CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, October 31, 2014

Những lần bị bệnh của tôi

Trong suốt thời gian đi bụi, tôi rất ít khi bị bệnh ngoại trừ những lần sau đây:

Lần thứ nhất là khi mới đến Ấn độ, lúc đó vào khoảng đầu tháng 3, trời đã bắt đầu mùa xuân. Tôi nghĩ rằng mùa đông qua rồi nên không lạnh. Trên đường đến Bodhgaya (Bồ Đề Đạo Tràng), tôi ghé lại ngủ đêm ở một đồn cảnh sát. Ỷ y là trời hết lạnh nên tôi trải dưới đất tấm phủ lều, rồi giăng lều lên đó, lót thêm cái mền mỏng  dưới nền lều và cứ thế mà ngủ; nhưng giữa đêm, tôi cảm nhận được hơi lạnh từ đất len lỏi vào lưng. 

Rồi lúc dừng chân ngủ ở nhà của chị y tá. Do giường chật nên tôi ôm cái mền bông xuống đất nằm. Dù cái mền khá dầy nhưng hơi lạnh vẫn len lỏi vào được và tôi bị bệnh luôn. Ho ghê gớm, ho dữ dội. Ho ra máu luôn. Ồi, chắc thương hàn sắp chết rồi! Sau này mới biết là vì ho ghê quá nên mấy mạch nhỏ li ti ở cổ bị đứt nên mới ra máu.

Cũng đến được Bồ Đề Đạo Tràng nhưng vẫn ho ặc ặc suốt ngày cả mấy tháng trời. Không có uống thuốc gì cả. Thế mà sau khi trải qua mùa hè đổ lửa, mà đỉnh điểm là lên đến hơn 50 độ C. Chắc nhờ cái nóng đánh bật cái lạnh ra khỏi cơ thể nên tôi hết ho hồi nào không hay luôn. Bài liên quan: Kinh nghiệm chiến đấu với cái nóng chảy mỡ ở Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya), Ấn độ

Kinh nghiệm rút ra là: khi nằm dưới đất ngủ thì luôn lưu ý lớp lót ở lưng; đặc biệt nên lót ny lông bởi ny lông có tác dụng rất tốt có thể giúp chống hơi ẩm và hơi lạnh len vào người.

Lần bị bệnh thứ hai là khi ở Nepal. Lần này bị bệnh là do ngựa. Đi xe đạp cả ngày nên khi đến nơi vào buổi tối thì lại xách quần áo đi tắm giặt. Nên nhớ dân Nepal không bao giờ tắm ban đêm, họ tắm vào buổi sáng, đặc biệt ở vùng núi, họ tắm lúc 5h sáng dù là mùa đông lạnh cóng; lúc ấy nước ấm chứ không lạnh. Nhưng tôi ngựa nên tắm đêm; do đạp xe cả ngày hôi hám, mồ hôi, bụi đường nên muốn rủ bỏ cho nhẹ gánh để dễ ngủ. Vậy là bệnh luôn. Cũng ho ằng ặt cả tháng trời luôn. Lần này thì rút kinh nghiệm nên tôi ra tiệm thuốc tây mua thuốc ho uống. Uống 2-3 ngày gì đó. Vậy là hết ho. Chừa thói ngựa nghen con!

Kinh nghiệm rút ra là không nên tắm đêm, đặc biệt là khi đang đổ mồ hôi dầm dề hoặc đang mệt mà tắm đêm thì không chết là may lắm rồi chứ nói chi đến bệnh. Thà chịu khó ở dơ, thay đồ ra rồi đi ngủ, sáng tắm. Nếu người ngứa ngáy khó chịu thì lấy khăn nhúng nước lau sơ người cho đỡ rít rồi đi ngủ. Đừng có ngựa mà chết có ngày. Đặc biệt khi đến vùng nào, quán sát người địa phương làm sao thì làm vậy, họ tắm vào giờ nào thì tắm vào giờ ấy bởi thủy thổ, khí hậu đặc trưng nơi ấy như thế nên mới hình thành thói quen ấy. Không nên làm khác họ. May là chỉ bị cảm lạnh và ho thôi, chứ nếu bệnh khác nữa thì không biết làm sao luôn á!

