CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Bí kíp đi bụi ở Ấn độ (Phần 3): Đi bụi bằng tàu lửa

Bài này đặc biệt dành cho những bạn thích đi bụi cực rẻ (chỉ tiêu xài khoảng 100 đô Mỹ/tháng cho mọi chi phí) nhưng lại không muốn lệ thuộc vào người bản địa và không thích nói chuyện nhiều với người khác. Nghĩa là đi bụi cực rẻ nhưng tự lập về các khoản ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại, không lệ thuộc vào ai.

Thỉnh thoảng trong cuộc sống có những lúc người ta cực kì trầm lặng, chỉ thích đi và nhìn ngó, không thích giao du, tiếp xúc, nói chuyện với bất kỳ ai. Hoặc có những người thích sống lặng lẽ, không thích tiếp xúc nhiều. Hoặc có người vào giai đoạn tu thiền chỉ thích im lặng tự quán sát mình trong các tình huống khác nhau, không thích nói nhiều. Cho nên bài viết này đặc biệt dành cho những đối tượng như vậy.

Nếu muốn đi kiểu như vậy thì Ấn độ là một đất nước cực kỳ thích hợp để đi. Vì sao? Vì: Thứ nhất, Ấn độ là quốc gia có hệ thống đường ray xe lửa dài nhất nhì thế giới, nghĩa là bạn có thể đi đến bất cứ nơi đâu bằng tàu lửa. Thứ hai là giá vé xe lửa ở Ấn độ rẻ đến cùng cực. Dĩ nhiên là tôi đang nói đến loại vé dành cho người địa phương, không phải là loại dành cho du khách.

Cách đi này cực thích hợp cho người muốn khám phá Ấn độ trong 1-2 tháng. Vì sao? Vì: do di chuyển liên tục nên nếu đi nhiều hơn 1-2 tháng thì dễ bị oải và cần phải tìm nơi nào để trụ lại một khoảng thời gian nghỉ ngơi trước khi tiếp tục di chuyển. Ngoài ra, khám phá một đất nước to lớn và đa dạng như Ấn độ trong 1-2 tháng thì chẳng khác gì cưỡi ngựa xem hoa cho nên đi tàu lửa là thích hợp nhất.

Ngoài ra cách đi này cực kỳ bụi bặm, có lẽ chỉ thích hợp cho những ai từng đi bụi nhiều chứ không dành cho người mới chập chững đi.

Túm lại thì sau một hồi nói dài dòng thì tôi vẫn chưa nói gì về cách làm sao để đi bụi ở Ấn độ với 100 đô Mỹ/tháng và hoàn toàn tự lập, không lệ thuộc ai. Hì hì hì. Sau một hồi quảng cáo thì bây giờ vào mục tiêu chính nha mọi người.

Đó là dạng đi tàu lửa bằng tàu chợ hay còn gọi là tàu chậm, ở Ấn độ thì lọai tàu này được gọi là Passenger Train. Đã đi tàu chợ mà lại mua vé rẻ nhất của tàu chợ, đó là dạng vé Unreserved dành cho Second Class. Ôi trùi, giá vé gần như là miễn phí đấy mọi người. Rẻ kinh khủng khiếp. Ví dụ, để di chuyển một đoạn đường khoảng 38 km tốn Rs.10, 63 km tốn Rs.15; 74 km, bạn chỉ trả Rs.20; 103 km tốn Rs.25; 131 km tốn Rs.30; 176 km tốn Rs.40; 221 km tốn Rs.45; 463 km tốn Rs.85 (1 đô Mỹ tương đương Rs.68) Tôi còn giữ lại cả xấp vé tàu lửa để làm kỉ niệm luôn đó mọi người.

Tàu chợ thì dừng lại ở tất cả các nhà ga lớn nhỏ cho nên rất chậm. Vậy chẳng tốt sao, bởi vì mục đích của mình là đi ngắm cảnh mừ. Và điều quan trọng hơn hết là trên tàu chậm chỉ có người địa phương, người buôn thúng bán bưng của các địa phương chứ hầu như không hề có du khách. Cho nên chỉ cần ngồi một ngày trên một chuyến tàu chậm bạn có thể gặp dân bản địa ở tất cả các khu vực tàu đi qua. Chẳng phải đây là mục đích mà mình muốn khi đi bụi hay sao. Ngoài ra đa số những người này không biết nói tiếng Anh cho nên mình có thể một mình một cõi, im lặng mà nhìn ngắm không cần nói chuyện với ai cả. Nếu đi theo kiểu này bạn có thể im lặng cả ngày, hay nhiều ngày, ngoại trừ nói vài câu lặt vặt hằng ngày khi phải mua gì đó mà thôi.

Nếu đi tàu chợ thì nên tránh đi vào các giờ cao điểm như đầu giờ sáng hoặc đầu giờ chiều, giờ tan tầm công sở hoặc tan học. Lý do: dân địa phương đi làm và đi học bằng tàu chợ rất đông. Nếu đi vào giờ cao điểm thì phải chen chúc rất mệt mỏi. Thường thời điểm lý tưởng nhất để đi tàu chợ là 10-11h sáng đến 2-3h chiều hoặc buổi tối sau 8-9h tối. 

Nếu đi tàu chậm chán thì bạn có thể thay đổi qua tàu nhanh hơn 1 tí được gọi là Mail hoặc Express, dĩ nhiên là giá vé mắc hơn. Và tàu nhanh nhất là tàu Superfast. Những loại tàu này đặc biệt là tàu Superfast tôi tránh, rất ít đi, chỉ đi khi không có tàu chợ cho tuyến đường đó mà thôi. Vì sao? Vì thứ nhất là giá vé mắc hơn, thứ hai là toa Second Class hầu như lúc nào cũng đông nghèn nghẹt. Đa phần là người di chuyển đoạn đường xa, chứ ít có người buôn thúng bán bưng lắm.

Điểm lợi của Unreserved Ticket là bạn có thể mua dễ dàng ở nhà ga. Cứ vào ga đến chỗ nào có dòng chữ cực lớn UNRESERVED thì xếp hàng và chờ mua vé thôi (ở các nhà ga lớn thì có khi phải xếp hàng rất lâu). Nhiều nhà ga có máy bán vé tự động, hãy đến mua vé ở đây để khỏi xếp hàng. Gọi là máy bán vé tự động nhưng thường có nhân viên nhà ga trực tại máy để bán vé cho hành khách. Vé Unreserved chỉ bán 1-3 tiếng trước giờ tàu chạy thôi, không có bán trước, cho nên khi nào đi thì mới mua. Vé này luôn có, không bao giờ có tình trạng FULL hoặc hết vé. Cho nên muốn mua bao nhiêu cũng có, còn việc có chen chân lên tàu được hay không thì đó là việc của hành khách hehehehehehehe.

