CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình nguyện viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình nguyện viên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Thế nào là Nhà Mẹ Teresa (Mother Teresa’s House) chính thức?

Tất cả những nhà Mẹ Teresa (đúng nghĩa) đều có thờ một giọt máu của Mẹ Teresa. Hàng trăm nhà Mẹ Teresa khắp nơi trên thế giới đều có giọt máu của Mẹ. Khi tôi hỏi họ nguồn gốc của giọt máu này thì họ bảo rằng lúc Mẹ Teresa mất thì trên tay Mẹ có giọt máu này và mọi người nhân giọt máu này ra nhiều lần và phân phát đến các nhà. Họ nhân bằng cách nào thì tôi không biết. Nhà nào có giọt máu ấy thì đó là Mother Teresa’s House chính thức, bởi vì có vô số người hâm mộ Mẹ Teresa và lập ra những nhà Mẹ Teresa một cách không chính thức. Thế nào là chính thức? Thế nào là không chính thức? 

Theo tôi chính thức nghĩa là tất cả các sơ phải mặc đồng phục, đó là áo saree trắng có viền 3 sọc xanh, các sơ phải tuân thủ những quy tắc nghiêm ngặt của một sơ thuộc dòng tu Nhà Mẹ Teresa. Một trong những quy định ấy là tất cả các sơ của dòng tu Mother Teresa’s House một khi trở thành nữ tu của dòng này thì phải vĩnh viễn khoác lên người cái áo saree bằng vải cotton thô màu trắng có viền 3 sọc xanh thiên thanh. Vải cotton này không phải mua đâu rồi về may cũng được đâu nha mọi người. Vải cotton thô này là vải dành cho người nghèo trước đây của Ấn độ nhưng từ khi dòng tu Nhà Mẹ Teresa được chính phủ Ấn độ thừa nhận và cho vô số đặc quyền thì vải cotton này được cấm sản xuất luôn, nghĩa là không ai ngoại trừ nữ tu của dòng này mới được phép mặc loại vải ấy. Nếu đã cấm sản xuất rồi thì làm sao họ có vải may áo chứ? Có. Họ tự sản xuất tại Nhà. Cơ sở sản xuất vải cotton này thuộc nhà của Brothers nằm tại thành phố Calcutta. Nhân công là những người cùi hủi được nhà cưu mang và trở thành cư dân chính thức của Nhà. Toàn bộ vải được sản xuất tại đây và gửi đi khắp nơi trên thế giới đến các sơ của dòng tu. Cho đến tận bây giờ thì ngay tại đất nước Ấn độ không ai được phép mặc loại vải này cả (vì có sản xuất nữa đâu mà mặc), đó là lý do người nào mặc vải này, màu trắng có 3 sọc xanh người ấy là nữ tu của dòng Mẹ Teresa.

Những nhà chính thức đều có tên trong danh sách tại tổng hành dinh của Nhà ở Calcutta. Và họ bảo rằng cái tên Việt Nam thậm chí còn không có tên trên danh bạ của họ nữa nói chi là đến Nhà.

Do số lượng người hâm mộ Mẹ Teresa quá đông nên ai cũng có thể nhân danh Mẹ mà lập nhà, thậm chí lấy luôn cái tên Mother Teresa’s House cho oanh liệt, nhưng theo thông tin mà tôi nhận được thì chỉ nhà nào có giọt máu của Mẹ Teresa thì nhà ấy mới chính thức.

Thật ra trước năm 1975 ở miền Nam có nhà của Mẹ Teresa (chính thức) nhưng là của Brothers’ chứ không phải của Sisters. Sau 1975 thì chính quyền cộng sản buộc Nhà phải đóng cửa và tất cả các Brothers phải rời Việt Nam. Từ đó về sau không một brother hay sister nào của dòng tu này có thể mở được bất cứ cái nhà nào khác tại Việt Nam cả.

Trên thế giới đặc biệt là tại Trung Quốc có một số trung tâm mang hơi hướm (nghĩa là bắt chước) Nhà Mẹ Teresa nhưng đó là không chính thức. Vì không chính thức, không do Tổng hành dinh quản lý, đặc biệt là không thể mặc đồng phục của dòng tu này nên một thời gian sau các trung tâm đi chệch hướng của dòng tu này. Và tổng hành dinh không đưa vào danh sách chính thức những trung tâm như vậy.

Lưu ý: Mọi nữ tu của dòng Nhà Mẹ Teresa đều phải mặc áo saree trắng có viền 3 sọc xanh bằng vải cotton thô may tại tổng hành dinh của Brothers ngay thành phố Calcutta. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng ai mặc đồng phục này cũng đều là sơ của dòng tu ấy. Vì sao? Vì dòng tu này quá nổi tiếng và có một số đặc quyền nên có người giả mạo người tu của dòng này để lợi dụng các đặc quyền ấy. Ví dụ về những đặc quyền của họ:

- Họ có đặc quyền về visa, nghĩa là họ có thể xin visa dễ dàng hơn người khác nhiều.
- Họ có đặc quyền về hàng không (ví dụ được miễn hay giảm giá vé máy bay)
- Họ có đặc quyền về thuốc men (ví dụ được nhận thuốc và  khám chữa bệnh miễn phí ở vô số bệnh viện),……..

Những đặc quyền này khiến cho một số người thèm khát nhưng không muốn tu theo dòng này bởi những quy chế nghiêm ngặt nên chỉ còn cách giả mạo mà thôi. Họ có những quy chế nghiêm ngặt lắm nha mọi người. Vì vậy dù có đặc quyền nhưng cũng không phải ai cũng theo được quy chế của họ. Ví dụ về quy chế của họ là:

- Không được phục vụ tại quê hương, phải tha phương mà làm việc, chỉ được nghỉ phép (nghĩa là về thăm nhà) 3 tuần mỗi 10 năm, nghĩa là họ phải làm việc quần quật, chỉ sau 10 năm thì mới được về thăm nhà một lần, mỗi lần 3 tuần, có người quên luôn cả tiếng mẹ đẻ khi mới về nước nữa kìa.
- Không được sử dụng điện thoại di động, hay internet gì cả.
- Không được sử dụng quạt máy chứ đừng nói chi là máy lạnh dù cho trời có nóng đến 50 độ C đi chăng nữa. Phải ngủ chay, nghĩa là ngủ mà không có quạt.
- Không được rời bộ áo saree trắng viền xanh dù trong một khắc (ngoại trừ lúc tắm, dĩ nhiên rồi, tắm là phải cởi đồ ra mới tắm được chớ)
- Mỗi sơ chỉ được sở hữu duy nhất 3 bộ saree, không được phép sử dụng nhiều hơn con số 3. Hai bộ mặc thay đổi hằng ngày. Bộ mới nhất thì dùng trong những dịp đặc biệt.
……….
Có ai muốn xung phong tu theo dòng này nữa không hihi?

P.s Những quy chế trên dành cho sơ (nữ tu) còn các thầy (brothers) thì quy chế thoáng hơn chứ không nghiêm đến như vậy đâu nha! 

Tải sách đọc (pdf) miễn phí về Mẹ Teresa ở đây.

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2018

Kể chuyện nhà Mẹ Teresa (Mother Teresa’s House) nghe nha mọi người!

Nhà Mẹ Teresa thực ra là một tăng đoàn của Kito giáo dưới sự điều hành của giáo hội Vatican, và người sáng lập ra tăng đoàn này chính là Mẹ Teresa (bây giờ được gọi là Thánh Mẹ Teresa, vì tháng 9/2016 tại Vatican đã diễn ra buổi lễ long trọng phong Thánh cho Mẹ Teresa.)

Nhà Mẹ Teresa có tổng hành dinh tại thành phố Calcutta, thuộc bang West Bengal ở Trung Ấn và hàng trăm nhà tại khắp nơi trên đất Ấn độ. Ngoài ra nhà Mẹ Teresa có hàng ngàn nhà tại hơn 130 quốc gia trên toàn thế giới. Túm lại khắp nơi đâu đâu cũng có nhà Mẹ Teresa ngoại trừ một số nước trong đó có Việt Nam và Trung Quốc. Trung Quốc bắt buộc Mẹ Teresa phải mặc đồ………. Trung Quốc thì mới cho phép thành lập nhà tại đây nhưng Mẹ Teresa nhất quyết không thay đổi biểu tượng của tăng đoàn mình, đó là bộ saree trắng bằng vải cotton thô có viền màu xanh thiên thanh ở xung quanh. Do nhà Mẹ Teresa là tổ chức tôn giáo từ thiện phi chính phủ nên họ không có quảng cáo rầm rộ trên internet. Ai biết thì đến đó đóng góp và làm tình nguyện viên. Nhà Mẹ Teresa có vẻ rất xa lạ đối với người Việt Nam vì ở Việt Nam có cái nhà nào đâu mà biết nhưng lại cực kì thân quen và thân thương đối với các dân tộc khác. Nhà Mẹ Teresa chứa hết tất cả các loại người bị cả gia đình lẫn xã hội xem là phế thải là rác rưởi và chỉ muốn vứt bỏ đi mà thôi. Ví dụ người già, người cùi hủi, người tàn tật, người tâm thần, trẻ mồ côi,…. Túm lại nhà Mẹ Teresa như biển cả mênh mông sẳn sàng dung chứa tất cả, như biển dung chứa mọi con sông. Cứ ai cần sự giúp đỡ mà tìm đến nhà Mẹ Teresa là sẽ được giúp, bất chấp tất cả. Đối với Mẹ Teresa, không ai được sinh ra trên đời mà vô dụng cả, tất cả đều được tạo ra bởi bàn tay của Chúa nên tất cả đều hữu dụng. Vấn đề là mình không thấy được sự hữu dụng của họ mà thôi.

Tổng hành dinh của nhà Mẹ Teresa tại Calcutta HẰNG NGÀY có hằng trăm tình nguyện viên từ khắp nơi trên thế giới đổ về để làm việc, nên có thể nói là quá tải. Ngoài ra nơi này có ngôi mộ của Mẹ Teresa nên cũng được xem là thánh địa. Có thể vì vậy mà mọi người cứ đổ về đấy. Trong khi nhà Mẹ Teresa ở những nơi khác thì vô cùng cần tình nguyện viên nhưng ít có người biết đến, ngoại trừ người bản địa. Họ cần tình nguyện viên làm gì? Có vô số việc để làm.

Ví dụ:
1. Mỗi sáng, họ tắm cho cư dân trong nhà. Mỗi cư dân mà tắm thì cần  đến 2-3 người phụ giúp, vì họ không tự tắm được nên phải để họ lên xe lăn, lăn đến nhà tắm, rồi cởi đồ ra rồi tắm cho họ, mà họ có chịu ngồi yên cho mình tắm đâu, có người quậy kinh dị luôn, họ chửi bới, họ xé quần xé áo, họ càu họ cấu,……….đủ trò. Cho nên có khi tắm xong một người mệt bởi hơi tai. Ở những nhà nữ toàn là các sơ và chị em phụ nữ không hà. Khiêng họ lên xuống rất là mệt. Đặc biệt là tắm cho nữ thì đàn ông đâu có được phép rớ vào. Phụ nữ mà phải làm những công việc nặng nhọc ấy thì thấy thương lắm!

