CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hành trang đi bụi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hành trang đi bụi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

NHẸ ĐỂ ĐI XA

Việc mang vác nặng khiến chúng ta mệt mỏi và bận rộn suốt vì phải chăm lo cho những thứ mình mang vác. Mà thứ gì một khi đã được mang theo thì rất khó mà rời bỏ được nha. Dù biết rằng nó khiến mình nặng nề mệt nhọc nhưng chẳng muốn bỏ. Đó là lý do ngay từ đầu hạn chế vác được thứ gì thì hạn chế hẳn luôn, đừng có rơi vào cái bẫy: Kệ, có nhiêu đâu, chỉ là một ít thôi mừ, thêm tí cho vui, có cái sơ cua cho yên tâm……

Càng ít gánh nặng thì đi càng nhanh, vác càng ít đồ thì càng dễ đi xa.

Đời và Đạo y chang nhau. Vác càng ít thì càng thảnh thơi, càng đi nhanh!!!

P. S Cuộc sống tối giản đang là trào lưu sống thịnh hành, xuất phát từ các nước phát triển. Cuộc sống tối giản nghĩa là cuộc sống tối thiểu hóa vật dụng sở hữu.


Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

Đi Ấn độ thì không cần mang hành lí gì đâu nha mọi người!

Cuộc sống tối giản (nghĩa là giảm thiểu vật sở hữu) đang là lối sống được yêu chuộng ở nhiều nơi, cho nên bây giờ mình theo trào lưu luôn đi. Đi đâu cũng xách cái mình ên lên đi, khỏi hành lý hành liếc gì cho mắc công bảo quản còn tốn phí vận chuyển tới lui nữa đó.

Trường hợp cụ thể luôn là đi Ấn độ nè mọi người! Làm vầy đi là hổng ai thèm chôm đồ cũng không biết mình là du khách.
 Thứ nhất chỉ cần mang theo một cái túi bao tử đeo cổ hay đeo ngang bụng. Trong đó đựng tất cả đồ đạc không thể mất như tiền, thẻ ngân hàng, hộ chiếu, vài tấm hình thẻ, bản photo CMND và hộ chiếu. Túi bao tử này mang bên trong quần áo đang mặc trên người.
- Một cái ba lô nhỏ/túi xách mà mình hằng ngày xách đi làm hoặc đi học trong đó cho vào những thứ cần sử dụng trong ngày, nghĩa là khi mình ra ngoài và trở về trong ngày mình mang theo gì thì cái túi này cũng y vậy đó. Cộng thêm 1 bộ đồ sơ cua cùng một cái khăn choàng để chống lạnh.
- Người nào có laptop, máy ảnh này nọ thì cần ba lô chắc chắn còn tôi thì không dùng nên xách cái giỏ mà người ta hay dùng để đi chợ, loại túi vải, có thể gấp gọn lại trong lòng bàn tay. Mà nếu ai khéo tay có thể lấy cái khăn choàng ấm gấp lại làm túi luôn, nghĩa là hai trong một, cần túi thì có túi, cần khăn thì có khăn. Xem video tham khảo ở đây và ở đây Tham khảo cách làm ba lô từ áo sơ mi ở đây. Rất dễ, không cần cắt gì cả.

Ấn độ cái gì cũng rẻ hết hà, cần gì thì sang ấy mua. Thậm chí có khi chẳng cần quần áo sơ cua gì luôn. Mặc một bộ đồ trên người thôi rồi sang đó mua đồ Ấn mặc cho nó an toàn và cho giống người địa phương. Đồ Ấn mặc thích lắm, vải cotton, rộng rãi thoải mái, nhẹ, mau khô, giá lại rẻ nếu biết chỗ mua.

Đi Ấn nếu bay ngã Thái Lan, nghĩa là quá cảnh ở Thái Lan thì đến thành phố Calcutta, thiên đường mua sắm, cần gì cũng có, giá lại rẻ rề. chỉ cần đi dạo dạo phố là mua được cái quần hay cái áo giá Rs. 100, khoảng 30 ngàn đồng tiền Việt.

Nếu đi Nam Ấn quá cảnh ở Malaysia thì đến sân bay quốc tế Kochi. Đi ngã này thì tôi chỉ cho mọi người chỗ sắm đồ còn rẻ hơn nữa. Đó là đến astram của Amma, một lãnh tụ tôn giáo nổi tiếng của Nam Ấn. Tại astram này, tín đồ từ khắp nơi trên thế giới quy tụ về, và ngày nào cũng cần tình nguyện viên. Amma kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường trong đó có rác thải ny lông. Và tôi đã học cách tái chế rác thải ny lông tại đây. Ngoài ra còn có recycling center (trung tâm tái chế rác thải), hướng dẫn mọi người cách phân loại rác. Rác đến từ astram, và kí túc xá sinh viên. Trong khu vực ấy có cả trường đại học nổi tiếng ở Ấn độ do Amma mở ra cho sinh viên học, có cả sinh viên quốc tế theo học, ngoài ra còn có viện nghiên cứu chế tạo mỹ phẩm và thuốc men từ cây cỏ hoa lá. Túm lại gọi là astram nhưng nó giống như một thành phố thu nhỏ vì có cả trường học, bệnh viện và ATM. Cho nên rất rất nhiều tín đồ quốc tế đến ở đây lâu dài mà không cần bước chân ra thế giới bên ngoài.

Vì sao tôi giới thiệu mọi người đến astram này để mua đồ giá rẻ? Vì Amma và các tín đồ Châu Âu rất quan trọng việc giảm thiểu rác thải và tái sử dụng đồ đạc quần áo. Khu vực này mỗi ngày có mấy ngàn ngưởi tá túc (kể cả sinh viên), cho nên số lượng đồ đạc dư thừa, không dùng đến hay do chủ nhân về nước không dùng nữa bỏ lại khá nhiều. Mọi người được khuyến khích không cho vào thùng rác mà quyên từ thiện cho hội Donation. Hội này sẽ có tình nguyện viên phân loại và định giá cho từng món. Sau đó tất cả các món đồ từ thiện sẽ được đem vào cửa hàng second-hand Sam’s Bazzar để bán lại. Tiền bán đồ sẽ được hội đưa cho Amma để đem đi làm từ thiện khắp nơi trên thế giới.

