các chén, có thể để những chén thức ăn không muốn sang một bên và chỉ ăn những thức ăn muốn ăn mà thôi, khi thấy chén thức ăn nào hết thì họ tự động tiếp thêm thức ăn, nếu mình không cần thêm thì đưa tay đậy chén lại.

Thứ tư, món ăn của xã hội Hindu giáo dù chỉ là rau củ quả nhưng lại rất dồi dào năng lượng. Vì sao? Vì họ dùng nhiều dầu và họ dùng rất nhiều loại gia vị khác nhau để nêm nếm. Nên dù chỉ ăn toàn rau củ nhưng lại rất lâu đói. Cái này tôi thử làm rồi, tôi lấy đúng những loại rau củ quả ấy và nấu theo khẩu vị Việt Nam cũng như cho ít dầu thì ai ăn cũng thấy mau đói trở lại, còn nấu kiểu của họ thì lại rất lâu đói. Cho nên dù chỉ ăn thuần chay toàn là rau củ quả nhưng gia vị lại làm cho món ăn đầy đủ năng lượng, cho nên rất lâu đói trở lại.

Túm lại thì một khi được sinh ra vào một xã hội Hindu giáo rồi thì rất khó mà ăn mặn hihi!!!

P.s 1. Xã hội Hindu giáo ăn chay thuần mà mình qua đó mình kêu gọi họ ăn chay hay phóng sanh này nọ là chuyện buồn cười. Vì họ đâu có ăn mặn đâu mà kêu họ ăn chay, và nếu ăn mặn thì họ cũng chỉ ăn có 3 loại thịt thôi, đó là cá, gà và dê. Mình ép họ bắt chim này nọ nhốt vào lồng cho mình mua để mình phóng sanh thì đúng là rất buồn cười. Phong tục của họ hổng có vụ này nhưng mình dạy cho họ đó chứ.

2. Phía Nam Ấn chịu ảnh hưởng nhiều của Thiên chúa giáo nên họ ăn thịt rất nhiều và đa dạng nhiều loại thịt. Hoặc ở vùng Đông Bắc Ấn, họ ảnh hưởng bởi Đông Nam Á nên họ cũng ăn thịt nhiều. Còn lại thì thuần Hindu giáo, nên họ ăn chay nhiều. Chỗ nào thuần Hindu giáo chỗ đó thuần chay cho nên mình đừng có đến đó dạy họ ăn chay, họ dạy lại cho mình thì có hihi.

3. Mấy anh Bà La Môn mà sang Việt Nam thì đừng có dẫn họ đi chợ nha mọi người! Họ mà thấy thịt ú ụ khắp nơi, treo lủng lẳng như hoa trang trí là họ sẽ bị ám ảnh lắm đấy, và có người bật khóc hu hu như trẻ con nữa. Vì đối với họ đó là một cảnh tượng rất là ghê rợn. Dân gì mà thịt con gì cũng ăn, ăn thịt nhiều thấy phát sợ luôn, cho nên họ khiếp quá, họ khóc!!!!!


Kể chuyện cách ăn chay thuần của Bà La Môn nha mọi người!

Nói về thuần chay thì chưa ai thuần chay như giai cấp Bà La Môn cả. Vì sao lại vậy? Bà La môn có nhiều giai cấp, và được thể hiện qua cái họ tên; Bà La Môn giai cấp càng cao thì càng được sự kính nể. Giai cấp Bà La môn cấp càng cao thì sự thuần khiết của họ càng cao. Thuần khiết thể hiện qua chế độ ăn tuyệt đối chay tiếp nối qua nhiều thế hệ. Đó là lý do giai cấp Bà La môn rất rất rất là thuần chay, vì qua hàng chục hàng trăm thế hệ họ chưa bao giờ đụng đến món mặn. Nghĩa là một đứa trẻ trước khi được sinh ra đã ăn chay, ăn từ trong bụng mẹ, và mẹ nó ăn chay từ trong bụng bà ngoại nó, bà ngoại nó ăn chay từ trong bụng bà cố nó, bà cố ăn chay từ trong bụng bà sơ nó, bà sơ nó ăn chay từ trong bụng ………………….cứ vậy mà nối tiếp hết thế hệ này đến thế hệ khác qua hàng ngàn năm. Cho nên họ được gọi là những người ăn chay thuần chủng.