2. Do ở chung nhau nên một người bị chí là nguyên cả nhà lây chí cho nhau. Trị chí cho họ cũng là vấn đề nan giải. Tôi có lần đảm trách công việc này, cái tôi bị lây chí luôn. Nhưng nhờ vậy tôi phát hiện ra một phương pháp trị chí độc đáo rẻ tiền mà hiệu quả. Tôi trị cho tôi trước, thành công thì mới áp dụng cho họ. Tôi lấy muối pha vào nước và dùng nước muối gội đầu. Sau đó dùng lược chải tóc, do gặp muối nên chí bị đơ hay sao ấy mọi người, hổng chạy đi đâu được, vậy là chải đến đâu là chí rơi xuống đến nấy, trứng chí cũng rơi ra luôn. Tôi chỉ áp dụng một lần thôi mà thành công. Vậy là tôi giới thiệu rộng rãi cho mọi người, để họ khỏi mua hóa chất, thay vào đó, chỉ cần mua muối thôi, hoặc nếu gần biển thì ra biển múc nước về gội đầu. Gội đầu bằng nước muối khác với dùng nước muối tắm tóc nha. Tắm thì chỉ ở ngoài tóc thôi nên tóc bị xơ xác, còn gội đầu thì phải cào vào da đầu, cho nước muối thấm vào trị viêm da đầu luôn đó, chẳng những vậy còn sạch gàu nữa nè!

3. Cho họ ăn. Đến giờ ăn là cần người đút. Có người ứ chịu ăn, núng nẩy miết, nên rất mất thời gian người đút. Vì vậy cần có người cho ăn giúp.

4. Hỗ trợ họ trong các trị liệu như tập họ đi, hoặc đẩy xe cho họ đi dạo hoặc nói chuyện với họ,…..

5. Đối với trẻ sơ sinh thì tụi nó cần hơi ấm nên cần có người ẳm bồng trên tay để truyền hơi ấm, cần người đút sữa, cần người nâng niu dỗ dành nói lời yêu thương dịu dàng. Bé con mừ cho nên rất rất rất là cần hơi ấm từ người. Có khi mình ghé qua mình cho đồ rồi mình đi mà không hiểu rằng chỉ cần bồng đứa bé lên trong vài phút là quan trọng với nó đến mức nào, huống chi là nâng niu vỗ về tâng tiu nựng nịu nó.

6. Dọn dẹp giặt giũ

7. Dạy học cho những đứa trẻ hoặc dạy người lớn làm kỹ năng này nọ cho ngày của họ trôi qua một cách có ý nghĩa.

Túm lại là có vô số việc để làm mà những nhà ở những nơi ít người biết đến thì rất cần tình nguyện viên phụ giúp họ. Trong khi những nơi nổi tiếng như tổng hành dinh hoặc ở các thành phố lớn hay những địa điểm du lịch danh tiếng thì có khi lại ………quá tải tình nguyện viên.

Tôi có mò đến tổng hành dinh ở Calcutta rủ họ về Việt Nam mở nhà bởi ở Việt Nam số người phá thai rất rất cao, số lượng trẻ em bị giết hằng năm là rất lớn. Trong khi đó Mẹ Teresa có mở những nhà chuyên nuôi những đứa con gái lỡ dại hay những phụ nữ lỡ có thai nhưng lại không muốn có con. Nuôi họ đến khi họ đẻ thì họ có thể để em bé lại cho nhà và quay về cuộc sống thường ngày. Mỗi bà mẹ có thể ở tại nhà đến cả mấy tháng để chờ cho em bé ra đời. Cho nên có khi họ bức bối nghĩ quẩn này nọ, vì có nhiều đứa bị phụ tình lắm, nên họ cũng cần tình nguyện đến dạy họ làm cái này cái nọ hoặc khuyên nhủ nói chuyện cho họ vơi bớt nỗi buồn. Ôi Mẹ ơi, Việt Nam cần cái nhà như thế này dữ lắm! Nhưng khi tôi nói chuyện với mấy sơ ở tổng hành dinh tại Calcutta thì họ bảo họ phải có thư mời từ giáo hội Việt Nam và chính phủ Việt Nam thì họ mới có thể sang Việt Nam mà mở nhà được chớ. Cái nào tôi cũng bó tay rồi. Tôi có biết giáo hội và chính phủ Việt Nam đâu. Nhưng mà tôi gieo một ý nghĩ vào vũ trụ và biết chắc rằng khi nào đủ duyên thì cái hạt giống ấy nẩy mầm thôi. Cho nên nhiệm vụ là cứ gieo, còn khi nào nó nảy thì đó là việc của nó hihi.

Ở Việt Nam mà muốn làm tình nguyện viên cho nhà mẹ Teresa thì có thể sang các nước trong khu vực Đông Nam Á đặc biệt là Philippines có rất nhiều nhà của Mẹ. Nhưng gần nhất là Cambodia, mọi người lội sang đó bằng xe buýt rồi tìm nhà Mẹ Teresa thôi. Tìm bằng cách nào? Kinh nghiệm của tôi là kiếm nhà thờ rồi tìm cha xứ mà hỏi. Dĩ nhiên là cha xứ biết rồi, nếu khu vực đó không có nhà Mẹ Teresa thì họ sẽ chỉ cho nơi có nhà ấy. Có khi họ vẽ bản đồ cho mình đi luôn đó, rồi chỉ đi xe buýt như thế nào, thậm chí có khi còn điện thoại cho nhà Mẹ Teresa để họ biết là mình đang đến luôn ấy. Tùy tình huống. Nhưng nếu đi đâu mà muốn tìm nhà Mẹ Teresa thì cứ tìm cha xứ mà hỏi. Cha xứ mà không biết thì tìm nhà thờ bự hơn để hỏi, hoặc tìm Vương cung thánh đường là tổng hành dinh của cả khu vực là thế nào cũng ra thôi hà! Dễ hơm? Túm lại muốn tìm nhà Mẹ Teresa thì cứ tìm nhà thờ tìm cha xứ để hỏi. Nhiệm vụ của cha xứ là phải biết để thông tin cho mình. Cứ đinh ninh vậy đi nha mọi người hehehehe. Cha xứ mà hổng biết là tôi lăn ra ăn vạ ráng chịu à nha hahahahahaha.

P.s 1 Làm việc ở nhà Mẹ Teresa cái tôi phát hiện ra một điều rằng: Có một số người dành cả tuổi thanh xuân chỉ để làm công việc tình nguyện cho nhà thôi đấy mọi người. Có khi họ đến làm việc ban ngày rồi chiều thì về nhà mình. Có khi họ ở lại tại nhà ấy như một cư dân luôn đấy nhưng họ không phải là cư dân mà là tình nguyện viên, ăn ngủ sinh hoạt cùng người trong nhà. Có lần tôi gặp một con bé có thâm niên làm tình nguyện viên ở nhà ấy đến cả 10 năm trời luôn đấy! Wow, quá nể!
P.s 2: Một trong những câu nói bất hủ của Mẹ Teresa: Không phải ai cũng có thể làm điều vĩ đại nhưng ai cũng có thể làm những điều nhỏ nhặt với tình yêu vĩ đại.

Tải sách đọc (pdf) miễn phí về Mẹ Teresa ở đây.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2018

Kinh nghiệm đi làm tình nguyện viên.

Nhân có một số bạn đang học trung học hoặc đại học quan tâm đến vấn đề đi làm tình nguyện viên nên vào mạng tìm tòi thông tin và hỏi người này người nọ nên tôi viết cái bài này.

Túm lại có nhiều tổ chức để mọi người đăng kí và đóng phí để đi làm tình nguyện viên trong vài ba tuần. Ở Việt Nam mọi người hay giới thiệu nhau cái tổ chức AIESEC - Global Volunteer này. Tổ chức này có phí.

Còn dân đi bụi quốc tế thì giới thiệu nhau những tổ chức miễn phí, chỉ đóng phí thành viên hàng năm thôi, trong đó nổi tiếng có workaway. Có hai trang workaway nha mọi người và trang mà tụi đi bụi quốc tế dùng là https://www.workaway.info/

Tuy nhiên làm tình nguyện viên ở các trang này cũng có hên xui và có bạn viết bài về vấn đề này bằng tiếng Anh rồi nè! Làm cách nào để hên nhiều hơn xui khi tham gia vào các trang tình nguyện viên miễn phí. Mọi người vào đây đọc đi nha!

Tôi hổng có kinh nghiệm làm tình nguyện thông qua các tổ chức trong và ngoài nước, nội địa cũng như quốc tế, bởi vì tôi toàn là tự vác cái mặt đến hỏi thẳng hỏi trực tiếp không hà. Ok thì ở, không thì đi. Đơn giản vậy đó.

Cho nên lời khuyên của tôi dựa trên kinh nghiệm của tôi là: Trước khi đi làm tình nguyện viên hãy học cách đi bụi còn gọi là đi phượt còn gọi là đi du mục trước cái đã. Vì sao? Vì phải học hỏi cách tự lập, tự xoay xở ở nơi không thuộc vùng an toàn (như gia đình bạn bè), học cách thích nghi với những phong tục tập quán mới, học cách thay đổi những thói quen cũ, học cách chi tiêu hợp lý và tiết kiệm nhất. Sau khi đi bụi đã đời rồi thì cứ thích nơi nào, muốn ở lại nơi ấy một khoảng thời gian nào đấy thì cứ hỏi người dân bản địa, có thể hỏi trực tiếp họ, hoặc có thể hỏi các tổ chức tôn giáo trong khu vực như nhà thờ, chùa, đền,…… hoặc vào thẳng các trường học mà hỏi. Đặc biệt ở các vùng sâu vùng xa thì rất dễ, 90% là họ đồng ý. Vậy là mình có chỗ ở chỗ ăn chỗ làm để tiếp cận dân bản địa rồi.

