CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2021

BỎ PHỐ VỀ RỪNG

Trên Facebook có nhóm Bỏ Phố Về Rừng. Hiện giờ có trên 100 ngàn thành viên tham gia. Ai có tư tưởng "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ" thì hãy tham gia vào nhóm Facebook này nha bà con! 

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2018

Vì sao tôi đọc sách?

Nhân dịp trên Facebook một người bạn có đăng bài viết sau nên tôi copy lại đăng trên blog cho mọi người đọc tham khảo và sẳn thói nhiều chuyện nên viết lời bình cho lá thư này luôn nha mọi người. Lời bình nằm phía dưới lá thư:

"Gửi con thân yêu của mẹ,
Con à. Gần đây mẹ thấy con không được vui.
Tối hôm qua lúc mẹ bảo con làm bài tập về nhà, con đã cảm thấy phiền phức và cãi lại mẹ: "Việc gì phải ép con, mẹ có biết làm bài tập thì phải đọc sách, mà đọc sách là việc cực khổ nhất thế gian này không?"
Đương nhiên mẹ biết con ạ. Nhưng cho dù vậy, mẹ vẫn phải ép con đọc sách, cho dù việc đó có nhọc nhằn thế nào.
Mẹ đã ở trên thế gian này hơn 40 năm rồi, cách nhìn cuộc sống theo tháng năm cũng có nhiều đổi thay. Duy chỉ có quan điểm "nhất định phải đọc thật nhiều sách", mẹ tin rằng mẹ có thể giữ đến cuối cuộc đời.
Cách đây vài ngày, mẹ với vài người bạn thân trong khi tán gấu đã tính nhanh thế này:
Một đứa trẻ từ khi bắt đầu đi học đến khi tốt nghiệp đại học, trung bình mất khoảng 16 năm. Nếu như trong khoảng thời gian đó không dành bất kì khoản nào vào việc mua sách, chúng ta có thể tiết kiệm được ít nhất 50 triệu.
Vậy nhưng tại sao không nhà nào đoái hoài tới khoản tiền này, lại ép con mình cực khổ rèn giũa, tối ngày đọc sách học bài?
Đó là bởi vì: Đọc sách, là khoản đầu tư có lãi nhất của đời người. Sách chính là nguồn sáng soi tỏ con đường con đi.
Con phải tin mẹ: Đọc sách thực sự có ích.
Thứ nhất, mẹ tin con cũng đã biết, đọc sách giúp con trở thành người tri thức.

Ngày đi học đầu tiên, thầy giáo đã nói với con câu này. Đây cũng là đáp án chính xác nhất mà con biết sẽ phải trả lời khi được hỏi.

Nhưng mẹ nghĩ dường như con vẫn chưa hiểu được tri thức được sử dụng để làm gì, trừ việc giúp con đạt điểm cao trong các bài thi.
Vậy nên mẹ muốn bật mí với con rằng, những tri thức mà bây giờ con đang thấy chết trong đống sách vở ấy, sau này tất cả đều hồi sinh trở lại trong cuộc sống của con.
Con có nhớ môn vật lý con đang học có từ "Chuyển động quay" không? Từ này sẽ xuất hiện trong sách hưởng dẫn sử dụng máy giặt của con, và vì con đã đọc từ này, con có thể hiểu nó một cách dễ dàng. Nếu như tất cả các từ chuyên môn trong quyển sách con đều hiểu, rất nhanh chóng con có thể vận hành máy giặt của mình.
Con để ý bà hàng xóm cạnh nhà mình chứ? Con gái bà mất hơn một tuần mới có thể dạy bà cách bấm vài nút trên điện thoại. Con gái đi vắng, ở nhà không biết dùng nồi cơm điện thế nào, bà ấy mất hơn 40 phút để gọi điện cho con, hỏi khàn cả giọng mà cuối cùng vẫn không biết cắm cơm thế nào.
Những sách con đọc được trong giờ học văn, nếu như không giúp con đọc hiểu sách hướng dẫn, thì ít nhất cũng giúp con biểu đạt tốt hơn suy nghĩ của mình.
Những bài con phải đọc trong giờ học toán, có thể giúp con tính nhẩm nhanh số tiền phải trả, tiền thuế phải nộp khi mua nhà, từ đó lựa chọn phương thức thanh toán hợp lý.
Những kiến thức con đọc được trong giờ địa lý, giúp con biết được cá ở đâu ăn ngon, cà phê chỗ nào uống đậm đà.
Những kinh nghiệm con đọc được trong giờ mỹ thuật, giúp con biết được rằng phối đồ màu tím với màu vàng trông sẽ rất kinh, phối màu hồng với màu vàng trông sẽ dịu mắt hơn…
Tri thức là vũ khí, là lá chắn tuyệt vời nhất của con trong cuộc sống này. Nếu như con có tri thức, bất cứ thứ gì con cần, đều sẽ là của con.
Mẹ không dám khẳng định tất cả những gì con đọc đều mang lại lợi ích, nhưng mẹ tin chắc khi con trưởng thành, con sẽ thấy rằng mọi kiến thức con có được đều tới từ đại đa số những thứ con đọc ngày hôm nay.
Thứ hai, người đọc sách nhiều kiếm tiền giỏi

Khi đọc đến đây, con có thể phản bác mẹ rằng: Có người đọc cả đời, rốt cục chỉ đi làm thuê cho người lười đọc. Con cũng có thể lấy dẫn chứng về bà lão nhà bên, chỉ bán bánh rán thôi cũng có thể mua được 3 căn nhà, đọc sách có lẽ chả quan trọng đến vậy.

Nhưng con quên mất một điều rằng, tất cả những dẫn chứng con vừa nêu ra, chỉ là trường hợp đặc biệt.
Chúng ta không thể lấy những điều hiếm gặp để làm chuẩn mực cho cuộc sống. Nếu một người qua đời vì bị nghẹn cơm, liệu con có rút kinh nghiệm bằng cách khuyên gia đình mình tuyệt thực không?
Chúng ta cần nhìn nhận một thực tế rằng:
Người bán bánh rán mua được ba căn nhà là người hiếm có ở đời. Còn người đọc nhiều hiểu sâu, kiếm tiền mua 3 căn nhà, thậm chí 13 căn, trên đời này không thiếu.
Con có thể đọc được ở đâu đó rằng: Tiền không phải là tất cả. Đúng, tiền không phải là tất cả, nhưng chúng ta cần tiền.
Tiền có thể không mang tới cho con hạnh phúc, nhưng thiếu tiền chắc chắn là cội nguồn của những khổ đau.
Bây giờ con tiêu tiền của mẹ mà chẳng có chút cảm giác gì. Nhưng khi con trưởng thành, tiêu những đồng tiền bản thân con kiếm được, con sẽ thấy tiền quan trọng như thế nào.
Con có thể vì tiết kiệm một đồng mà đi bộ đến nơi làm việc.
Con có thể rất muốn nhưng vẫn không đến nhà đồng nghiệp dùng cơm, vì biết tương lai không mời lại người ta được.
Con có thể không trả được tiền thuê nhà, không biết tương lai rồi sẽ trôi dạt về đâu.
Trên đường đời không tránh khỏi những lúc khó khăn gian khổ, con có thể cảm thấy buồn, thậm chí cô đơn. Nhưng nếu có tiền, cuộc đời sẽ dễ sống hơn.
Thứ ba, đọc sách khiến con trở thành người tuyệt vời hơn.

Bữa trước mẹ dắt con nghe thuyết giảng, trên đường về nhà con đã khen người diễn giả ấy không ngớt lời. Con bảo mẹ rằng trong tương lai con muốn trở thành một người xuất chúng như người diễn giả ấy.

Con hẳn cũng biết rằng, để có thể được như vậy, người diễn giả ấy đã phải đọc rất nhiều. Vốn kiến thức có được từ việc đọc sách đã trở thành lớp trang điểm hoàn hảo nhất giúp người diễn giả trở nên có sức hút với người nghe.
Ngược lại, nếu gặp một người ngu muội, cử chỉ lỗ mãng, nói ra toàn những điều dung tục, con có buồn quan tâm anh ta nói gì không?
Để được như bà diễn giả nọ, tất nhiên đây không phải việc ngày một ngày hai mà thành, con phải bỏ nhiều mồ hôi nước mắt tôi luyện bản thân. Muốn thành tài, phải khổ luyện. Nhiều người vì ngại khổ, ngại khó mà từ bỏ việc đọc.
Những quyển sách con đang đọc bây giờ, mẹ tin có những sách con đọc không hiểu, không biết để làm gì, vì vậy con cảm thấy chán nản, nhụt chí.
Mẹ cho rằng con không cần phải ngay lập tức hiểu toàn bộ những gì con đọc. Con chỉ cần biết, tất cả những gì con đọc đều sẽ bổ trợ con trên đường đời, bằng cách này hay cách khác. Những người đi trước đã dò đường giúp con rồi, con chỉ cần đi theo chỉ dẫn của họ thôi.
Đường đời của những người lười đọc suy cho cùng đều có nét tương đồng. Người lười đọc chả mấy chốc sẽ trở nên dốt đặc, không thấy được tầm quan trọng của việc học, tự huyễn hoặc rồi tự hài lòng với bản thân. Khi mọi cánh cửa đóng lại với họ, họ bừng tỉnh thì đã quá muộn rồi.
Họ không hiểu vở kịch này hay chỗ nào, cũng không tài nào đoán ra nổi ý nghĩa bức hoạ trước mặt.
Họ không biết đối nhân xử thế, không biết cách tha thứ cho người khác, không biết cách ăn nói.
Họ không biết cách giáo dục con cái, hoặc là đánh con khóc, hoặc là giận con quá mà khóc.
Họ mệt mỏi, kiệt sức đón ngày mới bắt đầu.
Con à, mẹ hi vọng mai này con sẽ không trở thành họ.
Không sợ con nghèo, chỉ sợ con trở thành người không có tri thức.
Không sợ con khổ, chỉ sợ con trở thành người không có năng lực.
Không sợ con khác biệt, chỉ sợ con cảm thấy cuộc đời vô vị.
Không sợ con thất bại, chỉ sợ con đánh mất niềm tin.
Nếu con không muốn những điều đáng sợ này trở thành sự thực, hãy chịu khó đọc sách.
Sách là kho báu quý giá nhất của nhân loại, là nơi hội tụ những gì tinh tuý nhất của người đi trước. Chỉ cần con kiên trì, con sẽ mở được hòm kho báu này, và những báu vật bên trong sẽ giúp cuộc sống của con trở nên giá trị hơn.
Không có báu vật, tất cả những gì con có chỉ là hai bàn tay trắng.
Với báu vật trong tay, con sẽ sở hữu sức mạnh của thiên xa vạn mã, như thế có vô só người đang lặng lẽ nâng đỡ con từ hậu phương.
Một ngày không xa, một ngày kiếm tiền của con có thể bằng cả tháng lương của người khác, con có thể đạt được những điều mà người khác cả đời không dám mơ tới, có thể góp phần làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn,...Đến lúc ấy con sẽ nhận ra, tấm vé để con bước vào cuộc đời nhiệm màu ấy, chính là kết tinh của những kiến thức ngày xưa con vất vả đọc.
Cố lên con yêu. Dù hiện tại có mệt mỏi, nhưng tương lai tươi sáng đang đợi chờ con ở phía trước".

