CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Những vấn đề mà tôi quan tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những vấn đề mà tôi quan tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2020

TRẦM CẢM

Hôm nay lướt Facebook gặp bài viết về bệnh trầm cảm. Đọc xong cái tôi sửng sốt luôn nha mọi người. Biết sao sửng sốt không? Không biết cái thèn ngu nào gọi cái trạng thái vi diệu này là bệnh nữa. Đúng là đáng sợ nhất là sự ngu si, đã ngu mà còn bày đặt nghiên cứu ra ba cái mớ tri thức tào lao nha mậy. Trầm cảm mà mài gọi là bệnh thì chụy chửi cả họ nhà mài.

Trầm cảm là một trạng thái bình thường, người mà cả đời chưa bao giờ trầm cảm thì người đó mới là bất bình thường.
Trầm cảm là một trạng thái cân bằng âm dương. Khi có cái gì vượt quá thì trầm cảm xảy ra để cân bằng trở lại.
Trầm cảm còn xảy ra khi có sự xung đột giữa bản năng với năng lực và hiện thực. Cái này mấy thèn ngu tự xưng là khoa học gia nghiên cứu chẳng ra đâu. Biết sao không? Bởi vì ngu quá mừ hihi.

Thế nào là xung đột giữa bản năng và năng lực thực tại?
Ai cũng trải qua nhiều kiếp luân hồi, dù mình chẳng nhớ gì đến các kiếp sống quá khứ nhưng thực ra chúng vẫn không bao giờ mất đi mà luôn hiện diện nhưng do mình không thấy được mà thôi. Có lúc nào đó tình cờ mình mở ra được phần trí nhớ này, mở ra mà mình cũng không biết, do vậy mà cũng chẳng nhớ, và cái kí ức trong kiếp sống quá khứ và hiện thực trong kiếp sống này có sự xung đột, có sự khác nhau làm mình không chấp nhận nổi nên xảy ra trầm cảm. Khi bạn hỏi những người trầm cảm thì họ chỉ có cảm xúc thôi chứ chẳng thể nói cho bạn nguyên do sinh ra cảm xúc ấy. Hay nói cách khác thì ngay cả bản thân họ cũng chẳng biết vì sao họ lại có tâm trạng/trạng thái như vậy nữa. Bởi tất cả diễn ra trong vô thức thì làm sao mà họ biết được chứ?

Tôi gọi đây là một trạng thái vi diệu là bởi vì người lâm vào trạng thái này, nếu biết cách thì họ có thể tự thấy được các kiếp sống quá khứ của mình luôn đó. Và nút thắt để mở ra trạng thái này là một sự kiện nào đó trong hiện thực, ví dụ vừa sinh con xong, bị thất tình, thất nghiệp, bị lừa tình, lừa tiền,…….Túm lại là khi lâm vào trạng thái bất như ý thì trong vô thức của họ diễn ra một màn so sánh với những trải nghiệm trong quá khứ, trong quá khứ họ từng có những điều tốt đẹp như thế nào mà bây giờ lại thế này, cho nên trạng thái vi diệu trầm cảm diễn ra để cân bằng xung đột ấy. Hoặc ngược lại họ từng có trải nghiệm đau khổ trong quá khứ như thế nào mà bây giờ được hạnh phúc, khi có sự so sánh xảy ra thì người ta vẫn có thể lâm vào trạng thái trầm cảm dù đang sống hạnh phúc là vậy đó. Mấy thèn ngu khoa học gia hiểu chưa bây?

Còn có nữa là trong các kiếp quá khứ họ từng có năng lực lẫy lừng nào đó mà kiếp này họ chẳng có, khi có sự so sánh trong vô thức, họ cũng lâm vào trạng thái trầm cảm.

Cho nên trầm cảm chính là biểu hiện của sự so sánh âm thầm trong vô thức. Khi thấy một người có trạng thái trầm cảm, nghĩa là trong vô thức họ đang diễn ra sự so sánh, đang có sự xung đột giữa cái đã trải qua rồi và cái đang trải qua. Giống như biểu hiện của một người bị sốt là nhiệt độ cao, ho, nằm liệt giường. Thì trầm cảm là biểu hiện của sự so sánh đang diễn ra âm thầm trong vô thức.

Vậy làm sao để trị?
Có phải bệnh đâu mà bây đòi trị. Đây là một trạng thái vi diệu. Một trạng thái mà các kí ức tiền kiếp đang cuồn cuộn kéo về dù nó không tồn tại trong trí nhớ của mình nhưng nó lại đang âm thầm hoạt động trong vô thức đấy.

Vậy người bị trầm cảm phải làm sao bây giờ?
Nếu ai lười biếng giống tôi thì khi trạng thái này diễn ra thì mặc kệ nó đi, nó muốn ra sao thì cứ thế mà ra, nó muốn chán ăn thì cứ thế mà chán ăn, nó muốn chửi bới thì cứ thế mà chửi bới, nó muốn rúc vào góc thì cứ thế mà rúc mà góc. Nó muốn làm gì thì cho nó tự do mà làm. Đừng tìm cách chỉ trích phê bình đè nén nó, vì càng như vậy thì nó càng quyết liệt hơn thậm chí dẫn đến tự sát. Lúc đầu khi nó còn nhè nhẹ thì mặc kệ nó, lâu lâu hỏi thăm nó phát: Bây so sánh thỏa mãn chưa bây? Nếu chưa thì cứ tiếp tục. Nếu đã thỏa mãn rồi thì thôi, chúng ta lại tiếp tục bay nhảy nào.

Ai không lười biếng như tôi, siêng hơn chút thì có thể nghiên cứu căn nguyên các cảm xúc của mình khi trạng thái ấy đến. Vì sao lại vui, vì sao lại buồn, vì sao lại lo lắng bất an, vì sao lại chán nản, vì sao lại chán ăn, vì sao lại ngủ không được. Nghĩa là đem tụi nó ra làm đối tượng để nghiên cứu, chứ không phải để chỉ trích phê bình đả kích xa lánh đâu nha mọi người. Người siêng năng như vậy thì nghiên cứu miết có khi nghiên cứu ra được tiền kiếp luôn đó. Còn lười như tôi thì chả nghiên cứu ra được cái gì cả đâu nha.

Thật ra tôi gọi trầm cảm là một trạng thái vi diệu vì khi ấy con người tự đối diện với sự cô đơn đang được khuyếch đại lên. Đây là một cơ hội hiếm hoi, nếu ai nắm bắt được thì có thể đó là một bước tiến lớn về mặt tâm linh. Cho nên cái gì xảy đến với ta đều là đúng thời điểm và luôn có một tác dụng nào đó. Thay vì tẩy chay bài trừ tìm cách loại bỏ thì hãy tận dụng và lợi dụng nó cho sự phát triển tâm linh của mình. Vậy mới khôn!!! hihi

Bài viết ở trên là sau khi đọc bài đăng trên Facebook của Huyền Chíp ở trang Xách Ba Lô Lên và Đi dưới đây:

Viết cho người em trầm cảm
Thỉnh thoảng, chị nhận được tin nhắn từ em hay một độc giả như em, một người chị không hề quen biết, nói rằng em buồn và không có ai để tâm sự. Đôi khi, em nói rằng em trầm cảm. Những tin nhắn như vậy làm chị bàng hoàng, bởi ai đó phải tuyệt vọng đến mức nào mới tìm kiếm sự an ủi ở một người hoàn toàn xa lạ.
Chị hiểu sự khó khăn của em trong việc tìm kiếm người có thể chia sẻ những gánh nặng tinh thần ở Việt Nam. Bản thân chị cũng đã có một thời gian dài không coi trọng sức khoẻ tinh thần. Khi ở Israel, đứa bạn thân của chị lúc đó, Asher, nói với chị rằng nó bị trầm cảm, chị đã hỏi nó có bị ốm không. Nó bảo không. Chị hỏi nó có bị thương, hết tiền, hay có đối mặt với mối đe doạ nào không, nó đều trả lời không. Lúc đó, chị đã bảo rằng nó chẳng có vấn đề gì cả và nên thay đổi cách suy nghĩ để tích cực hơn. Đến tận bây giờ, chị vẫn hối hận vì đã không thể là chỗ dựa tinh thần cho đứa bạn thân của mình lúc nó cần chị nhất.
Chị từng đổ lỗi sự thờ ơ của mình cho môi trường mà chị lớn lên bởi không ai trong nhà chị có chút mảy may quan tâm đến sức khoẻ tinh thần. Ngày bé, khi chị cảm thấy không ổn, người lớn hỏi chị những câu hệt như chị đã từng hỏi Asher. Nếu chị không đói, không ốm, không bị thương, người lớn sẽ bỏ mặc chị, đôi khi còn mắng là chị quấy. Những người bị coi là không ổn về mặt tinh thần bị doạ sẽ gửi đi Trâu Quỳ.
Bây giờ nhìn lại, chị không đổ lỗi cho người lớn khi đó nữa bởi chị hiểu rằng, thật khó để quan tâm đến nỗi đau vô hình khi cuộc sống của họ đầy những nỗi lo có thể cân đo đong đếm. Bản thân những người lớn đó, ngoài việc vật lộn với những vấn đề cơm áo gạo tiền, có lẽ phải đấu tranh với những tổn thương tinh thần của chính họ.
Phải qua một thời gian dài, nhìn thấy những người chị yêu thương trả một cái giá rất đắt, chị mới hiểu được rằng đôi khi, chúng ta không khỏe mặc dù bên ngoài, mọi thứ dường như là hoàn hảo. Trong một năm, ba người bạn chị phải bỏ học về nhà vì áp lực tinh thần -- một trong số đó sau hai năm vẫn chưa quay trở lại. Một đứa bạn thân của chị tìm đến tự tử -- chị sẽ không bao giờ tha thứ cho mình vì đã từng đóng cửa giả vờ không có nhà vì sợ nó sẽ sang tâm sự đến sáng và chị sẽ không làm được việc gì. Chị biết nhiều người trẻ, thông minh, thành đạt, xinh đẹp, nhưng vào phòng ngủ của họ sẽ thấy đầy vỏ Prozac và Xanax. Người trầm cảm không cần lý do để trầm cảm.
Bản thân chị cũng đã có một thời gian sống với trầm cảm. Chị không tự hào về khoảng thời gian đó. Trầm cảm khiến chị cảm thấy như mình đánh mất sự kiểm soát về cuộc sống. Chị đã có lúc không vì lý do gì mà bật khóc giữa đám đông. Chị đã có lúc cảm thấy như vô hồn, cơ thể và trí óc từ chối phản ứng với bất cứ sự kích động nào. Chị chẳng buồn ăn, chẳng thể ngủ, chẳng muốn liên lạc với bất cứ ai. Chị đã đánh mất không ít bạn qua quãng thời gian đó và chị nghĩ, không ít bạn đã đánh mất chị, bởi họ không hiểu được những gì chị trải qua.
Đã có lúc, chị đánh lừa bản thân rằng mình sẽ cảm thấy tốt hơn nếu điều gì đó xảy ra. Chị đã nghĩ rằng chị sẽ hạnh phúc nếu chị có thể ra mắt một cuốn sách mới. Chị đã nghĩ rằng chị sẽ hạnh phúc nếu chị có thành tích được mọi người công nhận. Như em, chị đã từng cố gắng tìm kiếm ai đó mà chị tin rằng có thể hiểu chị, để rồi chị luôn thất vọng. Một hạnh phúc phụ thuộc vào ai đó hay điều gì đó là một hạnh phúc không bền vững. Khi điều đó đã đạt được, chị lại trở về đúng nơi mà chị bắt đầu.
Chị nhận ra rằng mặc dù sự giúp đỡ của những người xung quanh là tốt, nhiều khi là cần thiết, điều tối quan trọng cho sự bình yên về mặt tinh thần phải đến tự bản thân chúng ta. Qua thời gian, chị học được một số điều chị có thể làm khi chị cảm thấy bế tắc, đơn độc, không có lối ra. Chị hy vọng chúng có thể giúp ích cho em khi em cần.
1. Đối xử tốt với bản thân
Càng đơn độc, em càng phải đối xử tốt với bản thân. “Be kind to yourself." Hãy làm cho bản thân những điều mà em sẽ làm cho người mà em yêu quý nhất trên thế giới. Cho phép bản thân ăn những món em yêu thích và tránh những món có hại cho sức khoẻ. Tha thứ cho bản thân về những điều em đã làm sai trong quá khứ -- học từ những cái sai đó nhưng đừng dằn vặt giá mà em làm cái này cái kia thì mọi chuyện đã khác đi. Yêu bản thân vì em là chính em -- em không cần phải thông minh hơn, không cần phải xinh đẹp hơn, không cần phải giàu có hơn. Nhìn vào trong gương và đối xử tốt với hình ảnh mà em nhìn thấy. Hãy nói với chính mình rằng em là đủ.
2. Ra ngoài
Khi trầm cảm, thật dễ để khoá bản thân ở trong phòng không làm gì cả. Và vì không làm gì cả, chẳng có chuyện gì thay đổi. Những lần như vậy, chị thương thảo với bản thân: mỗi ngày, chị sẽ ra ngoài làm một điều gì đó. Có thể là đi ăn ở quán phở quen chỉ để nhìn thấy nụ cười của anh bán hàng dễ thương. Có thể là chạy (hoặc vừa đi bộ vừa chạy) để cảm thấy khoẻ mạnh hơn một chút. Có thể là đi bơi để cơ thể tìm thấy một cảm giác thư giãn nhẹ nhàng ở trong nước. Có thể là hẹn cà phê với một đứa bạn thân và nói về những điều làm hai đứa cười (như mấy meme xem trên mạng). Có thể là đi đến nghe một buổi nói chuyện từ một người chị khâm phục. Lần nào cũng vậy, chị cảm thấy mệt mỏi không muốn ra ngoài, nhưng sau khi ra ngoài xong, chị lại cảm thấy vui vì chị đã làm điều đó.
3. Hoà mình vào thiên nhiên
Lần đầu tiên chị cảm thấy nhẹ nhõm sau khi chia tay là khi nhìn thấy bầu trời hoàng hôn đỏ rực phía sau ngọn đồi gần nhà. Chị nhận ra rằng vũ trụ vẫn nguyên xi như vậy cho dù chị có chia tay hay không. Nỗi buồn của chị bất chợt trở nên thật nhỏ nhặt.
Những lần tuyệt vọng, chị cố gắng hoà mình vào thiên nhiên để cảm thấy mình là một phần của một cái gì đó lớn hơn, một cái gì đó thật đẹp và vĩ đại. Không cần phải đi xa xôi để hoà mình vào thiên nhiên, Em có thể ngắm một bầu trời đầy sao, ngửi một bông hoa dại, nghe tiếng ve kêu, lần theo dấu chân của một tổ kiến. Con người là một phần của thiên nhiên, và em cũng vậy. Em đã vượt qua hàng triệu năm tiến hoá để có thể là em ngày hôm nay. Hãy tự hào vì điều đó.
4. Khóc và hét
Trầm cảm nhiều khi không phải là em buồn, mà là em không có cảm giác gì cả. Em không buồn, không vui, không tức giận, không có gì để trông mong. Em cảm thấy cuộc sống trống rỗng và vô nghĩa.
Khi chị trong hoàn cảnh như vậy, chị cố gắng để kích động bản thân để tìm kiếm những cảm xúc mà chị đã đè nén lâu ngày. Chị tìm một chỗ để chị có thể gào thét tất cả những điều khiến chị không hài lòng, và trong quá trình đó, chị hy vọng có thể tìm ra điều thực sự khiến chị bất hạnh. Và chị khóc. Một khi khóc được, chị cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, bởi chị biết rằng chị vẫn còn có thể cảm nhận cuộc sống.
5. Ăn kem và xem một bộ phim đẹp
Không phải tự nhiên mà ăn kem xem phim lại trở thành hoạt động yêu thích của những người gặp chuyện buồn. Ăn kem thực sự khiến chúng ta vui hơn. Nghiên cứu của các nhà thần kinh học ở Institute of Psychiatry in London chỉ ra rằng một thìa kem khiến não chúng ta phản ứng tương tự như khi chúng ta được tiền hay nghe bài hát yêu thích nhất. Một bộ phim nhẹ nhàng với thông điệp đẹp về cuộc sống có thể chúng ta nhìn cuộc sống một cách tích cực hơn. Một số bộ phim chị yêu thích bao gồm Amélie, Forrest Gump, A beautiful mind, 3 Idiots, The Curious Case of Benjamin Button, The Pursuit of Happyness, The Shawshank Redemption, các bộ phim Disney, … Xem những bộ phim này rất có thể sẽ giúp em kết nối được với góc trái tim đã ngủ quên của em, và giúp em khóc.
6. Làm điều tốt cho người khác
Người ta nói, cách tốt nhất để giúp bản thân mình là giúp người khác. Làm một điều tốt đẹp gì đó cho ai khác mà không mong họ đền đáp có thể giúp em cảm thấy tự chủ về cuộc sống và suy nghĩ tích cực hơn về bản thân. Em có thể mua tặng mẹ một bó hoa, mời bố đến ăn ở một quán ăn mà em biết bố sẽ thích, dừng lại để thưởng thức và cho tiền một nghệ sĩ đường phố. Hãy hỏi bạn bè em xem họ có ổn không, và lắng nghe những điều làm họ thấy phiền lòng. Biết đâu nghe xong câu chuyện của họ em sẽ nhận ra rằng em không hề đơn độc -- những người xung quanh đều đang phải trải qua vấn đề như em.
7. Ngưng dùng điện thoại
Cầm trên tay điện thoại đôi khi khiến chị cứ chăm chăm kiểm tra xem mình có tin nhắn gì mới không, và khi không có tin nhắn gì mới, chị cảm thấy như mình bị bỏ rơi vậy. Tệ hơn, những lúc cảm thấy không ổn, chị điên cuồng nhắn tin cho nhiều người hy vọng họ có thể nói hay làm điều gì đó khiến chị cảm thấy tốt hơn. Phần lớn thời gian, chị trở nên bất hạnh hơn, vì chị đã đặt hạnh phúc của mình vào trong tay người khác.
Khi nhận ra chị bị như vậy, chị quyết định ngừng dùng điện thoại. Chị đóng cửa Facebook, để điện thoại vào chế độ máy bay hoặc không cầm điện thoại theo trừ lúc thực sự cần thiết. Mỗi khi thấy muốn nhắn tin với ai, chị viết nó lên giấy và không gửi đi. Làm như vậy giúp chị bỏ được thói quen phụ thuộc vào người khác để hạnh phúc, và dần dần học cách bình yên với chính bản thân mình.
8. Chấp nhận rằng hạnh phúc không phải là tất cả
Những năm gần đây, mạng xã hội tràn ngập thông điệp rằng hãy làm những điều khiến chúng ta hạnh phúc như thể hạnh phúc là mục đích của cuộc sống, và những ai không hạnh phúc thì nên cảm thấy bất hạnh. Nhiều người bạn của chị coi việc không hạnh phúc là một cái tội. Họ đã làm gì sai để mà không hạnh phúc? Nhưng liệu hạnh phúc có thực sự quan trọng đến thế? Một người bạn của chị đã nói với chị: "Những kẻ tìm kiếm hạnh phúc cá nhân là những kẻ ích kỷ."
Nếu em không hạnh phúc, chấp nhận rằng em không hạnh phúc và tiếp tục sống cuộc sống của em. Không hạnh phúc không có nghĩa là em thất bại. Có người theo đuổi hạnh phúc, có người theo đuổi ý nghĩa, có người theo đuổi danh vọng, nhiều người theo đuổi nhiều cái khác. Nếu em chưa biết mình theo đuổi cái gì, đừng nôn nóng bởi phần lớn mọi người không biết họ thực sự muốn gì. Kiên nhẫn và dịu dàng với bản thân. Cho bản thân thời gian để tìm kiếm. Cho phép bản thân phạm sai lầm. Cho bản thân cơ hội thử những cái mới. Một ngày nào đó, em sẽ nhận ra rằng có thể em không hạnh phúc, nhưng em ổn, và rất có thể em sẽ hài lòng với cuộc sống của chính mình.