Do bất đồng ngôn ngữ dễ hiểu nhầm nên khi mua vé Unreserved tôi luôn ghi sẳn ra một tờ giấy nhỏ rồi chìa cho người bán. Trên tờ giấy ghi địa điểm muốn đến, giờ tàu chạy (nếu có) và ghi chữ Passenger Train. Ví dụ: New Delhi 8pm Passenger Train. Tuy nhiên tàu Passenger chỉ di chuyển đoạn đường chừng vài chục cho đến vài trăm km và trong cùng một bang, khi qua bang khác thì bạn nên mua tàu đến nơi nào gần biên giới bang muốn đến, xuống ga đi dạo chơi xong thì mua tiếp tàu chợ đi qua bang kia, chứ tàu chợ liên bang thì hổng có đâu mà mua, chỉ có những điểm giáp ranh biên giới hai bang mới có tàu qua lại thôi.

Một điểm lợi khác của loại vé Unreserved là bạn có thể lên bất cứ tàu nào cùng loại tàu in trên vé. Nếu đó là vé tàu Passenger hay tàu Express hay tàu Superfast thì cứ tìm tàu cùng loại, đến địa điểm mà mình muốn đến, rồi nhảy lên thôi. Còn vé Reserved thì không có được ưu điểm này, bạn phải lên đúng chuyến tàu bởi vì ghế/giường của bạn có đánh số rồi, không lên tàu khác được. Còn vé Unresersed thì thoải mái, cứ việc nhảy lên đại. Nếu mua vé Passenger mà lên tàu Express/Superfast được không? Được, nếu không bị soát vé. Khi người soát vé kiểm tra vé thấy bạn lên nhầm tàu thì họ sẽ thông báo, có khi họ xí xóa, có khi họ bắt đóng tiền chênh lệch.

Một điểm lợi khác của vé Unreserved là dù bạn mua vé này nhưng nếu tàu vắng bạn có cả nguyên băng ghế trống nằm ngủ thoải mái, y chang loại vé Sleeper Class vậy đó. Nếu mua vé Unreserved mà lên tàu vào ban đêm bạn sẽ thấy cảnh tượng rất vui. Đó là người ta ngủ la liệt khắp nơi, trên ghế, dưới sàn, dưới gầm ghế, trên thanh để hành lý, trước cửa toalet. Túm lại là chỗ nào có thể nằm xuống được là họ nằm thôi.

Điểm bất lợi của Unreserved Ticket là có những chuyến tàu bạn không chen vào được do người ta đi quá đông. Tìm được chỗ đứng đã là may lắm rồi đừng nói chi là chỗ ngồi. Tuy nhiên, trong tình huống này bạn có thể sang toa Sleeper Class tìm gặp người soát vé (conductor) và hỏi họ có giường nào trống để bạn upgrade (nâng cấp) vé từ Unreserved Second Class lên thành Reserved Sleeper Class hoặc có thể upgrade lên ở những vé mắc tiền hơn nếu họ có giường trống. Bạn chỉ cần đóng tiền chênh lệch thôi.

Nếu là phụ nữ thì bạn sẽ có ưu thế khi đi loại Unreserved Second Class. Đó là luôn có toa chỉ dành cho phụ nữ (Ladies Only). Thường những toa này nằm ở đầu hoặc ở cuối đoàn tàu. Trên tàu Superfast và Express có cả cảnh sát hoặc bảo vệ đi theo những toa này để bảo vệ các nữ hành khách bên trong toa. Còn tàu Passenger thì không có.

Túm lại mục đích tôi giới thiệu mọi người Unreserved Ticket Second Class là để chỉ cho mọi người thấy chi phí di chuyển cực rẻ. Còn bây giờ thì kể lại cho mọi người kinh nghiệm của tôi khi đi bụi hoàn toàn tự lập ở Ấn với chi phí 100 đô Mỹ/ tháng nha.

1. Đi lại:
- Đi lại bằng tàu lửa, toa Second Class với Unreserved Ticket, và đa phần là Passenger Train.
- Đi bằng local bus, loại xe buýt máy gió, kính cửa có thể rớt xuống đường lúc nào cũng được.
- Đi bộ, vừa tập thể dục vừa khám phá địa phương.

Ở các thành phố cực lớn như New Delhi, Mumbai, Kolkata, Chennai, Bangalore....., còn có một loại tàu được gọi là local train hoặc suburban train. Tàu có chức năng y hệt xe buýt, các toa tàu không có toilet, dành cho người dân di chuyển trong ngày. Tàu chạy hai chiều từ nội ô ra ngoại ô và ra các khu vực xung quanh thành phố. Ở Mumbai, tàu local chạy đến khu vực cách Mumbai cả trăm km luôn đó mọi người. Nếu dùng phương tiện này để di chuyển nội ngoại ô thì vừa rẻ vừa tiện lợi vô cùng. Ở Mumbai khi đi tàu local sau 9h đêm thì mỗi toa Ladies Only có cả cảnh sát nhà ga vác súng và bộ đàm vào toa ngồi để bảo vệ hành khách nữ luôn đó mọi người. Do tàu local giống y hệt tàu chợ, chạy chậm rì rì, ga nào cũng dừng, ban đêm mà ra vùng ngoại ô như thế, những người có ý đồ xấu rất dễ nhảy lên tàu để cướp giật hay bắt cóc hay hành hung phụ nữ cho nên cảnh sát phải đi theo bảo vệ là vậy đó. 

Sẳn đang nói về cảnh sát cho nên tám chuyện cho mọi người nghe chơi nè! Ấn độ vui vậy đó. Cảnh sát có từng nhóm riêng hoạt động chuyên cho một mục tiêu hay một khu vực đặc biệt nào đó. Ví dụ: nhà ga thì có cảnh sát ga, đền thờ thì có cảnh sát đền, bãi biển thì có cảnh sát bãi biển, ....Cảnh sát chứ không phải là bảo vệ đâu nha mọi người. Thay vì ở Việt Nam chỉ có cảnh sát khu vực phải làm việc trên phạm vi toàn khu vực đó. Nhưng ở Ấn độ họ không gọi là cảnh sát khu vực mà được gọi theo đúng khu vực mà họ phụ trách. Ví dụ đền thờ A thì có nguyên đội đặc nhiệm chuyên một nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ đền thờ A nên họ được gọi là cảnh sát đền thờ A. Bãi biển B thì có nguyên đội cảnh sát chuyên tuần tra khu vực bãi biển B nên họ được gọi là cảnh sát bãi biển B,.... Họ trực theo ca, có lô cốt để đứng làm nhiệm vụ, có phòng ăn ở nghỉ trong khu vực đó, có văn phòng làm việc, thậm chí có khi còn có cả nguyên cái đồn trong khu vực đó nữa đấy mọi người!