Do người nước ngoài ở rất đông đặc biệt khi Amma có mặt ở đó nên có khi  mọi người săn được những món chất lượng Châu Âu mà giá rẻ như cho không. Có món còn mới tinh, chưa khui cả bao bì nữa chớ. Tôi thấy có vài người Ấn ở ngoài hay vào đây săn đồ Châu Âu lắm nè! Tại đây  tôi mua được cái túi bao tử có dây đeo cổ mới tinh với giá Rs100, trong khi trên mạng quảng cáo cái tương tự giá 20 đô Mỹ. Vật dụng thì đa dạng từ nồi niêu xoong chảo bếp nấu cho đến đồ dùng nhà tắm nhà bếp giường chiếu gối mùng mền thảm yoga, mỹ phẩm các loại, ……………
Ngoài ra, quần áo thì mênh mông từ đồ Ấn cho đến đồ Nhật Hàn Trung Châu Âu Mỹ,……….đủ loại, có cái rất mới, có cái cũ. Cái nào cũ giá chỉ Rs. 20/cái. Cái mới thì từ vài chục cho đến Rs.100 thôi hà. Tại đây tôi săn được cái vali Samsonite tuy cũ nhưng còn khá bền chắc, hổng rách chỗ nào, các dây kéo còn ngon lành với giá chỉ Rs. 300, đựng được 30 kí hành lý luôn đó.

Túm lại là tất cả những gì mà một người ở trong vòng vài tháng có thể sắm sửa để sống cho thoải mái thì ở đây đều có bán hết. Vì khi nào về nước thì họ để lại chứ mang về chi cho nặng hành lí, với lại đây cũng là cách góp tiền làm từ thiện. Mình thì cho miễn phí (donation) thay vì phải mang vác nặng hay quăng vào thùng rác. Họ thì nhận rồi bán lại giá rẻ để người cần dùng không phải mua món mới. Tiền thu được thì mang đi cho người nghèo. Cho nên ai cũng có ích lợi. Đó là lý do tôi cực kì khuyến khích mọi người đến đây săn đồ cho chuyến đi bụi Ấn độ của mình.

Vì vậy, mọi người đi Nam Ấn thì chả cần mang hành lí gì cả. Cứ bộ đồ mặc trên người rồi đến astram mua sắm, có khi còn rẻ hơn và tiện dụng hơn là mua từ Việt Nam luôn đó.
Đây là trang web của astram: https://www.amritapuri.org/
Và để biết cách đến astram này như thế nào thì mọi người xem hướng dẫn cách đi ở đây.
Có thể đăng kí trước chỗ ở online luôn nè! Giá giường trong dorm 4 giường là Rs. 250/người bao luôn cả 3 bữa cơm chay lẫn hai bữa uống trà sữa mỗi ngày. Nước uống thì khắp nơi có máy lọc cho nên lấy uống miễn phí hổng cần phải mua đâu. Nếu mua thì mua trái cây ăn thôi.

Lưu ý: khi đăng kí dorm thì mọi người đề nghị được ở tầng cao cao như tầng 12-13 gì đó, có thang máy. Trùi cảnh nhìn từ trên mấy tầng này y như thiên đàng vậy đó. Có lần tôi may mắn được cho ở cái dorm có đến hai cái cửa sổ, mỗi cửa sổ là một cảnh khác nhau, giống bồng lai tiên cảnh ghê nơi!

Thôi quảng cáo đến đây thôi, mọi người vào trang web tự đọc thông tin nha!
Do tình nguyện viên đến từ khắp nơi nên thông tin trong astram được dịch ra rất nhiều thứ tiếng nhưng hổng có tiếng Việt. Ai siêng sang đó tình nguyện dịch tất tần tật ra tiếng Việt là họ hoan nghênh ghê lắm đó!

À quên, ở astram này có các khóa tập yoga hay khóa học này nọ, có cả khám bệnh coi bói đủ thứ tất tần tật nhưng giá cả không hề rẻ do tính theo mức giá Châu Âu. Tôi nghe nói là các khóa này do tín đồ của Amma dạy và họ thu phí rồi lấy tiền phí quyên vào quỹ từ thiện của Amma chứ họ không giữ để xài riêng cá nhân. Mọi người đến đó rồi tự tìm hiểu đi nha!

Nếu muốn khám bệnh thì đến bệnh viện thuộc astram khám, mỗi lần khám có Rs 10 thôi hà mà khám chất lượng lắm đó. Những vị ở lâu lâu nói cho tôi nghe vậy đó còn khám ngay tại astram do đệ tử của Amma thì tính theo giá Châu Âu.

 Túm lại ai mới chân ướt chân ráo vào thì có thể bị sốc bởi dịch vụ này nọ giá tính bằng tiền đô hay được quy ra tiền Ấn thì cao ngất. Nếu muốn rẻ thì mua đồ ở Second-hand Sam’s Bazzar, khám bệnh thì đến hẳn bệnh viện, thiền IAM thì miễn phí, rồi còn nhiều cái rẻ rẻ miễn phí nữa, cứ bám lấy mấy vị lớn tuổi ở lâu lâu chừng vài năm thì họ tư vấn cho hết. Có nhiều vị ở năm này qua năm nọ, đem theo anh chị em cha mẹ sang ở chung, hoặc có khi nguyên gia đình kéo qua ở luôn. Họ đăng kí phòng riêng ở lâu dài, tự gắn máy lạnh hoặc xin phép sửa sang lại phòng cho phù hợp mục đích sử dụng của họ luôn. Thường người ở lâu thì ở tòa nhà khác với người ở ngắn hạn. Người muốn tu theo Amma gọi là Aspirant thì cũng ở riêng tòa nhà luôn do họ buộc phải im lặng, không được mở miệng nói chuyện và luôn phải mặc sari trắng. Ai muốn im im thì sang đây làm aspirant đi nha. Có đủ mọi quốc gia luôn đó.

