CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Những câu chuyện của Julie. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những câu chuyện của Julie. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

PHIÊN TÒA NỔI TIẾNG THẾ KỶ

Đó chính là phiên tòa hoàn toàn có thật xét xử một vụ ăn trộm bánh mì tại New York năm 1935. Đây là thời kỳ được gọi là Đại suy thoái khủng hoảng kinh tế trầm trọng.
Vào một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, một phụ nữ già rách rưới được đưa đến tòa án, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là cả một sự xấu hổ. Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia, cũng là người cầm giữ cương vị Chánh án hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”
- Người phụ nữ cúi đầu lúng túng: “Đúng vậy thưa quan tòa !”
- Ông lại hỏi: “ Lý do trộm của bà là gì ? "
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt khốn khổ nhìn Thị trưởng Fiorello LaGuardia: “ Bởi vì 2 đứa cháu tôi sắp chết đói, thưa ông. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh. 2 đứa cháu nhỏ đã mấy ngày hôm nay không được ăn gì. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”
Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. Ông ta giận dữ “ Trộm cắp là xấu xa. Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác.”
Thị trưởng Fiorello LaGuardia lặng im nhìn về phía người phụ nữ, sau cùng ông nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng. Bà đã phạm tội và tôi tuyên án bà phải nộp phạt 10 đô la hoặc phải ngồi tù 10 ngày ".
Tuy nhiên vừa xong ông bất ngờ đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền 10 đô thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn: “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent. Đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng tất cả cho người phụ nữ này .”
Ngày hôm sau, tờ báo lớn nhất thành phố New York đưa tin tổng cộng 47,5 đô la đã bị "tịch thu" ngay tại chổ trong tiếng vỗ tay vang dội của mọi người.

Sưu tầm từ trang "Chuyện của Julie"

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

HOMELESS SHELTER - MÁI ẤM TÌNH THƯƠNG KIỂU MỸ !

Bài viết này tôi chôm từ trang "Những câu chuyện của Julie" trên FB, trang chuyên kể chuyện về nước Mỹ.
Homeless = vô gia cư
Shelter = nơi ẩn náu
Vậy Homeless Shelter có thể hiểu đó là " Nơi ẩn náu cho những người vô gia cư ". Hay nói rõ hơn đó là một tòa nhà rộng lớn dùng cho các người vô gia cư tạm dừng chân trú ngụ
Không như những kiểu ăn xin chúng ta vẫn thường thấy, người vô gia cư ở Mỹ ít khi quấy rối bất kì ai xung quanh. Bạn sẽ không bao giờ thấy hình ảnh một người homeless nào chạy theo năn nỉ hay níu áo những người đi đường mà đa phần họ "hỏi xin một cách lịch sự", đó là họ sẽ cầm những tấm bảng có chữ đại loại như " Tôi đang đói ", " Tôi thất nghiệp ", hoặc " Could you plz give me some quaters ( Xin hãy cho tôi vài đồng bạc lẻ ) " để thu hút sự chú ý. Với những người xin ở ngã tư thì thường họ đợi đèn đỏ rồi bước ra chìa tấm bảng đi dọc các hàng xe hơi để xin. Và vấn đề là họ cứ đi chìa bảng chung chung chứ không hề gõ kính xe hay dừng lại ở bất cứ một xe nào, bởi đó là sự Làm Phiền.
Đối tượng Homeless thì cũng rất nhiều. Đó có thể là một gã lười biếng. Đó có thể là những người trí thức thông minh nhưng thất nghiệp không tìm nổi được việc làm. Và những cơn suy thoái kinh tế ở Mỹ trong những năm vừa qua cũng đã đẩy rất nhiều gia đình trở thành Homeless
Riêng Homeless Shelter, thường khi nói đến những gì liên quan đến " chổ ở vô gia cư " đa số mọi người nghĩ rằng đây sẽ là một nơi dơ bẩn tối tăm chứa toàn những gã không nhà cửa, râu tóc rậm rạp, bẩn thỉu.
Thật ra không hẳn như vậy!
Homeless Shelter là nơi khá sạch sẽ, ở đó có một phòng lớn dùng làm chổ nghĩ ngơi cho những người không có nhà. Đây có thể là những người có việc làm hoặc cũng có thể là những người thất nghiệp, và họ sẽ đến đây mỗi tối để tìm cho mình chỗ ngủ. Cũng cần nói thêm là có những tiểu bang họ rất gắt gao với homeless. Ví dụ " Luật cấm cắm trại nơi công cộng" , nghĩa là nếu homeless dựng lều, hay mang mền gối ngủ ngoài đường thì xem như phạm luật. Và trong hoàn cảnh này thì Homeless Shelter sẽ được xem là một cứu cánh thần thánh không thể nào hơn.
Ở Homeless Shelter cũng có những quy định chung. Ví dụ như người đến đây không được uống alcohol ( rượu, bia ) hoặc hút thuốc. Họ phải tuân theo luật lệ và giữ vệ sinh nếu không muốn bị mời ra ngoài. Ngoài ra có những Homeless Shelter còn có những dãy phòng cho những gia đình nghèo khó ở trọ và mỗi tháng họ chỉ một số tiền rất nhỏ
Không chỉ là nơi nghỉ chân mà Homeless Shelter còn phục vụ những bữa ăn cho người vô gia cư. Đến giờ ăn mọi người sẽ xếp hàng trật tự. Từng lượt người chờ các tình nguyện viên lấy thức ăn đặt sẵn vào khay. Không khí khá thoải mái và cởi mở. Họ luôn miệng nói "thank you" khi nhận được phần ăn. Có người vừa đi lấy đồ ăn vừa gắn headphone nghe nhạc. Có người mặc áo sơ mi lịch sự, có những cô Mỹ đen bốc lửa xách túi xách tay cực sang chảnh hay những anh chàng trẻ tuổi thời trang với mắt kiếng đen trông rất điển trai. Nhưng tất cả những người đó họ đều là Homeless.
Và sau đây là hình ảnh hoạt động của một vài Homeless Shelter :
 









