Cho nên kiểu đi làm tình nguyện viên của tôi là vậy: đi bụi đến nơi ấy trước, thích nơi ấy thì hỏi tùm lum tùm la để tìm chỗ làm tình nguyện viên, không thông qua tổ chức, không tốn đồng phí nào cả, tôi làm việc miễn phí không lương đổi lại là được ăn ở miễn phí, được tiếp xúc trực tiếp dân làng, được học hỏi văn hóa của họ. Có nơi tôi làm tình nguyện chuyên quá nên nếu tổ chức ấy có nhiều địa điểm và họ thường xuyên qua lại giữa các địa điểm thì họ cho tôi đi ké để sang địa điểm khác làm tình nguyện viên tiếp. Vậy là tôi được di chuyển miễn phí, đến nơi mới có sẳn chỗ ở chỗ làm đang đợi không phải đi lang thang tìm kiếm nữa. Rồi xong nơi ấy lại được họ đưa xe đến đón sang khu vực khác. Cứ vậy mà rong ruổi khắp nơi với công việc là tình nguyện viên thôi. Sướng hơm? Có nơi tôi làm tình nguyện viên, nơi này rất nổi tiếng với sinh viên quốc tế, các bạn ấy phải đóng phí cho tất tần tật mọi thứ thông qua một tổ chức hay một công ty du lịch nào đấy. Họ chỉ đến làm việc vài giờ một ngày có xe đưa đón hằng ngày, có người chăm lo. Còn tôi tự vác cái mặt đến nên không ai đưa đón cả, tôi ăn ở tại chỗ đó chứ không có ở bên ngoài, và tôi hổng đóng đồng phí nào cả, hổng tốn cả tiền ăn uống, nhưng tôi không được ngủ khách sạn thoải mái. Cũng đâu có sao, dân đi bụi chỉ cần trải nghiệm chứ đâu cần thoải mái làm cái gì!

Nhưng tôi nhắc lại: để đi được như vậy thì đầu tiên phải học cách đi bụi trước cái đã. Bởi vì mọi chuyện có thể không xảy ra theo ý muốn. Cho nên bất cứ lúc nào đó mà có chuyện gì đó xảy ra thì mình vẫn có thể sống nhăn răng ngoài đường, chứ không phải khi tổ chức ấy không nhận mình nữa, mình bị đá ra đường, cái thành ra bị động, hổng biết đi đâu về đâu luôn. Dân có kỹ năng đi bụi rồi hổng có sợ chuyện ấy. Kiểu gì cũng sống được thôi. Nếu không làm tình nguyện ở các tổ chức thì có thể ở làm tình nguyện tại nhà người dân. Ví dụ vùng Lakdak (Bắc Ấn) nổi tiếng với du khách trong và ngoài Ấn độ, và hằng năm biết bao người đổ đến đấy để du lịch. Dân đi bụi vác ba lô đến đó, nếu thích ở lại đó lâu lâu thì kiếm nhà dân vào làm việc tình nguyện thôi. Có anh chàng người Lakdak kể với tôi rằng: Nhà anh ta từng có một tình nguyện viên người Mỹ ở làm việc miễn phí đến 3 tháng luôn. Anh chàng kể: Mẹ anh chàng đi chợ và “lượm” được tay người Mỹ này ở chợ, rồi dẫn theo về nhà. Anh chàng Mỹ không kiêng dè gì cả, ai ăn sao thì anh ta ăn vậy, ai ngủ sao thì anh ta ngủ vậy, ai làm việc sao thì anh ta làm việc vậy. Thế là anh ta ở lại Lakdak cùng gia đình nông ấy đến hẳn 3 tháng luôn đấy chứ. Thấy chưa mọi người? Bà con đến đó du lịch vài ngày rồi về, tốn một mớ tiền. Dân đi bụi thì đến đó thích ở đó thì ở luôn đến mấy tháng mới về, hổng tốn tiền gì cả. Trở thành một thành viên trong cộng đồng luôn nữa chứ! Vậy mới vui!

Cho nên ai hỏi tôi vụ đi làm tình nguyện thông qua tổ chức thì tôi không biết gì cả. Tôi chỉ biết đi bụi trước rồi sau đó đi làm tình nguyện thôi. Mà đối với tôi thì đã gọi là tình nguyện viên làm việc miễn phí rồi mà còn phải đóng tiền để làm miễn phí nghe rất là buồn cười hehehehe. Cho nên tụi tui chả bao giờ đóng phí để đi làm tình nguyện viên cả. Thiếu gì nơi ở vùng sâu vùng xa rất cần người đến đó làm việc mà họ không có sử dụng internet hay FB quảng bá nên đâu có ai biết đến họ. Chỉ có bọn đi bụi mới dám lội đến đó, ở và làm việc cùng họ thôi. Họ quý mình như vàng vì đâu có ai đến đó đâu ngoài cái bọn đi bụi, Bởi một số người không biết nên gọi bọn đi bụi là bọn sống ích kỷ chỉ biết đến mình. Hổng dám đâu, chính cái bọn ích kỷ ấy mới dám mò đến những nơi mà không ai dám đến đó kìa. Và cái bọn đó ích kỷ thiệt, nơi nào mà bọn chúng khoái là bọn chúng im luôn hổng có quảng cáo hay kể tùm lum cho người khác mò đến mà phá mất văn hóa bản địa của người ta. Cho nên nhiều nơi bọn chúng đến rồi cái bọn chúng im re luôn, chỉ truyền tai cho giới đi bụi như chúng biết mà thôi. Cái đồ ích kỷ hehehehe.

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

Mỗi ngày chúng ta ăn rất nhiều ny lông vào người nè mọi người!

Lúc tôi làm tình nguyện viên ở nhà Mẹ Teresa, tôi hướng dẫn mọi người cách tái chế lại bao ny lông, cái có mấy người dân địa phương đến ngó ngó rồi nói vầy nè: Thôi, hổng làm đâu, làm mấy cái này độc hại lắm! Suốt ngày tiếp xúc với ny lông không thôi, đã vậy còn tạo ra sản phẩm này nọ thì càng tiếp xúc với ny lông nên hổng làm đâu nha!

Lúc đó tôi bận làm việc nên có khi tôi im luôn để tập trung vào ý tưởng, còn có người thì tôi trả lời họ như sau:

- Thứ nhất là khi mình làm việc tái chế rác thải để giúp cho môi trường sạch đẹp. Đó là hành động nhằm bảo vệ vũ trụ thì mình sẽ được vũ trụ bảo vệ. Hành động của mình phải xuất phát từ ý thuần nhất là hành động để giảm rác thải ra môi trường thì mới được vũ trụ bảo vệ. Còn khi mình làm nhằm mục đích kiếm tiền thì vũ trụ sẽ không bảo vệ.

Đó là lý do khi tôi hướng dẫn họ làm, tôi hay nói rằng: Điều kiện tiên quyết là phải sử dụng rác để chế tạo chứ không đến tiệm mua bao ny lông mới sạch đẹp về để làm. Tự thân người làm phải đi thu gom rác và tất cả các sản phẩm làm ra đều phải được làm từ rác. Không nên vì đồng tiền mà bất chấp tất cả, để có màu sắc như ý, để cho nhanh, để cho đỡ bẩn nên dùng bao mới để làm, như vậy càng kích thích công nghiệp chế tạo bao ny lông phát triển.

Hành động xuất phát từ lòng tham thì càng làm sẽ càng bị bệnh do những chất độc từ bao ny lông mang lại. Một hành động xuất phát từ ý nghĩ thiện lương là nhằm giảm rác thải ra môi trường sẽ được vũ trụ đón nhận và bảo vệ. Giống như Mẹ Teresa, dành cả đời ra để chăm sóc bệnh nhân cùi hủi nhưng không bao giờ bị lây bệnh cùi, dù Mẹ Teresa tiếp xúc trực tiếp với họ, thậm chí khi gặp họ nằm lê lết ngoài đường còn ẳm bồng họ trên tay để mang về nhà. Cả đời tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân cùi nhưng không bao giờ bị lây bệnh cùi. Điều ấy cho thấy việc làm của Mẹ Teresa xuất phát từ một ý nghĩ thiện lương nên được vũ trụ bảo vệ. Cho nên dù báo chí hay ai đó có hằn học chỉ trích chê bai Mẹ Teresa đi chăng nữa thì điều ấy cũng chẳng xi nhê gì, vì hành động thiện lương của Mẹ Teresa đã được vũ trụ ghi nhận nên ra sức bảo vệ đấy thôi.

Thứ hai, khi mình chế tạo rác thải ny lông mà mình lại chê là dơ là độc hại để mình không làm, vậy mà hằng ngày mình ăn bao ny lộng vào bụng mà mình không biết đấy thôi. Khi tôi nói vậy cái họ trợn mắt lên nhìn rồi hỏi: Có điên mới ăn bao ny lông? Tôi hỏi họ: Có ai trong một ngày không ăn muối không? Họ bảo không? Tôi nói muối đến từ biển đúng không? Đúng. Vậy quý vị xả rác thải ny lông ra biển, quý vị có biết rác này sẽ như thế nào không? Bao ny lông khi ra biển, do thời gian và do nước biển sẽ phân hủy thành những miếng nhỏ li ti, rồi lại phân hủy càng li ti và trộn lẫn vào nước biển. Mọi người lấy nước biển này để tạo ra muối, và trong muối có lẫn những phân tử ny lông nhỏ li ti đấy thôi. Chúng ta ăn muối, chẳng phải là chúng ta ăn bao ny lông vào bụng sao? Đụng tay đụng chân vào bao ny lông mà mọi người chê độc hại, vậy mà hằng ngày mình vẫn nuốt ny lông vào bụng.

Lúc ấy tôi không biết các nghiên cứu khoa học về vấn đề này đâu nha mọi người, chỉ là nghĩ sao nói vậy. Bây giờ khoa học chứng minh lời tôi nói rồi nè. Ny lông được phân hủy sẽ đi vào thức ăn qua con đường muối và hải sản. Họ đem sò nghêu từ biển lên phân tích thì thấy trong thịt mấy con này có lẫn cả sợi ny lông. Cho nên khi ăn hải sản là mình cũng đã ăn luôn cả ny lông vào người đấy.

Xem video trên you tube ở đây. Video bằng tiếng Anh nha!



Bởi cái gì mình quăng ra thì mình lại ăn trở vô. Giống như mình chê phân dơ phân thúi nhưng từ phân mà cây ra quả, rồi mình ăn quả mình khen thơm khen ngon. Trong khi quả được nuôi dưỡng từ phân đấy thôi.

Bởi chê đi nha, chê cho đã đi nha, rồi trước sau gì cũng ăn hết cho xem hihi.

Đó là chưa kể tới chuyện này đó nha mọi người: Con vật được nuôi dưỡng bằng ny lông và con người cũng vậy. Khi mình ăn bao ny lông miết thì lâu dần cơ thể phải có sự thay đổi để thích ứng với loại thức ăn mới này. Vậy là các gen, các tế bào, các huyệt đạo thay đổi tùm lum tùm la cho xem. Rồi các thuốc từng chế tạo, các phương pháp trị bệnh từng thành công sẽ trở nên vô dụng, vì cơ thể thay đổi tè le hết rồi. Đó là chưa kể bệnh mới xuất hiện. Vậy là mọi người phải bắt tay nghiên cứu chế tạo lại từ đầu để phù hợp với cơ thể được tạo ra từ thức ăn ny lông. Đến lúc ấy sẽ vui lắm đây! Ai mà sống được đến lúc ấy mới biết nó vui như thế nào hihi.

