CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Di chuyển giá rẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Di chuyển giá rẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

Làm sao để đi xe đạp từ Sài Gòn sang Nepal?

Do có bạn dự định đi xe đạp như vậy nên hỏi tôi thì tôi viết cái bài này cho những ai có ý định tương tự biết luôn nha.

Thứ nhất cần xe đạp (dĩ nhiên rồi), cũng chẳng cần xe đắt tiền lắm đâu, lấy cái xe tụi học sinh hay đạp đi học chạy cũng được vậy. Đối với dân đi xe đạp đoạn đường dài thì ý chí mới là quan trọng chứ xe đạp chả thành vấn đề. Chỉ có ai tự thân đạp xe đi hàng ngàn cây số mới có thể hiểu được vì sao tôi nói: Đi xe đạp thì chỉ cần ý chí, ngoài ra chả cần gì cả. Vì để có thể đi hàng ngàn km bằng xe đạp như vậy thì ý chí phải cực mạnh, dù ý chí không mạnh thì sau khi đi rồi ý chí cũng phải cứng như thép mà thôi. Không có cách gì khác đâu. Cho nên ai ý chí yếu quá thì nên đạp xe đi hàng ngàn km để rèn luyện ý chí.
Ngoài ra, khi nói đến đạp xe mọi người hay nghĩ đến sức khỏe, phải khỏe mới đạp xe được chớ. Sức khỏe chỉ đứng sau ý chí. Vì vậy mới có người cụt tay cụt chân hay bị ung thư từa lưa vẫn đạp hàng ngàn cây số đó. Túm lại chỉ ai đi xe đạp đường dài, đi dài ngày, đi hàng ngàn km mới hiểu vì sao chỉ cần ý chí chứ không cần gì nữa cả là vậy.

Thứ hai là cần có lều để ngủ, có nồi để nấu ăn dọc đường. Nên nhớ nếu bạn đi dài ngày thì bạn cần phải ngủ mùng hay ngủ lều, nghĩa là phải không bị muỗi đốt khi ngủ. Thứ nhất cần phải ngủ đủ để hôm sau đạp xe tiếp. Thứ hai có thể muỗi gây bệnh, tự dưng lăn đùng ra bệnh thì lấy gì mà đi được nữa. Đối với dân đi ngắn ngày thì ngủ đại hổng sao nhưng khi bạn đi dài ngày thì bạn phải mang theo mùng hoặc lều để ngủ, hổng có làm kiểu dân đi ngắn hạn được đâu nha. Muỗi cực kỳ nguy hiểm, đừng có mà giỡn mặt. Đặc biệt đối với dân chuyên chui vào bụi mà ngủ thì càng cần có mùng nha.
Tự nấu ăn cho mình là một niềm vui lớn lao nên nhớ mang theo dụng cụ nấu nướng để hưởng trọn niềm vui ấy. Đặc biệt là khi bạn chưa quen ăn món địa phương thì việc đạp xe ngang qua chợ quê rồi mua cái này cái nọ rồi tự nấu, vui gì đâu. Vui hơn nữa là lượm từ ruộng đã thu hoạch món này món nọ rồi làm thành nồi canh. Hoặc có khi người dân muốn bắt chuyện với mình mà hổng biết làm sao mà bắt, cái mình vào vườn nhà họ xin nắm rau hay quả gì đó. Cái họ giữ mình làm “con tin” luôn, nghĩa là thành khách trong nhà họ luôn. Đi lang thang qua mấy vùng quê mà gặp mấy cảnh này, ta nói nó vui gì đâu mà muốn bể cả tim luôn đó. Đó là lý do nhiều người cứ lang thang miết chả muốn dừng là vậy.

Thứ ba là những giấy tờ quan trọng cần mang theo. Cái này tôi có viết một số bài rồi, mọi người tự lục lại xem nha!

Túm lại chỉ cần nhiêu đó thôi. Còn những hành trang khác thì tùy, mà cũng có thể mua trên đường được vậy.

Từ Sài Gòn đạp đạp đến Campuchia rồi đến Thái Lan. Qua cửa khẩu đâu có cần visa gì đâu, chỉ đóng mộc cái cộp là ở luôn 30 ngày.
Dưới đây là kinh nghiệm qua cửa khẩu bằng xe đạp nha mọi người:
Xe đạp hổng có phải đóng tiền gì đâu nhưng để được vậy mình phải khôn một tí. Nghĩa là người đi xe đạp cũng tương tự như khách bộ hành vậy đó. Mình phải luôn xếp hàng cùng khách bộ hành, đừng có xếp hành chung người đi phương tiện riêng như ô tô xe tải gì gì đâu nha. Hình như họ phải trình giấy tờ gì đó rồi phải đóng phí xe thì mới được nhập cảnh. Còn tôi thì thường làm vầy nè. Khi đến cửa khẩu cái tôi tìm chỗ dựng xe rồi khóa xe cẩn thận rồi vào khu dành cho khách bộ hành để làm thủ tục. Làm thủ tục xong thì quay trở lại dẫn xe qua biên giới. Vậy là xong. Có lần tôi lớ ngớ vào làm thủ tục chỗ làn dành cho người nhập cảnh có phương tiện riêng. Vậy là bị đòi tiền nhưng tôi nói hổng có tiền để đóng nên được tha cho đi qua luôn.
Nhớ nha, người đi xe đạp và khách bộ hành là một đó, nên xếp hàng chung họ.

Khi nào đạp đến Thái Lan rồi thì tìm chỗ gửi xe đạp rồi bay sang Ấn thôi. Vì sao phải bay?
Vì đi đường bộ sang Miến Điện chơi thì được nhưng đạp xe sang đó rồi đạp xe đến cửa khẩu để sang Ấn thì không thể được. Phải xin giấy phép lôi thôi này nọ. Nghe nói cái giấy phép để được đi cửa khẩu Miến Ấn ấy cả 100 đô là tối thiểu thì phải. Có lần đang ở Ấn độ gần biên giới Miến tôi nghĩ là mình được miễn visa Miến 14 ngày nên lên kế hoạch đi từ Ấn về Miến bằng đường bộ. Nhưng nghe đến vụ bắt buộc phải có giấy phép là thôi, bỏ ý định ấy luôn.
Nếu muốn thì có thể từ Thái sang Miến chơi rồi quay về Thái để bay sang Ấn.

Vì sao nên gửi xe ở Thái Lan? Vì bay cùng xe đạp thì phải trả phí cho xe đạp này nọ có khi tốn tiền hơn là mua xe mới nữa nên tôi nghĩ là để xe lại Thái, rồi bay sang Ấn, mua xe đạp Ấn chạy cho giống người Ấn. Xe đạp Ấn cũng không đắt lắm đâu. Xe thường khoảng 50 đô Mỹ, còn xe 6 số thì khoảng 100 đến 200 đô Mỹ. Tôi có lần mua một chiếc Hero 6 số giá khoảng 100 đô Mỹ, xe nặng đến 25 kí lận đó, đạp đường dốc thì hơi nặng nhưng mà giá rẻ nên phải chịu thôi. Mua xe Ấn thì khi xe hư hay cần bộ phận thay thế thì sẽ sửa và thay thế vừa dễ vừa rẻ hơn là xe mang từ bên ngoài vào. Xe Ấn ở Nepal sửa cũng dễ nữa, vì Nepal dùng hàng Ấn rất nhiều mừ.

Mua xe đạp Ấn xong rồi thì dung dăng dung dẻ chạy sang Nepal chơi. Xin visa Nepal tại cửa khẩu.

Tôi chưa bao giờ bay từ Nepal nhưng nghe mọi người nói là bay từ Nepal hổng có rẻ nên từ Nepal có thể đạp ngược trở lại, đi theo lộ trình khác, qua cửa khẩu khác. Giữa Nepal và Ấn có gần chục cửa khẩu quốc tế lận đó. Về Ấn rồi thì bay về Thái Lan. Đến Thái Lan thì lấy xe đạp chạy về Việt Nam theo lộ trình khác thôi.

Vậy là từ Sài Gòn sang Nepal và từ Nepal về Sài Gòn dù cùng địa điểm nhưng khác lộ trình thì thành ra hai chuyến đi khác nhau đấy chứ mọi người. Nếu đã xin nghỉ việc hoàn toàn rồi thì có gì lo ngại về thời gian nữa đâu.

Ngoài ra nếu bạn là nam giới thì xin ngủ ké dễ hơn là nữ giới rất nhiều. Nữ giới xin ngủ ké khó vậy mà tôi còn làm được thì dĩ nhiên nam giới làm được rồi.

Này nhé! Ở Campuchia và Thái Lan có thể xin ngủ ké chùa dễ dàng. Ngoài ra, tôi nghe mấy đứa đi bụi kể chuyện rằng: Mấy đồn cảnh sát Thái Lan dọc đường quốc lộ còn có chức năng cưu mang dân đi bụi bằng xe đạp nữa đó mọi người. Nghĩa là nếu mình lạc lõng đến đó vào ban đêm nhờ họ giúp thì họ cấp phòng cho mình ở, cấp nước cho mình uống, có khi còn cho ăn nữa cơ. Tôi chưa thử ngủ đồn cảnh sát ở Thái Lan nhưng tụi đi xe đạp bày cho tôi vậy đó.

Ở Ấn độ và Nepal thì xin ngủ ké mấy đền thờ Hindu giáo. Nam giới thì dễ lắm vì thường mấy đền thờ này chỉ có nam giới ở lại ban đêm, nhưng bạn phải cẩn trọng cho sự an toàn của chính mình. Tôi là nữ tôi khó xin ngủ đền hơn nhưng một khi họ nhận tôi rồi thì họ họ thường tìm cách đảm bảo an toàn cho tôi luôn.

Mọi người nên lưu ý là mấy đền thờ Hindu giáo, đặc biệt là đền thờ chuyên thờ thần Shiva, mấy ông đạo sĩ hay hút bồ đà lắm nha. Họ hút suốt và nhiều người bị nghiện luôn, cho nên nếu bạn ngủ ké ở đó, họ cũng mời bạn hút luôn đấy. Tôi nói để cho mọi người biết mình được mời hút thứ gì để mắc công lúc đi hổng nghiện, lúc về trở thành con nghiện, rồi đổ thừa là tại tôi xúi đi nha hehehehe. Tôi là nữ nên họ ít mời hơn nhưng nếu là nam có khi họ mời nhiệt tình lắm đó. Họ hút khói như người ta tung quả mù, giống như mấy chùa đốt nhang khói tè lè, còn đền Hindu giáo mà thấy khói tè le thì có khi là khói của bồ đà đó nha mọi người hehehehe. Biết sao mấy đền thờ thần Shiva hay hút vậy không? Vì họ cho rằng thần Shiva hút thứ ấy nên họ cũng hút cho giống thần linh hay để giao tiếp với thần linh gì đó.