Lần bị bệnh thứ 3 cũng ở Nepal, tôi gọi đây là bị bệnh Tề thiên. Mắc chứng gì mà tự dưng toàn cơ thể ngứa ngái, gãi rồn rột suốt ngày như khỉ. Lúc ấy còn mùa đông. Làm đủ cách như tắm gội, thay đồ, phơi phóng giặt giũ cẩn thận, bôi thuốc, uống thuốc, nhịn ăn (sợ bị dị ứng thức ăn)..............mà vẫn cứ rồn rột như khỉ. Đặc biệt là vào chiều tối khi sương mù bắt đầu giăng phủ là tôi bắt đầu gãi. 

Một thời gian sau thì tự hết luôn cho đến giờ. Do đó tôi suy luận là chỉ có hai khả năng khiến tôi bị bệnh gãi như khỉ. Thứ nhất là do sương mù của vùng đó không thích hợp với tôi, khiến da tôi bị dị ứng. Thứ hai là do trước đó tôi đã ở dơ nhiều ngày không tắm khi ở trên núi. Thấy mùa đông người dân Nepal hầu như không tắm rửa gì cả và tôi lại ở chung nhà họ nên tôi cũng bắt chước. Do sợ lạnh dù thấy họ thỉnh thoảng tắm lúc 5h sáng nhưng trời ạ, giờ đó mà bắt chui ra khỏi chăn, mặc đồ mong manh đi tắm thì thôi thà ở dơ, và tôi ở dơ thật. Mấy ngày liền không tắm, cũng không thay quần áo. 

Suy nghĩ lại tôi thấy tôi trải qua nguyên một mùa đông ở Trung Quốc mà không bị bệnh gì cả. Dù người TQ mùa đông cũng đâu có tắm nhưng lúc ấy tôi còn sang chảnh nên dù ở nhà trọ giá rẻ, không có nhà tắm và nếu có thì nhà tắm không có nước nóng. Nhưng tối nào, sau khi về phòng là tôi cũng lấy một ca nước lạnh, nếu có nước nóng thì pha ấm, rồi mang vào phòng, lấy miếng vải mùng (loại dành làm tã quấn em bé đó) nhúng nước vào lau khắp người. Dù mùa đông, không đổ mùa hôi nhiều, nhưng lau xong thì ca nước vẫn thường chuyển sang màu nâu nâu. Điều đó chứng tỏ rằng da chết mỗi ngày, nếu không tẩy da chết đi thì lỗ chân lông sẽ bị bít lại, không thở được và dễ sanh bệnh.

Vậy mà ở Nepal tôi ở dơ ghê luôn. Có lần ở trên núi, dính nguyên cơn mưa kéo dài cả tuần lễ, cộng thêm trời lạnh, và tôi lại bị hành kinh nên tôi không tắm gần như cả tuần. Lúc ấy tôi sợ tôi mà tắm nước suối thì bệnh ngay ấy chứ nên ở dơ luôn. Trời mưa mà cảnh núi non như chốn bồng lai tiên cảnh; đẩy xe lên núi cực lắm nên tôi chịu trận gần cả tuần lễ không tắm táp luôn. Sợ bệnh Tề thiên tái phát nên ngay khi vừa xuống núi, gặp chỗ nước chảy đầu tiên là tôi dựng xe lại, nhào vào tắm luôn. Công nhận cảm giác được sạch sẽ mới sung sướng làm sao!

Lần bị bệnh thứ tư cũng là do ở dơ (!!!). Làm biếng gội đầu. Tại đọc báo thấy hoàng tử nào đó ở Anh, mấy năm trời không gội đầu mà cũng chả sao nên tôi bắt chước, chỉ gội đầu 1 tháng 1 lần. Làm được chừng 2-3 tháng là tóc rụng tơ tả, rụng từng nắm như lá rụng mùa thu. Tôi chỉ nghĩ là do nguồn nước có vấn đề nhưng khi hỏi qua hỏi lại thì phát hiện rằng do ở dơ nên tóc rụng (!). Vậy là siêng lên, mỗi tuần gội đầu 1-2 lần. Thế là tóc ít rụng lại.

Vậy tóm lại bệnh là do bất cẩn, ở dơ và ngựa hehehehehehe.

No comments:

Post a Comment