2. Ngủ nghỉ: Ngủ ở nhà ga. Miễn phí, hổng có tốn tiền. Nhà ga nào ở Ấn độ cũng có cảnh sát nhà ga trực 24/24. 

Kinh ngiệm ngủ ở nhà ga Ấn độ của tôi:

Thường các nhà ga có phòng chờ (waiting room). Nhiều nơi có Waiting Room for Ladies Only. Vào những nơi này thì khá an toàn, do chỉ toàn là phụ nữ, phụ nam không được phép vào. Nếu bạn mua vé Unreserved thì phải vào Waiting Room dành cho Second Class. Có nhiều bang sang lắm. Đã là Waiting Room cho Second Class (General Waiting Room) mà còn có Waiting Room Second Class dành cho phụ nữ nữa chứ. Toilet và phòng tắm vừa sạch vừa miễn phí. Nếu không miễn phí thì phải đóng tiền Rs. 5 cho toilet và Rs.10 cho tắm. Thường những nhà ga cỡ trung vừa sạch vừa miễn phí còn những nhà ga nhỏ chỉ có toilet mà không có phòng tắm, những nhà ga lớn thì hầu như luôn thu phí cho nhà vệ sinh và phòng tắm.

Nếu bạn đi bằng vé Sleeper Class thì nhà ga nào cũng có Waiting Room cho lọai vé này trở lên, cho nên tắm rửa ngủ nghỉ dễ dàng hơn nhiều. Còn với vé Second Class thì waiting room có nơi có nơi không. Ở Varanassi, tôi đóng Rs50 cho người gác cửa phòng Waiting Room để được vào đó ngủ nghỉ cả đêm bởi vì vé Second Class thì không được vào.

Để ngủ thì bạn chỉ cần trải một tấm lót lưng xuống đất, rồi lấy ba lô gối đầu hoặc gối chân, lấy mền quấn lại, tìm chỗ có quạt máy nằm cho khỏi bị muỗi chích, cứ thế mà khò khò thôi.

Thường những nhà ga có chữ Junction hoặc những ga là địa điểm hành hương thì các waiting room thoải mái hơn bởi vì luôn có người ngủ vì đợi tàu hoặc xuống tàu quá khuya. Cho nên khi bạn ngủ thì bạn cũng là một người trong số họ nên chẳng ai để ý làm gì.

Mỗi khi tôi đến nhà ga thì tôi đi loanh hoanh tham quan thành phố, đến chiều tối thì lại tìm đường về lại nhà ga, vào các waiting room trải ổ ra và nằm ngủ thôi. Hoặc nếu đến ga vào buổi tối thì vào thẳng các waiting room, ngủ một giấc đến sáng. Sau đó đi tham quan nguyên ngày, đến trưa chiều thì lại mua vé đi sang thành phố khác, nếu không thì ngủ lại đó 1 đêm nữa, hôm sau mới mua vé đi tiếp. Nếu quyết định ngủ tại nhà ga nhiều hơn 1 đêm thì bạn cũng nên khéo một tí, chớ để cho người khác biết, bởi vì có nhiều người vô gia cư hay vào ga tìm chỗ ngủ ké và bị cảnh sát đuổi ra hết. Cho nên mỗi đêm nên chọn 1 chỗ khác nhau để ngủ cho an toàn. Những nhà ga lớn có đến 2-3 sảnh chờ. Mỗi đêm ngủ ở 1 sảnh khác nhau, hoặc ngủ cùng sảnh nhưng chọn góc khác mà ngủ. Tôi ngủ tại nhà ga Madurai ở bang Tamil Nadu 3 đêm liền và nhà ga Howrah ở Kolkata liền tù tì 5 đêm luôn đó mọi người.

Nhiều nhà ga bắt phải mua platform ticket (Rs.10/2-3 giờ) thì mới vào sân ga hợp pháp. Nếu buộc phải mua thì cứ mua. Nếu không thì cứ vào. Nếu không muốn phạm luật thì đơn giản lắm. Chỉ cần đến quầy vé mua đại một cái vé nào cực rẻ đi đâu đó. Có vé rồi thì cứ vào ga, còn có đi hay không là việc của mình. Có nơi soát vé khi bạn ra cổng nữa đấy nha. Cho nên nếu không muốn bị tịch thu vé, muốn giữ vé làm kỉ niệm thì canh thời điểm mà đi ra, hoặc đi ra cổng khác. Thường có nhiều cổng và không phải cổng nào cũng soát, và thường họ chỉ soát khi có tàu đến. Khi tàu đến, tôi không ra khỏi ga liền. Tôi đi loanh hoanh tham quan xem nhà ga này có thể ngủ ban đêm được hay không, có những tiện nghi gì. Nếu chắc có thể ngủ được thì tôi mới ra ngoài tham quan. Nếu không thì tôi phải nhắm đến một địa điểm khác để đến ngủ, hoặc mua vé tàu đêm để ngủ trên tàu luôn. 

(Lưu ý: Passenger Train ban đêm không có bảo vệ trên tàu cho nên nếu đi tàu này quá khuya thì cũng nên cảnh giác hơn một tí. Thường cũng đông nghẹt người địa phương đi mua bán về và cũng hiếm có tuyến  tàu Passenger nào chạy xuyên đêm lắm. Tuy nhiên thỉnh thoảng tôi ở trên những chuyến tàu đêm (thậm chí tàu ngày) vắng hoe, rồi được người dân địa phương nhắc nhở nên dần cẩn thận hơn. Không nên ở một mình trên toa tàu, có khi nguyên toa tàu không người nào chạy suốt cả tuyến luôn đó. Thường đi đoạn đường xa hiếm có ai đi tàu Passenger lắm, cho nên có khi mua vé mà người bán vé hỏi đi hỏi lại mãi để chắc rằng mình không bị nhầm nữa chứ. Do người ta chỉ đi đoạn đường ngắn trên những chuyến tàu chợ mà nhiều khi nguyên cả đám người họ xuống nhà ga nào đó hết trơn, chỉ còn một mình mình ngồi nguyên toa tàu hihihihi. Cho nên phải chuyển sang toa có người ngồi cho an toàn.)

Nếu không muốn ngủ bụi ở phòng chờ thì bạn có thể đăng ký ngủ dorm tại ga, giá có khi chỉ 1-3 đô Mỹ/giường thôi, nhưng cũng tùy nơi nha. Có nơi giá cũng mắc lắm, có nơi đông du khách thì thường hổng có phòng/giường trống đâu. Tôi thì toàn là nằm dưới đất hoặc trên băng ghế trong phòng chờ mà ngủ thôi.