Tuy nhiên vì bạn đi xe đạp nên bạn có thể tự túc về nơi bạn muốn ngủ ban đêm. Thường tôi hay ngủ ở ngoại ô hay thành phố nhỏ vì dân cư thân thiện và hiếu khách hơn ở các thành phố lớn hoặc địa điểm du lịch.

Đối với dân Hindu giáo, một vị khách là một vị thần nên thường họ cũng chẳng để bạn cù bơ cù bất ngủ ngoài đâu, họ kéo cho bằng được bạn vào nhà họ để họ có cơ hội tiếp đón bạn như thần linh. Đặc biệt là ở nơi có ít người nước ngoài hay du khách thì họ hiếu khách đến mức: nếu bạn nhận ngủ nhà này mà không ngủ nhà kia bạn sẽ cảm thấy tội lỗi ghê gớm vì đã từ chối một sự hiếu khách đến vậy. Cái có khi bạn phải ở thêm đêm nữa để ngủ nhà kia cho họ được vui. Họ bảo khi một người lạ xuất hiện ở địa phương thì người ấy giống như sứ giả của thần linh. Khi vị sứ giả ấy từ chối lời mời đến nhà của họ thì có nghĩa là thần linh không chấp nhận họ nên mới từ chối. Cho nên nhiều khi ngại lắm luôn đó nha mọi người, ngại đến mức trốn đâu đó tự giăng lều ngủ một mình để khỏi phải lâm vào cảnh: vào nhà này mà không vào nhà nọ. Chủ nhà nào mà lôi được mình vào nhà họ thì họ vui lắm vì giống như họ được thần linh đoái hoài và lưu ý vậy đó. Cho nên khi bạn lang thang ở những quốc gia Hindu giáo, đặc biệt là ở nơi không có du khách thì tự dưng bạn trở thành sứ giả thần linh liền đó. Nhưng nhớ lưu ý một điều rằng: Chỉ chấp nhận ở nơi nào có cả đại gia đình chung sống nha mọi người, hay ít ra nhà có cả cha mẹ con cái mới ở. Còn nếu chỉ toàn là dân nhập cư thì có khi họ nổi lòng tham lên giết bạn để cướp dù chả có gì để cướp, đặc biệt khi họ tình cờ thấy cái gì đó của bạn mà họ thích. Vì vậy chọn nơi nào có cả gia đình chung sống thì mới tá túc nha.

Túm lại nếu đã đi xe đạp thì có gì đâu phải lo, vì chi phí cho chuyến đi đâu phải là vấn đề, vấn đề lớn nhất là ý chí chứ không phải là chi phí.

Chi phí cố định cho chuyến đạp xe từ Sài Gòn đến Nepal là:
- Phí visa Ấn độ
- Phí visa Nepal
- Phí vé máy bay khứ hồi Thái - Ấn hoặc Nepal – Sài Gòn

Những chi phí này buộc phải có. Còn mấy chuyện kia thì khỏi có cũng đâu có sao. Trời sinh voi sinh cỏ. Cứ đi thì sẽ tự có giải pháp.
Mắc gì phải lo trong khi bạn có thể tự túc về phương tiện di chuyển (xe đạp), về ngủ nghỉ (ngủ lều tắm sông tắm suối), và về ăn uống (tự nấu).

Tôi là nữ mà tôi còn đi phăng phăng, còn mấy ông nam thì lại chả dám đi, chỉ dám ở nhà đọc blog của tôi rồi ao ước mình cũng sẽ làm giống vậy. Quế quá nha mấy cha. Lêu lêu lêu!!! Đi đi nha, để sau này có con cháu còn có chuyện kể cho tụi nó nghe rằng: Hồi xưa bố/ông đã từng điên như vậy đó hahahahahaha. Hổng điên thì làm gì có chuyện để kể cho con cháu nghe chớ.

P.s 1 À quên, đối với dân đạp xe đường dài thì có nguyên cộng đồng mạng đặc biệt dành riêng cho họ. Đó là cộng đồng warmshowers. Tôi không phải là thành viên của cộng đồng này vì tôi không sử dụng điện thoại nên chẳng có cách liên lạc với họ khi ở ngoài đường. Đó là cộng đồng quốc tế hiện diện ở vô số quốc gia và cũng tương tự như couchsurfing nhưng cộng đồng này chỉ dành cho dân đi xe đạp thôi nha mọi người!

P.s 2 Nếu dự định từ Nepal quay ngược lại Ấn thì khi xin visa Ấn nhớ xin hai lần ra vào (double entry) hoặc nhiều lần ra vào (multiple enrey). Nói với họ là mình sang Nepal rồi quay lại. Có thể họ bắt khai cửa khẩu mà mình dự định qua hoặc quay lại nữa đó nha mọi người. Nên chuẩn bị trước tên cửa khẩu. Nếu không thì vẫn có thể xin visa Ấn độ khác tại Kathmandu Nepal. Tôi có bài viết về cái này rồi, mọi người lục lại xem nha!
P.s 3 Nếu đã xin được visa Ấn độ với multiple entry (nhập cảnh nhiều lần) thì nhân tiện đạp xe qua Bangladesh chơi luôn nha mọi người. Visa Bangladesh xin tại thành phố Calcutta, visa 1 tháng giá 50 đô Mỹ. Chạy qua đó chơi 1 tháng xong rồi chạy về Ấn độ. Lỡ đi rồi thì đi luôn chứ còn chờ thì bao giờ mới có cơ hội. Nếu bay từ Thái Lan thì các hãng hàng không giá rẻ cũng hạ cánh xuống sân bay quốc tế Calcutta thuộc bang West Bengal thôi hà. Cho nên sẳn ở Calcutta nè, chạy qua đó chơi luôn. Từ Calcutta đến biên giới gần xịt hà. Tụi đi bụi đi Bangladesh bằng cửa khẩu này rất nhiều vì đây là cửa khẩu chính lại là cửa khẩu gần nơi cấp visa Bangladesh nữa. Còn các cửa khẩu khác thì hên xui, lúc cấp lúc không.

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

Từ Sài Gòn đi Nam Ấn vừa nhanh vừa rẻ

Lúc trước tôi có giới thiệu cách đi đường bộ đến Bangkok Thái Lan rồi từ đó đi máy bay sang thành phố Calcutta thuộc bang West Bengal, một bang ở miền Trung của Ấn độ. Đi cách này riết, chán rồi, nên bây giờ giới thiệu mọi người cách đi khác vừa nhanh vừa rẻ, cũng đến Ấn độ mà là Nam Ấn hẳn hoi nha.

Nam Ấn được xem là vừa hiện đại vừa giàu có hơn phía Trung và phía Bắc Ấn độ. Nam Ấn là trung tâm công nghệ và khoa học kỹ thuật của Ấn độ. Nam Ấn có khí hậu giống miền Nam Việt Nam, nghĩa là một năm chỉ có hai mùa là mùa nắng và mùa mưa (được gọi là monsoon), hổng có mùa đông lạnh giá. Phía Đông giáp biển Bengal, phía Tây giáp biển Ả Rập. Mũi cực Nam Kanyakumari nghe đồn mỗi ngày có đến vài ngàn du khách trong và ngoài nước Ấn ghé thăm. Vì sao? Vì:

Thứ nhất, đây là nơi tiếp giáp 3 biển Bengal, Ả Rập và Ấn độ dương. Đến đây, ngâm mình vào làn nước của cả 3 biển là mơ ước cả đời của nhiều người Ấn. Nơi đây nổi danh với cảnh bình minh và hoàng hôn đẹp trên cả tuyệt vời.

Thứ hai, Kanyakumari là một địa điểm du lịch hành hương nổi tiếng với truyền thuyết nữ thần Kanyakumari xinh đẹp cầu hôn với thần Shiva nhưng thần Shiva không đồng ý nên nữ thần đứng mãi không rời (muốn biết thêm chi tiết vào google tìm đọc nha mọi người.) Cho nên đây cũng nơi du lịch tâm linh của người dân Ấn.

Thứ ba, Kanyakumari là niềm tự hào của dân tộc Ấn với một nhân vật lẫy lừng khắp nơi. Đó là Ngài Vivekanada Swami. Người lãnh tụ tinh thần và là người dám mang chuông Ấn đi đánh xứ người (nước Mỹ.) Vào thời điểm mà Ấn độ nổi danh trên thế giới với toàn là tai tiếng thì Ngài đã lặn lội sang Mỹ gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho thế giới biết về vẻ đẹp tinh thần và sức mạnh tâm linh của dân tộc Ấn. Đó là lý do mà dân Ấn xem Ngài như một vĩ nhân và là một vị thánh sống của dân tộc (muốn biết thêm chi tiết vào google tìm đọc nha mọi người.)

Vì những lý do trên mà người ta tìm đến Kanyakumari. Còn tôi đến đây là vì duyên và khi đến rồi thì mới biết nơi đây từng là quê hương hehehehehe. Bởi vậy nên tôi đóng đô luôn…………một tháng. Làm gì mà ở đến một tháng dữ vậy trời?

Làm tình nguyện viên cho nhà mẹ TERESA ở đây chớ còn làm gì nữa. Muốn biết nhà mẹ TERESA tại Kanyakumari ở chỗ nào thì khi nào đến đây, bạn tìm nhà thờ, rồi tìm cha xứ, rồi vào hỏi thì sẽ được hướng dẫn cụ thể chi tiết.

Tại Kanyakumari, muốn tìm chỗ ở thì đến Campus của Vivekanada Kendra http://www.vivekanandakendra.org/
Chỗ này cách biển Kanyakumari khỏang 1 cây số. Từ nhà ga xe lửa bước ra, nếu quẹo phải đi khoảng 0.5 km thì ra biển, nếu quẹo trái đi khoảng 0.5 km thì đến Campus của Vivekananda Kendra. Campus này đẹp lắm, rộng lớn, giống y như công viên, có mấy con công đi lại khắp nơi, sau lưng campus là biển nhưng không ai được xuống đó tắm đâu, chỉ đứng phía trên mà ngắm thôi. (Bí mật: phía sau campus, chỗ gần biển, nói chính xác là đường đến biển, có mấy cây me cao cao, trái chín rớt khắp nơi, có cây trái ngọt ơi là ngọt, lụm ăn đã thèm luôn.)