Túm lại, ai mà muốn nổi tiếng lúc ấy thì ngay bây giờ bắt tay nghiên cứu ny lông đi nha mọi người hehehehe.

P.S Ny lông ra biển bằng cách nào? Có người bảo tôi đâu có ở gần biển đâu thì sao tôi thải rác ra biển được chớ?

Những gì liên quan đến nước như cống rãnh kênh rạch mương sông suối gì thì cuối cùng đều chảy ra biển hết. Cho nên những gì mình đổ xuống nước thì những cái đó cuối cùng đều hội tụ tại biển. Biển luôn ở vị trí thấp hơn các con sông con suối nên nước từ cống rãnh chảy ra sông rồi thì mọi con sông đều đổ về biển cả đấy thôi. Cứ cái gì mình không muốn ăn vào bụng qua con đường muối và hải sản thì đừng có đổ xuống nước nha mọi người. Xà bông tắm giặt hóa chất độc hại dầu nhớt gì mình cũng làm cái ào xuống cống hết, rồi cuối cùng chính mình là người ăn trở lại đó hehehe. Túm lại cái gì không muốn ăn thì đừng cho xuống nước.


Thứ Tư, 27 tháng 12, 2017

Vũ trụ phản ứng lại những suy nghĩ và hành động của chúng ta đó nha mọi người!!!

Cái này tôi trải qua rồi nên tôi biết nè! Mỗi một suy nghĩ thiện hay ác đều có tác động lên vũ trụ và vũ trụ cứ ghim lại hết tất cả các suy tưởng, và khi nào đủ nhiên liệu (suy tưởng) thì bùm, một sự thay đổi sẽ diễn ra. Cho nên chúng ta đâu cần phải làm cái gì to tát, vĩ đại, nhiều người biết đến hay nhiều người hưởng ứng đâu. Cứ thấy cái gì mình cho là đúng là có ích với mình và với mọi người thì mình làm thôi. Không cần ai biết đến cả nhưng vũ trụ ghi nhận lại hết đó. Đừng coi thường vũ trụ nha!

Ví dụ cụ thể là lúc tôi mới học cách tái chế rác thải ny lông, cái tôi rời nơi học, tôi đến một nơi và làm tình nguyện viên. Tôi giới thiệu ý tưởng ấy cho mọi người nhưng mà hổng ai biết hết nên tôi phải làm từng món từng món để cho mọi người xem, và tôi làm một mình. Lúc đó hạn visa của tôi còn chưa đến 2 tuần lễ là hết rồi. Tôi làm với sự say mê ghê gớm dù hổng được trả lương gì cả. Tôi ăn ngủ tại chỗ đó, nên hổng tốn tiền ăn ở, nhưng tôi làm việc hổng có lương. Ngoài lúc ăn ngủ tắm rửa thì còn lại là tôi cắm cúi ngồi làm. Tôi chế tạo hết món này đến món nọ. Do nơi này đông người nên số lượng quần áo cũ thải ra cũng nhiều, cộng thêm người ta tài trợ quần áo cũng nhiều, nhiều hơn nhu cầu. Cái tôi nghĩ ra ý tưởng và tôi tự thực hiện những ý tưởng ấy một mình. Hôm nào tôi cũng cho ra vài sản phẩm và trình bày cho mọi người`xem, làm ai cũng vui vì bất ngờ. Họ bảo ngày nào cũng được cười, và lúc nào trước bữa ăn họ cũng hồi hộp chờ đợi xem tôi chuẩn bị trình làng sản phẩm nào. Bởi vì chỉ có lúc ăn thì mới đông đủ, thời gian còn lại mọi người bận làm việc hết rồi. Tôi thường tranh thủ vài phút trước và sau khi ăn trình bày cho họ xem những sản phẩm tái chế từ quần áo cũ ấy. Hôm nào cũng cười rầm rầm, bởi có nhiều cái tôi chế ra rất là mắc cười. Và tôi chỉ cặm cụi làm thôi nha mọi người, không quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài việc tái chế, có khi tôi thức nguyên đêm để làm cho xong một món nào đó, và tôi hầu như không bao giờ ngả lưng nghỉ ngơi vào buổi trưa, tôi chỉ dừng tay khi ăn uống ngủ và tắm rửa thôi. Cái sự say mê làm việc của tôi lan tỏa trong cộng đồng, mọi người cũng lục đục chế món này món nọ từ những cái cũ. Ví dụ lấy mấy thanh kẽm bị quăng chõng chơ trong vườn bẻ cong cong lại làm thanh gác cùng lúc mấy cây chổi quét nhà, hoặc lấy mấy lon sữa cũ và bắt đầu trồng cây,…. Tôi hổng để ý nhiều như vị phụ trách chỗ đó cứ nhìn nhìn tôi cười rồi nói: Maya làm cho ai cũng phải tái chế giống Maya hết kìa.

Bài học thứ nhất: Khi mình say mê làm một việc gì đó một cách không vụ lợi, không tính toán, làm chỉ là làm, làm với sự đam mê không gì cản trở nỗi thì cả một cộng đồng đều bị  dẫn dắt bởi sự đam mê ấy. Không cần nói gì cả, mọi người tự động làm thôi hà.

Khi visa hết hạn cái tôi sang Sri Lanka, tôi ở Sri Lanka 6 tháng và trong suốt 6 tháng ở đó tôi mới thực sự dấn thân vào công việc tái chế rác thải chứ trước đó tôi chỉ tái chế quần áo cũ và thỉnh thoảng có phối hợp với ny lông vào thôi. Tôi ở Sri Lanka ròng rã 6 tháng, cái tôi quay lại bang Kerela ở Nam Ấn nha mọi người. Vừa thấy cái bản mặt của tôi cái mọi người nói: Hahaha, Maya thất nghiệp rồi, cách đây vài ngày chính phủ vừa ra lệnh cấm sử dụng bao ny lông trong phạm vi toàn bang. Chỉ có những bao to thiệt to thì còn được phép lưu hành, còn những bao nhỏ nhỏ loại mà đi chợ người hay dùng để đựng đồ thì cấm tiệt và có hình phạt ban kèm cho ai vi phạm nữa đó. Maya thất nghiệp thiệt rồi đó nha.

Trùi ui, nghe xong cái tin động trời ấy là tôi sung sướng đến tê tái, bị thất nghiệp mà thấy sướng dễ sợ sướng luôn vậy nè. Tôi nói: Rồi biết lý do rồi, họ biết tôi chuẩn bị quay lại Kerela, họ sợ bị tôi tiếp tục phàn nàn về tình trạng dùng bao ny lông vô tội vạ ở bang này nên họ ban lệnh cấm cho tôi khỏi phàn nàn chớ gì. Vậy là khỏe, ta đi bang khác để làm việc tái chế thôi hihi.

Bài học thứ 2: Bạn không cần làm việc gì chấn động hay kinh thiên động địa, chỉ cần góp ý tưởng, góp hành động vào thì khi đủ nhân duyên, bùm, sự thay đổi sẽ đến ngay tức thì. Ở trên tôi trả lời cho vui vậy chứ, khắp Ấn độ đã có phong trào tẩy chay bao ny lông rồi, việc tôi làm chỉ là một trong số vô vàn giọt nước mà mọi người cố gắng tích lũy ngày qua ngày, và khi nào nước tràn ly thì bùm, sự thay đổi đến thôi hà. Cho nên khi nhìn thấy môi trường bị hủy hoại, bạn không cần ngồi rên la, chửi bới người này người nọ hay chỉ trích bản thân, cứ thấy góp được giọt nước nào thì cứ góp, tí tách tí tách từng giọt từng giọt một, rồi mọi chuyện tự xoay chuyển theo nhân duyên của chính nó.

Ngoài ra trên thế giới nhiều người đang cật lực phá hủy môi trường thì cũng có những người tích cực phục hồi. Nghĩa là cứ có người đập phá thiên nhiên thì có người xây dựng lại thiên nhiên. Ví dụ như ở Nam Mỹ, cụ thể là Mê xi Cô có công ty chuyên biến những chai nhựa thành nguyên liệu xây nhà, vật liệu để xây dựng toàn bộ một ngôi nhà chỉ tốn chừng 300-400 đô Mỹ thôi hà. Và mỗi một ngôi nhà ngốn đến mấy tỷ tấn rác thải nhựa luôn đó. Một ý tưởng tuyệt hay để tái chế rác thải chai nhựa. Ngoài ra còn có một công ty khác chuyên sử dụng các hộp sữa đã qua sử dụng để chế tạo gạch xây nhà, họ thậm chí còn chế tạo bàn ghế từ những hộp sữa này. Và giá thành của những sản phẩm này dĩ nhiên là rẻ rồi. Rồi có một công ty ở Ấn độ chuyên chế tạo ly muỗng dĩa dùng một lần rồi bỏ bằng vỏ cây chứ không phải bằng nhựa. Những sản phẩm này sẽ thay thế các sản phẩm nhựa đang có trên thị trường.

Đó, tôi nói rồi mừ, cứ có người đập phá thì có người xây dựng, cứ có người hủy hoại thì có người bảo vệ. Vũ trụ luôn phải như vậy thì mới cân bằng được chớ. Cho nên lúc nào cũng suy nghĩ tích cực, hướng về điều tốt đẹp, nghĩ đến những việc có ích có lợi, tránh việc chỉ trích phê phán lên án. Vì mình phóng ra suy nghĩ nào thì vũ trụ đều ghi nhận lại hết. Cho nên hãy phóng ra những suy nghĩ tích cực để có sự thay đổi tích cực thay vì điều ngược lại.


Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

Tôi chẳng khéo tay gì cả!

Mặc dù tôi biết đan móc, và dùng rác thải ny lông để chế tạo ra món này món nọ, nhưng thật ra tôi chẳng có hoa tay hay còn gọi là khéo tay gì cả.

Tôi hướng dẫn người ta cách làm và sản phẩm của họ lúc nào cũng đẹp hơn sản phẩm của tôi. Có khi nhìn cái mình làm thấy mắc cười quá, nếu đứng một mình thì đúng là vừa độc vừa lạ nhưng nếu đặt cạnh sản phẩm do một “học trò” của tôi làm thì chẳng khác nào vịt con xấu xí mà so với thiên nga hehehehe.

Tôi chẳng phải là dân khéo tay mừ. Do tôi muốn tái chế rác thải để hướng dẫn lại cho người khác cách bảo vệ môi trường mà tôi buộc phải học đan móc này nọ chứ tôi hổng phải được sanh ra để làm mấy cái sản phẩm thủ công đâu. Bởi vậy sản phẩm tôi làm ra luôn có lỗi, hổng phải lỗi này cũng là lỗi nọ hoặc nhìn xấu hoắc hà.