Kể chuyện ngủ nhà ga cũng có nhiều cái vui lắm. Mà cái vui nhất là tôi bị chôm mất tiêu hành lý trong lúc ngủ ở nhà ga tại Mumbai. Biết sao bị chôm không? Tại vì ỷ lại đó. Tôi đi từ phía Nam Ấn mò mò lên Mumbai bằng tàu lửa nha. Cứ đi vài chục hoặc 100-200 km thì dừng lại để tham quan ngắm nghía rồi lên tàu đi tiếp. Vậy mà cũng tới Mumbai. Ở mấy bang phía Nam, cảnh sát nhà ga dễ thương lắm. Họ thấy mình là du khách nước ngoài nên nếu lỡ ngủ quên không canh chừng hành lý cẩn thận là họ đánh thức dậy để canh chừng hoặc họ ngồi canh chừng giùm luôn. Cho nên khi ngủ toàn để ba lô bên cạnh mà hổng bị chôm. Lên Mumbai, tưởng cũng vậy. Mệt, đuối, lả, do ngồi tàu chợ cả ngày nên vừa đến phòng chờ là lao vào nhà tắm để tắm rửa, sau đó lấy ra hai cái mền, 1 cái lót đầu, 1 cái đắp người, ba lô để dưới đất ngay chân ghế, rồi ngủ thẳng cẳng. Đến 2h sáng mở mắt dậy thì thấy toàn bộ hành lý là hai cái mền và chai nước, còn lại thì bị mất sạch. (Tiền bạc giấy tờ quan trọng thì tôi lúc nào cũng đeo trong người nên dĩ nhiên là không bị mất rồi.) 

Hổng thấy ba lô đâu hết, tôi đi ra rồi đi vào, rồi hỏi phòng cảnh sát để đến báo bị mất cắp. Vậy mà tôi vừa mới nói hành lý bị chôm đâu mất rồi, họ hỏi ngay: Chỉ có quần áo thôi hả? Sao biết hay vậy ta? À quên nói với họ là chỉ có quần áo rách thôi hahahaha. Chắc thấy người nước ngoài nghĩ có nhiều đồ quý giá nên tụi nó chôm chứ gì. Ai ngờ ba lô rách, vá lên vá xuống, quần áo cũ hết rồi, mòn theo nắng gió, còn lại là mấy món đồ lặt vặt cùng cả mớ bản đồ du lịch của từng bang vừa mới xin được ở văn phòng du lịch ở Goa (hổng có thiết bị điện tử nào cả, laptop, máy ảnh, điện thoại đều không có). 

Báo cảnh sát xong đi về phòng chờ nằm ngủ tiếp. Sao thấy sướng quá, hổng phải vác ba lô cho nặng vai. Hành lý chỉ còn hai cái mền và 1 chai nước. Đúng là đi bụi kiểu này còn gì sướng bằng. Sao bị chôm hành lý mà thấy sướng dữ vậy trời!!!!! 

Buổi sáng hôm sau đi vòng vòng Mumbai với chỉ 2 cái mền, nhẹ tênh cả người. Vừa đi vừa tự sướng cho sự nhẹ tênh của mình nữa chứ. Sau đó tôi mua được 1 cái tay nải, loại túi may bằng vải rẻ tiền dành cho mấy bà mấy ông xách đi chợ để cho 2 cái mền vào xách đi. Tôi trông giống như một người bản địa đang đi chợ vậy đó. Lại thấy sướng!

Nói đến Mumbai nên sẳn mách cho mọi người biết là: Mumbai có phim trường Bollywood bự thiệt là bự, nằm ở ngoại ô, có quân đội gác ngay cổng ra vào. Muốn vào tham quan thì không được tự đi mà phải mua tour, đi vào bằng xe buýt dành cho du khách (phòng vé xe buýt nằm chình ình ngay bên phải cổng ra vào). Khoảng Rs. 600/người, tham quan hai tiếng đồng hồ, có cả hướng dẫn viên nữa. Tôi đến khi chuyến xe buýt cuối trong ngày vừa rời đi (4h30 chiều), và cũng chẳng có Rs 600 để trả nên thôi không vào Bollywood nữa, đi ra ngoài chơi thôi.

3. Ăn uống:

- Uống: Mua một chai nước bằng nhựa tốt khoảng 1 lít đem theo rồi đến refill ở các nhà ga xe lửa, chỉ có Rs 5/lít. Nước lọc mát lạnh rất ngon, uống mãi vẫn chưa chán. Nhưng mà uống nước lã mà trời nóng thì không đã khát, tôi chỉ cho các bạn bí kíp này nè. 

Mua theo chanh tươi. Mỗi lít nước, cắt ¼ hay 1/3 hay ½ trái chanh (tùy trái lớn nhỏ) vắt cho vào chai, cho luôn cả vỏ chanh vào (dĩ nhiên là phải rửa sạch trước khi vắt rồi). Uống rất đã khát. Chỉ là nước lọc với chanh thôi nha, không thêm đường đâu à. Nước chanh rất tốt, vừa có tác dụng giải nhiệt vừa có tác dụng giải được một số chất độc trong cơ thể. Tuy nhiên uống nước chanh rất dễ mắc đái (chắc do thải nhiệt và thải độc đây này hihihi.) Nhưng uống như vậy thiệt là đã, vừa có vitamin nữa đó mọi người. Do vậy tôi lúc nào cũng dự trữ chanh tươi.

- Ăn: Có kiểu ăn vừa rẻ vừa không cay nè mọi người. Đó là mọi người nên có một cái ca nho nhỏ rồi mua những món sau để ăn. Vào nhà hàng thì mắc, thức ăn làm sẳn có khi rất cay và nhiều dầu mỡ nữa. Mọi người có thể chọn những món ăn như sau:

 + Mua bánh idly, bánh làm từ bột gạo có giá Rs3-5/cái, rất dễ ăn, có thể ăn không, không cần cà ri.
+ Plain dosa (có nơi bán rất nhiều dầu mỡ, có nơi thì không)
+ Bánh mì còn gọi chappati hoặc roti rồi ăn cùng trứng chiên
+ Cơm trắng và dhal (dhal giống như canh đậu, không phải đậu hủ mà là hạt đậu, đây là món duy nhất ở Ấn độ mà người ta không thể nấu cay hoặc nấu nhiều dầu mỡ được)
+ Cơm trắng + trứng luộc +muối +dưa leo trộn lại ăn cũng ngon lắm
+ Cơm trắng ăn cùng chuối/đu đủ chín
+Cơm trắng ăn cùng curd (ya ua không đường)

Nếu ăn như vậy, bạn không cần vào nhà hàng, cứ mua từng món riêng ra, cho vào ca, rồi vào công viên vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Có giai đoạn tôi không ăn được cay hoặc dầu mỡ, cứ ăn vào là người nóng phừng phừng, đổ ghèn mắt luôn. Cho nên tôi toàn ăn những món ăn lành mạnh được kể ở trên, không có gia vị nhiều, ăn thế vừa rẻ vừa ngon vô cùng.