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Vì sao tôi không còn muốn sử dụng máy ảnh (camera) nữa?

Mỗi người có trải nghiệm và suy nghĩ khác nhau, cho nên ai muốn chọn gì thì đó là sự lựa chọn của mỗi người. Ở đây tôi chỉ chia sẻ điều mà mình thấy ra sau khi chụp hàng ngàn tấm ảnh. Tôi không muốn dùng camera nữa vì:

Tôi muốn sống thật chứ không muốn sống ảo qua màn hình bé xíu của cái máy ảnh nữa rồi. Khi gặp 1 việc gì hay 1 cảnh nào đó thì thay vì thật sự thưởng thức để chiêm ngưỡng trọn vẹn vẻ đẹp ấy thì mình có xu hướng móc máy ảnh ra để lưu giữ điều ấy vào máy ảnh. Và theo tôi, mình nghĩ là mình lưu giữ được nhưng thật ra do mình nghĩ là vậy thôi, chứ chẳng có gì được lưu giữ cả bởi vì mỗi một khắc là một sự thay đổi khác rồi. Do vậy thay vì bận rộn với máy ảnh để cố lưu giữ cho nhiều thì tôi chọn cách sống thật luôn, thấy bằng mắt mình, cảm nhận thật của mình vào giây phút ấy. Vì vậy mà tôi thấy tôi quỡn hơn rất nhiều vì không bận lăng xăng với máy ảnh nữa. Sống thật dù sao vẫn sướng hơn sống ảo rất nhiều!

Vậy mỗi khi cần nhớ lại điều gì thì không có ảnh làm sao mà nhớ? Cái nào nhớ thì nhớ, còn không nhớ thì có nghĩa là cái ấy không cần nhớ. Với lại, nếu bận nhớ đến quá nhiều chuyện thì mình sẽ bỏ lỡ vô số chuyện khác đang xảy ra. Mà cũng cần gì nhớ nhỉ? Giờ khắc nào mà chẳng có cái hay của riêng nó! Cho nên nhớ cái đã xảy ra làm gì, cái gì đã xảy ra thì nó đã xảy ra, cái gì đã quên thì thôi quên luôn đi cho rồi. Cái gì đang xảy ra thì mới là chuyện đáng lưu tâm chớ!

Túm lại thì không dùng máy ảnh thì không lo mất máy, không lo bảo quản, không lo sạc pin, không lo lưu trữ hình ảnh, không mất thời gian loay hoay chọn góc này góc nọ để chụp, không mất thời gian nhớ chuyện đã xảy ra. Vậy đó. Việc không dùng máy ảnh giúp tôi giảm được nhiều nỗi lo, cho nên vứt máy ảnh vào xó cho rồi hì hì hì hì hì.

P.S Bây giờ trên internet có quá trời ảnh luôn, người ta chụp còn đẹp hơn mình chụp gấp mấy lần. Cho nên cần ảnh nào thì cứ vào google images là ra cho cả đống, chọn mệt nghỉ luôn!

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Hành trang thiết yếu nhất cho mọi chuyến đi bụi.

Thường, khi chuẩn bị cho một chuyến đi, chúng ta nghĩ đến đủ thứ món cần mang theo như quần áo, giày dép, thuốc men, thức ăn, thức uống, giấy tờ, tiền bạc……………. Tùy theo thời tiết, địa hình, khí hậu, phong tục tập quán của nơi đến mà có sự thay đổi cho thích hợp.
Những thứ này đều cần thiết nhưng vẫn chưa phải là thiết yếu nhất. Hành trang thiết yếu nhất cho mọi chuyến đi bụi, dù là đi đâu, đi với ai, làm gì, khí hậu, phong tục,….của nơi đến có như thế nào đi chăng nữa thì bạn vẫn cần đến hành trang này. Tất cả những thứ được liệt kê ở trên đều có thể vứt đi nhưng hành trang này thì không thể. Loại hành trang thiết yếu ấy là gì?

Đó là MỘT CÁI ĐẦU LẠNH và MỘT TRÁI TIM ẤM.

Chỉ cần có hai thứ này thôi thì bạn có thể đi khắp nơi mà chẳng sợ gì cả. Nơi nào cũng là nhà, người nào cũng là người thân.
Thế nào là một cái đầu lạnh? Đó là thái độ điềm tĩnh trong mọi tình huống, dù tình huống ấy có nguy hiểm đến tính mạng.
Thế nào là một trái tim ấm? Đó là thái độ cảm thông đối với mọi sự khác biệt của người khác.

Thường chúng ta hay bắt đầu cuộc hành trình của mình với một cái đầu nóng và một trái tim lạnh. Đó là sự thiếu kiên nhẫn, chỉ xem cái gì mà mình từng nghe, từng thấy, từng biết là hay nhất, là tốt nhất, là vĩ đại nhất và luôn lấy chúng làm chuẩn mực để đo lường, để phán đoán, để đánh giá người khác. Cứ cái gì hợp với chuẩn mực của mình thì mình yêu, mình thương, mình thích, mình ca ngợi. Cái gì không phù hợp với chuẩn mực của mình thì mình chê, mình trách, mình ghét, mình chửi bới. Đầu mà nóng và tim thì lạnh thì sẽ như thế. Đây là điều mà ai cũng phải trải qua trong cuộc sống.
Do đó, cần tiếp xúc nhiều, cần đi nhiều, cần sống nhiều, cần trải nghiệm nhiều. Nhiều đến nỗi những sự khác biệt trở thành điều vô cùng bình thường đối với mình. Mình có thể chấp nhận, chấp nhận việc tồn tại của sự khác biệt, chấp nhận mọi thứ như chính nó, không còn muốn phê phán hay đánh giá gì nữa. Khi ấy mình sẽ có đầu lạnh và tim nóng. Ai cũng có điều này nhưng thường mình hay quên mất. Do đó chỉ có những trải nghiệm cuộc sống thật, những va chạm thật mới có thể nhắc nhở, giúp mình nhận ra rằng thật ra đầu mình lạnh và tim mình nóng, chứ không phải đầu mình nóng và tim mình lạnh.