Campus này là tổng hành dinh của hơn 400 trung tâm Vivekanada khắp nơi trên đất Ấn. Cho nên người ở đây là những người muốn tìm hiểu về Ngài Vivekanada và những lời dạy của Ngài. Dorm 3 giường có giá Rs 100/dorm. Nghĩa là dù ở một mình hay ở 3 người thì vẫn đóng Rs 100 cho 1 phòng dorm 3 giường. Toilet nhà tắm bên ngoài. Còn phòng đôi, toilet nhà tắm bên trong, có giá là Rs300/phòng. Đây là tổng hành dinh và cũng là trung tâm đào tạo. Có rất nhiều khóa yoga được tổ chức đều đặn. Tôi cũng bon chen tham dự khóa tháng 2 cùng với người Ấn đến từ khắp nơi trên Ấn độ. Khóa có dạy bằng tiếng Hindi và tiếng Anh. Lưu ý: nhiều người Tamil (Kanyakumari thuộc bang Tamil Nadu) không biết tiếng Hindi nên họ phải tham dự lớp dạy tiếng Anh (giống tôi.) Một số người Ấn dù biết tiếng Hindi nhưng khoái bon chen nghe giảng bằng tiếng Anh cũng tham dự chung tụi tôi luôn cho vui hehehehehe.

Muốn biết thông tin về các khóa yoga thì vào trang web này tìm nha mọi người http://www.vivekanandakendra.org/

Khóa mà tôi tham dự thật ra là spiritual retreat cho nên ngoài tập yoga, họ còn dạy Bhavagad Gita và Upanisad, là hai phẩm cực kì nổi tiếng của kinh Vệ Đà, họ cũng dạy về cuộc đời và những lời dạy của Ngài Vivekananda Swami. Điều quan trọng là tôi không phải đạo Hindu, không biết nhiều về kinh Vệ đà, lần đầu biết đến Ngài Vivekanada Swami, là người nước ngoài duy nhất của toàn khóa. Vậy mà tôi có thể hiểu và giảng lại cho bạn cùng học nghe (Đã bảo Kanyakumari là quê cũ của tôi mừ hihihi). Họ “nể” tôi quá trời, một số người mời tôi đến chỗ họ. Trong đó có bà cụ 82 tuổi, tập yoga 20 năm, dáng đi nhanh nhẹn như thanh niên, ở tại một đền Hindu tại Puri nổi tiếng của bang Maharashtra mời tôi đến đền của bà cụ đến mấy lần. Bà cụ cứ dặn đi dặn lại hoài. Nhưng sau đó, khi đi lang thang, tôi hổng có ghé ai trong số họ cả bởi vì tôi không thích ở nhà người quen. Cứ đi, chỗ nào tiện thì ở, chỗ nào thuận thì ghé. Vậy cho thảnh thơi.

Ngoài ra tổ chức Vivekanada Kendra cũng có nhận tình nguyện viên nước ngoài nữa đó. Mục tiêu của tổ chức là để gia tăng nội lực cho dân Ấn độ. Cho nên tổ chức này nổi như cồn ở Ấn nhưng trên thế giới ít người biết đến. Bởi vậy nếu muốn giúp người Ấn bằng tiền bạc thì vào trang web này tìm hiểu thông tin rồi đăng kí làm nhà tài trợ cho họ. Vậy là chắc ăn, hổng sợ tiền của mình đi vào túi tham của nhiều tổ chức từ thiện giả danh có mặt khắp nơi trên đất Ấn. Còn nếu muốn làm tình nguyện viên cho họ thì vào trang web xem những projet họ đang thực hiện vào thời điểm mình đến Ấn rồi liên lạc với họ để hỏi thăm thông tin trước. Nếu không thì cứ làm giống tôi, đến nơi rồi mới tìm thông tin. Tôi ở chỗ campus của Vivekanada Kendra nhưng lại làm tình nguyện viên cho nhà mẹ TERESA ở gần đó. Mỗi sáng đi bộ đến, mỗi chiều tối đi bộ về. Vui lắm!

Nãy giờ quảng cáo Kanyakumari quá trời mà chưa thấy nói gì đến cách đi sao đến đó hết. Thôi lỡ rồi, quảng cáo tiếp cho mọi người chờ chơi hehehehehe. Quê cũ của tôi mừ, cho nên tôi mới quảng cáo dữ vậy đó.

Kanyakumari thuộc bang Tamil Nadu. Từ Kanyakumari đi sang bang Kerela rất là gần, chỉ có vài chục km thôi. Kerela là bang cực nhỏ nhưng lại cực giàu của Ấn độ. Bang này là nơi sản sinh ra nhiều nhà tài phiệt của Ấn, cụ thể là Muthoot. Từ Nam cho đến Bắc Ấn, đi đâu cũng thấy chữ Muthoot mà có biết gì đâu. Đến Kerela mới được biết Muthoot có xuất thân từ Kerela và là tổ chức tài chính có quy mô lớn nhất nhì xứ Ấn. Ngoài ra Kerela được xem là bang sạch sẽ nhất Ấn độ. Người nào đi Ấn lần đầu, muốn không bị sốc hàng (sốc vì văn hóa, vì mùi cà ri, vì sự dơ bẩn, vì sự quái lạ,…..) thì nên đến bang Kerela trước, thích nghi từ từ rồi hãy đi các bang kia sau. Chứ mọi người mà làm như tôi, lần đầu đến Ấn, đáp luôn xuống Calcutta, bệnh luôn mấy ngày bởi vì………..ghê không tưởng nổi hehehehehhe. Ngay cả dân Ấn từ các bang khác mà đến Calcutta cũng bị sốc hàng nữa chứ đừng nói gì đến tôi!

Kerela nổi danh vừa xanh vừa sạch vừa giàu. Nhà ở của người dân toàn là villa biệt thự không hà. Villa biệt thự đúng nghĩa đó nha, nghĩa là nhà trệt hoặc nhà một tầng lầu nằm giữa, xung quanh là vườn cây hoặc thảm cỏ xanh um. Họ đi lại bằng xe bốn bánh. Kerela xanh là vì có nhiều đất trống để cho cây dại mọc chơi chứ họ chẳng thèm trồng trọt gì đâu, rau củ toàn nhập từ bang Tamil Nadu qua thôi. Nhưng Kerela đặc biệt có nhiều cây mít và cây dừa cao thật là cao. Cho nên đến bang này coi chừng dừa khô rụng u đầu hoặc mít rơi thủng mỏ ác hahahahaha. Mít dại mọc đầy, nhưng mà cây cao quá, hổng biết làm sao mà hái, trái chín rớt luôn xuống đất, hổng ai thèm ăn luôn. Nghe nói 1 trái mít (nguyên trái to hơn chục kí, có giá khoảng Rs60 thôi, chưa đến 1 đô Mỹ.) Mua xong trái mít, lột ăn xong chắc chết luôn quá đó mọi người hehehehe. Ngoài ra, Kerela nổi tiếng với 1 giống chuối, được gọi là chuối Kerela, rất rất rất là thơm. Loại chuối này thường hổng ai ăn sống giống tôi mà họ hay luộc lên rồi ăn sáng. Chuối thơm thơm thơm thiệt là thơm. Tôi định chôm cây con đem về Việt Nam trồng nữa đấy mọi người, nhưng làm biếng quá nên thôi vậy.

Kerela nổi tiếng không chỉ là xanh và sạch mà còn đẹp nữa. Có nhiều bãi biển nổi danh như bãi biển Varkala, bãi biển này có nước khoáng tự nhiên chảy từ trên núi xuống, cho nên tắm biển xong lên đây tắm lại bằng nước khoáng, sướng lắm đó. Mọi người lấy bình đến đây hứng nước uống ngon vô cùng. Tôi trốn lại ngủ trên bãi biển này 1 đêm vui gì đâu. Vì sao phải trốn? Vì có nguyên đội cảnh sát tuần tra bãi biển chuyên đi lùng đuổi người ngủ lại trên biển. Do bãi biển này có rất nhiều du khách nước ngoài, cảnh sát sợ họ nhậu xỉn, ngủ hoặc tắm đêm rồi chết hay sao đó mà sau nửa đêm không ai được phép ở lại bãi. Tôi đâu có biết, tôi đến sau 9h tối, thích quá, ngủ luôn trên bãi biển, nửa đêm cảnh sát đến đánh thức dậy, bắt về phòng trọ ngủ. Tôi nói tôi không có phòng trọ, tôi chỉ định chờ trời sáng một tí, tắm biển xong thì đi thôi. Bãi biển này cũng là bãi tắm tâm linh của người Ấn độ giáo. Tâm linh sao thì mọi người đến đây đi rồi biết hehehehe. Xin xỏ một hồi thì họ cho tôi ở lại sau khi dặn 1 người Ấn làm nghề vui lắm (khi nào đến đây thì mọi người biết đó là nghề gì, họ ra đây vào sáng sớm khỏang 3-4h, làm lễ cho mọi người xong thì nắng cao cao chút là họ về hết). Cảnh sát nhờ một người ra sớm nhất trông chừng cho tôi ngủ. Sướng chưa hihihihihi

Ngoài bãi biển, Kerela còn nổi danh vì những di tích lịch sử, một trong số đó là cảng Kochi. Kochi nổi tiếng lắm, nhiều người nước ngoài đến đây rồi ở dài hạn luôn. Kochi vì sao nổi tiếng thì mọi người tự google tìm hiểu đi nha. Bây giờ thì tôi đi vào mục tiêu chính của bài đăng này. Đó là từ Sài Gòn đi Nam Ấn sao cho rẻ nhất mà lại nhanh. Đó là đi bằng máy bay. Dĩ nhiên là đi máy bay phải nhanh rồi. Vậy cũng nói hehehehe. Từ Sài Gòn, mua vé máy bay sang Kuala Lumpur của Malyasia, rồi từ Kuala Lumpur bay sang Kochi. Vậy là đến Nam Ấn rồi đó mọi người.

Có hai hãng hàng không giá rẻ bay lộ trình này:

Thứ nhất là hãng Air Asia. Nếu không có hành lý kí gửi (check-in luggage) chỉ có hành lý xách tay (carry-on luggage) thì bay với Air Asia là rẻ nhất.