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2020

TẠI SAO CHÚNG TA KHÔNG NÊN ĐI

Lúc tôi vừa phát hiện ra vấn đề này thì dịch Covid bùng lên nên tôi nín khe hổng dám phát hiện nữa hihihi.

Cái quan niệm của ông bà xưa là sống quanh quẩn sau lũy tre làng thật ra là có lý của nó nha mọi người! Bởi vậy những người già sống ở các nước khác nhau khi sắp chết thích trở về nước là vậy. Ai cũng bảo là do Lá Rụng Về Cội. Cái Lá Rụng Về Cội thực ra theo cái hiểu của tôi thì nó có một tầng sâu hơn. Chúng ta hầu như không ai biết lý do vì sao mình được sanh ra ở một mảnh đất nào đấy. Chúng ta chỉ biết ông bà cha mẹ mình ở nơi đó nên mình gọi là quê, hoặc nơi đó là nơi chôn nhau cắt rốn nên mình gọi là quê. Vậy là trước khi chết mình phải trở về quê cho bằng được. Cho nên mình gọi là Lá Rụng Về Cội. Còn tôi hiểu Lá Rụng Về Cội là biết được nguyên do vì sao mình được sanh ra ở đó mà không phải ở nơi nào khác, vì sao mình được sanh ra ở đất nước đó mà không phải là đất nước nào khác. Biết được nguyên do này thì mới thực sự là Lá Rụng Về Cội, nếu không chỉ là mang cái thân xác về quê mà thôi. Một số người sanh ra ở Việt Nam sau đó cùng cha mẹ đi định cư ở nước khác, sau khi chịu nỗi vất vả vì phải hòa nhập với môi trường nơi ấy họ quay sang oán trách cha mẹ là sao không đẻ ra mình ở nước đó để mình khỏi phải khổ nhọc như vậy chớ. Nếu cha mẹ họ mà chờ đến khi ra nước khác mới sanh con thì đứa con ấy chưa chắc đã là họ chứ ở đó mà oán trách. Biết sao không? Do duyên này nghiệp này, họ mới sanh ra ở Việt Nam, hay còn gọi là cộng nghiệp với đất Việt Nam. Nếu sanh ở nước khác thì phải sanh ra đứa có cộng nghiệp với đất nước ấy chứ không phải là đứa có cộng nghiệp với Việt Nam đâu nha!

Do cộng nghiệp với đất đai tổ tiên người Việt Nam nên mỗi người sanh ra ở Việt Nam đều mang theo tập khí của tổ tiên Việt Nam, con cái họ sanh ra ở Việt Nam cũng vậy, nhưng nếu đứa con ấy được sanh ra ở nước khác thì nó còn có thêm cộng nghiệp và tập khí của tổ tiên nước ấy. Rồi, gia đình có vấn đề rồi nha. Cùng một gia đình mà tập khí khác nhau rồi nha! Hoặc có người cộng nghiệp với Việt Nam quá nặng nhưng ham muốn đi xuất ngoại nên tìm đủ mọi âm mưu và thủ đoạn để đi, vậy là hoặc không đến nơi được hoặc đến nơi nhưng lại có tai nạn hay gặp chuyện gì đấy không ở nơi đất ấy được, rồi cũng phải quay về mà thôi. Cái gọi là có số xuất ngoại hay số không xuất ngoại là vậy đó.

Có người tập khí với Việt Nam nhẹ nên xuất ra một cái là họ đi luôn và xem nơi khác như là quê hương. Có người thì tập khí còn nặng nên dù sống nơi đất khách nhưng họ luôn đau đáu nhớ quê rồi trước khi chết muốn trở về quê để ngó một cái cho bằng được. Cả hai trường hợp này đều không giải quyết được rốt ráo vấn đề - Tại sao họ lại được sanh ra ở Việt Nam?

Cho nên câu hỏi ở tiêu đề bài viết thực ra không phải là khuyên mọi người không nên đi mà là dù đi đâu dù có đi nhiều đến mức nào thì cuối cùng cũng phải LÁ RỤNG VỀ CỘI – nghĩa là phải tìm ra được nguyên do vì sao mình lại sanh ra ở khu vực ấy trên quả đất, vì sao mình sanh ra ở đất nước ấy, vì sao mình sanh ra ở tỉnh ấy, vì sao mình sanh ra ở huyện ấy, ở làng ấy, ở xã ấy. Thực ra thì khu vực càng nhỏ càng khó trả lời nên chỉ cần tìm ra nguyên do vì sao mình sanh ra ở đất nước ấy và tỉnh ấy là đã đủ làm tròn cái được gọi là LÁ RỤNG VỀ CỘI rồi nha mọi người!

P.s Lúc tôi ngộ ra vấn đề này là vào năm ngoái. Ngộ ra xong cái tôi ngồi ngẩn người mà thắc mắc – không biết vì sao ông thiền sư Thích Nhất Hạnh ổng là Bồ tát rồi mà lại cao tuổi như vậy, mà vẫn chưa chịu LÁ RỤNG VỀ CỘI là sao ta! Cái thời gian sau đó tôi vào google tình cờ đọc được tin thiền sư Thích Nhất Hạnh được chính phủ Việt Nam cho phép về Việt Nam chờ chết. Hú hồn hú vía. Ổng là Bồ tát mà không cho phép ổng LÁ RỤNG VỀ CỘI thì thiệt là tai họa. Ai ngờ họ cũng khôn, cho phép ổng về đấy chứ!

Bởi vậy ai đang ở nước ngoài mà sắp chết rồi nhưng vẫn chưa biết được lý do vì sao mình được sanh ra ở Việt Nam thì ráng về nước mà tìm hiểu. Lọ mọ quanh đi quẩn lại miết ở Việt Nam cũng có khi ngộ ra lắm đó. Một khi ngộ ra điều này trước khi chết thì đúng là một bước tiến vô cùng lớn về mặt tâm linh.

Chúc những ai sắp chết biết được lý do vì sao mình được sanh ở Việt Nam hihi! 

PHÓNG SANH

Hôm nay lướt Facebook, không ngờ thiên hạ vẫn còn kiểu phóng sanh quê mùa như vậy nha mọi người! Biết sao quê mùa không? Thời đại này, ăn toàn thức ăn siêu thị và đông lạnh mà mọi người còn lụi cụi ra chợ mua chim mua cá về phóng sanh. Tôi nhìn mà sửng sốt luôn ấy. Không ngờ đến thế kỷ 21 rồi mà dân tình còn lạc hậu đến vậy. Biết sao tôi sửng sốt dữ vậy hơm? Mấy năm rồi tôi đâu có quan tâm đến ngày tháng âm lịch hay dương lịch gì đâu nên rằm riếc gì thì tôi toàn quan sát mặt trăng trên bầu trời mới biết chứ rằm tháng mấy năm mấy ngày mấy thì chả quan tâm. Bây giờ quan tâm thì bị bất ngờ hết sức luôn. Dân xài toàn smartphone gì mà còn lạc hậu hơn tôi hổng có cái phone nào là sao vậy trời!

Biết sao tôi nói mọi người lạc hậu không? Ngày xưa, chim bay đầy trời, cá bơi đầy sông thì mới cần mua chim/ cá phóng sanh, chứ ngày nay toàn là nuôi bè, nuôi công nghiệp không mà phóng sanh kiểu đó là mấy con chim con cá này nó thù chết luôn đó. Biết sao thù không? Cá nuôi bè, nhỏ lớn sống quen trong môi trường ấy rồi, chờ đến ngày giờ là ra chợ cá để bị đập đầu thôi. Mọi người mua nó về, thả đi đâu, chỉ có thả trở lại bè thì nó mới sống nổi, bằng không nó chỉ có chết vì đói vì không biết tự kiếm ăn, chết vì ô nhiễm vì sông rạch dơ hầy hoặc bị mấy cha câu cá móc họng vào lưỡi câu sau đó thì cũng bị đập đầu. Kiểu vậy nó không thù cũng uổng. Ụ Á đứa nào phóng sanh tao để tao phải bị hành hạ chết như vậy hả bây. Thà là ngay từ đầu chết luôn ở ngoài chợ có phải khỏe rồi không. Chết sớm siêu sanh sớm. Cái này lại không nha. Bây chết thì tao đâu có phóng sanh bây để tích phước nên tao phải hành hạ bây rồi ảo tưởng rằng mình đang tích phước. Ài, tội lũ cá quá nha, chả biết ân oán gì với những người phóng sanh mà bị hành hạ như vậy.