Đầu thì lạnh và lạnh đến mức nào? Tim thì nóng và nóng đến mức nào? Điều này còn tùy thuộc vào mức độ trải nghiệm của từng người. Càng nhiều trải nghiệm thì mức độ lạnh của đầu và mức độ nóng của tim càng cao. Và khi đạt đến mức độ lạnh và nóng cao nhất thì khi ấy thành Phật luôn rồi đó hihihihihihi.

Đây là điều mà tôi trải nghiệm nè mọi người! Những người có đầu lạnh và tim nóng toát ra một từ trường làm cho người xung quanh cảm thấy rất bình an và dễ chịu. Bởi vậy cũng đừng ngạc nhiên là vì sao người ta luôn thích gần gũi những bậc tu hành chân chính hay những người đã đắc đạo! Vì từ trường toát ra từ họ rất ư là thư thái và an bình, có thể giúp xoa dịu mọi cái đầu nóng và mọi trái tim lạnh.

Do đó khi mình đến nơi nào đó hay mình gặp ai đó mà mình cảm thấy dính mắc và không muốn xa rời thì rất có thể nơi ấy hay người đó có “ma lực” của một cái đầu lạnh và một trái tim ấm!

Bài liên quan: Vì sao đời là trường đại học lớn nhất?
Bài liên quan: Người thành công nhất định phải có tĩnh khí

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Hành trang gọn nhẹ để đi bụi trong vài tuần.

Nếu tôi đi đâu đó trong vài tuần, chủ yếu là ngủ nghỉ trong nhà trọ, đi lại bằng phương tiện giao thông công cộng và ăn uống trong hàng quán thì tôi chỉ cần những thứ sau đây:

Quần áo:
·       2 quần dài, 2 áo thun, 1 áo sơ mi dài tay để khoác ngoài.
·       2 đôi vớ
·       2 quần lót và áo ngực
·       1 khăn tắm mỏng (có thể dùng khăn rằn)
·       1 khăn choàng
·       1 cái sarong để tắm ngoài đường hoặc để quấn làm váy hay áo khi cần.
·       Nếu muốn mặc đồ thật thoải mái khi ngủ thì có thể mang theo 1 cái quần rộng rãi thoải mái, 1 áo thun cotton và 1 đôi vớ riêng chỉ để ngủ (vớ này có thể dầy hơn hay mỏng hơn vớ ngày – tùy theo nơi đến)
Lưu ý là quần và áo mặc ngủ này cũng có thể mặc đi ra ngoài khi cần. Tóm lại là đồ mặc để đi ra ngoài có thể dùng mặc để ngủ và đồ mặc ngủ có thể dùng để mặc ra ngoài khi cần.
Cơ bản là vậy, tuy nhiên còn tùy địa phương mình đến mà có thể thay đổi 1 tí hoặc thêm/bớt 1-2 món cần thiết cho phù hợp với phong tục địa phương. Ví dụ ở Ấn độ và các nước Hồi giáo, phụ nữ phải mặc áo dài phủ mông, nếu không thì rất dễ bị quấy rối tình dục và có nguy cơ bị hiếp dâm cao.Còn ở những nước nhiệt đới thì chỉ cần mang theo 1 cái quần dài và một cái áo thun thôi. Sau khi đi chơi thì mỗi tối tắm rửa xong giặt đồ phơi đến sáng là có thể mặc trở lại bộ đồ đó rồi. Tối mặc đồ ngủ để ngủ.

Bài liên quan: 
Kinh nghiệm vừa tắm vừa giặt đồ
Đi bụi thì không cần mang theo nhiều quần áo đâu.

(Quần áo như vầy, xét ra cũng nhiều lắm rồi đó. Sao con chim chỉ cần một bộ lông là có thể bay khắp nơi mà con người lại cần nhiều đồ thế nhỉ!!! Hihihihihi)

Ăn uống:
·       1 cái ca inox
·       1 đôi đũa
·       1 cái muỗng nhỏ
·       1 miếng bùi nhùi nho nhỏ để rửa ca sau khi sử dụng, rửa cùng xà bông cục, không cần đem theo nước rửa chén. Có thể thay thế bùi nhùi và xà bông bằng lá khô, khi cần thì lượm lá khô, quấn lại rồi rửa cũng rất sạch.
·       1 cây nấu nước nho nhỏ.
·       1 chai nước không

Vệ sinh:
·       1 cục xà bông
·       1 miếng bùi nhùi để tắm
·       1 bàn chải đánh răng, 1 tuýp kem đánh răng nho nhỏ
·       1 cái hũ nhựa nho nhỏ để đựng nước muối súc miệng trước và sau khi ngủ và sau khi ăn (tôi bị lệ thuộc vào nước muối nghen; nếu không súc miệng bằng nước muối thì dễ bị đau răng, và viêm amidan) Bài liên quan: Cách chăm sóc răng miệng và kem Dabur của Ấn độ
·       1-2 gói dầu gội đầu
·       Sữa rửa mặt nho nhỏ (nếu cần)
·       Kem dưỡng ẩm, kem chống nắng (nếu cần)
·       Son dưỡng môi (nếu cần) trong trường hợp mùa đông môi dễ bị khô và nứt đến chảy máu.
·       Bộ dụng cụ cắt móng.
·       Giấy vệ sinh
·       Khăn giấy hoặc khăn ướt
·       Dung dịch rửa tay (nếu cần)

Cách rửa tay này của Ấn độ cũng hay lắm nè mọi người. Họ không cần xà bông mà họ rửa tay bằng sình. Cho một ít sình ướt vào tay, chà sát 1 hồi rồi rửa lại bằng nước, tay sạch lắm đó nha!