Ai cũng an ủi: Thôi có ý tưởng là được rồi và truyền ý tưởng ấy cho người khác làm, còn sản phẩm mình xấu cũng hổng có sao đâu. Có ý tưởng mới quan trọng. Ờ, tôi là dân sáng tạo ý tưởng chứ không phải là dân làm sản phẩm mừ. Tôi sáng tạo ý tưởng xong rồi thì tôi phải làm cho người ta hình dung đó là cái gì. Thấy cái sản phẩm do tôi làm độc lạ nên họ hứng lên và đòi học. Tôi dạy cho họ xong, họ làm sản phẩm xong, rồi cái của tôi trở thành vịt con xấu xí luôn hehehehe.

Bởi vậy xấu hổ ghê, nhưng mà số vậy rồi, số hổng có hoa tay nên phải vậy thôi chớ sao!!!

Có đứa an ủi rằng: Dân CEO mừ, chỉ biết tạo ra ý tưởng cho người làm chứ tự bản thân làm thì thí ghê lắm!!! Đâu đến nỗi thí ghê đâu ta, bởi vì tôi vẫn dùng những cái do tôi tạo ra mừ, có hữu ích là được rồi, đâu cần đẹp làm gì.

Túm cái ý lại thì đúng là tôi chẳng có hoa tay gì ráo hihi!!!


Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

Kể chuyện xưa nha mọi người!

Hồi xửa hồi xưa, tôi đi làm công quả cho một cái chùa Việt Nam ở trên một vùng đất nọ. Đây là ni viện. Ni được đưa từ Việt Nam sang, không quen khí hậu, thủy thổ nên ốm vặt vẹo. Lúc đó tôi đầu đội trời chân đạp đất, hành xử như Lục Vân Tiên, cứ thấy chuyện bất bình là ra tay xử đẹp hoặc chửi tơi bời hoa lá hẹ. Tôi có khiếu chửi bới, chửi có bài có bản, có vần có điệu, và được một số người khen là chửi hay quá! Túm cái ý lại thì ta được sanh ra là để chửi thiên hạ, đó là lý do ta chửi rất hay! hehehe

Tự khen trình chửi xong rồi thì bây giờ quay lại chuyện cái chùa nha! Tôi sử dụng lại đúng văn phong thời đó luôn nè!

Mấy cô ni ốm quặt quẹo mà còn được khuyến mãi thêm một bà sư cô hắc ám. Bả ỷ nhiều năm tuổi đạo (hình như 30 năm tuổi gì đó) cộng thêm trình nấu ăn cho khách đoàn không ai sánh kịp, cộng thêm khả năng thích ứng thủy thổ. Cho nên bả thành đệ nhất trong ni viện. Ngay cả sư bà trụ trì cũng chẳng thể nào nói gì bả, bởi vì đụng đến bả là bả hăm dọa đòi về Việt Nam. Cái mọi người im lặng chịu cho rồi. Ai làm trái ý bả thì bả chửi te le tét lét. Ai đụng vô cái bếp của bả là coi như xui tận mạng luôn.

Lúc ấy tôi tình cờ đến và ở lại đó một thời gian phụ việc cho họa sĩ sơn phết tranh Phật trên tường. Thời gian đầu bả về Việt Nam ăn Tết, nên mọi chuyện hổng có gì để kể, mọi người sống với nhau vui vẻ. Khi bả chuẩn bị qua thì mọi người có kể sơ sơ cho tôi nghe về bả để chuẩn bị tránh hết mức có thể vì tôi hảo hớn quá cho nên ai cũng sợ hahahahahaha.

Cố tránh rồi, vậy mà chuyện gì đến cũng phải đến. Trùi ui, tôi thấy có bà ni kia hiền thấy ớn luôn mà bả chửi người ta san sát, chửi sang sảng, chửi không sợ người ta quê luôn. Cái máu A Tu La của tôi cộng thêm máu Lục Vân Tiên trỗi dậy. Tôi chửi bả tưng bừng. Trùi ui, bả kinh ngạc dễ sợ vì không ngờ có đứa dám chửi bà mà chửi còn dữ dằn hơn bả chửi người ta nữa. Đã nói là ta có khiếu chửi mừ. Bả chửi hổng lại nên bả tức quá, bả khóc. Lúc ấy tôi chửi có văn hóa chứ không có dùng ngôn ngữ Đ.M bởi vì ta vốn người thanh lịch mừ hihihi.

Lúc đó, có người thấy chửi lộn ghê quá nên vội vã chạy lên méc sư bà trụ trì. Người này sau này kể lại cho tôi nghe. Mọi người biết phản ứng của sư bà ngay khi vừa nghe vụ chửi lộn là gì không. Sư bà phá lên cười sằng sặc, và nói rằng: Đã đến lúc phải có người trị sư cô này.

Nguyên cả cái chùa ai cũng biết tôi là hảo hớn anh hùng, không sợ trời không sợ đất, nhưng không ai ngờ đến việc tôi dám chửi bà sư cô dữ dằn này. Mọi người luôn sợ tôi bị bả ăn thịt nhưng không ngờ bả lại là người bị tôi ăn thịt mới ghê chớ. Túm lại là bả được xem như là cọp rồi mà tôi lại là chằn tinh nên nuốt luôn cả cọp!

Chửi xong rồi thì thôi, thôi là do bả khóc quá nên bả bỏ về phòng, chứ bả mà còn dám đứng hó hé là ta chửi nữa. Sau đó, không biết do mọi người nói gì với bả mà bả lại là người đi xin lỗi tôi. Bả nói là bả biết bả dính mắc vào cái bếp, nhưng bả làm vậy là vì mọi người, bla bla bla bla.

Khi sự việc xảy ra thì sư bà không nói gì nhưng sau đó thì sư bà gặp riêng tôi và mắng yêu: Mi dám chửi sư cô thì sau này mi phải làm sư cô cho người ta chửi lại. Hihihihi

Kể tiếp trải nghiệm lẫy lừng nha!

Một trong những trải nghiệm lẫy lừng mà mỗi lần nhớ lại là tôi cười như điên, bởi vì nó vui quá trời quá đất!

Chuyện là vầy nè!
Lúc đó tôi làm tình nguyện viên cho nhà Mẹ Teresa. Tôi hướng dẫn họ cách tái chế rác thải ny lông thành những thứ hữu dụng. Người tâm thần nhẹ họ có thể học và làm được nhưng họ hay làm hư lắm, cho nên tôi phải ra ngoài gom rác thải ny lông về giặt sạch phơi rồi dùng làm công cụ dạy học.

Lúc ấy là rằm tháng 7, vùng này tổ chức lễ hội tưng bừng trong suốt 10 đêm để tôn thờ xá lợi răng của ông Thích Ca. Mỗi đêm có một con voi được hộ tống bởi nguyên một đống voi mang xá lợi răng trên lưng đi diễu hành khắp phố phường. Lễ hội này quá nổi tiếng nên người ta kéo về từ khắp nơi cả trong và ngoài nước. Thật may, tôi có mặt ở đó đúng dịp lễ hội. Tôi đi tham dự lễ hội và nhặt rác ny lông về tái chế. Cứ mỗi đêm vừa xong cuộc diễu hành, mọi người ồ ạt kéo nhau về là tôi chạy hết đường này đến đường nọ nhặt rác ny lông trước khi xe rác đến hốt. Nhặt xong thì gần 12h đêm, lúc ấy nhà Mẹ Teresa đóng cửa ngủ rồi, họ ngủ rất sớm 7-8h tối đã đóng cửa hết. Nhưng họ có dặn tôi đến phòng cấp cứu bệnh viện ngủ ké ở ghế chờ. Tôi đến đó ngủ 2 đêm đầu. Nhưng thấy mang lỉnh kỉnh rác ny lông vào đó làm phiền họ quá nên mấy đêm sau tôi ngủ bụi ngoài vỉa hè cùng mấy người vô gia cư, mấy người bán hàng rong và những người khách hành hương nghèo. Đó là văn phòng du lịch vào ban ngày. Ban đêm văn phòng đóng cửa, có cái hành lang to to nên mọi người kéo vào đó ngủ. Mỗi người tự có miếng nhựa trải dưới đất, rồi lấy mền quấn lại, xong mạnh ai nấy khò khò. Tôi cũng bắt chước làm y chang họ vậy đó. Còn thêm mấy điểm ngủ như vậy nữa nhưng tôi khoái chỗ này vì chỗ này có vài con voi, tụi nó đi diễu hành xong thì về nghỉ ngơi ở đây. Tôi thích voi lắm vì tụi nó rất hiền. Tôi bám trụ ngủ nơi này là vì tôi mê voi đó nha!

Rào đón đã đời luôn giờ mới vô chuyện vui nè mọi người.


Mọi người nằm xếp lớp, mạnh ai nấy ngủ trong hành lang, còn tôi ngủ phía ngoài tí để ngắm voi. Lúc đó ai cũng khò khò khò, cái có một ông đi lễ hội về muộn ghé vào muốn mua một miếng trầu của hai vợ chồng bán trầu đang nằm tuốt phía trong. Họ ngủ mê quá nên không có nghe tiếng gọi. Ông mua trầu lấy chân đạp thèn cha đang ngủ dưới chân ổng dậy rồi nói gì đó (tôi đoán là ổng bảo ổng muốn mua trầu). Thèn cha này đang ngáy ngủ, lấy tay huých ông kế bên, rồi ông kế bên đá đít bà nằm tiếp theo, bà này lấy tay gõ cái cốc vào đầu bà nằm bên cạnh, cứ vậy mà cũng đến được hai vợ chồng bán trầu. Cái thèn cha nằm gần hai vợ chồng này nhất gọi mà hai vợ chồng này hổng nghe nên chả kéo phăng cái mền hai vợ chồng này đang đắp ra, rồi đạp thật mạnh vào đít ông chồng. Ông chồng lật đật ngồi dậy lấy miếng trầu đưa cho chả, rồi chả chuyền từ từ cũng ra đến chỗ ông khách mua đang đứng phía ngoài, rồi ông khách mua lấy tiền chuyền ngược trở lại cho ông bán trầu. Mắc cười là vầy nè! Chỉ mua có miếng trầu trị giá khoảng 2 ngàn đồng Việt mà đánh thức nguyên cả đám dậy. Mà vui nhất là nguyên đám bị đánh thức mà hổng có bực mình chửi bới gì cả, họ chỉ lè nhè vài câu rồi đạp thèn kế bên thôi hà. Lúc đó tôi đang ngồi ngắm voi bên ngoài mà tôi thấy mắc cười quá, tôi cười sằng sặc luôn. Bây giờ ngồi viết bài này mà vẫn mắc cười ghê gớm. Mua có miếng trầu mà đánh thức nguyên cả đám dậy, vậy mà hổng ai chửi ai, ngộ chưa! Ngay tại lúc đó, tôi ngộ ra được một điều gì đó rất sâu sắc. Cụ thể đó là điều gì, quên mất tiêu rồi.