Thứ hai là hãng Malindo http://www.malindoair.com/
Giá vé bao gồm 30 kí hành lý ký gửi và 7 kí hành lí xách tay. Ngoài ra còn có thức ăn nữa đó mọi người. Từ Kochi sang Kuala Lumpur bay khoảng 4h thì có một bữa ăn. Tôi đói quá nên xin thêm 1 phần ăn nữa, họ cũng cho nữa đó. Mua vé rẻ thì bay ban đêm nhưng cuối khoang máy bay có nhiều ghế trống, nhiều người nhanh chân dành nguyên băng ghế nằm ngủ luôn đó. Còn tuyến từ Kuala Lumpur về Sài Gòn thì chỉ khoảng 1h nên chỉ có ăn nhẹ là bánh ngọt và nước uống thôi. Nhưng với giá vé khoảng Rs 8000, chưa đến 150 đô Mỹ mà có thể bay một chiều từ Sài Gòn sang Kochi hoặc ngược lại, với 30 kí hành lý ký gửi và được ăn uống trên máy bay thì quả là quá rẻ phải không mọi người.

Nếu sử dụng trang Skyscanner để săn vé máy bay giá rẻ thì mỗi chiều bay chỉ khoảng 100 đô Mỹ. Nếu muốn đi nhanh thì mọi người mua vé thẳng từ Sài Gòn đi Kochi, quá cảnh ở Kuala Lumpur. Còn nếu muốn  tham quan Kuala Lumpur thì mua vé từng chặng, nghĩa là sang Kuala Lumpur ở chơi vài ngày, rồi sau đó mới bay sang Nam Ấn.

Lưu ý:
1. Nhiều người dân Nam Ấn bay sang Kuala Lumpur với hãng Malindo lắm. Họ bảo giá vé máy bay khứ hồi Kochi-Luala Lumpur có 100 đô Mỹ thôi hà. Ngoài ra du học sinh Malaysia học ở Nam Ấn cũng toàn đi lộ trình này bởi vì đây là lộ trình rẻ nhất để đi Nam Ấn.

2. Sân bay quốc tế Kochi có cấp visa on arrival. Ngoài ra, từ sân bay về ngay tại trung tâm Kochi, có xe buýt máy lạnh, giá vé chỉ khoảng Rs 80 thôi.

3. Autorickshaw ở Kochi có meter, cho nên không sợ bị chém, leo lên xe, xem meter bật lên chưa rồi cứ nhìn vào đó mà trả tiền y chang là được rồi.

4. Kochi có hai tên gọi. Kochi là tên lịch sử. Ernakulam là tên hành chính. Kochi mà thường gọi thật ra là cảng Kochi, địa điểm du lịch nổi danh. Sân bay quốc tế cách đó khoảng 30km, 1h đi xe buýt.

5. Khi đến Kochi rồi thì hoặc là chọn đi về phía Nam sang bang Tamil Nadu chơi, hai là chọn đi về phía Bắc, đi dần dần lên Mumbai. Đi bằng tàu lửa rẻ mà vui lắm! Xem bài liên quan: Bí kíp đi bụi ở Ấn độ (Phần 3): Đi bụi bằng tàu lửa

6. Bang Kerela là bang có tỷ lệ người biết đọc biết viết là 100%, cao nhất xứ Ấn. Ngoài ra tỷ lệ người biết tiếng Anh cũng khá là cao. Cho nên đi bụi ở đây là khỏe re, hổng có gì phải lo nếu không biết tiếng bản địa là tiếng Malayalam.

Khi nào đến quê tôi, bang Tamil Nadu, thì nếu không biết nói tiếng Tamil, mọi người phải trả tiền nhiều hơn. Người Ấn ở các bang khác mà đến đây thì chẳng khác gì người nước ngoài. Bởi vì người dân quê tôi cang cường bất khuất lắm, kiên quyết chỉ nói tiếng Tamil, không có nói tiếng Hindi là quốc ngữ của Ấn độ. Ai không biết tiếng Tamil thì phải giao dịch với họ bằng tiếng Anh. Cho nên người Ấn từ bang khác mà đến bang Tamil Nadu thành người nước ngoài hết là vậy đó. Bởi vậy học tiếng Tamil đi nha mọi người.

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Bí kíp đi bụi ở Ấn độ (Phần 3): Đi bụi bằng tàu lửa

Bài này đặc biệt dành cho những bạn thích đi bụi cực rẻ (chỉ tiêu xài khoảng 100 đô Mỹ/tháng cho mọi chi phí) nhưng lại không muốn lệ thuộc vào người bản địa và không thích nói chuyện nhiều với người khác. Nghĩa là đi bụi cực rẻ nhưng tự lập về các khoản ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại, không lệ thuộc vào ai.

Thỉnh thoảng trong cuộc sống có những lúc người ta cực kì trầm lặng, chỉ thích đi và nhìn ngó, không thích giao du, tiếp xúc, nói chuyện với bất kỳ ai. Hoặc có những người thích sống lặng lẽ, không thích tiếp xúc nhiều. Hoặc có người vào giai đoạn tu thiền chỉ thích im lặng tự quán sát mình trong các tình huống khác nhau, không thích nói nhiều. Cho nên bài viết này đặc biệt dành cho những đối tượng như vậy.

Nếu muốn đi kiểu như vậy thì Ấn độ là một đất nước cực kỳ thích hợp để đi. Vì sao? Vì: Thứ nhất, Ấn độ là quốc gia có hệ thống đường ray xe lửa dài nhất nhì thế giới, nghĩa là bạn có thể đi đến bất cứ nơi đâu bằng tàu lửa. Thứ hai là giá vé xe lửa ở Ấn độ rẻ đến cùng cực. Dĩ nhiên là tôi đang nói đến loại vé dành cho người địa phương, không phải là loại dành cho du khách.

Cách đi này cực thích hợp cho người muốn khám phá Ấn độ trong 1-2 tháng. Vì sao? Vì: do di chuyển liên tục nên nếu đi nhiều hơn 1-2 tháng thì dễ bị oải và cần phải tìm nơi nào để trụ lại một khoảng thời gian nghỉ ngơi trước khi tiếp tục di chuyển. Ngoài ra, khám phá một đất nước to lớn và đa dạng như Ấn độ trong 1-2 tháng thì chẳng khác gì cưỡi ngựa xem hoa cho nên đi tàu lửa là thích hợp nhất.

Ngoài ra cách đi này cực kỳ bụi bặm, có lẽ chỉ thích hợp cho những ai từng đi bụi nhiều chứ không dành cho người mới chập chững đi.

Túm lại thì sau một hồi nói dài dòng thì tôi vẫn chưa nói gì về cách làm sao để đi bụi ở Ấn độ với 100 đô Mỹ/tháng và hoàn toàn tự lập, không lệ thuộc ai. Hì hì hì. Sau một hồi quảng cáo thì bây giờ vào mục tiêu chính nha mọi người.

Đó là dạng đi tàu lửa bằng tàu chợ hay còn gọi là tàu chậm, ở Ấn độ thì lọai tàu này được gọi là Passenger Train. Đã đi tàu chợ mà lại mua vé rẻ nhất của tàu chợ, đó là dạng vé Unreserved dành cho Second Class. Ôi trùi, giá vé gần như là miễn phí đấy mọi người. Rẻ kinh khủng khiếp. Ví dụ, để di chuyển một đoạn đường khoảng 38 km tốn Rs.10, 63 km tốn Rs.15; 74 km, bạn chỉ trả Rs.20; 103 km tốn Rs.25; 131 km tốn Rs.30; 176 km tốn Rs.40; 221 km tốn Rs.45; 463 km tốn Rs.85 (1 đô Mỹ tương đương Rs.68) Tôi còn giữ lại cả xấp vé tàu lửa để làm kỉ niệm luôn đó mọi người.

Tàu chợ thì dừng lại ở tất cả các nhà ga lớn nhỏ cho nên rất chậm. Vậy chẳng tốt sao, bởi vì mục đích của mình là đi ngắm cảnh mừ. Và điều quan trọng hơn hết là trên tàu chậm chỉ có người địa phương, người buôn thúng bán bưng của các địa phương chứ hầu như không hề có du khách. Cho nên chỉ cần ngồi một ngày trên một chuyến tàu chậm bạn có thể gặp dân bản địa ở tất cả các khu vực tàu đi qua. Chẳng phải đây là mục đích mà mình muốn khi đi bụi hay sao. Ngoài ra đa số những người này không biết nói tiếng Anh cho nên mình có thể một mình một cõi, im lặng mà nhìn ngắm không cần nói chuyện với ai cả. Nếu đi theo kiểu này bạn có thể im lặng cả ngày, hay nhiều ngày, ngoại trừ nói vài câu lặt vặt hằng ngày khi phải mua gì đó mà thôi.

Nếu đi tàu chợ thì nên tránh đi vào các giờ cao điểm như đầu giờ sáng hoặc đầu giờ chiều, giờ tan tầm công sở hoặc tan học. Lý do: dân địa phương đi làm và đi học bằng tàu chợ rất đông. Nếu đi vào giờ cao điểm thì phải chen chúc rất mệt mỏi. Thường thời điểm lý tưởng nhất để đi tàu chợ là 10-11h sáng đến 2-3h chiều hoặc buổi tối sau 8-9h tối. 

Nếu đi tàu chậm chán thì bạn có thể thay đổi qua tàu nhanh hơn 1 tí được gọi là Mail hoặc Express, dĩ nhiên là giá vé mắc hơn. Và tàu nhanh nhất là tàu Superfast. Những loại tàu này đặc biệt là tàu Superfast tôi tránh, rất ít đi, chỉ đi khi không có tàu chợ cho tuyến đường đó mà thôi. Vì sao? Vì thứ nhất là giá vé mắc hơn, thứ hai là toa Second Class hầu như lúc nào cũng đông nghèn nghẹt. Đa phần là người di chuyển đoạn đường xa, chứ ít có người buôn thúng bán bưng lắm.