Ngoài ra bạn cũng có thể mua bột sampa (bột của người Tây Tạng), mua theo bịch bột cho vào hành lý để dành dự trữ (bột này chỉ có khu người Tạng mới có bán thôi). Chỉ cần cho vài muỗng bột này vào ca, mua thêm ly trà sữa vài rupees, trộn trà sữa với bột là có được món ăn sáng no bụng rồi đó mọi người. Bột sampa của người Tạng giúp no lâu lắm đó mọi người. Bột được họ rang lên nên có mùi thơm thiệt là thơm. Nhờ bột sampa này mà người Tạng đi hành hương từ ngày này qua ngày nọ mà không bị đói. Ngon nhất là pha với đường, sữa, nước trà nóng rồi ăn. Hổng có nước nóng, họ pha nước lạnh cũng xong bữa. Nếu không có bột sampa thì đem theo mấy loại bột ngũ cốc ở Việt Nam thay thế chắc cũng được đó mọi người. 

Nếu muốn ăn vặt thì có thể mua dự trữ bánh bích quy Marie Gold của hãng Britania, rất rẻ chỉ có Rs 5-10-20/gói (tùy gói lớn nhỏ), bánh không ngọt lắm, dễ ăn. Tôi ăn bánh này miết

Vậy là kể xong cho mọi người cách đi lại cực rẻ, ăn uống, ngủ nghỉ rồi há. Nhưng để làm được như vậy thì hành lý cần phải thật là gọn nhẹ. Hành lý chỉ cần những thứ sau:

- Thông tin thì có thể mua một quyển sách India Tourist Road Atlas, giá khoảng Rs.100, trong đó có bản đồ của tất cả các bang, thông tin cơ bản và những địa điểm du lịch chủ yếu của từng bang. Như vậy là đủ rồi. Sách Atlas nhẹ, dễ tra. Có khi tôi xé ra bản đồ của bang cho vào túi áo để dễ nhìn luôn. Không cần sách hướng dẫn chi cho mệt. Đi đến các nhà ga lớn hay các điểm du lịch thì xin bản đồ miễn phí. Khi không cần thì tìm người cho lại. 

Trong quyển Atlas, mỗi bang chỉ chiếm 2 trang giấy thôi. Trang 1 là thông tin cơ bản về bang, tên những địa điểm tham quan/hành hương của bang, vài tấm hình của vài di tích nổi bật nhất của bang cùng số km cho những địa điểm chính. Trang thứ 2 là bản đồ của toàn bang, có tuyến đường xe lửa nữa. Mấy trang cuối trong quyển Atlas là bản đồ của các thành phố lớn của Ấn độ. 

Theo kinh nghiệm của tôi, nếu đi xuyên bang trong thời gian 1-2 tháng thì chỉ cần cầm cuốn Atlas này là đủ, không cần mang bản đồ của từng bang chi cho nặng ba lô. Quyển Atlas có thể mua ở các kiosk bán sách ngay tại các nhà ga hay bến xe lớn.

- Ăn uống thì chỉ cần:
+ 1 cái chai nhựa 1 lít để refill (chai này ở Ấn độ bán đầy, tôi mua loại nhựa tốt, chuyên dùng đựng nước trong tủ lạnh có giá Rs.80/chai)
+1 cái ca inox nhỏ để đựng thức ăn
+1 cái muỗng
+1 con dao nhỏ để gọt trái cây

-Ngủ thì cần:
+1 cái túi ngủ mùa hè, loại mỏng có thể gấp nhỏ cho vào ba lô, ngủ trong túi ngủ thì an toàn hơn, tránh bị hở hang khi ngủ nơi công cộng, tránh bị chôm mất giấy tờ đang đeo trong người,….)
+ 1 cái khăn choàng lớn để giữ ấm (shawl) có thể dùng làm gối ngủ. Tôi không thích gối đầu bằng ba lô. Ba lô thì tôi để dưới đầu gối và cho cả hai chân gác lên đó, vậy là an toàn, không bị chôm, vừa tốt cho chân khi phải đi bộ nguyên ngày.
+ 1 tấm nhựa trải dưới đất để nằm ngủ (có thể dùng loại giống như loại trải bàn và kiếm cái nào vừa kích thước của mình)

- Mặc thì chỉ cần một bộ đồ mặc trên người cùng 1 bộ đồ sơ cua. Vậy là đủ.

Nếu đi dọc theo bờ biển từ Tây sang Đông hoặc ngược lại thì có khi chỉ cần một bộ đồ mặc trên người thôi nha mọi người. Đi dọc bãi biển mà, nếu muốn tắm thì cứ mặc nguyên bộ đồ nhảy đại xuống biển mà tắm. Dĩ nhiên là giấy tờ tiền bạc phải cởi ra cho vào ba lô khóa lại rồi xích ba lô đâu đó, nếu không thì tìm nơi nào cảm thấy an toàn rồi vừa tắm vừa canh chừng hành lý. Tôi toàn tắm như vậy mà không bị chôm hành lý. Nếu bị chôm chắc ngồi khóc vì có bao nhiêu đồ để cả vào ba lô để trên bờ hết rồi. Nhưng chỉ làm vậy khi trực giác cho phép thôi nha mọi người. Có khi tôi để ba lô ké dù của mấy ông cứu hộ biển nữa đấy.

Sau khi tắm biển thì tìm nhà tắm công cộng tắm lại bằng nước ngọt, cởi đồ ra giặt luôn, giặt xong thì mặc lại bộ đồ ướt vào người, đeo ba lô đi bộ một hồi thì quần áo khô ran trở lại hà. Tôi đi miết như vậy mà chỉ có một bộ đồ thôi, đồ sơ cua chẳng thèm đụng đến luôn.

Kể tiếp cho mọi người nghe chuyện tôi bị mất hành lý ở Mumbai nha. Sau khi mất hết đồ, chỉ còn hai cái mền và chai nước, tôi mua tay nãi cho vào quảy đi nhẹ tênh. Nghiệt ngã một cái: rồi cũng đi dần lên phía Bắc, mùa đông lạnh cóng người, nên phải mua thêm quần áo và mền quấn cho ấm. Tôi toàn ngủ bụi, ngủ nhà ga nên phải tự cung tự cấp rồi. Phải mua 1 cái ba lô để đựng đống đồ mới mua kia. Vậy là hành lý lại nhiều trở lại. Nhưng do toàn mua đồ mùa đông, nên khi hết mùa đông, tôi cho hết quần áo và mền đi, chỉ còn lại vài món cơ bản, vậy là lại tiếp tục nhẹ tênh. Nếu không có mùa đông thì chỉ cần hai cái mền, cái ca cùng chai nước thôi cũng đủ đi khắp thế gian rồi đó mọi người.