Lời bình: Nơi này bọn đi bụi quốc tế muốn tiết kiệm tiền chỗ ở cũng hay đến tá túc lắm nè mọi người. Được ăn và ngủ miễn phí. Bởi vậy đối với người Việt Nam thì việc ở dorm (phòng tập thể) có khi là lạ lẫm chứ đối với bọn phương Tây và Bắc Mỹ thì điều đó vô cùng bình thường. Tuy nhiên theo kinh nghiệm của họ thì nhiều shelter dạng này không an toàn để ngủ bởi vì có thể có người nghiện rượu, nghiện thuốc hay có vấn đề về thần kinh, cho nên tối mà ngủ chung với họ dễ bị nguy hiểm. Do vậy mà tụi nó hay mách nhỏ nhau cách cắm trại lụi và còn truyền nhau tuyệt chiêu để cắm trại lụi ngoài trời mà không bị phát hiện nữa đó. Còn những shelter thế này thì đến để lấy thức ăn thôi, chứ hổng có dám ngủ. Tuy nhiên cũng tùy nha. Theo bài viết thì có shelter có quy định rất chặt chẽ. Bởi vậy cũng tùy theo địa phương mà mình sẽ quyết định có nên ở ké shelter hay không nữa đó mọi người. 
Một lưu ý khác khi ở những nơi này là phải quản lý đồ đạc rất kỹ bởi vì khả năng bị mất cắp cũng rất cao.

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Chỗ ăn cơm giá rẻ/ miễn phí

Khi lang thang trên đường một thời gian dài thì cũng được xem như vô gia cư và thất nghiệp do đó có thể đến các quán ăn giá rẻ dành cho người nghèo đấy mọi người!
Ở Việt Nam thì có các quán ăn từ thiện có giá 2 ngàn hay 5 ngàn đồng, thậm chí có các nhóm thiện nguyện chuyên đi phát thức ăn cho người nghèo vào những thời gian cố định trong ngày hay trong tuần. Ở Mỹ và các nước Châu Âu thì các quán ăn từ thiện như thế này gọi là Soup Kitchen.

Mọi người đọc bài viết dưới đây để nếu đi bụi đến các nước này, không có tiền mua thức ăn thì vào các nơi này ăn để không bị chết đói nha!

Bài viết này lấy từ trang NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA JULIE trên Facebook. Xin mời mọi người đọc:

