CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, July 12, 2017

How to be hosted without using the couchsurfing website.

Bài này được tôi viết trong diễn đàn dành cho dân du mục quốc tế trên Facebook. Vì vậy mà bài được viết bằng tiếng Anh. Mọi người đọc đại đi nha bởi vì tôi làm biếng dịch ra tiếng Việt quá! Tôi đang để dành cái siêng để viết một bài về cách tái chế rác thải ny lông mà tôi có đề cập đến trong bài viết bằng tiếng Anh dưới đây. Nhưng mà bây giờ làm biếng viết quá nên không biết khi nào mới có bài. Thứ nhất là tôi không có chụp hình do không có mang theo máy ảnh hay laptop. Thứ hai là blog này bây giờ đầy rồi, không có cho đăng hình nữa, dù là hình copy từ trang khác sang cũng không đăng được.

I have had a profile on the couchsurfing website but I have never used it so far. All of my hosts met me by chance, on the streets, in public places, on public transportation, etc. Sometimes they just started to talk to me and then they invited me home. Sometimes I approached them to ask for some information. Sometimes they just approached me and watched me and tried to learn from me a skill, etc.
In India and Sri Lanka, I know how to upcycle plastic bags, which are abundent in those areas. Sometimes, I just sat down somewhere and did my crochet work. People came and talked. They invited me home to teach their family members and the villagers. I was once invited by a police officer (the district supervisor officer) in Sri Lanka. He said he was really impressed with what I was doing and he wanted me to teach his villagers. He invited me to stay with his family in the village (he worked in another district) for at least one week.
Thanks to my upcycling work, I was approached and hosted by local people.

Another trick I learnt from another nomad which is very useful but I have never used it so far. She traveled around with the money she earned from selling jewelry made by herself. When she came to a new place, she found a good spot and displayed her products for sale. By this way, the locals at least had a reason to approach her, talk to her, get to know her and invite her home. The reason I had learnt her trick was that I had wanted to do the same with my crochet and upcycling techniques. Then when I was on the road, I could only offer the skills for free. I never sell my products. I give them for free and provide free training courses to the local people.
P.S In India and Sri Lanka, I was always hosted by families because the locals never allowed me to stay with men only. They think it is much safer to stay with families, which is really true because I had absolutely no problems staying with families in these countries. Only good memories remain! Thank you India and Sri Lanka!!!

1 comment:

  1. chị ơi chị viết sớm nha chị, để ngoài vụ hỗ trợ đi bụi, còn bảo vệ môi trường qua tái chế nữa.

    ReplyDelete