Điểm lợi của Unreserved Ticket là bạn có thể mua dễ dàng ở nhà ga. Cứ vào ga đến chỗ nào có dòng chữ cực lớn UNRESERVED thì xếp hàng và chờ mua vé thôi (ở các nhà ga lớn thì có khi phải xếp hàng rất lâu). Nhiều nhà ga có máy bán vé tự động, hãy đến mua vé ở đây để khỏi xếp hàng. Gọi là máy bán vé tự động nhưng thường có nhân viên nhà ga trực tại máy để bán vé cho hành khách. Vé Unreserved chỉ bán 1-3 tiếng trước giờ tàu chạy thôi, không có bán trước, cho nên khi nào đi thì mới mua. Vé này luôn có, không bao giờ có tình trạng FULL hoặc hết vé. Cho nên muốn mua bao nhiêu cũng có, còn việc có chen chân lên tàu được hay không thì đó là việc của hành khách hehehehehehehe.

Do bất đồng ngôn ngữ dễ hiểu nhầm nên khi mua vé Unreserved tôi luôn ghi sẳn ra một tờ giấy nhỏ rồi chìa cho người bán. Trên tờ giấy ghi địa điểm muốn đến, giờ tàu chạy (nếu có) và ghi chữ Passenger Train. Ví dụ: New Delhi 8pm Passenger Train. Tuy nhiên tàu Passenger chỉ di chuyển đoạn đường chừng vài chục cho đến vài trăm km và trong cùng một bang, khi qua bang khác thì bạn nên mua tàu đến nơi nào gần biên giới bang muốn đến, xuống ga đi dạo chơi xong thì mua tiếp tàu chợ đi qua bang kia, chứ tàu chợ liên bang thì hổng có đâu mà mua, chỉ có những điểm giáp ranh biên giới hai bang mới có tàu qua lại thôi.

Một điểm lợi khác của loại vé Unreserved là bạn có thể lên bất cứ tàu nào cùng loại tàu in trên vé. Nếu đó là vé tàu Passenger hay tàu Express hay tàu Superfast thì cứ tìm tàu cùng loại, đến địa điểm mà mình muốn đến, rồi nhảy lên thôi. Còn vé Reserved thì không có được ưu điểm này, bạn phải lên đúng chuyến tàu bởi vì ghế/giường của bạn có đánh số rồi, không lên tàu khác được. Còn vé Unresersed thì thoải mái, cứ việc nhảy lên đại. Nếu mua vé Passenger mà lên tàu Express/Superfast được không? Được, nếu không bị soát vé. Khi người soát vé kiểm tra vé thấy bạn lên nhầm tàu thì họ sẽ thông báo, có khi họ xí xóa, có khi họ bắt đóng tiền chênh lệch.

Một điểm lợi khác của vé Unreserved là dù bạn mua vé này nhưng nếu tàu vắng bạn có cả nguyên băng ghế trống nằm ngủ thoải mái, y chang loại vé Sleeper Class vậy đó. Nếu mua vé Unreserved mà lên tàu vào ban đêm bạn sẽ thấy cảnh tượng rất vui. Đó là người ta ngủ la liệt khắp nơi, trên ghế, dưới sàn, dưới gầm ghế, trên thanh để hành lý, trước cửa toalet. Túm lại là chỗ nào có thể nằm xuống được là họ nằm thôi.

Điểm bất lợi của Unreserved Ticket là có những chuyến tàu bạn không chen vào được do người ta đi quá đông. Tìm được chỗ đứng đã là may lắm rồi đừng nói chi là chỗ ngồi. Tuy nhiên, trong tình huống này bạn có thể sang toa Sleeper Class tìm gặp người soát vé (conductor) và hỏi họ có giường nào trống để bạn upgrade (nâng cấp) vé từ Unreserved Second Class lên thành Reserved Sleeper Class hoặc có thể upgrade lên ở những vé mắc tiền hơn nếu họ có giường trống. Bạn chỉ cần đóng tiền chênh lệch thôi.

Nếu là phụ nữ thì bạn sẽ có ưu thế khi đi loại Unreserved Second Class. Đó là luôn có toa chỉ dành cho phụ nữ (Ladies Only). Thường những toa này nằm ở đầu hoặc ở cuối đoàn tàu. Trên tàu Superfast và Express có cả cảnh sát hoặc bảo vệ đi theo những toa này để bảo vệ các nữ hành khách bên trong toa. Còn tàu Passenger thì không có.

Túm lại mục đích tôi giới thiệu mọi người Unreserved Ticket Second Class là để chỉ cho mọi người thấy chi phí di chuyển cực rẻ. Còn bây giờ thì kể lại cho mọi người kinh nghiệm của tôi khi đi bụi hoàn toàn tự lập ở Ấn với chi phí 100 đô Mỹ/ tháng nha.

1. Đi lại:
- Đi lại bằng tàu lửa, toa Second Class với Unreserved Ticket, và đa phần là Passenger Train.
- Đi bằng local bus, loại xe buýt máy gió, kính cửa có thể rớt xuống đường lúc nào cũng được.
- Đi bộ, vừa tập thể dục vừa khám phá địa phương.

Ở các thành phố cực lớn như New Delhi, Mumbai, Kolkata, Chennai, Bangalore....., còn có một loại tàu được gọi là local train hoặc suburban train. Tàu có chức năng y hệt xe buýt, các toa tàu không có toilet, dành cho người dân di chuyển trong ngày. Tàu chạy hai chiều từ nội ô ra ngoại ô và ra các khu vực xung quanh thành phố. Ở Mumbai, tàu local chạy đến khu vực cách Mumbai cả trăm km luôn đó mọi người. Nếu dùng phương tiện này để di chuyển nội ngoại ô thì vừa rẻ vừa tiện lợi vô cùng. Ở Mumbai khi đi tàu local sau 9h đêm thì mỗi toa Ladies Only có cả cảnh sát nhà ga vác súng và bộ đàm vào toa ngồi để bảo vệ hành khách nữ luôn đó mọi người. Do tàu local giống y hệt tàu chợ, chạy chậm rì rì, ga nào cũng dừng, ban đêm mà ra vùng ngoại ô như thế, những người có ý đồ xấu rất dễ nhảy lên tàu để cướp giật hay bắt cóc hay hành hung phụ nữ cho nên cảnh sát phải đi theo bảo vệ là vậy đó. 

Sẳn đang nói về cảnh sát cho nên tám chuyện cho mọi người nghe chơi nè! Ấn độ vui vậy đó. Cảnh sát có từng nhóm riêng hoạt động chuyên cho một mục tiêu hay một khu vực đặc biệt nào đó. Ví dụ: nhà ga thì có cảnh sát ga, đền thờ thì có cảnh sát đền, bãi biển thì có cảnh sát bãi biển, ....Cảnh sát chứ không phải là bảo vệ đâu nha mọi người. Thay vì ở Việt Nam chỉ có cảnh sát khu vực phải làm việc trên phạm vi toàn khu vực đó. Nhưng ở Ấn độ họ không gọi là cảnh sát khu vực mà được gọi theo đúng khu vực mà họ phụ trách. Ví dụ đền thờ A thì có nguyên đội đặc nhiệm chuyên một nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ đền thờ A nên họ được gọi là cảnh sát đền thờ A. Bãi biển B thì có nguyên đội cảnh sát chuyên tuần tra khu vực bãi biển B nên họ được gọi là cảnh sát bãi biển B,.... Họ trực theo ca, có lô cốt để đứng làm nhiệm vụ, có phòng ăn ở nghỉ trong khu vực đó, có văn phòng làm việc, thậm chí có khi còn có cả nguyên cái đồn trong khu vực đó nữa đấy mọi người!

2. Ngủ nghỉ: Ngủ ở nhà ga. Miễn phí, hổng có tốn tiền. Nhà ga nào ở Ấn độ cũng có cảnh sát nhà ga trực 24/24. 

Kinh ngiệm ngủ ở nhà ga Ấn độ của tôi:

Thường các nhà ga có phòng chờ (waiting room). Nhiều nơi có Waiting Room for Ladies Only. Vào những nơi này thì khá an toàn, do chỉ toàn là phụ nữ, phụ nam không được phép vào. Nếu bạn mua vé Unreserved thì phải vào Waiting Room dành cho Second Class. Có nhiều bang sang lắm. Đã là Waiting Room cho Second Class (General Waiting Room) mà còn có Waiting Room Second Class dành cho phụ nữ nữa chứ. Toilet và phòng tắm vừa sạch vừa miễn phí. Nếu không miễn phí thì phải đóng tiền Rs. 5 cho toilet và Rs.10 cho tắm. Thường những nhà ga cỡ trung vừa sạch vừa miễn phí còn những nhà ga nhỏ chỉ có toilet mà không có phòng tắm, những nhà ga lớn thì hầu như luôn thu phí cho nhà vệ sinh và phòng tắm.

Nếu bạn đi bằng vé Sleeper Class thì nhà ga nào cũng có Waiting Room cho lọai vé này trở lên, cho nên tắm rửa ngủ nghỉ dễ dàng hơn nhiều. Còn với vé Second Class thì waiting room có nơi có nơi không. Ở Varanassi, tôi đóng Rs50 cho người gác cửa phòng Waiting Room để được vào đó ngủ nghỉ cả đêm bởi vì vé Second Class thì không được vào.

Để ngủ thì bạn chỉ cần trải một tấm lót lưng xuống đất, rồi lấy ba lô gối đầu hoặc gối chân, lấy mền quấn lại, tìm chỗ có quạt máy nằm cho khỏi bị muỗi chích, cứ thế mà khò khò thôi.

Thường những nhà ga có chữ Junction hoặc những ga là địa điểm hành hương thì các waiting room thoải mái hơn bởi vì luôn có người ngủ vì đợi tàu hoặc xuống tàu quá khuya. Cho nên khi bạn ngủ thì bạn cũng là một người trong số họ nên chẳng ai để ý làm gì.

Mỗi khi tôi đến nhà ga thì tôi đi loanh hoanh tham quan thành phố, đến chiều tối thì lại tìm đường về lại nhà ga, vào các waiting room trải ổ ra và nằm ngủ thôi. Hoặc nếu đến ga vào buổi tối thì vào thẳng các waiting room, ngủ một giấc đến sáng. Sau đó đi tham quan nguyên ngày, đến trưa chiều thì lại mua vé đi sang thành phố khác, nếu không thì ngủ lại đó 1 đêm nữa, hôm sau mới mua vé đi tiếp. Nếu quyết định ngủ tại nhà ga nhiều hơn 1 đêm thì bạn cũng nên khéo một tí, chớ để cho người khác biết, bởi vì có nhiều người vô gia cư hay vào ga tìm chỗ ngủ ké và bị cảnh sát đuổi ra hết. Cho nên mỗi đêm nên chọn 1 chỗ khác nhau để ngủ cho an toàn. Những nhà ga lớn có đến 2-3 sảnh chờ. Mỗi đêm ngủ ở 1 sảnh khác nhau, hoặc ngủ cùng sảnh nhưng chọn góc khác mà ngủ. Tôi ngủ tại nhà ga Madurai ở bang Tamil Nadu 3 đêm liền và nhà ga Howrah ở Kolkata liền tù tì 5 đêm luôn đó mọi người.

