CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, August 11, 2017

Con vật cũng là đại bồ tát đó nha mọi người!

Chuyện là thế này: Có thời gian tự nhiên tôi có số mát tay nuôi mèo hoang. Cứ đứa nào chửa hoang thì chạy đến chỗ tôi méo mèo meo kể lể tâm sự, vậy cái tôi nuôi tới chừng nó đẻ em luôn. Tiếng lành đồn xa hay sao ấy mà tụi nó bầu hoang rồi chạy tới méo mèo meo. Kệ, toàn là con gái cưng không hà! Nhờ trực tiếp chăm sóc và nói chuyện với bọn nó mà tôi được bọn nó dạy cho nhiều điều lắm đó. Ví dụ:
Tụi nó dạy tôi nói tiếng mèo, cho nên tôi biết thêm 1 ngoại ngữ mèo nè! hihihi
Tụi nó dạy tôi về cái chết. Một số mèo con chết vì bị giảm bạch cầu (đây là bệnh nan y của loài mèo) cho nên chết trên tay tôi luôn. Mèo chết y như con người, thở hắt ra hơi cuối cùng thật mạnh, cứ thế mà đi luôn. Bởi vậy tôi học được rằng: Thở vào mà không thở ra thì đi là cái chắc.
Có lần tôi ngồi trên võng đung đưa ngắm cảnh hoàng hôn, cái một cô mèo ngồi kế bên tôi, nhìn về hướng tôi nhìn, im lặng y như ngắm cảnh vậy đó. Tôi mắc cười quá nên khởi ý: “Con cũng biết ngắm hoàng hôn nữa sao con gái cưng?” Vừa mới khởi ý chưa kịp thốt ra lời để ghẹo con mèo thì đột nhiên toàn cảnh trước mặt tôi biến mất, toàn thể tan biến vào hư không và trước mắt tôi chỉ là khoảng hư không sáng rực mênh mông không ranh giới, tất cả mọi thứ đều biến mất ngoại trừ cái hư không sáng rực này. Việc xảy ra chưa đến 1 giây. Tôi bàng hoàng nhận ra rằng hóa cái thấy của mình và của con mèo là y chang nhau nhưng do nghiệp người nên mình nhìn ra cảnh hoàng hôn, còn con mèo thì do nghiệp mèo nên nó nhìn ra cảnh gì đó, nhưng cái thấy thì cũng chỉ có một. Tôi vui mừng vô cùng và bàng hoàng nhìn sang con mèo, một đại bồ tát vừa trợ duyên cho mình. Còn con mèo nó vẫn ung dung ngồi ngắm cảnh như thể chẳng có chuyện xảy ra vậy đó. Lúc đó thật sự tôi rất muốn quỳ xuống lạy tạ ơn nó luôn đó. Lần đó tưởng mình kiến tánh rồi chớ. Nhưng hóa ra vẫn không phải.
Cái có một lần khác, tôi thủng tha thủng thỉnh ra vườn, vừa đi vừa chánh niệm, đi thì biết mình đang đi, bước bước nào thì biết biết đó, cái nghe tiếng con chim hót, tôi vừa ngẩng đầu lên nhìn thì tự dưng cảnh vật lại rõ ràng hơn, tươi sáng hơn, đẹp đẽ hơn, rực rỡ, lộng lẫy hơn, và mọi thứ y chang như được tả trong Kinh A Di Đà vậy đó. Bàng hoàng ghê luôn! Hóa ra cảnh A Di Đà là có thật.
Từ đó tôi ngộ ra rằng chánh niệm có 2 mức: mức 1 là đi thấy mình đi, ăn thấy mình ăn, nói thấy mình nói, nghĩa là làm thì biết mình đang làm gì, nghĩ thì biết mình đang nghĩ gì, nói thì biết mình đang nói gì, nhưng cái này chỉ mới ở mức thô thôi. Chánh niệm mức 2 thì tương đương cảnh giới A Di Đà. Tưởng vậy là ngộ xong rồi. Vậy mà vừa đến giữa vườn cái thấy con mèo ngồi rình con rắn nước. Vậy là vào được chánh niệm mức 3. Đó là dù mắt chăm chú nhìn vào một vật nhưng không gì thoát khỏi cái thấy, dù chỉ nghe một âm thanh nhưng không âm thanh nào có thể lọt khỏi cái nghe. Do mình chỉ chăm chăm vào một cái nên mình nghĩ mình chỉ có thể thấy một cái chứ thật ra mình có thể thấy bao quát toàn cảnh luôn đó. Lúc đó cũng tưởng là đã kiến tánh rồi chớ, nhưng thật ra cũng chưa phải.
Khi phát hiện ra 3 mức độ của chánh niệm tự nhiên thấy vui không thể tả (cộng thêm lúc đó tưởng kiến tánh nữa chớ), niềm vui cứ len lỏi vào từng thớ thịt. Vậy mà niềm vui vẫn chưa dừng ở đây. Tối ấy một cách vô tình đột nhiên nghe được một bài thuyết pháp của sư Viên Minh, một bài pháp nói về 3 mức độ chánh niệm này. Dĩ nhiên là sư Viên Minh dùng ngôn ngữ khác để diễn đạt nhưng ý thì hoàn toàn y như vậy. Vậy là niềm vui tăng lên gấp bội, bóp nghẹt cả tim luôn. Không ngờ cái thấy của mình lại có người đồng cảm đến như vậy. Nghe đến đâu thì ngộ đến nấy bởi vì y chang cái mình đã trải nghiệm. Vui thiệt là vui!!!
Bởi vậy đối với tôi mèo là đại bồ tát là như vậy đó mọi người!
Ngoài đại bồ tát mèo, tôi còn có các đại bồ tát khác trong vai các con vật khác nhau như gà, vịt, ngỗng, khỉ, sóc, kiến,….. Bởi vậy mới nói là thiện tri thức ở khắp nơi, trong đủ thứ hình dạng, đóng đủ mọi vai trò sẳn sàng trợ duyên cho mình hưởng được hương vị pháp.

Đâu đâu cũng là thiện tri thức, đâu đâu cũng là bồ tát. Quan trọng là mình có chịu nhìn ra họ hay không mà thôi!

2 comments:

  1. Chị nè, không biết chị đã từng thực hành qua phương pháp niệm tâm chưa, nhưng em vẫn muốn khoe với chị về phương pháp niệm tâm của thầy Tejaniya, trường thiền Shwe Oo Min.^^
    Chánh niệm ở mức độ 3 chị kể được Thầy giảng nhiều để thực hành. (hành giả sơ cơ thì không đạt được mức độ nayg đâu.^^)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Giới thiệu cho tôi về Niệm Tâm đi bạn. Cảm ơn bạn nhiều nha!

      Delete