SOUP KITCHEN
Nếu như ở Việt Nam ta có những dạng mô hình quán cơm Từ thiện 2 ngàn, 5 ngàn ... thì ở Mỹ cũng có những bữa ăn thiện nguyện như vậy với tên gọi là Soup Kitchen. Soup Kitchen là cụm từ được hiểu để chỉ những bữa ăn miễn phí hay những bữa ăn giá rẻ dành cho người vô gia cư, người thu nhập thấp do các đơn vị từ thiện tổ chức
Sở dĩ có tên gọi " Soup Kitchen " lý do trước đây món ăn chủ yếu phục vụ người nghèo chỉ là Soup ăn với bánh mì. Đây là cách cứu đói được xem là đơn giản và tiết kiệm nhất. Bây giờ tuy món ăn đã đa dạng hơn tuy nhiên tên Soup Kitchen vẫn được giữ nguyên như cũ. 
* LỊCH SỬ :
Mô hình Soup Kitchen có thể đã xuất hiện vào cuối thế kỷ thứ 18 ở một số thành phố Mỹ và châu Âu. Đỉnh điểm đó là nạn đói tại Ailen vào thế kỷ 19 làm hơn 1 triệu người chết. Sau đó chính phủ Anh đã thông qua Đạo luật cứu trợ tạm thời (còn được gọi là Đạo luật Soup Kitchen) vào tháng 2 năm 1847. Đạo luật này cho phép thành lập những bếp ăn từ thiện để cứu trợ thực phẩm cho người dân
Đến thế kỷ 21 Soup Kitchen càng được mở rộng, đặc biệt ở giai đoạn lạm phát toàn cầu vào cuối năm 2006. Cuộc đại suy thoái đã làm trầm trọng thêm điều kiện kinh tế của những người thu nhập thấp. Tại ngôi đền linh thiêng nhất của đạo Sikh - Đền Vàng ở Punjab, Ấn Độ thời gian ấy, một Soup Kitchen có thể phục vụ thức ăn miễn phí lên đến 100.000 - 300.000 người mỗi ngày. Thực phẩm phục vụ tại đây thường là đồ chay. Còn tại Hy Lạp một ngày có đến khoảng 400.000 người Hy Lạp cần đến Soup Kitchen.
Trong suốt lịch sử, việc cứu đói cho người nghèo luôn được công nhận như một nghĩa vụ đạo đức. Vì vậy thậm chí một Soup Kitchen ở Chicago - Mỹ còn được tài trợ bởi tên cướp Al Capone trong một nỗ lực để làm sạch hình ảnh của mình.
* SOUP KITCHEN với CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT :
Ngày nay Soup Kitchen đã trở nên rất phổ biến trong cộng đồng người Việt tại Mỹ. Rất nhiều nghệ sĩ Việt Nam sống tại Hải ngoại đã tổ chức những buổi Soup Kitchen cho người nghèo, người vô gia cư. Ngoài ra Soup Kitchen còn được tổ chức bài bản ở nhiều trường Đại học. Các bạn sinh viên Việt Nam sẽ dành trước hàng tháng để soạn thảo kế hoạch, chuẩn bị nhân sự, chọn món ăn, đưa ra các hình thức giới thiệu (promotion) qua mẫu áo thun, trên Facebook, các website...
Không chỉ một ngày mà Soup Kitchen ở các trường có thể được tổ chức nhiều ngày. Ví dụ thực đơn hôm nay phục vụ Bánh mì, ngày mai sẽ là Phở. Gọi là cung cấp những bữa ăn từ thiện nhưng đây không hề là một hành động " bố thí " mà là một sự phục vụ tận tình, chu đáo đối với những người vô gia cư
Qua những chương trình từ thiện thế này mục đích nhà trường muốn giúp các bạn sinh viên phát triển, nâng cao khả năng làm việc đồng đội (team work), khả năng tổ chức, điều động, và lãnh đạo. Và trên hết đó là tinh thần tương thân tương ái cũng như trách nhiệm đối với cộng đồng theo truyền thống, đạo lý tốt đẹp của người Việt Nam .
Dưới đây là hình ảnh hoạt động của các Soup Kitchen :


 













Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Truyện ngắn : CHÓ (Tác giả : JULIE )

 Nguồn: Những câu chuyện của Julie.

“Ẳng ẳng ẳng”- Con Rô chỉ kêu được chừng ấy tiếng là đã bị cái thòng lọng sít chặt vào cổ. Trên chiếc xe Wave Trung Quốc cũ tồi tàn, hai thằng nghiện đang ra sức lôi nó đi sền sệt trên đường. Nó kinh hoàng vùng vẫy thoát chạy. Nhưng ác nghiệt là càng vùng vẫy thì cái thòng lọng lại càng sít chặt hơn, bóp nghẹn cổ họng làm nó đứt từng đoạn hơi không thể nào thở được. Thằng nghiện ngồi sau vung tay kéo mạnh.Cả thân người con Rô mài sát xuống mặt đường,từng thớ da thịt bị xé toang.Thòng lọng càng lúc càng sít chặt. Tròng mắt con Rô tái nhợt đi.

“Trời ơi con Rô bị bắt rồi”- Tiếng Mẹ nó thất thanh vang lên . “ Bớ người ta trộm chó, trộm chó”.

Nó nhìn thấy Mẹ rồi. Từ đằng xa Mẹ nó luôn miệng kêu cứu vừa gắng sức tuyệt vọng đuổi theo . Tiếng la hét hỗn loạn.Tiếng chân người rầm rập.

Thằng nghiện kéo mạnh sợi dây lần nữa.