Biết sao tựa bài viết có chữ lẫy lừng không?

Có câu chuyện sau:
Có người chết đi và trên bia mộ người này có dòng chữ được khắc: Chết năm 30 tuổi và chôn năm 60 tuổi. 

Những người sống leo lét như ánh đèn cầy là những người chết rất lâu trước khi họ được chôn. Do đó, hãy sống như một chiến binh lẫy lừng đi mọi người! Xông thẳng vào cuộc đời mà sống, không ngại gian nan hiểm nguy. Một chiến binh lẫy lừng không bao giờ sợ chết bởi vì họ cũng có……. sống lâu đâu mà sợ chết nhưng khi chết, họ chết một cách lẫy lừng, không nuối tiếc. Sống vậy mới vui chớ, vì sống từng ngày, sống từng phút, phút nào cũng cháy phừng phừng.

Tuy nhiên, nên nhớ rằng: Một chiến binh lẫy lừng trước khi xông thẳng vào trận chiến thì họ luôn mặc áo giáp và có thể sử dụng vũ khí thuần thục. Một chiến binh lẫy lừng chết vì sự dũng cảm của họ, chứ không phải chết vì NGU, hay còn gọi là chết vì thiếu hiểu biết.

Sống như một chiến binh lẫy lừng vui lắm đó! 

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Phụ nữ thích nói. Nam giới thích im.

Điều này thể hiện khá rõ khi tôi ở trong trại tâm thần nam và trại tâm thần nữ.
Ở trại tâm thần nam, người điên vẫn nói cười vu vơ, vẫn có cãi nhau chí chóe, vẫn có đánh lộn rầm rầm. Nhưng hổng phải lúc nào cũng vậy. Cãi xong thì thôi. Đánh xong thì im. Còn lại là một không gian im ắng. Họ nói nói cười cười một mình hoặc nhỏ nhỏ, đứng gần gần mới nghe, đứng xa xa thì mọi thứ vẫn im ắng. Chỗ nào có cái mặt tôi vô thì chỗ ấy mới ồn ào náo nhiệt. Xong, cái người phụ trách nói: Maya mà hổng có ở đây, nơi này im ắng đến phát sợ.
Bởi ở trại tâm thần nam thì tất cả người phụ trách cho đến nhân công đều là nam, nếu có nữ thì chỉ là 1 nữ phụ dưới bếp, nghĩa là giúp đầu bếp chính. Nếu không thì là nữ tình nguyện địa phương. Nữ tình nguyện địa phương thì đến theo giờ, xong việc là họ biến. Còn ở từ sáng sớm đến chiều tối thì chỉ có tôi thôi.
Túm lại trại tâm thần nam thường im ắng tĩnh mịch, chỉ có tôi là gây ồn.
Còn ở trại tâm thần nữ thì rần rần từ sáng đến tối, chỉ khi mọi người đi ngủ hết thì mới im ắng. Ở trại tâm thần nữ thì từ người phụ trách cho đến người trong trại đều là nữ, cho nên mạnh ai nấy nói. Người này im thì người khác tiếp. Tiếng lại lanh lảnh chứ không có trầm trầm như nam. Cho nên dù họ nói xa xa thì vẫn nghe hết. Suốt ngày rần rần vậy đó. Cái tôi trở nên tự kỷ luôn. Xung quanh rần rần mà tôi cũng rần rần chắc có nước chết. Cho nên tôi im im. Còn ở trại nam thì im ắng nên tôi mới rần rần. Nếu im luôn, chắc cũng chết.
Vậy đó ở trại nam thì tôi rần rần. Ở trại nữ thì tôi thành tự kỷ, chỉ cắm đầu cắm cổ vào công việc thôi. Xong rồi mọi người đâm ra thắc mắc. Họ sợ tôi bị bệnh, bởi vì người nói là người bình thường khỏe mạnh, người im im không nói là có vấn đề. Cho nên họ đâm ra ngại tôi bị bệnh. Cử hết người này đến người khác từ người trong trại đến người ngoài trại đến phỏng vấn xem tôi có bị làm sao không. Phỏng vấn riêng thì tôi nói, khoe công việc, khoe đam mê nên thao thao bất tuyệt. Xong rồi cái họ nói tôi vẫn bình thường. Thì đúng là vậy. Nhưng rồi mọi người lại thấy tôi im tiếp nên chẳng biết làm sao luôn. Mà tôi có thói quen nha: Khi đam mê công việc là mê chết bỏ luôn, quên hết tất cả mọi thứ trên đời, có khi quên cả ăn quên cả ngủ dù tôi cực kì mê ngủ và tham ăn. Hễ hổng làm thì thôi, mà làm rồi thì có một sự tập trung ghê gớm, khó bị phân tâm lắm. Bởi vậy ở một trường thiền, sư phụ tôi bảo: Con có sức định rất cao.
Thực sự tôi chỉ định khi đang làm việc hay đang cử động thôi, còn ngồi thiền thì hổng có định lâu được. Định ngắn, từng chập một. Còn khi làm việc thì tôi rất định, định nhưng ai làm gì cũng biết, ai nói gì cũng nghe. Bởi vậy ở trường thiền này, người ta ngồi trong thiền đường để hành thiền còn tôi thì xin thầy cho ra ngoài vườn, vừa dọn dẹp khu vườn vừa thiền, chứ hổng khoái ngồi trong thiền đường miết. Ông thầy lúc đầu cũng ngạc nhiên lắm nhưng thấy sức định của tôi khi làm việc cao quá nên đồng ý luôn.
Lý do lúc đầu thầy không đồng ý là khu vực này nổi tiếng có nhiều rắn độc, mà khu vườn mà tôi đang dọn dẹp thì bị bỏ hoang lâu lắm rồi, lá khô dày mấy lớp, nhìn hoang sơ y như khu rừng nhỏ vậy. Mới đầu khi thấy tôi đi chân không quét quét dọn dọn lá khô, thầy la vì sợ tôi bị rắn độc cắn. Nhưng sau đó thấy tôi hổng bị gì cả dù luôn đi chân không vào vườn thì thầy bó tay luôn. Một số người tò mò hỏi tôi là có bao giờ thấy rắn không. Tôi chưa bao giờ thấy rắn ở ngoài vườn cả dù thỉnh thoảng rắn có bò vào tận khu vực thiền đường luôn đó. Mọi người sợ quá trời vì loại rắn này cực độc, cắn một phát là đi đời nhà ma. Nhưng tôi ở ngoài vườn miết có thấy rắn đâu, chỉ thấy kiến đen thôi, loại kiến đen rất to và cắn rất đau.  

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Kể chuyện trẻ mồ côi nghe nha mọi người!

Ở nhà Mẹ Teresa có trại dành cho mấy cô gái lỡ chửa hoang nữa đấy. Nghĩa là những cô gái nào chửa hoang thì được đưa vào đấy ở mấy tháng đến khi nào đẻ em bé thì có thể để em lại nếu muốn, còn mình thì trở về cuộc sống bình thường. Vậy là mấy đứa chửa hoang khỏi phải phá thai hay giết con đi. Nhưng mà Nhà dành cho mấy cô gái này tôi chưa có tới, mọi người khuyến khích tôi đến đó miết vì công việc của tôi vô cùng phù hợp với những bà bầu này. Nhưng chưa đủ duyên nên chưa tới.
Ngoài nhà dành cho mấy cô gái chửa hoang còn có nhà dành cho tụi trẻ sơ sinh và tụi con nít dưới 10 tuổi nữa. Có nhiều đứa trẻ đẹp y như thiên thần luôn. Lúc đó, tôi nhìn tụi nó hoài mà không hiểu ra lý do vì sao tụi nó đẹp như vậy mà bị bỏ. Có đứa mắt hơi lé, có đứa bị tật hổng chỗ nọ thì chỗ kia, có đứa bị dị tật ở cơ quan sinh dục, hổng đái ỉa bình thường được. Nhân công mà làm việc ở chỗ này là cực nhất, phải trực cả ngày lẫn đêm, dĩ nhiên là họ có thay ca rồi. Ca trực đêm họ phải thức suốt, hết chăm đứa này đến đứa nọ. Ai mà đẻ em rồi thì mới biết, có 1 đứa con thôi mà chăm hết xí quách rồi, huống chi giờ là cả đám. Chỉ cần 1 đứa ọ ẹ thôi là cả đám hòa tấu theo cho có bạn. Rồi nguyên đêm cứ phải ẳm hết đứa này đến đứa nọ cho bú bình, hoặc cho uống thuốc. Nhưng mà tôi nể nhất là một cô bé nhân công làm việc ở đây. Cô bé 17 tuổi là vào đây làm rồi, có 6 năm kinh nghiệm. Chưa có chồng con gì cả mà chăm em chuyên nghiệp dễ sợ. Quan trọng là cô bé này thích công việc của mình vô cùng. Lúc tôi đến là cô bé vừa trải qua một cú sốc tâm lý cực đỉnh. Đó là thằng bé con mà cô bé chăm sóc 6 năm nay được 7 tuổi rồi, cô bé cưng nó lắm, nhận nó làm con nuôi. Vậy mà cách đó 1 tháng, đi học trường bên ngoài, bị lây bệnh sốt gì đó, vài ngày sau là qua đời. Con bé nó sốc quá trời luôn! Cứ luôn miệng nói về thằng bé con ấy. Lúc tôi đến, vị phụ trách mừng vô cùng, nói may là tôi đến đúng lúc, tạo công việc cho cô bé này làm, chứ cứ rảnh tay là nó lại nhớ thằng bé con. Sợ cứ vầy hoài chắc nó điên luôn đó.
Cô bé này kể cho tôi nghe rằng công việc này thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cô bé. Trước đó rất mê chơi, ghét học, thích xài tiền bố mẹ. Từ khi vào đây làm thì lột xác, khác hoàn toàn. Nghe cũng vui ghê vì con bé ít ra đã tìm được lý tưởng sống.
Còn một Nhà khác dành cho mấy đứa mồ côi đã tốt nghiệp cấp 3 hoặc cao đẳng đại học hoặc trường nghề. Tụi nó vào từ lúc còn nhỏ hoặc lúc sơ sinh. Có đứa thì khỏe mạnh xinh đẹp, có đứa thì dị tật đủ chỗ, và quan trọng là không đứa nào biết chi tiết cụ thể nơi mình bị bỏ và mình bị bỏ như thế nào. Tụi nó nói không ai kể cho tụi nó nghe điều này cả. Còn mấy vị phụ trách thì bảo cái gì giấu được thì giấu bởi vì nếu biết nhiều tụi nó chỉ tủi thân và bị ám ảnh thôi. Bởi họ nói có nhiều đứa đến trông tình trạng thê thảm lắm, cho nên hổng ai muốn nhắc đến làm gì. Tụi nó từ nhỏ đến lớn sống, được học tập và nuôi dưỡng trong Nhà rồi, dù không có ba mẹ ruột nhưng có nhiều ba mẹ nuôi và anh chị em đồng cảnh ngộ. Nhiều đứa học hành xong hết, có việc làm ổn định, có vợ/chồng hẳn hoi và dọn ra ngoài ở riêng. Nhưng hễ có dịp gì là tụi nó lại về thăm Nhà. Còn những đứa chưa ra ngoài định cư được thì tụi nó khoe ảnh bạn trai/bạn gái với tôi. Cái tôi ngạc nhiên hỏi: Ủa sao hổng cưới người chung Nhà, đồng cảnh ngộ, từ nhỏ đến lớn đã cùng nhau sống, vậy có phải là dễ hơn không. Cái tụi nó im lặng 1 chút rồi nói: Bởi vì tụi em hổng có ba mẹ, hổng có gia đình nên ai cũng muốn có cha có mẹ có gia đình, và kết hôn với người bên ngoài, những người có gia đình đầy đủ cha mẹ ông bà là cách duy nhất để tụi em thật sự có một mái ấm. Lúc đó tôi ngáo đá chưa từng thấy, tôi hỏi tiếp: Ủa, chỗ này cũng là mái ấm vậy. Cũng có cha mẹ anh chị đủ hết rồi còn gì? Cái tụi nó nói: Đúng là vậy. Nhưng mà hổng giống được. Tại Maya có cha mẹ gia đình nên Maya hổng hiểu được là tụi em cần điều đó như thế nào đâu.
Tụi nó nói đến đây là tôi á khẩu luôn.