Thuốc men:
·       PET chống muỗi, chống vắt và côn trùng. Một lọ PET chỉ có giá 6 ngàn 500 đồng tiền Việt thôi, mọi người hay mang theo đi rừng để chống vắt nhưng công dụng chống muỗi của nó cực kỳ hay.
·       Dầu gió (nếu cần)

Đi đường:
·       1 nón rộng vành để chống nắng
·       1 nón giữ ấm đầu (tôi mà ngồi máy lạnh hay thời tiết lạnh mà không có nón giữ ấm đầu là bị bệnh liền, hổng hiểu sao mỏ ác của tôi nhạy cảm dữ vậy đó!!!)
·       1 kính râm
·       1 cái gương nho nhỏ và tăm xỉa răng
·       1 đôi găng tay
·       Khẩu trang hoặc khăn tay nhỏ

Ngủ:
·       1 túi ngủ mùa hè bằng cotton, nặng khoảng 0.5 kí (nếu mùa đông lạnh thì thay bằng túi ngủ mùa đông)
·       1 tấm nhựa nhẹ để trải lưng khi nằm hay ngồi dưới đất. Hoặc dùng để căng phía trên võng để chắn sương nếu ngủ võng ngoài trời.
·       1 miếng che mắt và đồ bịt lỗ tai khi ngủ (nếu cần); tôi thường đội nón cho ấm đầu và kéo nón che mắt ngủ.
·       1 cái võng (nếu cần)
·       1 cái mùng (nếu cần)

Bài liên quan:  
Những lần bị bệnh của tôi 
Tự làm mùng cho võng  
 
Giấy tờ:
·       Hộ chiếu
·       CMND
·       Thẻ ngân hàng
·       Vài tấm hình thẻ
·       Bản photo trang đầu hộ chiếu và CMND
·       Tiền đô Mỹ và tiền bản địa chẳn.
·       Tấm danh thiếp của ngân hàng (trên đó có số điện thoại khẩn, trong trường hợp cần trợ giúp)
·       Tờ ghi chú mật mã của những trang thường sử dụng như FB, email, blog.
>>> Tất cả cho vào túi bao tử luôn mang theo người.
(Tiền ít chẳn và tiền lẽ thì để bên ngoài sử dụng cho dễ) 

Bài liên quan:Kinh nghiệm giấu tiền của tôi.

Ngoài ra còn có:
·       1 con dao nhỏ
·       1 cây kéo nhỏ
·       1 lưỡi lam
(Lưu ý: nếu đi máy bay mà không có người kí gửi những món này thì để luôn ở nhà, khi nào đến nơi thì mua. Bởi vì hành trang gọn nhẹ thì mang theo lên máy bay không có kí gửi hành lý)
·       1 cây kim và 1 ít chỉ trắng/đen, vài cái nút áo, vài cây kim tây
·       Đèn pin +pin sơ cua +đồ sạc pin (tôi dùng pin có thể sạc, dùng hoài luôn, không phải vứt pin ra môi trường)
·       Giấy viết + sổ tay ghi chú + sổ tay ngôn ngữ (ghi chú lại những từ bản địa cần thiết trong giao tiếp)
·       1 từ điển Anh – Anh nho nhỏ
·       Bản đồ
·       Vài bao ny lông sạch (có thể dùng đi dùng lại nhiều lần)
·       1 áo mưa cánh mỏng (nếu cần)
·       1 cây dù có thể gấp lại nhỏ gọn (nếu cần)
·       Dây dài để treo quần áo
·       1 lược chải đầu có răng to (cái này chỉ sử dụng sau khi gội đầu thôi chứ bình thường thì tôi chỉ cần cào cào đầu mấy cái, quấn tóc lên là xong, hổng cần lược làm chi cho cực, vậy mà tóc tai vẫn ngay ngắn đàng hoàng, hổng có bờm xờm xốc xa xốc xải đâu nha!)
·       1 đôi dép lê (nếu cần)
·       2 ống khóa nhỏ
·       1 dây xích nhẹ nhẹ

Tóm lại là vậy. Khi đi đâu, tôi xách mình ên đi rồi xách mình ên về, hổng có lăng xăng mua đồ lưu niệm hay quà tặng (như thời xưa). Vì không hiểu: Vì sao phải mua? Ai muốn mua gì hay cần gì thì tự xách mình ên lên đi rồi tự mua, mắc gì bắt người khác mua để rồi lại thấy món đó không phù hợp với mình. Trừ trường hợp đặc biệt nha: ai đó biết chính xác đó là món gì, họ đã từng sử dụng, và nhờ mua giùm khi biết tôi đến đó thì tôi mua giùm luôn nguyên thùng, cho xài mệt luôn hihihihihihi.

Với hành trang gọn nhẹ này thì chỉ cần ba lô ngày là có thể cho vào đủ, hoặc dùng ba lô dân văn phòng hay xách đi làm hay sinh viên đại học hay sử dụng khi đi học. Do đó, không cần mang theo 1 cái ba lô ngày riêng. Hành trang gọn nhẹ này không nên quá 8 kí, và bạn có thể mang trên lưng đi bộ hàng giờ, thậm chí mang luôn trên lưng đi lòng vòng tham quan chỗ nọ chỗ kia, khi nào cần ngủ thì tìm nhà trọ ngủ. Nếu không thì vào chùa hay các đền thờ xin ngủ ké luôn cũng được. Hành trang gọn nhẹ hay ở chỗ, bạn không lệ thuộc vào nhà trọ nhà nghỉ. Với hành lý lỉnh kỉnh, mỗi khi đi đâu chỉ muốn mau mau tìm nhà trọ rồi vứt hành lý vào đó cho đỡ nặng để đi tham quan cho tiện. Sau đó lại phải tìm đường để quay về nhà trọ. Với ba lô hành lí gọn nhẹ, bạn tự do đi lại, thấy chỗ nào ngủ được thì ngủ, thấy chỗ nào tắm được thì tắm (bởi vậy mới mang theo cái xà rông để tắm đường đó), thấy chỗ nào gội đầu được thì gội.