(St)


Lời bình (lời bình là nói cho sang chứ đúng nghĩa là “lời nhiều chuyện” – tại vì tôi nhiều chuyện quá mừ!)

Tội nghiệp đứa con của bà mẹ này quá hà! Đọc sách mà bị ép như thế này thì còn gì là niềm vui của việc đọc sách! Lúc ấy trở thành robot đọc sách. Bà mẹ quá máy móc, tước đoạt đi niềm vui đọc sách của người con!

Biết sao tôi biết vậy không? Vì tôi đọc sách đến trình có thể xem là mọt luôn nè! Nhưng tôi đọc là vì tôi thích chứ không vì bất kì lý do nào nữa cả. Tôi bắt đầu đọc tiểu thuyết Hồ Biểu Chánh từ năm học lớp 6 lận kìa. Biết sao không? Vì bà chị thứ 3 của tôi, lớn hơn tôi 4 tuổi, bả ghiền tiểu thuyết lắm nên tìm mọi cách nhịn ăn nhịn mặc để dành tiền mua sách tiểu thuyết về đọc. Nguyên tủ sách của bả tôi đọc sạch trơn, có cuốn còn đọc 2 lần nữa chớ. Nguyên năm học cấp 2 của tôi, tôi toàn đọc sách chữ không nha, tiểu thuyết tình cảm, lịch sử, kiếm hiệp gì cũng lôi ra đọc tuốn tuồn tuột.

Chẳng những vậy mà trong nhà tôi bất cứ cái thứ gì mà có chữ viết tôi đều lôi ra đọc hết. Hồi xưa ba mẹ tôi là giáo viên nhưng bỏ nghề cũng lâu lâu nên tôi là người hay lục lọi nhà kho lắm. Biết lục để làm gì không? Để kiếm sách đọc đó. Cứ cái thứ gì có chữ là tôi lôi ra đọc tuốt, chả cần biết đó là cái gì luôn. Tôi bị nghiện chữ nha mọi người. Cứ thấy chữ là đọc hà. Thậm chí khi đi học mua ổ bánh mì hay gói xôi ăn sáng mà người ta gói bằng báo. Ăn bánh xong là tôi cầm luôn tờ giấy gói nham nhở đọc để xem nó nói cái gì. Đi đường mà gặp bảng hiệu là tôi đọc hết, chả bỏ thứ gì. Cái thói nghiện chữ này nó ăn sâu vào gen, vào máu rồi, hổng có ai dạy tôi cả, và trong nhà tôi chưa ai từng ép buộc tôi phải đọc sách hay học bài gì. Tôi toàn tự làm không đó. Cho nên phải nói là ba mẹ tôi nuôi tôi khỏe re hà, khỏi phải lên tiếng nhắc nhở gì cả, tôi bị nghiện chữ mừ. Cứ thấy chữ là đọc.

Đọc lây lất riết hết cấp 2 thì toàn bộ sách trong nhà bị tôi đọc hết rồi. Cái tôi lên cấp 3 thì nhỏ em út nhỏ hơn tôi 4 tuổi mê truyện tranh nên nó cũng nhịn ăn nhịn mặc tìm mọi cách mua truyện tranh về đọc, nào là Đô rê mon, nào là thám tử Conan, nào là Nữ hoàng Ai Cập. Cái tôi đọc ké nó, hết cuốn này đến cuốn khác, hết bộ truyện này đến bộ truyện kia. Có cuốn nó mới mua về, chưa kịp đọc do bận đi học, tôi ở nhà rình rình lấy ra đọc trước nó luôn hehehe. Có khi nó phát hiện la ỏm tỏi. Hoặc có khi nó mượn hay đổi truyện với bạn bè nó cũng bị tôi rình lấy đọc hết.

Mọi người thấy tôi phát triển ngược ghê chưa! Tôi đọc truyện chữ trước khi đọc truyện tranh. Nhưng mà đọc truyện tranh thì làm sao mà thỏa mãn cơn nghiện chữ được chớ. Nói đến đây mọi người có phát hiện ra bí mật là tôi toàn đọc ké chứ tôi chả bao giờ bỏ tiền ra mua sách cả hehehehehehehehe. Số tôi là số ăn ké ở ké đọc ké mừ. Đọc ké vậy mà thích, còn sau này có bỏ tiền ra mua sách thì tôi lại chả đọc những quyển sách mình mua. Tôi lên mạng đọc ké truyện trên mạng lại thích hơn là tự mua về đọc. Đúng là số đọc ké nha! Cũng may là người như tôi thuộc thiểu số chứ ai cũng như tôi thì các nhà xuất bản đóng cửa hết đấy chứ! Hahahaha

Quay lại kể chuyện tiếp là năm học cấp 3 tôi đọc truyện tranh thì làm sao mà thỏa mãn cơn nghiện chữ được chứ! Dĩ nhiên là không thỏa mãn rồi, nhưng mà sách chữ trong nhà bị tôi đọc hết rồi, làm sao giờ ta! Hổng có ngu mà bỏ tiền ra mua sách đâu nha hehehehe. Biết tôi thỏa mãn cơn nghiện chữ bằng cách nào không mọi người? Cách độc nhất vô nhị đảm bảo các bậc cha mẹ cực kì thích. Tôi bắt đầu đọc từ điển. Hổng biết vì lý do gì mà trên bàn học tôi xuất hiện quyển từ điển Anh-Việt vừa to vừa dày nên rất nặng. Nặng đến mấy kí lô lận đó. Do nặng quá nên tôi không bao giờ cầm xuống mà để ngay trên bàn và ngồi đọc từ điển cho đỡ cơn ghiền chữ. Từ điển Anh-Việt thì đọc tại chỗ vì nó quá nặng. Ngoài ra tôi còn có cuốn từ điển Anh-Anh của đại học Oxford. Từ điển toàn là tiếng Anh nhưng trong đó có hình. Quyển từ điển nhỏ nhỏ xinh xinh cầm trong lòng bàn tay như quyển kinh thánh. Đi đâu (kể cả đi ị) tôi cũng cầm theo quyển từ điển để xem hình. Tôi lật đại một trang nào đó, rồi nhìn hình vẽ, rồi tìm chữ trong hình vẽ, rồi đọc hết trang từ điển có hình vẽ ấy luôn. Vậy mà khoái, cứ đọc hoài, đọc riết, hổng biết có thuộc lòng nguyên cả cuốn từ điển ấy không ta! Nhưng tôi đọc là vì tôi bị nghiện chữ nên có thuộc hay không cũng đâu có sao! Tác dụng phụ của việc nghiện chữ mà không có truyện để đọc nên buộc phải đọc từ điển cho đỡ cơn nghiện là tôi trở thành cuốn từ điển trong mắt mấy đứa bạn ngồi cạnh tôi trong lớp nha mọi người. Tôi biết nhiều từ vựng tiếng Anh hơn tụi nó! Tụi nó hổng biết từ nào mà làm biếng tra từ điển thì hỏi tôi hahahahaha.

Tôi đọc sách là do tôi bị nghiện chữ chứ chẳng vì lý do nào cả. Nhưng qua việc đọc sách ấy tôi phát hiện ra những điều sau:
1.    Đọc sách giúp cho việc viết vô cùng dễ dàng. Tôi mà muốn viết cái gì là tự động viết, viết cực kì nhanh, hổng có phải đắn đo suy nghĩ vất vả gì cả. Việc viết đối với tôi dễ như uống nước vậy đó.
2.    Nói năng vô cùng lưu loát. Tôi mà nói thì cả thiên hạ không ai chen vào được lời nào là vậy đó. Rồng bay phượng múa, nước chảy mây trôi, hổng có chen vào được đâu nha cưng, chỉ có biết ngây người ra mà ngồi nghe thôi hà hihihi.
3.    Suy nghĩ lo gic mạch lạc. Do những câu cú lô gic trong sách nên tiếp xúc miết với sự lô gic thì tự nhiên phải lô gic theo thôi chứ sao. Nhờ tư duy lô gic nên khi viết thì chữ tuôn trào như thác, khi nói thì phượng cuốn mây trôi là vậy đó.
4.    Cái giống quỷ gì cũng biết hết. Đọc càng nhiều thể loại sách khác nhau thì càng biết về các lĩnh vực khác nhau, gọi là trên thông thiên văn dưới tường địa lý.

Bây giờ mấy đứa trẻ trẻ mà hỏi tôi có khuyên tụi nó đọc sách không thì tôi nói luôn là KHÔNG. Biết sao không? Tôi đọc là do tôi bị nghiện chữ chứ không phải vì tôi thèm khát những lý do trên mà tôi tự ép mình phải đọc. Đọc sách là một nghệ thuật sống, không phải là mục đích để đạt được điều này điều kia. Biến nghệ thuật thành mục đích thì trở nên máy móc. Cái gì là nghệ thuật thì khi mình làm điều ấy mình làm rất nhẹ nhàng và tự nguyện cùng với niềm say mê cao độ không gì dập tắt nổi. Còn cái gì trở thành mục đích thì mình trở nên mệt mỏi vì phải lao theo nó để thỏa mãn nó.

P.s 1 Bởi vậy tôi đâu có ngu gì khuyên mấy đứa nhỏ đọc sách. Ai cũng đọc sách hết thì ai cũng nói/viết tuôn trào như mây trôi nước chảy thì đâu có chỗ cho tôi độc thoại giữa quần chúng nữa đâu ta! Thấy tôi tính khôn ghê chưa mọi người! hehehehe
P.s 2 Có người thấy tôi quá là bất khả chiến bại trong nói năng (và chửi bới) nên ủ mưu lật đổ ngai vàng của tôi nha mọi người hahahaha. Muốn lật đổ ngai vàng của chụy thì dễ lắm nha bây. Để chụy chỉ luôn cho nè!
Thứ nhất, đọc tối thiểu 50 quyển sách/năm.
Thứ hai, trở thành chiến binh giống như chụy nè!
Biết sao không? Vì đọc sách cũng chỉ là lý thuyết thôi. Trở thành chiến binh cuộc sống mới là phần thực hành. Nắm vững lý thuyết và thực hành nhiều hơn chụy thì lật đổ chụy quá dễ thôi mừ. Có ai dám làm không vậy hihi????? 

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

Kể chuyện đê, kể chuyện ngày xưa đê, vào nghe mọi người ơi!