Nhiều nhà ga bắt phải mua platform ticket (Rs.10/2-3 giờ) thì mới vào sân ga hợp pháp. Nếu buộc phải mua thì cứ mua. Nếu không thì cứ vào. Nếu không muốn phạm luật thì đơn giản lắm. Chỉ cần đến quầy vé mua đại một cái vé nào cực rẻ đi đâu đó. Có vé rồi thì cứ vào ga, còn có đi hay không là việc của mình. Có nơi soát vé khi bạn ra cổng nữa đấy nha. Cho nên nếu không muốn bị tịch thu vé, muốn giữ vé làm kỉ niệm thì canh thời điểm mà đi ra, hoặc đi ra cổng khác. Thường có nhiều cổng và không phải cổng nào cũng soát, và thường họ chỉ soát khi có tàu đến. Khi tàu đến, tôi không ra khỏi ga liền. Tôi đi loanh hoanh tham quan xem nhà ga này có thể ngủ ban đêm được hay không, có những tiện nghi gì. Nếu chắc có thể ngủ được thì tôi mới ra ngoài tham quan. Nếu không thì tôi phải nhắm đến một địa điểm khác để đến ngủ, hoặc mua vé tàu đêm để ngủ trên tàu luôn. 

(Lưu ý: Passenger Train ban đêm không có bảo vệ trên tàu cho nên nếu đi tàu này quá khuya thì cũng nên cảnh giác hơn một tí. Thường cũng đông nghẹt người địa phương đi mua bán về và cũng hiếm có tuyến  tàu Passenger nào chạy xuyên đêm lắm. Tuy nhiên thỉnh thoảng tôi ở trên những chuyến tàu đêm (thậm chí tàu ngày) vắng hoe, rồi được người dân địa phương nhắc nhở nên dần cẩn thận hơn. Không nên ở một mình trên toa tàu, có khi nguyên toa tàu không người nào chạy suốt cả tuyến luôn đó. Thường đi đoạn đường xa hiếm có ai đi tàu Passenger lắm, cho nên có khi mua vé mà người bán vé hỏi đi hỏi lại mãi để chắc rằng mình không bị nhầm nữa chứ. Do người ta chỉ đi đoạn đường ngắn trên những chuyến tàu chợ mà nhiều khi nguyên cả đám người họ xuống nhà ga nào đó hết trơn, chỉ còn một mình mình ngồi nguyên toa tàu hihihihi. Cho nên phải chuyển sang toa có người ngồi cho an toàn.)

Nếu không muốn ngủ bụi ở phòng chờ thì bạn có thể đăng ký ngủ dorm tại ga, giá có khi chỉ 1-3 đô Mỹ/giường thôi, nhưng cũng tùy nơi nha. Có nơi giá cũng mắc lắm, có nơi đông du khách thì thường hổng có phòng/giường trống đâu. Tôi thì toàn là nằm dưới đất hoặc trên băng ghế trong phòng chờ mà ngủ thôi.

Kể chuyện ngủ nhà ga cũng có nhiều cái vui lắm. Mà cái vui nhất là tôi bị chôm mất tiêu hành lý trong lúc ngủ ở nhà ga tại Mumbai. Biết sao bị chôm không? Tại vì ỷ lại đó. Tôi đi từ phía Nam Ấn mò mò lên Mumbai bằng tàu lửa nha. Cứ đi vài chục hoặc 100-200 km thì dừng lại để tham quan ngắm nghía rồi lên tàu đi tiếp. Vậy mà cũng tới Mumbai. Ở mấy bang phía Nam, cảnh sát nhà ga dễ thương lắm. Họ thấy mình là du khách nước ngoài nên nếu lỡ ngủ quên không canh chừng hành lý cẩn thận là họ đánh thức dậy để canh chừng hoặc họ ngồi canh chừng giùm luôn. Cho nên khi ngủ toàn để ba lô bên cạnh mà hổng bị chôm. Lên Mumbai, tưởng cũng vậy. Mệt, đuối, lả, do ngồi tàu chợ cả ngày nên vừa đến phòng chờ là lao vào nhà tắm để tắm rửa, sau đó lấy ra hai cái mền, 1 cái lót đầu, 1 cái đắp người, ba lô để dưới đất ngay chân ghế, rồi ngủ thẳng cẳng. Đến 2h sáng mở mắt dậy thì thấy toàn bộ hành lý là hai cái mền và chai nước, còn lại thì bị mất sạch. (Tiền bạc giấy tờ quan trọng thì tôi lúc nào cũng đeo trong người nên dĩ nhiên là không bị mất rồi.) 

Hổng thấy ba lô đâu hết, tôi đi ra rồi đi vào, rồi hỏi phòng cảnh sát để đến báo bị mất cắp. Vậy mà tôi vừa mới nói hành lý bị chôm đâu mất rồi, họ hỏi ngay: Chỉ có quần áo thôi hả? Sao biết hay vậy ta? À quên nói với họ là chỉ có quần áo rách thôi hahahaha. Chắc thấy người nước ngoài nghĩ có nhiều đồ quý giá nên tụi nó chôm chứ gì. Ai ngờ ba lô rách, vá lên vá xuống, quần áo cũ hết rồi, mòn theo nắng gió, còn lại là mấy món đồ lặt vặt cùng cả mớ bản đồ du lịch của từng bang vừa mới xin được ở văn phòng du lịch ở Goa (hổng có thiết bị điện tử nào cả, laptop, máy ảnh, điện thoại đều không có). 

Báo cảnh sát xong đi về phòng chờ nằm ngủ tiếp. Sao thấy sướng quá, hổng phải vác ba lô cho nặng vai. Hành lý chỉ còn hai cái mền và 1 chai nước. Đúng là đi bụi kiểu này còn gì sướng bằng. Sao bị chôm hành lý mà thấy sướng dữ vậy trời!!!!! 

Buổi sáng hôm sau đi vòng vòng Mumbai với chỉ 2 cái mền, nhẹ tênh cả người. Vừa đi vừa tự sướng cho sự nhẹ tênh của mình nữa chứ. Sau đó tôi mua được 1 cái tay nải, loại túi may bằng vải rẻ tiền dành cho mấy bà mấy ông xách đi chợ để cho 2 cái mền vào xách đi. Tôi trông giống như một người bản địa đang đi chợ vậy đó. Lại thấy sướng!

Nói đến Mumbai nên sẳn mách cho mọi người biết là: Mumbai có phim trường Bollywood bự thiệt là bự, nằm ở ngoại ô, có quân đội gác ngay cổng ra vào. Muốn vào tham quan thì không được tự đi mà phải mua tour, đi vào bằng xe buýt dành cho du khách (phòng vé xe buýt nằm chình ình ngay bên phải cổng ra vào). Khoảng Rs. 600/người, tham quan hai tiếng đồng hồ, có cả hướng dẫn viên nữa. Tôi đến khi chuyến xe buýt cuối trong ngày vừa rời đi (4h30 chiều), và cũng chẳng có Rs 600 để trả nên thôi không vào Bollywood nữa, đi ra ngoài chơi thôi.

3. Ăn uống:

- Uống: Mua một chai nước bằng nhựa tốt khoảng 1 lít đem theo rồi đến refill ở các nhà ga xe lửa, chỉ có Rs 5/lít. Nước lọc mát lạnh rất ngon, uống mãi vẫn chưa chán. Nhưng mà uống nước lã mà trời nóng thì không đã khát, tôi chỉ cho các bạn bí kíp này nè. 

Mua theo chanh tươi. Mỗi lít nước, cắt ¼ hay 1/3 hay ½ trái chanh (tùy trái lớn nhỏ) vắt cho vào chai, cho luôn cả vỏ chanh vào (dĩ nhiên là phải rửa sạch trước khi vắt rồi). Uống rất đã khát. Chỉ là nước lọc với chanh thôi nha, không thêm đường đâu à. Nước chanh rất tốt, vừa có tác dụng giải nhiệt vừa có tác dụng giải được một số chất độc trong cơ thể. Tuy nhiên uống nước chanh rất dễ mắc đái (chắc do thải nhiệt và thải độc đây này hihihi.) Nhưng uống như vậy thiệt là đã, vừa có vitamin nữa đó mọi người. Do vậy tôi lúc nào cũng dự trữ chanh tươi.

- Ăn: Có kiểu ăn vừa rẻ vừa không cay nè mọi người. Đó là mọi người nên có một cái ca nho nhỏ rồi mua những món sau để ăn. Vào nhà hàng thì mắc, thức ăn làm sẳn có khi rất cay và nhiều dầu mỡ nữa. Mọi người có thể chọn những món ăn như sau:

 + Mua bánh idly, bánh làm từ bột gạo có giá Rs3-5/cái, rất dễ ăn, có thể ăn không, không cần cà ri.
+ Plain dosa (có nơi bán rất nhiều dầu mỡ, có nơi thì không)
+ Bánh mì còn gọi chappati hoặc roti rồi ăn cùng trứng chiên
+ Cơm trắng và dhal (dhal giống như canh đậu, không phải đậu hủ mà là hạt đậu, đây là món duy nhất ở Ấn độ mà người ta không thể nấu cay hoặc nấu nhiều dầu mỡ được)
+ Cơm trắng + trứng luộc +muối +dưa leo trộn lại ăn cũng ngon lắm
+ Cơm trắng ăn cùng chuối/đu đủ chín
+Cơm trắng ăn cùng curd (ya ua không đường)

Nếu ăn như vậy, bạn không cần vào nhà hàng, cứ mua từng món riêng ra, cho vào ca, rồi vào công viên vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Có giai đoạn tôi không ăn được cay hoặc dầu mỡ, cứ ăn vào là người nóng phừng phừng, đổ ghèn mắt luôn. Cho nên tôi toàn ăn những món ăn lành mạnh được kể ở trên, không có gia vị nhiều, ăn thế vừa rẻ vừa ngon vô cùng.