Đấy, tôi nói rồi, thời đại cá toàn nuôi bè mà phóng sanh kiểu này thì có khác gì là kiểu hành hạ thời hiện đại đâu. Thà là phán tử hình rồi đem nó ra bắn phát cho xong, còn hơn là kéo nó đi rêu rao khắp làng khắp xã đến khi nó kiệt sức thì nó ngẻo hihi.

Còn chim nha, thời nay làm gì có chuyện chim bay đầy trời, bây giờ thì lâu lâu mới thấy một con. Chim chóc gì mà như hàng hiếm, vậy nó đâu có cần phóng sanh gì đâu, nó chỉ cần đừng ai động đến nó để nó tự do bay nhảy là được rồi. Nhưng mà không, tao cần phóng sanh nên tao thuê người ngày đêm rình mò ổ chim bắt nó cho bằng được, rồi phóng sanh nó đi…………. xứ khác. Cái này có khác gì người bị án oan rồi bị đày đi biệt xứ. Mấy ba mấy má, đừng có đụng tới nó là đã phóng sanh cho nó rồi, nó tội tình gì mà bị phá nhà phá cửa rồi đày di biệt xứ như vậy chứ.

Ai muốn phóng sanh vào tháng cô hồn thì tôi chỉ cho nè!
Thường ngày ruồi muỗi đậu vào người, dùng tay đập bôm bốp thì bây giờ đừng có đập, phủi nhẹ cái là nó tự bay đi. Vậy cũng là phóng sanh.
Đi đứng thì ngó dưới đất xem có đạp con này con kia hay không. Vậy cũng là phóng sanh.
Thường xuyên kiểm tra ao/lu/ca nước xem có con gì rớt vào đó hay không, vớt nó lên. Vậy cũng là phóng sanh.
Khi đổ nước ra đất thì xem có ổ kiến hay ổ con này con kia gần đó không để tránh làm ngập lụt ổ tụi nó. Vậy cũng là phóng sanh.
Không đổ nước sôi ra đất mà đổ vào thau chờ nguội trước khi đổ đi để tránh làm phỏng mấy con côn trùng bò bò trên và dưới lòng đất. Vậy cũng là phóng sanh.
Chó mèo nuôi trong nhà thì cho ăn no, ăn no rồi nó chỉ chơi thôi chứ không săn mồi nữa. Vậy cũng là phóng sanh. Mấy con meo meo nhà tôi lúc nào mà ăn no thì lăn đùng ra ngủ miết miết thôi, hổng có quỡn ra vườn đi săn nữa. Nếu có thì vài ngày mới thấy nó săn một con, nếu không thì ngày nào cũng săn mồi. Bởi săn mồi là bản năng của lũ meo meo nên chỉ có hạn chế thôi chứ làm sao mà cấm được chớ.
Còn một kiểu phóng sanh khác nhất là ở các thành phố lớn. Đó là tìm các tổ chức cứu trợ chó mèo, các nơi chuyên cưu mang chó mèo bị bỏ rơi hoặc chó mèo hoang quyên tiền hoặc quyên thức ăn đồ dùng cho tụi nhỏ. Đó cũng là phóng sanh vậy. Có tiền hoặc đồ dùng của mình thì người ta càng hăng hái cứu trợ thêm nhiều con vật trước khi tụi nó chết. Phóng sanh kiểu này không bị tụi nó thù nè! Hoặc là quyên tiền vào các nơi bảo trợ động vật giúp bảo vệ tụi nó. Mấy cái này thiết thực văn minh và hiện đại hơn cái kiểu lù đù ra chợ mua cá mua chim phóng sanh nè mọi người!

Còn một kiểu phóng sanh nữa, nói ra nghe có vẻ rùng rợn và mê tín dị đoan nhưng mà thực sự chả dị đoan tí nào. Đó là phóng sanh chúng sanh ngay bên trong chính mình nè. Mỗi ngày vô tình hay cố ý mình giết vô số chúng sanh rồi, rồi tụi nó bám luôn theo mình mà chả biết làm sao, cho nên mình phóng sanh tụi nó đi. Mình nói chuyện nói chuyện nói chuyện với từng bộ phận trong cơ thể, từng tế bào từng giọt máu trong người. Học cách nói chuyện đi thì từ từ sẽ hiểu cái tôi gọi là phóng sanh ngay trong cơ thể mình là cái gì. Dành nguyên một tháng 7 này ra để nói chuyện với chúng nó. Tháng này nói không xong thì tháng 7 năm sau nói tiếp. Vẫn không xong thì năm sau, năm sau, năm sau nữa nói tiếp. Cứ vậy nói hoài thì đến lúc nào đó tự ngộ ra thế nào là phóng sanh ngay bên trong chính mình. Kiểu phóng sanh này là rốt ráo nhất. Nếu không thích thì làm mấy kiểu tôi kể ở trên cũng đâu có sao. Duyên đến đâu thì làm đến nấy, cái gì làm được thì làm, bằng không thì cứ biết vậy để khi nào đủ duyên thì làm. Nhưng làm gì thì làm đừng có làm kiểu quê mùa ra chợ mua cá bè để hành hạ chết từ từ hay săn bắt chim rồi đày đi biệt xứ nha mọi người!

Chúc mọi người phóng sanh vui vẻ!

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

Bạn bè trên Facebook.

Nhân tôi thành lập nhóm ISLAM IN HEART, cái tôi xem lại danh sách bạn bè trên FB để thêm họ vô nhóm nha mọi người! Đó là một việc. Việc thứ 2 là xem những ai ở trong danh sách bạn bè của mình. Danh sách của tôi có khoảng 400 người thôi. Lên đến 400 là do có lúc tôi không có khóa chức năng kết bạn và không có sử dụng Facebook (thường xuyên ở ngoài đường mừ), tôi không dùng điện thoại nên tôi thêm mọi người vào FB để có gì họ liên lạc với tôi, bởi vì ngoài FB thì họ không còn cách gì để liên lạc nữa cả. Xong, cái bây giờ xem lại danh sách thì ngoài bạn bè học chung hồi cấp 2, cấp 3, đại học và các khóa học khác, nghĩa là những người từng học chung, từng có thời gian gặp gỡ quen biết ở ngoài đời đủ lâu để nhớ mặt nhớ thông tin của nhau thì còn lại tôi hổng biết họ là ai luôn. Ngoại trừ một số bạn bè tôi kết bạn trên đường, tôi ở chung với họ một thời gian nên tôi biết họ, còn lại một số khoảng 100 người, thật sự tôi hổng biết họ là ai, và tôi cũng hổng nhớ làm sao họ lại có ở trong Facebook của tôi. Cũng may là tôi khóa chức năng kết bạn và chỉ ai có nhiều bạn chung với tôi thì tôi mới kết, còn lại thì từ chối hết. Số lượng từ chối chắc cũng khoảng vài trăm.

Quan niệm của tôi là trang Facebook cá nhân chỉ để dành cho bạn bè, bạn bè theo nghĩa là bạn học hoặc bạn cùng lớp, bạn có kỷ niệm nào đó với mình, và những dòng trạng thái của họ về công việc, gia đình, sở thích,…. này nọ hiện lên newfeed của mình nên mình đọc để biết họ hiện giờ thế nào, công việc ra sao, con cái mấy đứa. Tôi thường chỉ đọc những thông tin về họ chứ tôi ít khi nào nhấn nút like hoặc bình luận lắm, cho nên có khi họ cũng chẳng nhớ tôi là ai. Nhưng mà việc ấy không quan trọng, quan trọng tôi biết họ là được rồi.

Ngoài ra Facebook còn là nơi để mình xem thông tin về những chủ đề mình quan tâm. Khi mình thích một trang nào đó thì trang đó hiện thông tin trên newfeed để mình theo dõi hoặc tham gia nhóm này nọ. Tôi tham gia nhiều nhóm quá nên tôi phải bỏ chế độ theo dõi nhóm luôn, chỉ là thành viên thôi.

Túm lại đối với tôi Facebook có chức năng vậy đó. Còn nếu muốn kết bạn nhiều tùm lum búa xua thì mình có thể thành lập một trang/nhóm về một chủ đề nào mà mình quan tâm rồi mình liên kết với những người có cùng mối quan tâm về chủ đề đó lại. Chứ đâu cần phải kết bạn tùm lum tùm la mà cũng đâu cần tạo ra nhiều nick Facebook làm gì. Một nick nhưng mà có nhiều trang nhiều nhóm. Ai muốn liên lạc thì liên lạc qua trang qua nhóm.

Bởi vậy, ai có tên trong danh sách bạn bè của tôi là tôi cho vào nhóm ISLAM IN HEART hết. Mọi người có thể tự ra khỏi nhóm hoặc hủy kết bạn với tôi (cho bỏ tật quăng vô cái nhóm thí ghê hehehehehehe). Vậy là danh sách bạn bè càng ngắn, tôi càng khoái nữa đó nha hihihi. Vậy mới có thể biết hết những người trong friendlist được chớ.

Từ kinh nghiệm đó thì tôi thấy vầy cho an toàn nè mọi người:
-Facebook cá nhân chỉ dành cho bạn bè thôi.
-Trang/Nhóm thì dành cho đại trà đa số.

Cho nên mỗi người nên lập một trang hoặc một nhóm nào đó của riêng mình để ai muốn thì có thể liên lạc được, không cần thông qua trang cá nhân.

Thời đại mà mạng xã hội Facebook quá rộng lớn, quá nhiều người tham gia thì tôi thấy làm vậy vừa an toàn vừa tiện lợi đó mọi người.