Đẹp vậy mà bị điên! Uổng ghê!

Lúc ở trại tâm thần nam, tôi thường trở thành tấm gương cho mấy bé gái lắm nha mọi người! Biết sao hông? Thường những gia đình tài trợ tiền cho bữa ăn hằng ngày của người trong trại hay đến tham quan trước và trong buổi ăn lắm. Họ hay đi cả gia đình, có cả nam nữ già trẻ lớn bé. Ở các trại tâm thần thì mỗi khi đến giờ ăn, những người phụ trách, nhân công và tình nguyện viên hay tập họp lại để phát thức ăn, nước uống, để đút thức ăn cho những người không thể tự ăn. Nam tâm thần nhìn rất ghê đối với phụ nữ, bởi vì họ lúc nào cũng bẩn bẩn, nước miếng nước mũi chảy tòe loe, muốn nói muốn cười lúc nào là nói cười, muốn cởi quần cởi áo ra lúc nào là cỡi, thậm chí muốn oánh lộn lúc nào là oánh,…. Cho nên thường khách tham quan là nữ đặc biệt là mấy bé gái ít có ai dám bước chân vào khu vực của họ lắm, chỉ toàn đứng xa xa nhìn thôi. Còn đến vào giờ ăn thì chỉ có người nam bước vào, phụ nữ toàn đứng trước cửa phòng nhìn vào thôi.
Nhưng mà tôi chơi chung người tâm thần riết tôi quen họ hết rồi. Cho nên ở chỗ chỉ toàn là phụ nam mà có phụ nữ xông vào là ai cũng ngạc nhiên, đã vậy còn kề cận ăn uống nữa chứ. Ai cũng nhìn đăm đăm quên cả chớp mắt. Tôi ít để ý lắm, lo để ý người tâm thần thôi cũng đủ mệt rồi. Phải để ý xem lúc nào họ chuẩn bị lên cơn để cắn hay oánh mình là……….. quăng chén bỏ chạy. 36 kế, tẩu vi thượng sách. Cho nên phải tập trung tinh thần cao độ lắm đó. Đó là chưa kể phải tranh thủ đút cho người này ăn xong là tới đút cho người kia. Để họ tự ăn có khi họ ăn chậm lắm. Họ ăn chậm thì mình không dọn dẹp được. Mình không dọn đẹp được thì mình không ăn được. Mình không ăn được là mình đói bụng muốn chết luôn! Cho nên ai ngó kệ họ, lo tập trung vào công việc thôi.
Vậy mà loay hoay một lúc quay lại thấy tụi con gái vào hết trong phòng ăn đứng, có đứa còn chạy đi chạy lại bưng bê thức ăn phụ tụi tui nữa chứ. Phụ nữ lớn tuổi thì cầm hẳn dĩa thức ăn, phụ đút cho người điên luôn. Thấy tôi làm gương hiệu quả quá, cho nên về sau cứ thấy đoàn nào có nhiều phụ nữ hay trẻ gái hay mắc cỡ là mấy vị phụ trách bắt tôi phải vào phòng ăn làm nhiệm vụ dù lúc đó tôi đang làm công việc khác cũng phải bỏ để đi làm người mẫu hehehehe.
Còn ở trại tâm thần nữ thì tôi chơi chung và ngủ chung họ luôn. Cả ngày cả đêm tôi ở cùng người tâm thần. Cái mấy đoàn khách tham quan đến ngó ngó rồi đi ra. Tôi lo hướng dẫn người tâm thần làm việc nên hổng để ý. Thỉnh thoảng thấy người này người nọ nhìn tôi cười tủm ta tủm tỉm miết. Hơi quê quê! Nhưng nghĩ bụng: Chắc họ thấy mình…………. đẹp quá nên họ cười chớ gì! (Nghĩ vậy đó cho đỡ thấy quê). Thậm chí mấy cô nhân công cũng nhìn tôi cười nữa chớ. Phải một lúc lâu sau mấy đứa con gái mồ côi mới lọ mọ tiết lộ với tôi rằng: Mấy đoàn khách tham quan vào đây xem xong, cái họ ra ngoài họ chỉ trỏ về phía tôi rồi to nhỏ với nhau rằng: Cái người đó……………. đẹp vậy mà bị điên………. Uổng ghê!!! Thường nhân công thì mặc đồng phục. Mấy đứa mồ côi thì ở trại khác hổng có ở chung trại người điên. Còn tôi thì không có ở đó lâu dài nên hổng có được cấp đồng phục.
Trời trời, nghĩ sao mà nói tôi bị điên vậy trời! Nhưng thỉnh thoảng có mấy người điên vừa vừa nghe người ta nói vậy thấy tức giùm tôi nên họ cãi: Hổng phải người điên, giáo viên đó. Cãi xong còn chạy vào kể cho tôi nghe nữa chớ. Hiếm lắm mới được vậy.
Rồi, nghe họ nói tôi bị điên riết cái tôi quen luôn. Sau đó ra khỏi trại điên rồi mà ai nói tôi điên là tôi bình thường luôn, bởi vì bị chai rồi chứ hổng phải do tâm bất động trước khen chê gì đâu nha!

Nhưng mà trở thành đồng bọn của người điên cũng vui lắm nha! Họ xem mình như họ, cho phép mình gia nhập vào thế giới của họ. Thấy mình là họ cười hả hả hả, một kiểu chào đồng bọn đấy!

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

Kể chuyện nấu ăn cho người điên nghe nha mọi người!

Lúc mới đến làm tình nguyện viên ở nhà Mẹ Teresa, tôi làm phụ bếp nha!
 Do tôi mới đến nên tôi làm phụ bếp cho người điên mới ghê chứ!
Nghĩa là sao biết hông? Nghĩa là có khoảng 5-6 người điên vừa vừa, hổng có điên dữ dội, cho nên họ làm việc y như nhân công. Lúc mới đến tôi còn hổng biết họ điên nữa chớ, tưởng người làm công không hà, bởi vì họ chuyên nghiệp dễ sợ luôn!
Một người chuyên rửa chén, một người chuyên gọt rau củ, một người chuyên làm sai vặt, một người chuyên giặt đồ cho mấy người điên kia, một người chuyên tắm rửa người bệnh,…. Mỗi người chuyên một nghiệp vụ khác nhau.
Tôi được phụ anh điên bằm bắp cải. Tôi đâu có biết bằm sao cho chuyên nghiệp đâu. Cái anh ta hướng dẫn tôi phải bằm bằm bằm vầy nè, vừa nhuyễn mà vừa nhanh. Cái tôi làm theo y chang. Anh ta thấy tôi dễ dạy quá, nên hứng chí lên chạy ra ngoài sân….. múa dao. Múa dao thiệt luôn đó, chứ hổng phải giỡn đâu nha! Cầm con dao phay to thiệt to, múa tới múa lui, nổi da gà da vịt hết trơn luôn.
Còn chuyện khác là anh ta được phân công nạo dừa để nấu ăn. Dân vùng này có một đặc điểm là nấu cái gì cũng nạo dừa cho vào cho nó béo béo. Cái anh ta nạo nạo nạo, thỉnh thoảng dừa rớt ra một miếng to to, anh ta lấy đút vào miệng ăn, nhai tới đâu nước miếng nhễu đến nấy, cái đưa tay quẹt quẹt nước miếng, rồi bóc một miếng dừa đưa vào tận miệng cho tôi ăn cho tình cảm nữa chớ hahahaha. Dễ thương quá trời luôn hà!
Sau khi xong việc ở nhà điên toàn phụ nam này cái tôi được chuyển đến một nhà điên toàn phụ nữ. Tôi làm công việc khác, hổng có phụ bếp. Nhưng có một hôm người nấu bếp nghỉ bất thình lình, nghĩa là hổng thấy đến mà hổng báo trước, làm cho mọi người bị động quá chừng luôn. Cái một vị hỏi tôi nấu ăn cho cả nhà chừng 100 người được hông. Dễ gì mà hông được. Nấu luôn chớ sao!
Tôi xông pha vào bếp với 1 cô điên phụ tôi nha. Tôi nấu cái này cái nọ theo khẩu vị…… của tôi. Dân vùng này đặc biệt ăn rất cay. Tôi hổng có ăn cay mà hổng có ăn mặn, nấu mọi thứ cứ nhạt nhạt cho khỏi tăng huyết áp luôn (bởi tôi bị bệnh huyết áp thấp là vậy đó). Cái nấu xong có một đoàn đến tham quan nhà điên nữa nha! Mọi người dọn thức ăn ra xong còn dẫn tôi lên giới thiệu với đoàn khách là tôi nấu nữa chứ. Thường người điên luôn là người ăn trước tiên, tụi tui ăn sau khi dọn dẹp. Họ ăn xong họ cứ tấm ta tấm tức, giơ ngón tay cái lên liên tục. Có vị còn chạy theo lôi lôi kéo kéo tay áo tôi nói đi nói lại miết: “Maya ở đây luôn đi, nấu ăn cho tụi tui mỗi ngày.” Vui ghê chưa! Nhưng thức ăn tôi nấu chỉ có người điên mới ăn được còn người hổng điên hổng ai ăn được cả, kể cả những vị phụ trách hahahahha. Xong cái mọi người kết luận: “Thức ăn Maya nấu chỉ hợp với người điên thôi.” Hehehehehe. Vậy là tôi trở thành đầu bếp nổi tiếng chuyên nấu thức ăn cho người điên nha mọi người!
Từ đó về sau, hễ người nấu ăn mà nghỉ việc thì tôi được điều vào bếp chỉ để nấu thức ăn cho người điên thôi, còn thức ăn cho người hổng điên (số lượng ít hơn nhiều) thì người khác nấu.
Tôi có nick name là: “Maya – đầu bếp của người điên” là vậy đó.
Vậy mà lúc tôi chuẩn bị đi khỏi nơi ấy thì vị phụ trách cao nhất nhà ấy ra một thông báo tối hậu cho tất cả những đầu bếp là: Tất cả những thức ăn nấu cho người điên từ nay về sau nấu theo khẩu vị của Maya, nghĩa là không cay không mặn không ngọt không béo, tất cả phải vừa vừa.” Biết sao có thông báo này hông? Vì bác sĩ bảo vậy đó. Người điên ăn vậy cho đỡ bệnh đỡ uống thuốc vì dân vùng này ăn cay là cay lè, mặn là mặn chát, béo là béo đến chóng mặt luôn.Hihihihi.