Một là, hồi xưa lên Sài Gòn đi học đại học, trong khi bạn bè chen chúc ở kí túc xá hay ở trong những căn nhà trọ chật chội chung với cả đống người, tôi ở nhà riêng ba mẹ mua cho mấy chị em ở để đi học. Nhưng mà mấy chị tôi học xong đi lấy chồng ở nhà khác hết rồi, còn tôi ở một mình. Ngon nhất là nhà nằm ngay quận 1 luôn. Đi đâu cũng tiện cũng gần, chẳng bao giờ kẹt xe. Nhưng nhà quận 1 hơi nhỏ, lại ở trong hẻm, sau khi tốt nghiệp đại học tôi chuyển sang nhà bự hơn ở Gò Vấp, cũng là nhà ba mẹ mua nhưng do nhà ở xa trung tâm nên phải chờ khi nào tốt nghiệp đại học xong thì tôi mới chuyển sang đó, nhường nhà quận 1 lại cho nhỏ em út ở với bạn nó. Nhà ở Gò Vấp bự thí ghê luôn mà ở một mình nè! Thời điểm ấy Gò Vấp gọi là làng hoa Gò Vấp, thuộc ngoại ô, so với nhà quận 1. Đa phần là dân Bắc di cư vào, toàn nhà nhỏ nhỏ, chỉ có vài cái nhà bự, trong đó có nhà tôi.

Một mình ra vô, nhà bự quá, ghét, hổng thèm quét nhà luôn, hihi. Thỉnh thoảng có 1-2 đứa bạn trốn người nhà hay ngán ở nhà trọ tới ở chung vài tuần hoặc vài tháng. Chỉ vậy thôi, còn lại một mình tôi lẻ bóng trong căn nhà bự chà bá cả chục năm trời. Mọi người hỏi hổng sợ ma hả? Hông. Lúc ấy còn gắn đầu xem được đài nước ngoài, 12h đêm còn mở phim ma xem cho thêm phần kinh dị nữa chớ hihi. Thời đó hổng có cáp, chỉ có cái đầu gì nhỏ nhỏ, quên tên rồi. Vừa lĩnh lương là gọi điện cho công ty tới gắn luôn cái đầu ấy, hết nửa tháng lương thì phải. Vậy đê cho nó sang hehehe. Có sợ ma không ta! Hình như có nhưng mà chắc ma sợ tôi nhiều hơn tôi sợ ma thì phải hehehe. Biết sao tôi biết không? Vì thỉnh thoảng tôi có thấy, nhưng mà thấy toàn người đẹp ở cảnh giới gì rất là thanh tịnh vì lúc ấy tự dưng mọi tiếng ồn biến đi đâu mất mà chỉ thấy sự tĩnh lặng trong lành mát mẻ rất rất là dễ chịu. Với lại toàn là người đẹp không hà. Họ ăn mặc y như mình vậy đó. Nhưng mà họ nghe lời tôi. Họ làm ồn tôi la họ là họ im lại liền hổng dám cãi. Tôi không xem đó là ma vì họ đẹp hơn tôi thì sao họ làm ma được chớ. So với họ thì tôi giống ma hơn mới đúng nè hehehe. Ý, vậy cái lúc tôi mở phim ma vào ban đêm của đài HBO là tôi mở cho họ xem sao ta! Vì tôi chỉ muốn luyện nghe tiếng Anh thôi hà, nên tôi mở xong là tôi vừa ngủ vừa xem nhưng mà ngủ nhiều hơn xem. Tôi để cho tiếng Anh đi vào tiềm thức. Chắc lúc đó họ mới là người ngồi xem. Khi nào quay lại nhà đó nếu gặp họ chắc phải hỏi: Tụi bây xem phim ma hổng sợ hả bây? hahahahaha

Số tôi toàn ở nhà bự bự không đó nha mọi người. Nhà bự mới ở, nhà nhỏ hổng có ở, và tôi rất ghét khoảng không gian chật hẹp, chui vào đó là thở hổng có nỗi. Nhà vừa bự vừa cô đơn ở riết quen luôn. Hồi nhỏ nhà tôi (chỗ khác hổng phải Sài Gòn) có nhiều tầng lầu lắm. Ban ngày mọi người quy tụ dưới tầng trệt hết, chỉ có mình tôi lang thang mấy tầng lầu. Cho nên tôi khỏi tập thể dục. Hôm nào cũng lên xuống mấy tầng lầu vắng tanh vắng teo là đủ mỏi nhừ hai cái chân rồi. Tôi đâu phải con một, nhà tôi nhiều anh chị em lắm, chưa kể chị em họ đến ở chung phụ việc nhà nữa. Lúc nào nhà cũng trên dưới chục người ở nhưng ban ngày chỉ có tôi chủ yếu ở trên lầu thôi, mọi người ở dưới tầng trệt hoặc ở ngoài đường. Tôi thì không thích ra đường. Khi nào đi học mới ra đường. Còn lại làm bóng ma lang thang mấy tầng lầu chơi. À quên, hổng có lang thang 1 mình. Lang thang với mèo. 7 đứa. Hổng đứa này thì cũng có đứa kia ở cạnh. Nói chuyện với mèo nhiều hơn nói chuyện với người. Cho nên đến giờ tôi vẫn thích ở cạnh mấy con vật hơn là ở cạnh con người.

Nhớ nhất có đứa mèo nhị thể, lông màu trắng và đen, và tôi gọi nó là Mica đầu móp vì đầu nó giống như bị móp. Nó hay đi theo tôi lắm. Lúc ấy nhà tôi cũng là nơi học thêm môn toán. Nghĩa là nguyên nhóm nhờ thầy đến nhà dạy kèm thêm môn toán và học tại nhà tôi. Tụi bạn tôi cũng biết con Mica đầu móp này nữa, vì nó hay quanh quẩn theo tôi. Sau khi tôi lên Sài Gòn học thì hổng biết sao tụi mèo tứ tán đi đâu mất tiêu hết trơn. Biệt danh Chúa Mèo của tôi là có từ thời ấy. Tôi ôm mèo suốt, mê tụi nó lắm luôn mừ. Ai cũng bảo kiếp trước tôi là mèo nên giờ mèo mới theo và mới mê mèo đến như vậy. Có lần tôi làm cái gì đó nên bị mẹ tôi phạt bắt phải ngủ một mình dưới đất, trong khi mọi người ngủ trên lầu. Tôi lấy ghế bố ra nằm ngủ thẳng cẳng. Sáng sớm mẹ tôi xuống nhà trước tiên. Nhìn thấy một khung cảnh quá ấn tượng, ấn tượng đến thất kinh hồn vía luôn. Bởi vì tôi nằm trên ghế bố ở giữa, trên bụng là một đứa mèo, còn lại là đám kia nằm xung quanh ghế. Túm lại là tôi ngủ giữa đám mèo. Quang cảnh đẹp vậy mà mẹ tôi nói thấy gớm là sao! Lúc ngủ trên lầu thì ban đêm đóng cửa nên mèo không vào được. Bây giờ tôi ngủ ở ngoài không bị ai cấm cản nên tụi mèo có cơ hội được ngủ chung Chúa Mèo của tụi nó chớ. Từ đó về sau không ai dám phạt tôi phải ngủ một mình nữa cả. Vì biết tôi không bao giờ ngủ một mình, luôn có mèo bên cạnh hehehehe.

Lúc người ta ở phòng tập thể thì tôi ở nhà riêng, một mình một cõi. Đến lúc người ta ở nhà riêng thì tôi đi bụi lang thang, toàn ở nhà tập thể. Nhưng mà số tôi ở nhà rộng phòng to cho nên chỉ có phòng tập thể là to nhất mà thôi. Nếu không thì ra khách sạn ngàn sao ngủ cho nó sướng. Số ở nhà to mừ hihi. Khi ngủ ở khách sạn ngàn sao thì lấy đất làm chiếu, lấy bầu trời làm mền, lấy trăng sao làm bạn tâm giao. Coi vậy mà sướng ghê luôn ta. Hình như như vậy mới hợp với cách sống của con người nhưng mình từ lúc mới đẻ đến giờ bị nhét vào đầu cái khái niệm: phải ngủ trong nhà nên mình quên việc tự nhiên ấy rồi. Thật ra cách sống thuận tự nhiên nhất là nhà nhỏ như túp lều hoặc am nhưng vườn phải rộng. Lúc nào cũng có thiên nhiên tươi mát, còn nơi ngủ thì nhỏ nhỏ thôi. Nhà ở mà rộng quá thì không đúng với phong thủy. Khoảng không gian trống, không có cây xanh quá lớn, trong khi số lượng người quá ít thì âm khí át dương khí, không có lợi cho sức khỏe. Số người ở phải tương đương diện tích nhà, chứ không phải xây nhà cho bự để khoe mẽ rồi không ai ở hoặc số người ở quá ít. Thường chúng ta có xu hướng tiêu diệt thiên nhiên để xây nhà cho bự, để làm gì, không biết luôn. Đó là lối sống nghịch tự nhiên. Diện tích thiên nhiên phải áp đảo diện tích căn nhà thì ấy mới là thuận, nghĩa là nhà chỉ đủ ở còn vườn cây phải thật rộng, theo kiểu nhà villa đó mọi người. Nhưng nhà villa thật ra cũng quá lớn. Nhà ở phải giống cái cốc hay cái am giữa thiên nhiên tươi đẹp. Đấy là cách ở hợp phong thủy, thuận tự nhiên. Cho nên ai có điều kiện mua đất thì nhớ xây nhà nhỏ thôi và vườn phải thiệt rộng, đừng có làm ngược lại nha. Nhà ở nhỏ nhỏ vừa đủ thì mỗi ngày không tốn thời gian quét dọn và bảo dưỡng, dành thời gian vào việc khác có ích hơn là suốt ngày quét dọn nhà. Túm lại nhà thì minimum (tối thiểu), vườn tược cây cối thì maximum (tối đa). Cái có người hỏi, nhà ở nhỏ quá, vậy có khách đến thì ngủ ở đâu. Cái này dễ thôi nè mọi người. Mua sẳn vài cái lều, khi có khách đến chơi ngủ lại đêm thì giăng lều ngoài vườn cho họ ngủ cùng trăng sao, có khi họ còn khoái chí hơn là co cụm trong nhà nữa đó. Đốt một đống lửa to ở giữa, giăng vài cái lều xung quanh, thủ thỉ nói chuyện, mệt thì chui vào lều ngủ, giống đi cắm trại ghê chưa. Nếu muốn, có thể xây cái mái che lên khu cắm trại che mưa che sương nhưng mà thật ra lều có sẳn chức năng này rồi. Ngủ vậy sướng hơn ngủ trong nhà nữa đó nha. Khách về thì đem lều ra phơi phóng cho sạch sẽ thơm tho, rồi xếp lại cất chờ khách đến thì lại mang ra. Có phải vậy tiện hơn là xây phòng ốc cho nhiều rồi bỏ trống đó, tốn thời gian quét dọn bảo dưỡng mà còn mang lại âm khí cho toàn khu nhà nữa chớ. Bởi tôi nói rồi, nhà xây đủ mình ở thôi, ai đến thăm thì cho đi cắm trại hết hehehehe.