Nhân dịp tôi kể cho nghe chuyện có lần ở Ấn độ tôi bị Facebook khóa tài khoản bởi nó nói Facebook của tôi bị hacked rồi nên tôi muốn truy cập thì phải xác nhận danh tính bạn bè. Cái vụ xác nhận danh tính này thiệt là kinh dị dễ sợ luôn, tôi phải làm đến mấy lần mới qua được, bởi vì chỉ có cái hình avatar thôi mà xác định danh tính thì làm sao mà làm được chớ. Từ đó tôi rút kinh nghiệm nên không kết bạn lung tung trên Facebook nữa. (Nhưng sau này xác nhận chủ tài khoản bằng email chứ hết bằng danh tính bạn bè nên cũng đỡ khổ hơn nhiều rồi.)

Cho nên giờ Facebook cá nhân khóa chức năng kết bạn rồi, ai muốn liên lạc thì thông qua email hoặc các trang/nhóm tôi thành lập. Tôi còn có một số trang trên Facebook về các chủ đề khác như tái chế, chăm sóc động vật, và lối sống trải nghiệm nữa. Lúc trước tôi chia sẻ trên trang cá nhân, xong cái thấy tùm lum chủ đề, khó theo dõi, với lại dễ bị trôi tuột đi mất, mỗi lần lục lại mất thời gian, cho nên giờ tôi khôn ra rồi, mỗi một chủ đề quan tâm thì cho vào một trang riêng, giống như phân loại, vậy cho dễ tìm và dễ theo dõi. Blog này cũng vậy. Lúc trước cũng tùm lum chủ đề nhưng từ từ tôi phân ra các blog cho các chủ đề khác nhau. Khi nào cái vụ Hồi giáo tạm ổn thì tôi sẽ tạo blog chỉ nói về tái chế và tái mục đích sử dụng thôi nha mọi người!


Cuộc sống của tôi kim cương dễ sợ, quan tâm tùm lum chủ đề, mà chủ đề nào cũng phải trùm mafia mới chịu nha hehehehehehehehe.

P.s Mấy đứa trẻ bây giờ mà gặp tôi cho lời khuyên về việc học là tôi khuyên tụi nó trước hết phải tìm ra chủ đề quan tâm rồi học đúng chủ đề quan tâm ấy bằng các khóa học miễn phí trên mạng, trên youtube, trên google, rồi lập trang/nhóm về chủ đề ấy để liên kết với người có cùng mối quan tâm. Khỏi phải cắp sách đến trường học làm cái gì vừa tốn thời gian vừa tốn tiền. Chỉ cần biết ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh rồi biết sử dụng máy tính. Vậy thì cái gì mà chẳng học được cơ chứ. Đâu cần phải đi du học tùm lum tùm la. Cái vụ đi là để trải nghiệm thôi và áp dụng cái học từ mạng vào thực tế cuộc sống, còn tốn cho một đống tiền để đi học về kiến thức thì quá là lãng phí. Ai muốn học gì thì học trên mạng trước đi, học đã đời chán chê rồi thì hãy bỏ tiền ra để xông thẳng vào cuộc sống, đem cái kiến thức học được đó ra thực tế. Xong rồi mới thấy chỗ phi lý của cái kiến thức ấy như thế nào, rồi quay về lại tiếp tục học trên mạng, học xong lại xông vào cuộc sống để xem coi nó còn phi lý không. Thời đại công nghệ thông tin, học là học vậy đó, chứ đâu cần bằng cấp nước này nước nọ, trường này trường kia làm cái gì, mục đích mấy cái bằng là để dạy cho mình biết cách tự học, sau khi học được cách tự học rồi thì tự mà học thôi, đâu cần trường lớp thầy trò gì nữa đâu. Còn ai bảo không có bằng cấp thì không được nhận vào công ty hay lương không cao bằng người có bằng. Trùi, người ta đi học là để tự tạo việc làm cho mình luôn chứ đâu cần phải đi làm công ty đâu mấy cha, tự mở công ty luôn, tự thuê mình luôn, tự cho lương luôn. Vậy mới là đúng nghĩa của việc học đó nha. Học là để tự lập chứ không phải để lệ thuộc.

Cho nên ai mà có con thì khỏi cho đi học đại học, bắt nó học tiếng Anh cho thiệt trùm rồi cho nó học khóa tự học (cái này mấy trường đại học dạy miễn phí luôn nè!). Chỉ cần nó học được hai điều này thì nó tự xoay xở được trong cuộc sống thôi hà. 

Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2018

Những câu chuyện đi bụi của người khác, hổng phải của tôi

(Bài viết tiếp tục cập nhật)

Tôi có một tham vọng, đó là gom các câu chuyện hoặc các bài viết của những bạn người Việt Nam từng lang thang “vất vưỡng” khắp nơi trong thời gian tương đối dài (tối thiểu là vài tháng trở lên), với số tiền chi tiêu rất ít ỏi (so với dân đi du lịch hoặc đi công tác) Ai biết thông tin về những bạn này hay từng đọc những bài tương tự thì gửi email cho tôi hoặc gửi đường dẫn trong bình luận để tôi đăng vào bài viết này cho mọi người đọc tham khảo nha.
Đi Ấn Độ học yoga (chuyến đi của bạn này có vẻ không rẻ nhưng bạn này cũng tên Maya giống tôi với lại tôi khoái yoga nên lưu lại để tham khảo)
Sao hổng có chuyến đi dài ngày nào ở Việt Nam hết vậy ta!!! Ai biết thì giới thiệu cho tôi để tôi cập nhật lên đây nha!
P.s 1 Có bài tôi chưa đọc xong hoặc thậm chí chưa đọc gì cả vì thời gian này tôi đang bận nghiên cứu đạo Hồi. Nhưng tôi lướt qua thấy những bài ấy có vẻ hợp tiêu chí của blog Thichdibui nên tôi đăng lên cho mọi người đọc. Khi nào có thời gian hơn tôi đọc kỹ lại rồi chọn lọc lại kỹ càng. Hoặc nếu mọi người có phát hiện gì thì bình luận cho tôi biết nha!
P.s 2 Ai biết blog/web nào của dân đi bụi người Việt Nam, nghĩa là đi triền miên mà không chán, thì giới thiệu cho tôi để tôi bổ sung vào danh sách “Chị em nhà Blog” nha. Ưu tiên cho phụ nữ cho nên tôi gọi là “Chị em nhà blog” thay cho “Anh em nhà Blog.”

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

Cộng nghiệp

Hỏi: Vì sao một người được tái sanh vào một quốc gia đó và đúng thời điểm thể chế chính trị đó?

Đáp: Đó là do cộng nghiệp. Thế nào là cộng nghiệp?

Nếu được sinh vào một thể chế chính trị trong sạch, ít có tham nhũng hối lộ, nghĩa là kiếp trước vị này đã gieo nhân trong sạch, không tham nhũng hối lộ

Nếu được sanh vào một thể chế chính trị thường xuyên nói láo với dân chúng, đầy rẫy tham ô hối lộ, nghĩa là kiếp trước vị này phạm giới nói láo và thường tham nhũng hối lộ hoặc đồng tình khuyến khích sự nói láo và tham nhũng hối lộ.

Nếu được tái sanh vào nơi môi trường sạch sẽ đẹp đẽ, nghĩa là kiếp trước vị này gieo nhân bảo bệ môi trường, giữ gìn nơi ở sạch đẹp.

Nếu được tái sanh vào nơi thiếu tài nguyên nước, khí hậu khắc nghiệt, nghĩa là kiếp trước vị này phung phí tài nguyên nước.

Nếu được tái sanh vào nơi giàu có về vật chất nhưng lại yếu kém về mặt phát triển tâm linh, nghĩa là trước đây vị này gieo nhân bố thí tài vật nhưng không có gieo nhân phát triển trí huệ.

………………………..

Căn cơ nghiệp báo của chính mình là cái sẳn có của mình, do chính mình tạo ra, cho nên bất kì hoàn cảnh nào điều kiện nào xảy đến với mình đều là sự cộng nghiệp với mình. Thay vì quay ra để tội nghiệp với người này hay ganh tị với người nọ hoặc tìm cách thay đổi thể chế này thể chế nọ thì hãy quay trở vô mà tự thay đổi nghiệp báo của chính mình, tội nghiệp chính mình và ghen tị với chính mình.

Chỉ cần mỗi ngươi tự quay vô thay đổi chính mình thì thế giới sẽ thay đổi theo, còn nếu quay ra thì thế giới vẫn cứ theo đúng nhân duyên của chính nó mà vận hành. Càng quay ra càng muốn thay đổi điều này điều nọ (thay vì thay đổi chính mình) thì càng gieo nhân A tu la, và tái sanh vào đó mà thôi.


Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

19-11 ngày đàn ông

Bài này không phải do tôi viết. Do thấy hay nên chia sẻ cho mọi người đọc. Tác giả bài viết là Phương Mai, tác giả của quyển sách "Tôi chỉ là một con lừa."

“Hôm nay là Ngày quốc tế đàn ông. Nhưng 19-11 không phải là ngày Tôn Vinh đàn ông (họ được ca tụng và thống trị thế giới bao nhiêu trăm ngàn năm qua đủ rồi), mà là ngày CỨU RỖI đàn ông.
Cái đàn ông cần cứu rỗi, oái ăm thay, chính là hệ quả của những tôn vinh mà họ được nhận. Tấm huy chương nào cũng có hai mặt. Nghe có quen không hả đàn bà?

Mỗi khi làm đào tạo cho các công ty vào đúng tháng 11 tôi thường dán lên mép một cái ria giả và nói về chính sách bình đẳng giới trong doanh nghiệp. Nhiều bạn bè và đồng nghiệp của tôi không cạo râu trong tháng 11 để tuyên truyền về những vấn đề sức khoẻ mà đàn ông đang gánh chịu.