Họ ăn chay thuần chủng đến mức chỉ có người trong cùng giai cấp mới được quyền nấu ăn cho nhau, nghĩa là họ chỉ ăn thức ăn do người thuộc giai cấp Ba La Môn nấu, giai cấp khác mà nấu thì thức ăn ấy được xem là ô uế nên họ thà nhịn chứ không thèm ăn. Họ thuần chay đến mức tất cả những gì trong nhà bếp chỉ có giai cấp Bà La Môn mới được chạm đến, giai cấp khác mà đụng vào thì họ thay cái mới luôn. Họ thuần chay đến mức khi họ ăn thì tất cả những giai cấp khác không được phép đứng gần họ, vì đứng gần trong phạm vi bao nhiêu mét đó thì thức ăn của họ bị ô uế nên họ không thể ăn.


Túm lại nói về thuần ăn chay thì chỉ có giai cấp Bà La Môn mới thực sự là những người thuần chay.

Monday, December 4, 2017

Cái thứ đàn bà…!

       
Cái thứ đàn bà gì mà hổng chịu ở nhà đẻ con đẻ cái, tối ngày cứ lê la đầu đường xó chợ.
Cái thứ đàn bà gì mà hổng bao giờ thấy mặc váy, chỉ toàn mặc quần suốt, chẳng khác gì đàn ông.
Cái thứ đàn bà gì mà tối ngày cứ đi rong, hổng chịu ở nhà lo chuyện nấu nướng bếp núc.
Cái thứ đàn bà gì mà đi đâu cũng một mình hổng đi với đàn ông để được bảo vệ chăm sóc che chở.
Cái thứ đàn bà gì suốt ngày đeo ba lô leo núi leo đèo.
Cái thứ đàn bà gì mà hổng chịu đeo nữ trang bông tai nhẫn lắc vòng xuyến cho ra đàn bà.
Cái thứ đàn bà gì mà……………………….

Ủa, nãy giờ nói tui đó hả? Tui hổng phải là đàn bà, tôi là…. pê đê ông ơi!!!

Ngạc nhiên chưa? Cho bỏ tật phán xét hahahahaha.

P.S Một trong những cách "thoát nạn" dành cho giới nữ đó là đôi khi phải nói mình là lesbian (nghĩa là đồng tính luyến ái chỉ mê gái chứ hổng mê trai hihi)


Sunday, December 3, 2017

Cộng nghiệp

Hỏi: Vì sao một người được tái sanh vào một quốc gia đó và đúng thời điểm thể chế chính trị đó?

Đáp: Đó là do cộng nghiệp. Thế nào là cộng nghiệp?

Nếu được sinh vào một thể chế chính trị trong sạch, ít có tham nhũng hối lộ, nghĩa là kiếp trước vị này đã gieo nhân trong sạch, không tham nhũng hối lộ

Nếu được sanh vào một thể chế chính trị thường xuyên nói láo với dân chúng, đầy rẫy tham ô hối lộ, nghĩa là kiếp trước vị này phạm giới nói láo và thường tham nhũng hối lộ hoặc đồng tình khuyến khích sự nói láo và tham nhũng hối lộ.

Nếu được tái sanh vào nơi môi trường sạch sẽ đẹp đẽ, nghĩa là kiếp trước vị này gieo nhân bảo bệ môi trường, giữ gìn nơi ở sạch đẹp.