Ngoài ra bạn cũng có thể mua bột sampa (bột của người Tây Tạng), mua theo bịch bột cho vào hành lý để dành dự trữ (bột này chỉ có khu người Tạng mới có bán thôi). Chỉ cần cho vài muỗng bột này vào ca, mua thêm ly trà sữa vài rupees, trộn trà sữa với bột là có được món ăn sáng no bụng rồi đó mọi người. Bột sampa của người Tạng giúp no lâu lắm đó mọi người. Bột được họ rang lên nên có mùi thơm thiệt là thơm. Nhờ bột sampa này mà người Tạng đi hành hương từ ngày này qua ngày nọ mà không bị đói. Ngon nhất là pha với đường, sữa, nước trà nóng rồi ăn. Hổng có nước nóng, họ pha nước lạnh cũng xong bữa. Nếu không có bột sampa thì đem theo mấy loại bột ngũ cốc ở Việt Nam thay thế chắc cũng được đó mọi người. 

Nếu muốn ăn vặt thì có thể mua dự trữ bánh bích quy Marie Gold của hãng Britania, rất rẻ chỉ có Rs 5-10-20/gói (tùy gói lớn nhỏ), bánh không ngọt lắm, dễ ăn. Tôi ăn bánh này miết

Vậy là kể xong cho mọi người cách đi lại cực rẻ, ăn uống, ngủ nghỉ rồi há. Nhưng để làm được như vậy thì hành lý cần phải thật là gọn nhẹ. Hành lý chỉ cần những thứ sau:

- Thông tin thì có thể mua một quyển sách India Tourist Road Atlas, giá khoảng Rs.100, trong đó có bản đồ của tất cả các bang, thông tin cơ bản và những địa điểm du lịch chủ yếu của từng bang. Như vậy là đủ rồi. Sách Atlas nhẹ, dễ tra. Có khi tôi xé ra bản đồ của bang cho vào túi áo để dễ nhìn luôn. Không cần sách hướng dẫn chi cho mệt. Đi đến các nhà ga lớn hay các điểm du lịch thì xin bản đồ miễn phí. Khi không cần thì tìm người cho lại. 

Trong quyển Atlas, mỗi bang chỉ chiếm 2 trang giấy thôi. Trang 1 là thông tin cơ bản về bang, tên những địa điểm tham quan/hành hương của bang, vài tấm hình của vài di tích nổi bật nhất của bang cùng số km cho những địa điểm chính. Trang thứ 2 là bản đồ của toàn bang, có tuyến đường xe lửa nữa. Mấy trang cuối trong quyển Atlas là bản đồ của các thành phố lớn của Ấn độ. 

Theo kinh nghiệm của tôi, nếu đi xuyên bang trong thời gian 1-2 tháng thì chỉ cần cầm cuốn Atlas này là đủ, không cần mang bản đồ của từng bang chi cho nặng ba lô. Quyển Atlas có thể mua ở các kiosk bán sách ngay tại các nhà ga hay bến xe lớn.

- Ăn uống thì chỉ cần:
+ 1 cái chai nhựa 1 lít để refill (chai này ở Ấn độ bán đầy, tôi mua loại nhựa tốt, chuyên dùng đựng nước trong tủ lạnh có giá Rs.80/chai)
+1 cái ca inox nhỏ để đựng thức ăn
+1 cái muỗng
+1 con dao nhỏ để gọt trái cây

-Ngủ thì cần:
+1 cái túi ngủ mùa hè, loại mỏng có thể gấp nhỏ cho vào ba lô, ngủ trong túi ngủ thì an toàn hơn, tránh bị hở hang khi ngủ nơi công cộng, tránh bị chôm mất giấy tờ đang đeo trong người,….)
+ 1 cái khăn choàng lớn để giữ ấm (shawl) có thể dùng làm gối ngủ. Tôi không thích gối đầu bằng ba lô. Ba lô thì tôi để dưới đầu gối và cho cả hai chân gác lên đó, vậy là an toàn, không bị chôm, vừa tốt cho chân khi phải đi bộ nguyên ngày.
+ 1 tấm nhựa trải dưới đất để nằm ngủ (có thể dùng loại giống như loại trải bàn và kiếm cái nào vừa kích thước của mình)

- Mặc thì chỉ cần một bộ đồ mặc trên người cùng 1 bộ đồ sơ cua. Vậy là đủ.

Nếu đi dọc theo bờ biển từ Tây sang Đông hoặc ngược lại thì có khi chỉ cần một bộ đồ mặc trên người thôi nha mọi người. Đi dọc bãi biển mà, nếu muốn tắm thì cứ mặc nguyên bộ đồ nhảy đại xuống biển mà tắm. Dĩ nhiên là giấy tờ tiền bạc phải cởi ra cho vào ba lô khóa lại rồi xích ba lô đâu đó, nếu không thì tìm nơi nào cảm thấy an toàn rồi vừa tắm vừa canh chừng hành lý. Tôi toàn tắm như vậy mà không bị chôm hành lý. Nếu bị chôm chắc ngồi khóc vì có bao nhiêu đồ để cả vào ba lô để trên bờ hết rồi. Nhưng chỉ làm vậy khi trực giác cho phép thôi nha mọi người. Có khi tôi để ba lô ké dù của mấy ông cứu hộ biển nữa đấy.

Sau khi tắm biển thì tìm nhà tắm công cộng tắm lại bằng nước ngọt, cởi đồ ra giặt luôn, giặt xong thì mặc lại bộ đồ ướt vào người, đeo ba lô đi bộ một hồi thì quần áo khô ran trở lại hà. Tôi đi miết như vậy mà chỉ có một bộ đồ thôi, đồ sơ cua chẳng thèm đụng đến luôn.

Kể tiếp cho mọi người nghe chuyện tôi bị mất hành lý ở Mumbai nha. Sau khi mất hết đồ, chỉ còn hai cái mền và chai nước, tôi mua tay nãi cho vào quảy đi nhẹ tênh. Nghiệt ngã một cái: rồi cũng đi dần lên phía Bắc, mùa đông lạnh cóng người, nên phải mua thêm quần áo và mền quấn cho ấm. Tôi toàn ngủ bụi, ngủ nhà ga nên phải tự cung tự cấp rồi. Phải mua 1 cái ba lô để đựng đống đồ mới mua kia. Vậy là hành lý lại nhiều trở lại. Nhưng do toàn mua đồ mùa đông, nên khi hết mùa đông, tôi cho hết quần áo và mền đi, chỉ còn lại vài món cơ bản, vậy là lại tiếp tục nhẹ tênh. Nếu không có mùa đông thì chỉ cần hai cái mền, cái ca cùng chai nước thôi cũng đủ đi khắp thế gian rồi đó mọi người.

Công nhận một cuộc sống không có hành lý là một cuộc sống nhẹ tênh, vô cùng sung sướng. Nhờ được chôm mất hành lý mà tôi trải nghiệm được cái nhẹ tênh ấy là như thế nào rồi đó mọi người. Cho nên phải cảm ơn thằng ăn trộm đấy nhé!

P.S Ở Ấn độ có khi không cần phải mua xà bông tắm và xà bông giặt đâu nha mọi người! Có cách xài miễn phí nè. Một số vùng của Ấn độ có phong tục ngộ lắm nha. Người ta đến các đền thờ Hindu để làm lễ rửa tội, sau đó ra bờ sông (sông nào cũng được không nhất thiết là sông Hằng linh thiêng, có nơi không có sông thì họ ra bờ biển) tắm rửa và giặt sạch sẽ quần áo đang mặc (họ mang theo đồ mới để mặc). Sau khi tắm xong và giặt đồ xong thì họ ném luôn xà phòng xuống sông, hoặc để trên bờ cho nước muốn cuốn đi đâu thì cuốn, chứ họ không mang xà phòng về. Hổng biết tại sao, chắc họ sợ xui hay sao ấy! hihihi. Vậy là tôi ngồi đó xem họ tắm rửa, có khi tôi cũng tham gia tắm luôn, sau khi họ tắm xong, bỏ xà bông lại thì tôi gom hết để dành tắm và giặt quần áo. Có khi nguyên cục nguyên xi chưa khui vỏ ra họ cũng chả thèm, vất lại luôn. Lúc tôi đến là dịp thường mà còn vậy, huống chi là vào ngày hành hương chính, số lượng xà bông tắm và xà bông giặt (họ xài xà bông cục để giặt chứ không phải xà bông bột) bị vứt xuống sông là rất lớn. Vậy mà nhiều người mộ đạo xuống sông lấy nước sông uống một cách vô cùng thành kính. Tôi thấy họ uống nước sông mà nổi hết da gà. Đó là chưa kể, cách nơi họ tắm vài mét, ở dưới chân cầu là một cái xác chết phập phều theo sóng nước. Lần đầu tiên đứng trên cầu, nhìn thấy cái xác chết này, tôi hết hồn, chặn người đi đường lại, bảo họ báo cảnh sát vì có một cái xác chết dưới sông. Họ cười cười nói gì đó bằng tiếng bản địa rồi bỏ đi mất. Tôi chả hiểu gì cả. Sau này nhớ đến sông Hằng ở Varanasi, tôi đoán ra: chắc người chết nào còn trẻ quá chưa lập gia đình hoặc chưa có con, khi chết thì xác được quăng xuống sông để thủy táng chứ không có thiêu. Chắc là vậy nên họ mới cười tôi. Bởi vậy khi đi Ấn độ thấy xác chết phập phều dưới sông hoặc dưới biển thì chớ có hốt hoảng la: Có người chết hay có người bị giết nha mọi người hihihihi.

Bài liên quan: Bí kíp đi du lịch bụi ở Ấn độ (Phần 1)
Bài liên quan: Từ Sài Gòn đi Nam Ấn vừa nhanh vừa rẻ
Bài liên quan: Classes of Travel on Indian Railways Trains
Bài liên quan: India Travel Tips: 9 Common Problems to Expect in India
Bài liên quan: 8 Most Popular Festivals in India

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Cách tìm vé máy bay rẻ nhất với công cụ tìm kiếm skyscanner

Xin mời mọi người đọc bài viết bằng tiếng Anh này. Rất hay và hữu ích!


Bài viết cực kỳ hữu ích cho người đi bụi theo kiểu: đến đâu không quan trọng, quan trọng là vé máy bay phải rẻ nhất, và đi ngày nào không quan trọng miễn sao vé rẻ là được rồi, cho nên địa điểm đến sẽ chọn là Everywhere và ngày đi thì chọn là "Whole month," rồi sau đó chỉ chọn từng tháng để xem, chứ không phải chọn ngày nữa.