Mà nói thiệt thì với hành trang được liệt kê ở trên, có thể đi bụi hàng năm trời, chứ vài tuần thì xi nhê gì. Khi quần áo rách thì tìm cái khác thay thế, khi đồ dùng hết thì thay đồ mới. Cứ thế mà tung tăng đi khắp thế gian.

Quan trọng là tìm chỗ nào ít lạnh mà đi, hành trang như vậy mà leo núi Everest hay đến Bắc cực thì chết là cái chắc à nghen! Ta tự do mừ nên ta tìm nơi ít lạnh ta đi, bởi vì ta không muốn được ướp xác bằng băng tuyết hihihihi. Ở những nơi ít lạnh thì có khi ban đêm nhiệt độ cũng xuống thấp lắm. Làm sao để sống sót với hành lý như vậy?

Cái này khoa học chứng minh luôn nè mọi người! Mặc nhiều lớp quần áo thì ấm hơn là mặc 1 lớp quần áo dày (quần áo dày mang đi cực lắm). Cho nên chỉ cần mang theo đồ mỏng mỏng, có thể mặc vào mùa hè, còn mùa đông lạnh thì mặc nhiều lớp. Nếu vẫn lạnh thì có bí quyết sau: Xin hoặc tìm thật nhiều giấy báo cũ. Cứ mỗi lớp quần áo thì vò giấy báo lại cho vào giữa 2 lớp. Giấy báo có tác dụng hút ẩm tốt lắm đó nha mọi người (bởi vậy có người vò giấy báo cho vào bên trong đôi giày ướt nước mưa, sáng hôm sau giày khô ráo như cũ là vậy đó). Cho nhiều giấy báo vào giữa các lớp quần áo, người mình phình như mặc quần áo mùa đông dày vậy đó. Chỉ cần giữ cho hơi ẩm và hơi lạnh không đi vào được cơ thể là mình không có bị bệnh. Do đó thay vì mang theo 1 cái áo thun dày thì mình có thể mặc 2-3 cái áo thun mỏng, lót giấy báo ở giữa, vậy là ấm rồi, áo thun dày khi đến chỗ nóng thì không thể mặc nhưng áo thun mỏng thì có thể. Bí quyết giữ cho hành lý gọn nhẹ là vậy đó.

Theo kinh nghiệm của tôi thì ny lông cách lạnh cũng tốt lắm; cho nên nếu không tìm thấy giấy báo thì lấy những gì bằng ny lông mà mình có trong tay hoặc có thể tìm thấy để chống lạnh cũng tốt lắm đó. Mọi người có để ý thấy quần áo mùa đông đa phần là chất liệu ny lông không.

Việt Nam là một siêu cường quốc ny lông và người Việt Nam là tỷ phú ny lông (gì đâu mà sử dụng bao ny lông thấy phát sợ, chỗ nào cũng đầy nhóc rác thải ny lông). Việt Nam lọt vào top 5 của thế giới là một trong những quốc gia xả rác thải nhựa ra biển nhiều nhất rồi đó nghen. Do đó hãy tận dụng những gì mình có trong tay nha mọi người. Chắc hổng có ở đâu bao ny lông lại rẻ và dễ tìm như ở Việt Nam. Do đó, khi đi đâu cũng nên nhớ cho vài bao ny lông có đủ kích cỡ khác nhau vào hành lý, và nhớ tái sử dụng những bao này, đừng có xả rác ny lông lung tung ở nơi mình đến nha. Đồ đạc trong ba lô cho vào những bao ny lông riêng thì không sợ hơi ẩm và trời mưa bất chợt làm ướt đồ rồi nè! Vào chùa chiền hay đền thờ phải bỏ dép bên ngoài thì cho giày/dép vào bao ny lông rồi cho luôn vào ba lô thì khỏi vừa tham quan vừa nơm nóp lo sợ hổng biết có ai mang nhầm giày/dép của mình hay không rồi nè, đi mua đồ thì lấy bao ny lông ra đựng để xách tòn ten được rồi nè, cái gì ướt ướt thì cho vào bao ny lông nè........Tóm lại là có nhiều cách để sử dụng lắm. Nhưng nhớ là tái sử dụng lại mấy cái bao này nha mọi người!

Ngoài ra cái này là kinh nghiệm của tôi: Nhiều lúc leo núi cao, đứng chót vót trên đỉnh, gió thổi lạnh tê người, hơi sương ướt đẫm, có khi còn mưa nhẹ nữa cơ, tím tái cả người dù quấn đủ lớp áo quần, vậy là moi áo mưa cánh mỏng ra mặc vào, lát sau hồi phục lại hơi ấm, bắt đầu nở được nụ cười, chứ trước đó thì cười không nổi luôn do quá lạnh. Áo mưa cánh mỏng lợi hại chưa mọi người. Tuy nhiên hãy mặc áo mưa càng sớm càng tốt, đừng đợi cho đến khi quần áo ướt rồi mới mặc, vì lúc đó cơ thể sẽ bị lạnh do hơi ẩm đã đi vào người.