Nếu được tái sanh vào nơi thiếu tài nguyên nước, khí hậu khắc nghiệt, nghĩa là kiếp trước vị này phung phí tài nguyên nước.

Nếu được tái sanh vào nơi giàu có về vật chất nhưng lại yếu kém về mặt phát triển tâm linh, nghĩa là trước đây vị này gieo nhân bố thí tài vật nhưng không có gieo nhân phát triển trí huệ.

………………………..

Căn cơ nghiệp báo của chính mình là cái sẳn có của mình, do chính mình tạo ra, cho nên bất kì hoàn cảnh nào điều kiện nào xảy đến với mình đều là sự cộng nghiệp với mình. Thay vì quay ra để tội nghiệp với người này hay ganh tị với người nọ hoặc tìm cách thay đổi thể chế này thể chế nọ thì hãy quay trở vô mà tự thay đổi nghiệp báo của chính mình, tội nghiệp chính mình và ghen tị với chính mình.

Chỉ cần mỗi ngươi tự quay vô thay đổi chính mình thì thế giới sẽ thay đổi theo, còn nếu quay ra thì thế giới vẫn cứ theo đúng nhân duyên của chính nó mà vận hành. Càng quay ra càng muốn thay đổi điều này điều nọ (thay vì thay đổi chính mình) thì càng gieo nhân A tu la, và tái sanh vào đó mà thôi.


MA ĐĂNG GIÀ

Con ma đăng già H nó cứ đi theo ông sư T. Sư T có nguyện vọng xây trường cho trẻ em nghèo hiếu học ở một vùng nọ. Hổng biết vì lý do gì mà con ma H nó cứ lẽo đẽo theo ổng tỉ tê đủ kiểu nên ổng bỏ tu hoàn tục ra đời để đi theo nó luôn. Nhưng mà đời nghiệt ngã ở chỗ: Lúc ổng là sư, ổng cạo đầu ổng đắp y Phật nhìn ổng lóng lánh như tỏa hào quang, khí chất rạng ngời. Đã vậy còn không cần phải lo lắng gì về vật chất cả, cần gì thì Phật tử tranh nhau mà cúng dường tất.

Lúc ổng hoàn tục để đi theo con ma đăng già H thì ổng phải để tóc trở lại, mặc y phục người thường, cái nhìn ổng hết lóng lánh, hết hào quang, cộng thêm thiếu thốn về vật chất nên con ma H nó chán, nó đá ổng cho rồi.

Ổng bị đá, ổng buồn tình nên xuất gia trở lại. Cửa Phật bao dung rộng mở nên ổng dần trở lại cuộc sống của một tỳ kheo, vẫn tiếp tục công việc xây chùa cho trẻ em nghèo hiếu học. Ổng xuất gia trở lại được một thời gian thì con ma đăng già H hổng hiểu sao nó lại quay lại tìm ổng, rồi lại tiếp tục tỉ tê sướt mướt nước mắt ngắn nước mắt dài đổ ra như suối trên khuôn mặt ngọc. Cái ổng bỏ mặc lời khuyên của huynh đệ tỉ muội, phớt lờ lời chân tình của sư phụ, bất kể lời dọa nạt của Phật tử, ổng lại hoàn tục để đi theo hình bóng mỹ nhân.

Một thời gian sau nó lại chán nên lại đá ổng. Ổng bơ vơ cù bơ cù bất, vất va vất vưỡng ngoài xã hội nên lại quay về cửa Phật. Cổng chùa vẫn chưa hề đóng trước ổng bao giờ. Ổng lại tiếp tục xuất gia trong tiếng chỉ trích chê cười của người đời. Rồi một thời gian sau mọi thị phi lại im ắng, ổng vẫn tẩn mẫn công việc của một người xuất gia nương nhờ cửa Phật. Rồi ổng lại tiếp tục nguyện vọng xây trường, bắt đầu lại từng chút một từng chút một từng chút một, rồi mọi người cũng lãng quên chuyện cũ nên lại xúm vào giúp đỡ ổng xây trường.