Thứ hai, thời đó bạn bè tôi còn sử dụng điện thoại bàn, tôi đã có di động rồi, chắc là một trong những người đầu tiên sử dụng di động. Ngoài ra, thời đó tôi cũng là một trong những người đầu tiên học, thi và có bằng lái xe ô tô, bằng ấy có thể lái được xe tải hạng nhẹ nữa cơ. Lúc ấy ít có nữ tài xế lắm mọi người. Mỗi khi lái ra đường là mấy cha nội lái xe tải bấm kèn tin tin, chớp đèn chào hỏi tưng bừng. Lúc ấy bạn bè tôi chỉ đi xe máy thôi, và chỉ có bằng lái xe máy, còn tôi chẳng những có bằng lái xe máy mà còn có bằng lái xe hơi.

Xong cái tôi bỏ để tôi đi bụi, đi bụi riết ghiền thành ra dân đi bụi trường kỳ kháng chiến. Tôi trở thành kẻ ở nhà trọ, phòng thuê trùm phé luôn, vì phải di chuyển liên tục, cứ vài ngày là có mặt ở nơi khác, nên phòng trọ thay đổi xoành xạch, trong khi bạn bè cố mua nhà để ở ổn định hehehehe. Rồi tôi vứt luôn cả điện thoại di động, khỏi dùng, khỏi phải mua sim sạc pin, trong khi bạn bè tôi mua điện thoại đời mới nhất. Chưa hết đâu nha, tôi chuyển qua toàn là đi xe đạp, hoặc đi bộ, nếu không thì dùng phương tiện giao thông công cộng, nhưng vẫn thích đi bộ nếu gần và đi xe đạp nếu xa, trong khi bạn bè tôi sắm xe hơi chạy cho sướng hahahaha. Xong rồi cái tôi thích ở lều, ở nơi thiên nhiên vắng vẻ còn bạn tôi mua chung cư hạng sang, ở biệt thự villa ở các thành phố lớn.

Thứ ba, lúc tôi mài đít trên ghế nhà trường để lấy bằng này bằng nọ thì bạn bè tôi phải cặm cụi làm việc kiếm tiền. Tôi thảnh thơi hơn bạn tôi vì tôi không ở nhà thuê, tôi ở nhà riêng, tôi không phải nuôi ai cả, nhà tôi ai cũng tự nuôi bản thân không cần ai nuôi ai, tôi làm việc kiếm đủ tiền để đóng học phí, vừa học vừa làm, vừa tranh thủ đi du lịch. Cho nên lúc mọi người tranh thủ kiếm tiền như điên là lúc tôi lấy hết bằng này đến bằng kia. Lấy bằng nhiều quá riết chán hổng thèm lấy nữa, đi bụi luôn cho rồi hehehe. Rồi, cái lúc tôi đi bụi là lúc mọi người kiếm được khá khá tiền rồi nên tranh thủ đi học lấy bằng. Lúc mọi người mài đít trên ghế nhà trường là lúc tôi lang thang ngoài trường đời hihi.

Đây gọi là lên voi xuống chó nè mọi người. Tụi nó lên voi còn tôi xuống chó nhưng mà tôi lại chẳng thấy tôi xuống chó tôi lại thấy cuộc sống của tôi huy hoàng như kim cương, y như ông thầy bói Ấn độ từng nói: Càng về già cuộc sống của tôi càng kim cương. Nhưng mà hổng cần phải đợi đến già, bây giờ tôi đã thấy nó giống kim cương lắm rồi. Lấp la lấp lánh dễ sợ. Cho nên ông thầy bói sai bét rồi. Giờ đã kim cương rồi nha ông.

Cái được gọi là cuộc sống kim cương không phải là có tất cả mọi thứ mình muốn mà là muốn tất cả những thứ mình có. Nghĩa là cái gì ở trong tay mình thì cái ấy đều là cái mình muốn rồi hổng cần muốn gì thêm nữa đâu nha. Thứ hai, cuộc sống kim cương là cuộc sống không lệ thuộc. Không lệ thuộc nghĩa là sống sao cũng được, không bắt buộc phải có thứ này thứ nọ mới thấy thoải mái. Sống sao miễn hổng chết là thoải mái rồi. Lên rừng xuống biển trên núi hay ở đâu cũng vậy, không chết đói không chết khát không bị nhai thịt là hạnh phúc rồi. Thứ ba, cuộc sống kim cương là cuộc sống không có tiền vẫn sống nhăn răng chứ hổng có bấn loạn cào cào lên, nghĩa là sống dựa vào thiên nhiên chứ không dựa vào tiền. Đồng tiền bấp bênh lắm nha. Ngày mai nhà nước tuyên bố phá sản hay đồng tiền trở thành mảnh giấy vụn là có người đi tự tử đấy, còn sống kim cương là chuyện gì xảy ra cũng được, miễn còn thiên nhiên là còn sinh tồn được thôi, có gì đâu mà bấn loạn.

Túm cái ý lại mục đích viết bài này là để khoe cuộc sống kim cương cho mọi người ghen tị chơi. Có ai ghen tị với tôi không dzậy??? hahahahaha.

P.s Thế nào cũng có người nói: Con này nó bị điên rồi nên đâu thèm ghen tị với nó làm gì! hehehehehehe 

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

Kể chuyện về một nỗi sợ của tôi và sự dung hòa âm dương.

Từ khi phát hiện ra thế giới nhị nguyên thì tôi mới dần dần hết cái nỗi sợ này nha mọi người. Biết sợ cái gì không?

Sợ ở chung nơi nào có phụ nữ đông ví dụ như ni viện hay chùa ni hay tất cả những nơi mà toàn là phụ nữ, phụ nam không được bước vào. Và không chỉ tôi có nỗi sợ này, rất nhiều chị em phụ nữ và kể cả đàn ông đều sợ như vậy. dù có là vua chúa cũng không thoát ra khỏi nỗi sợ ấy.

Ví dụ: Vua chúa hay có tam cung lục viện toàn là phi tần mỹ nữ, nói cách khác toàn là phụ nữ. Có một số truyện kể về việc có những ông vua phải trốn đi nơi nào đó để thoát khỏi cái đám phụ nữ nhiều chuyện kia, dù toàn là người đẹp.

Rồi có người kể cho tôi nghe rằng có người nữ thậm chí cải trang thành nam để được tu trong chùa tăng chứ không dám tu ở chùa ni.

Rồi kinh nghiệm của tôi cũng vậy. Lúc đầu đi làm tình nguyện viên cho nhà Mẹ Teresa tôi cũng kiếm nhà của Brothers’ để làm chứ không dám bước chân đến nhà của Sisters’ (Sơ). Trùi ui trùi, sợ lắm luôn. Ai hỏi tôi sao không đến chỗ Sisters’ là tôi có thể ngồi kể lể cho họ nghe cả buổi về cái nỗi sợ của tôi. Một nơi quy tụ toàn mấy bà cô hổng chồng, vào đó chẳng khác nào vào hang cọp, mà vào hang cọp có khi còn đỡ sợ hơn nữa. Bởi, dân gian nói rồi: Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng. Nghĩa là giặc bên Ngô cũng không đáng sợ bằng bà cô bên chồng, đặc biệt là bà cô hổng có chồng hoặc bà góa hoặc ở giá hoặc ly dị, một người phụ nữ như vậy kinh khủng hơn cả giặc, đáng sợ hơn cả cọp beo. Ta nói: Ở chung bà cô không chồng thì thà đưa đầu cho giặc chém một phát hay để cọp beo ăn thịt chắc còn dễ chịu hơn nhiều. Mà trong nhà mấy sơ hay ni viện toàn là bà cô không chồng không hà. Bước chân vào thôi đã thấy sợ còn hơn lên đoạn đầu đài rồi chứ đừng nói chi là ở đó. Eo ôi, sợ quá đi thôi, sợ quá trời sợ.

Biết sao có nỗi sợ này không mọi người? Tại vì vầy nè: Phụ nữ nổi tiếng là lắm chuyện, lắm điều, đi đến đâu thì phải làm náo động nơi ấy thì mới chịu, nếu không làm náo loạn thì bức rức khó chịu, túm lại phụ nữ đi đâu thì gây phiền phức nơi ấy, nơi nào có phụ nữ nơi ấy không bao giờ được yên tĩnh. Bởi phụ nữ gắn liền với rắc rối, phức tạp, thị phi, ồn ào và rối loạn. Điều này là đúng chứ không có sai đâu nha mọi người! Biết sao lại vậy không?

Vì đó là quy luật cân bằng của vũ trụ. Phải như vậy thì vũ trụ mới cân bằng. Ủa, ngộ ghê ta! Ờ, vũ trụ này ngộ lắm hihi. Như đã nói, thế giới này là thế giới nhị nguyên, hễ có mặt này thì mặt kia phải xuất hiện để cân bằng. Phụ nữ tượng trưng cho Âm, đúng không mọi người? Âm thì phải có Dương thì mới cân bằng. Đó là lý do vì sao nam phải lấy vợ, nữ phải lấy chồng, ấy là quy luật tự nhiên, không ai có thể làm trái lại cả. Người vợ càng nữ tính thì người chồng phải càng dương tính nghĩa là tính đàn ông phải mãnh liệt thì âm dương của hai vợ chồng mới giao hòa. Đó là lý do xuất hiện câu: Trai anh hùng gái thuyền quyên. Trai anh hùng nghĩa là người đàn ông đầy nam tính. Gái thuyền quyên nghĩa là người phụ nữ đầy nữ tính. Phải như vậy thì đất trời hòa hợp, âm dương giao hòa, vạn vật sanh sôi nẩy nở, mọi thứ đều hanh thông. Nhưng mà oái ăm ở chỗ: đời đâu phải lúc nào cũng được như vậy.

Ví dụ tam cung lục viện, có một ông vua thôi mà có quá trời phụ nữ, thì dương khí không đủ để cho âm khí của những người nữ kia được dung hòa. Hoặc có khi người chồng yếu sinh lý không bổ sung được dương khí cho vợ,….. Trong những trường hợp ấy, không hấp thụ được dương khí từ người chồng nhưng quy luật cân bằng của vũ trụ vẫn phải đảm bảo, hễ có âm thì phải có dương, âm đến đâu thì phải dương đến nấy, khi âm nhiều mà dương ít thì người phụ nữ phải tự bổ sung dương khí bằng cách dần dần tính cách thay đổi, hết là gái thuyền quyên yếu đuối nữa mà phải hùm hổ như cọp beo, sự hùm hổ ở nữ giới là tất yếu để cho dương khí được tạo ra nhằm tạo sự cân bằng âm dương cho gia đình. Ngoài ra vì nữ là âm, nghĩa là sự nhu hòa, yếu đuối, mềm mại, yên tĩnh, lặng lẽ, nên để tự bổ sung dương khí, nghĩa là phải có sự động đậy, tiếng động, tiếng ồn, sự cứng rắn, thì họ phải gây chuyện thị phi, lắm điều, rắc rối tùm lum.