" Ặc ặc…” Giờ con Rô không thể kêu thành tiếng mà chỉ có thể ú ớ những âm thanh " ặc ặc” trong cổ họng. Lưỡi nó thè ra, nước dãi chảy dài. Thằng nghiện cầm một đầu dây kéo bổng con Rô lên. Cả người con Rô treo lơ lửng như bị án hành hình treo cổ. Con Rô gần như ngất lịm. Nó bị kẹp chặt giữa hai thằng nghiện. Một cái bao vải hôi hám nhanh chóng trùm xuống toàn thân con Rô. Chung quanh nó mọi vật giờ tối đen. Thằng cầm lái rú ga lên.Chiếc Wave Trung Quốc vụt thoát ra khỏi con hẻm

Trong cái bao vải lùng nhùng, tinh thần con Rô bị kích động tột độ. Nó nhớ trước đây vào mỗi buổi chiều, nó vẫn thường được Mẹ chở vòng vòng ra phố dạo mát. Tinh thật. Chỉ cần thấy Mẹ xỏ đôi dép, với tay đội lên đầu chiếc mũ bảo hiểm, là nó đã cong mình nhảy phóc lên yên xe chờ đợi. Cái lưỡi tươi hồng cứ hừng hực thè ra, cái đuôi to xòe đầy lông rối rít quẫy qua quẫy lại theo kiểu bảo “ Mẹ ơi con đã sẳn sàng rồi nhé” . Bây giờ nó cũng đang trên một chiếc xe, cũng đang chạy ngoài đường, nhưng không phải là để cùng Mẹ ra phố dạo mát nữa

--------

Chiếc Wave Trung Quốc dừng lại trước một căn nhà cũ kỹ. Con Rô bị quẳng mạnh xuống đất.Thằng nghiện mở bao vải, túm cổ cổ con Rô lôi ra ngoài

- Em này mua vào được bao nhiêu ? Thằng nghiện hỏi một mụ đàn bà to béo đang đợi sẳn ở đó

- 300 ngàn .Mụ béo trả lời

- Rẻ thế. Chó đẹp như thế này

- Không bán thì biến mẹ mày đi . 300 ngàn là được giá lắm rồi đấy

Con Rô nghe tiếng thằng nghiện lầm bầm chửi thề, rồi nghe tiếng những tờ tiền loẹt xoẹt người ra trao cho nhau.
Con Rô ngơ ngác nhìn chung quanh. Bên trong ngôi nhà xập xệ có rất nhiều dãy chuồng chó đặt san sát nhau. Mùi chó xông lên nồng nặc

- Đến đây !

Con Rô giật mình nghe tiếng người đàn bà to béo the thé sau lưng. Nó sợ hãi co rúm lùi vào sát mép tường

- Lại đây tao tắm cho sạch sẽ

Đừng hòng ai đụng vào người con Rô ngoại trừ Mẹ của nó . Con Rô vừa thụt lùi, vừa nhe răng gầm gừ hăm họa. Mụ béo với tay lấy cây roi to đặt ở góc nhà. Mụ thản nhiên nhìn vào con chó khốn khổ. Mụ tiến thêm bước nữa. Con Rô vẫn nhe răng gầm gừ

- Bốp !

Con Rô choáng váng, hai mắt nó hoa lên

- Bốp , bốp !

Mụ béo vung cây roi lên quất thẳng vào Rô. Một roi giáng vào đầu, hai roi còn lại quất vào thân nó đau điếng

- Ẳng ẳng ẳng…

Thừa lúc con Rô đang oằn mình vì đau lẫn sợ hãi, Mụ béo lấy cái rọ khớp nhanh vào mõm con Rô, kéo hai chân trước của nó đang khụy xuống, lôi sền sệt vào nhà tắm
" Nhìn là biết chó cưng rồi. Nhưng cưng gì đập vài cây thì cũng sẽ quen thôi " .Mụ béo cầm từng ca nước xối thẳng lên người con Rô vừa lãi nhãi. Nó ngạt nước vùng vẫy sặc sụa. Nước tạt vào mắt cay xè. Nước chảy tràn cả vào hai lỗ mũi. Mụ béo túm lấy đầu con Rô đè chặt xuống sàn , tay kia vốc từng cụm xà bông chà lấy chà để

Rô rên ư ử trong cổ họng. Mẹ không bao giờ tắm cho Rô theo kiểu như vậy . Không như vầy đâu. Trước mỗi lần tắm, Mẹ vẫn thường dụ Rô bằng cách bế gọn nó vào lòng, gãi gãi vào phía dưới cổ- nơi mà Mẹ biết nó khoái trá nhất.Từng ngụm nước, từng ngụm nước một Mẹ sẽ vuốt lên đám lông dày và mượt của Rô. Vì Mẹ biết Rô sợ nước lắm. Ừ, mà chó mèo nào lại không sợ nước nhỉ. Và khi được Mẹ lau khô, nó hay thể hiện cái sự sung sướng của mình bằng cách nằm ngữa ra chổng bốn chân lên trời, lưng cứ cựa qua cựa lại trên tấm khăn bông trắng muốt. “ Gái lứa gì mà nằm kỳ thế con”, những lúc ấy Mẹ nó hay nói vậy

----------

Sau khi được tắm rửa sạch sẽ, con Rô bị tống vào lồng sắt khuất trong góc nhà. Trong lồng cũng đang có một con chó - không rõ là giống gì, chỉ biết cái mõm nó hơi dài dài, còn toàn thân thì lông chổ trắng chổ đen nhìn y như con bò sữa vậy.