Bất lợi của áo mưa cánh mỏng là áo to, không ôm sát người nên gió phổi bay phần phật, làm cho việc di chuyển không dễ lắm, vả lại do áo bằng ny lông nên trơn, đeo ba lô bên trong rồi mặc áo thì ba lô phình to nên mặc áo không vừa, còn mặc áo xong rồi mới đeo ba lô thì dây ba lô dễ trơn. Và có một phát minh mới cho giải pháp này nè mọi người! Vừa rẻ tiền hơn mà vừa hiệu quả hơn (cái này tôi học hỏi từ mấy tên đi bụi khác). Đó là:

Lấy một cái bao to, tụi nước ngoài dùng loại bao đựng rác trong nhà bếp, tuy nhiên ở Việt Nam loại bao to này có màu trắng trong trông rất đẹp mà giá chỉ có 2-3 ngàn đồng tiền Việt/cái thôi, ngoài ra có thể tái sử dụng những bao to dùng để đựng đồ điện tử gia dụng như tivi, tủ lạnh, máy lạnh.............. Tùy theo kích cỡ cơ thể mà chọn bao có bề ngang vừa với mình nhất. Sau đó cắt 3 lỗ, 1 lỗ ở đáy bao để chui đầu vào, hai lỗ hai bên hông để thò cánh tay ra. Nếu bao dài quá thì có thể xẻ hai bên hông lên một tí để việc đi lại dễ dàng hơn. Có thể thủ sẳn 2-3 bao ny lông như vậy vào mùa đông. Cứ sau mỗi lớp quần áo thì lại mặc vào 1 bao. Sau cùng thì mặc áo khoác ra bên ngoài.Vậy là có thể dung dăng dung dẻ đi lại rồi nha mọi người! Tôi gọi đây là thời trang chống lạnh vô đối (nghĩa là không có đối thủ luôn.) Làm vầy cho mọi người tròn mắt kinh ngạc chơi. Nhìn ba lô nhỏ xíu hổng có quần áo dày gì cả mà vẫn ấm áp như thường hihihihihihi. Với thời trang chống lạnh vô đối này, mọi người có thể dùng dây buộc ngang eo cho nó đẹp nữa đấy!

Mọi người thử làm một cái như thế này, mặc vào rồi ngồi trước quạt gió hay trong phòng máy lạnh thử xem sao!

Nói vậy chứ ở mấy trang hướng dẫn bọn trẻ con kinh nghiệm sinh tồn đều khuyên bọn nhóc rằng: khi xảy ra thiên tai hay lạc mất người lớn, phải tự mình sống sót thì nếu không có gì trong tay, cách  chống lạnh, chống mưa gió hay nhất là tìm mấy bao ny lông to to, xé thành 3 lỗ rồi mặc vào người. Các bậc cha mẹ cũng nên dạy con mình điều này, bởi vì không ai có thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Biết được kỹ năng sinh tồn sẽ giúp cho khả năng sống sót của bọn trẻ cao hơn nhiều.

Mấy tay đi bụi với hành lý gọn nhẹ thường thủ trong ba lô mình những bao ny lông to to như vậy đó mọi người. Tuy nhiên bất lợi của thời trang chống lạnh vô đối này là: hai cánh tay hổng có gì che và cái đầu vẫn bị ướt. Cái đầu thì lấy bao ny lông nhỏ nhỏ và đội luôn vào đầu. Cái này là cách chống nước mưa làm ướt đầu của người Ấn độ nè mọi người. Họ không có áo mưa, khi trời mưa thì họ chờ cho hết mưa rồi mới đi, hoặc là dầm mưa luôn, nếu có dù thì che dù, nếu không có dù thì họ lấy bao ny lông đội lên đầu, rồi đi te te trong mưa, họ chỉ cần bảo vệ cái đầu cho khỏi ướt thôi hehehehehehe. Thời trang này nhìn mắc cười lắm! Nhưng khi buộc phải sinh tồn thì có gì mà hổng dám làm cơ chứ!

Hy vọng là ai cũng thủ cho mình 1-2 bộ thời trang chống lạnh vô đối này, vừa rẻ rề, vừa nhẹ bâng, và hãy nhớ tái sử dụng lại chúng nha!

Hành lý chỉ khoảng 5-6 kí lô có thể đi hàng năm trời. Vậy là sang hơn ông Phật rồi nha! Hồi xưa ổng và các tỳ kheo chỉ có 3 miếng y áo, 1 cái bình bát, 1 bộ kim chỉ, 1 cái đồ lọc nước. Vậy mà họ “đi bụi” hết nơi này qua nơi khác, từ năm này qua năm nọ. Toàn là đi bộ không mới ghê chứ! Bây giờ mình có nhiều đồ hơn, có máy bay để bay, có tàu xe để ngồi. Vậy là mình sang trọng hơn họ nhiều lắm rồi đó!

P.S 1:
Cái này dành cho ai đi bụi cùng thiết bị điện tử, còn tôi thì không cần những món này nữa rồi.
1 laptop nhỏ + đồ sạc
1 máy ảnh + pin + thẻ nhớ + đồ sạc pin
1 điện thoại + đồ sạc
1 ổ cắm đa năng (dạng ổ có nhiều chấu cho những kích cỡ ổ điện khác nhau.)

Tôi chỉ sử dụng điện khi sạc pin đèn pin. Khi nào tôi đổi sang xài đèn pin sử dụng năng lượng mặt trời thì có thể tạm biệt luôn cả pin và đồ sạc pin rồi nhe. Đi đâu chỉ cần xách cái mình ên lên đi.. Cần tra thông tin thì dùng dịch vụ internet công cộng. Muốn sử dụng điện thoại để gọi điện thoại nhanh cho ai đó thì mượn điện thoại của ai đó xung quanh mình. Cái này thì không khó, bởi vì thời buổi này là cái thời buổi gì mà con nít mới 7-8 tuổi mà đã lướt điện thoại nhoay nhoáy rồi. Chỉ có 1 số ít người quái đản như tôi mới không thèm đếm xỉa đến cái thiết bị ấy thôi. Cái này nhiều khi cũng phiền phức lắm. Bởi vì có khi dùng một dịch vụ nào đó, nó cứ bắt là phải điền số điện thoại vào thì mới được. Tôi làm gì có số mà điền cơ chứ. Bởi vậy điền đại số của ai đó. Nghe nói là Skype hay Yahoo có dịch vụ sử dụng điện thoại và có cả số điện thoại nếu dùng dịch vụ này. Tôi chưa cần nên chưa tìm hiểu thêm về dịch vụ này!