Nếu không hiểu thế giới nhị nguyên mình sẽ phàn nàn rằng sao phụ nữ thích thị phi quá vậy. Tạo thị phi là cách để họ tự bổ sung dương khí, vì thị phi tạo ra sự động đậy, sự quấy động, khác hẳn với phần âm họ có sẳn là sự yên tĩnh, lặng yên. Đó là lý do nơi nào tụ tập nhiều nữ giới thì nơi ấy càng khuấy động, càng thị phi. Còn nơi nào tụ tập nhiều nam giới thì nơi ấy có xu hướng tĩnh lặng, yên tĩnh. Vì dương khí nhiều thì càng cần âm khí để cân bằng. Nam là dương rồi nên họ buộc phải tịch lặng để bổ sung âm khí. Bây giờ thì hiểu vì sao đã là ni viện thì phải có rắc rối khuấy động thị phi, còn đã là tăng viện thì phải lặng lẽ tịch tịnh chưa mọi người? Ấy là việc bình thường, đúng không?

Đặc biệt là nữ tu, xa lìa người khác giới, là công cụ để bổ sung dương khí thì họ phải tự bổ sung dương khí cho mình bằng cách gây lộn, cãi vả, ồn ào. Nếu không có những cái này thì họ khó mà tu lắm, cơ địa mất thăng bằng rồi thì làm sao mà tu. Bởi, lời khuyên mà tôi dành cho các trụ trì ni viện nha. Đừng thấy ni viện yên lặng hổng có cãi vả mà tự đắc rằng mình dẫn dắt tăng đoàn khéo . Ni viện, nơi tụ tập những bà cô không chồng, thiếu dương khí trầm trọng, mà còn bị ép tĩnh lặng thì hổng ai tu được cả. Nghĩa là hổng ai đắc đạo cả đâu. Đi ngược lại quy luật cân bằng của vũ trụ rồi thì làm sao mà đắc đạo được chứ. Cho nên thấy ni chúng mà cãi vả thưa kiện từa lưa thì đó là dấu hiệu đáng mừng, sẽ có bậc chân tu đắc đạo trong cái đám lộn xộn ấy.

Ngoài ra khi xây tăng viện hay ni viện thì quý vị cần lưu ý phần phong thủy. Ni viện thì phong thủy phải làm sao cho dương khí nhiều lên để giảm bớt sự chộn rộn cải vả thị phị nơi ni chúng, còn tăng viện thì âm khí phải nhiều lên để giảm bớt sự uể oải giãy đãy nơi tăng chúng. Khi âm dương có sự cân bằng qua phong thủy rồi mọi thứ mới dễ hanh thông, chứ không phải dùng luật lệ này nọ ép cho người ta theo luật mà không hiểu gì về quy luật cân bằng cả. Tương tự như khi cơ thể cần xả chất thải trong người mà dùng luật lệ ép cho người ta nín, hổng được thải. Đó là việc trái tự nhiên. Đã trái tự nhiên rồi thì làm sao mà tu!

Túm lại, đã là âm thì cần dương, nếu không có dương thì tự bổ sung dương, tạo thị phi, cãi lộn, gây chuyện là một cách bổ sung dương khí hiệu quả. Đã là dương thì cần âm, nếu không có âm thì tự bổ sung âm bằng cách uể oải lờ đờ buông xuôi.

Thỉnh thoảng có mấy ông dò dò theo hỏi tôi miết: Trùi, nữ mà không lập gia đình, sống vậy hoài sao chịu nỗi, phải lấy chồng cho hợp âm dương chứ?
Nhân bài này trả lời luôn, tôi tự bổ sung dương khí bằng con đường chửi lộn, đó là lý do tôi chửi rất giỏi, rất hăng và rất dai, nghĩa là chửi hoài hổng mệt. Thử chọc tôi đi, tôi chửi cho xem. Chửi là cách bổ sung dương khí nên chửi lộn là thức ăn của tôi đó hahahaha.
Trước đây tôi chửi người ta quá dữ quá hăng là nhờ nộ khí trong tôi cực lớn, còn bây giờ tôi cũng chửi rất dữ rất hăng để cân bằng âm dương để cho trời đất giao hòa. Cho nên ai chưa gặp tôi ngoài đời thấy tôi đăng bài thuyết pháp này nọ, tưởng tôi chắc là hiền lắm nè, hiền như bồ tát (trong trí tưởng tượng), không ngờ rằng tôi vô địch chửi lộn, chửi lộn giỏi đến nỗi ai cũng bảo tôi sao không đi làm luật sư đi cho rồi hehehe.

P.s 1 Bây giờ tôi không còn sợ nơi tụ tập đông phụ nữ nữa nha mọi người, bởi tôi chửi còn dữ hơn họ nữa kìa hahaha.

P.s 2 Vì sự dung hòa âm dương này mà người nam càng tu càng nữ tính, dịu dàng, khuôn mặt càng có nhiều nét mềm mại của gái thuyền quyên; trong khi đó, người nữ càng tu thì càng quyết đoán, mạnh mẽ, khuôn mặt càng có nhiều nét rắn rỏi kiên nghị của trai anh hùng. Người tu mà đi theo hướng này thì có tinh tấn, còn ngược lại, nam tu hoài mà vẫn vậy, nghĩa là vẫn đầy nam tính hay nữ tu hoài mà vẫn cứ nữ tính hoài, nghĩa là việc tu không có tiến triển, cho nên cần đổi pháp môn tu hay môi trường sống đi nha mọi người. Mỗi người tự quán sát mình sẽ tự biết mình có tiến bộ hay không chứ gì. 

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

Kể chuyện về việc tại sao tôi hổng khoái nhận tiền của ai cả!

Mỗi giai đoạn có lý do riêng mà lý do chung là hồi xửa hồi xưa hồi mấy kiếp trước tu theo kiểu Nam tông toàn là đi khất thực ăn để sống riết quen rồi, quen luôn đến kiếp này. Đúng là cái số chỉ được nhận thức ăn thức uống thức mặc chứ hổng được nhận tiền nó là vậy. Rên rỉ xong rồi cái vào những lý do nha mọi người:

Lúc đầu, lúc mới bắt đầu viết blog cái cũng có người hâm mộ nói: Khi nào hết tiền, tôi gửi tiền cho đi tiếp hoặc cho tôi xin phép làm nhà tài trợ đi nha,…. Lúc đó nghe cũng khoái ghê luôn ta! Cái lúc đó có đem theo máy vi tính thỉnh thoảng cô đơn nên vào yahoo messenger tám chuyện với mọi người. Cái khoái quá nên kể chuyện cho một bác khoảng tuổi ba tôi nghe là có người tài trợ chuyến đi. Bác bảo: Cẩn thận, đừng có nhận tiền của bất kì ai một cách dễ dàng. Cái gì cũng có cái giá của nó đặc biệt là liên quan đến tiền bạc.

Trong đời tôi ít khi nào tôi nghe lời khuyên của người khác lắm. Ai khuyên kệ họ, tôi làm gì kệ tôi, nhưng có một số người, hình như có duyên với tôi hay sao ấy, họ chỉ nói một câu mà tôi nghe và ghim luôn. Tôi thấy bác ấy nói đúng rồi. Cái gì cũng có cái giá của nó hết cả. Một khi nhận rồi thì phải làm theo lời họ, phải làm cái này cái kia. Mà tôi lại cực ghét phải làm theo người khác. Đã ai nói gì kệ họ, tôi làm gì kệ tôi mừ. Cái tôi không muốn đánh đổi cái sự “Tôi làm gì kệ tôi” nên ai nói đến tiền là chối phăng dù là ý tốt ý xấu hay hổng có ý gì cả, chối luôn cho nó lành. Mà tôi lúc nào cũng ở ngoài đường, đối diện với xe cộ bụi bặm nơi ngủ an toàn, thức ăn thức uống ngôn ngữ phương hướng,……từa lưa chuyện đã đủ mệt rồi, giờ phải thêm suy nghĩ coi có nên nhận tiền người này người nọ hay không, nhận bằng cách nào,…thì đúng là phiền quá nên tốt nhất từ chối hết cho rồi, theo kiểu “thà bắn lầm còn hơn bỏ sót.” Nhiều người có thiện ý lắm vì tôi là hiện thân cho sự đam mê của họ, tôi thay họ làm điều mà họ khao khát mãi vẫn không làm được. Vậy là ai nói gì cái tôi im luôn, khỏi trả lời trả vốn gì cả. Phần vì ở ngoài đường không hà, phần vì làm biếng, phần vì hổng biết nói gì. Riết chán, hổng ai nói gì luôn hihi.

Đó là lý do lúc đầu. Cái càng đi tôi càng phát hiện ra rằng: Tôi hổng có nhận cái gì của ai nhưng tôi viết blog cung cấp thông tin miễn phí này nọ. Vậy là cả thiên hạ mắc nợ tôi. Hahahaha. Nghĩ vậy cái thấy khoái chí ghê luôn. Khoái dễ sợ khoái. Khoái đến nỗi mỗi khi nghĩ đến là cười mỉm chi liền hà. Sung sướng dễ sợ. Cái sự sung sướng này dễ gì mua được bằng tiền. Đó là lý do tôi đi ăn chực ở nhờ người dân địa phương tè le hột me mà tôi hổng thấy mắc nợ ai cả. Bởi nợ đầu kia thì đầu kia trả. Nợ đầu kia thì đầu này trả. Vậy là cân bằng rồi. Cán cân đâu có bị lệch đâu hè! Hihihihi. Thấy tôi tính toán khôn ghê chưa mọi người. Bởi, tôi nói rồi: Thấy tôi ngu ngu vậy mà tôi tính khôn lắm đó.

Cung cấp nơi này rồi nhận ở nơi khác, cán cân luôn cân bằng không lệch đầu nào. Nhờ vậy mà tôi đi đâu cũng an toàn, dù ngủ bờ ngủ bụi, ngủ lùm ngủ miếu, ngủ chùa ngủ đền, ngủ tùm lum tùm la chỗ. Có thấy người cõi này cõi nọ nhưng chưa bao giờ bị họ làm hại, toàn là được họ bảo vệ không thôi.

Đấy, tôi nói rồi mừ. Không ai nhận không của ai cái gì, và cũng không ai cho không ai cái gì. Cái gì cũng có vay có trả cả đấy chứ! Cho nên tôi hay nói mọi người đọc blog của tôi là mọi người mắc nợ tôi. Thật ra mọi người cũng phải trả, nhưng mà trả ở một đầu khác, ở một nơi khác. Đâu nhất thiết nhận đâu thì trả đó. Nhận chỗ này trả chỗ kia. Thế nào cũng phải vậy, cho cán cân cân bằng không bị lệch. Cho nên mọi người thật ra cũng chẳng mắc nợ gì tôi đâu bởi vì có vay có trả hết rồi thì sao mà mắc nợ được chứ.