- Xin chào.Con kia chủ động lên tiếng trước.Mới vào à?

- Tôi không vào. Tôi bị bắt cóc. Rô trả lời

- Hahaha. Con chó lạ cười sặc sụa. Vẫn còn sức để lý lẽ nhỉ. Tên gì đấy?

- Tôi tên Rô

Con chó lạ lướt nhanh nhìn Rô .Mắt nó đột ngột dừng lại ở phần giữa hai chân sau của Rô rồi kết luận:
- Chó cái à? Đây đực nhá

Trời ơi, sao trên đời lại có loại chó trơ trẽn đến thế nhỉ. Rô đỏ mặt ngoảnh đi nơi khác

Bây giờ thì nó mới bình tĩnh hơn để quan sát kỹ “ căn phòng” mới của mình. Nó đang ở trong một cái chuồng sắt cũ kỹ hoen gỉ. Cái lớp sàn dưới chân thì hôi hám, cáu đen bẩn thỉu đến tởm lên được. Trước giờ nơi nào con Rô nằm ngủ cũng đều được Mẹ quét dọn vô cùng sạch sẽ. Thỉnh thoảng Mẹ nó còn xịt lên người Rô những mùi nước hoa mà cô yêu thích. Những khi ấy con Rô vô cùng khó chịu .Nó thầm nghĩ “ Hây da, ở đâu ra cái thứ mùi kinh khiếp đến thế nhỉ. Đây là đây chỉ thích nước hoa mùi cục xương thôi ! ”. Và những lúc trái ý như vậy, nó cứ giận dỗi nằm è ra bỏ ăn bỏ uống, làm Mẹ nó cứ sốt vó phát hoảng lên tưởng nó bị gì

Rô liếc mắt nhìn về phía con chó lạ. Gã đang nghịch ngợm với mấy con bọ chét từ trong đám lông rậm của gã bò ra. Gớm thật.Con Rô bỉu môi, rồi hỏi:
- Vậy còn anh tên gì ?

- Không có tên. Con chó lạ lờ đi cái bỉu môi của Rô, vẫn cắm cúi nghịch nghịch cùng bọn bọ chét

- Vậy chủ anh gọi anh bằng gì? Rô ngạc nhiên

- Không có chủ

Phát chán. Rô uể oải:
- Thôi được. Tôi sẽ gọi anh bằng Mõm dài vậy

----------

“Ăn cơm !”. Tiếng mụ béo the thé vang lên

Mấy con chó chuồng bên cạnh lục tục đứng lên vẫy đuôi mừng rỡ. Mõm dài cũng vẫy vẫy đuôi mừng rỡ. Đến giờ thì Rô mới sực nhớ cả ngày nay nó chưa hề ăn gì. Mới sáng trong lúc đợi Mẹ pha cho phần sữa, nó chạy ra đường chơi thì đã xảy ra sự việc này. Phần ăn đựng trong hai cái bát nhựa được quẳng vào trong chuồng cho Rô và Mõm dài. Bụng đói cồn cào, con Rô lao tới nhưng rồi nó khựng lại, đưa mũi ngửi ngửi. Gì thế này? Đây cũng gọi là thức ăn sao? Một nhúm cơm ôi thiu đã bốc mùi được trộn vào ít nước cá mặn chát. Không, Ở nhà không bao giờ Rô ăn uống như vậy. Nó đã từng ngoe nguẩy dùng mõm ủi tràn cả bát cơm ra ngoài chỉ vì hôm ấy Mẹ trộn nhiều cá quá, trong khi Rô chỉ thích ăn thịt, mà phải là thịt được băm nhuyễn cơ. Và tất cả bát ăn của Rô luôn được Mẹ chùi rửa cẩn thận trước khi trộn thức ăn vào. Mẹ hay nói “ Mẹ ăn thế nào thì Rô cũng phải y như vậy” .

Trong lúc con Rô khịt khịt mũi khinh bỉ bỏ qua phần cơm bẩn, thì nó vô cùng kinh ngạc khi bên cạnh Mõm dài lại đang chúi đầu vào bát ăn lấy ăn để. Thậm chí khi bát cơm đã cạn, Mõm dài còn thèm thuồng liếm sạch những hạt cơm thừa dính đầy trên mép. Nó quay qua nhìn Rô :
- Ăn đi cô em. Lúc mới vào đây anh cũng phát tởm với thứ thực phẩm này. Nhưng rồi cũng phải chịu thôi. Cái đỏng đảnh của cô em không chiến thắng được cái đói đâu

Rô mếu máo:
- Nhưng đây là đâu? Tại sao tôi lại bị bắt vào đây?