Mọi chuyện vẫn cứ bình dị mà trôi qua. Rồi một hôm nọ, mọi người lại thấy thấp thoáng bóng ma đăng già H bên cạnh ổng cùng dòng thác lệ tuôn chảy dầm dề dai dẳng mãi không dứt trên khuôn mặt người đẹp, …………….

Rồi hổng ai dám biết chuyện gì xảy ra với ông sư T luôn hihi!!!


Saturday, December 2, 2017

Đây là lý do mà tôi rất ghiền công việc tái chế rác thải nè mọi người!!!

Biến rác thải thành vật hữu ích là một công việc rất dễ bị nghiện, ai làm rồi cũng sẽ bị nghiện, vì từ cái mà không ai thèm dùng, chẳng ai cần, úm ba la biến thành vật hữu dụng độc đáo. Chỉ cần có sự sáng tạo bất tận thì không gì mà không thể!!! Công việc của sự sáng tạo là vậy đó.

Bài viết dưới đây hổng phải của tôi viết mà tôi chôm ở đây nè mọi người!!!

Thay thế hay sửa chữa


Ngày bé ba tôi làm điện tử, có nhận sửa thêm TV vào các buổi tối.
Thỉnh thoảng ông làm một chuyến xe máy xuống cảng Hải Phòng lấy TV bãi, tức là TV người Nhật đã thải, được đóng thành công-te-nơ, về mông má tút tát lại và giao theo yêu cầu.
Hai người sẽ ngồi trên con xe Honda 50 phân khối, hai tay người ngồi sau sẽ phải cắp 2 chiếc Toshiba hoặc Sanyo kềnh càng như hai con lợn con, đi một mạch hơn 100km để về Hà Nội. Màn hình sẽ ốp vào trong và mông thừa ra ngoài. Tôi chắc sẽ không có phóng nhanh hay đánh võng, và rã rời như gẫy tay sau mỗi chuyến xe - ba tôi hay tả thế.
Về nhà, tôi sẽ được thảy cho một chiếc giẻ cũ và một hộp xi Cana, loại dùng để đánh bóng xe, và phải đánh thật lực đến khi nào bóng đến mức “ruồi đậu lên phải trượt ngã gẫy chân”. Ba tôi sẽ nghiệm thu khi nào trên mặt chiếc TV cũ có những chiếc chân đã gẫy của bọn ruồi. Ông vẫn hay nói thế khi tôi luôn miệng hỏi đã bóng chưa ba.
Tay ba và tay con sau cuộc giải cứu TV Nhật bãi ấy đều rã rời như sắp gẫy.
Tuổi thơ chúng tôi lớn lên với TV “second hand” màn hình lồi, với những chiếc lốp xe đạp/xe máy có thể được vá đến miếng vá thứ 10, một số người thậm chí còn biết cách vá áo để giấu vết rách, biết thay ổ cứng máy tính, biết đóng những đôi giày đã há mõm hay tận dụng vài chiếc cửa sổ cũ để đóng được thành một cái bàn nhỏ.
Ngày ấy suy nghĩ đầu tiên khi một thứ xẩy ra là tìm cách sửa, và tận dụng. Bây giờ thì đã khác nhiều. Khi có chuyện gì đó xẩy ra, việc đầu tiên người ta nghĩ đến sẽ là thay thế.
Cửa hàng sửa xe máy sẽ luôn tìm cách khuyến khích khách hàng thay săm khi cán chiếc đinh đầu tiên. Thậm chí một số cửa hàng thất đức, sẽ phá lốp của bạn để ép mình phải thay. Người sửa máy tính sẽ thường khuyên mình thay toàn bộ mainboard hay màn hình. Cửa hàng điện thoại còn tệ hơn, họ khuyến khích mình thay một chiếc điện thoại mới, hoặc đem đổi trả ở hãng.