Và đặc biệt là trang SkyScanner này có cả tiếng Việt và báo giá cũng bằng Việt Nam đồng luôn đó mọi người. Nếu muốn báo giá bằng tiền khác thì tùy mình chọn.

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Từ Sài Gòn bay đi Hà Nội trong dịp Tết đi như thế nào cho rẻ?

Vừa rồi trên 1 trang web có bài viết rằng: nếu bay trực tiếp Sài Gòn – Hà Nội thì giá vé mắc lắm! Hơn 3 triệu đồng/vé cho 1 chiều bay. Cho nên có cách đi rẻ hơn mà còn phối hợp tham quan du lịch nữa. Đó là từ Sài Gòn mua vé đi Bangkok, rồi từ Bangkok mua vé đi Hà Nội. Giá vé cho 2 lần bay rẻ hơn đến 1 triệu đồng so với bay trực tiếp. Và hãng hàng không mà họ đề nghị là Air Asia.

Tuy nhiên theo kinh nghiệm của tôi thì hãng Air Asia có khi còn mắc hơn hãng Nokair của Thái nữa đấy mọi người. Nếu canh được giá vé rẻ thì có khi chỉ còn 30 - 40 đô/vé một chiều thôi và đặc biệt là dù vé khuyến mãi nhưng được miễn phí đến 30 kí hành lý kí gửi (cho Sài Gòn, Hà Nội và Yangon), cái này thì Air Asia không cạnh tranh được rồi. Và với Nokair thì dù mua vé khuyến mãi nhưng vẫn có thể thay đổi việc booking sau khi đóng một khoản phí, còn Air Asia thì không được rồi.
Cho nên nếu muốn đi Bangkok giá rẻ thì canh của cả Air Asia và Nokair nha mọi người. Thấy Nokair có vé rẻ hơn thì mua liền.

Kinh nghiệm này học từ người khác: Khi thanh toán vé máy bay với Nokair thì hãy chọn tiền là Thái Baht thì khi quy ra tiền đồng sẽ rẻ hơn là chọn USD. Cái này tôi mới biết nè! Vậy mà tôi cứ USD mà chọn để thanh toán không ấy chứ. Chắc sau này mua vé của hãng hàng không của quốc gia nào thì chọn tiền của quốc gia ấy mà thanh toán thì chắc là tốt hơn, phải vậy không ta? 

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Dịch vụ Air Asia Live Chat thiệt là dễ thương!

 Nếu trong quá trình sử dụng on-line booking của Air Asia, các bạn có gõ sai chính tả hay viết nhầm kí tự và chỉ nhận ra sai sót này sau khi việc thanh toán tiền và việc đặt vé đã hoàn tất thì chớ có bối rối. Hãy vào google gõ từ Air Asia Live Chat để nhờ họ chỉnh lỗi chính tả lại giùm. Tuy nhiên do đây là dịch vụ trên phạm vi toàn cầu nên số lượng truy cập vào là khá đông bởi vậy có khi mạng bị nghẽn, bạn không vào được. Cũng không sao, chờ vài phút sau thì vào lại.

Khi vào rồi thì bạn phải điền thông tin vào những ô có dấu * màu đỏ như họ tên, email, booking number và nhấn nút gửi. Sau đó thì ngồi chờ, có khi chờ gần 1 tiếng đồng hồ bởi vì bạn đang xếp hàng để chờ đến phiên mình nói chuyện trực tiếp với tư vấn viên của Air Asia. Có thông báo bạn phải chờ bao nhiêu phút và bạn đang ở vị trí thứ mấy trong waiting list, và cái này thì liên tục thay đổi. Trong lúc chờ thì bạn hãy soạn sẳn cho mình những thông tin cần giúp đỡ.

Ví dụ, tôi lỡ gõ sai chính tả thì tôi soạn thảo sẳn một lá thư sau:
“On the booking, I made two small mistakes in name- typing of Guest 2 and Guest 3.
Guest 2: The correct name is: XXXXXXXX
The name on booking is: XXXXXXXAX.
Guest 3: The correct name is: YYYYYYY
The name on booking is: YYYYYYYA
I wonder whether it is possible for us to correct the mistakes because our flight is of LOW FARE.”
Thank you so much and best regards,”
Khi gặp được tư vấn thì mình copy và paste cho họ cái thư đã soạn sẳn. Vậy là họ dùng Booking No của mình truy cập vào và chỉnh lại lỗi giùm cho mình. Có thể họ sẽ yêu cầu bạn gửi cho họ xem ngày tháng năm sinh của những người mà bạn nhờ chỉnh sửa họ tên. Do đó cần phải chuẩn bị những thông tin này để gửi cho họ ngay khi được yêu cầu.
Túm lại là tư vấn viên khá là dễ thương và chỉnh sửa lại thông tin rất nhanh. Sau đó họ sẽ gửi email cho mình cái travel itinerary đã được cập nhật.
Khi xong việc rồi, trước khi kết thúc cuộc đàm thoại với họ thì nên nhớ cảm ơn sự nhiệt tình và tận tâm của họ, gọi ngay tên họ mà nói.  Ví dụ: “Thank you so much Danise. You were really helpful.”
Sau đó thì nhớ lên phía trên (ngay dưới tên họ) có cột rate (đánh giá độ hài lòng khi dùng dịch vụ, chọn kí hiệu bàn tay với ngón cái đưa lên, nghĩa là hài lòng, còn bàn tay với ngón cái đưa xuống, nghĩa là không hài lòng; sau khi chọn thì sẽ hiện ra một ô cho bạn gõ vài từ vào để đánh giá họ. Chỉ cần ghi ngắn gọn như very good, nice, helpful, excellent,…………………) Cái đánh giá này là không bắt buộc, tuy nhiên sau khi dùng dịch vụ mà thấy hài lòng thì ngại gì mà không nói vài lời tốt đẹp với người làm cho mình thấy hài lòng. Đừng tưởng điều này không quan trọng nha! Cực kì quan trọng đó. Vì nó có thể giúp họ phấn chấn trong công việc và người vào tư vấn sau bạn sẽ được hưởng soái điều ấy. Tưởng tượng xem: bạn được ai đó khen, bạn phấn khởi và nhiệt tình với người hỏi tiếp theo liền chứ gì.
Dịch vụ này hoàn toàn là miễn phí đó nha mọi người. Cho dù mua vé rẻ, hay vé khuyến mãi thì vẫn có thể nhờ họ truy cập vào booking no của mình để chỉnh sửa lỗi chính tả giúp, chứ không nhất thiết phải mua vé giá cao thì mới được giúp đỡ.
Túm lại là tôi kết cái dịch vụ “Air Asia Live Chat này rồi đó nha. Đúng là khi làm kinh doanh muốn khách hàng trung thành với mình thì dịch vụ hậu mãi phải cực kì tốt. Đâu phải dụ được người ta mua hàng hay mua dịch vụ của mình xong là xong việc đâu. Cách mình giúp họ giải quyết những vấn đề của họ sau đó thì mới thực sự chiêu dụ được họ.

Bài liên quan:  Đừng bao giờ chủ quan!

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Chuyến phượt xuyên lục địa trong 511 ngày


Đi bộ và xin nhờ xe là cách duy nhất mà hai vị khách trẻ cùng một con mèo sử dụng để vượt qua hành trình dài gần hai năm xuyên lục địa từ Bulgaria tới Ấn Độ. 

Roving-Snails-2-humans-1-cat-6-6153-7774

Boris Kanev, 25 tuổi và Marta Samalea, 31 tuổi đến từ Tây Ban Nha đã khẳng định không phải chuyến du lịch xuyên quốc gia nào cũng cần đến máy bay. Chặng đường của họ vượt qua Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Iraq, Trung Quốc, sa mạc trung tâm châu Á, Myanmar và Ấn Độ là một hành trình đầy thú vị với nhiều trải nghiệm khó quên.
 Máy ảnh, máy tính netbook và một chiếc ebook là những vật dụng Boris và Marta mang theo bên mình. Sử dụng chiếc Nokia cũ làm phương tiện liên lạc đề phòng trường hợp khẩn cấp, hai vị khách quyết định tách khỏi cuộc sống tiện nghi mà điện thoại thông minh và mạng xã hội mang lại. Theo Indiatimes, Boris cho rằng đó là cách giúp họ tận hưởng cuộc hành trình vui vẻ và trọn vẹn nhất.

Boris và Marta chọn Ấn Độ làm điểm đến không chỉ vì say mê đất nước này, mà bởi họ muốn lấy Ấn Độ làm cớ để chu du khắp mọi miền thế giới. Chọn cách bộ hành và đi nhờ xe để di chuyển, họ tin rằng mình sẽ được trải nghiệm nhiều nền văn hóa khác nhau, đồng thời có cơ hội gặp gỡ và lắng nghe các câu chuyện cổ huyền bí, thú vị từ những người bản xứ thân thiện.

"Mỗi khi đến với một vùng đất mới, Boris và tôi sẽ ghi lại những câu từ hữu ích để tìm cách giao tiếp với người bản địa. Ban đầu, việc này khá buồn cười và khó khăn, nhưng rồi mọi chuyện cũng ổn, bởi nó thể hiện bạn rất yêu quý đất nước cùng con người họ", Marta chia sẻ. Trong gần hai năm, Boris và Marta gặp không ít khó khăn. Khi đặt chân đến Lào, họ tưởng như đã có thể bỏ cuộc: "Chúng tôi nhận thấy cả hai đã vượt qua rất nhiều thảo nguyên, sa mạc, vùng đồi núi để đến được đây, một nơi rất quê nhà, xa đến mức chúng tôi nghĩ không thể tiếp tục được nữa. Nhưng cuối cùng, mọi thứ đã ổn khi cả hai nhận ra rằng đi đến Ấn Độ chính là quay về nhà".

Chỉ dựa vào tấm bản đồ vẽ tay, sự thân thiện của người bản xứ và lòng tốt bụng của những người lái xe trên đường, Boris, Marta và mèo Burma đã đặt chân đến Ấn Độ - đích đến của chuyến đi 511 ngày. Hai vị khách cho biết sẽ tận hưởng cuộc sống bình dị tại đất nước này trước khi quay trở lại Bulgaria vào dịp Giáng sinh.

Vân Giang

Xem nguồn bài viết ở đây.