- Đây là nhà để chứa chó. Mõm dài nằm ưỡn ra gãi gãi cái bụng căng tròn, mắt lim dim chậm rãi giải thích. Tất cả chó bị bắt cóc, người ta sẽ đưa về đây. Sau đó họ chờ gia đình bị mất chó đến liên lạc xin chuộc đem về

- Vậy Mẹ tôi có đến đây để chuộc tôi về không?

- Cũng tùy- Mõm dài nhún vai. Có người tìm mãi không ra chó bị lạc, nản quá nên nhiều lúc bỏ luôn cũng không chừng

- Vậy nếu chủ bỏ rơi, số phận chúng ta sẽ ra sao? Con Rô hoang mang

- Thì đem ra chợ Chó bán cho những ai muốn mua chó kiểng về nuôi. Mõm dài thản nhiên

-Không. Con Rô hét lên. Tôi không về với ai cả, tôi chỉ ở với Mẹ tôi thôi

- Câm mồm lại đi. Mõm dài tức giận quát lên .Nó dí sát mũi vào mặt con Rô- Qúa sức chịu đựng của anh rồi đấy nhá. Đã vào đây thì quên cái thói tiểu thư đi. Nói cho cô em biết, cô em quá là may mắn khi khoác lên người bộ mác chó kiểng đấy. Vì người ta chỉ mua đi bán lại chó kiểng mà thôi. Chứ nếu cô em là chó thịt, thì giờ đã nằm phanh thây trong quán Cầy tơ 7 món rồi

Rô sững người , toàn thân nó run lẩy bẩy. Rồi như hiểu ra số phận hiện tại của mình, nó cúi gầm mặt xuống tuyệt vọng. Mãi một lúc sau nó mới cất giọng thê thảm:
- Em nhớ Mẹ em lắm. Em mong Mẹ sẽ tìm chuộc em về. Còn anh, khi nãy anh nói anh không có chủ là sao? Anh là chó hoang à?

- Thật ra là có, nhưng tao không coi đó là chủ. Mõm dài đáp gọn lỏn

- Sao thế? Con Rô ngạc nhiên

- Chủ tao là một thằng say xỉn. Nó vẫn thường đánh đập tao mỗi khi lên cơn say xỉn. Có hôm nó cột tao dưới trời nắng chang chang rồi cứ thế cầm cây quất vào tao túi bụi. Tao càng rên la thì nó càng khoái trá. Rên la càng nhiều khoái trá càng nhiều.Rồi có khi nó bỏ tao chết rũ mấy ngày liền không có lấy một hạt cơm.Tao không bao giờ quay về với nó đâu

- Đừng thù hận như vậy anh. Rô ra sức giảng giải. Anh biết không, Mẹ thỉnh thoảng vẫn đánh mỗi khi em hư đấy. Nhưng em không bao giờ giận Mẹ đâu

Mõm dài liếc nhìn Rô cười khẩy:
-Thế à ? Thế Mẹ em có bao giờ thèm rượu thiếu mồi đến mức phải túm lấy em để giết thịt em chưa?

- Anh …anh…nói gì ? Rô lắp bắp

- Ừ, có một lần lên cơn thèm thịt chó, hắn ta đã tìm cách túm lấy anh để đem đi giết thịt. Anh vùng chạy thoát được. Anh cứ chạy mãi, chạy mãi…cho đến khi “ may mắn” lọt vào tay một thằng trộm chó chuyên nghiệp

- Bị bắt mà anh nói là may mắn à?

- Ừ. Vì dẫu có chết dưới tay ai, cũng không bao giờ đau đớn bằng bị chính người chủ của mình giết thịt phải không em?

Con Rô thắc mắc tiếp:
- Nhưng anh là chó kiểng thì sao chủ lại giết thịt anh được. Anh bảo người ta chỉ bán chứ không ăn thịt chó kiểng mà ?

Mõm dài nhìn xa xăm, mắt nó rực lên một ánh thù sắc lạnh :
- Khi cái lòng nhân trong một con người không còn, thì họ còn ăn cả thịt đồng loại của mình, chứ nói gì chuyện phân biệt chó kiểng hay chó không kiểng hả em ?