Công nhận một cuộc sống không có hành lý là một cuộc sống nhẹ tênh, vô cùng sung sướng. Nhờ được chôm mất hành lý mà tôi trải nghiệm được cái nhẹ tênh ấy là như thế nào rồi đó mọi người. Cho nên phải cảm ơn thằng ăn trộm đấy nhé!

P.S Ở Ấn độ có khi không cần phải mua xà bông tắm và xà bông giặt đâu nha mọi người! Có cách xài miễn phí nè. Một số vùng của Ấn độ có phong tục ngộ lắm nha. Người ta đến các đền thờ Hindu để làm lễ rửa tội, sau đó ra bờ sông (sông nào cũng được không nhất thiết là sông Hằng linh thiêng, có nơi không có sông thì họ ra bờ biển) tắm rửa và giặt sạch sẽ quần áo đang mặc (họ mang theo đồ mới để mặc). Sau khi tắm xong và giặt đồ xong thì họ ném luôn xà phòng xuống sông, hoặc để trên bờ cho nước muốn cuốn đi đâu thì cuốn, chứ họ không mang xà phòng về. Hổng biết tại sao, chắc họ sợ xui hay sao ấy! hihihi. Vậy là tôi ngồi đó xem họ tắm rửa, có khi tôi cũng tham gia tắm luôn, sau khi họ tắm xong, bỏ xà bông lại thì tôi gom hết để dành tắm và giặt quần áo. Có khi nguyên cục nguyên xi chưa khui vỏ ra họ cũng chả thèm, vất lại luôn. Lúc tôi đến là dịp thường mà còn vậy, huống chi là vào ngày hành hương chính, số lượng xà bông tắm và xà bông giặt (họ xài xà bông cục để giặt chứ không phải xà bông bột) bị vứt xuống sông là rất lớn. Vậy mà nhiều người mộ đạo xuống sông lấy nước sông uống một cách vô cùng thành kính. Tôi thấy họ uống nước sông mà nổi hết da gà. Đó là chưa kể, cách nơi họ tắm vài mét, ở dưới chân cầu là một cái xác chết phập phều theo sóng nước. Lần đầu tiên đứng trên cầu, nhìn thấy cái xác chết này, tôi hết hồn, chặn người đi đường lại, bảo họ báo cảnh sát vì có một cái xác chết dưới sông. Họ cười cười nói gì đó bằng tiếng bản địa rồi bỏ đi mất. Tôi chả hiểu gì cả. Sau này nhớ đến sông Hằng ở Varanasi, tôi đoán ra: chắc người chết nào còn trẻ quá chưa lập gia đình hoặc chưa có con, khi chết thì xác được quăng xuống sông để thủy táng chứ không có thiêu. Chắc là vậy nên họ mới cười tôi. Bởi vậy khi đi Ấn độ thấy xác chết phập phều dưới sông hoặc dưới biển thì chớ có hốt hoảng la: Có người chết hay có người bị giết nha mọi người hihihihi.

Bài liên quan: Bí kíp đi du lịch bụi ở Ấn độ (Phần 1)
Bài liên quan: Từ Sài Gòn đi Nam Ấn vừa nhanh vừa rẻ
Bài liên quan: Classes of Travel on Indian Railways Trains
Bài liên quan: India Travel Tips: 9 Common Problems to Expect in India
Bài liên quan: 8 Most Popular Festivals in India

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

"BÀ GIÀ TAO LÀ MỘT PHỤ HUYNH TUYỆT VỜI “(Bài sưu tầm)