Hai phần ba các cuộc tự sát là đàn ông, chỉ một phần mười nạn nhân các cuộc hãm hiếp đàn ông dám lên tiếng. Ở châu Âu thì gần như 80% quyền nuôi con thuộc về mẹ. Đàn ông bị phân biệt đối xử một cách vô thức trong các công việc mặc định là phụ nữ giỏi hơn như nhân sự, giáo dục, y tế, nghệ thuật và đàm phán.

Việc đặt đàn ông lên bàn thờ cũng tác hại hệt như việc tôn vinh phụ nữ một cách mù quáng. Mặt trái của việc được ca ngợi là Hiền Thục là phụ nữ hiểu mình phải cúi đầu gọi dạ bảo vâng. Mặt trái của tấm bằng khen Đảm Đang là trách nhiệm làm việc đến kiệt sức mà không dám ca thán. Mặt trái của chiếc vương miện Hy Sinh là áp lực cắt thịt mình nấu cho người khác rung đùi ngồi hưởng.

Đàn ông cũng vậy. Ca ngợi sự mạnh mẽ tức là khuyến khích đàn ông phải sống như là vô cảm, là gián tiếp bắt đàn ông phải gồng mình quá cả sức chịu đựng, là nước mắt chỉ được lặn vào trong, là uẩn ức đau thương nhưng sống vẫn phải lạnh lùng, là buồn và thất vọng không được sẻ chia, là đến cả khi TUYỆT VỌNG cũng không được dễ dàng tìm nơi nương tựa. Cái giá phải trả cho việc trở thành "Đàn ông đích thực" là những thương tổn tâm lý không có đường giải thoát. Sống thế khác gì biến đời mình thành cái nồi áp suất? Điều này góp phần lý giải phần lớn các nạn nhân của rượu, chất kích thích và tự sát là đàn ông.

Ca ngợi đàn ông như một "trụ cột" gia đình cũng vậy. Khi trách nhiệm CÁ NHÂN trở thành trách nhiệm GIỚI TÍNH, đàn ông phải vác một gánh nặng tài chính không thể chối từ hoặc yêu cầu san sẻ. Niềm tự hào là trụ cột gia đình trở thành con dao hai lưỡi khi đàn ông há miệng mắc quai. Đã chót đeo vào cổ tấm huy chương "trụ cột" thì phải trở thành một cỗ máy kiếm tiền, kiệt sức cũng phải kiếm tiền, không đam mê cũng phải kiếm tiền, từ bỏ ước mơ cũng vì đồng tiền, quỵ luỵ nhục nhã có khi cũng chỉ vì phải mang tiền về nhà, bởi vì mình đã trót là trụ cột.

Đã chót đội lên đầu vầng hào quang "trụ cột" cũng tức là đeo vào vai cái gông cùm của hai chữ "danh dự". Nó làm đàn ông dễ vỡ như một vết thương mới lên da non, động cái là chảy máu. Vợ làm ra tiền bằng mình --> khó nghĩ. Vợ làm ra tiền nhiều hơn mình --> khó chịu. Vợ thăng tiến nhanh hơn mình --> tổn thương. Thấy đàn bà giỏi hơn mình --> sợ rồi dè bỉu. Thấy thằng khác giỏi hơn mình --> ghét rồi hoang mang. Thấy thiên hạ giỏi hơn mình --> thất vọng rồi lạc lối. Trong cái vòng xoáy luẩn quẩn của gôm cùm trụ cột, đàn ông thường lao vào cuộc chinh chiến để chiến thắng với người khác chứ không phải chiến thắng chính-bản-thân mình.

Vậy chúng ta phải làm gì?
Điều dở nhất chúng ta có thể làm là, như một bài báo tôi tình cờ đọc được, kêu gọi phụ nữ hãy dịu dàng hơn nữa, hãy tâm lý hơn nữa, hãy biết lắng nghe hơn nữa, hãy nhịn nhục hơn nữa, vì đàn ông thực ra đáng thương và mong manh lắm.

Thật là một giải pháp lạ lùng, vì nó có khác gì cho người bị bệnh đái tháo đường ăn đường thay cơm, cho người béo phì húp mỡ thay nước? Gánh nặng gông cùm của Hy Sinh không được hoá giải bằng việc đã hy sinh rồi thì hy sinh thêm (!). Gánh nặng gôm cùm của áp lực phải trở thành một kẻ kiếm tiền mạnh mẽ không được hoá giải bằng việc lau cái trụ cột sạch bong, sạch hơn cả ngày xưa, rồi tiếp tục để nó gánh tránh nhiệm là cột trụ.

Điều tốt nhất chúng ta có thể làm là tự xoá bỏ gôm cùm cho nhau. Đừng hy vọng quá nhiều thì sẽ không bao giờ thất vọng quá lớn. Đừng vẽ lên hy vọng một ông chồng lý tưởng là kẻ chu cấp tài chính, cũng đừng mất công mong cô vợ tương lai sẽ như một ô sin chỉ biết chăm con chăm nhà. Đừng coi bạn trai như vệ sĩ, cũng đừng coi bạn gái như một kẻ yếu ớt lúc nào cũng cần bảo vệ. Đừng mong đàn ông lúc nào cũng trơ gan cùng tuế nguyệt, cứng như đá vững như đồng, cũng đừng mong phụ nữ phải liễu yếu đào tơ, dịu dàng, ngoan ngoãn.
Thế đi.
Vì chỉ có thế thì chúng ta mới có cơ hội tìm cho đời mình một nét vẽ mới, khám phá một góc cạnh mới, dựng xây nên một cá tính mới. Nếu không coi chồng là kẻ chu cấp tài chính, vợ sẽ có cơ hội thấy mình trở thành doanh nhân, chồng tìm được niềm vui tưởng như không bao giờ tồn tại trong việc chăm sóc con cái. Nếu không bắt bạn trai phải mạnh mẽ, bạn gái sẽ có cơ hội thấy mình quyền lực, quyết đoán, bạn trai sẽ có cơ hội được chạm vào phần phức cảm rất người, rất thật, rất chân thành, không cần gian dối của thế giới cảm xúc.

Một khi còn thốt ra được câu "đàn ông con trai gì mà..." hay "đàn bà con gái sao lại...." thì tức là bạn đang là nạn nhân của định kiến xã hội. Phán xét kẻ khác đồng nghĩa với việc mình cũng sẽ bị người đời phán xét. Nhận một lời khen giới tính cũng là quàng vào cổ thêm một cái gông.


Dây trói của đàn bà cũng là xích xiềng với đàn ông. Dù dây trói ấy nạm kim cương và xích xiềng ấy làm bằng vàng mười, dây trói và xích xiềng muôn đời chỉ có một nghĩa vụ: GIẾT CHẾT TỰ DO.”

Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Phát hiện đáng kinh ngạc của Mỹ: Tế bào ung thư sợ nhất Tình yêu!

Tình yêu có sức mạnh to lớn trong đời sống tinh thần của mỗi người. Không chỉ có vậy, phát hiện mới nhất của nhà khoa học Mỹ đã gây chấn động: Tế bào ung thư sợ nhất là tình yêu!

Tiến sĩ David Hawkins là một bác sĩ rất nổi tiếng ở Mỹ, bệnh nhân của ông đến từ khắp nơi trên thế giới. Ông cho biết, chỉ cần nhìn thấy bệnh nhân là ông biết người đó vì sao bị bệnh. Bởi trên cơ thể người bệnh không bao giờ tìm thấy chữ ‘yêu’, chỉ thấy chữ ‘khổ, hận, phiền muộn’ bao bọc toàn cơ thể họ.

“Rất nhiều người bị bệnh vì không được yêu, ở họ chỉ thấy nỗi khổ và phiền muộn, tần số rung động thấp hơn 200 sẽ dễ bị bệnh”, ông cho biết. Tần số rung động chính là từ trường mà mọi người thường hay nói.
Ông cũng phát hiện ra rằng, những người bệnh thường có suy nghĩ tiêu cực. Tần số rung động của người trên 200 sẽ không bị bệnh. Ở người bệnh, tần số này thường thấp hơn 200. Tần số rung động của những người như nào thấp hơn 200? Đó là những người hay oán giận, chỉ trích, hận thù người khác, tần số của họ chỉ là 30, 40. Trong quá trình trách móc người khác sẽ làm tiêu hao rất nhiều năng lượng của họ vì thế tần số rung động sẽ giảm thấp hơn 200, những người này có nguy cơ bị mắc rất nhiều loại bệnh.

Chỉ số rung động cao nhất là 1000, thấp nhất là 1. Ông nói, trong cuộc đời ông từng gặp người có tần số rung động cao nhất là 700, năng lượng trong cơ thể anh ấy rất dồi dào. Khi những người này xuất hiện, họ sẽ làm ảnh hưởng đến từ trường của cả khu vực xung quanh. Lấy ví dụ, như khi bà tu sĩ Trisara lên nhận giải thưởng Nobel Hòa bình, không khí cả hội trường rất tốt, tần số rung động rất cao, từ trường của bà làm cho cả hội trường đều cảm nhận được năng lượng tràn ngập sự tốt đẹp và cảm động từ bà.

Khi người có năng lượng cao xuất hiện, từ trường của họ sẽ làm cho vạn vật trở lên tốt đẹp hơn. Còn với người có suy nghĩ tiêu cực, không chỉ làm tổn hại chính họ mà còn làm cho từ trường xung quanh cũng bị xấu đi.