Đó là giai đoạn 2. Giờ thì tôi sang giai đoạn 3 rồi. Đó là sống tối giản, giảm thiểu sự lệ thuộc vào tiền bạc. Đã giảm thiểu rồi thì nhận làm cái gì nữa chứ. Tôi đang mỗi ngày học cách làm sao để sống dựa vào thiên nhiên hoàn toàn không cần phải dựa vào những cái do con người chế tạo ra để dụ mọi người mua sắm.

Ví dụ: Tôi học cách nhận diện và nấu các loại cây cỏ trong vườn. Cái này vào youtube xem các chương trình nấu ăn của Ấn độ. Ấn độ là trùm về cách nấu các món từ rau củ quả bởi họ là dân tộc ăn chay truyền thống nên món nào họ cũng nấu được từ hoa lá cây củ trong vườn.

Tôi học cách không sử dụng hóa chất trong giặt giũ lau chùi. Ví dụ thay cho xà bông tắm giặt bằng những chất có vị chua có độ a xít để giặt. Dùng muối để tắm cũng sạch hòm lắm đó nha. Rửa tay thì rửa bằng chanh hoặc bắt chước Ấn độ lấy sình rửa tay cũng sạch lắm đó. Có thể gội đầu bằng những quả có vị chua cũng sạch gàu lắm đó mọi người. Ví dụ tôi gội đầu bằng xoài xanh hoặc khế. Cách gội như sau: xoài xanh gọt vỏ, bào nhỏ, cho vào nồi đổ ít nước và muối, nấu sôi thì tắt bếp, để ủ trong nồi cho xoài rục ra. Khoảng 1 tiếng sau thì chắc lấy nước bỏ cái. Nước xoài pha với nước thường rồi cho vào thùng gội như gội đầu với vỏ bưởi hoặc quả bồ kết. Vừa gội vừa lấy ngón tay cào khắp đầu cho rơi gàu ra. Sau đó để tóc vậy hoặc ủ bằng khăn chừng 30 phút rồi gội lại bằng nước sạch. Tóc cực kỳ sạch và không có gàu. Gội bằng quả khế cũng vậy. Nấu khế xong thì lấy nước gội đầu. Luôn cho một ít muối vào nước gội đầu nha mọi người. Muối rất tốt đối với da chẳng những da mình mà da đầu luôn đó.  Muối giúp sát khuẩn trị viêm da. Quan niệm sai lầm mà mình hay có là muối làm tóc xơ xác, bằng chứng là đi tắm biển xong tóc xấu dễ sợ. Muối từ nước biển chỉ thấm vào tóc thôi, còn khi gội đầu bằng muối thì mình mát xa đầu qua việc cào da đầu, làm miết như vậy cho muối thấm vào da luôn thì tóc lại rất mượt mà mềm mại. Cái này tôi làm rồi nên tôi biết. Phải dành thời gian ngồi cào và mát xa đầu khi gội thì mới đạt đến hiệu quả ấy. Cái gì cũng phải từ từ và từ tốn thì mới được chứ.

Ngoài ra tôi còn học cách làm băng vệ sinh từ vải để không phải mua và không xả rác thải ra môi trường. Làm cũng dễ lắm, không khó tí nào. Vào you tube gõ “how to make cloth pads” thì ra nhiều ý tưởng cho học lắm. Gom những ý tưởng ấy lại và tạo ra cái riêng của mình. Tôi còn học cách tự may quần lót để mặc cùng với băng vệ sinh vải do tôi tạo ra nữa nè. Đảm bảo không đụng hàng đâu nha. Toàn là may tay thôi đấy. Kinh nghiệm của tôi là: đừng may chồng quá nhiều lớp như các hướng dẫn trong you tube. May 1-2 lớp thôi mọi người. Muốn có độ thấm cao thì mình có thể mặc 2-3 băng cùng lúc thay vì một băng. Băng mà may sẳn nhiều lớp, khi giặt phải phơi rất khô để tránh nhiễm khuẩn. Càng dày thì càng khó khô, đúng không? Tôi thông minh hơn nè. Tôi làm từng lớp mỏng mỏng thôi nhưng khi mặc thì mặc nhiều cái cùng lúc. Vậy là lúc giặt sẽ dễ hơn vì từng lớp mỏng mỏng thì dễ giặt dễ phơi khô hơn là 1 lớp dày. Mọi người thấy tôi thông minh ghê hơm hahahaha.

Sống tối giản thì cần tiền làm cái gì. Có tiền rồi cái ham đi mua sắm cho coi, mà mua sắm thì mắc công sở hữu rồi tích trữ rồi cất giữ, mệt lắm. Hổng có gì hết cho nó khỏe hehehe.

Trong cộng đồng du mục quốc tế có mấy thèn bị buộc không có tiền nha mọi người, chẳng hạn bị mất tiền, bị tịch thu tiền tại sân bay, bị mất thẻ,….đủ thứ chuyện xảy ra khiến nó trở thành kẻ không tiền ở nơi xa lạ nhưng tên nào chịu khó không bỏ cuộc chạy về nước mà lay lắt sống cho qua ngày cho đến ngày trở về y như kế hoạch thì đó hóa ra là chuyến đi vĩ đại nhất trong đời nó vì chuyến đi không tiền ấy thay đổi hoàn toàn cuộc đời nó và làm cho nó có một cái nhìn hoàn toàn khác hẳn về thế giới, một nhân sinh quan hoàn toàn mới. Y như nó vừa mới được sanh ra vậy đó. Đối với một số người từng trải qua chuyện này thì cái giai đoạn không tiền mới chính là giai đoạn họ thực sự là lữ khách, còn trước đó có tiền nên còn chảnh chọe lắm chỉ là du khách thôi. Tôi chưa bao giờ lâm vào hoàn cảnh không một xu dính túi nên tôi chẳng thể hiểu được họ rồi. Tuy nhiên dù có tiền nhưng tôi sống như người không tiền thì cái này tôi trải qua rồi.

Mà túm lại chỉ có hết sạch tiền do mình lựa chọn hoặc do bị buộc phải vậy thì mới thực sự hiểu rằng: Thật ra không có tiền mình vẫn sống nhăn răng hà. Vì vũ trụ luôn cung cấp đủ cho mình, nhưng do mình từ lúc mới đẻ đến giờ toàn là lệ thuộc vào tiền nên mình có nhận ra điều ấy đâu và không bao giờ hình dung làm sao có thể sống đi lại khi không có tiền.

Cái gì phải trải qua rồi thì mới biết. Còn chưa trải qua thì chỉ có ngồi tưởng tượng mà trí tưởng tượng của mình thì không cho phép mình chấp nhận chuyện ấy.

Còn quần áo thì từ những cái cũ những cái đã có mình chế thành những cái mới để mặc. Ý tưởng trong you tube nhiều lắm nè!

Mền có thể làm từ quần áo cũ đó mọi người. Cách làm như sau: Lấy quần áo cũ cắt thành từng miếng hình vuông hoặc chữ nhật rồi mang ráp lại thành ra cái mền mỏng. Nếu muốn dày hơn thì may thêm một lớp rồi bên trong nhét đầy ny lông đã cắt nhỏ. Ny lông cách nhiệt rất tốt nên ấm lắm đó. Nếu muốn mền giống dạng mền quilt thì mang thành từng chiếc gối nhỏ rồi ráp từng cái gối nhỏ lại với nhau thành cái mền quilt. Vừa ấm vừa dễ gấp sau khi sử dụng.

Tụi thích mạo hiểm còn gọi là risk-taker còn chỉ tôi một bí kiếp nữa nè mọi người. Khi đốt lửa sửi ấm thì cho mấy tảng đá to to vào lửa đốt chung. Dĩ nhiên là lửa không đốt được đá rồi nhưng lửa làm cho nóng đá thiệt là nóng. Sau đó gắp đá ra cho vào nồi cần nấu gì đó. Nhiệt tỏa ra từ đá có thể nấu chín thức ăn mà không cần đặt nồi lên bếp. Ngoài ra có thể dùng lá ẩm loại lá to thiệt to, nhiều lớp lá quấn tảng đá lại rồi trải mền lên đá ngủ rất ấm áp vào mùa đông. Giống kiểu Bác Hồ lấy gạch ủ trong than rồi đặt dưới lưng để ngủ cho ấm vậy đó. Tụi mạo hiểm cũng thường làm cách này lắm để giữ ấm khi sống nơi hoang dã. Tụi nó hoặc dùng vải quần jeans quấn nhiều lớp quanh tảng đá hoặc quấn lá to ẩm. Tôi chưa làm nhưng tụi nó bảo nằm ngủ trên đó hổng có bị nướng chín đâu nên đừng có lo hahahaha. Quấn cẩn thận, quấn vài lần thì sẽ quen thôi hà.

Mùng thì có dạng mùng mà tôi thấy dân đi bụi Châu Âu sử dụng nè mọi người. Mùng cá nhân chỉ cần treo một đầu thôi chứ không có treo 4 đầu như mùng thường thấy ở Việt Nam và cũng không có treo lên xà nhà như các dạng mùng trong resort hoặc mùng mà dân Sri Lanka hay dùng. Cái mùng mà tôi thấy có thể gấp nhỏ lại trong lòng bàn tay. Khi dùng thì mở ra, có thể phủ kín một người theo chuẩn Châu Âu. Điều kiện là chỉ cần có một bức tường hay cây cột phía đầu nằm. Mắc mùng vào đó rồi xõa mùng ra toàn thân để ngủ. Nếu không có đinh để mắc thì có cách sau: đó là dùng băng keo dán góc mùng cần mắc vào tường, vậy là mùng vẫn xõa ra được. Cái mùng này thời điểm cách đây khoảng chục năm có giá khoảng 50 Euro. Bây giờ thì không biết giá bao nhiêu nhưng mà tôi không có dự định mua. Tôi tự may. Tự ngồi hình dung ra rồi may thôi. Quan trọng là chất liệu vải làm mùng có thể gấp lại nhỏ gọn. Túm lại là chưa có may vì chưa tìm ra chất liệu. Kệ chuyện gì đến sẽ đến. Cứ nghĩ vậy cái đã, khi đúng thời điểm thì tự có chất liệu thôi hà hihi.
  
Kem đánh răng thì lấy từ tro củi. Củi khi đốt là củi thuần từ cây rơi xuống chứ không phải củi đã qua chế tạo như bàn ghế tủ nha mọi người. Biết sao không, gỗ đã qua chế tạo thì hay có hóa chất như chất chống mọt chất làm bóng hoặc nước sơn. Tro từ những cái này có chất độc làm hại răng đó. Chỉ dùng tro từ củi thuần để đánh răng thôi nha. Ngoài ra tro ngâm nước còn có thể được dùng để giặt đồ nữa đấy! Còn nữa nha, than từ tro củi có thể dùng để lọc nước đó mọi người. Lọc nước uống như sau: Lấy một cái chai nhựa cắt ngang, chỉ sử dụng phần có miệng chai thôi. Lấy vải cotton bịt kín miệng chai lại (bịt kín chứ không có đậy nắp đâu nha, đậy nắp thì làm sao mà nước sạch chảy xuống dưới được chớ), rồi sau đó chổng ngược chai vào một cái ly (nếu không thì dùng nữa kia của cái chai đã cắt) rồi cho vào đó từng lớp sau: than củi, cát, đá nhỏ, cát, đá nhỏ, sau đó cho nước cần lọc vào. Nước sạch từ từ rỉ xuống ly. Lấy nước đó uống thôi. Nếu không tìm được cát và đá thì đốt cho một đống lửa rồi lấy than lọc nước thôi cũng được đấy.