1. Từ lúc tao mới đẻ ra bà già đã luôn tiêm nhiễm vào đầu tao là: "lớn lên mày đ. cần làm quá tốt việc nhà, đẻ ra 1 thằng suốt ngày lui cui rửa chén thì tao đẻ ra quả trứng ăn còn ngon hơn. Mày cút ra đường và tạo ra giá trị thặng dư đi. Sau này tao chết thì mày xin tiền ai?"
2. Tao thuận tay trái, lúc nhỏ tao viết tay trái, bị bà giáo lớp 1 đánh suốt 2 tuần, tay chân sưng húp, bà già tao đợt đó đi làm xa về nhìn tay tao bầm tím, dắt tao lên trường, tìm bà hiệu trưởng : "Êh , con tao viết tay trái thì động vào gia phả nhà chúng mày hả mà chúng mày đánh nó bầm tay, nó hư nó quậy mày đánh chết mẹ nó cũng được nhưng vì viết tay trái mà mày đánh nó là mày chết mẹ mày với tao." Bà hiệu trưởng phải sang nhà tao xin lỗi nhưng mẹ tao vẫn quyết định chuyển trường cho tao.
3. Hồi bé tao lười đi ra đường chơi, thế là bà già nhìn mấy đứa nhà trọ kế bên cứ suốt ngày kéo nhau đi chơi net, bà già cũng bắt tao ra net. Lần đầu tao đi chơi net là do bà già đầu độc. Lớn một chút thì tao nghiện game, bà chỉ nói nhẹ nhàng, "nếu xác định làm game thủ thì cứ tập trung chơi, nhưng mà tao cho mày 1 năm, chơi game đéo tới nơi tới chốn thì tao cho đi nghĩa vụ". Rốt cuộc tao chọn học và bỏ game vì tao chợt nhận ra, game thủ ở VN bạc lắm.
4. Có lần tao đi ăn sinh nhật với đám bạn về bị xe tông nằm viện, bà già nhất định không vào thăm tao, lúc về tao giận lắm mới hỏi : "tại sao mẹ ko vào thăm con?", bà già chỉ nói: "tao đang chống mắt lên coi mấy thằng mà mày coi là "bạn tốt" chúng nó có vào thăm mày không? Tao nói thật, cho dù xe có cán mày chết thì cũng đ. có một cành cúc nào của tụi nó cho mày đâu. Nhìn vào đám ôn dịch mày đang giao du là tao biết sớm muộn gì mày cũng có kết cục đó. Tao chỉ đang chờ nó diễn ra để mày sáng cái mắt mày ra.
5. Có lần giận đòi bỏ nhà ra đi, bà già nói thẳng: "Tao không dạy được mày, thì mày cút đi đi cho xã hội ngoài kia nó dạy. Tao đánh đòn mày tao lại xót, còn xã hội mà nó dạy được mày bằng cách đánh mày thì cùng lắm tao chấp nhận mất con".
6. Mày phiền quá, thi trường nào chẳng được. Đại học không phải là con đường duy nhất để ra đời kiếm tiền. Tao cũng học ĐH & biết ối đứa ra trường xong vẫn thất nghiệp. Tao cho mày tự lập từ nhỏ rồi thì quăng mày cây cuốc mày cũng tự kiếm tiền được, ăn thua là do bản lĩnh của mày thôi. Nhưng nói không phải để mày thi trượt đại học, bởi vì giữa cầm cây viết và cầm cây cuốc, cây nào nhẹ hơn?
7. "Mấy năm nay tao thấy rộ lên vụ đa cấp, hôm nào mày vô thử mấy công ty đa cấp coi nói cái gì mà ai cũng nghe theo rồi mày về trình bày lại cho tao" thế là tao theo lũ bạn đi nghe đa cấp. Ôi!!! Nghe xong mê mẩn giấc mơ làm giàu triệu đô về kể bà già, nghe xong bà cười sặc sụa: "chưa đủ thuyết phục, đi học thêm đi, học cách tụi nó quảng cáo sản phẩm, công dụng và lợi nhuận kĩ vào rồi về kể lại. Thế là lại đi vào Amway nghe về mô hình siêu thị các kiểu. Rồi lại về kể bà già nghe. Bà lại ngồi cười sặc sụa: "mày nói mà chừng nào tao cảm thấy là mày thuyết phục được tao thì nói. Móa!!! Ăn nói còn thua mấy anh đa cấp thì sau này ra đời ăn cám nhé con trai. Thế là tao cứ chui vô mấy cty đa cấp ngồi nghe họ giảng, chém gió các kiểu, tao cũng học được cách PR sản phẩm, cách nói chuyện trước đám đông, học được cả nghệ thuật thuyết phục... và khi nằm vùng trong đa cấp đủ lâu tao cũng nhận ra được mặt trái của đa cấp. Tao rút ra kinh nghiệm: "đa cấp không xấu, thậm chí nó còn là nơi đào tạo ra những vô địch về chém gió, PR và marketing, chỉ là khi về VN thì nó bị biến tướng, thành ra dẫn tới họ hàng anh em lừa đảo lẫn nhau, cùng nhau vỡ nợ."
8. Mày học trường nào cũng vậy, tao sẽ chỉ lo học phí cho mày 2 năm đầu, còn lại tự bơi. Cút đi ra đường mà làm thêm tự đóng học phí nhé con dzai. Con trai 18 tuổi mà đ. tự lo được cho bản thân mày thì đòi lo cho ai? Thế là tao phải đi bưng phở 3 năm.
9. Sinh đứa con ra mà lúc nào cũng bảo bọc, cuộn nó lại thì chỉ có thể là phong kiến Việt Nam, một chế độ tự giết chết con mình. Không tin mày để ý, những danh nhân nổi tiếng trong lịch sử phong kiến toàn là bứt gia phong ra để tìm lối đi riêng. Bà Trưng thì cãi lời cha học võ đánh giặc.... Dạy con mà suốt ngày cứ muốn bó nó trong 4 bức tường thì chúc mừng, bạn đã đào tạo ra thêm 1 thằng vô dụng nữa cho xã hội. Phải cho nó ra ngoài, phải cho nó va chạm để nó biết cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng chấm bi"

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Lên đường

Có một hòa thượng muốn đi du học. Sư thầy hỏi: "Khi nào con đi?"
"Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường."
Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con."
Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.
Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.
Hòa thượng hỏi: "Tại sao tín chủ lại tặng ô?"
"Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?"
Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại.
Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: "Giày cỏ và ô đã đủ chưa?"
"Đủ rồi ạ!" – hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. "Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được."
"Vậy sao được", sư phụ nói. "Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?"
Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: "Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…"
Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: "Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ."
Từ câu chuyện này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn ra rằng: Khi làm bất cứ việc gì, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đã đủ quyết tâm hay chưa?
Có quyết tâm, vạch rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không còn là trở ngại.
Hãy mang trái tim của mình lên đường, mục tiêu dù ở xa bao nhiêu đi chăng nữa nhưng đường ở ngay dưới chân mình, hãy cứ đi rồi sẽ đến. Bạn bước đi dù chỉ một bước, điều đó cũng có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ cần đem theo trái tim lên đường, tất cả những vật ngoài thân khác tự sẽ đủ!
(Lý Gia Thành)
Nguồn: Copy từ internet

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Vì sao người quân tử không tranh cãi với kẻ tiểu nhân?