TS Hawkins nói, ông đã từng làm bệnh án cho hàng triệu người, các chủng loại người khác nhau trên toàn thế giới, tất cả đều cho một đáp án giống nhau. Chỉ cần tần số rung động thấp hơn 200 là người đó sẽ bị bệnh. Trên 200 sẽ không bị bệnh, những suy nghĩ có tần số rung động trên 200 gồm có: quan tâm đến người khác, giàu lòng từ bi, nhân ái, hướng thiện, bao dung, độ lượng, v.v. Đây đều là những đức tính có tần số rung động rất cao, đạt đến mức 400 – 500.

Ngược lại, người có tính căm ghét, phẫn nộ, hay chỉ trích, trách móc, đố kị, đòi hỏi người khác, luôn tư lợi cá nhân, ích kỷ, không màng đến cảm nhận của người khác sẽ có tần số rung động rất thấp. Tần số rung động thấp là nguyên nhân dẫn đến các bệnh như ung thư, tim v.v.

Từ góc độ y học ông cho rằng, ý niệm có ảnh hưởng vô cùng lớn đến sức khỏe con người.

Sau khi nghệ sỹ chơi đàn Violoncelle Sean của Nhật Bản bị bệnh ung thư, ông đã không ngừng chiến đấu với bệnh tật nhưng xem ra tình trạng ngày một nặng hơn. Ông đã thay đổi tâm trạng, quyết định chuyển sang yêu từng tế bào ung thư trong cơ thể mình. Ông lạc quan với cuộc sống, mọi việc ông đều luôn thấy vui vẻ và biết ơn các tế bào ung thư. Ông thấy cảm giác này rất tuyệt. Sau đó, ông đã quyết định yêu mọi thứ trong cuộc sống, bao gồm cả mỗi con người và mỗi sự việc.

Sau một thời gian, toàn bộ các tế bào ung thư đã không còn nữa, đây là kết quả nằm ngoài sức tưởng tượng của con người. Sau này, ông trở thành bác sĩ trị liệu nổi tiếng tại Nhật Bản. Đây chính là bản chất của cuộc sống: Tình Yêu.
Căn nguyên của bệnh tật là do trong cơ thể người bệnh thiếu tình yêu thương. Bệnh tật bị đẩy lùi một cách vô điều kiện là nhờ ‘yêu và được yêu’.



Nguồn: sưu tầm từ Facebook

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Chuyện tình giữa Biển và Cá

Vì sao dân gian có câu nói: Đàn ông không cần hiểu phụ nữ mà chỉ cần thương người phụ nữ ấy thôi?
Đây là câu minh triết mà không phải ông nào cũng làm được. Bởi bản tính lăng xăng luôn thích chứng tỏ.
Thế nào thương? Đó là thương như biển cả thương……… con cá. Cá bơi lội kiểu gì cũng mặc kệ cá. Nhiệm vụ của biển không phải là đi tìm hiểu xem con cá này là thế nào, hay là quản lý con cá từng khắc một, mà nhiệm vụ của biển là bao dung ôm trọn cá vào lòng biển.
Chỉ cần bao dung thôi chả cần hiểu là như vậy.
Nhưng với phụ nữ thì câu nói lại là: Phụ nữ không cần thương đàn ông mà chỉ cần hiểu họ thôi.
Cá không cần thương biển. Cá chỉ cần hiểu khi nào biển lặng khi nào biển động, khi nào thủy triều lên khi nào thủy triều xuống, khúc nào sâu, khúc nào cạn,…. Chỉ cần hiểu rõ như vậy thì có thể an nhiên sống trong lòng biển cả rồi.
Nam như biển và nữ như cá. Đó là lý do vì sao trong Kinh thánh lại có sự tích Eva được tạo ra từ một cái xương sườn của Adam.
Nhiệm vụ của ai thì người đó làm. Nhiệm vụ của biển là bao dung cá, ôm trọn cá vào lòng. Nhiệm vụ của cá là hiểu rõ biển để an nhiên trong lòng biển.

Chỉ cần ai làm nhiệm vụ nấy thì đất trời dung hòa, vạn vật tự sinh sôi nảy nở, không cần phải cãi vả tranh chấp nhau làm gì.

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

BI ÁI

Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường dính phải bi ái mà mình hổng biết, cứ tưởng là mình đang từ bi. Bi ái nghĩa là do Ái nên mới Bi, vì vậy càng Bi thì càng dính là vậy đó.

Làm sao để biết mình dính phải bi ái? Đó là:
1. Khi khởi ý: Thấy thương ghê. Tội nghiệp ghê.
>>> Ý này khởi là do tập khí kiêu mạn. Thường mình chỉ khởi ý này khi thấy người/vật thua kém mình. Nghĩa là mình thấy mình hơn họ thì mới khởi ý như vậy.
2. Khi khởi ý ganh tị. Người thua mình thì mình thương, người hơn mình thì mình ganh tị. Nhưng do mình được học nên biết rằng ganh tị là không tốt. Cho nên khi gặp người hơn mình, ý ganh ghét trỗi lên; nhưng mình tìm cách đè nó xuống bằng cách cố tìm ra điểm nào đó của họ để “Thấy thương ghê. Tội nghiệp ghê.”
3. Khi khởi ý: Vì lòng từ bi nên tôi mới nói/làm/nghĩ,… việc này nha! Khởi ý này là do xuất phát từ Sân. Và để đối trị Sân thì mình khởi ý từ bi.
Cho nên ba dấu hiệu thường thấy khi mình dính bi ái là do tập khí kiêu mạn, ganh tị và sân.

Còn Từ Bi của bậc giác ngộ là Bi với Tâm bất động. Thế nào là bi với tâm bất động?
Bi với Tâm bất động thì Bi khi vắng mặt đi kiêu mạn, ganh tị và sân hận. Khi không có mặt ba đứa này thì từ bi tự hiển lộ. Còn bi mà thấy mình đang bi thì đó là Bi ái.

Bi ái còn thể hiện rất nhiều trong cuộc sống hằng ngày nữa nha!
Ví dụ: Tôi có thói quen, thấy con gì có đuôi là ẳm lên hun chóc chóc rồi nói: “Cưng lắm đó, biết không vậy!” Cái này xuất phát từ tập khí thích sở hữu. Do mình muốn sở hữu nên mình mới nói như vậy.

Khi nghĩ đến đây thì tôi khởi lên sự tri ân tất cả thiện hữu tri thức đã đang trực tiếp và gián tiếp giúp mình đến được chỗ này. Sự tri ân này được khởi lên là do tập khí thích cái gì có lợi cho mình. Vì tôi thấy tôi được lợi cho nên tôi tri ân.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

CHIÊU CẢM

Nếu mình thường xuyên suy nghĩ tiêu cực, nói lời tiêu cực, phán xét lỗi người này người nọ thì một thời gian sau mình toàn gặp chuyện xấu chuyện tiêu cực. Vì sao lại như vậy?

Trong mỗi người luôn có những hạt giống từ thiện đến ác, từ cực thiện đến cực ác. Cứ người ta có cái xấu gì thì mình có cái xấu ấy. Nhưng do hạt giống xấu của họ đủ duyên rồi nên nó mới trổ, còn hạt giống xấu của mình chưa đủ duyên nên nó ẩn. Cho nên ai xấu cái gì thì mình xấu cái nấy chứ mình đâu có tốt hơn hay thiện lành hơn ai đâu. Nhưng hạt thiện hay xấu chỉ trổ khi đủ duyên. Hạt xấu của mình chưa đủ duyên để trổ nhưng tối ngày mình thay vì tưới nước cho hạt thiện thì mình không tưới, mình cứ nhắm hạt xấu mà tưới miết thì khi đủ duyên quả tự trổ là điều dĩ nhiên rồi.

Cứ để ý thì thấy, cứ mình hay chê bai một điều xấu nào đó của người khác thì thời gian sau mình cũng hành động xấu y chang vậy luôn. Cái này tôi từng trải nghiệm rồi nè! Cứ tôi chê bai ai cái gì thì thời gian sau tôi dính vào cái xấu đó luôn.

Cái này người đời gọi là tự mình chiêu cảm quả xấu đến với mình!

Ứng dụng pháp nhị nguyên thì sẽ biết rằng khi mình thấy một điều xấu của người nào đó thì nên biết rằng mình cũng có cái xấu ấy. Khi biết mình cũng xấu giống họ thì không dám tùy tiện mà chê bai người, khi không dám tùy tiện chê bai người thì không có tưới tẩm cho hạt giống xấu, khi hạt giống không được tưới tẩm thì làm sao đủ duyên mà trổ quả.


Cho nên khi thấy bất cứ điều gì bất như ý thì hãy thu tâm lại để tự thấy mình cũng giống y như vậy khi đủ duyên!

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Thoát khỏi thiện ác tốt xấu.

Khi còn trong nhị biên thì tất phải chịu ảnh hưởng của thiện ác tốt xấu. Nhưng bản chất ai cũng muốn mình thiện mình tốt cho nên tìm cách thể hiện ra ngoài toàn cái thiện cái tốt, còn cái xấu thì tìm cách giấu vào bên trong. Nhưng cái xấu khi được giấu vào trong thì chỉ là đá đè cỏ mong chờ cơ hội được bùng phát ra ngoài. Hễ càng đè thì càng bức xúc cho nên chúng ta hay dùng đủ mọi cách để cho cái xấu xì hơi bớt ra ngoài (chứ cứ giấu nó ở bên trong miết thì chịu gì nỗi).

Ví dụ cụ thể là khi vào các trang mạng xã hội, chúng ta hay sử dụng nhiều nick cùng lúc. Cái nick chính thức thì rất tốt và đạo mạo, còn những nick mà người thân hay người quen không biết thì chúng ta sử dụng để xì bớt cái xấu ra ngoài. Còn ngoài đời thì bộ mặt lúc ở công sở khác với bộ mặt lúc ở nhà, khác với bộ mặt lúc ở quán nhậu,…… Do vậy mà có câu nói một người có nhiều mặt hay có nhiều vai diễn là thế đó.