Thay thế thì rõ là nhanh chóng và hiệu quả hơn là sửa chữa, một số trường hợp thì đem đến lợi ích kinh tế rõ rệt, ở chiều ngược lại là thuận tiện.
Thay thế thì nhanh gọn và tiện lợi hơn sửa chữa, tâm lý này xuất hiện không chỉ ở trong ngành tiêu dùng hay công nghệ.
Một mối tình hỏng, điều đầu tiên người ta nghĩ đến là việc chia tay. Khi gây ra một việc hỏng, họ sẽ chuẩn bị CV đẹp đẽ nhẩy sang một công việc mới. Một cuộc hôn nhân trục trặc, điều đầu tiên họ hỏi là ly hôn sẽ thế nào.
Thực phẩm ô nhiễm, người ta nghĩ đến việc thay thế bằng thực phẩm nhập khẩu. Nghĩ rằng môi trường sống này sắp hỏng bét rồi, họ bèn gửi con mình đi Mỹ.
Nhưng vẫn có những thứ mà ánh sáng của sự thay thế không thể chiếu rọi được, thế là mọi người trở nên bối rối và đổ lỗi.
Không thay thế được một đứa con  hư, họ đổ lỗi nền giáo dục. Không thay thế được một ước mơ chết, họ đổ lỗi cho thể chế. Không thay thế được một ông chồng bạc nhược, họ đổ lỗi cho bố mẹ chồng.
Không sống được cuộc đời chính mình, rất nhiều người lên mạng và dậy người khác cách sống chiến đấu và lao động thế nào cho đúng.
Sửa chữa thì chậm và tốn kém, thay thế thì nhanh nhưng phải có giá. Giá ở đây, bên cạnh tiền thì là rác thải. Chúng ta có bao giờ tìm hiểu rằng tất cả rác của sự thay thế sẽ đi đâu?
Những điện thoại/máy tính cũ bị thải sẽ tạo ra một gánh nặng rác không phân hủy khổng lồ. Những mối quan hệ cũ, rác sẽ là khối năng lượng tiêu cực khi nghĩ về người yêu cũ, đối tác hôn nhân cũ. Hôn nhân, rác thải của sự thay thế sẽ là lũ trẻ con, đôi khi cả những người lớn tuyệt vọng.
Không phải chiếc TV thải nào của Nhật cũng có may mắn được đánh xi Cana đến mức ruồi đậu ngã què chân, để sau đó được hoan hỉ lại chiếu Bông hoa nhỏ với Tây Du Ký ở một gia đình Việt. Cũng không phải đứa trẻ hậu ly hôn nào cũng may mắn phát triển đầy đủ chức năng và cảm xúc.
Chấp nhận cuộc sống sẵn sàng thay thế thay cho sửa chữa, không rõ chúng ta đã sẵn sàng chấp nhận tâm lý một ngày chính chúng ta, con chúng ta, đam mê của chúng ta sẽ trở thành phần bị thay thế, phải yên vị ở một bãi rác nào đó chưa?
"Giàu đổi bạn, sang đổi vợ, vỡ nợ đổi sim". Chúng ta có chắc mình sẵn sàng làm người bạn, người vợ, hay cái sim trong câu tục ngữ đương đại kia không?
Có một câu chuyện khuyết danh mà tôi nhớ mãi, một cặp vợ chồng già khi được phỏng vấn về việc sao già rồi mà vẫn yêu nhau bền vững đến thế không giống bây giờ, bà cụ đã móm mém cười đầy triết lý:
"Ở thời của chúng tôi, khi một chiếc đồng hồ chỉ sai giờ, chúng tôi sửa kim giờ, chứ không thay cả chiếc đồng hồ."
Có lẽ tất cả những người thích sửa chữa đều đã quá già và thời đại này “không còn đất cho người già”.
Đinh Trần Tuấn Linh