Khổng Tử có một cậu học trò rất thích tranh luận. Một hôm, người học trò này đến thăm Khổng Tử thì gặp một người đang đứng ở cổng nhà.
Người khách này ngăn vị học trò kia lại hỏi: “Nghe nói thầy dạy của ngài là Khổng thánh nhân, như vậy thì học vấn của ngài chắc phải cao lắm. Ngài cho ta hỏi một năm có mấy mùa? Nếu ngài trả lời đúng, ta sẽ dập đầu quỳ lạy ngài, còn nếu trả lời sai thì ngài phải bái lạy ta.”
Vị đệ tử kia suy nghĩ một lát rồi nói: “Xuân, Hạ, Thu, Đông, có bốn mùa!”
Người khách kia cãi lại: “Sai! Có ba mùa!”
Vị đệ tử cảm thấy thực sự là kỳ quái nói: “Rõ ràng là một năm có bốn mùa, sao ngươi lại nói là có ba mùa?”
Đúng lúc hai người tranh luận không thôi thì Khổng Tử đi ra. Vị khách kia hỏi: “Thánh nhân! Xin ngài hãy phân xử, một năm rốt cuộc là có mấy mùa?”
Khổng Tử nhìn vị khách một lượt rồi nói: “Ba mùa!”
Vị khách vô cùng đắc thắng, quay sang cậu học trò của Khổng Tử: ‘Ngươi nghe đã rõ chưa, còn không bái ta một lạy tạ lỗi sao?’. Nói rồi đắc chí cười ha hả đi thẳng.
Cậu học trò thấy hết sức quái lạ, bèn hỏi Khổng Tử: “Thưa thầy! Một năm rõ ràng là có bốn mùa, sao vừa rồi thầy lại nói là có ba mùa?”
Khổng Tử trả lời: “Con không thấy người kia sao? Đó là một con châu chấu biến hóa mà thành. Một năm, châu chấu chỉ sống có ba mùa, xuân, hạ và thu, nó đâu có biết mùa đông? Con tranh luận với nó chẳng phải là không bao giờ có kết thúc sao?”
Vị đệ tử bừng tỉnh hiểu ra đạo ý cao thâm của bậc Thánh nhân: Tranh cãi với người không cùng cảnh giới là việc phí thời gian vô ích. Lão Tử nói: “Thiện giả bất biện, biện giả bất thiện” (Nghĩa là: người thiện thì không tranh biện, người tranh biện thì không phải thiện). Sự tu dưỡng, trưởng thành trong đời một người thể hiện ở việc làm, không phải ở lời nói, tranh biện. Xưa nay, phàm đã là chân lý thì đâu cần tranh biện?
Kẻ tiểu nhân nhầm tưởng rằng tranh luận không ngớt là khẳng định được chân lý thuộc về mình. Kỳ thực, chân lý vốn không thuộc về người, mà là đạo của vũ trụ. Việc của người quân tử là dụng tâm tu dưỡng đến cảnh giới của chân lý, gọi là giác ngộ, viên mãn. Kẻ tiểu nhân lấy cái ngu xuẩn của mình khăng khăng tranh luận cao thấp với người khác. Trong Đạo đức kinh, Lão Tử viết: “Đạo của bậc Thành nhân là làm mà không tranh”.Một trong ba nguyên lý tu dưỡng tối cao của Phật gia chính là NHẪN. Nhẫn nhịn không tranh biện mới là cảnh giới tu dưỡng cao nhất của đời người.
Phú Bật thời Bắc Tống khi còn trẻ, ông đang đi bộ trên đường phố thành Lạc Dương thì bỗng nhiên có một người mắng chửi ông. Một người đi đường đã ghé tai Phú Bật mà nói nhỏ: “Chàng trai trẻ, có người đang mắng chửi cậu kìa.” Phú Bật nghe xong liền nói: “Hình như là mắng người khác đó.” Người đó lại nói: “Người ta còn gọi tên của cậu mà chửi đó.” Phú Bật suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ là mắng người khác, rất có thể người đó trùng tên họ với tôi.” Sau đó, người mắng chửi Phú Bật nghe được phản ứng của ông nên thấy rất hổ thẹn, đến xin lỗi Phú Bật.
Phú Bật chẳng phải chính là đã hành xử như người quân tử, không tranh biện với kẻ tiểu nhận. Đó không phải là nhu nhược mà là không để tâm vào những chuyện vụn vặt, lùi một bước biển rộng trời cao. Cho nên, người xưa cho rằng người thông minh nhưng giả ngốc mới là đạo xử thế của nhà thông thái. Đời người quá ngắn ngủi và quý giá, việc cần làm lại quá nhiều, sao phải vì điều khó chịu mà lãng phí thời gian? Hiểu được cái đạo của người giả ngốc, bạn sẽ thấu một cảnh giới khác của đại trí tuệ.
Trong Luận ngữ, Khổng Tử giảng: “Quân tử thực vô cầu bão, cư vô cầu an, mẫn vu sự nhi thận vu ngôn.” (Tạm dịch: Bậc quân tử ăn nhưng không cầu ăn no, ở không cầu an, nhanh nhẹn, minh mẫn trong việc làm nhưng rất thận trọng về lời nói). Lại thêm: “Quân tử dục nột vu ngôn nhi mẫn vu hành” (Bậc quân tử thường chậm trong lời nói nhưng hành động thì nhanh nhạy).
Rõ ràng là người xưa xem phẩm chất người quân tử là ở hành động, nói ít làm nhiều, lấy hành động chứng minh thay vì xảo biện, có nói cũng lấy khiêm nhường, đúng mực, thậm chí im lặng không nói. Kẻ tiểu nhân ngược lại, nói nhiều nhưng chẳng làm gì cả. Thế nên nhân gian mới có câu: ‘Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo…’
Một lẽ hết sức dễ hiểu là những người nhẫn nhịn không tranh biện bởi họ còn đang phải… miệt mài làm việc. Kẻ tiểu nhân làm ít nên rảnh rỗi nói nhiều, về bản chất thực sự không phải có năng lực. Người tài trí biết trân quý thời gian hữu hạn, một khi qua đi không trở lại nên dốc lòng toàn tâm toàn trí vào công việc, không muốn phí tiếc cho việc tranh cãi đúng sai. Tâm tranh đấu hơn thua cao thấp họ đã buông bỏ từ lâu…
Kẻ tiểu nhân khoa ngôn xảo ngữ nhưng thực ra mọi việc đều để người khác làm cả. Như vậy tranh cãi với kẻ tiểu nhân há chẳng phải hạ mình xuống bằng họ mà phí thời giờ vô ích sao? ‘Người tốt không tranh biện, người tranh biện không tốt. Người biết không học rộng, người học rộng không biết.
Hàm ý là: Người thông minh không nhất định là kẻ học rộng. Người học rộng lại cũng không nhất định là người thông thái trí huệ. Bởi thứ quyết định trí tuệ của một người không phải ở tri thức tích lũy nhiều bao nhiêu mà là ở tâm thái cảnh giới tư tưởng cao bao nhiêu. Kẻ thông minh dùng khoa ngôn xảo ngữ để hùng biện. Bậc trí giả, ngược lại, đã tu dưỡng đến độ hiểu rằng, nói là một loại năng lực, còn im lặng là một loại trí huệ. Vậy há chẳng phải sống trên đời, không cần tranh cãi với kẻ tiểu nhân?
SƯU TẦM


Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

PHIÊN TÒA NỔI TIẾNG THẾ KỶ

Đó chính là phiên tòa hoàn toàn có thật xét xử một vụ ăn trộm bánh mì tại New York năm 1935. Đây là thời kỳ được gọi là Đại suy thoái khủng hoảng kinh tế trầm trọng.
Vào một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, một phụ nữ già rách rưới được đưa đến tòa án, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là cả một sự xấu hổ. Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia, cũng là người cầm giữ cương vị Chánh án hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”
- Người phụ nữ cúi đầu lúng túng: “Đúng vậy thưa quan tòa !”
- Ông lại hỏi: “ Lý do trộm của bà là gì ? "
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt khốn khổ nhìn Thị trưởng Fiorello LaGuardia: “ Bởi vì 2 đứa cháu tôi sắp chết đói, thưa ông. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh. 2 đứa cháu nhỏ đã mấy ngày hôm nay không được ăn gì. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”
Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. Ông ta giận dữ “ Trộm cắp là xấu xa. Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác.”
Thị trưởng Fiorello LaGuardia lặng im nhìn về phía người phụ nữ, sau cùng ông nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng. Bà đã phạm tội và tôi tuyên án bà phải nộp phạt 10 đô la hoặc phải ngồi tù 10 ngày ".
Tuy nhiên vừa xong ông bất ngờ đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền 10 đô thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn: “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent. Đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng tất cả cho người phụ nữ này .”
Ngày hôm sau, tờ báo lớn nhất thành phố New York đưa tin tổng cộng 47,5 đô la đã bị "tịch thu" ngay tại chổ trong tiếng vỗ tay vang dội của mọi người.

Sưu tầm từ trang "Chuyện của Julie"