Công nhận thương người điên quá chừng chừng luôn hà!

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Kể tiếp chuyện người điên nghe nha mọi người!

Làm việc ở trại tâm thần rất dễ bị đánh, có thể bị đánh bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Ai đánh. Người điên họ đánh mình đó. Mà khi họ lên cơn, họ cực khỏe, họ đánh rất rất rất đau. Tôi số đỏ, nên chưa bao giờ bị họ đánh, nhưng những người khác thì bị rồi. Có vị đang lui cui quét dọn phòng của người điên. Họ ăn sáng xong rồi, mỗi người ôm một góc ngồi ngó. Cô này đang lui cui quét dọn như thường lệ, hổng để ý đến xung quanh. Cái một người điên theo dõi cô ấy, rồi nhích từ từ về phía cô ấy. Cô ấy thấy nhưng hổng để ý. Rồi từ phía sau lưng đột nhiên lao tới tát một phát vào mặt cô ấy tóe lửa, 5 ngón tay còn in trên gò má rướm máu. Đau quá trời đau, cô ấy khóc rống lên, chạy đi tìm người phụ trách bù lu bù loa: “Con hổng làm ở chỗ này nữa đâu, đau quá trời đau.” Rồi vị phụ trách phải chuyển cô ấy qua trại người neo đơn cho cổ bình tâm lại.
Còn một vị khác vừa mua xong cặp kính viễn thị như ý, hôm ấy vào phòng y tế phát thuốc cho người điên, đây là công việc làm hàng ngày, mỗi ngày 2 lần sáng và chiều. Cái có một anh điên bị lên cơn, nên vị này ép anh ta uống cho xuống cơn. Anh ta càng lên cơn, giang tay tát một phát như trời giáng làm cặp mắt kính mới mua cái gọng văng đằng này, hai cái tròng mỗi cái văng một góc. Rồi xong đời luôn cặp kính! Vị này sau đó kể lại rằng ngay khi bị tát thấy toàn là đom đóm trước mặt, lần đầu tiên trong đời bị một cái tát mạnh như vậy, từ đó hiểu luôn thế nào cái tát như trời giáng.
Nhưng nhờ người điên mà chúng tôi học được bài học này. Đó là sau khi mình làm gì đó cho người khác, họ hổng oánh mình đã là may mắn lắm rồi, đừng mong chờ thêm gì nữa.
Tuy người điên dễ lên cơn nhưng trái tim họ trong veo hà mọi người! Tôi là một trong những người may mắn được đặc cách ngủ lại trại người điên, nhưng hổng có ngủ chung phòng họ. Có lần tôi ngủ trong phòng ăn tập thể. Tôi trải chiếu rồi giăng mùng ngủ. Phòng ăn là nơi mà bất cứ ai cũng có thể ra vào. Nhưng khu vực người điên ngủ thường tối có khóa cửa để họ khỏi ra ngoài. Tối đó vị phụ trách quên khóa cửa. Tôi đang ngủ, hôm đó hơi bị cảm nên không có mở quạt trần dù trời hơi nóng nực. Cái khoảng 12h giờ đêm, tôi nghe có tiếng lục đục đẩy cửa vào phòng ăn, rồi bóng một người lẻn thật nhanh vào, tiến về phía tôi. Mọi người biết người này làm gì không. Người này đi về phía công tắc, mở quạt lên cho tôi, rồi lại nhanh chân chạy mất trước khi tôi nhận diện ra đó là ai. Sáng, tôi báo cáo lại cho vị phụ trách, vị ấy mới sực nhớ là tối qua mình quên khóa cửa.
Còn một chuyện khác là do tôi ở lại 24/24 ăn ở ngủ làm việc tại phòng ăn (vì đây là phòng lớn nhất của trại), cái mấy cô tâm thần rất chăm lo cho việc ăn uống của tôi, họ hay giấu thức ăn để phần cho tôi, hoặc họ chôm thức ăn từ mấy vị phát thức ăn, canh người ta sơ ý là chỉa nải chuối rồi giấu vào giỏ của tôi, sau đó khều khều tôi bảo tôi ăn đi cho khỏi đói. Dễ cưng chưa!
Còn nữa nha, thường bữa trưa, nhân viên và tình nguyện viên ăn lúc 1-2h trưa, còn người tâm thần ăn lúc 11h 30 sáng. Nghĩa là họ ăn xong rồi thì chúng tôi mới được ăn. Cái người điên họ hổng thấy tôi ăn giống họ, họ sợ tôi bị đói, họ chạy tới chạy lui bảo tôi lấy thức ăn ăn đi, họ còn bắt người phát thức ăn phải để dành thức ăn cho tôi nữa. Cái tôi phải giải thích rằng tôi ăn sau họ. Sau khi ăn họ phải đi ngủ nhưng họ hổng ngủ chờ xem tận mắt cảnh tôi ăn trưa xong rồi mới ngủ. Cưng chưa! Do tôi ở chung họ 24/24 cho nên được họ đặc cách quan tâm vậy đó hê hê hê.
Cho nên ở trại tâm thần dù nguy cơ bị đánh và thỉnh thoàng bị hăm giết rất cao nhưng vẫn vui lắm, cái gì nó cũng trong veo hết á. Hổng có vụ nói một đằng làm một nẻo hay nghĩ cái này lại nói cái khác. Người điên họ thích là họ biểu lộ thích, hổng thích thì họ cũng biểu lộ luôn, mạnh nhất là oánh hoặc rượt chạy vòng vòng thôi hà.

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

Người điên cũng là đại bồ tát đấy mọi người!

Có thời gian tôi làm tình nguyện viên ở nhà Mẹ Teresa. Nơi này tựu trung người điên, người già neo đơn, trẻ mồ côi, người khuyết tật. Tóm lại là đủ mọi thành phần mà xã hội và ngay cả gia đình họ từng chối bỏ, muốn vứt họ ra đường cho rảnh mắt, hoặc tệ hơn nữa là chẳng có người thân để mà vứt vì họ đến từ thùng rác.
Vậy mà không ngờ họ dạy cho tôi vô số điều mà người bình thường không dạy được. Một trong những điều ấy là: Thân thể tự vận hành mà không cần ý muốn của mình.
Ví dụ: Khi mình muốn ăn thì mình đi lấy thức ăn mình ăn, rồi mình khởi ý nhai, rồi khởi ý nuốt. Vì hành động này cứ lặp đi lặp lại cho nên làm cho mình lầm tưởng rằng nếu mình không khởi ý muốn thì cơ thể chẳng thể vận hành. Cái mỗi ngày tôi được giao nhiệm vụ đút cơm cho ngưởi tâm thần ăn, trong đó có một đại bồ tát. Vị bồ tát này là thanh niên thân thể to lớn tráng kiện, tay bị khèo nên chẳng thể dùng, răng thì đầy đủ nhưng do miệng chẳng bao giờ khép lại, cứ hả ra miết thì lấy gì mà nhai cơm, cho nên cơm đút cho vị này phải được xay nhiễn hoặc nghiền nhiễn rồi đút. Vậy mà đút vào miệng thì thức ăn tự trôi xuống. Chỉ cần có người giúp để thức ăn vào mồm thôi thì cơ thể tự thực hiện chức năng của nó. Tôi kinh ngạc dễ sợ luôn. Sau đó, tôi bắt chước thử. Tôi lấy một miếng bánh mì trắng ngậm vào miệng, cứ để vậy và không nhai. Nước miếng tự thấm vào bánh mì làm cho bánh mềm nhũn thành nước, khi thành nước rồi thì cổ họng tự nuốt. Tóm lại là chỉ ngậm bánh mì vào miệng rồi không làm gì cả, chỉ quán sát cơ thể tự vận hành thôi. Đúng là không ngờ luôn!
Nhờ học được bài học đắt giá từ vị đại bồ tát trong vai người tâm thần bị khuyết tật mà sau này tôi có thể vượt qua 1 giờ ngồi thiền im lìm như pho tượng không được đổi tư thế tại trung tâm thiền Goenka. Tôi vận dụng lý “Cơ thể tự vận hành” nghĩa là không cần mình tác ý khởi ý gì cả, cơ thể tự thân vận động, cơ thể biết tự chăm sóc nó. Lúc đầu ngồi khi cơn đau lên đến đỉnh điểm, tưởng như không chịu nổi, cái tôi nói rằng: “Ủa cơ thể, mày tự sống độc lập được mừ, mày tự vận hành mừ, mày đâu có cần tao đâu mà sao bây giờ mày nhiều chuyện quá vậy. Mày đau thì kệ mày nha, mày có gãy xương thì cũng kệ mày nha, hổng có liên quan đến tao.” Ha ha ha. Trời, vậy mà cơ thể nó cũng tự biết thân biết phận thấy ghê luôn. Khi thấy mình bỏ nó rồi, hổng có thèm để ý nó nữa, cái nó hổng thèm đau nữa, vậy là cơn đau từ từ giảm. Khi nó giảm, cái mình ngạc nhiên, mình tự hỏi: “Ủa sao mày giảm vậy, hổng đau nữa sao cưng!” Cái nó ghét nó đau trở lại. Hehehe. Vui ghê!
Đấy mọi người thấy chưa, cơ thể có thể tự vận hành độc lập, biết tự chăm sóc nó, hổng cần mình đâu. Cái này khoa học chứng minh luôn rồi nè! Cơ thể có chức năng tự chữa bệnh.

Lưu ý: Hôm nào mọi người thử ngậm thức ăn vào miệng và không nhai không nuốt để cho cơ thể tự vận hành thử xem sao! Tôi phải mất vài chục phút với một miếng bánh mì nhỏ đó. Nhưng ăn kiểu này rất lâu đói trở lại và đỡ tốn thức ăn lắm đó. Nghĩa là ăn ít mà no lâu.

Bài liên quan: Ngũ Uẩn