Còn nhiều cái nữa tôi đang học từ từ trên youtube hoặc từ bạn bè quốc tế thông qua các hội nhóm câu lạc bộ trên Facebook.

Hy vọng ai cũng đến giai đoạn sống tối giản này, một cuộc sống nhẹ nhàng, không nặng gánh, vì có hành lý đâu mà nặng. Đó cũng là một cuộc sống rất phong phú, vì thường xuyên phải tái mục đích sử dụng của đồ đạc nên phong phú là phải rồi. Và đó cũng là cuộc sống bận rộn. Biết sao bận rộn không? Thôi hổng nói, khi nào đến rồi thì tự biết hehehe.

Túm lại bỏ được gánh nào xuống rồi thì bỏ thôi. Trong đó gánh nặng nhất là TIỀN.

P.s Khi tôi viết vậy cái biết ngay có người nghĩ là tôi quăng hết tiền cho rồi, cần tiền làm cái gì. Thật ra không phải vậy? Trải qua cuộc sống tối giản đi rồi mới hiểu nha mọi người. Không có nghĩa là quăng hết tiền, không cần dùng tiền hay giục tiền đi. Ngu sao giục. Cái điều mà tôi nói ở trên có nghĩa là: Người sống tối giản giảm thiểu sự lệ thuộc vào tiền bạc là người không có tiền vẫn sống được nhăn răng vì đã được trang bị đầy đủ kỹ năng rồi, chứ không phải là người thấy tiền là chê, thấy tiền là giục. Đưa tôi tiền đi, tôi không có giục đâu nha. Để đó nhưng mà không có xài chứ hổng có ngu gì mà đem giục hahahaha.

Túm lại đó là 3 lý do cũng là 3 giai đoạn của cuộc sống. Đã nói rồi, mọi thứ đều thay đổi theo thời gian nên lý do cho việc này việc nọ cũng thay đổi theo thời gian là vậy. Thời gian sau lại có thêm lý do khác cho xem hehehe.

Thêm 1 cái P/s nữa nè. Mấy trang Facebook mà tôi tạo ra hổng hiểu sao trang nào cũng có từ “Được tài trợ” cả. Do tôi đều chọn chức năng “Cộng đồng” cho tất cả các trang. Và trang nào cũng được gắn cái chữ “Được tài trợ.” Ai tài trợ vậy trời? Hổng lẽ Facebook tài trợ cho việc thành lập các trang này. Mà điều ấy là tất nhiên rồi, vì đó là trang FB mừ. Không biết làm sao cho mất chữ “Được tài trợ” nên kệ luôn, cái có người cắc cớ hỏi: Ai tài trợ trang này vậy? Trả lời: Tôi và Facebook. Tôi tạo trang, còn Facebook thì cung cấp chỗ cho trang. Vậy đi. Được tài trợ bởi người lập và người cung cấp.

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

Kể chuyện vì sao tôi dừng viết nhật kí.

Biết sao có lúc tôi dừng không viết tiếp nhật kí trên blog không? Và lúc ấy dù không viết blog nhưng tôi có viết trên giấy được một thời gian, rồi sau đó thì mới dừng viết nhật kí hẳn luôn. Lý do tôi dừng viết nhật kí là vầy nè:

Tôi phát hiện ra SỰ THAY ĐỔI, nghĩa là thế giới nhị nguyên nhưng mà lúc ấy tôi không biết gọi tên nó đâu, tôi không có khái niệm gì về thuật ngữ “thế giới nhị nguyên” cả, tôi chỉ biết là có sự tồn tại của THAY ĐỔI. Nghĩa là vầy nè! Những gì mình làm, những gì mình nói, những gì mình nghĩ đều là do sự ảnh hưởng của tâm trạng. Ví dụ, cùng một tình huống ấy nhưng tùy theo tâm trạng mà mình có những phản ứng khác nhau. Phản ứng thể hiện qua cảm xúc, thái độ, lời nói và hành vi. Và những phản ứng này trước đó được tôi ghi chép lại hết, được gọi là nhật kí hành trình. Sau khi phát hiện ra sự thay đổi của tâm trạng, cái tôi thấy: Ủa vậy viết chi cho mệt vậy. Cái mình viết ra nó chỉ mang tính phiến diện vì nó có bao hàm cả cảm xúc và thái độ của mình trong đó, mà cảm xúc và thái độ thì thay đổi xoàn xoạc chứ có đứng yên đâu. Suy ra những gì mình viết chỉ là phiến diện, chỉ là sự biểu lộ của một loại cảm xúc và thái độ nào đó mà thôi. Túm lại, đã nó thay đổi rồi thì viết ra là một dạng nắm bắt, không muốn cho nó thay đổi, muốn nó dừng lại ở đúng thời điểm cảm xúc ấy. Gọi là ngưng bước tiến của thời gian.

Túm lại cái được gọi là Nhật Ký là một sự dừng lại của thời gian, mà thời gian thì không có dừng lại, chỉ có mình luyến tiếc nên muốn nó dừng thành ra tạo ra cái được gọi là Nhật kí hoặc Kí ức.

Lưu ý: Kí ức của người phàm khác với kí ức của bậc giác ngộ giải thoát nha mọi người. Người giác ngộ giải thoát không có nghĩa là cái gì cũng quên hết, hổng nhớ gì hết. Không phải vậy đâu, họ nhớ rất rõ sự kiện và chỉ là sự kiện, không có bao hàm cảm xúc và thái độ yêu/ghét trong đó. Họ chỉ nhớ những sự kiện khách quan mà thôi. Còn trí nhớ của phàm phu là sự kiện thì không nhớ chi tiết nhưng cảm xúc và thái độ được tạo ra thông qua sự kiện ấy thì nhớ rất rõ. Cho nên phàm phu khi nhớ chuyện quá khứ thì chỉ toàn nhớ cảm xúc yêu/ghét chứ không nhớ sự kiện. Đó là lý do người nào mà mình ghét thì mấy chục năm sau vẫn ghét nhưng lý do vì sao họ làm cho mình ghét thì chả nhớ hihi. Còn bậc giác ngộ thì nhớ những sự kiện chi tiết về người đó nhưng họ không nhớ những cảm xúc đi kèm. Vì vậy hồi ức của họ về quá khứ chỉ là hồi ức của một chuỗi các sự kiện mà thôi. Chính vì trí nhớ của mình bị ảnh hưởng bởi cảm xúc nên mình nhớ rất chập choạng các sự kiện, chỉ nhớ mang máng, nhưng cảm xúc yêu/ghét thì lại nhớ kỹ càng, tỉ mỉ chi tiết. Còn trí nhớ của bậc giác ngộ giải thoát thì không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc nên một khi họ nhớ thì họ nhớ các sự kiện rất tỉ mỉ rõ ràng chi tiết.

Túm lại phàm phu thì nhớ tỉ mỉ cảm xúc nhưng không nhớ sự kiện, còn bậc giác ngộ giải thoát thì nhớ tỉ mỉ sự kiện nhưng không nhớ cảm xúc)

Khi tôi viết nhật kí là một dạng tôi ôn lại những điều mà tôi yêu và ghét đi kèm với sự kiện ấy chứ không chỉ là bản thân sự kiện ấy mà thôi. Hóa ra cái yêu/ghét nó bám mình kỹ ghê chưa. Chẳng những nó theo mình vào đúng thời điểm sự kiện ấy xảy ra mà nó còn bám sát mình qua cái gọi là nhật kí hoặc kí ức.

Phát hiện ra xong điều ấy, cái tôi chán quá hổng viết blog nữa luôn. Nhưng viết nhật kí đã trở thành tập khí hay còn gọi là thói quen, cứ cái gì diễn ra cũng ghi chép lại hết nên dù không viết blog nhưng tôi vẫn còn duy trì thói quen ấy bằng cách viết trên giấy. Phải mất đến một thời gian sau thì mới bỏ được thói quen viết nhật kí.

Cái gì mà thành thói quen không phải nói bỏ là bỏ được ngay đâu nha mọi người. Giống như bánh xe dù đã ngừng đạp nhưng bánh xe vẫn phải quay tiếp một khoảng thời gian nào đó thì sau ấy mới dừng hẳn lại được.

Lý do tôi không viết tiếp nhật kí là vậy đó!

Nhưng mà sau khi biết rõ hơn, kỹ càng hơn về thế giới nhị nguyên, cái tôi lại viết tiếp nhật kí thông qua trang Nhật Kí Hành Trình tiếp theo hehehehehe. Biết sao lại vậy không mọi người?

Vì khi mình thấy rõ được nó rồi thì mình không bị nó điều khiển mà ngược lại mình có thể điều khiển được nó. Điều khiển không có nghĩa là đổi trắng thay đen, có thành không, không thành có. Điều khiển nghĩa là mình muốn ăn quả nào thì mình biết gieo hạt nào để được ăn quả nấy. Điều khiển nghĩa là gieo hạt đúng cho cái quả muốn ăn. Biết xong điều ấy cái thấy thế giới nhị nguyên vui quá trời vui! Vậy cái hổng chán nữa, cái lại cập nhật tiếp nhật kí hehehehehehehehe.

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

Loa loa loa,

Thông báo cho mọi người tin này hổng biết vui hay buồn nữa hihi. Tôi vừa nhớ đến cuốn nhật kí viết cách đây mấy năm rồi. Trong hành trình đạp xe đi tè le nước này nước kia. Đến Nepal xong cái tôi làm biếng viết tiếp nữa quá nên tôi dừng viết và dừng cập nhật thông tin về hành trình trên blog luôn.

Nhưng mà giờ nhớ lại rồi, dù dừng viết trên blog nhưng tôi có viết vào sổ tay ghi lại nhật kí một số đoạn đường. Để tôi khai quật lại cuốn nhật kí ấy và gõ ra blog nha. Lúc ấy còn dùng máy ảnh nhưng làm biếng khai quật lại hình quá nên chắc là viết chay cho mọi người đọc như đọc tiểu thuyết rồi tự tưởng tượng ra thôi hihi!

Mà sau vài năm bỏ sử dụng máy ảnh, tôi phát hiện ra rằng: Máy ảnh làm chúng ta bị lụt khả năng tưởng tượng rất nhiều nên não lười hoạt động và dễ bị lão hóa. Nhớ hồi nhỏ đọc truyện kiếm hiệp, đọc đến đâu toàn là tưởng tượng cảnh này cảnh nọ thế võ này thế võ kia không hà, làm gì có hình cho xem. Vậy mà sau này người ta làm phim từ truyện còn hổng muốn xem phim nữa kìa. Phim làm sao hay bằng truyện chớ. Vừa đọc vừa tưởng tượng mới vui nà!