Nếu cứ phải xoay quần với các vai diễn với các bộ mặt, với sự thiện ác tốt xấu như vậy thì rất là mệt mỏi và cũng chẳng thể giải quyết rốt ráo gì cả.

Khi chúng ta đi vào pháp nhị nguyên thì cứ cái gì nổi lên bề mặt, chúng ta tập quán chiếu mặt đối lập của nó ở bên trong. Khi nhìn thấy được cả hai mặt thì tự nhiên mọi thứ quay về với thực tánh hay với bản thể. Vậy là thoát khỏi tốt xấu thiện ác.

Ví dụ có bạn hỏi: “Tôn trọng người chính là tôn trọng mình. Yêu thương nguời chính là đang yêu thương mình điều đó có đúng không?”

Trả lời: Thực tánh của chúng ta đã là tôn trọng và yêu thương rồi. Do chúng ta đề cao bản ngã của mình quá nên mới sinh ra cái gọi là không tôn trọng và không yêu thương. Và để đối trị lại điều ấy thì chúng ta tìm cách tôn trọng và yêu thương. Luôn cố gắng như vậy sẽ rất mệt mỏi. Khi trở về với thực tánh thì điều ấy là tự nhiên, không cần phải làm gì cả. Làm sao để trở về? Đó là thấu cho được nhị biên. Khi ép mình phải tôn trọng và yêu thương thì có nghĩa là bên trong đã có sự không tôn trọng và không yêu thương. Nhìn ra được hai mặt đối lập này thì thực tánh mới hiện ra được.

Nhị biên/Nhị nguyên nghĩa là: cái gì cũng đi nguyên cặp đối lập mà ko thể tách rời, ví dụ: vui buồn, xấu đẹp, đúng sai, thiện ác, chánh tà, được mất, thành bại, phàm thánh, sanh tử, khỏe bệnh, sanh lão...vvv


Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

Hậu đi bụi trường kỳ kháng chiến.

Trong cộng đồng du mục quốc tế, có một số tay đi bụi trường kỳ nêu lên hai vấn đề “nhức nhối” của bọn đi bụi sau khi trở về quê nhà

Thứ nhất, trở thành kẻ vô sản, nghĩa là hổng có tài sản gì cả, trong khi bạn bè đều có nhà có cửa có xe có cộ có gia đình con cái vui vẻ hạnh phúc. Còn mình thì tay trắng hoàn trắng tay. Một số tay đi bụi trở nên hối hận vì đã đi quá lâu và ước gì mình có trong tay nhiều tiền hơn hoặc ít ra có một tí tài sản gì đó.

Thứ hai, trở thành kẻ xa lạ ngay tại quê nhà. Sau khi trở về thì không gì còn như xưa cả, mọi cái đều thay đổi, mình trở thành kẻ lạc loài ngay tại quê nhà. Phải bắt đầu lại hành trình tìm việc, tìm nhà, tìm bạn tìm bè (bạn bè cũ có cuộc sống riêng hết rồi),…… Vậy là bị xì trét vì cảm giác bị bỏ rơi.

Số lượng người rơi vào một trong hai trường hợp trên không phải là hiếm trong cộng đồng du mục quốc tế. Tuy nhiên trong những bình luận và bài đăng của một số người thì có những tay đi bụi rơi vào những trường hợp khác, chẳng hạn như:

Thứ nhất, đó là những người tìm được nơi ở thích hợp hơn, vậy là dọn “quê” đến đó ở luôn, trở thành người dân bản địa, và cảm thấy vui vẻ hạnh phúc vì tìm được nơi đúng với tính cách và sở thích của mình. Nếu chỉ ở lại quê, không đi chu du thiên hạ thì làm sao có cơ hội tìm được đất lành như vậy. Cho nên họ biết ơn bản thân vì đã ra đi.

Thứ hai là những người thành đạt trong công việc on-line. Có thể họ viết blog, có thể họ kinh doanh, có thể họ thiết kế web, có thể họ dạy học online, có thể họ xuất bản video trên youtube,…. Túm lại là những công việc liên quan đến laptop. Họ được gọi là digital nomads. Họ chỉ cần ôm cái laptop và wifi là có thể làm việc mọi lúc mọi nơi, và thu nhập cứ vào đều đều. Vậy là họ hổng có gì để ân hận cả. Bởi vì vừa được đi chu du, vừa có tiền, vừa làm công việc mà mình yêu thích,….

Thứ ba là những người thiên về tâm linh, cho nên họ ngồi thiền tập yoga, tìm hiểu về tôn giáo, triết lý sống,….Nhờ vậy nên cuộc sống nội tâm của họ đủ đầy; họ tự vui như trẻ con mà không cần điều kiện bên ngoài. Họ là những người biết tự kết bạn với chính mình hay đã tìm được chính mình trong chuyến đi dài dằn dặt. Người tự kết bạn với chính mình thì vui là dĩ nhiên rồi, hổng có gì để phàn nàn.

Thứ tư là dạng người giống người thứ ba nhưng họ quyết định gắn bó với một tổ chức tôn giáo nên “cạo đầu đi tu” luôn. Cạo đầu đi tu là chỉ bên Phật giáo, còn mấy tôn giáo khác thì không cần phải cạo đầu hihihihi. Nhưng nếu họ quyết chí thì họ định cư luôn tại nước đó, tại môi trường đó và thực hành tôn giáo mà họ yêu thích,…. Dạng người này hổng có viết trên Facebook mà tôi gặp họ trực tiếp ngoài đời khi “trôi dạt” đến tổ chức của họ hehehe.

Còn những dạng nào nữa thì khi nào có thêm thông tin, tôi sẽ cập nhật.

Mục đích tôi viết bài này là để cho những bạn muốn đi bụi trường kỳ kháng chiến có cái nhìn tổng quát để mà có định hướng cho việc đi của mình. Mà cũng có khi chẳng cần định hướng gì cả, cứ việc đi thôi, còn chuyện gì đến thì cứ tự đến, giống như tôi vậy đó, tôi có định hướng gì đâu, mọi việc tự sắp xếp theo Ý Chúa hihihihi.

Tuy nhiên, nếu mọi người muốn biết ý kiến cá nhân của tôi thì cho đến bây giờ tôi vẫn hâm mộ cuộc sống của một quý bà du mục người Mỹ mà tôi gặp năm 2011 tại Mông Cổ. Câu chuyện về quý bà này là như sau: 

Năm 2011, trong lúc ở tại dorm tại thủ đô Ulan của Mông Cổ, tôi gặp một người ở cùng dorm vô cùng đặc biệt. Bà cụ lúc đó đã là 71 tuổi, đi bụi một mình. Gặp ai bà cũng kể câu chuyện cuộc đời bà. Bà có chồng nhưng không có con. Chồng bà qua đời, chẳng để lại gì cho bà cả ngoại trừ tiền bảo hiểm nhân thọ cái chết của chồng mà bà được nhận hàng tháng. Cảm thấy ngôi nhà mình đang ở ngốn quá nhiều tiền nên bà quyết định trả luôn căn nhà. Sau khi trừ hết mọi chi phí và các khoản nợ thì bà hầu như chẳng còn gì. Và bà trở thành kẻ vô gia cư.

Với số tiền bảo hiểm nhân thọ ít ỏi mà bà nhận hàng tháng, bà để dành để mỗi năm đi chu du mấy nước Châu Á trong 6 tháng. Đi theo kiểu đi bụi như bọn trẻ, nhưng do bà lớn tuổi nên đi đến đâu cũng được bọn phượt thủ trẻ trung giúp đỡ. Sướng! 

Mỗi năm đi chu du hết 6 tháng. Còn 6 tháng còn lại thì 3 tháng bà ở tại một nhà thờ. Bà được cha xứ cho một căn phòng nhỏ xíu xìu xiu chỉ đủ kê một cái giường và cái bàn. Bà ở đó mỗi năm 3 tháng và giúp nhà thờ làm vườn. Nghĩa là bà hổng có ở không mà vừa ở vừa làm việc. Cha xứ bảo khi nào bà chuẩn bị quy tiên thì hãy về đấy để cha xứ làm lễ quy tiên cho. Căn phòng của bà mỗi năm chỉ ở 3 tháng nên bà bảo cha xứ trong lúc bà không có ở đó, hãy để người khác ở cho đỡ phí, hành lý của bà có nhiêu đâu, bà sẽ để gọn dưới gầm giường. Nhưng cha xứ bảo không, căn phòng đó chỉ dành riêng cho bà mà thôi. Lại sướng!

Đi chu du 6 tháng, 3 tháng ở nhà thờ, 3 tháng mùa đông lạnh giá thì bà đến ở cùng gia đình người bạn già ở Georgia ấm áp quanh năm. Người bạn già có bà đến ở thì vui như tết. Bà làm vườn giúp cho gia đình họ. Ngoài ra bà bạn già còn có người để tám, đặc biệt là tám chuyện chu du 6 tháng của bà. Cho nên năm nào bà bạn già cũng mong bà đến ở để kể chuyện cho nghe. Lại sướng!

Túm lại là vô gia cư như bà cụ này thật là sướng! Đâu cần phải có nhà mới vui đâu, hổng có nhà mà vẫn vui như thường nè hihihihihi. 

Để hôm nào siêng dịch ra tiếng Anh câu chuyện này đăng lên cộng đồng du mục quốc tế cho bọn họ ghen tị giống như tui ghen tị với bà lão vậy đó.