Con Rô ngồi lặng thinh, không biết phải hỏi thêm gì

-----------

Chợ chó sáng nay vô cùng nhộn nhịp. Con Rô được chải chuốt tinh tươm sạch sẽ để có thể thu hút khách hàng một cách bắt mắt nhất. Nhiều kẻ qua người lại chỉ trỏ nhìn ngắm Rô , rồi bàn tán nhận xét lào xào . Nó không quan tâm, nó chỉ đang mong được nhìn thấy Mẹ của nó. Không biết giờ này Mẹ có đang lang thang đến từng chợ Chó để tìm nó về hay không

- Xin lỗi tôi đang tìm một con chó lông xám pha vàng . Nó thấp cỡ chừng này.Nó bị bắt mất sáng sớm hôm qua

Tim con Rô đập mạnh. Đúng rồi, đó là giọng nói của Mẹ. Mẹ nó đang đứng ở gian hàng ngay sát bên cạnh đây

- Gâu gâu gâu. Con Rô sủa to lên

Hình như Mẹ nó không nghe, cũng không nhìn thấy nó. Chợ đông người quá. Mà chó hôm nay cũng nhiều nữa.Thật là khó để nhận biết ra nhau

- Gâu gâu gâu ... Con Rô lồng lộn điên cuồng. Nó muốn bẻ tung từng sợi sắt để lao ngay đến chủ của mình

Mẹ của nó và ông chủ cửa hàng bên cạnh vẫn đang trao đổi với nhau. Hình như ông ấy đã nói điều gì đó làm cho cô thất vọng. Mắt cô đỏ hoe. Cô buồn bã dắt xe quay ra

“Không, Mẹ ơi đừng đi”. Trong nỗi tuyệt vọng đau đớn khôn cùng, nó không còn sủa nữa mà gầm lên như một con dã thú. Nó sẽ không đòi Mẹ phải pha sữa vào mỗi buổi sáng, không cần ăn thịt băm nhuyễn,cũng không cần Mẹ phải xức cho nó nước hoa mùi cục xương. Nó chỉ cần lao vào vòng tay của người chủ ấy để được làm một con chó trung thành nhất thế gian này .Cặp mắt nó long lên sòng sọc , tóe lửa đầy hoang dại. Cần phải thoát ra khỏi cái lồng sắt chật chội này. Nó cần gặp Mẹ nó.

” Mẹ ơi đừng đi”- con Rô gầm lên thống thiết lần nữa.

Mẹ Rô giật mình. Cô hướng về nơi phát ra âm thanh kỳ lạ ấy…Trời ơi, không thể tin vào mắt mình, Rô kia rồi. Cô gần như quẳng cả xe để chạy về phía nó.
- Ôi, con chó này này, tôi đang đi tìm con chó này này. Cô nói như hét với người chủ cửa hàng

Rô mừng rỡ cuống quít chạy tới chạy lui lăng xăng . Mẹ đã nhìn thấy Rô rồi. Nó đang chờ đợi được Mẹ bế ra. Giờ thì trở về nhà , phải trở về nhà thôi .Nhưng còn Mõm dài? Rô ngoái đầu nhìn lại. Đằng kia Mõm dài cũng đang được một cặp vợ chồng ghé vào hỏi giá. Không biết đó có sẽ là những người chủ mới của nó hay không …

( Nếu thích mời bạn SHARE nhé )

NHỮNG ĐIỀU TỒI TỆ CỦA ĐẤT NƯỚC SANH-GA-BO

Bài viết này tôi copy từ trang Facebook "Những câu chuyện của Julie" thấy vui nên đăng lên cho mọi người đọc. Trang "Những câu chuyện của Julie" kể nhiều chuyện về nước Mỹ lắm! Ai quan tâm thì vào trang FB này theo dõi đọc bài nha!