Cho nên khi nào khai quật lại cuốn nhật kí ấy tôi cho mọi người tưởng tượng đã luôn nha. Toàn là chữ, hổng có hình ảnh gì đâu.

Thật ra bây giờ muốn hình ảnh gì thì vào google images tìm là ra cả đống cho tha hồ mà xem, cho nên có gì đâu mà khó. Hình còn đẹp hơn hình tự chụp nữa đó.

Vấn đề là tôi viết tiếp nhật kí ấy thì không biết cho vào mục nào trong phần thư mục nên cho vào một trang riêng. Trang này hổng có phân ra từng bài đâu nha. Làm một lèo từ trên xuống dưới như đọc sách vậy đó.

Cũng may là có mấy lần tôi định quăng quyển nhật kí này đi vì nó cồng kềnh làm nặng túi nhưng lại hổng quăng. Biết sao hông? Mới đầu tôi viết nhật kí ra mấy tờ giấy trắng nhỏ nhỏ. Tôi viết từng tờ từng tờ rồi xếp lại theo ngày tháng năm. Cái có một gia đình nọ tôi ở chung họ một thời gian, họ tặng tôi một cuốn sổ có bìa dày rất đẹp, đặc biệt là họ dán hình gia đình họ vào trang đầu quyển sổ nữa nên tôi hổng nỡ quăng, cứ giữ quyển số miết. Nhờ vậy mà tôi mới có nhật kí mà đăng tiếp trên blog.

Nhưng viết nhật kí trên giấy một thời gian tôi cũng lười viết luôn nên ngưng luôn hổng viết nữa đến giờ.

Quyển nhật ký đã tìm lại được rồi nhưng mà không ngờ tôi viết chữ tháo quá, giờ đọc không ra luôn, đặc biệt là mấy cái địa danh hihi. Công nhật chữ viết tay của tôi xấu dễ sợ xấu!

Gõ xong đoạn nào thì đăng đoạn ấy trên trang có có tên là Nhật Ký Hành Trình tiếp theo.

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Mục đích của việc ĐI

Có câu nói: Cuối cùng mục đích của việc đi không phải là để đặt chân lên những mảnh đất xa lạ mà là để đặt chân lên mảnh đất của mình như một người xa lạ.

Ý nghĩa của câu nói này là: Việc Đi dạy cho chúng ta điều quan trọng nhất của một cuộc sống Hạnh Phúc. Đó là từ bỏ thành kiến và định kiến. Luôn nhìn mọi sự với một ánh mắt mới mẻ như ánh mắt của trẻ thơ.

Đó là lý do đối với dân đi chuyên nghiệp thì họ không còn quan trọng vào con số km đường đã đi qua, số quốc gia đã đặt chân đến, số lượng visa hay những con mộc trong hộ chiếu hay số lượng bạn bè hiện diện khắp 5 châu nữa; cái họ quan tâm là: Anh đã bỏ được những thành kiến và định kiến chưa? Anh đã sẳn sàng tiếp nhận những quan niệm mới chưa? Anh có dễ dàng phê phán chỉ trích những cái mới nữa không?

Định kiến và thành kiến đã được chúng ta tích lũy trong hằng hà vô số kiếp rồi, cho nên không thể nói bỏ là bỏ được ngay đâu. Bắt buộc phải có sự trợ giúp từ bên ngoài. Đó là lý do người ta ĐI.

Khi mới bắt đầu ĐI thì không ai có thể nghĩ ra điều này cả. Ai cũng háo hức với những mong đợi, với những điều mới lạ được tận mắt thấy, tận tai nghe, tận tay sờ,…….. Sự háo hức dần dần trôi qua, dành chỗ cho sự tĩnh lặng trong nội tâm. Một sự tĩnh lặng mà chỉ ai đã đi đủ mới có thể lấn áp được sự háo hức khi thấy cái mới. Đó là sự tĩnh lặng của các thiền sư. Những kẻ đi bụi hay đi du mục quanh năm suốt tháng, cuối cùng sẽ đạt đến mức tĩnh lặng của thiền sư khi họ đến được chỗ tận cùng của việc ĐI.

Thiền sư thì không cần đi, họ chỉ ngồi một chỗ thì có thể đạt đến mức tĩnh lặng ấy. Nhưng đó là việc rất khó làm. Vì không thể làm nên người ta buộc phải đi, buộc phải rời miệng giếng, buộc phải ra biển cả, ra đại dương để thấy thế giới này không quanh quẩn trong những thành kiến và định kiến mà mình có sẳn. Khi được tận mắt chứng kiến sự khôn cùng khôn tận của thiên nhiên, sự khác biệt đến mức gần như là trái ngược nhau tồn tại khắp nơi thì người ta mới dần bỏ đi những sự bám chấp những thành kiến những định kiến vào cái mình cho là đúng, là đẹp nữa. Khi định kiến dần xóa bỏ thì họ mới không bận tâm với sự khác biệt mà thay vào đó là sự chấp nhận. Khi có thể chấp nhận được tất cả thì khi ấy họ mới có thể tĩnh lặng.

Đó là lý do: Cuối cùng mục đích của việc đi không phải là để đặt chân lên những mảnh đất xa lạ mà là để đặt chân lên mảnh đất của mình như một người xa lạ.

Đã là người xa lạ thì mình luôn mới mẻ với từng sự vật nhìn thấy, từng sự kiện xảy ra, từng người mà mình tiếp xúc. Mình không có cái gì để so sánh đối chiếu cả. Cái gì cũng lạ cũng mới thì có gì đâu để mà so sánh. Do đó mình chỉ tiếp nhận mà không phán xét không chỉ trích.

Đó mới thật sự là mục đích tận cùng của việc Đi.

Còn sau khi mình đi 5 châu 4 bể rồi, mình về nhà, gặp gì mình cũng ném đá, ví dụ: giáo sư Bùi Hiển với sự cải cách bảng chữ cái (hihi). Vậy thì mình nên tự soi lại mình đi nha! Chưa đi đủ đâu, dù hộ chiếu đầy nhóc visa của các nước khác nhau.

Đã chưa đi đủ thì cứ tiếp tục mà đi đến khi nào hổng thèm ném đá ai nữa cả thì thôi hihi.

Thật ra, tự thâm tâm ai cũng có một khao khát cháy bỏng là Đi nhưng bị ghìm nén lại đấy chứ. Vì sao? Vì ai cũng khao khát được khám phá chính mình, dù có ý thức được sự khao khát ấy hay không thì sự khao khát ấy vẫn luôn âm ỉ, không bao giờ tắt. Vì sự khao khát âm ỉ ấy mà ai cũng có một mơ ước ngầm là đi đây đi đó. Có người thể hiện cái mơ ước ấy ra, có người ém lại, có người thấy được nó, có người không thấy được nó. Dù thể hiện ra hay ém lại, dù thấy hay không thấy thì mơ ước ấy vẫn âm thầm bám theo mình từ vô số vô số kiếp.

Việc ĐI gắn liền với sự tự khám phá chính mình. Cho nên người chưa khám phá ra chính mình thì cứ phải đi mãi. Ước mơ ĐI cứ mãi âm ỉ âm ỉ không bao giờ dứt. Họ cứ phải lang thang lang thang miết. Cứ có cơ hội là đi cho bằng được. Đi xong, về, vẫn chưa thấy đủ mà chỉ thấy khao khát được đi thêm mà thôi. Cứ khao khát khao khát miết như vậy ngày này qua ngày khác. Rồi lại đi, rồi lại về, rồi lại khao khát. Đi miết, đi hết cả 5 châu 4 bể rồi mà vẫn không thấy thỏa mãn, muốn đi ra ngoài vũ trụ. Thật ra có đi ra ngoài vũ trụ đi chăng nữa mà vẫn chưa khám phá ra chính mình thì niềm khao khát đi ấy vẫn không bao giờ có thể được thỏa mãn đâu nha.

Người ta ĐI là để tự khám phá chính mình, còn mình đi hoài mà vẫn chưa tự khám phá ra chính mình thì mình còn phải đi miết thôi, đi hết kiếp này đến kiếp nọ luôn đó.

Người nào thông qua việc ĐI khám phá ra được chính mình rồi thì họ không còn cần cái ĐI ấy để khám phá nữa. Đến lúc ấy họ dùng cái ĐI để khẳng định lại cái khám phá ấy.

Túm lại, việc ĐI sẽ trải qua các giai đoạn sau:

Giai đoạn 1: Háo hức, tò mò, mong chờ, mong đợi được thấy cái mới, cái khác biệt so với cái mình đã biết, để mở mang đầu óc.
Giai đoạn 2: Tĩnh lặng để tự khám phá chính mình.
Giai đoạn 3: Khẳng định lại cái khám phá ấy.

Chỉ XÁCH BA LÔ LÊN MÀ ĐI thôi mà cũng có nhiều giai đoạn ghê chưa hihi!!!

P.s 1 Người nào đi đã rồi về ném đá mấy cái cải cách như cái cải cách của giáo sư Bùi Hiển thì vẫn đang còn trong giai đoạn 1 đấy. Cho nên phải XÁCH ĐÍT LÊN MÀ ĐI TIẾP, đi đến khi nào không thèm ném đá nữa thì qua giai đoạn 2 hehehehehehehehehe.

P.s 2 Ai kiếp này không qua nỗi giai đoạn 1 thì phải tiếp tục trong những kiếp sống khác thôi. Lang thang hết kiếp này đến kiếp nọ như những lữ khách phiêu bạt hết vùng đất này đến vùng đất nọ vậy đó.

P.s 3 Có người phê phán những lữ khách lang thang ấy là lợi dụng lòng tốt của người khác để sống, hay sống gì mà toàn lang thang hổng có đóng góp gì cho sự phát triển của xã hội cả,…… Vũ trụ hay lắm nha! Không ai có thể lợi dụng được vũ trụ cả. Những cái được cho là lợi dụng thật ra là sự cung cấp của vũ trụ cho những kẻ lang thang đang trong quá trình tự khám phá chính mình đấy chứ. Chỉ cần có bất cứ kẻ lang thang nào đến được giai đoạn khám phá ra được chính mình thì khi ấy đã là sự trả ơn vô đối lại cho toàn thể vũ trụ rồi đó. Nên nhớ: không ai có thể lấy không của ai bất cứ thứ gì và cũng không ai cho không ai bất cứ thứ gì. Mọi thứ đều có vay có trả cả đấy chứ!

 P.s 4 Cuối cùng rồi ai cũng phải làm lữ khách lang thang (dù thật ra mình đã và đang lang thang trong vô số kiếp rồi đó), và ai cũng phải lần lượt trải qua từng giai đoạn của việc ĐI ấy thôi hà. Cho nên không có gì phải vội vã, không có gì phải ghen tị khi thấy người ta đi mà không mình không được đi. Từ từ rồi cũng đến lượt mình thôi hihi!!!