Cái này vui nha! Có người hỏi tôi nếu không dùng điện thoại thì trong tình huống khẩn cấp phải làm sao?
Trả lời: Đừng để mình rơi vào tình huống ấy. Nếu vẫn rơi vào thì chấp nhận thôi. Kệ! Chỗ nào cũng là nhà, người nào cũng là người thân thì có gì mà sợ nữa chứ!

P. S 2:
Cái này dành cho ai cực kỳ kén chọn trong ăn uống. Đó là khi không thể ăn được món ăn địa phương thì nên mua và mang theo một cái nồi cơm điện khoảng 0.6l, hiện có hàng của Sharp giá khoảng 500 nghìn tiền Việt, nặng chỉ khoảng 1.2 kí lô. Mang cái này theo để có thể tự nấu cơm ăn hihihihihihi. Tự nấu cơm ăn thì phải chịu khó mang vác nặng thêm 1 tí như phải mang theo 1-2 cái tô/dĩa nhẹ nhẹ để đựng thức ăn và gia vị để nấu nướng nữa. Gạo và thực phẩm thì đi đến đâu mua đến nấy. Lợi thế là đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm, phù hợp với khẩu vị của mình, có khi lại tiết kiệm tiền vô cùng nữa. Đặc biệt khi no bụng rồi thì không có xu hướng ăn quà vặt ngoài đường nên không sợ bị "chém giá." Nhiều món đặc sản nếu vào nhà hàng ăn thì cực đắt đỏ, nhưng nếu ra chợ mua đồ sống về tự luộc hay tự hấp lên ăn thì cực rẻ. Hồi xưa đi Sapa nghe nói ở đây có món gà gì đó đặc sản, trong hàng quán bán mắc quá nên vào chợ mua con gà đã mần sẳn rẻ hơn nhiều về phòng tự luộc lên rồi chấm muối ăn luôn hihihihihihi.

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Một ý tưởng cực hay cho ai muốn đi bụi bằng xe bốn bánh!

Mọi người vào đây xem thông tin chi tiết nha!

0_Adventure Truck 

Có thể kéo ra làm bàn ăn nữa nè!

24_Adventure Truck 

Ai muốn bán nhà sống theo kiểu vô gia cư thì đầu tư vào một chiếc xe như thế này cũng hay vậy! 

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

ĐI DU LỊCH - HÃY MANG BAO CAO SU

Dù là nữ hay nam thì cũng nên thủ bao cao su trong người nha
- Các bạn nữ đừng đùa, hãy thủ trong người 1 hay vài cái bao cao su trong giỏ xách. Lỡ mà có bị .... không có ai cứu giúp không có khả năng kháng cự van xin vô ích thì dùng biện pháp cuối cùng là cố thuyết phục nó sử dụng bao cao su của mình để tránh các bệnh lây lan với lời hứa là sẽ "hợp tác" may ra có thể bảo vệ được bản thân mình.
- Làm cái phao sinh tồn: bao cao su loại xịn có sức đàn hồi bà sức bền rất ghê gớm mà bạn không tưởng tượng được đâu....rất dai và rất chắc trong những trường hợp khẩn cấp có thể thổi căng lên làm cái phao không sợ áp xuất làm nó nổ như loại cao su bong bóng khi chìm tàu.
- Làm túi chứa nước: khi đi những chuyến phượt trong trường hợp bất khả kháng có thể tận dụng nó làm túi chứa nước luôn sức chứa của nó có khi dc vài lít chứ chẳng chơi.Có mấy loại bcs còn có cả mùi vị dâu cam này nọ nữa chứ như uống nước trái cây luôn.....Chà kem đánh răng lên và biết cách làm thì có thể nấu nước sôi dc luôn.

- Bảo vệ giày khi đi mưa, lội ruộng
- Máy đánh lửa (ngạc nhiên chưa) bcs vốn trong và có thể chứa được nước nên cũng có thể tạo ra lửa được.Bơm đầy nước vào treo nó lên dưới ánh mặt trời.Ở chỗ ánh sáng hội tụ để mạt cưa bùi nhùi ở đó là xong....vứt đó đi cafe ăn nhậu gì đó tí về là có lửa
- Bảo vệ các thiết bị điện tử vì vốn nó đàn hồi rất kinh khủng nên nó có thể chứa được cả một cái máy chụp ảnh chuyên nghiệp hay loại xịn có thể chứa luôn dc cái laptop tránh bị mưa ướt hỏng hóc.

 
 
- Khuôn làm kem: Đổ kem hay nước trái cây vào cắm một cái que cột lại vứt vào ngăn đá tầm 1h sau lột ra là có ngay 1 cây kem xinh xinh với ngoại hình hơi bị kích thích.BCS loại tốt có thể làm khuôn được cho cả tỉ cây kem.Cây kem đó làm xong để ăn hay để làm gì tùy....
- Túi chườm lạnh giảm đau hay gối nằm gối ôm: Cách làm như trên

 
- Sơ cấp cứu:
+Khi bị rắn cắn thay vì hút nọc độc trực tiếp bằng mồm thì hãy hút qua một lớp bao cao su

 

 +Kéo dãn nó ra để garo vết thương hở

 

 +Kéo dãn nó ra để cột nẹp chỗ xương gãy
- Cột tóc: Ngay chỗ miệng bao cao su có sợi thun,sợi thun này chắc gấp mấy lần các loại thun thường lại còn có chất bôi trơn nên không sợ bị rối tóc....

 

 - Cột đồ vật

 
 
 
SƯU TẦM
Thấy bài viết này hay nên chia sẻ chứ chưa có áp dụng thử nha. Ai có áp dụng rồi thì chia sẻ với. Hoặc ai biết công dụng khác nữa không? Chia sẻ với mọi người nhé!