Đến ngày hôm nay Sanh-ga-po vẫn không thôi tiếc thương trước sự ra đi của thủ tướng Lý Quang Diệu - người được ví như Đại quốc công thần đã có công lao to lớn trong việc kiến tạo nên một Sanh-ga-po phát triển như ngày hôm nay. Nhưng ai khen Sanh-ga-po thì khen chớ riêng Chu Lì tui lại thấy đất Sanh là cái nước vô cùng tồi tệ. Để tui chỉ ra mấy điểm cho bà con coi chơi :
1- Đầu tiên đó là trên khắp con đường của Sanh không hề có bóng dáng cảnh sát, điều này đã khiến cho đường phố Sanh đơn điệu vô cùng. Trong khi ở Việt Nam ta đâu đâu cũng có bóng dáng của Cảnh sát giao thông. Công khai có, núp lùm có. Đôi khi một cột đèn mà tề tựu đến những 4,5 anh - vừa Giao Thông, vừa Xung Kích vừa Cơ Động. Bóng dáng của các anh làm đường phố thật vui tươi rộn rã. Khi Chu Lì hỏi người Sanh " Hây hây, sao ngộ không thấy cảnh sát trên đường ?" , thì họ trợn mắt ngạc nhiên " Cái nị này, cảnh sát để làm gì cơ chứ ? Dân ngộ ý thức, đất nước ngộ an toàn mà. 2h khuya nị có ra đường một mình cũng không sao đâu ". Chưa thỏa mãn Chu Lì gặng tiếp " Ok dân nị tốt, nhưng rủi dân nước khác nó tới làm bậy thì sao ?". Nghe xong thằng Sanh nó cười hô hố " Hầy hầy ở Sanh cướp giật là tội nặng lắm, tù cho mọt gông thậm chí có thể lên tới tử hình. Nị dám hông ? ". CHỦ QUAN. Một đất nước hết sức là chủ quan !
2- Thứ hai đó là ở Sanh không có rác. Cha mạ ơi cái gì mà Chu Lì kiếm miếng rác đỏ con mắt không ra. Một đất nước láng o như vại thì những ngành nghề như móc bọc, ve chai, lụm rác, phế liệu ... sẽ đi về đâu ? Xin hỏi sẽ đi về đâu ???
3- Ở những nơi công cộng tại Sanh người ta hay đặt những máy nước uống để dân du lịch hay người đi đường có thể tấp vào hứng uống. Vụ này Chánh phủ Sanh quá là DẠI DỘT. Cái gì bán được thì bán chớ đem cho chùa mần chi. Làm như vậy đất Sanh sẽ thất thoát một khoản thu khổng lồ từ ngành công nghiệp nước giải khát. Quá dại, quá dại !
4- Đa phần To-lết công cộng ở Sanh đều đẹp và sạch sẽ, như cái hình Chu Lì chụp mới nhìn cứ tưởng To-lết khách sạn 5 sao. Đây là một sự LÃNG PHÍ vô cùng nghiêm trọng. Hết chuyện đi đổ tiền đầu tư trang trí cho mấy cái To- lết !
5-To-lết công cộng ở Sanh họ có hẳn một phòng vệ sinh riêng cho Mẹ và Baby. Trong đó họ sẽ thiết kế thêm một cái ghế con cho Baby ngồi để Mẹ có thể thoải mái đi vệ sinh mà không bị vướng bận. Mắc cười. Ai có con nhỏ thì phải biết tự lo, nhà nước hơi đâu sắm thêm cái ghế như vậy cho nó tốn kém. Đúng là đất nước BAO ĐỒNG !
6- Cái vụ này mới đỉnh nè. Bữa Chu Lì đi uống nước với mấy người Sanh. Uống xong thì họ chồm tới xin Chu Lì cái khoen lon Coca cola. Chu Lì hỏi xin mần chi thì họ hào hứng cho biết " Tụi tao gom cái khoen này để ủng hộ giúp đỡ cho mấy trường học, vì Nhà trường sẽ bán nó để gây quỹ học đường. Sau đó những khoen này sẽ được tái chế phục vụ việc sản xuất chân tay giả cho người tàn tật. Tụi tao làm như vậy nhà trường vừa có quỹ mà người tàn tật cũng đã gián tiếp được giúp đỡ ". Chu Lì thắc mắc " Mỗi lần gom một cái vậy thì có được bao nhiêu ?". Tưởng hỏi khó ai dè họ tươi rói " Mỗi lần chút ít, nhiều lần sẽ được nhiều. Nhà tao có mấy bọc lớn, chút về tao cho mày coi". Úi giời ơi, tưởng đâu Sanh-ga-bo nó giàu có lắm ai ngờ nó KEO KIỆT thấy mà ghê. Có cái khoen lon mà cũng đi xin người khác ...
7- Ở Sanh-ga-bo muốn làm gì cũng phải xếp hàng. Sáng đi ăn hủ tiếu Chu Lì cũng phải xếp hàng. Đặc biệt ở Sanh đi taxi cũng phải xếp hàng. Bởi một vài nơi ở Sanh ( ví dụ như Trung tâm mua sắm ) họ sẽ có những Trạm chờ taxi và người ta sẽ xếp hàng để chờ đến lượt. Khi taxi đến thì ai đứng trước sẽ được lên xe trước. Thiệt chớ thời buổi hiện đại bây giờ con người ta phải chụp giựt, chen lấn, leo lên đầu lên cổ nhau để cùng nhau phát triển. Bước vào thế kỷ 21 mà vẫn còn mấy cái vụ xếp hàng thế này thì đúng là đất nước RÙA BÒ !
8- Bữa Chu Lì đi xe Bus thì ngồi gần Chu Lì là một ông Sanh, ổng đang mở cái gói gì đó. Chu lì ngầm để ý thử xem ổng sẽ xử lý cái giấy gói bên ngoài như thế nào. Ối cha mạ ơi tưởng tượng nổi hông : ổng bỏ cái giấy thừa vào trong túi quần. Điều này cho thấy dân Sanh nó Ở DƠ kinh khủng. Đến rác mà nó cũng dám bỏ vào người cơ đấy !
Bởi vậy dòm tới dòm lui có mỗi Việt Nam mình là số 1. Còn Sanh-ga-po xin lỗi chớ, chỉ là ĐỒ BỎ.

 Sưu tầm từ net.